Chương 38: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần kết)
Mã Đồng Phong không thể nghe được nữa, ông tức giận đứng lên, “Các người có còn là con người không!”
Vừa rồi lúc bọn hắn trao đổi tin tức với nhau, họ đã biết được quá khứ và trải nghiệm cuộc sống ngắn ngủi của các diễn viên trẻ, Mã Đồng Phong cũng có xuất thân từ nông thôn, vậy nên ông là người tức giận nhất, ông thấy trong mấy cô gái đó có người xem như táng gia bại sản mới có được vai diễn, có người thì bỏ thi đại học, nà người bỏ thi đại học lại là cô gái duy nhất trong thôn được học cấp ba, vốn dĩ cô có thể trở thành một sinh viên đại học.
Các cô đã hi sinh tất cả, chỉ để có một cơ hội thoát khỏi bùn lầy.
Ông đã không còn dám nhìn vào đôi mắt tràn ngập chờ mong và hi vọng của mấy cô gái kia nữa, những cô gái xinh đẹp, thông minh, ngây thơ như vậy mà, làm sao các cô biết được mình sắp trải qua cái gì.
Đó không phải là con đường rực rỡ phủ đầy hoa mà họ mong muốn nhìn thấy.
Không phải như vậy.
Mã Đồng Phong tức giận túm lấy cổ áo biên kịch, mắt ông đỏ hoe, “Các người làm thế chỉ vì thỏa mãn sở thích biến thái của mình, mạng của người khác mà các người xem như một trò chơi!”
“Không phải tôi! Không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ nhận tiền viết kịch bản thôi, tôi không làm gì cả.” Biên kịch bị Mã Đồng Phong dọa đến mức liên tục giải thích, hắn ta không hiểu vì sao người đàn ông nhìn như nhân viên khuân vác này lại đột nhiên đáng sợ như vậy.
“Mày cũng không phải thứ tốt lành gì!” Mã Đồng Phong rất muốn hung hăng đấm vào chỗ trái tim hắn ta một quyền, xem thử hắn ta có biết đau là gì hay không, nhưng ông biết, biên kịch quả thật không phải người đầu têu, ông cũng không thể đánh biên kịch trọng thương được, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ buông tay ra.
Ông trầm mặc quay đầu nhìn về phía trường quay, thể hiện sự tang thương bất lực trong cuộc sống.
Hạ Bạch không nói gì, an tĩnh ngồi ở một bên ăn lê bổ sung năng lượng.
Nhị Oa ngồi xổm ở phía sau rất gần cậu, hai tay bịt kín lỗ tai.
Cảm xúc của Mã Đồng Phong chậm rãi bình tĩnh lại, ông dụi dụi mắt, “Chúng ta phải ở lại chỗ này xem bọn họ quay phim xong mới có thể tìm được đường ra à?”
Quách Dương hỏi một đằng, trả lời một nẻo, “Lão Mã, đây là đã chuyện xảy ra rồi, chúng ta không ngăn cản được.”
Vẻ mặt Mã Đồng Phong càng thêm chán nản, tinh thần sa sút, chẳng có chút sức sống nào, “Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Lăng Trường Dạ nhìn về phía biên kịch đang run lẩy bẩy, không biết hắn ta đang não bổ cái gì mà tự mình dọa mình sợ đến mức phát khóc, “Thật sự chuyện này không liên quan gì đến tôi, tôi không làm gì cả! Đừng giết tôi! Đừng giết tôi, tôi không dám như thế nữa!”
Lăng Trường Dạ nói: “Đã đến lúc đưa hắn ta về rồi.”
Nghe anh nói vậy, biên kịch ngạc nhiên nhìn sang.
Hạ Bạch: “Để mấy tử thi này tiễn hắn ta về?”
Biên kịch lại muốn khóc.
Hai tử thi ở hai bên trái phải kéo hắn ta lên, biên kịch bị dọa cho run lẩy bẩy.
Quách Dương: “Đi đi, còn không mau đi.”
Biên kịch: “Không, tôi không đi, không phải, tôi không cần phải đi.”
Quách Dương đá vào mông hắn ta một cước, “Trở về tiếp tục viết kịch bản của ông đi, cái gì nên nói thì nói, cái gì không nên nói thì đừng có nói, biết chưa?”
“Biết biết biết!” Biên kịch liên tục gật đầu, cẩn thận chạy đi, chạy mấy bước thì đứng lại chỉnh sửa quần áo lại một chút, thấy trong bụi cỏ có một tử thi đang theo dõi mình, hắn ta cứng đờ mấy giây, sau đó chậm rãi đi về ngôi nhà cỏ của mình.
Quách Dương: “Chúng ta làm sao bây giờ? Phải về thế giới trong phim gặp nữ quỷ hoa khôi trường để xác nhận xem có đúng là cô ấy chết trong lúc đang đóng phim không à? Quỷ hồn kia là bị đạo sĩ quỷ nhốt ở trong phim hả?”
Hạ Bạch: “Phải trở về, vì nhân viên phục vụ tên Vưu Nguyệt vẫn còn ở chỗ đó.”
Lăng Trường Dạ: “Bên này cũng phải có người trông chừng.”
Hạ Bạch và Quách Dương trăm miệng một lời, “Anh lại.”
Lăng Trường Dạ chậm rãi dời ánh mắt qua, “Tại sao? “
Hạ Bạch: “Đừng có thay quần áo.”
Quách Dương: “Bớt đi một lần thay quần áo.”
“….”
Ba lệ quỷ ở thế giới trong phim không thể xem thường được, cuối cùng tất cả ba người là Hạ Bạch, Quách Dương và Lão Mã đều quay lại, Lăng Trường Dạ mang theo Nhị Oa ở lại nơi này.
Nhị Oa nhìn theo bóng lưng bọn họ, chân nhỏ cũng đi theo mấy bước, bỗng bị Lăng Trường Dạ xách trở về, “Ta ngậm đắng nuốt cay vất vả mang mi theo bên mình hai năm, còn không bằng cậu ấy mang mi theo có một ngày?”
Nhị Oa ôm đầu ngồi xuống, không trả lời không đối mặt.
“…..”
Ba người Hạ Bạch nhảy vào trong hồ, đi theo hướng bọn hắn đã đến, xuyên qua đáy hồ tĩnh mịch, nhô lên khỏi mặt nước, nhìn thấy hòn đảo bị đốt cháy và ba nữ quỷ âm trầm đang đứng bên hồ nhìn bọn hắn chằm chằm.
Lần nữa nhìn thấy các cô, bọn hắn không còn sợ hãi như trước đó nữa.
Trước khi Hạ Bạch nổi lên mặt nước, cậu đã đưa mấy tấm ngự thi phù cuối cùng trong túi mình cho mấy tử thi đi theo mình.
Theo lý thuyết thì, trấn thi phù và ngự thi phù có tác dụng với tử thi, đối với những hồn ma như nữ quỷ hoa khôi trường đã hóa thành thực thể có thể chạm vào thì cũng có tác dụng nhất định, nhưng hiệu quả thì tất nhiên là không bằng tử thi. Lúc trước Hạ Bạch đã dán trấn thi phù lên quỷ thủ nên có thể chứng minh được điểm này.
Lần này cậu dùng ngự thi phù, không có vọng tưởng mình thật sự có thể khống chế được các nàng, cậu chỉ muốn tranh thủ một chút thời gian cho mọi người thôi.
Trước khi nhảy xuống hồ, ba người bọn họ đã đoán được tình huống trước mắt, cũng đã bàn tính phải ứng đối như thế nào.
Quách Dương nhảy ra trước: “Ba vị, chúng ta đã tìm được rồi! Tìm được….. A đau đau đau!”
Quách Dương vừa ló đầu, lời còn chưa nói hết đã bị nữ quỷ hoa khôi trường dùng một tay tóm lấy, móng tay sắc bén lạnh lẽo cắm sâu vào vai cậu ta.
Hạ Bạch nhân cơ hội khống chế mấy thi thể, một đám tử thi không có tình cảm hay cảm giác gì nhảy đến chỗ nữ quỷ hoa khôi trường và hai nữ quỷ song sinh kia, dán ngự thi phù lên đầu các cô, ngự thi phù tạm thời khiến các cô bất động, nhưng khi các cô giãy dụa thì cũng sắp lung lay bay ra.
Nữ quỷ hoa khôi trường bị cố định một chỗ càng thêm phẫn nộ và điên cuồng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Chết, đi chết hết đi! Giết bọn chúng, giết…..”
Hạ Bạch hỏi: “Giết bọn chúng là chấp niệm của hoa khôi Chu Tâm hay là của Hạ Phi?”
Thân ảnh cứng đờ của nữ quỷ hoa khôi trường run lên bần bật, đôi mắt khô khốc mở to, trong đôi mắt như mắt cá chết đó bỗng hiện lên một chút ánh sáng trong trẻo yếu ớt, “Hạ Phi, Hạ Phi, mẹ, tôi… Tôi là Hạ Phi?”
Hạ Bạch: “Cô là Hạ Phi.”
Là Hạ Phi đã kéo bọn hắn ra khỏi hồ chứ không phải là hoa khôi trường gì cả.
Thân thể Hạ Phi bắt đầu run rẩy kịch liệt, “Hạ Phi, mẹ, Phi Phi, là Hạ Phi… “
Cô tên là Hạ Phi.
Cô sinh ra ở một thôn làng nhỏ, từ khi sinh ra cho đến năm 18 tuổi chưa bao giờ rời khỏi nơi đó, nơi xa nhất mà cô từng thấy chính là khoảng cách mà cô nhìn thấy khi lên núi cắt cỏ cho trâu.
Cơn gió mùa hè thổi qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, chiếc xe ba bánh trên con đường núi gập ghềnh đã mang theo tầm mắt của cô chạy càng lúc càng xa, chiếc xe đó đi về hướng mà cô khát vọng, nhưng cô mãi mãi không bao giờ đến được.
Chiếc xe ba bánh đó đưa em họ của cô đến trường cấp 3 trong huyện để học.
Cô không có cơ hội này. Cô thậm chí còn không thể học cấp hai, ba của cô nói, nếu trong nhà có nhiều tiền, ông sẽ mua máy bay cho em trai cô, nhưng ông không chu cấp cho cô đi học. Chính mẹ cô đã dùng số tiền dành dụm hơn chục năm để lén đóng học phí cho cô, rồi bà lại bị ông đánh đến mức phải nhập viện, trong nhà ngoài nhà, trên giường dưới giường, cứ thấy đâu đánh đó, những trận đánh của mẹ đổi được cơ hội học cấp hai cho cô.
Nhưng mẹ cô cũng chỉ có thể làm được đến mức đó.
Bà cũng giống ba của cô, cũng rất cưng chiều em trai cô.
Lúc cô đang định ồn ào đòi học lên cấp ba, mẹ cô nói: “Con cho rằng mẹ thi không đậu được vào cấp ba sao?”
Bà ấy thậm chí còn chưa học xong tiểu học.
Từ nhỏ đã bỏ học, làm việc để nuôi gia đình, cuối cùng gả cho ba của cô, một người đàn ông coi việc đánh đập phụ nữ là chuyện đương nhiên, cuối cùng bà biến thành một người đàn bà đặt hết hy vọng đời mình lên người con trai, bà cũng ngầm thừa nhận con gái mình rồi cũng sẽ bỏ học và đi theo đường ngày xưa của mình.
Cô vẫn luôn nghĩ mình sẽ như vậy, mãi cho đến khi em họ cô về nhà nói đạo diễn chọn nó đi đóng phim, rồi nó sẽ trở thành minh tinh được cả nước biết đến.
Các thôn dân nhìn chiếc xe của đạo diễn như nhìn thế giới mới vậy, nghe nói dù cả làng bọn họ đi làm công năm năm cũng không mua nổi. Đóng phim, trở thành ngôi sao và lái chiếc ô tô trị giá hơn trăm vạn, đó là những điều họ không bao giờ có thể tưởng tượng được.
Người phụ nữ chỉ nhìn rồi bỏ đi, không biết bà ấy đã đi đâu.
Đêm hôm đó bà run rẩy gọi cô ra ngoài, đưa cho cô một bộ váy xinh đẹp để mặc, bà chải đầu cho cô, thoa kem dưỡng da tay lên đôi bàn tay nứt nẻ của cô, mùi kem dưỡng thơm mịn lan tỏa giữa ba bàn tay thô ráp, hơn phân nửa đã được đôi bàn tay trẻ tuổi kia hấp thu.
Bà dẫn cô đi tìm đạo diễn, mang theo một số tiền lớn đưa cho đạo diễn, bà quỳ xuống trước mặt đạo diễn, cầu xin ông đưa cô đi đóng phim.
Ngày hôm sau, cha cô phát hiện ra toàn bộ trâu trong nhà bọn họ đã bị bán hết, ông ta đè mẹ cô xuống đánh, đánh từ sáng đến trưa, dùng gậy dùng đao, dùng xẻng, máu chảy đầy một sân, cô cho là mẹ mình sẽ chết.
Lúc nằm viện, bà nói không nên lời, có lẽ cả đời này bà cũng không thể rời khỏi giường được, nhưng khi cô chuẩn bị rời đi đóng phim, bà lại mỉm cười.
Lần đầu tiên trong đôi mắt vàng đục của bà xuất hiện thứ ánh sáng rực rỡ như vậy, khi cô bước ra khỏi cửa, nhìn lại, cô thấy bà vẫn đang mỉm cười.
Bộ phận duy nhất trên cơ thể bà còn có thể động là ngón trỏ tay phải, nó vẫn đang chỉ hướng lên trên. Có thể người khác xem không hiểu, nhưng cô xem hiểu, đó là động tác bay lên cao.
Bay đi, Hạ Phi, bay ra thế giới bên ngoài đi con.
Nụ cười hiện lên trên khuôn mặt bầm dập của bà cũng không dễ nhìn cho lắm, nhưng nó vẫn luôn ở trong trái tim cô, suốt cả chặng đường.
Tháng sáu ngưu tử thao tươi tốt, liên miên sinh trưởng, lại giới hạn trên những ngọn núi nối tiếp nhau, một mảnh lại một mảnh.
Cô ngồi xe rời khỏi nơi đó, đường núi xóc nảy, chỗ ngồi mềm mại, cô nép mình vào trong, tự hứa với bản thân rằng nhất định phải đóng phim thật tốt, liều mạng kiếm tiền để cứu mẹ, mặc kệ có khổ cực hay mệt mỏi gì cũng chịu đựng được.
Cô không sợ khổ, không sợ mệt mỏi, điều cô sợ nhất là không có cơ hội.
Trên mặt nữ quỷ hoa khôi trường dính đầy máu, đó là nước mắt, cô đang khóc, huyết lệ không ngừng chảy ra từ đôi mắt đã khô cạn của cô, “Mẹ…”
Cô đã làm việc rất chăm chỉ, cho bản thân cô, cho người mẹ vẫn đang nằm trên giường bệnh chờ cô mang tiền về, và vì những điều không thể diễn tả bằng lời được, từng giờ từng phút cô đều đang cố gắng.
Lúc bị đạo diễn chửi rủa, lúc đứng trước chỉ trỏ và ánh mắt chế giễu của người khác, cô đã cố gắng hết sức để vào vai một tiểu thư xinh đẹp giàu có mà mình chưa từng tiếp xúc, cô xuống hồ lên núi, kéo lê mái tóc dài đẫm máu chạy khắp hòn đảo dưới cái nắng thiêu đốt.
Cô hoàn toàn không cảm thấy khổ, bởi vì hòn đảo này quá đẹp, thế giới ở đây quá đẹp.
Nhưng mà cô không biết, tương lai cô mong lại đợi chính là cái hang động bẩn thỉu kia.
Đêm hôm đó, cô bị hai nhà đầu tư kéo vào hang động, cô mặc bộ đồ ngủ hai dây, làn da cà trên mặt đất bị thương rất nhiều, nhưng cô không nói một lời, bởi vì đạo diễn nói bọn họ muốn quay một bộ phim có tính chân thật nhất, không thể dùng diễn viên đóng thế.
Đương nhiên cô sẽ không dùng viên đóng thế, bởi bảo chính bản thân cô làm thế thân cô cũng đồng ý.
Khi đó, cảnh tượng cô bị trầy da chảy máu ở trong ống kích hẳn là rất thật.
Lúc đầu bị trấn áp, cô không biết bộ phim chân thực đến mức nào, lúc cô bị tát cái đầu tiên cũng không biết, nhưng nếu có biết cô cũng đã không còn sức để giãy dụa nữa.
Khi cô khóc cầu xin đạo diễn và những người khác cứu mình, có phải lúc đó hình ảnh cô trong ống kính rất chân thực không?
Còn ánh mắt khi cô chết sẽ như thế nào?
Camera có ghi lại được sự căm hận và không cam lòng của cô không?
Nhất định phải lưu giữ oán thù và căm hận trong lòng cô lại thật lâu, nếu không cô sẽ không thể ở lại được, cô đã chết hết lần này đến lần khác, trả thù giết chóc hết lần này đến lần khác, nhưng cô vẫn không bao giờ có thể giết được bọn chúng.
“Giết chúng, giết chết bọn chúng!”
Cảm xúc của nữ quỷ hoa khôi trường dần dần sụp đổ, hai nữ quỷ còn lại cũng trở nên nóng nảy bắt đầu chuyển động, quỷ khí âm trầm, tiếng rít gào thê lương không ngừng vang lên.
Quỷ thủ đột nhiên duỗi ra, lao về phía Hạ Bạch.
Quách Dương nằm trên mặt đất hét lớn: “Hạ Bạch!”
Lúc Hạ Bạch vừa định đưa tay ra thì đã bị Mã Đồng Phong đẩy ngã.
Quỷ thủ sắc bén xuyên qua lớp da trên cổ Mã Đồng Phong, máu tươi lập tức tràn ra.
“Giết chết các ngươi! Tất cả các ngươi đều đáng chết! tất cả đều đáng chết! Không có ai là vô tội cả!” Nữ quỷ Hạ Phi thần sắc dữ tợn, máu tươi tràn ra ngoài chảy lên quỷ thủ, bàn tay ma quỷ vốn có màu xám tím, dần dần biến thành màu đỏ tươi.
Hai chân Mã Đồng Phong cách mặt đất một khoảng, lúc cô định nhấc ông lên lần nữa thì một cái tay khác đã giữ chặt lấy cổ tay cô.
Hạ Bạch dùng sức nắm chặt quỷ thủ đáng sợ nọ, “Tôi biết cô đã rất đau khổ.”
“Mẹ biết con đã rất đau khổ.”
Đó là những lời cuối cùng mẹ nói với cô vào đêm hôm đó, khi đó bà đã chạm vào đôi bàn tay thô ráp của cô qua lớp kem dưỡng da tay mỏng manh, cô vẫn dùng lọ kem dưỡng da tay mẹ mua cho đến khi chết, mẹ cô đã chạy tới một nơi rất xa nhà mới mua được nó, lọ kem tản ra mùi hoa sơn chi thật nồng.
Những bông hoa sơn chi trắng muốt đó tựa như yêu thương của mẹ đang nắm chặt tay cô.
“Tôi dẫn cô đi giết bọn chúng.” Hạ Bạch nói.
Cậu chậm rãi chuyển lực nắm thành kéo, nắm lấy quỷ thủ đẫm máu kia như đang nắm chặt tay Hỉ Thần nhà cậu vậy, “Đi theo tôi.”
Hạ Phi là lệ quỷ cực kỳ lợi hại, cô có thể mơ hồ cảm nhận được kẻ thù của mình ở nơi nào, nhưng cô không thể đi vào đó được.
Bọn hắn đã nhìn thấy một đạo sĩ ở thế giới thật, tay cầm la bàn tay cầm bùa.
Ở đó còn có một nhà đầu tư tín ngưỡng tà thần, chắc chắn phải có chút hiểu biết về quỷ thần huyền học.
Hạ Bạch có lý do để hoài nghi, bọn chúng đang lấy cái chết và vùng vẫy của những người nghèo khổ làm thú vui của mình, nhưng chúng cũng sợ lệ quỷ trả thù, vậy nên đã sớm mời đạo sĩ tới phong ấn các cô lại trong camera, nhốt linh hồn họ vĩnh viễn ở trong thế giới phim.
Nếu cậu đã biết đường đi, chắc cậu có thể kéo các cô tới đó, Hạ Bạch muốn thử xem thế nào.
Quỷ thủ đã bị Hạ Bạch giữ chặt. Mã Đồng Phong ngã xuống đất, ông lấy tay che chỗ cổ bị chảy máu lại, nhưng vẫn ho khan không ngừng, nhìn thấy một mình Hạ Bạch dẫn theo ba nữ quỷ nhảy xuống hồ, ông dùng tay áo lau lung tung máu trên cổ mình rồi cũng vội vàng nhảy xuống hồ theo cậu.
Trong hồ nước trong vắt, Hạ Bạch bơi ở phía trước, cậu nắm tay nữ quỷ hoa khôi trường, nữ quỷ hoa khôi trường nắm tay một cô gái trong hai chị em song sinh bị hiến tế, cô gái kia lại nắm tay cô gái còn lại bơi theo Hạ Bạch.
Nước hồ trong vắt cuốn trôi đi những bụi bẩn và máu khô, mái tóc dài của các cô mềm mại xõa tung trong nước, bọt khí nổi lên, che đi những tia sáng nhỏ, bọn họ đang hướng về một nơi sáng sủa hơn.
Mã Đồng Phong nhìn cảnh này, trong đầu lại hiện lên một cảnh tượng khác.
Trong căn nhà thuê nhỏ bé đó, ở bên cạnh giường chính có một bếp lò nấu ăn, nồi niêu xoong chảo được xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Ông cười thật vui vẻ, nhìn Gia Tú đang nhặt bỏng ngô, ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt bà, nụ cười ấm áp thuận theo những nếp nhăn trên khuôn mặt bà.
Bên ngoài cuồng phong gào thét, nhưng ông không nghe thấy gì, ở trong căn phòng nhỏ tồi tàn ấy, nội tâm ông cảm thấy thỏa mãn vô cùng, giống như cái nồi đặt trên bếp lò bên cạnh đang ùng ục tỏa ra hơi nóng thơm ngọt.
“Gia Tú, tối mai có một bộ phim hài, bà có muốn đi xem không?”
“Không xem, chúng ta đi xem bộ phim ma này đi.”
“Gia Tú, sao bà lại thích xem phim ma?”
Bà ngẩng đầu lên nhìn ngọn đèn, trong mắt bà ngập tràn ánh sáng, mãi một lúc lâu sau bà mới mỉm cười, nói: “Con người nhỏ bé bất lực, thiện hữu thiện báo ác hữu ác báo đều là giả hết, nhưng trong phim ma có nhân quả báo ứng, có thù báo thù có oán báo oán.”
Nước mắt Mã Đồng Phong hòa cùng với nước hồ lạnh buốt.
Thân thể ông cũng dần dần mất đi khí lực, giống như sắp chìm xuống dưới đáy hồ, Quách Dương ở phía sau đỡ được ông, bơi về phía trước.
Đúng như những gì Lăng Trường Dạ đã đoán, đoàn làm phim đã quay cảnh hoa khôi trường và hai cô gái song sinh biến thành lệ quỷ trước.
Đoàn làm phim vừa khởi quay đã quay cảnh hoa khôi trường sau khi biến thành lệ quỷ đi giết người báo thù, cảnh này nói về người dân đảo đầu tiên bị nữ quỷ hoa khôi trường giết chết.
Có thể nhìn ra được đoàn làm phim không thiếu tiền, mọi chi tiết đều được hoàn thiện rất tốt, thợ trang điểm cũng rất trâu bò, điều hiếm có được chính là, diễn xuất của các vai phụ đều rất tốt.
Lăng Trường Dạ ngồi trên một tảng đá trong rừng, yên lặng quan sát, đôi môi mỏng khẽ cong lên một chút, trong đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra ánh sáng xanh khó thấy.
Nhị Oa che mắt ngồi xổm ở bên chân anh, nó run lẩy bẩy khi nghe thấy tiếng hét.
Còn một người nữa đang nơm nớp lo sợ giống nó chính là biên kịch, hắn ta đang đứng ở bên kia quan sát, không biết vì cái gì mà lúc nào hắn ta cũng có cảm giác như có rất nhiều ánh mắt chết chóc đang nhìn mình, như thể đang nóng lòng ăn thịt hắn ta vậy.
Hai cảnh đầu tiên quay tương đối suôn sẻ, bọn họ chuyển đi đến gần hồ, nữ quỷ hoa khôi trường đuổi theo người dân đảo tới nơi này, cô sẽ giết hai người dân đảo ở chỗ này.
Người dân đảo này do một nhà đầu tư thủ vai, bây giờ ông ta sắp bị nữ quỷ hoa khôi trường “Giết” chết rồi, mấy nhà đầu tư khác cũng vô cùng hào hứng đến xem, chung quanh chật ních lít nha lít nhít người, mấy ống kính máy quay nhắm ngay bọn họ.
Đạo diễn giải thích cảnh quay cho bọn họ xong thì lui về phía sau màn hình theo dõi.
Nhà đầu tư nằm trên mặt đất, ánh mắt nhớp nháp nhìn chằm chằm Hạ Phi, ông ta liếm liếm môi, nói: “Phi Phi à, không sao đâu, chờ lát nữa quay cô có thể dùng lực một chút, không cần bận tâm cảm nhận của tôi đâu.”
“Thật xin lỗi, chờ quay xong tôi sẽ nhận lỗi với Lý tổng sau.” Hạ Phi mặc bộ quần áo máu me nhầy nhụa bẩn thỉu liên tục cúi đầu.
“Đừng sợ hãi rụt rè.” Ánh mắt Lý tổng quét từ trên xuống dưới người cô không sót chỗ nào, “Lớn mật một chút, tôi chính là người chà —— đạp cô mà.”
Đạo diễn cầm loa hô to: “Các tổ chú ý, bắt đầu!”
Nữ quỷ hoa khôi trường bắt lấy chân người dân đảo, trong ánh mắt kinh hoàng của người dân đảo, cô giơ quỷ thủ lên, lạnh lùng xuyên qua lồng ngực người dân đảo, máu bắn tung tóe trên khuôn mặt xám xịt của cô.
Tiếng thét của người đàn ông chỉ kịp hét lên một nửa, ánh mắt ông ta dừng lại trên khuôn mặt nữ quỷ hoa khôi trường, đầy kinh hoàng và sợ hãi, có lẽ cũng có một chút hối hận.
Một giây sau, người dân đảo bỗng nhiên nhảy dựng lên.
“Ha ha ha ha…. Tôi chết rồi à?” Lý tổng giơ hai tay lên, túi máu trống rỗng trên ngực trượt xuống, trên mặt lộ ra nụ cười hết sức khoa trương và đắc ý, nụ cười kia xuất hiện trên gương mặt béo ú đang rỉ máu, dưới cái nắng như thiêu như đốt trên đảo, trông xấu xí và dữ tợn vô cùng, “Tôi chưa chết đâu, ha ha ha….!”
Mấy nhà đầu tư khác cũng ha hả cười theo, chỉ có bọn chúng là hiểu rõ mình đang cười cái gì, những người khác không hiểu, nhưng cũng cười cười ha ha phụ họa theo.
Một chuỗi huyết châu rơi xuống khuôn mặt bọn chúng, như thể đang nhấn nút tạm dừng, khiến nụ cười của chúng đóng băng tại chỗ.
Trên ngực tên Lý tổng vừa hô hào “Tôi chưa chết đâu” xuất hiện một lỗ máu, quỷ thủ vừa rồi không đâm vào ngực ông ta, nhưng bây giờ đã xuyên qua ngực ông ta.
Gân xanh nổi lên trên trán Lý tổng, ông ta không dám tin cúi đầu nhìn về phía quỷ thủ, một dòng máu đặc sệt tràn ra từ miệng ông ta.
Biên kịch hoảng sợ ôm lấy đầu kinh hãi hét lên, “Chuyện này không liên quan đến tôi! Không liên quan gì đến tôi!”
Hắn ta vừa mở miệng, tiếng thét chói tai cũng vang lên khắp nơi trên phim trường.
Ám quang trong mắt Lăng Trường Dạ lưu chuyển, anh quay đầu nhìn về phía mặt hồ.
Đạo diễn đứng bên hồ nghe thấy động tĩnh cũng nhìn về phía mặt hồ.
Hạ Bạch ngoi lên khỏi mặt nước, mái tóc còn ướt uốn lượn dán trên mặt, làn da ướt đẫm nước tỏa sáng óng ánh dưới ánh mặt trời, bộ dáng ngơ ngác giống như một tiểu nhân ngư không rành thế sự vừa mới bơi lên bờ, cậu khẽ nghiêng đầu, hỏi: “Đạo diễn, ông muốn quay một bộ phim chân thực à?”
Đạo diễn kinh ngạc nhìn người dưới ánh mặt trời, nếu như thay đổi tình cảnh, nhất định hắn ta sẽ đưa ống kính nhắm ngay vào cậu, nhưng trong tình huống tiếng kêu la thảm thiết sợ hãi không ngừng vang lên, hắn ta chỉ cảm thấy lòng bàn chân phát lạnh, như thể nước hồ âm lãnh đã tràn đến lòng bàn chân mình vậy.
Quách Dương cũng trồi lên khỏi hồ nước, cậu ta che vết thương trên vai mình lại, hét lớn: “Muốn chân thực thì phải chân thực đến cùng, sao chỉ có mấy diễn viên nam nữ nghèo khổ chết thật, còn bọn chúng thì không? Thế thì chân thực gì nữa, tiêu chuẩn kép như vậy sẽ ảnh hưởng đến chất lượng bộ phim, làm sao xứng với hùng tâm tráng chí của đạo diễn được?”
“Camera đã chuẩn bị kỹ càng rồi.” Quách Dương quét mắt nhìn bốn phía xung quanh một vòng, cười nói: “Chúng tôi tới để giúp đạo diễn thực hiện giấc mơ của mình.”
Phía sau bọn họ lại trồi lên hai nữ quỷ ướt đẫm, thân hình các cô cứng đờ, mỗi một bước đi, máu từ trên người các cô lại chảy xuống, khi lên đến bờ, cả người đã đẫm máu, không thể nhìn rõ mặt mũi nữa.
“Đau quá.”
“Trả máu cho tôi.”
Đạo diễn hoảng sợ mở to hai mắt, run lẩy bẩy, hắn ta xoay người, nhưng hoàn toàn không thể nhấc nổi chân.
Cảm giác lạnh lẽo dưới lòng bàn chân hắn ta biến thành máu tươi, máu tươi thuận theo chân hắn ta bò lên trên, chỉ trong giây lát đã bao phủ và ăn mòn cả người hắn ta.
Hai nữ quỷ bước qua người hắn ta, lao về phía đám người đằng trước.
Mã Đồng Phong là người cuối cùng ra khỏi hồ, ông nhìn nữ quỷ báo thù không chớp mắt, xem rất nghiêm túc.
Chuyện xảy ra tiếp theo bọn họ cũng đã từng thấy qua trước đó, nữ quỷ đã báo được thù, nhưng lần này xem sảng khoái hơn nhiều.
Bọn hắn xem rất yên tĩnh, rất nghiêm túc, vì bọn họ tôn trọng bộ phim đẫm máu này.
Tiếng la hét gào thét không ngừng vang lên trên hòn đảo, bên hồ phía sau bọn hắn xuất hiện những điểm sáng lập loè, khi tiếng hét dần lắng xuống, điểm sáng đó cũng ngưng tụ thành hình dáng một con đường
Quách Dương: “Chúng ta có thể rời đi rồi.”
Hạ Bạch: “Chúng ta về thế giới trong phim một chuyến trước, người phục vụ vẫn còn ở đó, có thể cô ấy không biết đi theo con đường ánh sáng ra ngoài.”
Mã Đồng Phong rất tán thành, “Chúng ta trở về đó một chuyến đi.”
Quách Dương nhìn Lăng Trường Dạ và Nhị Oa đứng ở đằng xa một chút, nói: “Tôi đi cùng mọi người.”
Trước khi bơi xuống đáy hồ, Hạ Bạch quay đầu nhìn lại, cậu thấy ba nữ quỷ đang nhìn về phía này.
Cậu không nói gì, lặn xuống đáy hồ.
Nước hồ lạnh buốt chạm lên má cậu, dưới đáy hồ trong veo, Hạ Bạch lại nghĩ đến Hạ Phi.
Không biết ở thế giới thực có cô gái nào tên là Hạ Phi không, có những người nào đó giống các cô không?
Bọn họ đều đang đau khổ giãy dụa trong vũng bùn. Một ngày nọ, có một đạo diễn xuất hiện giống như thần, đưa tay ra kéo các cô ra khỏi vũng bùn đó, hắn ta nói sẽ cho các cô một vai diễn trong bộ phim điện ảnh, sau này các cô sẽ trở những diễn viên xinh đẹp và nổi tiếng trên TV.
Các cô đã tiêu sạch tất cả những gì mình có, không chỉ là đập nồi bán sắt, cắt đứt đường lui, thậm chí còn đánh mất đi tình yêu thương duy nhất của đời mình, cùng hắn ta đến hòn đảo tư nhân này.
Đạo diễn hỏi các cô có thể chịu đựng được cực khổ hay không?
Đó là của sở trường của các cô.
Các cô đã khom lưng cúi đầu, các cô đã để lộ cơ thể mình để hất lên những thứ máu me nhầy nhụa, chắc hẳn lúc chạy khắp hòn đảo này dưới cái nắng như thiêu như đốt đó, trong lòng các cô đã ngập tràn hi vọng.
Các cô không biết bộ phim vĩ đại lóa mắt ở trong lòng mình lại chỉ là công cụ để thỏa mãn những ham muốn biến thái của một số người, ước mơ và sinh mạng của các cô chỉ là trò chơi của bọn chúng, vùng đất ước mơ lại là mộ địa.
Cái chết của các cô chỉ là một bộ phim thô tục rách nát bị người ta chỉ trích.
Không chỉ như thế, sau khi các cô chết vẫn chưa được giải thoát, mà bị nhốt ở trong thế giới của bộ phim, bị tổn thương hết lần này đến lần khác, chết hết lần này đến lần khác, bị người ta chăm chú nhìn xem hết lần này đến lần khác, ngay cả việc các cô báo thù cũng trở thành trò cười, và họ ngày càng trở nên điên dại.
Hạ Bạch nhắm mắt lại, cố gắng bơi về phía có ánh sáng.
Trở lại thế giới trong phim, bọn hắn không tìm được người phục vụ.
Quách Dương nói: “Chắc là cô ấy đã ra khỏi trò chơi rồi, ngay cả Nhị Oa cũng biết thuận theo con đường ánh sáng ra ngoài mà, chắc chắn cô ấy cũng biết.”
Ở thế giới trong phim bên này cũng có một con đường ánh sáng bên hồ.
Quách Dương nói: “Chúng ta đi nhanh đi, chần chờ nữa con đường biến mất bây giờ.”
Tìm người phục vụ phải mất nhiều thời gian, bọn hắn sợ nếu không đi thì sẽ không kịp.
Hạ Bạch gật đầu, đi về phía con đường ánh sáng.
Đi được mấy bước, cậu như có cảm giác gì đó quay đầu nhìn lại, thấy Mã Đồng Phong vẫn còn đứng yên tại chỗ, ông không có ý định tiến lên.
“Hạ Bạch.” Ông cười hết sức nhẹ nhõm, “Mọi người đi đi, tôi không đi, tôi muốn ở lại thế giới này cùng Gia Tú.”
“Chú nói bậy bạ gì đó Lão Mã!” Giọng nói của Quách Dương lạnh lùng: “Bên ngoài mới chính là thế giới chân thật của chúng ta! Nhanh lên, con đường sắp biến mất rồi!”
Mã Đồng Phong quay đầu, “Tôi không thích thế giới bên ngoài.”
Hạ Bạch không thuyết phục ông trở về thế giới hiện thực, ở thế giới nào cũng vậy, ở chỗ nào cũng thế, có khi “Đối với người là thạch tín, đối với ta là đường mật”, nếu như ông muốn ở lại chỗ này thì cứ ở lại thôi.
Từ lâu cậu đã nhận ra, ông không có ý định sống sót trở về.
Nhưng Quách Dương lại không nghĩ như vậy, cậu ta lao nhanh về phía Lão Mã như một cơn gió, khiêng ông lên chạy ra ngoài, “Hạ Bạch, mau đuổi theo!”
Hạ Bạch: “…”
Cậu vô cùng ngoan ngoãn đuổi theo sau, bước vào con đường ánh sáng kia.
【 Chúc mừng ngài, người nhặt thi Hạ Bạch, chúc mừng ngài đã thành công phá giải được địa đồ rạp chiếu phim Hài Hòa. 】
【 Trò chơi đang tính toán, vui lòng chờ một chút. 】
【 Phần thưởng và thành tích thu được ở phó bản này của người nhặt thi Hạ Bạch gồm có: 】
【 Đạo cụ trò chơi [Trảo thủ hài hòa]: Dù cho có máu me đầm đìa trảo thủ cũng có thể xuyên qua không gian, có thể giúp ngài cách không thủ vật (người). 】
【Điểm tích lũy trò chơi: 2.012.030 】
【Kỹ năng thăng cấp: Kỹ năng cấp 23 (Chú thích: Mỗi lần nhặt được một thi thể có kỹ năng thì sẽ tăng +20 cấp, mỗi lần nhặt một thi thể không có kỹ năng thì sẽ được tăng +10 cấp, mỗi lần thêm một thi thể dự bị sẽ được tăng thêm +2 cấp. Để biết thêm chi tiết, vui lòng kiểm tra sách kỹ năng.) 】
Hạ Bạch: “… ?”
Sao kỹ năng của cậu tăng lên cấp 23 rồi?
Cấp bậc ban đầu là 1, nhiều thêm một cái tử thi dự bị là Vưu Nguyệt , vậy sẽ được tăng thêm +2 cấp, bây giờ không phải là cấp 3 à?
20 cấp kia ở đâu ra?
Bỗng dưng Hạ Bạch có dự cảm không tốt, vừa ra khỏi vòng sáng cậu đã vội vàng mở điện thoại ra xem, mở sách kỹ năng ra nhìn, khi thấy trong sách kỹ năng được cậu đổi tên thành gia phả có thêm một Cổ Toàn Côn, hai mắt Hạ Bạch tối sầm.
Đúng là cậu có hỏi qua Cổ Toàn Côn có muốn giao thi thể cho gã ta cho cậu không, nhưng không phải thật tâm muốn ký với gã ta.
Cậu không thích Cổ Toàn Côn, cũng không thích kỹ năng của gã.
Quá xấu xí.
Lần đầu tiên Hạ Bạch nhìn thấy tay Cổ Toàn Côn đột nhiên biến thành một con giun đất khổng lồ ở phòng chiếu phim số 5, cậu hoàn toàn không cảm thấy gã ta lợi hại hay cool ngầu gì, thậm chí còn có chút ghét bỏ.
Trong đầu Hạ Bạch lại nghĩ tới một hình ảnh khác, trên bả vai người đàn ông mặc áo khoác đen mọc ra một con giun to lớn, lơ lửng giữa không trung, giống như một con rồng khổng lồ bay vút lên trời.
Bỗng nhiên, hình như cũng không đến mức không thể tiếp nhận được.
Hết chương 38.
