Chương 49: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 9)
Hơi thở nặng nề và căng thẳng quanh quẩn bên tai, thực tập sinh đứng ở hàng đầu của Tổ Yếu Kém là Hạ Bạch, cậu thấy thật nhiều thực tập sinh của Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém đều đang run rẩy, sắc mặt tái nhợt như giấy.
Đây là người chơi đầu tiên chết trên sân khấu.
Đây là lần đầu tiên bọn họ phải đối mặt với hậu quả bị loại, nhìn thấy người bị loại tử vong.
Kỳ thật bọn hắn không nhìn thấy quá trình cụ thể, chỉ thấy Tôn Lập Kiệt bối rối chạy trốn, chỉ thấy hắn ta rơi vào một cái hố quỷ dị, huyết dịch bị rút hết ra ngoài.
Nhưng mà máu nhiều lắm, cả trường quay ngập tràn mùi máu tanh, mùi tanh nồng đó theo hô hấp qua mũi miệng tràn vào cơ thể căng cứng, khiến bọn họ muốn nôn khan.
【 A a a a a…..! 】
【 Chết, chết rồi, ha ha ha…..! 】
【 Thật nhiều máu, thật phấn khích. 】
【 A a a, tôi có cảm giác máu của mình cũng bắt đầu sôi trào! Cảm giác của tôi chắc chắn không sai! 】
【 Tiếp tục tiếp tục, tiếp tục đi! Đừng có dừng lại! 】
Những bình luận hưng phấn không ngừng xuất hiện trên màn hình, khiến cho bọn hắn càng thêm hoảng sợ, tựa như họ thực sự nhìn thấy những ác linh hung dữ xuyên qua bình luận chui ra khỏi màn hình, muốn ăn thịt uống máu của bọn hắn vậy.
“Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.”
Hạ Bạch nghe thấy Chung Tử Thương ở bên cạnh không ngừng nhẹ nhàng an ủi những người xung quanh. Cậu ta biết bây giờ lên sân khấu mà khẩn trương là xong đời, khẩn trương chính là trí mạng.
Nhưng mà trong hoàn cảnh như vậy rất khó để không khẩn trương, càng không muốn khẩn trương lại càng khẩn trương, đây là thử thách lớn nhất đối với tâm lý của một người.
Cậu nghe thấy một tiếng nức nở rất nhỏ, thanh âm kia chỉ xuất hiện mấy giây rồi biến mất.
Vương Vi đang dùng lực cắn vào mu bàn tay mình, để ngăn chặn âm thanh trong miệng thoát ra ngoài, nhưng thân thể run rẩy thì không thể cắn mu bàn tay mà có thể dừng được.
Cô dần dần ngừng run rẩy, ngẩng đầu nhìn Chung Tử Thương bên cạnh, đôi mắt ướt át có chút sững sờ, nhưng lại sáng ngời.
Hạ Bạch thấy thế, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, thấy Chung Tử Thương đang cầm tay Vương Vi.
Cậu ta nắm tay cô, cô không còn run rẩy nữa.
Hạ Bạch nhìn mấy giây, thân thể cũng có chút ấm áp, cậu ngẩng đầu, tiếp tục nhìn lên sân khấu.
Người sản xuất không lãng phí thời gian, trầm giọng nói: “Thật đáng tiếc, Tôn Lập Kiệt không thể thông qua bài kiểm tra, đã bị đào thải, nhưng chúng ta nhất định sẽ nhớ tới hắn ta thật kỹ. Bây giờ, chúng ta hãy chuyển sự chú ý của mình tới thực tập sinh tiếp theo, Tống Thần Khải.”
Sân khấu vẫn chưa được dọn sạch, vậy mà thực tập sinh tiếp theo đã đi lên.
Chờ bọn hắn xem xét kỹ vết máu trên sân khấu, phát hiện máu trên sân khấu đã ít đi rất nhiều, chúng đã thấm xuống dưới sân khấu.
Dù có ít đi thật, nhưng trên sân khấu vẫn còn rất nhiều máu, vừa nhìn thấy đồng bạn của mình chết đi, lại phải đứng ở vị trí hắn ta đã chết, chân đạp lên máu tươi của hắn ta, làm sao có thể không khẩn trương cho được.
Tống Thần Khải là là tình nguyện viên duy nhất của trường đại học y Hòa Bình có mặt trong Tổ Trung Bình.
Tất cả bọn họ đều ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, phần lớn đều là vẻ mặt cổ vũ. Có lẽ khi hắn ta nhìn thấy máu tươi, cảm nhận được ác quỷ quanh quẩn khủng bố trong trường quay, nhưng vẫn còn một đám đồng bạn đang cổ vũ mình, hắn mới có thể an tâm hơn một chút.
Tống Thần Khải cũng nhìn bọn hắn, hai tay nắm chặt ống quần, ánh mắt xuyên qua từng người bạn học, cuối cùng dừng lại trên người Hạ Bạch.
Người sản xuất thấy hắn ta không nói gì thì lên tiếng hỏi: “Tống Thần Khải, cậu muốn biểu diễn cái gì?”
【 Đúng vậy, dông dài cái gì chứ, nhanh lên đi! 】
【 Nhìn cậu ta thì có vẻ cũng không có tiết mục gì đáng xem! Tranh thủ thời gian rồi nhanh chóng kết thúc đi, tôi cho cậu ta một điểm F trước.】
【 Tôi rất nóng lòng muốn nhìn cậu ta bị đào thải. 】
“Tôi, tôi…..” Tống Thần Khải nhìn những bình luận trên màn hình, giọng nói bắt đầu run rẩy? Hắn ta lại nhìn về phía Hạ Bạch, “Tôi muốn biểu diễn nghi thức nhập liệm, tiễn người chết đi hết đoạn đường cuối cùng, để người chết có thể đường hoàng rời khỏi nhân gian, đi đến một thế giới khác.”
Hắn ta dời tầm mắt, người xung quanh đều nhìn về phía Hạ Bạch.
Đây là tiết mục biểu diễn của Hạ Bạch.
Cách đây rất lâu, khi Chung Tử Thương hỏi thì Hạ Bạch đã nói mình muốn biểu diễn nghi thức nhập liệm thi thể.
Thậm chí, những gì Tống Thần Khải vừa nói cũng là những lời Hạ Bạch đã nói sau này khi có người hỏi cậu.
Tiết mục của Hạ Bạch rất khó để người khác bắt chước, nếu như có ai đó có thể bắt chước thì cũng chỉ có thể là những tình nguyện viên cùng trường đại học y Hòa Bình với cậu. Từ năm hai trở lên là có lớp giải phẫu thân thể con người, mà Tống Thần Khải là sinh viên đại học năm 5, đã đến bệnh viện thực tập một thời gian, hắn ta muốn biểu diễn nghi thức nhập liệm cũng hoàn toàn có thể.
Chương trình này tập trung vào sự sáng tạo và sự chú ý của khán giả.
Nếu như hắn ta biểu diễn rồi Hạ Bạch lại biểu diễn nữa, dưới góc nhìn của khán giả chính là bắt chước. Nếu không có chủ ý và sự sáng tạo đó, không biết cậu phải biểu diễn tốt như thế nào mới khỏi bị điểm F.
【 Oa, thật không ngờ, vậy mà cậu ta…… Tôi thừa nhận vừa rồi giọng của tôi có hơi to thật. 】
【 Thật đáng mong đợi, đây là lần đầu tiên tôi được xem màn trình diễn như thế này trên sân khấu Idol 404. 】
【 Sờ sờ mặt mình, cái gì cũng không nói, cho cậu một điểm B luôn. 】
Người sản xuất liếc nhìn bộ đồ cưới màu đỏ rực hắn ta đang mặc trên người, nhíu mày: “Cậu muốn biểu diễn nghi thức nhập liệm? Sao không nói trước với tổ tiết mục để chuẩn bị đạo cụ cho cậu?”
“Thật xin lỗi.” Sau khi Tống Thần Khải nhìn thấy những bình luận trên màn hình thì đã bình tĩnh lại một chút, hắn ta hưng phấn đến mức đầu ngón tay cũng phát run, cúi đầu thật sâu, “Nhưng mà, tổ tiết mục có chuẩn bị thi thể thật sao?”
“Cậu đi hơi xa rồi đó!” Dương Mi vừa nghe đã hiểu, hắn ta không chỉ trộm ý tưởng sáng tạo của Hạ Bạch, còn muốn dùng đạo cụ của Hạ Bạch, vậy Hạ Bạch phải làm sao bây giờ, cậu ấy không chỉ trở thành người bắt chước, còn không thể biểu diễn tiết mục này được nữa.
Dương Mi muốn đứng lên thì lại bị Lăng Trường Dạ đè xuống.
Lão sư hình thể quay đầu, cầm cái roi máu trên tay, âm u mà nhìn chằm chằm vào hắn, “Mặc dù cậu là thực tập sinh xuất sắc, có thể đánh chửi hắn ta, nhưng bây giờ đang biểu diễn tiết mục, hô to gọi nhỏ như thế là lễ nghi của cậu à?”
Dương Mi rất tủi thân, nhưng sau khi hắn bị Lăng Trường Dạ đè lại thì không dám nói nữa.
Lão sư hình thể ý vị cảnh cáo mười phần, trừng mắt liếc hắn một cái rồi mới quay đầu.
Dương Mi sốt ruột nhìn về phía Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ thấp giọng nói: “Tin cậu ấy.”
Dương Mi lo lắng quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch, “Nhưng mà, nếu…”
Tất cả bọn họ đều biết tiết mục Hạ Bạch biểu diễn là nghi thức nhập liệm, lúc Hạ Bạch vừa quyết định đã nói cho bọn họ biết, lúc ấy Lăng Trường Dạ nói tiết mục này rất tốt, cho nên hắn cũng không lo lắng Hạ Bạch nữa.
Nhưng mà, theo cách đối xử khác biệt của tổ chương trình với các thực tập sinh khác nhau, họ sẽ đồng ý giao đạo cụ của thực tập sinh yếu kém Hạ Bạch cho thực tập sinh trung bình Tống Thần Khải dùng, Hạ Bạch chưa từng nghĩ tới những tiết mục khác, đến bây giờ thì có thể nghĩ ra được tiết mục gì nữa, nếu như cậu căng thẳng, dùng một tiết mục bình thường để thay thế, vậy chẳng phải…
Hạ Bạch nhận được ánh mắt của Dương Mi, gật đầu với hắn, sau đó nhìn người đang đứng trên sân khấu, đàn anh của cậu ở trường đại học y Hòa Bình.
Cậu vẫn còn nhớ đêm đó, hai chiếc xe buýt từ cổng trường đại học y Hòa Bình chạy ra ngoài, sau đó dừng ở bên ngoài khu phố đại học, Chung Tử Thương đã kể cho họ nghe tình hình thực tế ở Tuyền Quảng Thị, lúc đối mặt với trò chơi quỷ dị và đáng sợ trong video, gần như tất cả mọi người đều kiên định lựa chọn đi chi viện cho Tuyền Quảng.
Cậu cũng nhớ kỹ, vốn dĩ bọn hắn có thể lập tức trở về trường học, khi gặp “Hoả hoạn” không nằm trong phạm vi bọn hắn phụ trách, nhưng tất cả sinh viên trong ba chiếc xe cứu thương đều lựa chọn đến đó ứng cứu.
Tất cả tình nguyện viên ở trong trò chơi này đều là những người đã đưa ra lựa chọn chắc chắn hai lần trước đó, đều là những người khiến cậu xúc động, khiến cậu ngẩng đầu nhìn, bao gồm cả Tống Thần Khải.
Khi đối mặt với khủng bố ngập đầu, đối mặt với cái chết đáng sợ, lúc đó người ta sẽ đưa ra một loại lựa chọn khác, hình như cũng không có gì kỳ quái.
Cậu biết đó là do trò chơi.
Do trò chơi đã và đang vặn vẹo bóp méo những tâm hồn đã từng tỏa sáng lấp lánh, đó là sở thích nghiên cứu, khảo nghiệm nhân tính con người của trò chơi.
Người sản xuất hỏi Tống Thần Khải: “Cậu thật sự muốn dùng thi thể chúng tôi đã chuẩn bị để biểu diễn à?”
“Vâng!” Chân Tống Thần Khải đạp lên máu tươi của một thực tập sinh khác, không chút do dự, nói: “Tôi muốn dùng, có thể chứ, nhà sản xuất?”
“Có thể.” Nhà sản xuất nói thẳng, không có tâm tình gì, tựa như việc ông ta sử dụng đạo cụ của thực tập sinh yếu kém là chuyện không thể bình thường hơn được, thậm chí còn không đủ để xem là việc nhỏ, “Mang thi thể đã chuẩn bị sẵn ra đây.”
Tống Thần Khải hưng phấn liên tục cúi đầu, “Cảm ơn nhà sản xuất, cảm ơn các vị nhân viên công tác, mọi người đã vất vả rồi.”
Khi hắn ta nhìn thấy tất cả những bình luận trên màn hình đều đang chuyển biến theo chiều hướng tốt, hắn ta càng thêm kích động, kích động đến mức tay chân cũng đang run rẩy.
Mạng hắn ta có thể giữ được rồi.
Hắn ta đoán không lầm, tiết mục này của Hạ Bạch quả nhiên rất được các quỷ hồn khán giả thích. Lúc ấy hắn ta vừa nghe Hạ Bạch nói đến tiết mục này đã cảm thấy rất không tệ, về sau càng nghĩ càng thấy tốt, có thể nói là một tiết mục không cần phải dùng đến kỹ năng tốt nhất, nhất định có thể thông qua bài kiểm tra.
Cho dù hắn ta biết là một tiết mục hay, nhưng trước đó chưa từng có ý nghĩ đạo nhái.
Khi chứng kiến cái chết của Tôn Lập Kiệt, biết mình sẽ là người tiếp theo lên sân khấu, hắn ta cũng không có ý nghĩ này, mãi cho đến khi hắn ta giẫm lên máu tươi của Tôn Lập Kiệt, máu tươi giống như rót vào lòng bàn chân hắn ta, từ dưới lên trên, huyết sắc nhảy lên đến đầu hắn ta, khiến hắn ta có ý nghĩ này.
Hắn ta đã học giải phẫu thí nghiệm ở trường đại học y Hòa Bình khi còn là sinh viên năm 2, đồng thời cũng đã thực tập với giáo sư ở bệnh viện lâu như vậy, một thi thể chuẩn bị cho sinh viên đại học năm nhất nhập liệm, chắc chắn hắn ta sẽ không có vấn đề gì.
Hắn ta biết nhập liệm là chữa trị thi thể, nói một cách đơn giản thì đó là may vá và làm đẹp cho xác chết, việc may vá lại chắc chắn đối với hắn ta không có vấn đề gì, hắn ta đã từng đối mặt với nhiều Đại thể lão sư như vậy, cũng đã nhiều lần nghiên cứu về giải phẫu.
Kích động siết chặt tay, Tống Thần Khải nhìn về phía Hạ Bạch, hắn ta cho rằng mình sẽ nhìn thấy Hạ Bạch tức giận, phẫn nộ, oán hận, và hoảng sợ —— nhưng cái gì hắn ta cũng không thấy, đôi mắt Hạ Bạch vẫn an tĩnh nhìn hắn ta, không một chút cảm xúc.
Tống Thần Khải sửng sốt một chút, hắn ta chuyển mắt sang phía bên phải, nhìn thấy thi thể đạo cụ mà tổ tiết mục đã mang tới, mắt hắn ta trừng to vì sợ hãi.
Thi thể được đưa lên trong một cái bồn nước lớn.
Cái dạng thi thể gì mà phải dùng thùng nước để đưa lên?
Thùng nước được đặt trước mặt hắn ta, hắn ta không nhìn thấy dáng vẻ của thi thể, chỉ thấy một thùng đầy chân tay và những thứ máu me nhầy nhụa vỡ vụn.
【 Ôi trời ơi, đau lòng quá. 】
【 Ôi, tôi kinh ngạc đến ngây người, tôi đã xem thường cậu rồi Tống Thần Khải. 】
【 Xin lỗi, tôi xin lỗi vì câu nói cho cậu điểm F vừa nói, Tống Thần Khải thật trâu bò. 】
【 Tống Thần Khải, từ giờ trở đi tôi sẽ là fan trung thành của cậu! 】
Nhìn thấy những bình luận này, lúc này Tống Thần Khải chỉ có hoảng sợ, càng ngày càng thêm sợ hãi, so với vừa rồi còn sợ hãi hơn, sợ đến mức toàn thân run rẩy, muốn nôn khan.
“Tôi, tôi có thể đổi cái khác được không? Tôi không biểu diễn nhập liệm nữa.” Giọng hắn ta đã bắt đầu nghẹn ngào, “Tôi vẫn nên biểu diễn minh hôn thôi, tôi biểu diễn minh hôn…..”
Cho dù có là thầy giáo của hắn ta đến, cũng chưa chắc có thể nhập liệm được thi thể ở trong thùng này.
Hạ Bạch chỉ là một sinh viên đại học năm nhất, sao cậu ta có thể khiêu chiến cực hạn nhập liệm như thế?
Rốt cuộc hắn ta cũng biết vì sao đôi mắt của Hạ Bạch lại an tĩnh như vậy.
Bởi vì trong cả trò chơi này, không ai có thể đạo nhái tiết mục của cậu ta được.
【 Cậu ta có ý gì vậy? Đang đùa chúng ta đấy à? 】
【 Cái quái gì vậy, chúng ta đã rất chờ mong, thế mà cậu ta lại không biểu diễn? 】
【 Phải nhập liệm thi thể đó cho đàng hoàng vào! 】
Nhà sản xuất cũng nói: “Vừa rồi tôi đã xác nhận lại với cậu, đạo cụ cũng đã được đưa lên, cậu nhất định phải biểu diễn tiết mục này, hơn nữa, cậu cũng không phải là thực tập sinh Tổ Xuất Sắc, không có cơ hội làm lại.”
Tống Thần Khải sững sờ tại chỗ, luống cuống hoảng sợ nhìn những thứ trong thùng đồ.
Vừa rồi hắn ta khẩn trương đến mức chỉ muốn nôn khan, có lẽ cũng không phải hoàn toàn là do căng thẳng.
Không có chuyện gì, kỳ thật hắn ta cũng có thể làm được.
Hắn ta đã học lâu như vậy, biết mọi bộ phận, mọi huyệt đạo trên cơ thể con người rõ như lòng bàn tay.
Trước cứ bắt đầu từ những bộ phận lớn đã, chỉ cần hắn ta tập hợp được ra hình người thì hiệu quả biểu diễn sẽ tốt hơn những tiết mục khác rất nhiều, sẽ không bị điểm F.
Hết lần này đến lần khác tự an ủi mình, Tống Thần Khải thò tay vào trong thùng, vừa nhặt lên một mảnh da có vết thi ban, nhìn thấy làn da đã bắt đầu hư thối, hắn ta cũng bắt đầu nôn.
Hắn ta đã nôn.
Không cần phải nhìn tiếp nữa, kết quả đã được định đoạt.
Rất nhiều người chơi không đành lòng hoặc là không còn hơi sức đâu để nhìn hắn ta nữa, bọn họ đều quay qua nhìn Hạ Bạch, không ngờ cậu bé an tĩnh ngơ ngác này lại chuẩn bị đạo cụ như thế cho mình.
Những người chơi ở Tổ Yếu Kém, ngoại trừ Chung Tử Thương ra thì tất cả mọi người đều rất kinh ngạc.
Hôm thứ ba đó vẫn còn những người chơi chưa quyết định được tiết mục biểu diễn, vậy nên ai cũng gấp, ngoại trừ chưa có tiết mục ưng ý để tranh thủ thời gian luyện tập, còn vì tổ chương trình yêu cầu bọn họ phải báo trước những đạo cụ cần thiết cho màn trình diễn, đến thứ tư thì đội trưởng phải tổng hợp lại rồi báo cho tổ chương trình.
Hạ Bạch báo chính là thi thể dập nát.
Lúc ấy Chung Tử Thương bảo cậu cẩn thận một chút, báo lên một thi thể hoàn chỉnh, cậu ta cho rằng nếu như Hạ Bạch báo thi thể dập nát, sợ tổ tiết mục mang đến cho cậu thi thể còn hỏng bét hơn.
Nhưng Hạ Bạch vẫn không đổi, cậu cảm thấy dùng thi thể dập nát mới càng có thành ý hơn.
Cậu đã học nghi thức nhập liệm từ ông nội mình, thỉnh thoảng ông nội sẽ đến nhà tang lễ làm việc vài ngày, trước kia cậu cho là ông nội mình không có tiền, mới đi làm kiếm thêm một chút cho cậu đóng học phí và trang trải cuộc sống, vậy nên cũng đi theo ông nội, nghĩ rằng sau này có thể kế thừa y bát của ông nội, dùng kỹ thuật này nuôi sống bản thân mình và ông, còn có thể may may vá vá cho Hỉ Thần trong nhà.
Cậu rất thích nhà tang lễ, lúc ông nội không có ở đó, cậu cũng sẽ đến, ở nhà tang lễ đi theo các Nhập Liệm Sư học hỏi, đã nhìn thấy đủ dạng thi thể.
Hơn nữa, cậu cũng tự nhận là mình có chút thiên phú trong việc xử lý thi thể, dù là nhập liệm, giải phẫu, hay là nuôi thi thì cũng vậy. Hỉ Thần sạch sẽ trong nhà cậu chính là minh chứng.
Vậy nên, cậu rất chắc chắn nhập liệm thi thể dập nát.
Những người khác có thể không làm được, nhập liệm và giải phẫu vẫn không giống nhau, ngay cả khi đã học ở trường đại học y Hòa Bình rồi, cũng không nhất định có thể nhập liệm được nhiều thi thể có vấn đề.
Tống Thần Khải bị đào thải.
Kết cục của hắn ta cũng giống Tôn Lập Kiệt, hắn ta cũng cố gắng thoát khỏi sân khấu, nhưng vẫn lưu tại máu của mình trên sân khấu đó.
Trong số các thực tập sinh ở Tổ Trung Bình, chỉ có Vưu Mạc Hàn là được điểm C, 5 thực tập sinh đã phẫu thuật thẩm mỹ đều đạt điểm E, còn lại bảy thực tập sinh, chỉ có một thực tập sinh giành được điểm E trong bầu không khí khủng bố như thế, sáu thực tập sinh khác tất cả đều bị đào thải.
Đến phiên thực tập sinh của Tổ Yếu Kém trình diễn.
Nhà sản xuất: “Người tiếp theo lên sân khấu chính là Hạ Bạch. “
Tất cả mọi người đều biết Hạ Bạch muốn biểu diễn cái gì, đạo cụ của cậu vẫn còn ở đó, nhưng tiết mục biểu diễn của cậu đối với quỷ hồn người xem đã không còn mới mẻ nữa.
Hạ Bạch: “Chào ban giám khảo, chào khán giả, hôm nay tôi sẽ biểu diễn tiết mục nhập liệm.”
【 Cười chết tôi, lại tới một tên đòi nhập liệm. 】
【 Lại tới để tiêu khiển cho chúng ta đúng không? Cút! 】
【 Chắc là cảm thấy sân khấu hôm nay còn chưa đủ đỏ chứ gì? 】
Hạ Bạch không có biểu tình gì khi nhìn thấy những bình luận công kích đó, cậu mặc một thân đồ trắng, mang găng tay vào.
Nhà sản xuất cũng không tiếp tục hỏi cậu nữa, nhân viên công tác lại lần nữa mang đạo cụ vốn chuẩn bị cho cậu lên sân khấu.
Hạ Bạch mặt không đổi sắc lấy từ trong thùng ra một mảnh da, đặt lên một vị trí nào đó trên giường, sau đó lại lấy một khối nội tạng chỉ còn lại một nửa để lên trên giường.
Trên giường càng ngày càng có nhiều mảnh vụn, những mảnh phù hợp có thể ghép được bắt đầu xuất hiện, những lúc như thế cậu sẽ dừng lại, dùng chỉ ruột dê tinh mịn cẩn thận khâu lại.
Cậu làm rất chăm chú, rất an tĩnh, động tác trên tay chẳng những không e sợ, mà còn vô cùng nhẹ nhàng, như thể không phải cậu đang đối mặt với những mảnh cơ thể đáng sợ thối rữa, mà là cơ thể của một người thân yêu, nhiệt độ cơ thể vẫn còn, theo nhân thể dần hoàn chỉnh, thậm chí nơi đáy mắt trong veo còn mang theo cả ánh sáng, khiến người ta rất khó dời mắt đi chỗ khác được.
Toàn bộ trường quay như cũng bị ảnh hưởng bởi sự an tĩnh của cậu, dần dần cũng trở nên yên tĩnh, hướng gió bình luận bên trong màn hình lớn đã thay đổi, chẳng qua, hình như không ai chú ý tới.
Dương Mi nhìn Hạ Bạch không chớp mắt, lúc đầu giữa một đống núi thây biển máu, hắn đã bị hình ảnh tập hợp thi thể này của Hạ Bạch hấp dẫn.
Đêm hôm đó hắn có nói với Hoa Hạo Minh rằng, người đó vô cùng hiền thê lương mẫu may đội trưởng lại, cái từ “Hiền thê lương mẫu” này không phải hắn dùng lung tung, lúc ấy hắn nhìn thấy Hạ Bạch may đội trưởng, không hiểu sao hắn lại có cảm giác của gia đình, dịu dàng như mẹ hiền, như vợ hiền, đó là những điều đầu tiên hắn nghĩ đến khi nghĩ về gia đình.
Nghĩ đến lúc ấy Hạ Bạch may cái người đang an vị ở bên cạnh mình, Dương Mi vô ý thức quay đầu nhìn sang, nhìn thấy Lăng Trường Dạ cũng đang nhìn Hạ Bạch không chớp mắt, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng xanh thẫm.
Kỹ năng của Lăng Trường Dạ là phục khắc, anh có thể phục khắc lại mọi thứ liên quan đến kỹ năng.
Nếu như ở trong trò chơi, anh thấy một người chơi điều động sức mạnh và sử dụng kỹ năng, anh có thể sao chép kỹ năng của người chơi đó rồi tùy ý sử dụng bất cứ lúc nào. Nếu thời điểm đó anh cảm thấy kỹ năng này không hữu ích trong trò chơi, thì sau 24 giờ có thể thay thế bằng cách sao chép một kỹ năng khác của một người chơi khác.
Nếu như anh không thấy được người chơi đó sử dụng kỹ năng, mà chỉ nhìn thấy được kết quả sau khi người chơi đó sử dụng kỹ năng, anh cũng có thể trực tiếp phục chế thành quả của họ, cái này không được linh hoạt cho lắm, nhưng nếu như đối phương có kỹ năng tích lũy, có thể sử dụng trực tiếp mà không cần phải nỗ lực nhiều.
Vậy cho nên, một khi anh gặp được người chơi sử dụng kỹ năng, hoặc là nhìn thấy người chơi đó đã sử dụng kỹ năng rồi, trong mắt anh sẽ xuất hiện một tầng ánh sáng màu xanh đậm, ánh sáng xanh đó đại biểu cho việc anh đang phân tích phục khắc kỹ năng của người khác, cũng đại biểu cho lý do vì sao anh lại nhìn nghiêm túc như thế.
Bọn họ cũng biết, Hạ Bạch không có kỹ năng hữu dụng.
Hôm đó khi bọn họ đang ở trong phòng bệnh thuật lại tình huống trong phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa cho người của Viện Nghiên Cứu nghe, Dương Mi cũng đứng ở bên ngoài nghe trộm.
Người của Viện Nghiên Cứu hỏi Lăng Trường Dạ vì sao lại bị kéo vào trong phim, Lăng Trường Dạ không nói, nhưng hắn biết, mọi người trong tiểu tổ Vong Xuyên đều biết.
Đó là vì anh nhìn thấy thi thể bị phá hủy, bị tách rời trong phim.
Lăng Trường Dạ ngoại trừ có một cái kỹ năng linh hồn phục khắc, anh còn có một cái kỹ năng thân thể, danh xưng là bất tử chi thân. Cho dù thân thể có vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, anh cũng có thể mọc trở lại như cũ.
Đây là phần thưởng anh lấy được trong phó bản ở dưới biển sâu, để thu được một kỹ năng như vậy, anh cũng phải chịu đựng mức độ đau đớn tương tự.
Ở phó bản đó chỉ một mình anh còn sống ra ngoài, anh đã gặp phải cái gì trong đó không một ai biết được, nhưng bọn họ ai cũng đều biết anh cực kỳ ghét bị phân thây, ghét những hành vi ngược đãi thân thể và thi thể, vậy cho nên có người trong tiểu tổ Vong Xuyên đoán là thân thể anh đã từng bị tách rời, một mình ở dưới đáy biển chống chọi với nổi đau chết đi sống lại đó mới có được kỹ năng nghịch thiên như vậy.
Lần trước ở phó bản bệnh viện chỉnh hình, bọn hắn đã gặp phải muôn vàn khó khăn, toàn bộ phải nhờ vào Lăng Trường Dạ, cuối cùng anh cũng bị y ma ở trong bệnh viện đó tách rời thân thể một lần nữa, mãi thật lâu sau cũng không có phản ứng gì.
Lúc ấy chính Hạ Bạch là tìm lại từng bộ phận trên cơ thể anh trong núi thây biển máu, sau đó cẩn thận khâu lại từng chút một.
Trên sân khấu, thi thể đã thành hình.
Từ một thùng máu me nhầy nhụa, biến thành một thi thể hoàn chỉnh, đó là một chuyện hết sức quỷ dị, nhưng cũng rất thần kỳ, thậm chí còn khiến cho người ta liên tưởng đến thiên nhiên thần kỳ.
Đó không phải thiên nhiên thần kỳ, mà là đôi tay của Hạ Bạch thần kỳ.
Cậu cầm khăn lông ướt lau sạch mọi vết bẩn trên thi thể, lau chùi và chữa trị lại thi thể hư thối, trang điểm đơn giản cho thi thể, thay quần áo. Trong mắt cậu có ánh sáng, mỗi một động tác đều rất dịu dàng, nhưng cũng rất mạnh mẽ, dứt khoát.
Ông nội cũng đã từng thắc mắc tại sao cậu lại không sợ tử thi.
Cậu coi như đó là chuyện đương nhiên, nói ở trong nhà có năm Hỉ Thần, vậy sao cậu có thể sợ tử thi cho được.
Ông nội lại nói, cứ coi như là không sợ, nhưng sao còn thơm thơm nữa.
Cậu lại trả lời như lẽ đương nhiên, không phải Hỉ Thần là người nhà của mình sao, người nhà thì phải yêu thương chứ còn sao nữa.
Ông nội ngập ngừng muốn nói lại thôi, sờ đầu cậu nói rằng, có một số chuyện đã định sẵn trong tâm hồn rồi. Về sau, kỹ năng trò chơi đã chứng minh lời ông nội nói là đúng.
Có lẽ một lúc nào đó trong tâm hồn cậu đã định sẵn điều gì đó, cậu không thể sợ hãi thi thể, ở một góc nào đó trong linh hồn cậu vẫn không ngừng nhắc nhở, thi thể là thứ là cả đời này cậu cũng không thể xa rời.
Không có dấu vết nào cho thấy cậu đang biểu diễn, hết thảy mọi thứ đều theo bản năng, ngay cả nụ cười cuối cùng cũng không phải là thành công trong việc quản lý biểu cảm.
Một bông hoa cúc trắng được dặt trên chỗ trái tim, người dưới tay cậu như thể vừa mới chết, hoặc là ra đi trong mộng đẹp, chứ không phải người bị tai nạn xe cộ, không trải qua đau đớn gì.
Trên màn hình, những bình luận A và B che ngợp trời.
Nhìn những điểm A đó và những bình luận thật lâu không xuất hiện trên màn hình, tất cả người chơi ở đây đều biết, cậu đã trở thành người bọn quỷ hồn này thích nhất, thậm chí còn có thể gọi là tôn kính.
Thành tích cuối cùng của Hạ Bạch cũng là B. Lẽ ra cậu có thể đạt được điểm A, nhưng lão sư hình thể đã cho cậu điểm F, lúc cậu mới vừa lên sân khấu, còn chưa có biểu diễn gì, khi đó cũng có rất nhiều người xem cho cậu điểm F.
Hạ Bạch cúi đầu, “Cảm mọi người vì đã xem.”
Màn trình diễn của Hạ Bạch đã khích lệ tinh thần cho thực tập sinh Tổ Yếu Kém rất nhiều, quan trọng nhất chính là, cậu đã làm giảm bớt bầu không khí điên cuồng và áp lực đáng sợ trong trường quay, để các thực tập sinh không bối rối nhiều như trước, người tiếp theo lên sân khấu chính là Chung Tử Thương và Trương Nhuận Nguyệt, cả hai người đều thuận lợi thông qua bài kiểm tra.
Nhưng cũng chỉ có hai người bọn họ, bên trên sân khấu lại lần nữa xuất hiện hai cái chết, mùi máu tanh nồng đậm, những bình luận hưng phấn nhấp nhô nối đuôi nhau xuất hiện, trường quay lại một lần nữa rơi vào trạng thái áp lực không thể thở nổi, những thực tập sinh chưa biểu diễn lại bắt đầu khẩn trương.
Phía sau đều là những người chơi có biểu hiện kém nhất trên sân khấu đầu tiên, ngoại trừ những người đã phẫu thuật thẩm mỹ, tỉ lệ tử vong rất cao, có mấy người chơi có ý tưởng sáng tạo tiết mục rất tốt, nhưng vì khẩn trương mà hoàn toàn không thể biểu hiện được.
Vương Vi lại bắt đầu run rẩy, tdrước khi cô lên sân khấu, Trương Nhuận Nguyệt đã ôm cô thật chặt để an ủi cô. Chung Tử Thương cũng dùng sức nắm chặt tay cô, cô nhìn chằm chằm Chung Tử Thương mấy giây, sau đó hoảng hốt bước lên sân khấu, lúc đi ngang qua Hạ Bạch, Hạ Bạch đã nói gì đó với cô, nhưng cô không thể nghe được.
Hạ Bạch nắm lấy cánh tay của cô, thấp giọng hỏi lại một lần nữa, không biết cô có nghe hay không, chỉ thấy cô lắc đầu, nói “Không có việc gì” rồi lại kéo tay Hạ Bạch ra, vội vàng rời đi.
Lúc đầu cô bước đi, đi được vài bước lại bắt đầu chầm chậm chạy, hai bước cuối cùng lại chạy như bay lên sân khấu.
Cậu còn nhớ đêm đầu tiên họ vừa đến Tuyền Quảng Thị, khi đến bệnh viện chỉnh hình để dọn thi thể, cô ấy là người đầu tiên nôn, cô vừa khóc vừa dọn tử thi, nhưng cô vẫn kiên trì dọn dẹp xong mới thôi, cô làm việc cũng không kém bất cứ ai.
Trải qua nhiều ngày ở chung như vậy, tổ nhỏ của bọn hắn ai cũng biết cô lớn lên trong một gia đình giàu có, từ nhỏ đến lớn luôn được sống trong vòng tay yêu thương cưng chiều của ba mẹ và anh trai, chưa bao giờ phải chịu cực khổ, lúc cô chọn học y, người trong nhà ai cũng không đồng ý.
Nhưng cô vẫn nhất quyết theo học ngành y, vào trường đại học y nổi tiếng trong nước.
Khi được hỏi tại sao, cô nói: “Mọi người có xem qua bộ phim « Bác Sĩ Chiến Trường » chưa? Bộ phim được cải biên dựa theo cuộc đời của bác sĩ Mục Xuân Phỉ ngoài đời thực, sau khi xem phim, tôi rất muốn trở thành một bác sĩ như cô ấy. Ai, đáng tiếc là tâm tính của tôi kém hơn cô ấy nhiều, từ nhỏ đến lớn chỉ ở nhà, chưa được rèn luyện gì cả. Lần này tình nguyện viên đi chi viện, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để rèn luyện, tôi đã cố gắng hết sức để đăng ký tham gia, cuối cùng cũng thành công và đến được nơi này.”
“Tôi không có đến nhầm chỗ, lần chi viện này chắc chắn tôi sẽ trưởng thành.”
Cô ấy thực sự đã trưởng thành, cô ấy không khóc.
“Chào ba vị giám khảo, chào các vị khán giả, buổi chiều tốt lành.” Cô đứng nghiêm, như thể đã dùng hết sức mạnh sinh mệnh mình có để cơ thể không run rẩy nữa, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, nhưng một vài âm rung sẽ luôn nhảy vào những nốt nhạc bị hỏng, không phải điều cơ thể con người có thể khống chế được.
“Hôm nay tôi sẽ biểu diễn tiết mục múa ba-lê « Giây phút cuối cùng của cuộc đời » cho mọi người xem, vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, mọi người sẽ nghĩ đến ai?”
Nói xong thì cô bắt đầu khiêu vũ, ngay đường cong đầu tiên cô đã ngã sấp xuống sân khấu.
Hạ Bạch rũ mắt, nhìn xuống mũi chân của mình.
Cậu nghe được tiếng nức nở của Trương Nhuận Nguyệt, cô ấy cũng đang cúi thấp đầu.
Chỉ có Chung Tử Thương là vẫn còn ngẩng đầu, Hạ Bạch quay đầu lại, chỉ thấy quai hàm cậu ta nghiến chặt, sắc mặt cậu ta tái nhợt dưới ánh sáng rực rỡ của sân khấu.
Cậu ta đã xem hết tiết mục biểu diễn của Vương Vi, xem hết « Giây phút cuối cùng của cuộc đời Vương Vi », xem cái kết đẫm máu của cô.
Khoảnh khắc đó Hạ Bạch cũng nhìn lên, Vương Vi vẫn đứng trên sân khấu, cô không hề chạy trốn, cô chỉ hoảng hốt nhìn xuống chỗ bọn hắn, ánh mắt tập trung, tựa hồ như muốn nói cái gì, nhưng lúc đó cô lại rơi vào địa đạo.
“Hội trưởng, tôi sẽ không phẫu thuật thẩm mỹ.”
“Đàn em Hạ Bạch, tôi cũng tin những gì cậu nói.”
“Tôi muốn sạch sẽ.”
Hết chương 49.
