Chương 35: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 8)
Hạ Bạch ngơ ngác nhìn người phục vụ. Thực ra cậu chưa bao giờ nhìn rõ khuôn mặt của người phục vụ cả.
Một sợi tóc dính máu uốn cong, chia đôi khuôn mặt ướt át của cô thành hai nửa, lông mày rất đậm, sống mũi rất thẳng, mang một vẻ đẹp rất trung tính. Đôi mắt của cô không to lắm, nhưng lại sâu không nhìn thấy đáy.
Hạ Bạch cảm thấy điện thoại trong túi có hơi nóng, hình như đang ghi lại thông tin của người phục vụ, nhắc nhở kỹ năng của cậu cuối cùng cũng đã thăng cấp.
“Cô có đồng ý không?” Hạ Bạch ngơ ngác hỏi.
Chuyện tưởng chừng như không có gì lớn, cô cũng không hỏi Hạ Bạch muốn dùng vào việc gì: “Khi nào thích thì lấy.”
Hạ Bạch hỏi: “Cô tên là gì?”
Người phục vụ: “Vưu Nguyệt.”
Cổ Toàn Côn nhìn về phía bọn họ, Hạ Bạch cũng không nói nhiều với cô, cậu chỉ nói “Xin lỗi” rồi bế cô đến một nơi tương đối vắng vẻ trong rừng cây ven hồ, để cô ở đó nghỉ ngơi, cậu còn để lại cho cô một con dao tự vệ.
Khi trở lại, cách cậu nhìn Nhị Oa đã khác. Chính Nhị Oa là người đã giúp cậu ký bản khế ước tử thi đầu tiên.
Sắc đỏ trên tai Nhị Oa đỏ đã lan đến tận cổ, nó bất lực cúi đầu xuống, những ngón tay run lên vì phấn khích.
Cổ Toàn Côn nhìn Nhị Oa đang đỏ mặt, nửa cười nói: “Hạ Bạch, tôi cho cậu một lời khuyên, chơi trò lừa bịp thì không thể tiến xa được đâu. Đây không phải là thời đại thịnh vượng.”
Hạ Bạch ngơ ngác gật đầu: “Ừ, ông nói đúng, tôi cũng nghĩ vậy.”
Cậu nghiêng đầu, một đám thi thể từ trong bụi cỏ hiện ra, đứng sau lưng cậu, háo hức nhìn gã ta.
Cổ Toàn Côn: “…..”
Hạ Bạch hỏi: “Anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
Cổ Toàn Côn Không hề suy nghĩ: “Không thể!”
Hạ Bạch: “Ồ. Chờ khi nào anh sắp chết tôi sẽ hỏi lại.”
Cổ Toàn Côn: “……”
Cổ Toàn Côn nhìn những thi thể phía sau Hạ Bạch, hỏi: “Kỹ năng của cậu là thuật khống chế thi thể?”
Gã ta nhìn lá bùa trên đầu thi thể, nói: “Vật phẩm có kỹ năng?”
Trong lòng Hạ Bạch khẽ động, nói: “Đúng vậy, tôi có thể vẽ ngự thi phù, cho những người chơi khác rất nhiều ngự thi phù, anh đã gặp qua chưa?”
Cổ Toàn Côn lại nhìn chằm chằm vào ngự thi phù mấy giây, lắc đầu.
Hạ Bạch cũng không thất vọng, mặc kệ là tìm Hỉ Thần hay là tìm hiểu quá khứ của ông nội gì cũng vậy, cậu đều đã chuẩn bị lâu dài rồi.
Ngọn lửa trong khu rừng phía trên càng ngày càng sáng hơn, khói bay mù mịt, ngay cả đêm tối cũng không thể che đi được.
Nơi đó lại xuất hiện thêm hai nữ quỷ, hiển nhiên là bọn họ không đối phó lại được, cũng không thể hấp tấp tới gần, vì bọn họ không biết tình huống bây giờ là thế nào.
Hạ Bạch kéo ngự thi phù trên ót Hà Gia Tú xuống, nói với Mã Đồng Phong, “Lão Mã, chú hạ táng cho bà ấy đi.”
Mã Đồng Phong muốn dập đầu với Hạ Bạch, dập đầu một trong những việc khéo léo nhất mà ông từng làm trong đời, ông không cảm thấy có cái gì. Lần duy nhất trong đời ông thực tình dập đầu tạ ơn, nhưng đã bị Hạ Bạch từ chối, cậu đã mang theo Nhị Oa đi mất.
Hai tử thi đi ở phía trước dò đường, Hạ Bạch đi ở bên trái, Nhị Oa nhắm mắt theo đuôi chạy lon ton ở bên phải cậu, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái.
Tất nhiên Cổ Toàn Côn cũng đi theo. Sở dĩ gã ta vào thế giới trong phim là vì gã biết mình không thể đối phó được với làn sóng ma quỷ cuối cùng trong phòng chiếu phim, lại không nhìn thấy Hạ Bạch và những người khác trong phim, điều đó có nghĩa là có thể bọn họ không chết, chứng tỏ thế giới trong phim an toàn. Mà bọn hắn đến sớm hơn một bước, nhất định là hiểu rõ hơn tình huống ở nơi này.
Cổ Toàn Côn: “Trao đổi tin tức một chút?”
Hạ Bạch vừa định nói chuyện thì một hòn đá lăn đến bên cạnh chân cậu.
Quách Dương đang vẫy tay gọi bọn họ ở trong bụi cỏ phía trước.
Hai cái thi thể dò đường nằm ở ven đường, ba người theo Quách Dương đi về phía rừng rậm.
Còn chưa đi đến bên trong, Quách Dương đã nhịn không được hỏi Hạ Bạch: “Mấy cái tử thi kia là chuyện gì vậy?”
Hạ Bạch nói: “Kỹ năng của tôi, tôi có thể vẽ ngự thi phù và trấn thi phù, dùng để ngự thi và trấn thi.”
Hạ Bạch quyết định sử dụng kỹ năng của ông nội để hành tẩu trong trò chơi. Kỹ năng của cậu quả thực có chút giống với ông nội, có thể che giấu bản thân rất tốt. Nếu như có người nhận ra đây không phải là kỹ năng của cậu thì càng tốt, điều đó có nghĩa rất có thể người đó biết ông nội, vậy cậu chỉ cần chờ những người đó đến cửa nói cho cậu nghe chuyện của ông nội thôi.
Vẻ mặt Quách Dương kiểu: “Thì ra là thế”, “Chẳng trách cậu cứ đòi thi thể của tôi.”
Cậu ta đưa mọi người đến giữa sườn núi, nói với bọn hắn: “Hai nữ quỷ kia đuổi theo người dân trên đảo vào khu rừng đối diện rồi giết chết, nữ quỷ hoa khôi trường cũng đi theo vào, những người còn lại trong đội thám hiểm cuối cùng cũng đứng lên phản kháng.”
Quách Dương không phải trốn, cậu ta chạy đến chỗ cao hơn, lén lút quan sát hiện trường.
Người dân trên đảo là bên yếu thế nhất sau khi bị hai lệ quỷ kia truy sát, chẳng qua dù sao bọn họ cũng có nhiều người, lại quen thuộc địa hình ở hoang đảo, trước mắt vẫn còn không ít người, vậy nên tình hình rất khó nói.
Hạ Bạch hỏi Cổ Toàn Côn: “Các anh thì sao, có phát hiện gì?”
Chính Cổ Toàn Côn là người nói trao đổi tin tức trước, riêng cậu thì không giấu giếm gì mà kể hết hình hình bên kia cho mọi người nghe.
Sau khi bọn Hạ Bạch bị quỷ thủ kéo vào trong phim, đám người Cổ Toàn Côn nhanh chóng đổi sang một phòng chiếu phim khác để xem phim, trong khoảng thời gian này, thứ bọn họ nhìn kỳ thật là một vở kịch lớn, người dân trên đảo đi bắt đoàn thám hiểm, trói lên tế đàn, chọn hai cô gái làm vật hiến tế, tế sống cho Tà Thần.
Khi buổi tế tự bắt đầu thì quỷ thủ xuất hiện.
Gã ta nói: ” Dựa trên những gì tôi xem ở phòng chiếu số 3, tôi có cảm giác cốt truyện chính của bộ phim ở phòng chiếu số 3 cũng giống như cốt truyện ở phòng chiếu phim của chúng ta, hình như phim không phải là một phần cuộc sống của người chơi trong phòng chiếu của chúng ta tạo thành.”
“Người đàn ông ở phòng chiếu phim số 7 có nói, bọn hắn cũng nhìn thấy hoa khôi trường bị xâm phạm, sau đó cũng có những tình tiết cô ta báo thù.”
Quách Dương: “Có thể là nhục dục, muốn thi ngược, sát dục…. là những dục vọng phổ biến được cất giấu dưới đáy lòng con người? Khi thứ ô uế kia ảnh hưởng đến tinh thần, lúc nào cũng có thể lôi mấy người vào trong phim?”
Hạ Bạch: “……”
Vậy tại sao còn có tình tiết về thi thể nhắm vào cậu? Hay là cậu suy nghĩ nhiều rồi?
Quách Dương còn nói: “Có thể cốt truyện chính vẫn không thay đổi, nhưng có nhiều chi tiết hơn cho người chơi ở các phòng chiếu khác nhau, ví dụ như phòng chiếu phim của chúng ta, tình tiết nhằm vào bạn của mày là có rất nhiều cảnh quay đặc tả người dân trên đảo ăn thịt?”
Cổ Toàn Côn: “Có lẽ vậy.”
Nhưng vẫn có cảm giác mông lung như sương mù vậy.
Không chỉ là gã ta, mà Hạ Bạch và Quách Dương cũng giống vậy. Cứ luôn cảm thấy có điều gì đó mà họ chưa nhìn thấu, lẽ ra họ không nên như vậy.
” Dựa theo lời thuyền trưởng nói ở đầu phim, sáng mai tàu sẽ đón bọn họ, phim cũng sắp kết thúc rồi.” Quách Dương nói: “Chúng ta nhìn kết quả bọn hắn đánh nhau là có thể thông quan trò chơi rồi?”
Cổ Toàn Côn vẫn một mực tin rằng, xem phim xong là có thể thông quan trò chơi, ” Tại sao không? Chúng ta đã vượt qua rất nhiều khó khăn, cũng có nhiều người chết như vậy mà.”
Quách Dương vẫn còn có chút bối rối, hắn hỏi: “Lúc mày vào đây, phim đã chiếu được bao lâu rồi?”
Làm một người chơi kỳ cựu có nhiều kinh nghiệm phong phú, không có chuyện Cổ Toàn Côn không tính thời gian, vậy nên gã ta đã nói một thời gian chính xác: “2 giờ 31 phút.”
“Đúng là sắp kết thúc rồi.” Quách Dương khẩn trương nói: “Lúc mày tới, buổi tế lễ vẫn chưa kết thúc, đây nhất định là thời điểm mấu chốt trong kịch bản, phân đoạn cần rất nhiều ống kính máy quay quay cùng một lúc ấy, thời gian quay cũng sẽ rất dài, còn có ba nữ quỷ đuổi theo đảo dân báo thù và đội thám hiểm phản kháng nữa. Chúng ta đang ở thời điểm này của bộ phim, có lẽ khoảng cách đến khi kết thúc chỉ còn mấy phút nữa thôi.”
“Chúng ta cứ như vậy đi, sắp được thông quan rồi? Nhưng hiện tại trò chơi không có bất kỳ lời nhắc nhở nào cả.”
Cảm giác này rất quen thuộc.
Lúc Hạ Bạch ở phó bản trường đại học y Hòa Bình cũng từng có loại cảm giác không thích hợp này.
Quách Dương: “Nếu không, chúng ta phân tích lại bộ phim một lần nữa, thử thảo luận mọi khả năng có thể xảy ra xem thế nào?”
Hạ Bạch ủng hộ ý kiến này: “Được.”
Cũng bởi vì đây là một bộ phim sến súa, sáo rỗng,+ nên nhìn thoáng qua cũng thấy câu chuyện rất trôi chảy.
Phải nói rằng trước đây có hơn 90% kịch bản đều đã có cốt truyện được ấn định, mạch phim cũng đã hết sức rõ ràng rồi.
Cố định là, một nhóm sinh viên đại học đi khám phá một hòn đảo hoang, thật bất ngờ, hoang đảo cũng không phải thật sự là đảo hoang không có người, mà đây là nơi sinh sống của một đám dân đảo man rợ và độc ác.
Đêm hôm đó, hai người dân bản địa trên đảo đã xâm phạm nữ sinh xinh đẹp nhất trong đội thám hiểm, khi hai nam sinh trong đội thám hiểm nhìn thấy, thay vì ngăn cản thì họ lại tham gia vào, cô hoa khôi trường đã chết một cách hết sức nhục nhã và bi thảm, oán hận ngút trời, biến thành lệ quỷ, giết chết bốn người đàn ông kia. Đây là mâu thuẫn nặng nhất giữa người dân trên đảo và đội thám hiểm.
Người dân trên đảo đã trả thù, giết chết hai sinh viên trong đội thám hiểm, khiến xung đột giữa hai bên trở nên trầm trọng hơn.
Đảo dân lại trói đội thám hiểm, dùng hai nữ sinh tế sống Tà Thần, mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm.
Hai nữ sinh kia cũng biến thành quỷ, cùng với nữ quỷ hoa khôi trường và bốn thành viên còn lại của đội thám hiểm đứng ở chung một chiến tuyến, rốt cục cũng bắt đầu trận chiến cuối cùng với người dân trên đảo.
Về phần kết cục….
Quách Dương: ” Khả năng lớn nhất là đội thám hiểm sẽ thắng, còn lại một hai sinh viên chờ thuyền đến, rời khỏi hoang đảo, rất phù hợp với tựa đề bộ phim « Chạy Trốn Khỏi Hoang Đảo ».”
Hạ Bạch: “Chỉ còn lại một hai sinh viên, cuối cùng khi thuyền đến, bọn họ phát hiện ra thuyền trưởng là người sinh ra ở hoang đảo, ông cùng một bọn với người dân trên đảo.”
Cổ Toàn Côn: “Đội thám hiểm thua, tất cả sinh viên đều chết hết, nhưng bọn hắn lại biến thành quỷ, vĩnh viễn ở lại trên đảo, tra tấn những người dân trên đảo.”
Quách Dương: “Đội thám hiểm thua, thuyền tới, thuyền trưởng và các thủy thủ đoàn lên đảo tìm bọn họ, lại bắt đầu một vòng tuần hoàn mới, chạy trốn khỏi hoang đảo.”
……
Bọn hắn mỗi người một câu, mỗi người đưa ra một suy đoán, nói ra cả trăm loại khả năng có thể xảy ra, nhưng trò chơi vẫn không có bất kỳ nhắc nhở gì.
Dần dần, cả ba người đều rơi vào trầm mặc.
Bọn hắn ý thức được, trò chơi không đơn giản như vậy, bộ phim có cốt truyện vừa đơn giản vừa thô tục vừa nát này không thể hỗ trợ được nhiệm vụ chính duy nhất mà trò chơi giao cho họ.
Vầng trăng tròn màu cam treo trên bầu trời đêm đen nhánh, tạo nên một màu sắc hết sức quỷ dị, tương phản với màu xanh của hòn đảo vào lúc đêm khuya, mùi tanh của biển và máu quanh quẩn nơi chóp mũi ngày càng trở nên nồng nặc hơn.
Dưới ánh trăng màu cam, Mã Đồng Phong lẻn vào khu dân cư của người dân trên đảo, tìm thấy một chiếc rìu và những dụng cụ đơn giản khác, ông đi vào trong rừng làm cho Hà Gia Tú một cái quan tài đơn giản.
“Gia Tú, bà nhìn xem, trước kia tôi vì kiếm ăn mà công việc bẩn thỉu mệt nhọc gì cũng đều làm, nhưng bây giờ cũng có chỗ tốt, chí ít thì tôi cũng có thể đóng cho bà một cỗ quan tài.”
Ông cẩn thận đặt Hà Gia Tú vào trong quan tài, tạm thời không dám lập mộ bia cho bà, vậy nên đã khắc dòng chữ “Gia thê Hà Gia Tú” lên nắp quan tài, chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, ngoại trừ dùng lực còn có thêm cả tình cảm, nhưng nhìn nét chữ không khá hơn học sinh tiểu học là bao.
Ông dựa vào quan tài ngồi nửa giờ, lau khô nước mắt rồi chôn Hà Gia Tú, sau đó vác rìu đi tìm bọn Hạ Bạch.
Một giờ sau, cô phục vụ tên Vưu Nguyệt cũng chậm rãi tỉnh lại, cô lấy tay che mắt một chút, ánh trăng không quá sáng, nhưng cô lại có cảm giác thật chói mắt, hoảng hốt như cách cả một đời người.
Cô cảm thấy bụng mình không còn lạnh buốt nữa, đưa tay sờ lên chủy thủ, nắm chặt chủy thủ trong tay, cắn chặt răng, run rẩy một hồi lâu, lại vừa khóc vừa cười.
Hạ Bạch và những người khác tiếp tục [ xem phim ], có lẽ bọn họ không đoán trước được, vẫn là phải thật sự giải khóa được cho kịch bản. Là có khả năng đó, nhưng họ chưa cho biết khả năng xảy ra là bao nhiêu.
Sắp đến 0 giờ, trên đảo cũng yên tĩnh hơn rất nhiều, có lẽ bọn hắn đã thôi không đánh nhau nữa.
Đội thám hiểm còn lại hai người sống, một nam một nữ và ba lệ quỷ.
Lúc này, bọn họ hẳn là nên đi đến chỗ mấy người đó, nghe xem họ đang nói cái gì, dù sao thì so với những người dân trên đảo, mấy người đó mới là nhân vật chính, có lẽ sẽ nghe được tin tức quan trọng.
Thế nhưng, chỗ đó lại có ba lệ quỷ.
Bọn họ không biết hai con lệ quỷ còn lại mạnh đến mức nào, chỉ nói nữ quỷ hoa khôi trường, ngay cả người như Cổ Toàn Côn cũng đối phó không được, mấy người bọn hắn cộng lại chắc cũng chỉ là đi tặng đầu cho người ta.
Lúc này mà ở trong phòng chiếu phim vẫn còn người thì tốt biết mấy, có thể nội ứng ngoại hợp.
Cho dù có nguy hiểm, nhưng họ chỉ do dự một lúc rồi thận trọng tiếp cận. Bọn họ thật sự muốn biết mấy người kia đang làm cái gì, bộ phim sắp phải kết thúc rồi, kịch bản cũng chỉ có nhiêu đó.
Lúc bọn hắn tới cách mấy người kia một trăm mét, họ nhìn thấy nam sinh viên còn sống kia tức giận đứng lên, còn một cô gái khác thì đang khóc trước mặt nữ quỷ hoa khôi trường.
Nhìn như vậy, đại khái là hoa khôi trường đã kể cho hai người kia biết mình đã gặp phải chuyện gì, hai sinh viên còn sống chính là người tốt hiếm có khó tìm trong loại phim ảnh như thế này.
Nam sinh viên kia giận đùng đùng chạy về phía người dân trên đảo sống.
Kết cục rất nhanh đã đến.
Kết cục này cũng nằm trong cuộc thảo luận của họ vừa rồi.
Ở đoạn phim trước có cảnh đám sinh viên này hút thuốc uống rượu, mấy nam sinh viên này ai cũng có bật lửa trong túi, bọn hắn đã từng suy đoán qua, đến cuối cùng mấy người đó bị đẩy đến tuyệt cảnh, sẽ dùng lửa cùng người dân trên đảo đồng quy vu tận.
Trong cơn giận dữ, nam sinh đó đã vọt đến nơi ở của người dân trên đảo, người dân đảo ở nhà cỏ, tất cả những nóc nhà ở đây đều được lợp bằng một loại cỏ khô nào đó, rất nhanh đã bị nam sinh viên kia phóng hỏa đốt cháy.
Phía sau nhà của người dân trên đảo có rừng, ngọn lửa cũng nhanh chóng lan vào trong rừng.
Quách Dương: “Đi mau, nhanh chạy đến rừng cây bên hồ kia!”
Trước khi Hạ Bạch rời đi, cậu đã nhìn về phía đài tế, nhưng xung quanh đài tế có rất nhiều thi thể, cậu nhìn không rõ Lăng Trường Dạ có còn ở đó hay không.
Khi nhìn thấy cậu sinh viên kia phóng hỏa, bọn họ đã ngay lập tức bỏ chạy, nhưng những người dân đảo ở trong nhà và trong rừng thì chưa chắc có thể may mắn như vậy.
Trận lửa lớn này đã cháy đến rạng sáng ngày hôm sau, người dân trên đảo thương vong nặng nề, hầu như tất cả mọi người trong nhà cỏ đều bị thiêu chết.
Ba nữ quỷ và hai sinh viên kia cùng nhau đứng bên hồ, lặng lẽ nhìn ngọn lửa đang cháy hừng hực.
Hạ Bạch và mấy người chơi khác trốn vào trong rừng cây bên kia hồ, lén lút quan sát bọn họ.
Trời hửng sáng chưa được bao lâu thì thuyền tới đón bọn họ cũng đã cập bến.
Quả nhiên, kịch bản của bộ phim này không phụ sự mong đợi của mọi người, cuối cùng còn lại một nam một nữ thuận lợi ngồi lên thuyền, xem như trốn thoát thành công. Đó là kết cục có khả năng xảy ra lớn nhất mà mọi người đoán được.
Ba lệ quỷ kia không thể rời đi, các cô bị mắc kẹt mãi mãi ở nơi mình bị hại.
Hai sinh viên kia đứng trên thuyền vừa khóc vừa nhìn ba nữ quỷ càng ngày càng xa, sau đó ôm nhau khóc, khóc xong lại hôn đối phương.
“…”
“Đó là kết cục cuối cùng à? Phim kết thúc rồi? Chúng ta có thể rời đi rồi đúng không?” Mã Đồng Phong hỏi.
Rõ ràng là bộ phim đã kết thúc.
Rõ ràng là bọn họ vẫn chưa thông quan, không thể rời đi.
Mấy người đều không hiểu ra sao.
Quách Dương: “Có phải chúng ta đã bỏ sót chi tiết nào trong kịch bản hay không, mà chi tiết đó lại chứa thông tin quan trọng, hoặc là ám chỉ cho một cái kết khác chẳng hạn?”
Khả năng này rất lớn, dù sao tất cả mấy người bọn họ đều chưa ai xem hoàn chỉnh cả bộ phim, ở thế giới trong phim không có “Góc nhìn của thượng đế”, họ chỉ có thể nhìn thấy một phần trong đó.
Mấy người cẩn thận nghiêm túc nhớ lại những cảnh và tình tiết mình đã xem trong phim, sau đó bổ sung và tóm tắt lại với nhau, nhưng vẫn không có phát hiện gì.
Thật tệ khi xem xong bộ phim rồi mà vẫn không có manh mối gì.
Quách Dương không khỏi nhớ tới bài thi nghe tiếng Anh của mình, chỉ được nghe một lần, nghe xong có cảm giác như mình nghe được cái gì đó, rồi lại như cái gì cũng đều nghe không rõ.
Khi đó chỉ là một cuộc thi bình thường, cho dù cậu ta có thi rớt thì giáo viên cũng không nói gì, nhưng bây giờ thì cậu ta phải lấy mạng ra để đặt cược.
Càng hỏng bét hơn chính là, sau khi hai sinh viên kia rời đi, ba nữ quỷ bắt đầu tìm kiếm khắp hòn đảo, giết chết một người dân đảo vẫn còn sống.
Dựa theo tình huống này, rất nhanh sẽ đến phiên bọn hắn, tất cả sẽ xong đời.
“Làm sao bây giờ? Rốt cuộc thì điểm mấu chốt của trò chơi này nằm ở đâu?” Cổ Toàn Côn nôn nóng nói.
Không nghĩ tới người nôn nóng nhất lại là gã ta, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì cũng có thể hiểu được. Gã ta cứ một mực chắc chắn rằng chỉ cần xem hết bộ phim là có thể thông quan trò chơi, toàn bộ quá trình gã ta đã chuẩn bị tâm lý như vậy, nhưng vào giây phút cuối cùng lại đột nhiên phát hiện phương hướng và phương pháp của mình đều là sai, vậy nên lo lắng và hoảng sợ là điều khó tránh khỏi.
Thậm chí còn có khả năng là thẹn quá hoá giận.
Nhưng không ai có thể trả lời gã ta.
Không biết Quách Dương là đang an ủi gã ta hay là an ủi chính bản thân mình: “Ba giờ là thời gian xem phim, không phải thời gian trò chơi, hệ thống muốn chúng ta làm rõ Logic câu chuyện trong phim, vậy chắc chắn sẽ cho chúng ta thêm một chút thời gian. Đừng có gấp, chúng ta bây giờ chỉ cần tìm kiếm và xem xem có manh mối nào nữa không.”
“Thời gian này chắc cũng sẽ không nhiều, thời gian trả lời một câu hỏi thì có bao nhiêu đâu chứ?” Cổ Toàn Côn lập tức phản bác.
Quách Dương đưa mắt nhìn gã ta một cái, tất nhiên tâm tình của cậu ta cũng không tốt, “Vậy mày cứ ở chỗ này nôn nóng đi, tao đi tìm manh mối.”
Quách Dương đi vài bước thì quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch, Hạ Bạch cũng vội vàng đuổi theo cậu ta, cho thấy rõ thái độ của mình với cậu ta. Hạ Bạch vừa đi, Nhị Oa và Lão Mã cũng theo sau cậu.
Trong lòng Quách Dương cảm thấy thật sảng khoái, nhưng kỳ thật cậu ta cũng rất lo lắng. Bọn hắn đến nơi người dân trên đảo sinh sống, tìm kiếm manh mối trong những căn nhà cháy đen, cậu ta nhìn chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một chút, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Nhị Oa một chút.
Hạ Bạch cảm thấy cậu ta đang sợ không có cách nào thông quan, sẽ bỏ mạng trong trò chơi, cũng sợ không có cách nào đưa Nhị Oa ra ngoài.
Nhìn thấy Quách Dương lại bước nhanh qua bên cạnh mình một lần nữa, Hạ Bạch nói: “Quách Dương, đừng nóng vội.”
Quách Dương đè lên mi tâm, “Hạ Bạch, nếu tôi……”
“Tôi nhất định sẽ đưa Nhị Oa ra ngoài.” Hạ Bạch nói thẳng ra những gì cậu ta muốn nghe.
Nhị Oa lập tức nâng cái đầu nhỏ lên nhìn về phía Hạ Bạch. Quách Dương cũng ngơ ngác nhìn cậu.
Màu da của Hạ Bạch có tông trắng lạnh, khác hẳn với màu trắng sữa của Dương Mi. Ánh nắng vàng cam của buổi sớm mai chiếu lên mặt cậu cũng không ảnh hưởng đến kết cấu của màu trắng lạnh lẽo đó, có một tông màu lạnh, dù có nắng gắt giữa trưa cũng không thể thay đổi được.
Khuôn mặt cậu trông có vẻ ngơ ngác, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt, bên trong không có một chút gợn sóng nào, dường như sự nôn nóng lo lắng trong lòng cậu ta đã hoàn toàn bị dòng suối tĩnh mịch đó ngăn chặn.
“Có phải cậu cho rằng bộ phim đã kết thúc, chúng ta có tìm kiếm cũng không thể tìm được manh mối hữu dụng nào, đúng không?”
“Không phải, cũng tựa như khi trò chơi xuất hiện vậy, nó cũng mang đến cho con người dị năng và vũ khí, chứ không phải chỉ có cái chết, nhất định là có đường sống, còn không chỉ có một. Cứ coi như chúng ta bỏ lỡ tình tiết trong phim đi, chắc chắn chúng ta vẫn còn con đường sống khác, đừng lo lắng, cứ cẩn thận tìm thôi.”
Bất an trong lòng Quách Dương cũng dần dần bình tĩnh lại, cậu ta lại nhìn về phía Mã Đồng Phong bên cạnh Hạ Bạch, người đàn ông này vẫn luôn lăn lộn dưới đáy xã hội, ông không hiểu gì về trò chơi, thậm chí còn không hiểu internet là gì, nhưng không biết tại sao ông ấy cũng bình tĩnh như vậy.
Quách Dương lại nhìn đôi mắt đó, dần dần cậu ta cũng bình tĩnh lại, “Cậu nói đúng, nhất định sẽ tìm được đường sống.”
Cậu ta đã tỉnh táo hơn rất nhiều, bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm một cách có trình tự.
Thấy cậu ta đã bình tĩnh lại, Hạ Bạch ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể của một người dân đảo.
Cậu đưa tay sờ lên khuôn mặt của thi thể đảo dân vừa mới chết cách đây không lâu, có thể cảm giác được một chút nhiệt độ, thi thể cũng không xuất hiện tình trạng cứng đờ, rất mềm mại. Cậu dùng sức cọ thật mạnh trên khuôn mặt đen đúa của thi thể, bên trên lòng bàn tay chỉ có một tầng khói bụi, thổi bay lớp bụi đi, lòng bàn tay cậu vẫn trắng tinh sạch sẽ như cũ.
Hạ Bạch lại xốc vạt áo của thi thể lên, lộ ra cái bụng béo, trắng hơn rất nhiều. Cậu cũng dùng sức xoa mạnh vào bụng, nhưng chỉ cọ ra được một chút dầu.
Kiểm tra liên tiếp mấy cái tử thi đều như vậy.
“Quách Dương, màu da của bọn họ…..”
Quách Dương đã bình tĩnh lại rất nhiều, quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch và thi thể bên cạnh, nói: “Màu da của bọn họ làm sao? Họ sống ở trên đảo, phơi nắng quanh năm, không giống như mấy người bạn của hoa khôi trường, đen một chút cũng là bình thường mà, rất chân thực.”
Thấy Hạ Bạch lại nhìn mình chằm chằm vào tay mình rồi suy nghĩ, Quách Dương đi về phía tế đàn, định kiểm tra các vị trí quan trọng một chút.
Hạ Bạch: “Chân thực đến trình độ này à? Người bình thường không….. Hửm?!”
Lời còn chưa dứt, thắt lưng của Hạ Bạch đã bị một con giun đất màu nâu đỏ cuốn lại, giơ lên không trung.
Người đầu tiên chú ý tới Hạ Bạch chính là Nhị Oa vẫn luôn nhìn lén cậu, nó đột nhiên đứng dậy, vươn cánh tay nhỏ bé chạy về phía Hạ Bạch, “A, a a!”
Tiếp theo là Mã Đồng Phong, “Hạ Bạch!”
Quách Dương người thứ hai nhìn thấy, cậu ta lập tức mắng to một câu, “Cổ Toàn Côn!”
Cách bọn họ không xa, Cổ Toàn Côn đang bị nữ quỷ hoa khôi trường đuổi theo, trên bờ vai đã có một mảng máu lớn.
Rất rõ ràng, gã ta muốn dùng Hạ Bạch để làm con mồi chặn nữ quỷ hoa khôi trường lại, gã ta đã nhận ra quỷ thủ xuất hiện trong phòng chiếu phim chính là tay của nữ quỷ hoa khôi trường, gã ta đã từng dùng cách này trong phòng chiếu phim số 3, dùng mạng của hai người khác đổi lấy an toàn của mình.
Quách Dương lập tức ném con dao găm màu đen trong tay vào nữ quỷ hoa khôi trường, nhưng dao găm của cậu ta hoàn toàn không ngăn không được nữ quỷ nọ, hơn nữa, cũng không nhanh bằng.
Hạ Bạch cũng sắp bị nện vào quỷ thủ sắc nhọn.
Hốc mắt Quách Dương đỏ bừng, “Cổ Toàn Côn, mày xong đời rồi!”
Cổ Toàn Côn chỉ nhe răng cười hung ác, cười đến toàn thân run rẩy, nhưng run rẩy không chỉ vì cười, chủ yếu vẫn là đau.
Thật sự rất đau, bàn tay của nữ quỷ hoa khôi trường rất lạnh lùng xé rách bờ vai gã ta, cho dù là như thế, gã ta cũng không thể làm gì được, gã ta đã không còn băng vải để dùng nữa.
Cho dù có đau đến run rẩy cũng ráng chịu đựng, không nỡ sử dụng những dụng cụ cứu mạng khác.
Hạ Bạch cho rằng đạo cụ cứu mạng dễ dàng có được như vậy sao? Ở trong trò chơi, có cái nào mà không phải đổi mạng mới lấy được, cậu ta chỉ một câu đã yêu cầu gã giao ra, còn để Nhị Oa dùng Vong Xuyên uy hiếp gã.
Một khi Hạ Bạch thấy có tác dụng, còn không biết sẽ dùng Nhị Oa để uy hiếp gã bao nhiêu lần nữa.
Lần này gã cần một người giống cô nhân viên phục vụ và cô gái cột tóc đuôi ngựa kia thay gã cản quỷ thủ lại, Hạ Bạch là người ở gần gã nhất, dù cho không phải như vậy gã cũng nhất định phải chọn cậu.
Bỗng nhiên, nụ cười trên mặt gã ta cứng đờ, hai mắt hoảng sợ trợn thật to.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Bạch nghiêng đầu một chút, đang định lấy ngự thi phù ra thì lại nhìn thấy một con giun đất khổng lồ màu nâu đỏ khác lướt qua trước mặt mình, tách cậu ra khỏi quỷ thủ.
Con giun kia tiếp tục di chuyển thật nhanh về phía trước, quấn lấy Cổ Toàn Côn, nện thẳng vào người nữ quỷ hoa khôi trường.
Hạ Bạch quay đầu nhìn theo con giun đất thì thấy Lăng Trường Dạ đang đứng ở phía trước.
Vết rách trên ngực anh vẫn còn đó, áo sơ mi trắng nhuốm máu, tạo thành một mảng đỏ hồng trước ngực, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, không biết anh đã lấy nó từ đâu, áo khoác theo thân hình cao ráo của anh rủ xuống, chỉ có ống tay áo bên phải là bị rách, một con giun đất màu đỏ nâu mọc ra từ chỗ đó, bay lượn trên không trung như một con rồng màu hồng.
Sắc mặt của vẫn tái nhợt như thể sắp chết mà chưa được chết vậy, trên môi cũng không có chút huyết sắc nào, “Chỉ có chút bản lĩnh này thôi à?”
Anh nhìn Hạ Bạch, cười nói.
Hạ Bạch sững sờ.
“Lăng, Lăng Trường Dạ!” Quách Dương khiếp sợ nói, như thể vừa nhìn thấy quỷ vậy.
“Nhìn tôi làm gì? Chạy mau đi.” Nói xong, cánh tay con giun của Lăng Trường Dạ cuốn lấy Nhị Oa đang định kháng cự lại bỏ chạy trước.
Sau khi Cổ Toàn Côn bị quỷ thủ xuyên qua ngực, gã ta phun một ngụm máu lớn, con giun trên cánh tay cũng biến mất, Hạ Bạch ngã xuống đất.
Thấy thế, cậu cùng với Quách Dương, Mã Đồng Phong lập tức chạy về phía trước theo Lăng Trường Dạ.
Trước khi Hạ Bạch bỏ chạy, cậu quay đầu nhìn thoáng qua chỗ Cổ Toàn Côn, hỏi: “Anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”
“…”
Hạ Bạch vẫn còn chưa có muốn chết, cậu hỏi xong thì bỏ chạy mất tiêu. Đồng thời, trong đầu cũng điều khiển mấy cái tử thi khác, quang minh chính đại chạy qua trước mặt nữ quỷ hoa khôi trường, chạy theo phương hướng ngược lại với bọn họ.
Sau khi đuổi kịp Lăng Trường Dạ, Quách Dương chống hai tay lên đầu gối, thở hồng hộc, “Chuyện… chuyện gì xảy ra vậy? Chuyện…. chuyện quái gì xảy ra?”
Con giun trên cánh tay Lăng Trường Dạ cũng biến mất, anh không giải thích, mà trực tiếp hỏi: “Có biết hai người dân đảo bị giết lúc đầu được chôn cất ở đâu không?”
Hai người dân đảo đầu tiên thiệt mạng là do bị nữ quỷ hoa khôi trường giết chết để báo thù.
Truyền thống ở trên đảo vẫn là thổ táng, sau khi những đảo dân khác phát hiện bọn họ thì đã mang đi chôn cất.
Anh không nói, Quách Dương cũng không dám hỏi lại, có lẽ điều này có liên quan đến kỹ năng của anh, làm fan hâm mộ, cậu ta rất biết cách bảo vệ quyền riêng tư của thần tượng, cũng rất tích cực phối hợp với thần tượng. “Tôi biết, để tôi dẫn mọi người đi.”
Lăng Trường Dạ nói: “Được, chúng ta đi đào mộ.”
Hai mắt Hạ Bạch sáng rực, vui vẻ đồng ý.
Bọn hắn đi đến chỗ ở của dân đảo, tìm được một vài công cụ, Quách Dương và Mã Đồng Phong mỗi người mang theo một cái xẻng, Hạ Bạch và Nhị Oa mỗi người có một cái cuốc, khi mặt trời chiếu thẳng trên đỉnh đầu, bọn họ bắt đầu đi đào mộ.
“Đội trưởng Lăng, tại sao chúng ta lại phải đi đào mộ? Có phải anh phát hiện ra điều gì trong phim không?” Quách Dương vừa xúc đất vừa hỏi.
“Cứ đào lên trước tìm hiểu xem.” Lăng Trường Dạ đơn giản trả lời cậu ta, ánh mắt lại rơi trên người Hạ Bạch đứng bên cạnh Quách Dương.
Quách Dương thuận theo ánh mắt anh quay đầu lại nhìn, thấy Hạ Bạch đang cầm cuốc đào, động tác vô cùng thuần thục, hai mắt sáng rực, còn có chút kích động.
Quách Dương: “….”
Mã Đồng Phong vẫn luôn đi theo Hạ Bạch, người đàn ông trung niên này một câu cũng không có.
Thậm chí ngay cả Nhị Oa cũng đang dốc lòng vung cuốc.
Thế là, Quách Dương cũng ra sức đào, cậu ta cũng biết tình huống bây giờ rất khẩn cấp, có lẽ nữ quỷ hoa khôi trường sẽ chạy tới tìm bọn hắn nhanh thôi.
Sau khi đào bới một hồi, bọn hắn phát hiện, bên trong không có thi thể nào, thậm chí khi đào thêm một ngôi mộ khác cũng không tìm thấy gì.
Quách Dương sửng sốt, bối rối: “Chuyện gì xảy ra? Tôi khẳng định đây là nơi chôn cất bọn họ, vậy thi thể của bọn đâu rồi đâu?”
Lăng Trường Dạ nhìn cũng không có vẻ gì ngạc nhiên, đôi mắt đen nhánh của anh nhìn phần mộ trống rỗng, trầm giọng nói: “Bọn họ không chết.”
Đồng tử của Quách Dương khẽ run lên, dưới ánh nắng chói chang, nhưng người cậu ta lại lạnh buốt, lông tơ cũng dựng đứng hết lên.
Hết chương 35.
