Chương 43: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 3)

 

Chương 43: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 3)

 

 Thạch Đan Phượng mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, chỗ cổ áo sơmi lộ ra một giọt máu dính trên cổ vẫn còn chưa lau sạch, giọt máu khô in xuống hõm cổ gầy gò.

【 Người này có khuôn mặt nhìn được một chút. 】

【 Vừa già vừa gầy gò. 】

【 Sao tóc lại rối bù thế? Tại sao cơ thể lại bẩn thỉu thế? Người này không có một chút nào gọi là tôn trọng sân khấu cả!】

【 Khóe mắt còn có cả nếp nhăn, đại tỷ này, chị còn muốn ra mắt hả? 】

【 Bà già này không làm được gì đâu, tôi không có đam mê luyến lão, tôi cho một cái điểm F trước, không cần phải cảm ơn tôi đâu. 】

Những lời chỉ trích và bình luận khó nghe đập thẳng vào mặt cô ta, nhưng cô ta không một chút ảnh hưởng, cô ta đứng trên sân khấu khom lưng cúi đầu, “Xin chào ba vị giám khảo.”

Sau đó, cô ta nhìn thẳng về phía trước mặt, cũng chính là màn hình trên bức tường phía sau chỗ ngồi của mình, những bình luận hiện lên không ngừng lướt qua mắt cô ta, cô ta mỉm cười, lần nữa cúi đầu, “Chào các vị khán giả.”

Chỉ cần ngồi ở phía dưới, người chơi có thể cảm nhận được những bình luận trong màn hình kia có bao nhiêu cay nghiệt, tàn khốc và nặng nề như thế nào, nhìn biểu hiện của những người chơi trước, có thể đứng trên sân khấu lúc này đối diện với những cái đó sẽ càng khó chịu đựng hơn.

Không chỉ phải chịu áp lực của một lượng khán giả vô hình đứng sau màn hình có thể quyết định sinh tử của bọn hắn, mà còn phải đối mặt với sự tức giận và công kích cá nhân, khi mọi người sợ hãi, họ có thể dễ dàng trở nên thiếu tự tin và tự ti, rồi càng trở nên hoảng sợ và luống cuống hơn.

Người đầu tiên đi lên là Liêu Mạn Ny của Thánh Du Công Hội, cô ta cũng dần dần không thể kìm chế được trước những đòn tấn công khắc nghiệt đó.

Nhưng Thạch Đan Phượng thì thực sự không hề lo lắng chút nào, ánh đèn sân khấu quá mạnh, mọi thứ đều có thể nhìn thấy rõ ràng, muốn tránh cũng không được, muốn giấu cũng không thể giấu, nụ cười nhàn nhạt vẫn luôn hiện hữu trên khuôn mặt cô ta, trong mắt cũng mang theo ý cười, cô ta ngẩng đầu nhìn màn hình, như nhìn từng người một, chào hỏi từng khán giả một vậy.

Cô ta giống như một minh tinh đã quen với việc bị theo dõi, không, ngay cả ngôi sao nổi tiếng nhất hiện nay cũng chưa chắc có thể làm được điều này trên một sân khấu đáng sợ như vậy.

【 Người này thú vị đấy. 】

【Quản lý biểu cảm gương mặt rất trâu bò. 】

【 Đã lâu rồi tôi không thấy một thực tập sinh nào vui vẻ như vậy, cô ta đã khơi dậy sự hứng thú trong lòng tôi 】

Trên ghế giám khảo, lão sư hình thể ngẩng đầu nhìn cô ta, người thường xuyên nóng giận mắng mỏ đe dọa thực tập sinh, nhưng lần này không nói được lời nào.

Thấy cô ta không nói lời nào, lão sư chỉ đạo tài nghệ hỏi: “Thạch Đan Phượng, sân khấu đầu tiên bạn định mang tới tiết mục gì? Có cần chúng tôi cho chuẩn bị đạo cụ không?”

“Cảm ơn ban giám khảo, không cần.” Cô ta nói: “Tôi mang đến cho mọi người một ca khúc.”

Lão sư chỉ đạo tài nghệ: “Ồ, được, bạn bắt đầu đi.”

【 Cái gì vậy, một ca khúc? 】

【 Tôi nói thật, ca hát chính là thứ không thú vị nhất. 】

【 Ca hát là tài năng có ngưỡng thấp nhất, những người không có tài năng gì mới chọn ca hát. 】

Quả thực, những người chơi như bọn họ không phải là thực tập sinh hay sinh viên nghệ thuật, rất nhiều người trong số họ đều không có tài nghệ gì để biểu diễn trước đám đông, hai trong số bốn người lúc trước đều là ca hát, khả năng phía sau còn có nhiều người ca hát hơn.

Những người chơi đang chuẩn bị hát đã bắt đầu lo lắng.

Thạch Đan Phượng vẫn không hề bị ảnh hưởng, cô ta lấy tay chải chải tóc, khe khẽ cất tiếng hát, “Trong nhà hoa trà mở, hoa mai trên đường đỏ rực, bảo bối thân yêu, anh ở đâu…”

Cô ta hát một bài hát giống như dân ca, kỳ thật giọng cô ta không hay lắm, hơi khàn, độ khó của bài hát cũng không cao, nhưng không biết vì sao, Hạ Bạch càng nghe càng cảm thấy êm tai.

Trước mắt Hạ Bạch bỗng có một bàn tay vẫy vẫy, ánh mắt Hạ Bạch nhìn theo ngón tay thon dài quay một vòng, lại nhìn thấy Lăng Trường Dạ đang nâng cuốn sổ nhỏ của Dương Mi lên, trên đó có viết hai chữ “Mị hoặc”.

Hạ Bạch lập tức dùng ngón tay bịt lỗ tai mình lại.

Thanh âm bị cậu che đi hơn phân nửa, cậu cũng không dám ngẩng đầu nhìn Thạch Đan Phượng. Lăng Trường Dạ cũng không nói mị hoặc của cô ta chỉ có trong giọng hát, qua một hồi lâu, khi cảm giác mình đã hoàn toàn tỉnh táo lại mới ngẩng đầu lên.

Đánh giá của nhiều người đã bắt đầu xuất hiện trên màn hình, liếc mắt nhìn thì thấy có thật nhiều điểm C và B.

Thạch Đan Phượng không còn hát nữa, Hạ Bạch bỏ tay xuống, đúng lúc nghe thấy nhà sản xuất công bố kết quả của cô ta, điểm C.

Đây là kết quả cao nhất cho đến hiện tại, Thạch Đan Phượng đã dùng tới kỹ năng của cô ta, nhưng cũng chỉ được điểm C.

Phải rất lâu sau, những người chơi phía dưới mới lấy lại tinh thần, khi đó Thạch Đan Phượng đã trở lại chỗ ngồi của mình, hội trưởng còn quay đầu nhìn cô ta mỉm cười.

Nhà sản xuất không hề dừng lại, lập tức gọi tên một người khác, đó người của Bộ Hành Động Cục Quản lý Trò chơi, tên là Kỷ Kiến Bình.

Kỷ Kiến Bình là một chàng trai tầm 30 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng rất khí phách, khi hắn lên sân khấu thì nở nụ cười cứng đờ, sau đó nói thẳng: “Tôi mang đến cho mọi người một màn múa kiếm.”

Thanh kiếm đó có thể là vũ khí của hắn, múa rất đẹp, thế nhưng vẫn nhận điểm F.

Tiếp theo là Vương Vi trong tổ nhỏ tình nguyện viên của Hạ Bạch, trong bốn người bọn họ thì Vương Vi là người có tâm trạng không được tốt lắm, lại là lần đầu tiên tiến vào trò chơi, lúc đi lên sân khấu nhìn cô khẩn trương cực kỳ, cô nói muốn đánh đàn dương cầm, lập tức có nhân viên công tác chuyển đàn dương cầm đến cho cô, cô đánh đàn rất hay, nhưng vẫn nhận điểm F.

Về sau lại thêm mấy người chơi nữa, bao gồm cả Chung Tử Thương và Trương Nhuận Nguyệt cũng vậy, tất cả đều là điểm F, cho dù có vài người trong bọn hắn nhìn cũng không tệ lắm.

Những người chơi không mở miệng nói chuyện, nhưng riêng phần mình thì đều có giao lưu với nhau. Hạ Bạch nhìn thấy Thánh Du Công Hội đang nhìn về phía bọn hắn, cụ thể hẳn là nhìn Lăng Trường Dạ.

Cho đến hiện tại thì ngoại trừ điểm F, chỉ có một điểm E, một điểm C, một người là Thánh Du Công Hội, một người là Bán Nguyệt Đoàn, tất cả người của Cục Quản lý Trò chơi đều là F.

Trước khi bắt đầu đánh giá, nhà sản xuất đã nói cụ thể là đánh giá này rất quan trọng, nhưng trước mắt thì bọn hắn đang thế yếu rõ ràng.

Dương Mi viết vào cuốn sổ nhỏ: “Có phải là tình hình không tốt lắm không?”

Viết xong không đợi người khác trả lời, tự hắn mở điện thoại di động ra, mở app trò chơi.

Hắn ngồi giữa Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, hầu hết điện thoại di động của người chơi đều dán một lớp phim chống nhìn trộm, hắn cũng có, nhưng hắn không có cố ý giấu giếm, cứ đặt ngang di động ở trên đùi như vậy.

Hạ Bạch không thấy hắn bấm vào sách kỹ năng, khi cậu nhìn sang thì kỹ năng của hắn đã nhảy ra rồi.

Trên điện thoại của hắn xuất hiện năm tấm thẻ bài, lại trượt đến trong tay hắn, hắn trải thẻ bài ra, nhìn Lăng Trường Dạ, lại nhìn Hạ Bạch.

Thân phận trong trò chơi của Dương Mi là【 Vạn Quỷ Mê 】, Hạ Bạch cho rằng kỹ năng của hắn giống với Thạch Đan Phượng, thuộc hệ mị hoặc, nhưng cũng không hoàn toàn như vậy.

Năm tấm thẻ bài theo thứ tự lần lượt trải ra dưới tay hắn.

Thẻ bài thứ nhất, Dương Mi nhắm một con mắt mở một con mắt, trên đó có một cái nháy mắt bong bóng màu hồng bay lên, trên đó có hai chữ như tia chớp: Người yêu.

Thẻ bài thứ hai, Dương Mi ngoan ngoãn ngồi dưới đất ôm bình sữa, trên đó có hai chữ nhấp nháy: Con trai.

Thẻ bài thứ ba, Dương Mi đang đeo tạp dề và cúi xuống lau sàn nhà. Trên đó có hai chữ sáng ngời: Ma ma.

Thẻ bài thứ tư, Dương Mi đang nổi giận đùng đùng cởi thắt lưng, trên đó có hai chữ nhấp nháy: Ba ba.

Thẻ bài thứ năm, Dương Mi đưa tay ra, làm động tác ôm, trên đó có hai chữ sáng ngời: em trai.

Hạ Bạch nhìn thấy kỹ năng của Dương Mi, có thể là rút thẻ, nói rút thẻ cũng không chính xác, vì hắn có thể trực tiếp chọn thẻ.

Kết hợp với thân phận 【 Vạn Quỷ Mê】của hắn, kỹ năng của hắn hẳn là có thể lựa chọn trở thành người yêu, con trai, mẹ, ba và em trai của quỷ, hoặc có những bộ lọc danh tính này, có thể khiến cho những hồn ma khi nhìn thấy hắn sẽ chỉ thấy thân phận mà hắn đã chọn trên tấm thẻ bài.

Trong trò chơi này, nếu hắn chọn thẻ bài người yêu dùng thì tất nhiên là tốt nhất.

Hạ Bạch không biết nhiều về giới giải trí, thỉnh thoảng cậu chỉ nghe các bạn cùng lớp nói về fan hâm mộ, sự nghiệp fan gì đó, thứ cậu nghe được nhiều nhất là fan vợ, fan bạn gái và fan bạn trai. Đương nhiên cũng có fan ma ma chọn con trai cho mình cũng được.

Chẳng trách Lăng Trường Dạ nói bọn hắn có ưu thế, cái này mà ưu thế gì, phải nói là quá có ưu thế mới đúng.

Dương Mi trừng mắt nhìn, sau đó đem thẻ thân phận đẩy về phía Lăng Trường Dạ, nhưng Lăng Trường Dạ lại không có phản ứng gì.

Dương Mi lại viết lên cuốn sổ nhỏ: “Đội trưởng, bây giờ tôi có nên sử dụng kỹ năng của mình không? Anh muốn sử dụng thân phận nào?”

Lăng Trường Dạ: “Không. Ba ba.”

“……”

Rất nhanh sau đó Hạ Bạch đã hiểu tại sao Dương Mi phải hỏi Lăng Trường Dạ như vậy, Lăng Trường Dạ là CC, cụ thể phạm vi kỹ năng và cách dùng không rõ ràng, nhưng nhất định có liên quan đến việc sao chép kỹ năng.

Dương Mi để Lăng Trường Dạ sao chép kỹ năng của mình.

Hạ Bạch đối với ưu điểm của Lăng Trường Dạ càng hiểu rõ hơn.

Lăng Trường Dạ lại viết vào cuốn sổ nhỏ: “Quỷ quái?”

Có chắc ban giám khảo và những người xem kia đều là quỷ quái không?

Xem ra kỹ năng của Dương Mi quả thực chỉ nhằm vào phi nhân loại, nhưng hắn lại hơi bị ám ảnh bởi kỹ năng này.

Trong lúc bọn hắn đang trao đổi, người sản xuất đột nhiên đọc đến một cái tên, “Lăng Trường Dạ.”

“Người tiếp theo lên sân khấu biểu diễn là thực tập sinh Lăng Trường Dạ.”

Hầu như tất cả người chơi đều nhìn Lăng Trường Dạ. Dương Mi có chút lo lắng, lại sử dụng các kỹ năng trên điện thoại của mình.

Lăng Trường Dạ đã lắc đầu trước khi đi lên, anh thả áo khoác ở trên ghế ngồi, thản nhiên bước lên sân khấu.

Nếu không biết anh là đội trưởng của Đội Tấn Công, anh thật giống một thiếu gia nhà giàu có tiền không có việc gì làm, có chút quý khí, rất là nhàn tản, trên miệng còn mang theo nụ cười gần gũi đến mức như người thân trong nhà.

【 Wao, người này dáng dấp không tệ, cũng không khẩn trương. 】

【 Có phải tôi là người duy nhất cảm thấy nụ cười của anh ta giả dối không? 】

【 Nhìn như một tên tiểu bạch kiểm. 】

【 Khoe khoang cái gì, lên sân khấu biểu diễn còn mang theo nhẫn ngọc phỉ thúy. 】

Lăng Trường Dạ cười, nói: ” Xin chào ba vị giám khảo, chào các vị khán giả, tôi là thực tập sinh Lăng Trường Dạ, xin mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”

Anh không vội bắt đầu màn trình diễn như những người chơi kia, lưu lại vừa đúng thời gian nhìn bình luận, cũng cho ban giám khảo có cơ hội nói chuyện.

Ba vị giám khảo không ai chê anh có lỗi gì. Lão sư chỉ đạo tài nghệ hỏi: “Bạn muốn biểu diễn tiết mục gì? Có cần đạo cụ không?”

“Vâng, làm phiền mọi người mang cho tôi một cái kèn Xô – na.” Lăng Trường Dạ lễ phép nói.

Tất cả người chơi đều sững sờ.

Rất nhiều người chơi đã bắt đầu dần dần ý thức được, kỳ thật bọn hắn không cần phải biểu diễn ca hát nhảy múa trên sân khấu theo các thực tập sinh thần tượng, mà có thể biểu diễn những tiết mục đặc biệt có liên quan đến kỹ năng của mình. Người chơi của Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn cho rằng Lăng Trường Dạ cũng biết điều đó, vậy nên muốn nhân cơ hộ đoán xem kỹ năng của anh là cái gì, không nghĩ tới anh lại yêu cầu một cái kèn Xô – na.

Cứ coi như không nói đến những âm mưu dương mưu gì kia, nhưng kèn Xô – na hoàn toàn không hợp với bản thân anh!

Rất nhanh sau đó, kèn Xô – na đã được đưa đến.

Thần tượng 404 không hổ là một chương trình chất lượng cao của Đài truyền hình Hoa Ninh, hình như muốn đạo cụ gì bọn họ cũng đều có, hơn nữa chất lượng cũng rất tốt. Cái kèn Xô – na này trông như được làm bằng đồng thau, được Lăng Trường Dạ cầm trong tay, màu xanh đậm của phỉ thúy và màu đồng thau như kết nối với nhau dưới ánh đèn tràn ngập sân khấu, kèn Xô – na dường như đột nhiên mất đi khí chất bất hảo, nhiều thêm một chút phục cổ trầm lắng và hương vị cũng trang nhã hơn.

Lăng Trường Dạ đưa kèn Xô – na lên miệng, rũ mắt xuống và bắt đầu thổi.

Chỉ nghe mấy giây, ánh mắt Hạ Bạch đã bắt đầu sáng lên. Cậu rất thích nhìn tang lễ của người ta, khi ở Mân Thạch Thôn, nhà nào trong thôn lo liệu tang sự, cậu cũng nhất định đến đó xem, cậu cũng thường xuyên đến chỗ tổ chức tang lễ xem. Xem nhiều tang lễ nên cũng quen thuộc với tang nhạc luôn.

Bản nhạc Lăng Trường Dạ đang thổi chính là một bản tang nhạc, là một bài tang nhạc Hạ Bạch đã nghe qua, được cải biên từ « nhạc buồn ».

Khi nói đến loại nhạc cụ nào phù hợp nhất với nhạc tang, chắc chắn Hạ Bạch cũng sẽ chọn kèn. Loại nhạc cụ sinh ra ở vùng đất rộng lớn phương Bắc có thể thể hiện tốt nhất những cảm xúc phong phú và bi tráng một cách nồng nhiệt và u sầu.

Phiên bản chuyển thể « nhạc buồn » này, âm mạnh nhất chỗ lâm thời chuyển điệu trưởng, ngay từ đầu như trầm thấp bi thương, bất đắc dĩ nghẹn ngào, sau đó dần dần chậm rãi đau đớn buồn bã không thể kiềm chế được rồi khóc lớn, cuối cùng dần dần sục sôi, trong làn điệu bi thương còn tăng thêm bi tráng và quả quyết.

Anh đang diễn tả cái chết của một người.

Những ngón tay hữu lực cầm kèn Xô – na bằng đồng thau, môi trên và dưới thả lỏng tự nhiên, ánh mắt ngóng nhìn vào một nơi nào đó như thể đang nói lời tiễn biệt.

Tiếng nhạc buồn thảm vang lên như tiếng hồn ma đang khóc than tha thiết.

Âm điệu thay đổi đột ngột, giống như có quỷ hồn đang giật mình nhìn lại.

Không biết từ lúc nào, những bình luận trên bốn màn hình lớn đột nhiên ít đi. Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn lên thì thấy rải rác mấy bình luận cho điểm, trong đó có mấy cái là điểm B và điểm C, thậm chí cậu còn nhìn thấy một điểm A.

Cậu lại quay đầu nhìn Lăng Trường Dạ trên sân khấu, Lăng Trường Dạ không sử dụng bất kỳ kỹ năng nào, thứ anh dùng chính là tình cảm?

Chí ít thì anh cũng đang dùng đầu óc. Anh đang thử thăm dò xem những khán giả này có phải là Quỷ Hồn không.

Chắc anh cho rằng những khán giả đối diện có khả năng là Quỷ hồn tương đối cao, vậy cho nên mới quả quyết chọn cách biểu diễn như thế.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quỷ hồn nào cũng từng trải qua cái chết, hoặc là có tang lễ có thể khiến cho bọn họ nhớ tới lúc trước mình không ai đưa tiễn, lúc này có thể thỏa mãn được rồi.

Nếu như bọn họ thật sự là Quỷ Hồn, điểm số của Lăng Trường Dạ trong lần biểu diễn này nhất định sẽ không thấp.

Quả nhiên, hơn 60% người xem trên mạng đều cho điểm C trở lên, cộng thêm đánh giá của ban giám khảo, đánh giá cuối cùng của anh là C, là điểm số cao nhất cho đến thời điểm hiện tại.

Lăng Trường Dạ không nói thêm cái gì, anh lại đột nhiên trở về bộ dạng thiếu gia nhàn nhã lúc ban đầu, mỉm cười cúi đầu, nói: “Cảm ơn mọi người.” 

Suốt quãng đường trở về chỗ ngồi, những người chơi khác đều nhìn anh, lúc đối mặt với ánh mắt của bọn họ, anh cũng không có phản ứng gì, giống như lúc đối mặt với những dòng bình luận trên màn hình lớn, cũng giống như khi anh rời đi, khi về vẫn thản nhiên ngồi trở lại vị trí của mình.

Lăng Trường Dạ đã mở ra một cánh cửa cho mọi người, những người chơi đi lên sau này đều dựa theo phương hướng đó.

Một người chơi nữ của Bộ Hành Động Cục Quản lý Trò đi lên sau anh hát một bài « Tiễn biệt bên ngoài trường đình », giọng hát bi thương, vẻ mặt buồn bã, cô được điểm E.

Một người chơi nam của Bán Nguyệt Đoàn đi lên nhảy một đoạn múa tế tự, tư thái vừa mềm mại lại vừa mạnh mẽ, mỗi một động tác đều thể hiện sự thành kính và tín ngưỡng, người này cũng nhận được điểm E.

Khi có nhiều người làm theo, hiệu ứng bắt đầu chậm rãi giảm xuống, phía sau lại bắt đầu xuất hiện điểm F liên tục, người xem trên mạng cũng bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn.

【 Bà nó, trò giải trí của chúng tôi đâu? 】

【 Chúng tôi đến để xem chương trình truyền hình à? Các người trưng cái vẻ mặt cầu xin khóc cha ở đây làm gì? 】

【 Mắt mù chúng tôi bị mù hết nên nhìn không ra các người đang bắt chước à? 】

Ngay cả ban giám khảo cũng bắt đầu cảm thấy không vui.

Vị lão sư chỉ đạo tài nghệ kia cười giống như một con búp bê, xinh đẹp đến mức khiến cho người ta sợ hãi, “Các bạn không có ý tưởng và sáng tạo của riêng mình sao?”

Giọng nói của lão sư hình thể bén nhọn vang lên, “Tôi nhìn các bạn cũng không cười nổi.”

Đúng lúc này, tên của Dương Mi lại được đọc lên.

Khi nhà sản xuất gọi tên “Dương Mi” lên, khu vực chỗ ngồi của người chơi vốn an tĩnh, bỗng nhiên ngay cả tiếng hô hấp dường như cũng ngừng lại, sau đó là một tiếng “Bà nó” trầm thấp vang lên, âm thanh đó phát ra từ người đàn ông đầu trọc, gã ta đang tính toán xem trong ba thế lực đang ở đây, bên nào có được đánh giá tốt hơn.

Các người chơi xung quanh đang tìm kiếm Dương Mi ở khắp nơi.

Người bên cạnh Hạ Bạch cởi bỏ lớp mặt nạ mỏng trên mặt, để lộ ra gương mặt thật của chính mình. Buổi tuyển chọn thần tượng lần này còn có cả một lão sư hình thể, điều đó chứng tỏ vẻ ngoài quan trọng như thế nào, ít nhất hắn cũng phải dùng khuôn mặt của mình để thi đấu, nếu không có thể hắn sẽ bị mắng chết.

Chung Tử Thương, Trương Nhuận Nguyệt và Vương Vi ngồi trước mặt bọn họ cũng thuận theo ánh mắt của mọi người mờ mịt quay đầu lại.

Chung Tử Thương vốn là người chơi, còn là người chơi của Cục Quản lý Trò chơi, đương nhiên cậu ta biết Dương Mi là ai, hắn là 【 Vạn Quỷ Mê】đứng đầu trên bảng xếp hạng điểm tích lũy. Khi cậu ta nhìn thấy con người ngốc nghếch đi theo nhóm của mình mấy ngày nay là Dương Mi, cậu ta bỗng cảm thấy thật bối rối.

Những người chơi của Bộ Hành Động cũng nhìn lại, bọn họ ở cùng một bộ phận, bây giờ nhìn thấy như vậy lại càng bối rối hơn, là tên nào mới vừa rồi còn nói muốn xin phương thức liên lạc của “Nàng”?

Sau khi Dương Mi lấy mặt nạ da xuống, Lăng Trường Dạ lại chỉ chỉ thẻ người yêu trên thẻ thân phận của hắn.

Hạ Bạch nhìn thấy, khi Dương Mi chính thức sử dụng dị năng này, Lăng Trường Dạ vẫn không ngừng quan sát hắn, cũng không phải thật sự chuyên chú, nhưng trong mắt anh nổi lên một luồng sáng xanh nhạt, chỉ lóe lên một cái, giống như là ánh sáng của máy quét quét từ trái sang phải, thoáng cái đã xong.

Tấm thẻ người yêu biến mất trong tay Dương Mi, hắn thu điện thoại lại, chậm rãi chạy lên sân khấu, cúi đầu thật sâu, mái tóc dài theo động tác của hắn cũng xõa xuống, “Không trốn được, tôi tới chậm, mọi người đừng nóng giận nha.”

【 Bà nó, sao tôi lại nhìn thấy mối tình đầu của mình ở đây? 】

【 Anh bạn, cậu là gay à? 】

【 Chẳng lẽ đây chính là người có khuôn mặt tình đầu quốc dân hả? Sao hình như tôi cũng nhìn thấy bạn gái của mình vậy? 】

【 Haha, rõ ràng chính là một khuôn mặt lẳng lơ, tôi vừa nhìn là biết hắn nhất định là đồ lừa dối, còn không chỉ một lần. 】

【 A a a a….  thật ngọt ngào, tim tôi đập nhanh quá! 】

Rất nhiều người chơi mờ mịt nhìn xem bình luận xuất hiện trên màn hình lớn, khán giả thay đổi phong cách rồi à?!

Bọn hắn không hiểu. bọn hắn biết Dương Mi là một đại lão cực kỳ nổi danh trên bảng xếp hạng, cũng biết dáng dấp hắn không tệ, thế nhưng bọn hắn không nhìn ra vì sao họa phong lại thay đổi nhanh như vậy.

Nếu nói đến đẹp thì Liêu Mạn Ny cũng nhìn rất đẹp mà. Chẳng lẽ ngốc nghếch lại có một loại mị lực khác?

Không chỉ có một vài người chơi không nói nên lời, có người còn không khỏi thấp giọng phàn nàn, “Cái này mà so sánh thì so kiểu gì?”

Dương Mi nói: “Nhưng mà, tôi lại không có tài năng gì để thể hiện cả, hay là tôi nhảy một điệu múa con thỏ cho mọi người xem nhé.”

“Bé thỏ trắng có màu trắng trắng, nhảy nhảy nhót nhót thật đáng yêu…..”

Tất cả người chơi nhìn chàng trai đang nhảy nhót trên sân khấu: “……”

【 Ôi mẹ ơi! Cậu ấy thật đáng yêu! 】

【 A a a, tôi chảy máu mũi rồi!】

【 Tôi tuyên bố, cậu ấy là thực tập sinh tôi thích nhất hai năm qua! 】

【 Ra mắt luôn đi bảo bối của tôi, điểm A này tôi tặng cho em! 】

Những người chơi cố gắng hết sức để thưởng thức điệu nhảy con thỏ một lần nữa: “. . . . . “

Bọn họ thật sự không biết phải nói gì hay làm gì lúc này.

Rốt cuộc thì điệu nhảy con thỏ có cái quái gì thu hút mà những người này thích đến thế?!

Dương Mi nhận được điểm B đầu tiên và duy nhất trên bảng xếp hạng sơ bộ.

Còn thu hoạch được nụ cười đầu tiên của nhà sản xuất trong tối nay, mặc dù nụ cười đó rất đáng sợ, “Dương Mi sinh ra để làm thần tượng, sân khấu này là dành riêng cho cậu.”

Hắn vui vẻ chạy trở về dưới ánh mắt mờ mịt của rất nhiều người, có người còn nghiến răng nghiến lợi, hắn nói: “Tôi đã nói tôi là người hợp tác chuyên nghiệp rồi mà.”

Khi những người chơi sau hắn đi lên sân khấu, bọn họ cũng vội vàng thực hiện điệu nhảy con thỏ.

Lúc trước Lăng Trường Dạ biểu diễn một đoạn « nhạc buồn » cho khán giả xem, hai người bắt chước đầu tiên đều nhận được thành tích khá ổn, hắn ta là người thứ nhất lên sân khấu sau Dương Mi, hoảng hoảng hốt hốt bước lên rồi tranh thủ thời gian nhảy một đoạn điệu nhảy con thỏ, cảm thấy mình có chút may mắn, nhưng cũng không hiểu sao lại thấy hoảng sợ.

【 Nhìn cái mặt thì chắc cũng hơn 30 rồi đi, đã già như vậy mà còn giả vờ dễ thương đáng yêu, có buồn nôn không hả? 】

【 Cái quỷ gì vậy, anh dùng mấy động tác đơn giản này để đối phó với chúng tôi à? 】

【 Lăn xuống đi! 】

Điểm F.

Người chơi vừa xuống sân khấu vừa khóc.

Hắn ta bị những bình luận ác ngôn ác ngữ mắng cho khóc, mà cũng có lẽ là vì tủi thân và bất bình.

Sau Dương Mi, trường quay lại rơi vào im lặng và căng thẳng, người chơi bước lên sân khấu phải đối mặt với ba vị giám khảo đáng sợ, những bình luận ác ý tràn ngập cả màn hình, cùng với những hình phạt chư biết hết sức đáng sợ, gắn chặt sau lưng họ, sự căng thẳng ngày càng leo thang, ngày càng áp lực.

Sau đó, bầu không khí cũng nới lỏng hơn một chút khi gã đầu trọc của Thánh Du Công Hội lên sân khấu.

Gã đầu trọc tên là Lưu Cường, là người chơi cấp nguyên lão của Thánh Du Công Hội. Gã ta lên sân khấu biểu diễn Xuyên kịch đổi mặt, dùng thủ pháp “Kéo mặt” kinh điển, mỗi lần kéo một cái sẽ đổi một gương mặt khác.

Chẳng qua, những khuôn mặt này không trang điểm như trong kịch, những gương mặt gã ta đổi là những gương mặt đẫm máu thật, mỗi khuôn mặt đều có một biểu cảm khác nhau, thể hiện một cách sinh động những niềm vui, nỗi buồn, sợ hãi trong cuộc sống, tất cả đều được phát huy vô cùng tinh tế.

Thông qua kỹ năng của gã ta, Hạ Bạch nhận ra thân phận trong trò chơi của gã đầu trọc, gã ta chính là 【 Thiên Diện Nhân 】, nằm trong top 30 trên bảng xếp hạng.

Gã đầu trọc nhận được điểm D.

Sau gã ta, những người chơi khác cũng nhao nhao sử dụng kỹ năng của mình, còn cố gắng tạo ra những màn trình diễn độc đáo để thu hút sự chú ý của khán giả.

Khi đến lượt Hạ Bạch, dưới chỗ ngồi chỉ còn lại hai người chơi chưa lên sân khấu biểu diễn.

Nhờ có Dương Mi đi theo cậu mấy ngày nay, sau khi được đủ loại ánh mắt rèn luyện, lúc Hạ Bạch bước lên sân khấu, đối mặt với ánh mắt của rất nhiều khán giả và sự dò xét của ba vị giám khảo, cậu thực sự cảm thấy không sao cả.

【 Tên này nhìn ngốc thật đó, không phải thật sự là tên ngốc đó chứ? 】

【 Ngược lại bộ dáng nhìn cũng ok, các đường nét trên khuôn mặt không có gì chê được. 】

【 Sao không thể chê, tôi cảm thấy mắt cậu ta có vấn đề, không phải là bị mù chứ? 】

Lão sư hình thể nhíu mày: “Cậu không biết cười à? Không biết quản lý biểu cảm khuôn mặt mình à?”

Hạ Bạch: “Đây là thiết lập nhân vật của tôi mà, cậu bé ngơ ngác dễ thương.”

“……”

【 Đây là lần đầu tiên tôi thấy một thiết lập nhân vật quang minh chính đại như thế. 】

【 Lão tử ghét mấy tên ngu xuẩn. 】

【 Có phải cậu ta chỉ đang viện cớ cho lý do mình không thể cười được không?】

Lão sư hình thể nhất thời không nói được lời nào, lão sư tài nghệ hỏi theo quy trình: “Bài thi tài năng của bạn là gì? Bạn có cần đạo cụ gì không?”

“Cần chứ.” Hạ Bạch nói: “Có thể cho tôi một Đại thể lão sư không?”

“?”

Không hổ là chương trình âm phủ chất lượng tốt của Đài truyền hình Hoa Ninh, đạo cụ gì cũng đều có, bọn họ thật sự mang đến cho Hạ Bạch một Đại thể lão sư.

Hạ Bạch lần nữa xác nhận: “Thật sự là Đại thể lão sư à? Tôi muốn mở một khóa tuyên truyền giải phẫu, chỉ có Đại thể lão sư đã ký hợp đồng mới được.”

“. . . ..”

Nhân viên công tác đưa hợp đồng hiến xác cho cậu xem, Hạ Bạch đọc kỹ một lần mới bắt đầu.

Cậu thật sự dạy cho bọn quỷ quái bên trên một tiết giải phẫu thí nghiệm, sử dụng những kiến ​​thức y học mình đã học được ở trường đại học Y tế Hòa Bình, “Kỳ thật có rất nhiều phim tài liệu và khoa học về giải phẫu y học dành cho con người…”

Điều cậu muốn nói là có một bộ phim khoa học nổi tiếng như vậy dành cho con người xem, Hạ Bạch cảm thấy không chỉ con người mới có quyền xem, những quỷ hồn này cũng có quyền lợi đó. Trong bọn họ chắc chắn cũng có vài người đã hiến xác thành Đại thể lão sư, vậy nên bọn họ cũng có quyền biết bình thường Đại thể lão sư đem đến các phòng thí nghiệm y học là để làm gì, cậu muốn nhân cơ hội này để phổ cập kiến thức bù vào lỗ hỏng kiến thức của bọn họ.

Nhưng mà, nói thẳng ra người và quỷ như vậy, có đau lòng không?

Hạ Bạch quyết định không nói, cậu dùng hành động thực tế để diễn tả, hết sức nghiêm túc, có thể đại biểu cho trình độ của sinh viên trường đại học y Hòa Bình.

【? 】

【? ? ? 】

【 Bà nó, mau dừng tay lại! 】

【 Thật là phí của trời! 】

【 Bà nó, tôi tức quá! Tức quá! 】

Bình luận tăng vèo vèo, bốn cái màn hình lớn đều kín mít, bình luận của người phía trước mới xuất hiện một giây đã bị bình luận phía sau đẩy lên, giống như vô số quỷ hồn chui ra bảo Hạ Bạch dừng tay vậy.

Hạ Bạch không có cảm giác gì, chờ đến khi cậu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy có 9 vạn người xem cho cậu điểm F.

“……”

Cậu nhớ người đầu tiên lên sân khấu là Liêu Mạn Ny cũng chỉ có chừng một ngàn người xem cho điểm.

Chuyện này vẫn chưa xong, số lượng người xem đánh giá còn đang tăng lên nhanh chóng, cuối cùng có mười mấy vạn người xem cho Hạ Bạch điểm F.

Lão sư hình thể: F.

Lão sư chỉ đạo tài nghệ: F.

Hạ Bạch: “…..”

Chỉ có nhà sản xuất là cho cậu điểm A, và cậu cũng là người duy nhất có điểm A trong quá trình đánh giá bình chọn sơ bộ, nhưng một mình ông ta cũng không thể nào thay đổi đại cục được, cuối cùng Hạ Bạch bị điểm F chung cuộc, cũng không có gì ngạc nhiên.

Hạ Bạch vốn có lòng tốt, bây giờ lại rất mờ mịt, còn có chút buồn bã. 

 

Hết chương 43.

 

Chương 43: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 3)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên