Liên Hôn – Chương 3.

 

Chương 3

 

Giấy thỏa thuận ly hôn bị Tần Tri Tùng ném vào thùng rác, Tống Hoa cảm thấy hành động từ chối ly hôn của đối phương có chút khác thường, trong lòng anh hơi lo lắng, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện ly hôn nữa.

Buổi tối, hiếm khi cả hai người đều ở nhà, cùng nhau ngồi vào bàn ăn cơm tối.

Tay nghề nấu ăn của dì giúp việc rất tốt, thức ăn nấu ngon không thua gì Tống Hoa, khiến Tần Tri Tùng ăn ngon miệng đến nỗi vươn đũa gắp liên tục.

Hắn muốn kéo dài thời gian ăn cơm thêm chút nữa, để hắn có thể đàng hoàng nói chuyện với Tống Hoa.

Hắn không muốn nói về chuyện ly hôn, việc đó ở trong mắt hắn rõ ràng là đối phương cảm thấy mình không còn giá trị lợi dụng nữa nên muốn vứt bỏ. Điều hắn muốn hỏi vẫn là chuyện tối hôm trước đối phương vì sao không về, và vì sao lại thuê người giúp việc.

Nhưng mà hắn chưa bao giờ chủ động nói chuyện gì với Tống Hoa, vậy nên không biết phải mở miệng như thế nào. Mở miệng ra liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi tối hôm trước anh ở đâu à? Làm thế có phải trực tiếp quá không? Vả lại, mình có tư cách gì mà đi hỏi như thế?

Tần Tri Tùng muốn nói gì đó để dịu đi mối quan hệ giữa hai người, nhưng hắn lại tìm không ra đề tài nào nhẹ nhàng để nói cả.

Tống Hoa cũng ăn thật chậm, tâm tư của anh cũng không đặt vào việc ăn cơm. Anh đang nghĩ không biết rốt cục Tần Tri Tùng gặp phải chuyện gì.

Anh vốn nghĩ hắn gặp phải chuyện gì đó khó giải quyết lắm, nhưng bây giờ bộ dáng đối phương lại thong thả lãnh đạm như thế, hoàn toàn không có chút vội vàng nào.

“Tần Tri Tùng!” Tống Hoa đột nhiên gọi một tiếng, “Gần đây cậu gặp phải chuyện gì à?”

Tần Tri Tùng không để ý đến câu hỏi phía sau kia, hắn chỉ chú ý tới Tống Hoa gọi mình là “Tần Tri Tùng”. Rõ ràng trước đây lúc nào cũng kêu hắn là “Tri Tùng”, vậy mà bây giờ chẳng những muốn ly hôn với hắn, còn thay đổi cách xưng hô trở nên xa cách như vậy.

Tống Hoa thấy hắn không trả lời, lại hỏi thêm một lần nữa, “Gần đây cậu gặp phải chuyện gì à?”

Lúc này Tần Tri Tùng mới nghe được, biểu tình trên mặt hắn thoáng chốc sững sờ. Sau đó trong đầu hắn chỉ hiện lên chuyện Tống Hoa muốn ly hôn với mình.

Tống Hoa vẫn không nhận được câu trả lời, trái lại còn nhận được một câu hỏi.

“Tối hôm trước anh đi đâu vậy?”

Chuyện này thật sự chả có liên quan gì tới câu hỏi Tống Hoa hỏi trước đó cả.

Tối hôm đó, đầu tiên là Tống Hoa đến quán bar uống rượu, anh cũng không uống say lắm, uống một lúc rồi đến gần đó thuê phòng khách sạn ngủ một đêm, ngủ đến chiều hôm sau mới về nhà.

Nhưng những chuyện đó cũng không cần phải nói cho Tần Tri Tùng biết.

Vậy nên Tống Hoa chỉ nói: “Tôi có chút việc riêng.”

Tần Tri Tùng lại hỏi anh, “Anh có việc sao không nói trước với tôi một tiếng?”

Lời này nói ra nghe có chút thân mật, Tần Tri Tùng nói xong cũng cảm thấy không thích hợp lắm, nhưng lời đã ra khỏi miệng nên hắn đành phải nhìn thẳng vào Tống Hoa, chờ anh cho mình câu trả lời.

Tống Hoa có chút buồn cười, anh rất muốn hỏi hắn rằng: Vì sao tôi phải nói trước với cậu, cậu có bao giờ nói trước với tôi đâu?

Nhưng anh không muốn làm cho bầu không khí căng thẳng thêm, vậy nên chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Tôi không để ý, quên mất.”

Loại cảm giác không được người ta để trong lòng này khiến Tần Tri Tùng có chút bất mãn. Hắn nghẹn nửa ngày, cuối cùng lạnh giọng nói: “Về sau đừng có quên nữa.”

Tống Hoa không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn, cảm thấy đối phương thật sự rất kỳ quái.

“Sau này tôi cũng sẽ nhớ nói trước với anh.” Tần Tri Tùng lại nói.

Chuyện này quả thật quá mức kỳ quái, như thể đối phương thật sự nghiêm túc muốn gắn bó với anh cả đời vậy.

Tống Hoa cũng không nói gì, ăn xong liền đứng lên ra khỏi bàn.

Mấy ngày tiếp theo, Tống Hoa quan sát cũng thấy cực kỳ không bình thường.

Từ trước tới giờ anh luôn ăn sáng một mình, có khi may mắn lắm Tần Tri Tùng mới ngồi xuống ăn cùng anh. Vậy mà hôm nay Tần Tri Tùng lại xuống lầu ngồi bên bàn ăn trước cả anh. Lúc hắn thấy anh xuống còn chủ động nói: “Mau đến đây, hôm nay có bánh pie.”

Tống Hoa không muốn ăn bánh pie, anh chỉ muốn tìm hiểu xem rốt cuộc Tần Tri Tùng đang định làm gì.

Cứ tưởng cùng nhau ăn một bữa sáng là đủ rồi, ai ngờ lúc Tống Hoa đứng lên chuẩn bị đi làm thì Tần Tri Tùng cũng đứng lên theo.

“Tôi đưa anh đi làm.” Tần Tri Tùng nói.

Tống Hoa nhìn đối phương, “Tôi có xe mà.”

Vậy nhưng Tần Tri Tùng lại dứt khoát đứng lên cầm lấy chìa khóa xe đi ra ngoài, hắn còn hỏi lại, “Khoảng mấy giờ thì anh tan làm? Tôi đến đón anh.”

Lúc này Tống Hoa đã không còn cảm thấy Tần Tri Tùng gặp phải vấn đề nhỏ nữa, chắc chắn là chuyện lớn khó giải quyết lắm đây. Anh không muốn tiếp tục ở chung trong bầu không khí thế này với hắn nên đã hỏi trực tiếp: “Có phải gần đây cậu gặp chuyện gì đúng không? Có cần tôi giúp gì không?”

Lúc này Tần Tri Tùng mới biết thì ra Tống Hoa đang hiểu lầm mình.

Hắn có chút tức giận, còn cảm thấy hơi mất mặt, giống như bị sỉ nhục vậy. Hắn thật lòng thật dạ muốn sống chung hòa thuận với đối phương, vậy mà Tống Hoa lại chỉ biết nghĩ hắn như vậy.

Hắn muốn nói: Tôi và anh không giống nhau.

Nhưng hắn lại không muốn thừa nhận bản thân mình muốn sống hòa hợp với Tống Hoa. Hắn cũng không muốn để cho Tống Hoa biết bản thân mình không muốn ly hôn đến cỡ nào.

Tần Tri Tùng mím môi không nói chuyện, nhưng biểu tình trên mặt hắn lại khiến Tống Hoa nhận ra đối phương không vui. Không phải bị nói trúng tim đen nên xấu hổ chứ, hay chỉ đơn giản là không vui thôi.

Tống Hoa nghĩ, hình như mình đã đoán sai thì phải. Vậy nhưng anh thật sự không tìm được lý do nào khác cả.

“Đi thôi, không phải cậu nói muốn đưa tôi đi làm à?” Thái độ của Tống Hoa cũng dịu đi đôi chút, tựa như muốn đem chuyện lúc nãy đẩy ra xa.

Tần Tri Tùng càng thêm buồn bực, ở trong mắt hắn, Tống Hoa lại bày ra bộ dáng tựa hồ như chuyện gì cũng không xảy ra.

Tần Tri Tùng cực kỳ chán ghét điểm này ở anh. Hắn cảm thấy có chuyện gì thì nhất định phải giải quyết, chứ đừng làm như không có gì xảy ra, đừng làm như chuyện đó không hề có chút ảnh hưởng nào.

Vậy nhưng hắn lại không nói gì, đi theo sau Tống Hoa ra khỏi nhà.

Lúc ở trên xe hai người cũng không nói gì. Tống Hoa cũng muốn nói chuyện gì đó với Tần Tri Tùng, nhưng mà vừa lên xe là Tần Tri Tùng đã mở nhạc thật to, như thể muốn dùng cách này để tỏ thái độ cho anh biết hắn không muốn nói chuyện.

Lúc này Tống Hoa cũng không nghĩ gì, anh chỉ cảm thấy Tần Tri Tùng có chút đáng yêu. Nhưng khóe môi vừa mới nhếch lên lại thả xuống.

Không biết người mà Tần Tri Tùng thích là người như thế nào nhỉ?

Anh có biết người đó không?

Tống Hoa nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy thật mệt mỏi.

Anh đang ngồi bên cạnh Tần Tri Tùng, chỉ cần anh nghiêng người qua là có thể hôn được hắn, chỉ cần anh duỗi tay ra là có thể nắm được tay hắn. Gần như thế nhưng anh lại có cảm thấy giữa mình và Tần Tri Tùng cách cả một ngọn núi.

“Tôi nhận nhầm người.”

Vui vẻ gì cũng sẽ bị câu nói đó xóa hết.

“Tới rồi.” Tần Tri Tùng dừng xe lại, vươn tay tắt nhạc đi.

Tống Hoa sửng sốt một chút rồi cởi dây an toàn, mở cửa bước xuống xe.

Tần Tri Tùng ở phía sau gọi anh lại, “Chiều nay mấy giờ anh tan làm?”

Tống Hoa im lặng một lát mới nói, “Năm giờ, năm giờ cậu đến đi.”

Tống Hoa bước vào thang máy, lúc cửa thang máy đóng lại, anh nhịn không được thở dài một hơi.

Có chuyện gì đang xảy ra vậy?

 

Hết chương 3.

Liên Hôn – Chương 3.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên