Chương 27: Thi Trung Cực Phẩm

 

Chương 27: Thi Trung Cực Phẩm

 

11 giờ 30 phút đêm, hai chiếc xe buýt dừng ở trước cổng khu ký túc xá, các tình nguyện viên trường đại học y Hòa Bình bắt đầu mang theo hành lý đơn giản bước lên xe.

Đối với thời gian này, bọn họ cũng không có gì nghi ngờ, chỉ cho là tình thế ở Tuyền Quảng Thị đang nguy cấp, thời gian cấp bách.

Hạ Bạch đi theo Chung Tử Thương lên chiếc xe phía trước, vừa định đi tới ghế sau thì đã bị Chung Tử Thương kéo lại ngồi ở hàng ghế đầu tiên bên phải cửa ra vào.

Các tình nguyện viên không hề chậm trễ, chưa đến 0 giờ đã ổn định xong chỗ ngồi, Hai chiếc xe lần lượt một trước một sau lái ra khỏi trường đại học y Hòa Bình trong đêm tối.

Tiếng trò chuyện vang vọng khắp xe. Hạ Bạch là người vừa mới vào trường, là tân sinh viên duy nhất trong số các tình nguyện viên ở đây, ngoại trừ Chung Tử Thương thì cậu không biết bất kỳ một ai ở đây, mà Chung Tử Thương thì không biết đang suy nghĩ cái gì, hai tay nắm thành quyền, cau mày trầm tư suy nghĩ, Hạ Bạch đành phải nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.

Nửa đêm, các con phố xung quanh trường đại học vẫn còn rất náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, xe cộ qua lại, tới tới đi đi.

Xe buýt phải mất hơn mười phút mới ra khỏi khu vực đông đúc của phố đại học, sau khi đi vào con đường rộng rãi, xe vẫn không tăng tốc, ngược lại lái vào đường đất bên cạnh, ngừng lại mà không để cho người khác chú ý.

Mọi người trong xe bối rối bắt đầu thảo luận.

 Chung Tử Thương ngồi bên cạnh Hạ Bạch cũng đứng lên, quay mặt về phía những người tình nguyện.

“Các bạn học, cảm ơn các bạn đã bất chấp nguy hiểm và vất vả, tích cực tham gia vào hoạt động chi viện lần này. Tổng cộng có 3.123 sinh viên đã đăng ký lần này, tôi và lãnh đạo trường học đã sàng lọc kỹ lưỡng và ra chọn 100 bạn, trong đó bao gồm cả những sinh viên đang ngồi đây.”

Cũng không ngoa khi nói rằng những người ngồi đây là những người giỏi nhất được chọn trong số hơn 3000 người đã tham gia đăng ký, chí ít thì bọn cũng có gì đó nổi bậc và được công nhận, như vậy mới có thể trổ hết tài năng được.

Chỉ là, không biết niềm vui này có thể kéo dài được bao lâu.

Chung Tử Thương nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy không làm giảm đi sự nghiêm túc trên mặt, cậu ta mấp máy đôi môi khô khốc bong tróc da, “Tôi muốn nói cho các bạn biết một chút về tình hình ở Tuyền Quảng Thị.”

“Tại sao phải dừng lại nói? Vừa đi vừa nói cũng được mà.”

“Đúng vậy, không phải thời gian đang gấp sao? Chúng ta đến đó sớm một chút đi.”

Chung Tử Thương: “Bởi vì tình hình ở Tuyền Quảng Thị không phải như các bạn nghĩ, các bạn cứ nghe xong đã rồi hãy quyết định có đi hay không.”

“Bị lan tràn khắp nơi, không có cách nào kiểm soát được hả?”

“Vậy không phải chúng ta càng phải nhanh lên à?”

Chung Tử Thương: ” Không có lây lan hay bùng nổ gì, nhưng chỗ xảy ra vấn đề còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì mọi người tưởng tượng, tôi phải có trách nhiệm nói rõ cho mọi người biết.”

Cậu ta lại bắt đầu nói lại từ đầu: “Lúc đầu, chuyện bất thường xảy ra ở Thất Lý Thôn….”

Hình ảnh Thất Lý Thôn xuất hiện trên chiếc TV nhỏ trên xe buýt.

Hạ Bạch lại nghe câu chuyện liên quan tới Thất Lý Thôn và sự kiện nhà ma ở công viên giải trí Linh Nhạc một lần nữa, giống như đúc những gì Hoa Hạo Minh đã nói, những hình ảnh và video xuất hiện trên TV cũng chính là những hình ảnh và video Hoa Hạo Minh đã cho bọn cậu xem.

Bây giờ cậu đã biết, hai sự kiện này là những vụ án Cục quản lý trò chơi dùng để phổ cập giáo dục cho những người chơi mới.

Chỉ cần người của Cục quản lý trò chơi bị cuốn vào trò chơi mà có người chơi mới thì phải có nghĩa vụ phổ cập kiến thức về trò chơi cho bọn họ, dùng những án lệ đơn giản này, để những người chơi mới có thể nhanh chóng chấp nhận sự tồn tại của trò chơi và hợp tác với những người chơi có kinh nghiệm để thông quan trò chơi.

Hiện tại, bởi vì tình huống đặc thù nên những tình nguyện viên của trường đại học y Hòa Bình cũng được phổ cập kiến thức.

Cậu cũng hiểu tại sao Chung Tử Thương có thể chuyển đến ký túc xá của bọn họ nhanh như vậy, bởi vì cậu ta là hội trưởng hội sinh viên của trường đại học y Hòa Bình, là người chơi, và cũng là người của Cục quản lý trò chơi.

Chung Tử Thương: “Tuyền Quảng Thị không phải xuất hiện nguồn ô nhiễm gì. Sở dĩ nói như vậy là để che đậy sự xuất hiện của trò chơi, tránh sự hoảng loạn và trật tự xã hội sụp đổ trên diện rộng trong thời gian ngắn.”

“Ở Tuyền Quảng Thị có rất nhiều nơi xuất hiện trò chơi, quá mức dị thường, vì để tránh cho người bình thường bị cuốn vào nên mới tạm thời phong tỏa, chỉ ra mà không được vào.”

Trong xe một mảnh xôn xao, đây mới thực sự là phá vỡ thế giới quan của bọn họ.

Nhưng Hạ Bạch cũng chú ý thấy, có một số người cũng không quá kinh ngạc, có thể trong đó có người chơi, cũng có thể là bọn họ không phải người chơi, chỉ là đã sớm phát hiện ra được thế giới của bọn họ có gì đó không ổn.

Cậu là người kế thừa điện thoại của ông nội, trước năm mười tám tuổi không sử dụng Internet, trước khi vào trò chơi nhờ các lão nhân trong nhóm nhắc nhở cũng phát hiện được, huống chi là những sinh viên trường y khá giỏi này còn thường xuyên lên mạng.

“Mọi người im lặng một chút, xin hãy nghe tôi nói hết đã.” Chung Tử Thương cố gắng giữ giọng điệu của mình bình tĩnh hơn.

Những người khác sau khi nghe vậy cũng phối hợp an tĩnh lại, chăm chú nhìn cậu ta.

“Theo thống kê, trong một tuần qua, trò chơi chỉ xuất hiện 6 lần ở thành phố Khương Kỳ của chúng ta, nhưng Tuyền Quảng Thị thì một tuần qua xuất hiện gần tám mươi lần.”

“Mỗi địa đồ trò chơi đều có người thương vong, thậm chí tất cả người chơi đều thương vong, trong đó có một vài trường hợp không thể chữa khỏi bằng trình độ y tế hiện đại của chúng ta, cần phải có người chơi có kỹ năng trị liệu mới làm được, thế nhưng những người chơi hệ trị liệu không có nhiều như vậy, bọn họ chỉ lo được cho những người sắp chết, còn những trường hợp khác thì để lại cho bác sĩ và tình nguyện viên.”

“Nhưng tình nguyện viên không thể là người bình thường, vì điều này sẽ gây hoang mang, và tin tức bị lộ ra ngoài, sau khi hiệu trưởng chúng ta biết được tình huống của Tuyền Quảng Thị thì đã chủ động đề xuất với Cục quản lý trò chơi, thành lập một đội tình nguyện viên đi hỗ trợ.”

“Việc chúng ta cần phải làm khi vào Tuyền Quảng Thị là, đi theo người chơi hệ trị liệu, bác sĩ hoặc là người của Cục quản lý trò chơi, đi đến nơi trò chơi xuất hiện chờ trò chơi kết thúc, ngay khi trò chơi kết thúc, chúng ta phải lập tức phối hợp với bác sĩ xử lý thi thể người chơi tử vong, giải cứu những người chơi bị thương mà không làm cho người dân bình thường nghi ngờ.”

” Đặc biệt có một điều cần lưu ý là, nếu có người chơi nào đi ra còn sống sót, thì có nghĩa là họ đã hoàn thành trò chơi và trò chơi đã biến mất ngay tại chỗ đó, chỗ chúng ta đợi chính là chỗ an toàn nhất.”

“Nhưng nếu như tất cả đều là người chết, có nghĩa là trò chơi vẫn chưa được thông quan, vẫn ở nguyên chỗ cũ, nếu như chúng ta đi qua thì sẽ bị cuốn vào trong trò chơi. Tình huống này rất hiếm khi xảy ra, bởi vì nếu như trò chơi chưa thông quan, khả năng cao là tất cả đã chết trong trò chơi, không thể rời đi.”

“Đây là một trong những rủi ro có xác suất xảy ra rất nhỏ, còn có một điều rất rõ ràng, bởi vì trò chơi xuất hiện ở Tuyền Quảng Thị rất nhiều, vậy nên chúng ta cũng có thể bị cuốn vào trò chơi sau giờ làm việc.”

Những gì có thể nói cậu ta đều đã nói ra hết, sự kinh hoàng của trò chơi được thể hiện một cách trực quan bằng hình ảnh và video, đồng thời cũng được giải thích rõ ràng những mối nguy hiểm.

“Hiện tại cho mọi người mười phút để lựa chọn lần nữa, nếu có người không muốn đi, chúng ta cũng có thể hiểu được, trong vòng mười phút có thể xuống xe, bên ngoài sẽ có xe tới đón các bạn.”

“Nghe còn không nguy hiểm bằng nguy cơ lây nhiễm từ các nguồn ô nhiễm.” Một cô gái nói.

“Đi chi viện cũng tốt mà, có thể tìm hiểu trước về trò chơi, học hỏi kinh nghiệp.” Một cậu trai nói.

” Dù sao chúng ta cũng đi cứu người.” Lại một cô gái nữa lên tiếng: “Nguồn ô nhiễm hay trò chơi gì cũng không có gì khác biệt.”

Trong ba phút đầu tiên, không ai xuống xe.

Chung Tử Thương không nói gì, im lặng chờ đợi mười phút kết thúc.

Âm thanh trong xe dần dần biến mất, mọi người bắt đầu độc lập suy nghĩ trong im lặng, ánh đèn vàng ấm áp trong xe chiếu lên những gương mặt trẻ tuổi.

Đêm tối nặng nề, thời gian trôi qua từng giây từng phút, vô cùng chậm rãi.

Sau mười phút, hai chiếc xe buýt xuất phát, hướng về phía Tuyền Quảng Thị.

Chỉ có hai sinh viên ở lại.

Chung Tử Thương cười rạng rỡ, hai mắt sáng rực, “Giới thiệu lại với mọi người một chút, tôi tên là Chung Tử Thương, là hội trưởng hội sinh viên trường đại học y Hòa Bình, và cũng là người chơi trong Ban Tổ chức Đối ngoại của Cục Quản lý Trò chơi và Quỷ dị, tôi sẽ cố gắng hết sức để đưa các bạn quay trở lại trường.”

“Hội trưởng, kể cho chúng tôi nghe một chút về trò chơi đi, được không?”

“Còn có, Cục quản lý trò chơi là cái gì?”

“Hội trưởng, chúng ta sẽ cùng nhau quay về trường!”

“Được, sau khi chúng ta chia tổ xong, tôi sẽ kể tỉ mỉ cho mọi người nghe.” Tay Chung Tử Thương vịn trên rào chắn, rất dùng sức, rõ ràng cậu ta không có bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Hạ Bạch dời tầm mắt, cúi đầu nhìn xuống tay mình.

Hình như cậu cũng không bình tĩnh như vậy, trái tim như bị thứ gì đó mềm mại lướt qua.

Xe bọn họ chỉ có một người xuống xe, còn lại tất cả đều lựa chọn ở lại, lựa chọn đi đến Tuyền Quảng Thị.

Hạ Bạch không chút do dự đi đến Tuyền Quảng Thị là vì muốn tìm Hỉ Thần nhà mình. Nếu như không phải vì Hỉ Thần, cậu cũng không chắc mình sẽ lựa chọn ở lại đây.

Xe bắt đầu tăng tốc, phóng nhanh về phía Tuyền Quảng Thị, con đường phía trước tối đen, nhưng hai bên có đèn đường chiếu sáng.

Bốn mươi chín người trên xe bọn họ được chia thành mười tổ, về cơ bản là năm người một tổ, bên trong tổ nhỏ bốn người có Chung Tử Thương, Hạ Bạch và hai sinh viên nữ khác, một cô là sinh viên năm ba tên Trương Nhuận Nguyệt, một cô là sinh viên năm hai tên Vương Vi.

Khi đến gần Tuyền Quảng Thị, hai chiếc xe buýt đã tách ra đi về hai hướng khác nhau, Tuyền Quảng Thị rất lớn, có bốn khu sáu huyện, bọn họ phải đi đến những nơi khác nhau.

Xe buýt của bọn họ không đi qua quốc lộ vào cửa ngõ mang tính biểu tượng của Tuyền Quảng Thị, mà là đi đường tắt và Tuyền Quảng Thị qua một con đường uốn lượn quanh co.

Khi tiến vào địa giới của Tuyền Quảng, người trong xe đều rất căng thẳng, nhìn chằm chằm khung cảnh bên ngoài qua cửa kính ô tô chỗ mình ngồi.

Nhưng trên thực tế, tình hình ở Tuyền Quảng Thị cũng không nghiêm trọng như họ tưởng tượng, hay như những gì thế giới bên ngoài đã lan truyền.

Vào khoảng một giờ đêm, trên đường lớn vẫn còn có thể nhìn thấy ô tô riêng của người dân bình thường, sở dĩ bọn họ có thể xác định là người dân bình thường là vì trên đường đi xe rất nhiều, không thể nào có chuyện tất cả xe ở đây đều là của người chơi và Cục quản lý trò chơi được.

Các trung tâm mua sắm lớn ven đường vẫn mở cửa cho người dân mua sắm bình thường, thậm chí còn có cả những quầy hàng rong ven đường.

Rất nhanh bọn họ cũng hiểu.

Trò chơi tuy đáng sợ thật, nhưng nó không giống như bệnh truyền nhiễm lây lan nhanh chóng trên diện rộng, không để một ai thoát.

Một tuần tám mươi phó bản, đúng là đáng sợ hơn những nơi khác rất nhiều, nhưng nếu điều này xảy ra ở Tuyền Quảng Thị trong hơn nửa tháng, 200 phó bản trò chơi chia ra bốn khu sáu huyện, vậy hầu hết các nơi vẫn sẽ an toàn.

Những nơi nguy hiểm đã bị phong tỏa hoàn toàn, bởi vì không tới bên cạnh mình nên có thể người dân sẽ không cảm thấy hoảng sợ, nhất là bọn họ còn có thể rời khỏi Tuyền Quảng Thị, thời gian tạm thời phong tỏa đã qua một tuần, nỗi hoảng loạn cũng đã tiêu tan đi không ít.

Nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ thoải mái.

Ở Tuyền Quảng Thị, những nơi trò chơi đã xuất hiện và thông quan đều đã được trưng dụng làm nhà an toàn. Xe buýt dừng lại ở một trong số đó, trước cửa một nhà hàng.

Những chiếc bàn ăn trong nhà hàng đều được dùng làm bàn làm việc, trên bàn nào cũng có máy tính, tài liệu, điện thoại…. Tất cả đều chất đống lộn xộn ở một bên bàn, điện thoại đổ chuông liên tục, việc liên lạc với nhau gần như dựa hết vào việc la hét.

Bắt mắt nhất là màn hình lớn hướng ra cửa nhà hàng, trên màn hình có bản đồ Tuyền Quảng Thị, trên đó có đánh dấu màu vàng và màu xanh lá.

Bọn họ vừa đi tới cửa không bao lâu, trên màn hình đột nhiên sáng lên một chấm đỏ, đồng thời còi báo động chói tai cũng vang lên, “Xin chú ý! Trò chơi sắp xuất hiện! Xin chú ý! Trò chơi mới sắp xuất hiện!”

Theo tiếng cảnh báo vang lên, bản đồ được đánh dấu bằng chấm đỏ sẽ tự động phóng to, điểm đỏ dừng lại bên trên một bệnh viện, bệnh viện chỉnh hình Tuyền Quảng.

“Bệnh viện chỉnh hình Tuyền Quảng có trò chơi xuất hiện! Còn người chơi hệ trị liệu và bác sĩ không?”

Tiếng cảnh báo càng ngày càng chói tai, điểm màu đỏ cũng biến thành màu đen.

“Đây là bản đồ lớn! Có lẽ người trong cả bệnh viện đều bị cuốn vào trò chơi! Nhất định phải có người chơi hệ trị liệu!”

“Đang điều chỉnh! Bản đồ siêu thị Giai Gia cách đó chín km vẫn chưa được thông quan, người chơi hệ trị liệu có thể chạy tới đó, ản đồ lớn như vậy cần rất nhiều người giúp đỡ, ở đó không đủ người, chúng ta biết kiếm người ở đâu ra để điều đi?”

“Chúng tôi!” Chung Tử Thương giơ tay lên, cậu ta hét lớn, át cả tiếng chuông điện thoại, “Chung Tử Thương của Ban Tổ chức Đối ngoại, tôi mang theo tình nguyện viên của trường đại học y Hòa Bình đến!”

Trong nhà hàng yên tĩnh một chút, người ở bên trong nhìn thấy cậu ta và những người đứng phía sau cậu ta thì đều có chút sửng sốt. Một người phụ nữ có mái tóc dài gợn sóng đứng ở giữa hỏi: “Các bạn nhỏ, hẳn là các cô cậu không sợ chết, đúng không?”

Những người đứng phía sau Chung Tử Thương cùng nhau gật đầu. Có một cậu trai cao giọng nói: “Chị à, nếu những sinh viên năm hai trở lên ở đại học y Hòa Bình như chúng ta sợ chết, thì không có bạn bè đồng trang lứa nào là không sợ chết!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chị gái kia cười, nói: “Tốt! Chung Tử Thương, cậu mang ba mươi tình nguyện viên đi qua đó đi!”

Cùng một tổ với Chung Tử Thương nên tất nhiên Hạ Bạch cũng theo cùng.

Ngay khi tổ nhỏ bốn người của bọn họ vừa mới lên một chiếc xe cứu thương, tài xế đã nhấn ga lao ra ngoài..

Sau khi Chung Tử Thương mặc quần áo bảo hộ, cậu ta đã giải thích với bọn họ: ” Chúng ta phải nhanh lên. Người chơi có thể mất vài ngày hoặc thậm chí hàng trăm ngày trong trò chơi, nhưng trong thế giới thực của chúng ta thì có thể chỉ mất nửa giờ, nếu như bọn họ ra tới mà chúng ta không đuổi kịp, một số người chơi có thể chết vì không được điều trị kịp thời.”

 Vương Vi: “Hiểu rồi, chính là tốc độ thời gian ở hai chiều không gian trôi qua không giống nhau, phải không?”

Nói chuyện với những người thông minh đúng là bớt việc, Chung Tử Thương gật đầu.

Trương Nhuận Nguyệt hỏi: ” Cục quản lý trò chơi có thể phát hiện được sự xuất hiện của trò chơi rồi à? Rất không tệ!”

Chung Tử Thương: “Đúng vậy, là viện nghiên cứu đã nghiên cứu ra, hai năm nay bọn họ đã vùi đầu nghiên cứu trò chơi, [Dụng Cụ Cảm biến] kiểm tra đo lường này chính là bọn họ nghiên cứu ra được, có thể xác định chính xác vị trí của trò chơi bằng cách nắm bắt những biến động năng lượng đặc thù của trò chơi.”

Nghe nhắc đến viện nghiên cứu, điều đầu tiên mà Hạ Bạch nghĩ đến là vị viện phó Dương xuất hiện trong màn hình kia, lại nghĩ tới ngày đó Hoa Hạo Minh và hai người chơi khác của Cục quản lý trò chơi đến nhà cậu điều tra việc Hỉ Thần biến mất có dùng qua một cái máy đọc thẻ.

Cậu nhớ rất rõ ràng, lúc ấy người chơi nữ kia đã nói, “Có chút dị thường, nhưng không đạt tiêu chuẩn.” Bây giờ cậu mới hiểu được, lúc ấy bọn họ có bắt được năng lượng của trò chơi, nhưng rất ít.

Cho nên, điều đó cũng cho thấy, mấy Hỉ Thần nhà cậu là đến từ trong trò chơi.

Chung Tử Thương nói: ” Cho đến nay chỉ có ba bản đồ trò chơi lớn, và 99,9% trong số đó là những bản đồ nhỏ, thương vong trên những bản đồ lớn chắc chắn sẽ nặng nề hơn, vì vậy hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

Hai cô gái gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Hạ Bạch cũng lấy lại tinh thần, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe cứu thương chạy thông suốt cả quãng đường, mất hơn mười phút mới đến được vệnh viện chỉnh hình, nơi này đã bị phong tỏa, trước cửa ngừng một loạt xe cứu thương.

“Tất cả mọi người ở nguyên tại chỗ không nên di chuyển, đợi cho đến khi có người mở cửa bệnh viện thì nhân viên cấp cứu mới có thể vào.” Một giọng nói vang lên giữa những tiếng còi xe, “Tất cả mọi hoạt động cứu hộ và dọn dẹp sẽ được thực hiện bên trong bệnh viện.”

Chung Tử Thương nói: ” Sau khi trò chơi kết thúc, sẽ có người ra khỏi bệnh viện. Nếu không có ai ra ngoài thì có nghĩa là trò chơi chưa được thông quan, chúng ta đi vào cũng sẽ bị cuốn vào trò chơi.”

Ba người còn lại gật đầu bày tỏ mình đã hiểu, cũng biết lý do tại sao bọn họ cần phải tiến hành cứu hộ và dọn dẹp bên trong bệnh viện.

Nếu như bọn họ đi ra, chứng minh đã có người chơi thông quan được trò chơi, vậy bệnh viện chính là nơi an toàn nhất, còn có thể tránh gây ra sự nghi ngờ và hoảng loạn cho người dân.

Hai giờ rưỡi sáng bên ngoài bệnh viện, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào cửa bệnh viện, nghe tiếng đồng hồ tích tắc trôi qua trong lòng mình.

Khi Hạ Bạch vừa ra khỏi phó bản trường đại học y Hòa Bình đã thấy bác sĩ, mọi thứ trông rất nhẹ nhàng. Nhưng chỉ khi tự mình trải qua một lần, cậu mới biết được, thì ra đằng sau sự yên tĩnh và nhẹ nhõm đó là sự hỗn loạn nhưng chỉnh tề như vậy.

Giống như lúc cậu không biết có trò chơi tồn tại, cậu chỉ nhìn thấy thế giới này thật yên bình.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, bên ngoài bệnh viện yên tĩnh đến mức cảm thấy thật căng thẳng.

“Rầm, Rầm, Rầm….”

Có tiếng đập cửa từ phía sau cánh cửa bệnh viện.

Tất cả mọi người đều khẩn trương đứng lên.

Lỗ tai Hạ Bạch bỗng nhúc nhích, cậu vẫn luôn cảm thấy vị trí đập cửa có chút cao.

Người chơi cao nhất Cục quản lý trò chơi đã mở cửa.

Năm nay Trương Nhuận Nguyệt học năm 3, đã tham gia lớp giải phẫu được một năm, trong kỳ nghỉ hè cô cũng đi thực tập tại một bệnh viện có hợp tác với trường, gặp qua không ít Đại thể lão sư và thi thể, chưa kể đến Vương Vi đang học năm thứ hai cao học, thế nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng phía sau cánh cửa, bọn họ vẫn kinh hãi đứng nguyên tại chỗ.

Ngay cả Trương Tử Thương đã từng tiến vào trò chơi cũng choáng váng.

Lúc cửa bệnh viện mở ra, xác chết chất cao hơn cửa, tàn chi cùng với máu tươi tuôn ra xối xả, tóc đen, máu đỏ cùng khí quan dinh dính vương vãi đầy đất.

“Yêu cầu tất cả tình nguyện viên đi thanh lý thi thể và tàn chi, tìm kiếm người còn sống đưa đến bất kỳ phòng bệnh nào ở lầu một.”

Hạ Bạch: “Đi thôi.”

Cậu là người đầu tiên ôm túi đựng xác lao xuống.

Ba người khác thấy thế cũng vội vàng chạy xuống theo, tiếp theo là những tình nguyện viên khác của trường đại học y Hòa Bình.

Tất cả đều chạy về phía núi xác và biển máu trước mặt, có người nhanh, có người chậm, có người dừng lại để nôn, nhưng không một ai lùi lại.

Hạ Bạch chạy nhanh nhất, cậu nhìn thấy một người đầy máu đang ngồi xổm ở cửa, làn da lộ ra dưới vết máu đỏ tươi đó trắng như sữa, mấy người của Cục quản lý trò chơi vây quanh hắn, cẩn thận nhẹ nhàng nói chuyện với hắn.

Hạ Bạch chỉ kịp nghe thấy có người gọi hắn là Dương Mi, sau đó đã vội vàng chạy vào cửa.

Vương Vi và Trương Nhuận Nguyệt vô thức đi theo cậu, nhìn thấy cậu bắt đầu kéo người ra khỏi đống xác chết, họ cũng làm theo.

Vừa kéo được người thứ nhất, Vương Vi đã khóc.

Cô thả cánh tay vừa rút ra, vừa khóc vừa kéo cánh tay ở trên cùng.

Trương Nhuận Nguyệt không rên một tiếng, vùi đầu làm việc, vờ như mình cũng là một thi thể, thậm chí còn bình tĩnh hơn cả Trương Tử Thương. Khi kính bảo hộ của Hạ Bạch bị máu bắn lên, cô còn xốc trang phục bảo hộ lên, dùng quần áo sạch sẽ của mình ở bên trong để lau sạch sẽ cho Hạ Bạch.

Dưới sự dẫn đầu của các bạn học bình tĩnh, những sinh viên chưa quen cũng dần dần thích nghi, thậm chí có người vừa khóc vừa thanh lý thi thể.

Hạ Bạch nắm lấy một cái tay người chết, túm ra cánh tay, vừa muốn ném tới đống tàn chi phía bên thì bỗng nhiên sửng sốt.

Cậu có cảm giác cái tay kia bỗng dưng nhúc nhích, ngón tay dán vào lòng bàn tay cậu cọ qua.

Hạ Bạch ngẩn ngơ, cậu chớp chớp mắt nhìn xuống, đúng là một cái cánh tay không sai.

Cánh tay rất dài, các đường nét trên cánh tay rõ ràng và đẹp mắt, bàn tay to hơn tay cậu rất nhiều, ngón tay dài mà hữu lực. Nói cách khác, chủ nhân của cánh tay này phải là một người cao gầy, ngón tay đẹp mắt và rất khỏe.

Nhưng suy cho cùng thì nó cũng chỉ là một cánh tay có gắn một bàn tay vào mà thôi.

Hạ Bạch không xác định lắm sờ sờ chỗ cổ tay, vậy mà cậu có thể cảm nhận được nhịp đập.

Hạ Bạch càng sửng sốt hơn.

Phía sau bọn họ được chia thành ba khu vực, một khu vực chứa những thi thể đã bị phá hủy, một khu vực chứa những thi thể tương đối nguyên vẹn, và khu vực còn lại được dành cho người sống, trước mắt chỉ tìm thấy được một người còn thở, đã được đưa đến phòng bệnh.

Hạ Bạch không biết nên để cánh tay tưởng như còn sống này ở đâu.

Cậu nhìn chằm chằm vào bàn tay có bốn ngón tay mình đang lôi kéo, nghĩ nghĩ, mình có nên mở một khu vực nhỏ khác đặt nó vào không?!

Mấy người của Cục quản lý trò chơi đang vây quanh Dương Mi, muốn để hắn lên xe kiểm tra, nhưng hắn vẫn ngồi dưới đất không nói lời nào, không chạy mà vẫn thở thở phì phò.

Không thể cứ tiếp tục như vậy, một người trong số họ nói, “Mạo phạm rồi”, sau đó cúi xuống cẩn thận bế hắn lên.

Dương Mi còn chưa khỏe, toàn thân hắn đã cứng đờ, mặt đỏ bừng.

Mấy người đi theo hắn, tất cả đều cùng Dương Mi bên lên một chiếc xe cứu thương, có người lau mặt cho hắn, có người đổi giày cho hắn, có người kiểm tra vết thương trên người cho hắn, tất cả mọi người đều cẩn thận từng li từng tí, ngay cả hô hấp cũng nhẹ nhàng hơn.

Sau khi vết máu trên mặt hắn được lau đi, để lộ ra một khuôn mặt kinh diễm, nam sinh nữ tướng, mềm mại xinh đẹp, không có bất kỳ cái gì gọi là tính xâm lược, khiến người ta không khỏi muốn tới gần.

Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy những tình nguyện viên đang thanh lý thi thể, hắn bị một người trong đó hấp dẫn.

Bọn họ đều mặc quần áo bảo hộ, đeo kính bảo hộ và khẩu trang, nhìn ai cũng đều trắng trắng đỏ đỏ, không có gì khác biệt, nhưng trong đó có một người đặc biệt hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Cậu ấy giật lấy một cái chân từ trong tay người khác, lại moi ra một cái chân khác từ trong đống xác chết, sau đó chạy quanh đống thi thể một vòng và tìm được một trái tim….. Cậu ấy như một con Hamster nhỏ tìm kiếm những cái chân cụt tay đứt ở khắp nơi, sau đó gom chúng lại cùng một chỗ.

Cậu ấy bí mật chuyển những thứ đó vào một góc, trong khi những người khác đang thanh lý thi thể, tìm kiếm người sống, thì cậu lại tháo chiếc kính bảo hộ mơ hồ không rõ kia ra, cởi quần áo bảo hộ, móc kim khâu ra, ngồi trong một góc hẻo lánh bắt đầu khâu thi thể —— khâu những thứ cậu ấy vừa mới nhặt được kia.

Dương Mi thều thào một hơi, giọng nói vừa mềm mại vừa tinh tế, “Tôi còn chưa nói, đội trưởng cũng ở trong phó bản trò chơi này.”

“Cái gì?!” Tất cả mọi người đều dừng động tác lại, ai cũng sững sốt.

Người đàn ông ở giữa khẩn trương đến mức giọng nói cũng trở nên khàn khàn, “Lăng, Lăng đội trưởng?! Anh ấy ở đâu?”

Dương Mi chỉ chỉ về hướng cửa bệnh viện.

Trong phó bản lần này, phần lớn người chơi chết vào những phút cuối trong trò chơi đều bị ném ở cửa bệnh viện, nhưng nhóm tình nguyện viên này làm việc rất có hiệu suất, đã thanh lý hơn phân nửa, sắp thấy đáy rồi.

Dường như không có dấu hiệu nào cho thấy có người còn sống.

Thi thể đang được bàn tay Hạ Bạch hoàn thiện từng chút một, Hạ Bạch xếp chúng lại với nhau như trò chơi xếp hình, sau đó cẩn thận khâu lại, vừa nghiêm túc vừa có chút hưng phấn.

Cậu đã lớn từng này tuổi rồi mà chưa bao giờ nhìn thấy một thi thể như thế này, mỗi bộ phận cơ thể bị mất đều có mạch đập.

Đúng là “Thi trung cực phẩm”.

Bình thường thì, nếu thi thể bị vỡ thành từng mảnh như thế này chắc chắn là không thể sống sót được, sẽ bị đem đi hoả táng.

Cậu khổ cực vớt anh ta ra khỏi đống thi thể, gom lại một chỗ rồi cẩn thận tỉ mỉ khâu từng chút một, cậu đã khó khăn vất vả như vậy nên không muốn đưa đi hoả táng, đó là công sức của cậu mà.

Cuối cùng Hạ Bạch cũng khâu xong thi thể, một khối cũng không rơi xuống đất, cậu dùng tay áo lau lau mồ hôi trên mặt, lại lau sạch sẽ máu trên mặt thi thể, càng nhìn càng cảm thấy hài lòng hơn.

Thi thể trước mặt cao ngang với Lận Tường, nhưng từ cơ bắp của anh ta có thể thấy được, anh ta gầy hơn nhưng lại khỏe hơn Lận Tường, ngay cả khi nhắm mắt lại cũng có thể nhìn ra dáng dấp anh ta trông đẹp hơn Lận Tường.

Đúng là cực phẩm.

Khi cậu đang quan sát tỉ mỉ hơn một chút, bỗng nhìn thấy dưới ánh đèn bên cạnh thi thể có mấy cái cái bóng.

Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía sau mình có mấy người đang đứng, đó là mấy người vừa rồi vây quanh người tên Dương Mi ở cổng bệnh viện.

Bọn họ nhìn chằm chằm vào cậu và cái xác bên cạnh cậu với vẻ mặt hết sức phức tạp, như thể không biết phải nói cái gì.

“Vị bạn học này, cậu vất vả rồi.” Người đàn ông đứng ở giữa nói: “Cái kia, chúng tôi đưa anh ấy đi nhé?”

Hạ Bạch đã tháo kính bảo hộ nhưng vẫn còn đeo khẩu trang, trong quá trình khâu thi thể, trên khẩu trang và trên trán cậu bị dính một chút máu, dù vậy, bọn họ vẫn nhìn thấy trên mặt cậu có một loại cảm xúc mang tên là tủi thân.

Hạ Bạch: “Tôi nhặt, tôi khâu.”

“……”

“À, ừm, cảm ơn cậu, cậu muốn điểm tích lũy hoặc là cái gì khác cũng đều được, bây giờ chúng ta nhất định phải mang anh ấy đi.” Người đàn ông vừa nói, ánh mắt đột nhiên chuyển động, trong mắt sáng lên vẻ hưng phấn.

Hạ Bạch cúi đầu nhìn, lại nhìn thấy thi thể mở mắt.

Cậu thấy càng thêm tủi thân hơn.

 

Hết chương 27.

Chương 27: Thi Trung Cực Phẩm

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên