Chương 42: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 2)

 

Chương 42: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 2)

 

Nghe được tin tức này, bầu không khí ở tầng 13 đột nhiên thay đổi.

Căng thẳng vẫn còn đó, nhưng không phải căng thẳng do ba bên giằng co, vào những lúc như thế này bọn họ cũng biết, việc thông quan trò chơi mới là điều quan trọng nhất vào lúc này.

Trên đời này trừ Đội Tấn Công, gần như không có ai nguyện ý tiến trò chơi cả, mà ngay cả Đội Tấn Công cũng không phải tất cả mọi người đều muốn vào trò chơi. Đại đa số người chơi sau khi đã tiến vào trò chơi, cho dù có kỹ năng cũng chỉ muốn sử dụng nó ở bên ngoài trò chơi, khi đối mặt với trò chơi cũng sẽ khẩn trương thận trọng, dù sao thì trò chơi cũng gần như là cửu tử nhất sinh mà.

Lăng Trường Dạ chú ý đến biểu cảm của những người này, anh cười một tiếng, tâm tình thoải mái, thản nhiên mà cười nói với mọi người như đang tán gẫu với người thân, bạn bè, “Người của Thánh Du Công Hội ủng hộ trò chơi như vậy mà, gần như xem trò chơi là thần minh mà tín ngưỡng, tiến vào trò chơi nhất định là rất vui vẻ, đúng không?”

“……”

Hầu hết những tình nguyện viên đều là lần đầu tiên tiến vào trò chơi, nhưng bọn hắn đã sớm cảm nhận được trò chơi có bao nhiêu huyết tinh và khủng bố trong quá trình cứu viện, sau khi nghe tin mình bị cuốn vào trò chơi, bọn họ còn kinh hoảng hơn so với những người vô tri không biết gì rất nhiều.

Nghe Lăng Trường Dạ hỏi như vậy, căng thẳng trong lòng bọn họ không hiểu sao giảm đi rất nhiều.

Gã đầu trọc nghiến răng nghiến lợi cười, “Đúng vậy, rất nhiều nhân loại ngu xuẩn nhỏ yếu thấp kém sẽ bị sàng lọc, đương nhiên là chúng ta sẽ vui vẻ rồi.”

Nói xong, gã ta đưa mắt nhìn về phía đám người tình nguyện viên Hạ Bạch, nở nụ cười nham hiểm.

Những người mặc áo khoác trắng và quần áo bảo hộ đương nhiên là người của Đội cứu hộ Bộ Hậu Cần Cục Quản Lý Trò Chơi, ai không biết Đội cứu hộ của cục Quản Lý Trò Chơi ngoại trừ có mấy người chơi hệ trị liệu, còn lại đều là những người không có kỹ năng.

Các tình nguyện viên không nói gì.

Ở phó bản trò chơi lần này, không cần người của Cục Quản Lý Trò Chơi đứng ra phổ cập kiến thức.

Khi mọi người đang trong trạng thái bị trò chơi khóa chặt, bọn hắn đã chia thành ba nhóm, mỗi nhóm chiếm lấy một góc trên tầng 13 để thảo luận riêng.

Bên Thánh Du Công Hội có tổng cộng 15 người, bao gồm cả những người chơi trong bang hội và những người chơi đến tìm chỗ dựa.

Người đàn ông đầu trọc rõ ràng là người cầm đầu, tùy tùng của gã ta khẩn trương hỏi: “Cường ca, chúng ta làm sao bây giờ?”

 Gã đầu trọc một mặt dữ tợn, nhìn mọi người như dã thú, “Các người khẩn trương cái gì? Trước mắt chúng ta là bên chiếm ưu thế. Vừa rồi Lăng Trường Dạ bảo chúng ta đến Viện Giáo Dục, tao không đi, chính là muốn thử xem kỹ năng của nó đến cùng là cái gì, xem rốt cuộc thì nó là vương bài hay là bao cỏ. Cái này không phải chúng ta đã nói xong rồi sao? Tiến vào trò chơi cũng giống vậy.”

Một người chơi khác bên Thánh Du Công Hội cũng nói: “Những người đằng sau Lăng Trường Dạ hình như không phải người của Đội Tấn Công, thực lực của bọn họ quả thực không đủ để chúng ta kiêng kị.”

“Không phải.” Tên tùy tùng kia nhíu mày, nói: “Các người không phát hiện giá trị nhan sắc của bọn hắn rất cao à?”

Cả hai người đều sững sờ, cả hai người đều không phải là người mới vào trò chơi một hai lần, lập tức hiểu được hắn ta muốn nói cái gì.

Trò chơi và địa điểm trò chơi xuất hiện có liên quan với nhau. Bọn họ bị cuốn vào trò chơi ở tòa cao ốc trung tâm đài truyền hình, phó bản trò chơi lần này rất có thể có liên quan đến chuyện đã từng xảy ra ở nơi này.

Đài Hoa Ninh là một đài truyền hình tương đối nổi tiếng, hầu hết mọi người đều đã xem các chương trình của đài này, phim truyền hình có không ít bộ rất nổi tiếng, các chương trình tạp kỹ ở đài này càng nổi tiếng hơn, danh tiếng và nhiệt độ đều rất tốt.

Bọn họ đã tới đây nhìn qua từ sớm, phía dưới lầu phần lớn là văn phòng, tòa nhà chính ngoại trừ văn phòng còn có phòng hội nghị cỡ lớn và các studio.

Vì vậy, rất có thể họ sẽ quay một bộ phim hoặc chương trình truyền hình ở đây, hoặc là tham gia một chương trình truyền hình có liên quan đến một chương trình tạp kỹ —— những cái này đều yêu cầu phải có giá trị nhan sắc cao.

Người phụ nữ bên cạnh gã đầu trọc hất mái tóc đen dài, nói: “Tôi không đẹp à?”

Gã đầu trọc cũng cười, cười đến khóe miệng chảy máu, “Người đẹp nhiều lắm, ai cũng có thể trở thành minh tinh à? Ngành giải trí có mấy người nổi danh mà đơn thuần đâu? Vậy phải xem thủ đoạn của người đó như thế nào, còn phải có duyên phận nữa.”

Chếch ở phía đối diện gần cửa sổ, Lăng Trường Dạ nói: ” Trò chơi chắc có liên quan đến giới giải trí. Rất có thể chúng ta sẽ tham gia một chương trình tạp kỹ nào đó, bên này chúng ta có ưu thế, vậy nên đừng lo lắng.”

Bọn hắn có tổng cộng 19 người. Ba tổ nhỏ tình nguyện viên, có hai tổ mỗi tổ 5 người và một tổ 4 người, có hai tình nguyện viên bị thương nên ở lại trong xe cứu thương, không vào trong này, cộng thêm cả Dương Mi thì tổng cộng có có 13 người. Bên Lăng Trường Dạ có 6 người.

Nhiều người như vậy nhưng có lẽ chỉ có Hạ Bạch là thực sự hiểu những gì anh nói, bởi vì bên này bọn hắn có Vạn Quỷ Mê Dương Mi, vậy cho nên nếu như có liên quan đến ngành giải trí thì sẽ có lợi thế rất lớn.

Nếu có liên quan đến ngành giải trí, tất nhiên không thể là ngành giải trí bình thường như trong hiện thực được, hẳn là sẽ xuất hiện mấy thứ thần thần quỷ quỷ gì đó.

Nghe anh nói như vậy, các tình nguyện viên lại an tâm hơn một chút nữa.

Lăng Trường Dạ nói tiếp: “Có điều, không được xem nhẹ, trong hai đoàn đội kia có mấy người chơi rất lợi hại. Người của Thánh Du Công Hội giết người không chớp mắt, Hai vợ chồng kia là hội trưởng và hội trưởng phu nhân của Bán Nguyệt Đoàn.”

Hạ Bạch đoán những người này không đơn giản, nếu không thì Lăng Trường Dạ cũng sẽ không xuất hiện ở đây. Xung đột quy mô lớn giữa những người chơi quả thực nằm trong sự kiểm soát của Bộ Hành Động, nhưng không phải việc Đội Tấn Công phụ trách, khả năng lớn chính là gặp phải đối tượng không đơn giản, thế mới khiến cho người vừa kết thúc một tuần giữ bé con phải tới trấn áp.

Cậu nhìn về phía Bán Nguyệt Đoàn ở đối diện cửa, ở đó có tổng cộng 10 người.

Bọn họ dường như không nói gì, lặng lẽ chờ đợi trò chơi chính thức bắt đầu.

Trong lớp học trực tuyến của Cục Quản Lý Trò Chơi, Hạ Bạch có nhìn thấy phần giới thiệu ngắn gọn về Bán Nguyệt Đoàn, sau khi trở thành thành viên của Đội Tấn Công, quyền hạn của cậu cao hơn, nhìn thấy phần giới thiệu sâu hơn.

Bán Nguyệt Đoàn là một câu lạc bộ vừa chính vừa tà, nhìn chung thì ủng hộ sự ra đời của trò chơi, nói chung là cùng phe với Thánh Du Công Hội, nhưng bọn họ không có cực đoan như Thánh Du Công Hội, không phải nói bọn họ tính tình tốt, mà thủ đoạn tàn nhẫn của bọn họ có khi Thánh Du Công Hội có chạy cũng đuổi không kịp.

Câu lạc bộ này có nguồn gốc từ một nơi tiếp giáp với Hoa Quốc và Mang Quốc, vẫn không có cách nào thăm dò kỹ năng cụ thể của hội trưởng, trên tư liệu của Cục Quản Lý Trò Chơi chỉ ghi chép, có hai người chơi phát nổ và chết trước mặt ông ta.

Ông ta và vợ mình cùng nhau tiến vào trò chơi, gần như chưa từng gặp qua địch thủ, một tổ của Đội Tấn Công đã từng cộng tác với bọn họ cùng vào một trò chơi, nhưng cuối cùng không thể ra ngoài được, không biết liệu có liên quan gì đến họ không.

Lúc Hạ Bạch nhìn sang, hội trưởng đang cẩn thận dùng tay áo lau mặt cho vợ, trên mặt bà có chút máu và khói bụi, ông ta lau sạch sẽ từng chút một cho bà. Các đường nét trên khuôn mặt của người vợ rất xinh đẹp, chỉ là hơi gầy, hốc mắt trũng sâu, có chút dấu vết của năm tháng, còn có cả sự dịu dàng theo năm tháng để lại.

【 Trò chơi đã được tải lên hoàn tất, địa đồ đặc thù Đài truyền hình Hoa Ninh đã trực tuyến. 】

Tất cả những người chơi đang quan sát lẫn nhau và bản thân đang suy nghĩ đều run lên.

Hạ Bạch đã tiến vào hai trò chơi đều nhưng đều là địa đồ phổ thông, đây là lần đầu tiên cậu tiến vào một địa đồ đặc biệt.

Bất cứ ai đã xem các khóa học phổ cập kiến thức về trò chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi, hoặc là lăn lộn ở trung tâm giao lưu trên app trò chơi mấy ngày thì đều biết, địa đồ phổ thông có cách chơi và phương pháp vượt cấp tương đối cố định, đó chính là người chơi đặt tên cho trò chơi đó, tìm ra sự thật, tìm ra chân tướng.

Địa đồ đặc thù thì không có cách chơi cố định, hình thức gì cũng đều có. Địa đồ đặc thù không nhất thiết phải khó hơn địa đồ phổ thông, tựa như Nhị Oa ở phó bản trường tiểu học Thất Lý Thôn vậy, chính là một đám trẻ con chơi đùa, người chiến thắng sẽ được thông quan. Nhưng địa đồ đặc thù có quá nhiều điều không chắc chắn, sẽ khiến cho người ta bất an, nhất là khi có quá nhiều người như thế này, việc tìm kiếm chân tướng ở địa đồ phổ thông an toàn hơn.

【 Khi địa đồ đài truyền hình Hoa Ninh trực tuyến, mọi người tình cờ có mặt trong tòa nhà chính của đài truyền hình Hoa Ninh, đó hẳn là cơ duyên đặc biệt. Chào mừng người chơi đến với Đài truyền hình Hoa Ninh, bạn thật may mắn khi được chọn tham gia chương trình tạp kỹ xuất sắc của đài truyền hình – thần tượng 404, thần tượng 404 là chương trình tìm kiếm tài năng  Idol chất lượng cao, các tiết mục được chú ý cao, phần thưởng phong phú. Chúc các bạn có một màn ra mắt suôn sẻ và tương lai tươi sáng. 】

Cuối cùng, trong đầu Hạ Bạch lại vang lên câu nói quen thuộc kia: 【 Chào mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】

Dương Mi cởi quần áo bảo hộ bên ngoài ra, quay đầu hỏi Hạ Bạch: “Em trai, tôi có phải là đối tác chuyên nghiệp không?”

Rất nhiều người của Cục Quản Lý Trò Chơi đều nhìn về phía Dương Mi, bọn hắn cũng không biết thân phận của Dương Mi, trong mắt chỉ có kinh diễm.

Sau nhiều lần Hạ Bạch yêu cầu, mấy ngày nay Dương Mi không có mặc trang phục lolita, sườn xám hay Hán phục, mà chỉ mặc đồng phục JK khá bình thường mỗi ngày.

Hầu hết đồng phục JK hắn mặc là áo sơ mi và váy ngắn xếp ly, hôm nay hắn đi tất dài quá gối và giày da đế bằng.

Ngay cả những người trong Bộ Hành Động cũng không thể không thừa nhận, đây quả thật là thành viên cực kỳ đáng yêu của girlgroup, dễ thương, năng động, lại không quá gợi cảm, quả thực có thể trực tiếp ra mắt luôn.

Nếu không phải trường hợp không đúng, hai người nam trong bọn họ đã muốn xin phương thức liên lạc.

Hạ Bạch có chút không muốn trả lời vấn đề này, cũng không muốn tiếp nhận những ánh mắt này, cậu nhìn về phía Lăng Trường Dạ.

Lăng Trường Dạ rũ mắt nhìn xuống sàn nhà, “Mọi người có nghe được tiếng động gì không?”

Lúc đầu Hạ Bạch còn cho là anh không muốn quản, nhưng hai giây sau cậu thật sự nghe được tiếng động, mà âm thanh đó như truyền đến từ một nơi xa xôi dưới lòng đất, càng ngày càng gần, mãi cho đến khi vang lên rõ ràng bên tai.

“Mời tất cả các thực tập sinh tập trung tại studio ở tầng hầm số 1! Mời tất cả các thực tập sinh tập trung tại studio ở tầng hầm số 1”

Không dám vi phạm mệnh lệnh trò chơi, cả ba nhóm người chơi lập tức đi thang máy xuống dưới.

Bọn họ vốn không biết bên dưới tầng một của tòa nhà chính Đài truyền hình Hoa Ninh còn có một studio ở tầng hầm. Đương nhiên, cũng có thể chỉ có trong trò chơi. Cửa thang máy vừa mở ra, bọn hắn liền cảm giác được nơi này khác với tầng 13 rất rõ ràng.

Lúc này Tuyền Quảng Thị đang là mùa thu, trời cuối thu không khí rất trong lành, thời tiết cũng đã bắt đầu trở nên hơi khô. Có lẽ vì ở dưới lòng đất nên tầng hầm rất âm u ẩm ướt, cảm giác ướt sũng giống như là đang ở bờ biển giữa mùa hè vậy, thậm chí cả mùi tanh của biển cũng ở đó.

Tầng hầm rất rộng rãi, nhưng chiều cao trần nhà thì lại không cao bằng tầng trên, dưới ánh đèn lờ mờ có vẻ hơi áp lực, nhất là khi phía trước có vài nhân viên mặt không biểu tình đứng ở hành lang.

Sau khi bọn họ ra khỏi thang máy, cửa thang máy ở phía sau bọn họ nặng nề đóng lại.

Hạ Bạch quay đầu, phát hiện thang máy ở tầng hầm này không có nút bấm thang máy, nói cách khác, bọn hắn không thể dùng thang máy đi ra ngoài, vì nơi này chỉ có vào chứ không có ra.

Không chỉ một mình cậu phát hiện, khi mọi người phát hiện ra điều này, nỗi sợ hãi lại tăng thêm một tầng nữa, giống như bọn hắn đang bị vây ở dưới tầng hầm đầy áp lực này vậy.

Studio rất dễ tìm, tầng hầm số 1 chỉ có bốn phòng tập và một studio lớn, sau khi đi ngang qua những nhân viên đang nhìn bọn họ một cách vô cảm, mọi người đi vào một studio có diện tích lớn nhất.

Phía trước studio có một sân khấu lớn, đèn trên sân khấu sáng rực, nhưng phía dưới thì lại tương đối u ám, có rất nhiều ghế da đỏ, ở chỗ ngồi hàng trước đã có ba người ngồi.

Nhìn từ phía sau, có một người phụ nữ tóc đen mặc váy đỏ, một người đàn ông tóc ngắn và một người phụ nữ có mái tóc xoăn dài đến tai.

Không một ai nói chuyện, sau khi người chơi bước vào, có hai người chơi muốn yên lặng ngồi lên ghế, một cây roi xuất hiện từ không trung, trực tiếp quất ngã bọn họ, thật sự đánh ngã, từ chỗ ngồi đánh bay lên tường, trên thân thể hai người đó lúc này đã da tróc thịt bong, lộ ra bạch cốt bên trong, nhưng rất nhanh đã biến thành màu đen, bọn họ đau đến mức không ngừng la hét lăn lộn trên mặt đất.

Người phụ nữ mặc váy đỏ đứng lên, cô cầm chiếc roi đỏ như máu trong tay, thanh âm bén nhọn, giống như từ trong cổ họng nhỏ bé nhảy ra vậy: “Thấy lão sư và các tiền bối mà không chào hỏi, phép lịch sự của các người để ở đâu?”

Tất cả người chơi đều kiêng kỵ nhìn chiếc roi trong tay cô, chiếc roi kia xuất quỷ nhập thần, lại dài vô cùng, những chiếc gai trên đó còn mang theo huyết nhục tươi mới, ở chỗ khe hở giữa những chiếc gai nhọn vẫn còn lưu lại những vệt máu đen cũ lâu năm, tản mát ra mùi hôi thối và mùi máu tanh nồng, tràn ngập cả studio, không biết máu tươi của bao nhiêu người đã tích cóp lại trong đó.

“Vậy trước tiên tôi sẽ dạy cho mọi người một bài học.” Người phụ nữ váy đỏ chỉ nhếch một bên đôi môi đỏ mọng của mình lên, “Chúng ta là lão sư hình thể của mọi người, mọi người có thể gọi tôi là Lưu lão sư, chẳng qua mỗi lần các người gọi tôi thì trước đó phải cúi đầu. Đối với các thầy cô tiền bối phải cúi đầu chào hỏi, đối với các thực tập sinh cấp cao phải cúi đầu chào hỏi, đây là lễ nghi cơ bản nhất ở 404.”

“Đã nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ.”

“Đã nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ!”

“Đã nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ!”

Mãi cho đến khi tất cả người chơi đều cúi đầu và lớn tiếng trả lời cô ta, cô ta mới hài lòng không nói nữa.

Người đàn ông bên cạnh cô cũng chậm rãi đứng lên, khuôn mặt hắn ta rất nghiêm túc, không nhìn thấy chút biểu cảm linh hoạt nào mà một người sống nên có, vẻ mặt hắn ta rất nặng nề, hai bên khóe miệng trễ xuống, “Tôi là người sản xuất chương trình thần tượng 404.”

Người phụ nữ tóc xoăn bên phải hắn ta cũng đứng dậy, cô ta là một người phụ nữ không có khuyết điểm nào từ cơ thể đến khuôn mặt, hoàn mỹ đến quỷ dị, “Tôi là tiền bối của mọi người, là thí sinh mùa đầu tiên, và cũng là lão sư hướng dẫn tài nghệ cho các bạn trong mùa này.”

Hạ Bạch chưa bao giờ xem chương trình truyền hình tuyển chọn ngôi sao như thế này, lúc học cấp ba có mấy bạn nữ trong lớp là fan của chương trình này, bọn họ thường xuyên ở trong lớp thảo luận, khi đó cậu đang bận….. Ngẩn người, nhớ Hỉ Thần ở nhà.

Nhưng từ ba người có lẽ là giám khảo này, có thể nhìn ra được đợt tuyển chọn idol lần này có rất nhiều thứ.

Nhà sản xuất đại diện cho tư bản, và tất nhiên cũng có thể đại diện cho thứ gọi là lưu lượng mà các cô thường hay nhắc tới.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Một lão sư thể hình, một lão sư chỉ đạo tài nghệ, nói rõ trong cuộc tuyển chọn tài năng lần này, thứ bọn họ coi trọng nhất chính là tài nghệ và ngoại hình, có thể hai thứ này đều quan trọng như nhau.

Nhà sản xuất nói: “Trong thâm tâm các bạn đều biết hợp đồng mà các người đã ký với công ty là gì, các người chỉ có một con đường là nỗ lực hết mình để ra mắt, nếu không chúng tôi chỉ có thể bán các bạn để trả chi phí đào tạo cho công ty. Chúng tôi có quyền để xử lý các người, đây là quyền lực được công ty chuyển giao để đưa các người đến cuộc thi này.”

Bọn hắn cũng không biết mình đã ký hợp đồng gì với công ty, nhưng nghe thì biết, nếu như bọn hắn không đào tạo tốt thì hậu quả sẽ rất nặng nề, ekip chương trình có quyền “Xử lý” bọn họ.

“Bây giờ, tôi xin thông báo quy tắc xếp hạng sơ bộ sẽ sớm được tiến hành, chúng tôi sẽ tiến hành xếp hạng sơ bộ trong một buổi phát sóng trực tiếp, dựa theo nhận xét của ba vị giám khảo và khán giả trên mạng để xếp hạng. Xếp hạng trực tuyến là cách tốt nhất để trải nghiệm sự kết nối với khán giả, đương nhiên, những người xem tiết mục của chúng ta cũng rất chuyên nghiệp, bọn họ cũng sẽ đánh giá ngoại hình và tài năng của các bạn để xếp hạng cấp bậc, những điểm này sẽ được tính vào tổng điểm cùng với đánh giá của chúng tôi, đánh giá lần này rất quan trọng, sẽ quyết định đãi ngộ và phân tổ của các bạn ở 404.”

“Hãy ghi nhớ, lưu lượng chí thượng, fan hâm mộ là Thượng Đế.”

Sau khi nhà sản xuất nói xong, một màn hình lớn ở các bức tường phía trước, phía sau, bên trái và bên phải trường quay sáng lên, gần như bao phủ toàn bộ từ bốn phương tám hướng nhắm thẳng về phía sân khấu, giống như những đôi mắt, chỉ cần bọn hắn ngẩng đầu thì có thể nhìn thấy những con mắt kia đang bình luận về mình, những bình luận đó hiện lên ngày càng nhiều.

【404 năm nay bắt đầu rồi à? 】

【 Tôi không thể đợi được nữa. 】

【 Để tôi xem các thực tập sinh năm nay thế nào. 】

Người sản xuất nói: “Được rồi, buổi đánh giá sơ bộ bây giờ sẽ chính thức bắt đầu. Mời các bạn ngồi vào chỗ.”

Lúc này các người chơi mới tranh thủ thời gian ngồi xuống, hai người chơi mới vừa rồi bị quất cho da tróc thịt bong cũng được người khác đỡ đến chỗ ngồi.

Dương Mi kéo Hạ Bạch ngồi vào bên cạnh Lăng Trường Dạ, chen vào hàng ghế cuối cùng ngồi xuống.

“Thực tập sinh nào được đọc tên thì xin mời bước lên sân khấu biểu diễn.” Nhà sản xuất xem thông tin của các thực tập sinh, không cho bọn họ có thời gian chuẩn bị, cũng không quay đầu lại, nói: “Vị thứ nhất, Liêu Mạn Ny.”

Một phụ nữ với thân hình nóng bỏng bước lên sân khấu, Hạ Bạch nhận ra cô ta chính là người phụ nữ đứng cạnh gã đầu trọc của Thánh Du Công Hội.

Thân hình cô ta nóng bỏng, khuôn mặt xinh đẹp, ở trong lòng người chơi, cô ta là người có thể ra mắt. Chẳng trách mỗi một bước chân cô ta đi đều toát lên sự tự tin.

Sau khi Liêu Mạn Ny lên sân khấu, cô ta vén mái tóc dài bên phải ra sau vai, để lộ ra xương quai xanh trắng nõn, cô ta chắp hai tay trước ngực, khom lưng cúi đầu chào, “Xin chào ba vị giám khảo và khán giả.”

Phía sau cô ta có một màn hình lớn, bọn hắn vừa có thể nhìn thấy cô ta vừa có thể nhừn thấy những bình luận trên màn hình lớn.

【 Ừm, cô gái này nhìn có vẻ ổn. 】

【 Không biết có tài nghệ gì. 】

【 Da có hơi vàng một chút. 】

【 Mắt hơi hí. 】

【 Không được, ngực bị chảy xệ kìa. 】

Hạ Bạch nhìn thấy Dương Mi lập tức cúi đầu nhìn bộ ngực phẳng lì của mình.

“……”

Liêu Mạn Ny cũng có thể nhìn thấy bình luận trên màn hình lớn ở bên trái và bên phải khán đài, đặc biệt là màn hình ở phía đối diện với cô ta, sắc mặt cô ta khẽ đổi một chút khi nhìn thấy bình luận.

【 Cái gì thế, quản lý biểu cảm khuôn mặt quá kém. 】

【 Cô ta không hài lòng với nhận xét của chúng ta à?】

【 Tôi sẽ cho điểm F đầu tiên. 】

Các cơ trên mặt Liêu Mạn Ny khẽ giật giật, rất nhẹ, nhưng ánh đèn sân khấu sáng quá, tất cả đều tập trung lên người cô ta, bất kỳ biểu lộ nhỏ xíu nào cũng đều có thể bị nhìn thấy rõ ràng.

Lão sư thể hình đột nhiên lên tiếng, “Khán giả nói bạn không khống chế được biểu cảm của mình, bạn không nghe thấy à? Tại sao bạn không cười?”

Bọn hắn không biết hai vị giám khảo còn lại là người như thế nào, nhưng trước mắt thì vị lão sư thể hình này là người đáng sợ nhất trong lòng người chơi, chiếc roi cô ta đặt bên cạnh mùi máu tanh hun người, giống như lúc nào cũng có thể sẽ vung tới chỗ bọn họ, một roi thấu xương.

Liêu Mạn Ny lập tức nở nụ cười, nụ cười có chút gượng ép và xấu hổ, lại một lần nữa bị ánh sáng khuếch đại.

【 Cười xấu quá đi. 】

【 Cái gì thế, là do chúng ta đã ép cô ta cười à?】

【 Cô ta cười hay khóc thế, tôi tới đây để nhìn cô ta khóc sao? 】

Lão sư thể hình cầm cái roi của cô ta lên, nói: “Chúng tôi ép bạn đến tham gia tiết mục này à? Đây là chính bản thân bạn đến để tìm kiếm cơ hội, cười cho đàng hoàng vào!”

Nụ cười trên mặt Liêu Mạn Ny càng lúc càng lớn, nụ cười càng tươi càng làm tăng thêm sự lo lắng của cô ta.

“Đến cùng thì bạn có thể cười hay không?” Lão sư thể hình đập mạnh chiếc roi xuống đất, “Ba” một tiếng thật lớn, so với đánh vào người còn khiến bọn hắn khẩn trương hơn.

Người sản xuất lôi thông tin của cô ta ra đặt lên bàn, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào cô ta, đôi mắt đó giống như muốn ăn thịt người, vẻ bất mãn trên mặt dường như có thể ngưng tụ thành hắc thủy nhỏ xuống đất vậy.

Bình luận trên bốn màn hình lớn cuộn lên càng lúc càng nhanh, những hàng chữ lít nha lít nhít nhiều đến mức như họ có thể nghe thấy được những tiếng chửi rủa và bất mãn, lại giống như những cặp mắt nhìn chằm chằm đang chuyển động.

Nụ cười trên mặt Liêu Mạn Ny càng đậm hơn, giống như cô ta đã quên mất cách làm sao để cười, chỉ có thể kéo kéo khóe miệng, càng kéo càng lớn, gần như tất cả răng đều lộ ra ngoài, trong mắt cô ta ngập tràn nước mắt.

Không chỉ một mình cô lo lắng, mà các người chơi bên dưới khán đài cũng khẩn trương theo. Bọn hắn cũng vô thức kéo khóe miệng.

Ngay cả những người theo bọn hắn là có thể ra mắt ngay như Liêu Mạn Ny khi đứng trên sân khấu đã như vậy, nếu là bọn hắn đi lên thì sẽ như thế nào?

Tai nghe được những tiếng hít thở gấp gáp, mắt thấy vẻ mặt lo lắng của khán giả bên dưới khán đài, lại lần nữa khiến Liêu Mạn Ny khẩn trương hơn, cô cảm thấy như toàn thân mình đang vang lên tiếng ong ong, nhưng vào thời khắc mấu chốt đầu óc cô đã tỉnh táo lại, cô biết nếu mình cứ tiếp tục như vậy sẽ chỉ khiến tình hình càng ngày càng thêm hỏng bét. Nếu cô cười không được, có thể cô sẽ chết tại đây vì một nụ cười.

Cô run rẩy nói: “Tôi mang đến cho khán giả một điệu nhảy jazz. Tôi hy vọng mọi người sẽ thích.”

Không để cho lão sư thể hình có cơ hội nói chuyện, cô ta vừa nói xong thì bắt đầu điệu nhảy.

Có thể thấy những động tác đầu tiên còn hơi cứng ngắc, nhưng sau đó thì bắt đầu trở nên tốt hơn, ngay cả Hạ Bạch không hiểu gì về vũ đạo cũng có thể nhìn ra cô nhảy rất tốt, chân tay mềm mại, các động tác có độ khó cao liên tục xuất hiện.

Nếu không có âm nhạc, một người sẽ khó có thể khiêu vũ dưới cái nhìn chằm chằm của nhiều người xa lạ như vậy, cũng rất khó đưa người xem vào điệu nhảy của mình, nhưng Hạ Bạch lại có thể cảm nhận được tiết tấu của cô.

Sau khi cô ta nhảy xong, hai mắt có hơi rũ xuống, giống như không muốn nhìn màn hình, lại bị lão sư thể hình mắng, “Thái độ của bạn như vậy là có ý gì? Đây là cách công ty dạy bạn à? Đứng trên sân khấu mà ngay cả việc giao lưu ánh mắt với khán giả cũng không có?”

Liêu Mạn Ny hít một hơi thật sâu, sau đó mỉm cười ngẩng đầu lên.

Giống như cô ta thật sự không biết cười. Tất cả người chơi bên dưới khán đài đều nghĩ như vậy.

Lão sư thể hình bị cô ta làm cho tức đến đen mặt, “Bạn là người có nụ cười xấu nhất mà tôi từng gặp, sau khi về ký túc nhìn vào gương tập luyện cho tốt đi!”

Có tất cả sáu cấp ABCDEF, cuối cùng Liêu Mạn Ny chỉ đạt được điểm E.

Xếp hạng của khán giả sẽ được tính trực tiếp trên màn hình lớn, có tổng cộng 21 điểm C, 160 điểm D, 650 điểm E, 159 điểm F.

Lão sư thể hình cho cô ta một điểm F, lão sư chỉ đạo tài nghệ cho cô ta điểm E, nhà sản xuất cũng cho điểm E.

Lão sư thể hình nói: “Bạn nên cảm thấy may mắn vì đây là xếp hạng ban đầu, nếu sau này bạn vẫn tiếp tục bị điểm E trong lần bình chọn tiếp theo…..”

Cô ta không nói sẽ xảy ra chuyện gì, mà chỉ lè lưỡi liếm môi dưới.

Không biết Dương Mi lấy đâu ra một cây bút và một cuốn sổ nhỏ, viết lên đó mấy chữ hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, cô ta nhảy thế nào?”

Từ khi hai người chơi kia bị đánh rách da, không ai trong số những người chơi ngồi ở đây nói chuyện. Dương Mi cũng biết hắn không thể nói chuyện, thế là đã dùng giấy bút viết ra.

Hạ Bạch nhìn thấy Lăng Trường Dạ cũng dùng chữ viết trả lời hắn, chữ anh viết rồng bay phượng múa, viết ngoày vô cùng tùy ý, chữ nào chữ nấy như liền thành một khối, “Trình độ chuyên môn, chắc Liêu Mạn Ny là một vũ công chuyên nghiệp.”

Dương Mi: “A, chương trình 404 này đánh giá thực tập sinh nghiêm ngặt như thế hả?”

Lăng Trường Dạ biết người xung quanh có thể đang theo dõi bọn hắn, thế là lại viết xuống hai khả năng: “Một, đánh giá cấp bậc nghiêm ngặt. Hai, phương hướng không đúng.”

Thấy Dương Mi lại muốn hỏi nữa, liền viết trước, “Tiếp tục xem đi.”

Người sản xuất gọi một cái tên khác: “Giả Tài Hoa.”

【 Giả Tài Hoa? Cái tên này thoạt nhìn có vẻ không có tài cán gì, hahaha! 】

【 Cái tên gì mà xấu thế, có thể làm thần tượng được không? 】

【 Giả Hoa, tôi thấy cái tên này hay mà. 】

Giả Tài Hoa là một người chơi nam, hắn ta còn chưa đứng lên đã nhìn thấy những bình luận về cái tên của mình nhảy trên màn hình lớn xung quanh. Khi đứng trên sân khấu, hắn ta mới phát hiện mình có thể nhìn rõ những bình luận đó hơn lúc ngồi bên dưới khán đài, trường quay này giống như một cái hình thang, đứng trên sân khấu, tất cả bình luận đều đổ dồn về phía hắn ta, còn có ba vị giám khảo hung tàn, âm trầm, quỷ dị nhìn chằm chằm hắn ta.

“Phải cười, phải cười lên…” Hắn ta tự nhắc nhở bản thân mình, nhưng mà câu nói đó đã truyền khắp trường quay thông qua micro trên sân khấu.

【 ha ha ha! 】

【 Thiết lập nhân vật của cậu ta là thằng hề à? 】

【 Nhìn chân cậu ta đang run kìa, ha ha ha! 】

Lão sư thể hình quất một roi xuống đất, hắn ta càng run lợi hại hơn, có thể là đã học được điều đó từ Liêu Mạn Ny, hắn ta lập tức bước vào phần thi tài năng của mình, “Tiếp theo, tôi sẽ mang đến cho mọi người một ca khúc.”

Thế nhưng giọng của hắn ta đang run, lúc ca hát sự run rẩy đó càng thể hiện rõ ràng hơn, nguyên một bài hát chỉ có thể cảm nhận được sự run rẩy, tiếng nhạc và nghẹn ngào.

Có hai loại cảm xúc rất dễ đồng cảm, cảm thấy như bản thân mình cũng giống vậy, thứ nhất là xấu hổ, thứ hai là khẩn trương, mà cả người hắn ta lại tràn ngập hai loại cảm xúc này, những người chơi khác cũng khẩn trương theo, cũng không biết hắn ta đang hát cái gì, một ngày mà như dài bằng cả một năm.

Những người xem lại càng không muốn nghe, chứ đừng nói chi là đạt được cảm xúc vui vẻ hưởng thụ.

Điểm F.

Giả Tài Hoa nhìn thấy đôi mắt u ám của người sản xuất khi ông ta công bố kết quả, như thể ông ta đang nhìn một người chết vậy, tim hắn ta bỗng như lỡ mất một nhịp, hắn ta vội vàng chạy xuống dưới, ngay cả việc cúi đầu chào cũng quên luôn.

Sau Giả Tài Hoa, ba người chơi tiếp theo đều là điểm F.

Trên màn hình càng ngày càng có nhiều bình luận bất mãn, không khí trong trường quay càng ngày càng căng thẳng, rất nhiều người chơi ở đây rõ ràng là người chơi có được kỹ năng lợi hại, nhưng không biết vì cái gì mà ở trong môi trường như thế cũng khẩn trương vô cùng, thậm chí còn không dám thở mạnh.

Bọn hắn ngồi ở sau lưng ba vị giám khảo, cảm giác như trên cơ thể người sản xuất đang bốc lên hắc khí, giọng nói của ông ta càng ngày càng lạnh lùng, lạnh lùng đến mức có thể chạm đến trái tim của bọn hắn.

” Tiếp theo, Thạch Đan Phượng.”

Hạ Bạch nhìn thấy hội trưởng phu nhân của Bán Nguyệt Đoàn chậm rãi đứng lên. 

 

Hết chương 42.

Chương 42: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 2)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên