Chương 51: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 11)

 

Chương 51: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 11)

 

“Thế này thì làm sao mà so sánh được?” Ngay cả người luôn luôn ổn định cảm xúc như Trương Nhuận Nguyệt cũng có chút không không nhịn được.

Mới thứ hai đã đi phẫu thuật thẩm mỹ, bọn hắn sẽ mắc kẹt rồi chết trong trò chơi này thật sao?

Biểu hiện của Chung Tử Thương rất bình tĩnh: “Quy tắc mới của thi đấu đoàn thể đã nâng cao tầm quan trọng của ngoại hình, bọn hắn làm như vậy cũng không có gì kỳ quái.”

Trương Nhuận Nguyệt: “Nhưng mà, rõ ràng là những người phẫu thuật thẩm mỹ đều xảy ra vấn đề gì đó, thế mà bọn hắn vẫn háo hức đi phẫu thuật thẩm mỹ như thế.”

“Thà gặp vấn đề còn hơn chết.” Hình như Chung Tử Thương đối với việc phẫu thuật thẩm mỹ đã nghĩ thoáng hơn, “Đánh giá thành tích solo đã chứng minh rằng phẫu thuật thẩm mỹ có thể cứu mạng, có bao nhiêu người trong trường quay hối tiếc vì đã không phẫu thuật thẩm mỹ? Nếu Bây giờ bọn họ không đi, qua mấy ngày nữa có thể sẽ bị những thực tập sinh đẳng cấp cao cướp mất cơ hội.”

Trương Nhuận Nguyệt quay đầu nhìn về phía Chung Tử Thương, cảm thấy thật bội phục cậu ta, lúc này rồi mà còn có thể bình tĩnh phân tích những thứ này.

Nhưng mà, những người ở Tổ Yếu Kém lại không bình tĩnh được như cậu ta, cơm nước xong xuôi, Tổ Trung Bình lại có thêm hai người nữa đi báo danh phẫu thuật thẩm mỹ, bọn hắn cũng không còn tâm tình thảo luận về tiết mục của tổ nữa.

Chung Tử Thương thấy mọi người chỉ quan tâm đến phẫu thuật thẩm mỹ, nghĩ nghĩ một chút rồi trực tiếp hỏi Hồ Dịch Hàng: “Cậu có đồng ý nói cho mọi người biết di chứng của phẫu thuật thẩm mỹ để lại trên người cậu là gì không?”

 Đây chính là điều mà tất cả người chơi ở Tổ Yếu Kém đều chú ý, lần này bọn hắn đều thống nhất, tất cả đều nhìn về phía Hồ Dịch Hàng.

Hồ Dịch Hàng có chút mờ mịt nhìn Chung Tử Thương.

Chung Tử Thương: “Có phải cậu thấy tôi rất lạ, đúng không? Cậu có biết tôi là ai không?”

Hồ Dịch Hàng gật đầu, hắn ta ngồi trong góc tường, dáng vẻ có chút sợ hãi.

Chung Tử Thương quan sát hắn ta, nhiệt tình hỏi: “Có phải cậu đã quên gì rồi không?”

Hồ Dịch Hàng lại gật đầu.

Chung Tử Thương lại tiếp tục hỏi: “Thừa dịp bây giờ cậu vẫn chưa quên toàn bộ, cậu có thể nói cho chúng ta, nói cho những người bạn học này của cậu biết di chứng của phẫu thuật thẩm mỹ là gì, cụ thể tình huống là như thế nào, được không?”

Hồ Dịch Hàng là tình nguyện viên của trường đại học y Hòa Bình, là tình nguyện viên đến đài truyền hình để giải cứu. Lúc đầu, ánh mắt hắn ta có chút u ám, hắn ra không phải là một người điềm tĩnh, người đầu tiên chất vấn Chung Tử Thương trong ký túc xá chính là hắn ta, người nói với Chung Tử Thương phẫu thuật thẩm mỹ là chuyện của hắn ta, không cần Chung Tử Thương quản cũng là hắn ta.

Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, hắn ta có được một đôi mắt biết cười, thành công vượt qua bài kiểm tra solo một mình, bỗng dưng hắn ta lại trở nên mờ mịt và yên tĩnh, có chút thất hồn lạc phách, vô thức tìm kiếm những người mình quen thuộc.

Chung Tử Thương: “Cậu có thể nói cho chúng tôi biết không?”

Hắn ta nói: “Có thể.”

Trước khi đi vào chi tiết, không hiểu sao hắn ta lại nói một tiếng: “Tôi tên là Hồ Dịch Hàng.”

Tất cả những người chung quanh đều sững sờ, Hạ Bạch nói: “Cậu tên Hồ Dịch Hàng.”

Hồ Dịch Hàng nhìn Hạ Bạch một hồi, sau đó mới nói: ” Lúc đầu còn có chút hỗn loạn, trí nhớ của tôi có chút hỗn loạn.”

Hắn ta lấy từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ, phía trên có ghi chép của hắn ta, “Các cậu nhìn đi, tôi đã viết lại, vào đêm đầu tiên ký ức của tôi đã bắt đầu hỗn loạn. Đây là những gì tôi đã tổng kết lại vào sáng ngày hôm sau, sự hỗn loạn là tất cả những gì tôi nhìn thấy, phải, là những gì đôi mắt này nhìn thấy.”

Ngày hôm sau Hồ Dịch Hàng đã ý thức được có vấn đề, hắn ta sợ suy nghĩ của mình sẽ hỗn loạn, không nhớ được, vậy nên đã ghi chú lại mọi thứ trong một cuôn sổ tay nhỏ.

Hai ngày đầu tiên là hỗn loạn và mơ hồ, sau đó thì bắt đầu lãng quên.

【Không biết có phải là tôi đã quên hay là đột nhiên biến mất, nhưng hình như một mảnh ghép của chính bản thân tôi đã vỡ ra và rơi xuống, tất cả mọi thứ có liên quan đến “nhìn” và mắt đều biến mất khỏi tâm trí và cơ thể của tôi. 】

【Từ khi đôi mắt này được lắp vào hốc mắt của tôi, thứ bên trong mí mắt đang hấp thu, đang nuốt chửng mọi thứ có liên quan tới “Nhìn “, linh hồn của tôi cũng sẽ bị nó nuốt chửng, tôi sắp không còn là tôi nữa rồi. 】

Các thực tập sinh lại nhìn vào đôi mắt mỹ lệ của hắn ta lần nữa, trong lòng có cảm giác thật ớn lạnh.

Thì ra, đôi mắt này đang nuốt chửng mọi thứ Hồ Dịch Hàng “nhìn thấy”?

Ký ức của con người, hay thậm chí là bản thân của con người, có quá nhiều thứ liên quan đến “nhìn thấy”. Thị lực người bình thường từ khi mở mắt ra nhìn thế giới cho đến khi phát triển thành một bản thể hoàn chỉnh lúc trưởng thành, người ta sẽ không thể làm gì nếu không “nhìn thấy”. Khi mọi thứ hắn ta nhìn thấy đều sẽ bị đôi mắt của người chết này nuốt chửng, vậy hắn ta còn lại gì?

Bây giờ bọn hắn đã hiểu vì sao ngay từ đầu Hồ Dịch Hàng phải nói hắn ta là Hồ Dịch Hàng.

Hắn ta sợ bản thân mình bị thôn phệ xong thì có khi sẽ không còn là chính mình nữa.

“Vậy…. Liêu Mạn Ny đổi miệng, cô ta là ai?” Một thực tập sinh đã tự hỏi rồi tự trả lời luôn, “Cô ta đã bị cái miệng kia của người chết thôn phệ tất cả những gì cô ta “Nếm”.”

“Nếm” không có ảnh hưởng lớn đối với con người như “Nhìn”, nhưng đó chẳng phải là một phần quan trọng của bản thân con người sao?

Một thực tập sinh khác nói: “Phùng Thắng đổi mũi, thứ hắn ta bị nuốt chửng chính là mọi thứ có liên quan đến ‘mùi’.”

“Mùi” cũng là một phần quan trọng của cuộc sống.

Bọn hắn nhìn về phía ba người khác đã phẫu thuật thẩm mỹ trong phòng tập, bọn hắn có người trầm mặc, có người gật đầu, khẳng định suy đoán của bọn hắn.

“Vậy, hôm nay còn có người đi phẫu thuật thẩm mỹ lần thứ hai, thế chẳng phải là… Cuối cùng thì hắn ta sẽ biến thành cái dạng gì?”

Hạ Bạch: “Biến thành một người giống như lão sư chỉ đạo tài nghệ vậy.”

Lão sư chỉ đạo tài nghệ luôn hoàn hảo từ đầu đến chân, dù gặp bất cứ chuyện gì cũng thấy cô ta mỉm cười, không phải cô ta quản lý biểu cảm của mình hoàn hảo, không phải cô ta ổn định cảm xúc giỏi, mà là cô ta đã không còn bao nhiêu cảm xúc, bản thân cô ta thiếu thốn nghiêm trọng, chỉ còn lại một cái miệng để mỉm cười.

Cô ta được giữ lại, còn có thể tham gia tổ chương trình, có lẽ còn có nhiều người còn thảm hơn cả cô ta.

Nhiều lần phẫu thuật thẩm mỹ sẽ biến thành cái dạng gì?

Sẽ biến thành một cương thi xinh đẹp à?

Cho dù cô ta có thể cười, mắt có thể chuyển động, có thể nhảy múa thì cô ta vẫn là một cương thi xinh đẹp mỹ lệ.

Một thể xác xinh đẹp hoàn mỹ.

Hóa ra đây là bản chất của việc trao đổi phẫu thuật thẩm mỹ, dùng nhữ thứ bên trong con người để đổi lấy vẻ đẹp bên ngoài.

Trong phòng tập của Tổ Yếu Kém một mảnh trầm mặc.

Chung Tử Thương nhìn từng người một, “Các người còn muốn phẫu thuật thẩm mỹ nữa không? Nếu như là thôn phệ bản thân, cho dù có thể rời khỏi trò chơi, người chơi hệ trị liệu có thể khôi phục lại mặt mũi cho chúng ta, nhưng không chắc có thể khôi phục được bản thân chúng ta.”

“Nhưng nếu không phẫu thuật thẩm mỹ, chúng ta có thể sẽ chết!” Một thực tập sinh sụp đổ hét lên thật to.

Chung Tử Thương vẫn rất bình tĩnh, “Chúng ta dựa vào tiết mục không thể thắng được sao? Chúng ta chỉ thắng Tổ Trung Bình thì có được không?”

“Làm sao thắng? Tổ Trung Bình đã có hai người đi phẫu thuật thẩm mỹ, còn có hai người đi báo danh, hiện tại chí ít cũng có hai người đã phẫu thuật thẩm mỹ xong, tổ bọn hắn ngoại trừ Vưu Mạc Hàn, tất cả đều là người phẫu thuật thẩm mỹ.”

Chung Tử Thương lại làm điều tương tự, lần này cậu ta đã được Hồ Dịch Hàng đồng ý, cậu ta đã đưa cuốn sổ nhỏ của hắn ta cho tất cả các thực tập sinh xem, đưa hậu quả của việc phẫu thuật thẩm mỹ cho bọn hắn thấy.

Không có chỗ cho sự hoài nghi, bọn hắn chỉ cần xác nhận lại với những người chơi đã phẫu thuật là có thể chứng thực được cậu ta không nói chuyện giật gân.

Chung Tử Thương hỏi Vưu Mạc Hàn: “Hội trưởng Vưu, hai tổ chúng ta sẽ không tiếp tục phẫu thuật thẩm mỹ nữa, chỉ dựa vào tài nghệ để phân thắng thua, thế nào?”

“Đây không phải là chuyện tôi có thể quyết định.” Vưu Mạc Hàn suy nghĩ mấy giây rồi nói, “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Phẫu thuật thẩm mỹ tạm thời ngừng một ngày.

Vào buổi chiều, rốt cục bọn hắn cũng có thể bình tĩnh lại một chút, tập trung thảo luận tiết mục sẽ thi đấu.

Trước khi bắt đầu, Chung Tử Thương nói: “Tôi nói rõ trước, tiết mục lần này có liên quan đến sống chết của chúng ta, nếu như có ý tưởng gì hay cũng không được nói cho những người ngoài tổ biết.”

Cậu ta đang cảnh giác vì chuyện tiết mục của Hạ Bạch đã bị ăn cắp lần trước, lần này cậu ta không muốn chuyện như vậy xảy ra.

Cậu ta lấy ra một tờ giấy phát sáng đã chuẩn bị kỹ càng từ trước, trên đó viết không thể chia sẻ ý tưởng về tiết mục của nhóm cho bất cứ người nào ngoài tổ, “Đây là đạo cụ hiệp ước tôi đã mua ở trung tâm thương mại trong trò chơi, nếu như đồng ý thì mọi người kí tên lên trên, nếu như vi phạm hiệp ước thì sẽ bị trò chơi trừng phạt.”

Rất nhiều thực tập sinh đã lập tức ký tên ngay, nhưng lại có hai thực tập sinh hơi do dự.

Chung Tử Thương nói: “Nếu như không kí tên, không quan tâm đến chuyện sống chết của mình và đồng đội, vậy cũng đừng tham gia tập luyện nữa.”

Hai người chơi kia vẫn ký.

Sau khi ký xong, Chung Tử Thương và rất nhiều thực tập sinh đều thở phào nhẹ nhõm, bọn hắn có thể yên tâm thảo luận, yên tâm bày tỏ suy nghĩ của mình mà không cần dè dặt.

Trương Nhuận Nguyệt nói trước: “Lần trước chúng ta có nói đến đề tài phòng cấp cứu, lần này có thể dùng không? Chúng ta lại thêm vào một số chi tiết nữa để những người xem quỷ hồn kia thích thú hơn?”

Một thực tập sinh khác nói: “Có thể để Hạ Bạch biểu diễn thêm một lần nhập liệm nữa được không? Tiết mục đó quá tuyệt.”

Chung Tử Thương lắc đầu, “Đã biểu diễn rồi, nếu biểu diễn thêm lần nữa thì hiệu quả sẽ không tốt như vậy. Chúng ta ngẫm lại xem vì sao những quỷ hồn khán giả kia lại thích nhập liệm như vậy, có thể mở rộng từ phương hướng này.”

Một người chơi khác tên là Đinh Cảnh Thần, nói: “Bởi vì bọn họ đã trải qua, hoặc là nói đều phải trải qua? Họ đều là những người đã chết, mong muốn được ra đi một cách sạch sẽ hoàn chỉnh có tôn nghiêm, tiết mục của Hạ Bạch khiến họ cảm thấy được tôn trọng, bọn họ cảm thấy rất vui vẻ khi xem nó?”

Hạ Bạch lắc đầu, “Cậu chỉ nói đúng phân nửa, bọn họ thích thi thể, mà việc tôi làm là tu bổ và làm đẹp cho thi thể.”

Mấy người chơi còn lại đều sững sờ, ngoại trừ những người phẫu thuật thẩm mỹ, những người chơi khác đều là những người thông minh và bình tĩnh, Hạ Bạch đã nhắc nhở, vậy nên không có khả năng bọn hắn không nghĩ rõ ràng.

Quỷ hồn khán giả thích thi thể, ở sân khấu đầu tiên Hạ Bạch giải phẫu thi thể đã bị bọn chúng mắng rất nhiều, lúc đó đã biểu lộ ra rồi.

Trương Nhuận Nguyệt: “Màn trình diễn nhập liệm của Hạ Bạch thực sự đã chọt trúng tâm bọn chúng.”

Hạ Bạch không chút khách khí gật đầu.

“Hướng đi này rất quan trọng.” Chung Tử Thương vui vẻ nói: “Chúng ta nên làm sao dùng phương hướng này đây?”

Một tình nguyện viên tên Điền Tư Hàm nói: “Nhất định chúng ta phải chiều lòng bọn chúng, chuẩn bị nhiều thi thể hơn.”

“Không được, tổ tiết mục sẽ không cho chúng ta nhiều thi thể như vậy.” Chung Tử Thương lắc đầu, cậu ta làm đội trưởng, lúc đó cậu ta đã cùng tổ tiết mục thống nhất danh sách đạo cụ cho phần thi solo một mình của tổ mình, lúc ấy trên danh sách có hai thi thể, cậu ta đã phải thuyết phục nhà sản xuất một hồi lâu, nói thi thể không dễ tìm.

Trước đây, mọi người cho rằng thi thể đều được phân bổ cho kho tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ. Nhưng bây giờ có vẻ như họ không muốn cung cấp nhiều thi thể cho bọn hắn, và đó không phải là lý do duy nhất.

“Một lần biểu diễn nhiều nhất chỉ có thể yêu cầu hai thi thể.” Chung Tử Thương nói.

Trương Nhuận Nguyệt: ” Trước tiên, chúng ta phải giữ lại hai thi thể này, sau đó mới tìm cách đưa thêm thi thể vào chương trình.”

Tất cả các thực tập sinh của Tổ Yếu Kém đều đồng ý, nếu khán giả quỷ hồn thích, vậy bọn họ cũng không thể lãng phí.

Đinh Cảnh Thần: ” Vậy nếu chúng ta kết hợp với hai thi thể đó, chúng ta sẽ ‘vật tận kỳ dụng’ như thế nào? Biểu diễn gì?”

Nhất thời, bọn hắn không nghĩ ra được ý tưởng nào hay, phòng cấp cứu là nơi để liều mạng cứu người sắp chết, việc kết hợp với thi thể không phù hợp với tinh thần ban đầu của bọn hắn.

Hạ Bạch thấy thế thì nói ra ý tưởng của mình: “Nếu người xem quỷ hồn thích thi thể như thế, vậy chúng ta có thể giả làm thi thể.”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía cậu, Chung Tử Thương hỏi: “Đàn em Hạ Bạch, cậu có ý tưởng gì, cứ mạnh dạn nói ra.”

“Ừm.” Hạ Bạch nói: “Khán giả quỷ hồn thích thi thể, chúng ta sẽ cố gắng cho bọn chúng cho bọn chúng thấy thi thể, đồng thời cũng hướng bản thân theo sở thích của chúng, chính là việc giả làm thi thể như tôi nói. Nếu mở rộng ý tưởng này thành một tiết mục, có lẽ ổn, mọi người có từng nghe nói về Cản Thi Nhân chưa?”

Hai mắt Chung Tử Thương sáng bừng lên, “Cậu nói là, chúng ta cùng nhau biểu diễn cản thi? Chúng ta đều cải trang thành thi thể, còn một người sẽ cản thi?”

“Tuyệt!” Điền Tư Hàm nói: “Tiết mục này không chỉ có sáng tạo, mà bọn khán giả quỷ hồn cũng rất thích, mỗi chúng ta cũng sẽ khiến những khán giả quỷ hồn kia càng thêm thích hơn một chút.”

Hồ Dịch Hàng phản ứng có chút chậm, hắn ta thấp giọng nói: ” tôi cũng có thể đóng vai thi thể, không quá khó, cảm ơn cậu, Hạ Bạch.”

Ba người chơi phẫu thuật thẩm mỹ khác cũng nhìn về phía Hạ Bạch.

Ban đầu bọn họ rất lo lắng rằng, khi bản thân bị thôn phệ, phản ứng của mình sẽ chậm đi rất nhiều, không thể biểu diễn tốt. Nhưng nếu như là tử thi thì bọn họ có thể diễn dễ dàng hơn.

—— Bọn họ vốn cũng đang dần trở nên giống cương thi.

“Quả thật rất tốt.” Trương Nhuận Nguyệt nói: ” Trước đây tôi còn nghĩ, nếu là phòng cấp cứu thì chúng ta sẽ bị phân chia không công bằng, mức độ yêu thích của bác sĩ, y tá và người bệnh là không giống nhau, nhưng nếu là tiết mục về cản thi thì  không có vấn đề gì, chúng ta đều là những thi thể mà khán giả quỷ hồn yêu thích.”

Hạ Bạch: “Sẽ có một người nổi bật, đó là người điều khiển thi thể.”

“Chính là cậu.” Chung Tử Thương nói: “Lúc đầu cậu chính là người duy nhất được điểm B trong tổ chúng ta, là thực tập sinh được các khán giả quỷ hồn yêu thích nhất, cho dù có bị loại thì cũng không đến lượt cậu, cậu làm người điều khiển thi thể, sự phân chia này vẫn rất công bằng.”

Hạ Bạch nhìn sang những người khác trong tổ, bọn hắn cũng đều gật đầu.

“Đàn em Hạ Bạch, những gì đội trưởng nói rất có lý, tiết mục này là do cậu nghĩ ra, cậu nên là người điều khiển thi thể.”

“Đúng vậy, đàn em à, cậu là người thích hợp nhất, yên tâm đi, tôi nhất định sẽ là một tử thi biết nghe lời.”

“Đúng đấy, ở đây đâu có ai biết cản thi không? Chúng ta có nên thảo luận một chút không?”

Hạ Bạch mấp máy môi, móc ra hai tấm trấn thi phù và ngự thi phù, “Tôi biết, đây là kỹ năng của tôi, có thể trấn thi và ngự thi, đây là hai lá bùa để khống chế hai thi thể kia.”

“……”

Cả phòng tập bỗng lặng ngắt.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đinh Cảnh Thần nói: “Không biết vì cái gì, nhưng tôi có cảm giác đặc biệt vui vẻ. Tôi đã bị tiết mục quỷ quái này bức điên luôn rồi, nhưng bây giờ bỗng nhiên lại cảm thấy thật bình tĩnh, tôi có cảm giác chúng ta có thể dựa vào tiết mục này giành chiến thắng, ít nhất cũng có thể thắng Tổ Trung Bình.”

“Tôi cũng cảm thấy như vậy, tôi cũng cảm thấy tôi không thích hợp lắm.”

“Tôi không ngờ mình lại nhìn thấy hy vọng, thật không thể tin được.”

Trương Nhuận Nguyệt nhìn Hạ Bạch đang ngơ ngác thì cười, “Đội trưởng nói không sai, chỉ cần chúng ta chuẩn bị tiết mục cẩn thận là có thể thông quan. Bài kiểm tra solo của đàn em Hạ Bạch chẳng phải đã chứng minh được điều đó rồi sao, cậu ấy cũng không sử dụng kỹ năng trong trò chơi, nhưng vẫn được điểm B đấy thôi.”

Chung Tử Thương cũng cười, hình như đã thật lâu rồi cậu ta không cười, cậu ta nhìn mười một người chơi trong tổ, “Đừng nghĩ đến việc phẫu thuật thẩm mỹ nữa, chúng ta hãy dồn hết tâm tư để suy nghĩ và tập luyện tiết mục, được chứ?”

“Được!”

Sau khi thảo luận xong, Chung Tử Thương đi đến bên cửa sổ chỗ Hạ Bạch đang đứng, nói với cậu: “Đàn em Hạ Bạch, cám ơn cậu.”

Nhìn Hạ Bạch vẫn ngơ ngác như vậy, “Mọi người đều có trách nhiệm mà.”

Chung Tử Thương nở nụ cười, “Nhưng cậu đã tiết lộ kỹ năng của mình, có thể sẽ bị lan truyền ra ngoài.”

Có thể bọn họ không nói về tiết mục của tổ, nhưng có thể sẽ nói về kỹ năng của Hạ Bạch.

Vậy cũng tốt. 

Sẽ có nhiều người hơn được nhìn thấy kỹ năng của ông nội.

Nghĩ như vậy, Hạ Bạch nói: “Không sợ, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết mà.”

Khi hai người đang nói chuyện, lại có một thực tập sinh khác đi tới, “Đội trưởng, thật xin lỗi.”

Người này tên là Trịnh Thiếu Ninh, cũng là tình nguyện viên của trường bọn họ, là nam sinh không thể đi phẫu thuật thẩm mỹ vào ngày thứ 7 vừa rồi mà oán trách Chung Tử Thương.

“Tôi thực sự là, tôi áp lực quá, sợ hãi quá. Tôi không nên nói như vậy, tôi biết hội trưởng đã làm rất nhiều điều cho chúng tôi….”

Sau đó, mấy người đã phẫu thuật thẩm mỹ cũng liên tiếp tới, Hồ Dịch Hàng mờ mịt há miệng định nói gì đó nhưng đã bị Chung Tử Thương cắt ngang.

“Chúng ta sẽ cùng nhau về trường.” Cậu ta nói: “Không được thiếu một ai nữa.”

“Ừ!”

“Về trường thôi, tôi nhớ trường quá đi mất.”

“Ai mà chẳng nhớ, trường mình là trường tốt nhất mà, chỗ ở tốt, món ăn ngon, thầy cô tốt, bạn bè cũng tốt.”

Nếu như không phải bị nỗi sợ và tử vong bức điên, bị bức cho phải vặn vẹo, ai lại muốn làm một ác nhân đáng ghét.

Hạ Bạch cảm thấy Thánh Du Công Hội gọi trò chơi này là “Thay trời hành đạo” đúng là vớ vẩn, môi trường hòa bình và ổn định mới có thể nuôi dưỡng ra những tâm hồn sáng lấp lánh.

Cậu thích thi thể, cậu cũng thích những linh hồn chiếu sáng lấp lánh.

Buổi trưa lúc ăn cơm, Dương Mi thấy tâm trạng của Hạ Bạch và đám người Trương Nhuận Nguyệt cũng không tệ, vậy nên đã hỏi Hạ Bạch: “Tổ cậu có ý tưởng gì hay ho rồi à?”

Hạ Bạch gật đầu.

Dương Mi tò mò hỏi: “Là gì thế?”

Hạ Bạch: “Không thể nói cho cậu được.”

Hạ Bạch lại hỏi Dương Mi: “Các cậu thì sao, tổ các cậu diễn tiết mục gì?”

“Ồ.” Cái này là để đáp lại câu Hạ Bạch bảo không thể nói cho hắn biết được, sau đó Dương Mi lại tiếp tục nói: “Nhóm bọn tôi thì thế này, họ đều khó bảo, đội trưởng cũng không muốn quản họ, vậy cho nên anh ấy đã đề nghị mỗi người chuẩn bị một tiết mục biểu diễn đơn, dài chừng hai phút, sau đó sắp xếp theo thứ tự để ghép lại thành tiết mục của nhóm. “

“…”

Tất cả thực tập sinh của Tổ Yếu Kém và Tổ Xuất Sắc đều trầm mặc.

Hạ Bạch hỏi: “Có phải mỗi lần cậu tiến vào trò chơi đều giống như Nhị Oa, lúc nào cũng phải có người của Đội Tấn Công đi cùng?”

Dương Mi: “Em trai à, sao cậu biết?”

Hạ Bạch: “Nếu không, tôi không thể tưởng tượng được làm thế nào cậu có thể sống sót qua nhiều trò chơi như vậy, ngay cả khi cậu có kỹ năng rất hữu ích.”

Dương Mi: “…”

Ăn xong cơm, mười hai người của Tổ Yếu Kém lập tức quay lại phòng tập, bọn hắn dùng cả buổi chiều để hoàn thiện tiết mục, viết một câu chuyện nhỏ về thân phận cho mỗi một tử thi, cụ thể đến tuổi tác, tính cách, nguyên nhân cái chết, chấp niệm……, như vậy mỗi tử thi đều là một hoàn chỉnh đặc biệt, có nhiều thời gian để phát huy hơn.

Sáng thứ Ba, bọn hắn bắt đầu chăm chỉ luyện tập, luyện tập cách đóng vai một tử thi, không, Hạ Bạch đã sửa lại là Hỉ Thần.

Đạo diễn là Chung Tử Thương, hướng dẫn kỹ thuật là Hạ Bạch.

Bọn hắn tự mình tham gia vào việc trang điểm, tự tay thiết kế trang phục giao cho ê-kíp chương trình, bọn hắn tự mình nghĩ ra phong cách trang điểm, chỉ đạo kỹ thuật vẫn là Hạ Bạch nhập liệm.

Lần đầu tiên tiếng cười xuất hiện trong phòng tập của Tổ Yếu Kém, có đôi khi bọn hắn bỗng dưng cảm thấy như mình đang chuẩn bị cho buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng năm mới của trường, chứ không phải là sân khấu thần tượng 404 quỷ quái gì đó, bọn hắn sẽ cười trong mồ hôi, và có đôi khi còn cãi vã.

Khi hai xác chết kia được đưa đến, bọn hắn cũng không sợ hãi, nhìn thấy Hạ Bạch dán trấn thi phù lên trán nó, bọn hắn còn ngây thơ xếp hàng đi theo chúng nó, cùng nhau giơ tay nhảy múa tung tăng.

Ban đầu, Hạ Bạch làm chỉ đạo kỹ thuật, nhìn nhìn bọn họ một hồi rồi cũng sẽ nhảy múa tung tăng theo sau.

Tất cả đều là Hỉ Thần, thật nhiều Hỉ Thần.

“Các cậu nhìn Đàn em Hạ Bạch kìa, không cần diễn xuất, cái mặt ngốc nghếch của cậu ấy giống hệt Hỉ Thần.”

“Trời ơi, đúng là giống thật mà… hahaha…. “

“Ha ha ha…. các cậu lịch sự tí được không!”

Hạ Bạch: “…”

Trạng thái này kéo dài đến thứ 7, lúc chuẩn bị đi ăn cơm trưa vào ngày thứ 7, Đinh Cảnh Thần vội vàng chạy đến nói với bọn hắn, “Người của Tổ Trung Bình lại đi phẫu thuật thẩm mỹ! Có ba người đang xếp hàng! Hình như ba người này đều là người phẫu thuật thẩm mỹ lần thứ hai!”

Tất cả người chơi của Tổ Yếu Kém đều sững sờ.

Thứ hai vừa rồi Chung Tử Thương đã nói với Vưu Mạc Hàn là người của cả hai tổ đều không phẫu thuật thẩm mỹ nữa, chỉ dựa vào tài nghệ của mình.

Bọn hắn biết rất khó để vượt qua Tổ Xuất Sắc, có quá nhiều đại lão có kỹ năng, hơn nữa quỷ khí của Dương Mi và Lăng Trường Dạ quá cao, muốn loại thì chỉ có thể loại từ hai nhóm dưới.

Sau khi biết được hậu quả khủng khiếp của việc phẫu thuật thẩm mỹ, Chung Tử Thương đã đưa ra đề nghị như vậy với Vưu Mạc Hàn, đối với cả hai bên đều tốt, Vưu Mạc Hàn nói sẽ cân nhắc, hơn nữa mấy ngày nay cũng không có ai đi phẫu thuật thẩm mỹ, bọn hắn còn tưởng rằng hai bên đã đạt được thỏa thuận.

Nhưng không ngờ, phía họ lại có ba người đi phẫu thuật thẩm mỹ.

“Các cậu đi ăn trưa trước đi, tôi xuống tầng hầm số 3 xem thử, cơm nước xong xuôi chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận.” Chung Tử Thương nói: “Đàn chị Trương, phiền chị mang cho tôi một hộp cơm nhé.”

Trương Nhuận Nguyệt: “Được, giao cho tôi, cậu cứ đi đi, đội trưởng.”

Ngay cả đến cơm trưa bọn hắn cũng không quan tâm lắm, tất cả mọi người đều rất bất an.

Tổ Trung Bình chỉ còn lại bảy người, trong đó có năm người đã phẫu thuật thẩm mỹ, vào thứ hai, ngoại trừ Vưu Mạc Hàn vẫn còn một người nữa chưa phẫu thuật thẩm mỹ, bây giờ người chơi kia cũng đã đi phẫu thuật thẩm mỹ, còn một người nữa là phẫu thuật thẩm mỹ hai lần.

Hôm nay lại có thêm ba người nữa đi xếp hàng.

Nói cách khác, hiện tại đội hình của Tổ Trung Bình là, một thực tập sinh có kỹ năng đạt điểm C là Vưu Mạc Hàn, còn lại tất cả đều là người chơi đã phẫu thuật thẩm mỹ, trong đó còn có bốn người đã phẫu thuật thẩm mỹ hai lần.

Với đội hình này, đừng nói là Tổ Yếu Kém bọn hắn, mà ngay cả hai người chơi yếu kém ở nhóm trên cũng phải lo lắng.

Ban đầu bọn hắn hoàn toàn không lo lắng, Tổ Xuất Sắc có nhiều đại lão như vậy, căn bản không lo lắng, bọn hắn nhất định sẽ vẫn là Tổ Xuất Sắc, sẽ không có ai bị loại, nhưng bây giờ, Tổ Trung Bình thực sự quá mạnh, ngay cả họ cũng kiêng kị.

Người của Tổ Yếu Kém vội vàng ăn vài miếng cơm, sau đó mang theo một hộp cơm về phòng tập.

Chung Tử Thương về muộn hơn bọn hắn, giải thích rõ tình hình cho bọn họ nghe: “Đúng là Tổ Trung Bình, cũng đúng là người đã phẫu thuật thẩm mỹ qua hôm đầu tuần, phẫu thuật thẩm mỹ lần thứ hai. Mà bọn hắn cũng đã chiếm hết thời gian phẫu thuật thẩm mỹ ngày hôm nay, những người khác không có cách nào phẫu thuật thẩm mỹ nữa.”

“Nhất định là bọn họ cố ý! Cố ý giả vờ đồng ý với thỏa thuận không phẫu thuật thẩm mỹ, cố ý kéo dài thời gian tới hôm nay, không cho chúng ta phẫu thuật, nhưng họ lại có thể phẫu thuật!” Trịnh Thiếu Ninh tức giận nói.

Trương Nhuận Nguyệt nói: “Bây giờ nói những lời này cũng vô ích.”

Đúng vậy, bây giờ nói những lời này cũng vô ích, bọn hắn không thể làm gì được.

Bầu không khí trong phòng tập lại trở nên ngột ngạt và trầm mặc.

Chung Tử Thương phá vỡ sự im lặng, cười nói: “Mới vậy đã sợ rồi? Lúc đó ai là người nói đàn em Hạ Bạch không cần sử dụng kỹ năng, không cần phẫu thuật thẩm mỹ cũng có thể nhận được điểm B, là ai nói tiết mục của chúng ta khiến mình an tâm hạnh phúc? chẳng phải bọn họ chỉ thêm ba người phẫu thuật thẩm mỹ thôi à, chúng ta vẫn có ưu thế về nhân số hơn bọn họ.”

Cậu ta là một người nghiêm túc, nhưng lời nói lúc này lại có vẻ như đang chế giễu bọn họ, thoạt nhìn thì có vẻ như thật sự yên tâm, thái độ thoải mái này không khỏi khiến cho những người khác cũng thả lỏng.

“Đúng, tôi rất tin tưởng vào tiết mục của chúng ta, tôi không tin họ có thể nghĩ ra được tiết mục nào hay hơn tiết mục của chúng ta.”

“Bọn họ phẫu thuật thẩm mỹ, chúng ta đóng vai Hỉ Thần, chưa biết bên nào được những khán giả quỷ hồn kia yêu thích hơn đâu.”

“Bọn Họ làm vậy vào phút chót, có thể là muốn khiến chúng ta rối loạn đội hình, căng thẳng trên sân khấu này là trí mạng, chúng ta nhất định không được để họ kéo chúng ta xuống hố.”

“Chờ đã, có thể họ thiếu tự tin, nên mới buộc phải phẫu thuật thẩm mỹ vào phút chót như thế.”

“Chúng ta có thể làm được, phải không?”

“Đúng vậy!”

Chung Tử Thương mỉm cười, vỗ vỗ tay, ” Nào, chúng ta tập thêm hai lần nữa, hãy tin tưởng vào tiết mục chúng ta đã dụng tâm chuẩn bị.”

“Được! Chúng ta tiếp tục tập luyện, luyện tập cơ bắp hồi hộp trí nhớ.”

Lần này, trong phòng tập không có tiếng oán trách, cũng không có người nào cáu giận, họ chỉ tức giận trong chốc lát, sau đó lại lần nữa đồng lòng chuẩn bị.

Thậm chí, ngay cả cơm tối cũng có rất nhiều người không muốn ăn, bọn họ muốn tiếp tục luyện tập.

Chung Tử Thương nói: ” Bỏ lỡ bữa tối sẽ không có nữa, nếu ban đêm đói đến mức không ngủ được thì được không bù mất. Như vậy đi, mọi người cứ tiếp tục tập luyện, tôi sẽ mang cơm của chúng ta về ký túc xá, tối nay chúng ta kết thúc sớm, cùng nhau ăn tối nhé?”

Đề nghị ăn tối cùng nhau được tất cả các thực tập sinh tán thành, mấy ngày nay mối quan hệ của họ đã thân thiết hơn rất nhiều, rất muốn tụ tập ăn tối riêng một nhóm như thế, để nghênh đón cuộc khi khủng bố ngày hôm sau, nhưng bây giờ đối với bọn hắn cũng không còn quá khủng khiếp nữa.

“Còn có thể ăn ké một ít đồ ăn thịnh soạn của Hạ Bạch nữa.” Trương Nhuận Nguyệt nói.

Hạ Bạch vậy mà gật đầu, “Tôi chỉ thích ăn cơm trắng.”

Khi Chung Tử Thương đi lấy bữa tối, Trương Nhuận Nguyệt gọi cậu ta lại, “Đội trưởng.”

“Hả?” Chung Tử Thương chậm rãi quay đầu lại nhìn cô, “Sao vậy?”

“Cậu vẫn chưa ăn trưa đâu.” Trương Nhuận Nguyệt chỉ chỉ hộp cơm trên bệ cửa sổ, “Đói bụng không? Hay là cậu ăn tối xong rồi hẵng đi.”

“Đúng vậy, đội trưởng, buổi trưa cậu cũng không ăn ở căn tin, cứ ăn xong rồi đi, yên tâm đi, chúng tôi sẽ không lười biếng đâu.” Trịnh Thiếu Ninh cũng nói theo.

Chung Tử Thương nhìn vào từng khuôn mặt trong phòng tập, dưới ánh đèn lắc lư lung lay sắp đổ, cậu ta nở nụ cười trấn an, “Nghe mọi người nói như vậy, tôi rất vui.”

Chung Tử Thương đi, đi xuống cầu thang bên cạnh.

Bọn hắn vẫn tiếp tục tập luyện trong phòng tập, sau khi tập bình thường hai lần, bọn hắn bắt đầu tập luyện nhắm mắt, khi nhắm mắt, bọn hắn cũng có thể tìm đúng vị trí của mình, hoàn thành màn trình diễn một cách trôi chảy, bọn hắn biết, lần biểu diễn này không có vấn đề gì.

“Đã qua một tiếng rồi đúng không? Sao đội trưởng vẫn còn chưa về, đợi cậu ấy về chúng ta lại tập hai lần cuối cùng nhé?” Đinh Cảnh Thần hỏi.

Trương Nhuận Nguyệt: “Hơn một tiếng rồi, đội trưởng sẽ không mệt đến mức ngủ thiếp đi trong ký túc xá chứ?”

Nghĩ đến hình ảnh Chung Tử Thương lúc rời đi, trong lòng Hạ Bạch đột nhiên nhảy lên một cái. Cậu nói: “Chúng ta đi tìm đội trưởng.”

Bọn hắn không tìm thấy cậu ta trong các phòng tập khác, không tìm thấy cậu ta trong ký túc xá, cũng không tìm thấy cậu ta ở tầng hầm số ba, cuối cùng, bọn họ lại vội vàng quay trở lại phòng tập.

Có một người đang ngồi xổm trong phòng tập.

“Đội trưởng! Cậu đi đâu vậy? Làm tụi tôi lo muốn chết! “

Người kia chậm rãi đứng dậy, nhìn thấy bóng lưng của người đó, bọn hắn có chút choáng váng.

Đây không phải là đội trưởng? Đội trưởng không có cao như vậy.

Chờ người đó quay đầu lại, bọn hắn đã không thể gọi là sững sờ được nữa.

Người này không phải là đội trưởng, trên khuôn mặt người đó không có một đường nét nào giống đội trưởng cả, hoàn mỹ nhưng hoàn toàn xa lạ, người đó đang mỉm cười nhìn bọn hắn.

Nhưng mà, người đó đang mặc áo khoác của đội trưởng Chung Tử Thương.

 

Hết chương 51.

Chương 51: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 11)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên