HLV và TCN lớp – Chương 8.

 

Chương 8.

 

Tiêu Tiêu không thể đến đại học A được, sau khi cậu có kết quả thi, Lâm Yến thấy đứa con từ nhỏ đã thông minh ưu tú nay chỉ có thể đậu vào một trường sư phạm bình thường, bà ngồi trong nhà vệ sinh khóc lóc thảm thiết, đau lòng muốn chết, sau đó bị bệnh một trận, cứ bệnh rồi lại khỏe, khỏe rồi lại bệnh, nằm liệt trên giường gần một năm.

 

Bà nhìn con trai mình càng ngày càng trở nên lặng lẽ, cuối cùng, vào mùa hè năm 2012 ấy bà mở miệng nói: “Tiêu Tiêu, nghỉ hè rồi, con về tìm người bạn kia của mình ôn chuyện đi.”

 

Tiêu Tiêu quay về Thanh Đảo, nhưng không tìm được Trần Tranh, ba mẹ Trần Tranh lại im lặng không nói cho cậu biết tin tức của anh. Cậu đến hỏi chủ nhiệm lớp mới biết được anh học ở đại học A.

 

Vào năm hai đại học, Tiêu Tiêu đến đại học A khi có kỳ nghỉ nhỏ dài hạn đầu tiên. Cậu nghĩ, lúc nghỉ đông không tìm được Trần Tranh ở nhà, vậy cậu phải đến trường học tìm, nhưng đến trường học rồi cậu vẫn tìm không thấy Trần Tranh.

 

Tiêu Tiêu nghĩ, đợi đến lúc gặp mặt sẽ giải thích với anh, cứ như vậy đi.

 

Tiêu Tiêu cần cù chăm chỉ học xong đại học, rồi lại thi nghiên cứu sinh ở đại học A, cuối cùng trở lại trường trung học Thanh Đảo.

 

Cậu đã từng thật lòng thật dạ yêu một người, giờ cũng chỉ có thể bước đi từng bước cho đến hết cuộc đời này.

 

Vậy mà cậu còn có thể gặp lại được Trần Tranh. Tiêu Tiêu nhìn gương mặt đã thành thục hơn bảy năm trước không ít, bỗng nhiên rơi lệ đầy mặt: “Tôi đã sắp quên anh rồi anh có biết không?”

 

Trần Tranh nhìn cậu khóc, những câu muốn hỏi những lời muốn nói trong lòng bỗng nghẹn lại, tay chân nhất thời luống cuống. Đành phải vừa lau nước mắt cho cậu vừa nói: “ Không có việc gì, mình tôi nhớ em là được rồi, em xem, giờ coi như chúng ta không quen biết đúng không? Vậy…. tôi sẽ tự giới thiệu một chút! Tôi tên là Trần Tranh, Trần của Tiêu Tiêu, Tranh cũng của Tiêu Tiêu.”

 

Bỗng nhiên Tiêu Tiêu cười thành tiếng, nói anh mau trở về huấn luyện quân sự đi: “Anh chạy lại đây nói chuyện phiếm với tôi, không sợ bị cấp trên phạt à!?”

 

“Phạt con khỉ, ông đây chính là Đại đội trưởng của bọn họ!” Trần Tranh nhìn Tiêu Tiêu rốt cục cũng ngưng khóc, cả người như được sống lại: “Mấy năm nay, em sống thế nào?”

 

“Rất tốt, chỉ có điều rất nhớ anh.”

 

Tiêu Tiêu nhìn Trần Tranh sau khi nghe được những lời này xong thì lưu lại một câu: “Tối nay anh đến tìm em!” rồi chạy đến chỗ tập trung huấn luyện quân sự, điệu bộ chạy tung ta tung tăng kia giống hệt tên ngốc năm nào. Bỗng dưng cậu cảm thấy hết thảy đều đáng giá.

 

Nếu như tình yêu đã héo rũ có cơ hội sống lại lần nữa, người yêu xa cách từ lâu nay có thể gặp lại, vậy thì còn gì tốt hơn nữa chứ? Dù sao thì mình cũng đã gặp được người đó rồi. Mà năm nay chúng ta chỉ mới 25 tuổi, vẫn còn là độ tuổi đẹp nhất trong cuộc đời.

 

Tiêu Tiêu nghĩ.

 

Hoàn.

 

HLV và TCN lớp – Chương 8.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên