Chương 26: Cục Quản Lý Trò Chơi.
Sau khi xuống xe, Lận Tường dẫn bạn tốt tới tiệm trà sữa trước trường học mua trà sữa.
Lận Tường và Hạ Bạch làm bạn ba năm, thật sự cảm thấy Hạ Bạch không có ham muốn gì, không thích tiền tài cũng không thích nhìn mỹ nữ, không truy cầu danh tiếng, học tập cũng không khắc khổ, thứ duy nhất cậu ấy thích là trà sữa, trà sữa đậu đỏ và khoai môn.
Đương nhiên, hiện tại cậu ta biết Hạ Bạch không phải vô dục vô cầu, mà là ham muốn của cậu ấy có hơi kỳ quái.
Bạn tốt muốn cùng nhau uống trà sữa, Lận Tường mua hai ly, ly trà sữa đưa to gấp đôi cho Hạ Bạch, hai người vừa uống trà sữa vừa đi về phía trường học.
“Hạ Bạch, tôi nhận được phần thưởng hơn 10 vạn điểm tích lũy, trị liệu hết 55 vạn, còn lại khoảng 60 vạn, cậu thì sao?”
“Tôi được thưởng 190 vạn điểm tích lũy, còn thu được một cái kỹ năng linh hồn.”
Lận Tường vội vàng nuốt ngụm trà sữa trong miệng, viên khoai môn lớn chưa kịp nhai đã nuốt trọn xuống cổ, cậu ta kích động, kìm nén hỏi: “Cậu thật sự thu được kỹ năng linh hồn à?”
Hạ Bạch gật đầu, nhưng đang định nói lại bị Lâm Tường chặn lại, “Đừng nói cho tôi biết kỹ năng là cái gì, tôi cũng biết cái này phải giữ bí mật tương đối kỹ, nếu lỡ có một ngày tôi bị kẻ địch bắt được, cưỡng ép bức cung, tôi không chắc mình có nói ra hay không.”
Hạ Bạch ngẩn ngơ, vậy mà cậu ta lại nghĩ xa như vậy.
Khi chuẩn bị bước vào khuôn viên trường, hai người không còn nói về trò chơi nữa.
Hôm nay đài báo đưa tin, trong trường học rất náo nhiệt, hai người vừa đi vừa nhìn, tiện thể đi dạo một vòng quanh sân trường.
Trường đại học y Hòa Bình chân chính mặc dù cũng không còn mới, nhưng nó mang lại cảm giác rất lịch sử, chứ không phải âm trầm.
Ngôi trường danh tiếng hàng thế kỷ này được thành lập trong thời kỳ chiến tranh, khẩu hiệu của trường là: “Phục vụ con người và đất nước, chăm sóc người bị thương” được khắc trên tấm bia đá ở trung tâm khuôn viên trường, phía trên có lẽ đã nhuốm máu, nhưng lại không có cảm giác gì gọi là đáng sợ.
Hầu hết các tân sinh viên lui tới đều vui vẻ và hào hứng, có thể thấy trong mắt họ những kỳ vọng và chờ mong ở tương lai, xuất thân danh môn, chăm sóc người bị thương, trở thành một bác sĩ được người người tôn kính, một đường quang huy sáng tỏ.
“Thật tốt quá.” Lận Tường cảm khái, “Bóng ma tâm lý trường đại học y trong trò chơi để lại cho tôi gần như đã lành rồi.”
Hạ Bạch gật đầu, nhai viên đậu đỏ thơm ngọt, nhìn con đường rộng rãi trong khuôn viên trường, ánh đèn sáng rực chiếu lên từng khuôn mặt ngập tràn hy vọng, cậu không khỏi nghĩ, nếu như mấy năm trước, thật sự có một cô gái tên Sở Tuyết Lâm đến đây báo danh, ánh sáng trong mắt cô ấy nhất định cũng giống như bọn họ.
Có lẽ cô ấy sẽ mặc một bộ quần áo mộc mạc, rất có thể là một chiếc váy màu trắng, mang theo một cái túi hành lý rất lớn, và đeo một chiếc cặp học sinh cũ màu xanh lá cây trên lưng, cô ấy hơi mở miệng, ánh mắt rạng rỡ nhìn vào khuôn viên trường chứa đựng những giấc mơ.
Bởi vì là ngày đầu tiên báo danh, quản lý ký túc xá rất bận rộn, lại chưa quen sinh viên mới, còn có phụ huynh đi cùng, Lận Tường dễ dàng đi theo Hạ Bạch trà trộn vào phòng ký túc xá 312.
Khi bọn họ quay lại, ký túc xá chỉ có mỗi một mình Mạnh Thiên Hữu.
Lận Tường hỏi: “Tống Minh Lượng đâu?”
Mạnh Thiên Hữu: “Cậu ta đi rồi.”
Lận Tường không nghe ra câu nói này còn có một ý nghĩa khác, “Đi đâu rồi?”
Mạnh Thiên Hữu: “Sau khi đưa tôi lên đây, cậu ấy đã xách hành lý của mình rời đi.”
Hạ Bạch sửng sốt một lát. Cậu nhớ lại cảnh tượng ở ký túc xá này trong trò chơi, nhớ lúc Tống Cường đánh chửi Tống Minh Lượng, những lúc như thế cậu ta chỉ cúi đầu im lặng, còn có cảnh tượng cậu sẽ mãi mãi không bao giờ quên, đó là hình ảnh Tống Minh Lượng chui vào trong miệng Tống Cường.
Kỳ thật cũng có thể thấy được mối quan hệ ngày thường giữa Tống Minh Lượng và Tống Cường là như thế nào.
Tống Cường đối với Tống Minh Lượng là tồn tại như thế nào?
Có lẽ Tống Minh Lượng không thích ông ta, có lẽ vừa sợ hãi vừa chán ghét, nhưng sau khi ông chết, Tống Minh Lượng không nói một câu nào, giống như người vô hình ở thế giới này vậy, hoặc cũng có thể thế giới này vô hình trong mắt cậu ta, rất nhiều thứ đã biến mất không còn nhìn thấy được nữa.
Ba người trầm mặc một hồi lâu, sau đó tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường.
Bọn họ rất nhất trí, đều mở app trò chơi trên điện thoại di động, lướt diễn đàn.
Lận Tường đột nhiên hỏi: ” Sau khi vào trò chơi một lần, các cậu có tính toán gì không? Tôi dự định mua mấy căn nhà gần trường học các cậu, Hoa Ca nói là ký túc xá của các cậu an toàn nhất, chắc khu vực xung quanh cũng tương đối an toàn, đúng không?”
“……”
Bọn họ thì có thể tính toán gì được, bọn họ lại mua không nổi 【 mấy 】 căn nhà.
Mạnh Thiên Hữu nói: “Tôi nghĩ…. Trước tiên tôi muốn lắp một chân giả, sau đó thực hiện các nhiệm vụ đơn giản có treo thưởng trên diễn đàn để kiếm điểm tích lũy, chữa khỏi chân cho mình. Nếu các nhiệm vụ đơn giản trên diễn đàn không có nhiều điểm, vậy có thể tôi sẽ lại vào trò chơi một lần nữa.”
Vào lại trò chơi một lần nữa, sinh tử còn chưa biết.
Có thể rất nhiều người sẽ chọn sống cùng với chi giả, Mạnh Thiên Hữu đưa ra lựa chọn này chứng tỏ cậu ta vẫn rất muốn giữ sự tự tôn của mình, làm như vậy mới sống tốt được.
Hạ Bạch: “Trước mắt vẫn chưa có ý tưởng gì.”
“……”
Quả thật là Hạ Bạch vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì. Đúng là cậu có chuyện muốn làm, nhưng hiện tại năng lực của cậu có hạn.
Nhìn thì có vẻ kỹ năng linh hồn kia của cậu rất không tệ, nhưng đây lại là loại kỹ năng tăng trưởng, hiện tại không có thi thể, cũng có nghĩa là không có bất kỳ kỹ năng gì, vậy nên cậu không dám tùy tiện hành động.
Nếu như có, bây giờ cậu muốn tìm hiểu xem Hỉ Thần nhà mình đến tột cùng đã đi đâu.
Hoa Hạo Minh nói bọn họ đã bị trò chơi nuốt, nhưng trò chơi lại có quá nhiều bản đồ, cậu biết đi đâu tìm?
Hạ Bạch có một ý nghĩ, cậu muốn đi tìm ở phụ cận.
Không nghe nói thành phố Khương Kỳ có nhiều trò chơi xuất hiện, ngược lại Tuyền Quảng Thị ở sát vách thì trò chơi liên tiếp xuất hiện, mà Hỉ Thần nhà cậu biến mất chính là lúc Tuyền Quảng Thị bị phong tỏa do trò chơi bùng phát, cậu muốn đến Tuyền Quảng Thị tìm kiếm.
Thế nhưng Tuyền Quảng Thị lại bị phong tỏa, người dân bình thường không được phép vào, không biết cậu có thể đi vào được không.
Chẳng lẽ cậu phải thông qua Cục quản lý trò chơi sao?
Đang nghĩ ngợi thì Hạ Bạch lại nhận được tin nhắn của Hoa Hạo Minh.
Hoa Hạo Minh: [ Trấn thi phù là của ông nội cậu để lại cho cậu à? ]
Hạ Bạch: [ Đúng vậy. ]
Hoa Hạo Minh: [ Tôi đã tìm mấy tiền bối đáng tin cậy nói chuyện này với bọn họ, chúng tôi cảm thấy ông của cậu rất có thể là người chơi, hơn nữa còn là người chơi rất lợi hại. ]
Hạ Bạch có chút sửng sốt.
Hoa Hạo Minh: [ Cậu vẫn còn nhớ những gì tôi đã nói trong trò chơi phải không? Chỉ có những kỹ năng đạt được trong trò chơi mới có hiệu lực trong trò chơi. Cho dù ông nội của cậu có là Cản thi nhân đi nữa thì những trấn thi phù đó cũng chỉ hữu hiệu với những thi thể mà ông nội cậu đã cản, sẽ không bao giờ có tác dụng đối với những tử thi trong trò chơi. Trừ khi ông ấy đạt được kỹ năng vẽ bùa trong trò chơi. ]
Hoa Hạo Minh: [ Bây giờ cậu nghĩ kỹ lại thử xem, có dấu hiệu nào cho thấy ông ấy là người chơi không?]
Hạ Bạch: [ Lúc ở cùng với tôi thì không có, khi tôi ở nhà cũng không có, ông ấy luôn ở nhà và không thích ra ngoài. Có điều, lúc tôi ở trường thì không biết ông ấy làm cái gì, hơn nữa tôi cũng thường xuyên trọ lại ở trường. ]
Hoa Hạo Minh: [ Chúng tôi cho rằng đó có thể là kỹ năng linh hồn hoặc là đạo cụ kỹ năng. Kỹ năng linh hồn có khả năng hơn, rất phù hợp với nghề cản thi lúc ông còn trẻ. Nhưng đạo cụ kỹ năng cũng rất có khả năng, có thể ông có một cây bút để vẽ bùa, bùa vẽ ra có thể trấn thi. ]
Chu sa bút.
Hạ Bạch lập tức nghĩ đến chu sa bút của ông nội mình.
Vừa rồi Hoa Hạo Minh hỏi cậu trấn thi phù có phải là ông nội cho hay không, cậu nói đúng, đúng là cậu không có nói xạo, nhưng không phải toàn bộ sự thật.
Trước kia ông nội là cản thi nhân, nhưng bây giờ không cần cản thi nhân nữa, tất nhiên ông cũng sẽ không thu đồ đệ giống như sư phụ mình, nhưng thỉnh thoảng ông cũng sẽ cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, những lúc như thế ông sẽ dạy Hạ Bạch cách vẽ bùa.
Khi Hạ Bạch không có việc gì làm cũng sẽ theo ông vẽ bùa, về sau ông phát hiện Hạ Bạch vẽ không tồi, vậy nên đã đưa chu sa bút mình dùng thật lâu cho Hạ Bạch, giống như cậu đã là đồ đệ của ông, tay nghề cũng không bị thất truyền.
—— Đây đều là những điều Hạ Bạch đã từng nghĩ tới.
Trấn thi phù kia có của ông nội để lại, cũng có cái là cậu vẽ, tất cả đều đặt chung một chỗ. Sau khi biết thế giới của bọn họ có thể đã xảy ra vấn đề quỷ dị nào đó, cậu đã mang theo một ít đặt ở trên người cho yên tâm.
Cậu thật sự tin rằng trấn thi phù của ông nội có thể phát huy tác dụng với tử thi, ông nội cậu đã từng nghiêm túc nói, Hỉ Thần trong nhà đại biểu cho chiến công của ông. Khi đó cậu còn không biết trấn thi phù ở hiện thực vô hiệu với tử thi trong trò chơi, vậy nên đã đưa nó cho Lận Tường.
Cậu không xác định được những lá bùa Lận Tường dùng có phải mình vẽ hay không, nếu như lá bùa cậu vẽ cũng có thể trấn thi, vậy đó chính là tác dụng của cây bút chu sa kia.
Như Hoa Hạo Minh nói, đó là đạo cụ lấy được từ trong trò chơi, tự bản thân nó có mang theo kỹ năng, vậy ông nội cậu….. Là một người chơi có được vũ khí đạo cụ mang theo kỹ năng.
Giọng nói và nụ cười của ông nội như hiện ra trước mắt, ông là người thân duy nhất luôn ở cạnh bên trong ký ức của Hạ Bạch.
Tính tình hiền lành, sống phóng khoáng, chỉ là có chút thích khoác lác, ông thường ngồi trên chiếc xích đu, vừa phe phẩy quạt hương bồ vừa nói mình năm đó là cản thi đệ nhất nhân.
Nhưng trừ cản thi ra, ông còn biết một chút về phong thủy, nhưng hình như ông không có năng lực gì đặc biệt, sống một cuộc sống hết sức bình thường.
Vậy mà ông lại là người chơi sao?
Nếu như ông là người chơi, vậy tại sao ông lại chết? Người chơi ở Thương Thành trong trò chơi còn có thể mua được cả thuốc điều trị ung thư, vậy sao ông lại chết?
Hôm đó trời có tuyết rơi, thường thì khi về nhà lúc thời tiết như vậy ông nội sẽ đến cửa thôn chờ cậu. Nhưng Hạ Bạch lại không nhìn thấy ông mình ở cửa thôn, cậu có chút lo lắng, về đến nhà thì thấy thi thể ông đã sớm lạnh lẽo, không còn một chút hô hấp.
Ông ra đi hết sức thanh thản.
Có phải ông chết vì trò chơi không?
Nhưng Ôn Đông và Ôn Thu chết ở trong trò chơi, thi thể không ra ngoài được.
Hạ Bạch nghĩ tới những bức ảnh mình nhìn thấy trên diễn đàn thần bí đêm đó khi lần đầu tiên nghe nói Tuyền Quảng Thị sẽ bị phong tỏa, là có xuất hiện người chơi chết ở trong trò chơi.
Cậu thu hồi suy nghĩ, đè nén cảm xúc đang dâng trào trong lòng, tiếp tục đọc tin nhắn của Hoa Hạo Minh.
Hoa Hạo Minh: [ Dựa trên cơ sở ông nội cậu là một người chơi, lại nhìn chuyện Hỉ Thần nhà cậu biến mất, chúng tôi đã đưa ra một suy đoán hợp lý, những Hỉ Thần kia hẳn không phải là thi thể không nhà để về mà ông nội cậu thu lưu khi còn là cản thi nhân lúc trẻ, mà là những thi thể ông mang từ trong trò chơi ra thế giới thực, cũng chính là NPC mà chúng ta hay nói. ]
Hoa Hạo Minh: [ Cậu đã nói Hỉ Thần nhà cậu không phải là bạch cốt, nhưng nhiều năm như vậy, sao có thể không mục nát được? Cậu là sinh viên của trường đại học y Hòa Bình, hẳn là rõ ràng hơn tôi, có thể giải thích được chuyện này. ]
Đó là vì nhà bọn họ nằm ở nơi phong thủy bảo địa, phong thủy chỗ đó rất, có thể giúp thi thể nhiều năm không bị phân hủy.
Trong lòng Hạ Bạch nghĩ như vậy, nhưng cậu biết, lúc này nói ra những cái này cũng không có ý nghĩa gì.
Hoa Hạo Minh: [ Bởi vì bọn họ vốn là tử thi trong thế giới trò chơi, vậy cho nên sau khi ông nội cậu qua đời, trò chơi mới tiếp cận, bọn họ phải quay trở lại trong trò chơi, như vậy thì có thể giải thích được mọi chuyện. ]
Đúng vậy, hết thảy đều giải thích được.
Hạ Bạch thu mình lại trong chăn, bọn họ đã về nhà rồi sao?
Nhưng họ là gia đình của cậu mà.
Ở đầu bên kia, Hoa Hạo Minh không chú ý tới sự thay đổi tâm tình của Hạ Bạch, hắn nói tiếp: [Trấn thi phù của ông nội cậu không chỉ có thể trấn thi, mà còn có thể mang thi thể từ trong trò chơi ra, rất có thể còn điều khiển được tử thi trong thế giới trò chơi, nghĩ lại thì kỹ năng này rất đáng sợ, chắc hẳn ông ấy là người chơi cực kỳ lợi hại. ]
[ Nhưng mà, chúng tôi không tìm thấy thông tin của ông ấy trong số những người chơi đã đăng ký ở Cục quản lý trò chơi. ]
[ Có một số người chơi chưa đăng ký với Cục quản lý trò chơi, nhưng bất kể họ đã đăng ký với Cục quản lý trò chơi hay chưa, nếu điểm tích lũy của họ cao, chắc chắn tên của họ sẽ xuất hiện trên bảng xếp hạng của app trò chơi. Phòng thông tin của Cục quản lý trò chơi có ghi lại bảng xếp hạng mỗi ngày, tôi sẽ tìm người giúp cậu tiếp tục tìm kiếm, xem trước đây có ai phù hợp với danh tính của ông nội cậu không. ]
Hạ Bạch: [ Cảm ơn. ]
Sau khi nói xong mọi chuyện, cuối cùng Hoa Hạo Minh cũng nhận ra, Hạ Bạch đã trịnh trọng ghi tên của những Hỉ Thần đó vào gia phả như thế, trong trò chơi còn có thể dựa vào tình cảm dành cho Hỉ Thần ngăn chặn đam mê thích thi thể, Hỉ Thần đối với cậu quan trọng như thế nào không cần nói cũng biết.
Mà bây giờ, Hỉ Thần không còn là Hỉ Thần nhà cậu nữa, bọn họ đã trở về lại trong trò chơi.
Bây giờ cậu ấy không buồn được sao?
Cậu nhóc ngơ ngác cổ quái kia chắc sẽ buồn lắm. Nhưng nhìn bộ dáng thì chắc sẽ không thương tâm lắm đâu.
Hoa Hạo Minh cất điện thoại, cùng đồng đội đi liên hoan, vừa tới cửa đã cáu kỉnh quay lại, hỏi: [ Cậu định thế nào? ]
Hạ Bạch: [ Đi vào trong trò chơi tìm bọn họ, hỏi xem bọn họ có bị ép vào trò chơi không, hay là tự bản thân bọn họ muốn quay lại trò chơi. ]
Hoa Hạo Minh: “……”
Đó là yêu thương hả?
Hoa Hạo Minh: [ Nếu bọn họ bị buộc phải quay lại trò chơi thì sao? ]
Hạ Bạch: [ Dẫn bọn họ trở về. ]
Hoa Hạo Minh: [ Còn nếu bọn họ tự mình quay lại trò chơi thì sao? ]
Hạ Bạch: [ Vậy thì đến thăm bọn họ một chút, xem chỗ ở của bọn họ như thế nào, cuộc sống hàng ngày có tốt không. ]
Hoa Hạo Minh: “…..”
Cậu ấy siêu yêu thương bọn họ.
Chuyện gì cậu ấy cũng đã tự mình nghĩ kỹ hết rồi, Hoa Hạo Minh cũng không nói nhiều nữa.
Nhưng mà, có điều hắn nghĩ mình phải nhắc nhở cậu một chút, [ Cậu biết kỹ năng linh hồn sẽ ảnh hưởng đến linh hồn con người phải không? Nếu như kỹ năng linh hồn của cậu có liên quan đến thi thể, cậu nhất định phải chú ý một chút, không được lạm dụng, nếu không sẽ bị ảnh hưởng ngày càng sâu hơn, có thể cậu sẽ bị biến thành một phó bản như trường đại học y Hòa Bình. ]
Hạ Bạch nghe hiểu được.
Kỹ năng của cậu quả thực có liên quan đến thi thể, còn kèm theo công hiệu độ thân mật với tử thi +100%, vậy cho nên sách hướng dẫn kỹ năng cũng có nhắc nhở qua việc linh hồn bị ảnh hưởng, sẽ xuất hiện tác dụng phụ, trường hợp của cậu là, càng sử dụng kỹ năng sẽ càng thích tử thi hơn.
Hạ Bạch: [ Được, tôi sẽ chú ý. ]
Mặc dù cậu cảm thấy cái này cũng không tính là tác dụng phụ gì.
Hoa Hạo Minh lại nhắc nhở cậu: [ Có ba người chơi đến nhà cậu tìm hiểu tình hình, người phụ nữ trong video ngày hôm qua tên là Tô Tuyết, cô ấy không tệ, nhưng người bên cạnh cô ấy là một tên điên nghiên cứu trò chơi, hẳn là ông ta đã biết được tình huống của cậu từ chỗ Tô Tuyết, cậu phải chú ý một chút, nếu như gặp phải ông ta thì cứ nói với tôi. ]
Hạ Bạch: [ Được. ]
Nói đến đây, cứ tưởng cuộc trò chuyện của bọn họ xem như là kết thúc, nhưng chưa đầy hai phút sau lại có tin nhắn chậm rãi đến.
Hoa Hạo Minh: [ À, cậu còn trấn thi phù không? Có bán không? ]
Hạ Bạch: “……”
Hoa Hạo Minh: [ Tôi có khá nhiều điểm tích lũy, cậu có thể lấy giá cao một chút cũng không thành vấn đề. ]
Hạ Bạch: [ Không cần điểm tích lũy, anh dùng tiền mua cũng được. ]
Hoa Hạo Minh: [….. ]
Đầu năm nay còn có người chơi không muốn điểm tích lũy, chỉ muốn tiền?
Hoa Hạo Minh: [ Bao nhiêu tiền một tấm? ]
Hạ Bạch nghĩ tới kỳ nghỉ hè năm ngoái của mình, phải mất mấy phút mới vẽ được một tấm, cũng không dễ dàng gì, vậy nên đã giở công phu sư tử ngoạm, [ Một vạn? ]
Hoa Hạo Minh: [……. ]
Hoa Hạo Minh lấy giá mười vạn một tấm, mua mười tấm trấn thi phù của Hạ Bạch.
Hạ Bạch có chút hoảng hốt, một trăm vạn, dựa theo mức độ tiêu dùng bình thường của cậu thì với số tiền này có thể sống thoải mái mấy chục năm.
Về sau muốn đi chỗ nào cũng có thể mua vé máy bay.
Bỗng nhiên Hạ Bạch lại nghĩ, không biết chu sa bút còn có thể tiếp tục vẽ trấn thi phù giống như vậy hay không.
Kỳ thật không chỉ có trấn thi phù, mà ông nội còn dạy cậu cách vẽ ngự thi phù. Nếu đúng như những gì Hoa Hạo Minh nói, hẳn là ông nội đã dùng ngự thi phù để đưa Hỉ Thần ra khỏi trò chơi.
Không làm phiền Hoa Hạo Minh nữa, Hạ Bạch tự mình vào diễn đàn trên app trò chơi để tìm kiếm.
Rất nhiều người chơi mới sẽ đến nơi này hỏi những điều mình thắc mắc, Hạ Bạch dùng từ khóa để tra cứu, rất nhanh đã tìm được đáp án mình mong muốn.
Sau khi người chơi chết, app trò chơi trên điện thoại cũng sẽ tự động đăng xuất bằng cách biến mất, danh tính sẽ bị đăng xuất, các kỹ năng cũng sẽ biến mất.
Nói cách khác, ngay cả khi cậu về nhà tìm chu sa bút thì cũng không thể vẽ ra được trấn thi phù có hiệu lực trong trò chơi.
Cũng may, cậu vẫn còn một ít.
Cũng giống như trong nhà cậu vẫn còn cất sách giáo khoa trung học, những lá bùa mà cậu và ông nội từng vẽ trước đây đều giữ lại. Ngự thi phù còn khó hơn trấn thi phù rất nhiều, vậy nên bọn họ cũng vẽ ít hơn, nhưng vẫn còn một ít.
Có những cái này, cứ coi như kỹ năng linh hồn của cậu bây giờ bằng 0, cậu vẫn có thể vào trò chơi tìm Hỉ Thần, tiện thể nhặt thi để thăng cấp kỹ năng luôn.
Sau khi biết Hỉ Thần có thể là tử thi mang ra từ trong trò chơi, cậu không những không từ bỏ việc vào trong trò chơi tìm bọn họ, mà cảm thấy còn càng thêm bức thiết hơn.
Hạ Bạch quyết định cuối tuần này tìm cách đi Tuyền Quảng Thị.
Sau khi đã suy nghĩ và quyết địn xong, thấy Lận Tường và Mạnh Thiên Hữu mệt mỏi trong trò chơi đã sớm ngủ, Hạ Bạch vẫn còn một chuyện cuối cùng cần phải làm.
Cậu mở giao diện trang đạo cụ kỹ năng của người chơi trên app trò chơi ra, nhìn vào【 Người ký sinh Tuyết Mộc 】ở trong đó.
Người ký sinh Tuyết Mộc lấy yêu thương và máu tươi làm thức ăn.
Hạ Bạch không biết làm sao cho cô ăn, thử dùng kim đâm vào ngón tay mình một cái, nhỏ một giọt máu lên màn hình chỗ đầu Tuyết Mộc, thấy máu tươi bị màn hình hấp thu, lúc này Hạ Bạch mới yên lòng chìm vào giấc ngủ.
Hoa Hạo Minh nói bây giờ ký túc xá của bọn hắn là một trong những nơi an toàn nhất trên đời, những người có thể vào đây sống tuyệt đối không đơn giản.
Trong lòng bọn họ có dự tính, nhưng không ngờ người đến lại nhanh như vậy, còn một lần đến tận hai người.
Trời còn chưa sáng, bọn họ đã bị một loạt tiếng gõ cửa đánh thức, Lận Tường nằm ở giường gần cửa nhất đứng lên mở cửa.
“Xin chào, chúng tôi là người vừa được chuyển đến phòng 312 “
Hạ Bạch và Mạnh Thiên Hữu cũng ngồi dậy, cúi đầu nhìn bọn họ.
Lận Tường dụi dụi mắt, “Hai người? Tống Minh Lượng không còn ở đây à?”
Một người trong đó nói, “Bạn Tống Minh Lượng đã nghỉ học.”
Cả ba người đều sững sờ, nhưng không ai nói gì.
Lận Tường mời bọn họ vào, “Thật có lỗi, hôm qua tôi đã chỗ này một đêm, không nghĩ tới mọi người lại đến sớm như vậy.”
“Không có việc gì không có việc gì.” Trong đó có một người đeo kính nói, “Bây giờ chúng tôi cũng không ngủ ngay được.”
Cả hai người bọn họ nhìn có vẻ rất dễ nói chuyện.
Mấy người giới thiệu đơn giản bản thân một chút,
Hai người cùng phòng mới tới, một người cũng là sinh viên năm nhất tên Vu Sở, người còn lại đàn anh năm ba tên là Chung Tử Thương.
Sau khi trò chuyện vài câu, Vu Sở hỏi: “Bạn học Hạ Bạch, Mạnh Thiên Hữu, các cậu có muốn đổi ký túc xá không, có thể ra điều kiện.”
Mạnh Thiên Hữu: “……”
Lận Tường đang rửa mặt liếc cậu ta một cái, trong lòng thầm nghĩ, cậu cũng không ngờ có ngày mình gặp cảnh này đi, sau đó lớn tiếng nói: ” Hạ Bạch nhà chúng ta không đổi, một ngàn vạn cũng không đổi!”
Nhìn thấy thái độ của họ như vậy, cả hai người cũng không nhắc đến vấn đề này nữa.
Lận Tường rửa mặt xong thì đi, hôm nay là ngày đầu tiên Hạ Bạch lên lớp, cậu ta không muốn ở lại chỗ này làm chậm trễ giờ học của cậu ấy
Lúc gần đi, Hạ Bạch đưa cho cậu ta mấy tấm trấn thi phù, “Cẩn thận một chút.”
Lận Tường vui vẻ nhận lấy, “Cậu cũng vậy nhé Hạ Bạch, chờ tôi nhập học rồi sẽ chạy tới tìm cậu chơi.”
Lận Tường cũng học ở một trường đại học gần nhà, ngay tại thành phố Khương Kỳ, chẳng qua, trường cậu ta nhập học muộn hơn, phải sáu ngày sau mới tới báo danh.
Sau khi Lận Tường đi, giữa trưa Hoa Hạo Minh lại tới, hắn đến để mua trấn thi phù như đã nói.
Sau khi liên tục vào hai phó bản trong trò chơi, hắn được một kỳ nghỉ khá dài, sau khi mua trấn thi phù xong, lại chậm rãi ăn cơm trong ngôi trường tương đối an toàn này rồi mới đi.
Sau khi hai người rời đi, Hạ Bạch bắt đầu mấy ngày bình thường của cuộc sống đại học.
Cậu vừa tham gia các lớp học ở trường, vừa xem các khóa học trực tuyến về trò chơi của Cục Quản lý Trò chơi, cũng đang tìm cơ hội để vào Tuyền Quảng Thị.
Ý tưởng ban đầu của cậu là, trước tiên tìm nhiệm vụ rồi tìm người tổ đội trên diễn đàn người chơi, âm thầm tiến vào thành phố, nếu không có cách nào vào thành phố nữa thì nhờ Cục quản lý trò chơi.
Không ngờ, cơ hội lại ở ngay bên cạnh cậu.
Bên ngoài có tin đồn rằng, Tuyền Quảng Thị xuất hiện nguồn ô nhiễm, rất nhiều người đã bị ô nhiễm, nguồn lực y tế thiếu hụt.
Trường đại học y Hòa Bình sẽ thành lập đội tình nguyện viên để chi viện hỗ trợ cho Tuyền Quảng Thị, trường học khuyến khích sinh viên năm cuối, đặc biệt là những sinh viên đã có kinh nghiệm thực tập tham gia.
Hạ Bạch cũng nhanh chóng nghe được tin tức này, bởi vì người phụ trách chuyện này chính là bạn cùng phòng mới của cậu, hội trưởng hội sinh viên trường đại học y Hòa Bình, Chung Tử Thương.
Vừa nghe được tin tức này lúc, tim Hạ Bạch đột nhiên đập thình thịch.
Cậu biết người chơi có kỹ năng trị liệu cũng không nhiều, trò chơi xuất hiện càng ngày càng nhiều ở Tuyền Quảng Thị, bọn họ đã ứng phó không nổi nữa, cần sự hỗ trợ của người dân bình thường. Nhưng dù là vậy, người tình nguyện cũng biết Tuyền Quảng Thị không phải xuất hiện nguồn ô nhiễm gì, vẫn có một số người dân bình thường biết đến sự tồn tại của trò chơi này.
Có lẽ từ lâu người bình thường đã biết rồi. Cục quản lý trò chơi đều có chi nhánh ở tất cả các thành phố, nhiều nhân viên hành chính hậu cần như vậy, không thể nào có chuyện tất cả bọn họ đều là người chơi.
Hạ Bạch hỏi Chung Tử Thương: “Người đăng ký nhiều không?”
Chung Tử Thương né màn hình máy vi tính mình ra, phía trên là lít nha lít nhít tên người, “Chỉ cần một trăm người, nhưng đã có hơn ba ngàn người đăng ký.”
Hạ Bạch gọi điện thoại cho Lận Tường, kể cho cậu ta nghe về chuyện này.
“Thế nhưng, bọn họ đi rất dễ bị cuốn vào trò chơi.” Lận Tường nói: “Thật đáng tiếc, bọn họ đều là trụ cột tinh anh tương lai, lãnh đạo trường học các cậu làm sao bỏ được, nên mới để người khác đi thay.”
“Không có gì đáng tiếc, đều bình đẳng cả mà.” Giọng nói của Hạ Bạch rất bình tĩnh.
Từ giọng điệu đó, Lận Tường bỗng nhiên hiểu được.
Suýt chút nữa cậu ta đã quên, ngôi trường y hàng đầu cả nước này được thành lập trong thời kỳ chiến tranh khốc liệt nhất, bao thế hệ sinh viên đã trưởng thành từ trong khẩu hiệu “Phục vụ đất nước và con người, chăm sóc người bị thương”, vậy nên làm sao có thể sợ hãi khó khăn vào lúc này được.
Lãnh đạo trường có biết tình hình của Tuyền Quảng Thị, vậy nên mới tổ chức một đội tình nguyện viên để chi viện hỗ trợ, bọn họ cũng rất tự tin, cũng biết rằng dù cho sinh viên của mình biết tình hình của Tuyền Quảng Thị cũng tuyệt đối không lùi bước.
Lận Tường nắm chặt điện thoại, “Hạ Bạch, cậu cố ý gọi điện thoại cho tôi là……”
“Tôi cũng nộp đơn xin đi tình nguyện rồi.” Hạ Bạch nói.
“Nhưng mà, không phải bọn họ khuyến khích sinh viên năm cuối đi sao? Cậu chỉ là sinh viên năm nhất mới vào trường được mấy ngày thôi mà!” Lận Tường lo lắng nói.
“Có lẽ tôi không có kiến thức y học phong phú bằng bọn họ, cũng không có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng tôi có thể khâu thi nhập liệm, hơn nữa còn là người chơi có kinh nghiệm. Đàn anh Chung đã nói đơn xin gia nhập đội tình nguyện của tôi đã được chấp nhận.” Hạ Bạch nói: “Cậu yên tâm, tôi còn có kỹ năng linh hồn mà.”
Lận Tường ở bên kia điện thoại trầm mặc một hồi lâu mới nói, “Được, tôi biết rồi.”
Hạ Bạch cũng trầm mặc mấy giây, “Ông nội của tôi an táng ở cổng sân phía bên trái, khoảng thời gian này tôi đi Tuyền Quảng Thị, trời có mưa to thì cậu đến nhìn giúp tôi.”
Lận Tường: “Được, chừng nào thì cậu đi.”
Hạ Bạch: “Thứ hai.”
Sáng sớm ngày thứ hai, Lận Tường lái một chiếc xe việt dã đi vào cổng trường đại học y Hòa Bình, kéo kính râm xuống, gởi cho Hạ Bạch một tin nhắn.
Lận Tường: [ Hạ Bạch, anh được cậu truyền cảm hứng, quyết định không ngồi ăn chờ chết, cũng muốn trở thành người có ích cho xã hội. ]
Lận Tường: [ Tôi sẽ cùng đi với cậu, bây giờ tôi đang ở cổng phía Tây của trường cậu nè, cậu có thể ngồi xe của tôi đến đó. ]
Hạ Bạch: [ Rạng sáng nay đã xuất phát rồi, bây giờ đang ở Tuyền Quảng. ]
Hết chương 26.
