Chương 55: Cục Quản Lý Trò Chơi

 

Chương 55: Cục Quản Lý Trò Chơi

 

【 Trò chơi đang tính toán, xin chờ một chút. 】

【 Người nhặt thi Hạ Bạch nhận được phần thưởng và thành tựu trên bản địa đồ này như sau: 】

【 Đạo cụ trò chơi [Vòng hào quang ngôi sao ma quỷ]: Ngài đã được ra mắt với tư cách là một thần tượng ma quỷ nổi tiếng trong chương trình 404, ngài có thể sử dụng đạo cụ này trong một số trường hợp nhất định, sẽ tự động có vòng hào quang minh tinh ma quỷ. (Lưu ý: Đạo cụ chỉ có thể sử dụng một lần trong mỗi trò chơi, mỗi lần hiệu lực chỉ kéo dài 3 giờ.) 】

【 Điểm tích lũy trò chơi: 3056070 】

【 Tiến độ kỹ năng: Kỹ năng cấp 127, mới tăng thêm 8 thi thể, mới tăng thêm 2 thi thể dự bị, mới tăng thêm kỹ năng có thể sử dụng: Kỹ năng cơ thể【 Thiên diện nhân 】, kỹ năng đạo cụ【 Thời không chi hoàn 】, vui lòng tham khảo Sách kỹ năng để biết thêm chi tiết. 】

【 Chúc mừng ngài, Người nhặt thi Hạ Bạch. 】

Nhìn thấy kỹ năng cơ thể【 Thiên diện nhân 】, Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lúc ấy, tên đầu trọc rất hung hãn, nhưng khi nghe được cậu hỏi có muốn giao thi thể cho cậu hay không thì lập tức im bặt.

Gã ta đã tận mắt nhìn thấy thi thể của Cổ Toàn Côn vẫn nguyên vẹn, nhưng khi chết trong trò chơi, gã ta biết thi thể của mình sẽ bị tách rời thành tài liệu để phẫu thuật thẩm mỹ, vì vậy gã ta thực sự do dự, sau đó hung dữ miễn cưỡng đồng ý.

Khác với những thực tập sinh khác trong tổ của bọn hắn, Hạ Bạch hỏi gã đầu trọc như vậy hoàn toàn là vì cảm thấy kỹ năng của gã ta không tệ, dù sao đã có một Cổ Toàn Côn khó ưa rồi, thêm một tên đầu trọc đáng ghét nữa cũng không sao.

Nhưng lúc đó cậu cũng do dự, vì kỹ năng thuộc tính của gã đầu trọc cũng không rõ ràng lắm.

Có thể là kỹ năng đạo cụ, gã ta dùng công cụ gì đó để bóc mặt.

Có thể là kỹ năng cơ thể, việc xé và dán mặt người phụ thuộc vào tay và mặt của gã ta.

Cũng có thể là kỹ năng linh hồn, dán lên một gương mặt, sẽ thay đổi thành người đó toàn bộ từ đầu đến chân, hết sức thần kỳ.

Nếu là kỹ năng linh hồn, cậu không muốn ký khế ước thi thể, hơn nưa, kỹ năng linh hồn chưa chắc gì cậu có thể sử dụng, vậy nên không muốn mang theo một thi thể khó ưa.

Sau khi ký khế ước, cậu vừa cẩn thận suy nghĩ qua, cậu không muốn xé mặt người khác, vậy nên cũng chỉ có thể sử dụng những khuôn mặt có sẵn của gã đầu trọc, kỹ năng này cũng chẳng hơn gì kỹ năng cánh tay con giun, kẻ tám lạng người nửa cân thôi, cũng không tốt lắm, cậu có chút hối hận..

Cũng may mà đó chỉ là kỹ năng thân thể.

Chỉ liếc qua kỹ năng【 Thiên diện nhân 】một chút, Hạ Bạch lập tức đi xem danh sách tử thi mới được thêm vào, xem ai là người thứ tám.

Tổ bọn hắn chỉ đứng thứ hai trong trận chung kết, phải loại một người.

Sau khi thấy đó là Vương Sấm, lòng cậu chùng xuống. Quả nhiên hắn ta vẫn bị chuyện đó ảnh hưởng đến màn trình diễn.

Lúc này, cậu đang ở tầng 13 của Đài truyền hình Hoa Ninh thật sự, cậu là người đầu tiên ra ngoài, lúc mới ra ngoài vẫn chưa có ai.

Đợi đến khi cậu xem xong những tử thi trong sách kỹ năng, từng thực tập sinh một cũng lần lượt ra ngoài. Không có ngoài ý muốn, người bị loại của tổ bọn hắn là Vương Sấm, người bị loại trong tổ của Lăng Trường Dạ là gã đầu trọc Lưu Cường và Đường Nghênh. Ba người trong Bán Nguyệt đoàn, vốn tưởng rằng ít nhất sẽ bị loại hai người, nhưng cả ba đều thông quan.

Trên tầng 13 vẫn còn dấu vết bị thiêu cháy, nhưng khói đã tan biến, những dấu vết chiến đấu đó dường như đã là chuyện từ rất xa xôi, những người để lại dấu vết đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này.

Bên ngoài một mảnh tăm tối, mọi người ai cũng thở hổn hển, không ai nói gì.

Lăng Trường Dạ mở cửa sổ tầng 13 ra, ánh sáng điện thoại lướt một vòng xuống phía dưới, nhân viên cứu hộ đang chờ bên dưới lập tức chạy lên, nhìn thấy một phòng toàn những người hoàn mỹ, bọn họ sững sờ một lúc thật lâu.

“Nhanh chóng đưa họ đi tìm người chơi hệ trị liệu.” Lăng Trường Dạ đặc biệt nhìn về phía đám người Đơn Gia Dương, “Chậm thêm chút nữa có thể sẽ biến thành người thực vật đó.”

Vưu Mạc Hàn cùng Thạch Đan Phượng không ngăn cản nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi mang Đơn Gia Dương đi trị liệu, vì hắn ta bị mang đi, hai người cũng cùng đi theo, ngồi lên xe của Cục Quản Lý Trò Chơi.

Hạ Bạch dẫn theo Trương Nhuận Nguyệt và Trịnh Thiếu Ninh đã phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, phản ứng bây giờ đã trở nên chậm rất nhiều, khi xuống dưới, nhìn thấy dưới đài truyền hình Hoa Ninh lần này đỗ rất nhiều xe cứu thương, hai người vốn đã trì độn rất nhiều, sau một lúc thật lâu mới phản ứng được, bởi vì trong đó có ba chiếc xe bọn hắn đã ngồi để đến đây.

Lúc đến có bao nhiêu người, hiện tại bên người trống rỗng.

Có người cầm đèn pin đi đến, đến gần mới nhìn rõ, là Bộ trưởng Bộ Hậu Cần Nguy Chính Vũ.

Cô chỉ nhận ra Hạ Bạch, những người khác sau khi phẫu thuật thẩm mỹ đều không nhận ra nổi, bao gồm cả Trương Nhuận Nguyệt đứng bên cạnh cậu đã từng nói chuyện với cô. Cô hỏi Hạ Bạch: “Hạ Bạch, có bao nhiêu tình nguyện viên đến đây?”

Hạ Bạch nói: “12 người.”

Nguy Chính Vũ lại hỏi: “Còn lại bao nhiêu người?”

Hạ Bạch: “3 người.”

Có tất cả 12 tình nguyện viên đến đây, nhưng cuối cùng chỉ có 3 người đi ra.

“Thật có lỗi.” Nguy Chính Vũ khẽ quay đầu qua một bên, “Thực sự xin lỗi.”

Hạ Bạch cũng không biết nói gì, cậu không có tư cách thay mặt những tình nguyện viên đã hy sinh để nói “không sao”, để an ủi người khác.

Nguy Chính Vũ không cần an ủi, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói với bọn hắn: ” Các cậu lên xe nhanh đi, tối nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai các cậu có thể về trường rồi.”

Trương Nhuận Nguyệt và Trịnh Thiếu Ninh đi lên chiếc xe cứu thương có người chơi hệ trị liệu, Vưu Mạc Hàn, Thạch Đan Phượng và Đơn Gia Dương đi một chiếc xe khác, ba người Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Dương Mi đều không phẫu thuật thẩm mỹ, bọn hắn ngồi xe bảo mẫu đến bệnh viện chỉnh hình.

Dương Mi nhìn theo hai chiếc xe cứu thương đã đi trước, nói: “Cũng không biết họ có thể hồi phục hay không.”

 Lăng Trường Dạ nói: “Mấy người phẫu thuật thẩm mỹ hai ngày cuối cùng thì không sao, cho dù bản ngã có bị nuốt chửng không thể trở lại, nhưng cũng không bị nuốt chửng nhiều, qua một thời gian có thể sẽ hồi phục, còn người tên Đơn Gia Dương kia, nếu không thể hồi phục bản ngã đã mất, có lẽ sẽ biến thành trẻ sơ sinh.”

“Hắn ta có kỹ năng gì không?” Dương Mi tò mò: “Sao có thể kiên trì lâu như vậy, những người chơi phẫu thuật thẩm mỹ cùng thời gian với ta đều đã thành cái xác rỗng chết hết rồi.”

Lăng Trường Dạ cũng nhìn về phía chiếc xe của họ, “Có lẽ không có, chỉ dựa hoàn toàn vào ý chí.”

Hạ Bạch có chút sững sờ, phải có ý chí mạnh mẽ đến mức nào mới có thể gượng ép bản ngã không bị nuốt chửng, giữ lại chút ý thức cuối cùng? 

Cậu lại nghĩ tới màn trình diễn cuối cùng của Vưu Mạc Hàn, không khỏi suy đoán, đến tột cùng thì Bán Nguyệt Đoàn là một đám người như thế nào.

Tiếp theo, cậu lại nghĩ, người mà Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng muốn tìm là Vưu Nguyệt sao?

Lần trước sau khi tạm biệt họ đã để lại thông tin liên lạc, Hạ Bạch lập tức nhắn tin cho Vưu Nguyệt, hỏi cô có biết Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng hay không.

Cậu không biết Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng rốt cuộc là người như thế nào, cho dù họ thực sự là một gia đình, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, mối quan hệ như thế nào, Hạ Bạch không tiện nói với vợ chồng họ, nhưng có thể hỏi Vưu Nguyệt một chút.

Mãi cho đến khi đến bệnh viện chỉnh hình, Vưu Nguyệt vẫn chưa trả lời tin nhắn của cậu.

Hạ Bạch gọi điện thoại, nhưng lại bị thuê bao không ở trong vùng phủ sóng.

Hạ Bạch là một đứa mù công nghệ, cậu hỏi: “Không ở trong vùng phủ sóng nghĩa là sao?”

“À.” Dương Mi nói: “Có thể là người đó đã đi đến một nơi rất xa xôi, không nằm trong phạm vi phủ sóng của nhà mạng.”

Lăng Trường Dạ bổ sung: “Cũng có thể là đang ở trong trò chơi.”

 Hạ Bạch sửng sốt một chút, để hai người đi vào trước, cậu lên mạng tìm số điện thoại của rạp chiếu phim Hài Hòa rồi gọi đến.

“Xin chào, đây là rạp chiếu phim Hài Hòa, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho quý khách không?”

” Xin chào, xin hỏi Vưu Nguyệt còn ở rạp chiếu phim không? Tôi gọi điện thoại cho chị ấy nhưng không được.”

“Vưu Nguyệt đã không còn làm việc ở rạp chiếu phim của chúng tôi nữa.”

“Tại sao? Bạn có biết lý do vì sao không?”

Bên kia trả lời một câu “không biết” rồi cúp máy.

Không bao lâu sau, Hạ Bạch nhận được một tin nhắn từ số điện thoại cá nhân, biết được nguyên nhân là gì.

Rạp chiếu phim Hài Hòa vốn chỉ là một rạp chiếu phim nhỏ, không có nhiều lợi nhuận, lương nhân viên thấp đến đáng thương, tất nhiên không có yêu cầu gì nhiều.

Sau này phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa được thông quan, rạp chiếu phim Hài Hòa trở thành một trong những nơi an toàn nhất ở Tuyền Quảng Thị, là rạp chiếu phim an toàn nhất không nơi nào sánh được, rạp chiếu phim Hài Hòa bỗng chốc trở nên nổi tiếng, việc làm ăn ngày càng phát đạt, người đến người đi tấp nập.

Ông chủ muốn nhân cơ hội nâng cấp rạp chiếu phim, Vưu Nguyệt vốn vẫn luôn cúi đầu, trầm mặc ít nói, vậy nên đã bị ông chủ đuổi việc, thay bằng một nhân viên khác có nụ cười ngọt ngào.

Hạ Bạch sững sờ, nhắn tin hỏi người kia: [Bạn có biết chị ấy đi đâu không? ] 

Người kia trả lời: [Không biết, cô ấy nói muốn về quê thăm nhà, nhưng chúng tôi cũng không biết nhà cô ấy ở đâu, bình thường ở trong rạp chiếu phim cô ấy rất ít nói chuyện. ]

Hạ Bạch nhìn về phía rạp chiếu phim Hài Hòa, Tuyền Quảng Thị dần dần bắt đầu sôi động trở lại, đèn đuốc sáng rực, không biết Vưu Nguyệt bị đuổi việc lúc này đang ở nơi nào, bên người có ánh đèn nào soi sáng hay không.

Cậu lại nhắn tin cho Vưu Nguyệt: [ Vưu Nguyệt tỷ, nếu thấy tin nhắn thì nhắn lại cho em nhé. ]

Nhắn xong thì cậu đi vào bệnh viện chỉnh hình, đến phòng bệnh của Trương Nhuận Nguyệt để thăm cô.

Người chơi hệ trị liệu đã rời đi, Trương Nhuận Nguyệt đang ngồi trên giường, đã trở lại hình dạng ban đầu, cô nói với Hạ Bạch: “Đàn em, tôi không sao. Người chơi hệ trị liệu thật thần kỳ, giá như y học của chúng ta cũng có thể đạt đến trình độ này, không biết có cách nào để sao chép hay không.”

Không hổ là người học y. Việc đầu tiên nghĩ đến vẫn là phát triển y học.

Hạ Bạch hỏi: “Những phần bị thôn phệ thì sao?”

Trương Nhuận Nguyệt: “Quả thật Có hơi mơ hồ, nhưng không ảnh hưởng đến cuộc sống, tương lai sẽ được nhìn thấy nhiều hơn, nghe thấy nhiều hơn, cảm nhận được nhiều hơn.”

Vì tinh thần lạc quan của cô mà Hạ Bạch phải nghiêng đầu dựng thẳng ngón tay cái lên tán thưởng.

Trương Nhuận Nguyệt nhìn thấy động tác của cậu thì sửng sốt một chút, lúc này Hạ Bạch mới kịp phản ứng, cậu đã vô thức học theo động tác của Chung Tử Thương.

Trương Nhuận Nguyệt hỏi: “Đàn em Hạ Bạch, cậu đã mang hết thi thể của bọn hắn về chưa?”

Hạ Bạch gật đầu.

“Vừa rồi Bộ trưởng Nguy nói, ngày mai chúng ta có thể về trường rồi. ” Trương Nhuận Nguyệt nói.

Hạ Bạch: “Ừm, mang bọn họ về trường.”

Trương Nhuận Nguyệt cười cười, “Chắc là bọn họ sẽ rất vui.”

Lúc hai người đang nói chuyện thì có một nhân viên đến nói với họ rằng: ” Làm phiền hai vị, có thể phiền hai vị đến phòng 201 một chuyến được không? Người của Viện Nghiên Cứu muốn nghe mọi người kể lại một chút về trò chơi vừa thông quan.”

Việc này Hạ Bạch đã trải qua hai lần rồi, cũng coi như quen thuộc, cậu nói sơ qua với Trương Nhuận Nguyệt một chút, sau đó cùng cô đi đến phòng 201.

Ban đầu phòng 201 vốn là một văn phòng của bệnh viện chỉnh hình, có mấy cái bàn làm việc, và một cái ghế sofa để tiếp khách. Lúc bọn hắn đến, ngoại trừ Lăng Trường Dạ và Dương Mi, những người khác đều đã đến. Ngoài dự liệu, ngay cả Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng cũng có mặt, bên cạnh hai người là Đơn Gia Dương đã khôi phục lại khuôn mặt, nhưng vẫn còn rất mờ mịt.

Tất cả những người chơi đã phẫu thuật thẩm mỹ đều khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của mình.

Hạ Bạch ngồi trên sofa cùng với Trương Nhuận Nguyệt, cậu nhàm chán nhìn ra cửa, không biết có phải Lăng Trường Dạ bận thay quần áo nên mới không đến hay không, giờ này hẳn là anh ta đang ở gian phòng bệnh kia rồi, chắc là sẽ thay đồ.

Quả nhiên.

Lúc Lăng Trường Dạ đi vào, nhìn anh rực rỡ hẳn lên. Nhìn thì có vẻ như anh không chỉ thay quần áo, còn tắm rửa, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, cách một cái bàn làm việc mà Hạ Bạch vẫn có thể ngửi được hương sữa tắm mùi nước biểu và cây cỏ quen thuộc trên người anh.

Anh vừa ngồi chưa được bao lâu thì màn hình trên tường đã sáng.

Những người vừa đi ra khỏi phó bản đài truyền hình Hoa Ninh, nhìn thấy màn hình sáng rực trên tường mà không ai vui nổi.

Hạ Bạch lại gặp người quen, Phó Viện trưởng Dương của Viện nghiên cứu, ba lần thuật lại lần nào cũng đều nhìn thấy hắn ta, hắn ta không còn việc gì khác để làm à? 

Phó Viện trưởng Dương nhìn về phía bọn hắn, hỏi: “Không phải còn một người nữa sao?”

Lăng Trường Dạ: “Có thể cậu ấy không đến.”

Phó Viện trưởng Dương im lặng vài giây, dường như không muốn quan tâm đến người này nữa, hắn ta im lặng hồi lâu, rồi lại lạnh mặt lên tiếng: “Dương Mi thân là người của Cục Quản Lý Trò Chơi, lại không hợp tác với công việc của Cục, người nào trong Đội Tấn Công cũng vậy, có phải là quá đáng lắm không… ?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Xin lỗi, tôi đến muộn.” Dương Mi đứng ở cửa nói.

Vị Phó Viện trưởng vừa lạnh lùng lên tiếng chất vấn lập tức im bặt.

Dương Mi đi đến bên cạnh Hạ Bạch, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cậu.

Người phụ nữ mặc áo sơ mi hồng ngồi bên cạnh Phó Viện trưởng Dương lập tức lên tiếng: “Làm phiền các vị đến đây một chuyến, chúng tôi là nhân viên Viện nghiên cứu của Cục Quản Lý Trò Chơi, tôi là thành viên của tổ phụ trách nghiên cứu và hướng dẫn thông quan trò chơi. Hôm nay chúng tôi muốn mời các vị chia sẻ về địa đồ trò chơi Đài truyền hình Hoa Ninh một chút, nghe nói đây là một địa đồ đặc thù, kinh nghiệm thông quan của các vị rất quan trọng, mong các vị có thể chia sẻ càng chi tiết càng tốt.”

“Xin hỏi, ai là người nói chính?”

Không một ai lên tiếng.

Kỳ thật người thích hợp nói chính nhất là ba người không phẫu thuật thẩm mỹ, bọn hắn không bị ngũ quan của người chết nuốt chửng, tư duy minh mẫn nhất, nhưng cả ba đều không lên tiếng.

“Nếu không để tôi nói đi.” Trương Nhuận Nguyệt và Thạch Đan Phượng lên tiếng cùng lúc.

Trương Nhuận Nguyệt thấy thế ra hiệu “mời”, “Chắc chắn là chị ấy nhìn nhận mọi chuyện rõ ràng tôi.”

Thế là Thạch Đan Phượng trở thành người nói chính.

” Sau khi vào trò chơi, chúng tôi được thông báo phải tham gia vào một chương trình tuyển chọn thần tượng có tên là « Thần tượng 404 ». Vòng đầu tiên của chương trình là vòng sơ khảo, mỗi người chúng tôi đều phải lên sân khấu để biểu diễn một tiết mục cho ba vị giám khảo không biết là người hay ma quỷ, cùng một đám quỷ hồn khán giả ở phía sau màn hình xem, bọn chúng sẽ bình chọn đánh giá chúng tôi, dựa trên kết quả đó, lần đầu tiên chúng tôi được chia thành ba tổ, Tổ Xuất Sắc, Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém.”

“Ba tổ chúng tôi phải tham gia tổng cộng bốn lần kiểm tra và tranh tài, trong đó có hai lần kiểm tra solo một mình, hai lần thi đấu đoàn đội, quy tắc đào thải vô cùng tàn khốc, bị loại là sẽ chết.”

“Dưới sự uy hiếp của tử vong, chúng tôi tìm kiếm mọi cách để có thể vượt qua các vòng thi đấu kiểm tra. Có hai vị giám khảo đã cho chúng tôi phương hướng, một người là lão sư hình thể nói với chúng tôi rằng có thể phẫu thuật thẩm mỹ. Một người là cựu thực tập sinh xuất sắc, lão sư chỉ đạo tài nghệ, cô ta nói với chúng tôi rằng tiết mục biểu diễn phải thu hút được sự chú ý.”

Cô ta nói rất rõ ràng, những người khác không chen ngang hay bổ sung gì thêm.

Người phụ nữ của Viện nghiên cứu hỏi: ” Hai phương pháp này có đúng không? Liệu có phải là bẫy do chúng đặt ra không?”

Thạch Đan Phượng: “Sự thật đã chứng minh điều đó là đúng.”

 ” Nhưng phẫu thuật thẩm mỹ thực chất là thay đổi ngũ quan, dùng ngũ quan mà chúng ta không hài lòng để đổi lấy ngũ quan mà chúng ta hài lòng, ngũ quan đổi lấy là của người chết. Những ngũ quan của người chết này được cấy ghép vào mặt chúng tôi, nó sẽ nuốt chửng bản ngã của chúng tôi, hoặc nói cách khác là linh hồn. Nếu phẫu thuật thẩm mỹ ngay từ đầu, khi trò chơi chưa kết thúc đã bị nuốt chửng thành một cái vỏ rỗng. Phẫu thuật thẩm mỹ nhiều bộ phận cũng sẽ nhanh chóng đánh mất bản ngã, trở thành một cái xác xinh đẹp.”

“Mất đi bản ngã, thành một cái xác xinh đẹp? Lần này trò chơi lại trào phúng chúng ta rồi.” Người phụ nữ mặc áo sơ mi hồng cười một tiếng, tiếp tục hỏi: “Nếu mọi người đã sớm phát hiện ra, chắc chắn sẽ không đi phẫu thuật thẩm mỹ nữa, có điều gì đó đã ép buộc mọi người phải làm vậy, có phải là cơ chế thi đấu tàn khốc không?”

“Đúng thế.” Thạch Đan Phượng gật đầu, ” Một mặt, rất nhiều người chơi đang ở cấp F, mà kiểm tra solo một mình lại muốn đào thải những người cấp F và cấp E, vậy nên chúng tôi buộc phải nâng bản thân mình lên một cấp. Mặt khác, thi đấu đoàn đội là tranh tài, nếu người khác phẫu thuật thẩm mỹ, chúng tôi không phẫu thuật thẩm mỹ sẽ thua, chúng tôi buộc phải đua nhau phẫu thuật thẩm mỹ.”

“Tất cả mọi người đều phẫu thuật thẩm mỹ rồi sao?” Phó Viện trưởng Dương đột ngột hỏi.

Việc này không thể che giấu được, Thạch Đan Phượng lắc đầu, “Lăng đội trưởng, Dương Mi và Hạ Bạch không phẫu thuật thẩm mỹ.”

“Vậy ba người không phẫu thuật thẩm mỹ đã dựa vào cái gì thông quan?”

“Dựa vào tài năng.”

” Tài năng gì?”

Lăng Trường Dạ chen vào nói: “Thật có lỗi, Xin lỗi, tất cả những màn trình diễn tài năng trong trò chơi này chúng tôi sẽ không tiết lộ ra ngoài, phần lớn những tài năng giúp vượt qua vòng đánh giá đều là những tài năng được kỹ năng hóa, thuộc về vấn đề riêng tư.”

Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng đều nhìn anh ta một cái.

Phó Viện trưởng Dương nhìn từng người họ một lượt, đẩy đẩy kính, gật đầu nói: “Tiếp tục đi.”

Thạch Đan Phượng: ” Cũng không còn gì nữa, tôi đã nói gần hết cách chơi trò chơi này rồi.”

Người phụ nữ áo sơ mi hồng hỏi: “Vậy cái ‘thu hút sự chú ý’ mà lão sư chỉ đạo tài nghệ nói, không phải là cạm bẫy à?”

“Không phải.” Lần này người trả lời là Trương Nhuận Nguyệt, “Hai vòng thi đấu cuối cùng, đã đưa lượng truy cập, số liệu hóa số lượng quỷ hồn xem vào hệ thống đánh giá, có thể thu hút sự chú ý, thu hút nhiều quỷ hồn xem hơn, quả thực sẽ đạt được thành tích tốt hơn.”

“Phải, đây đúng là một trò chơi tàn khốc.” Cô ta nói, là một nhân viên chuyên nghiên cứu về trò chơi, không biết đã nghe qua bao nhiêu phó bản trò chơi rồi, có lẽ chỉ cần suy nghĩ một chút cô ta cũng có thể hiểu được sự tàn khốc trong đó, cô ta nói: “Mọi người đã vất vả rồi.”

Cô ta nhìn về phía vị Phó Viện trưởng Dương, hắn ta nói: “Cảm ơn sự hợp tác của các vị.”

Quá trình thuật lại trò chơi đã kết thúc, màn hình lại tối đen.

Vưu Mạc Hàn đứng dậy nói: “Về màn trình diễn của tôi trong trò chơi, mọi người không cần che giấu cho tôi, tôi không ngại người khác biết, bản thân tôi là một diễn viên biểu diễn khí quan.”

Thạch Đan Phượng gật đầu, cười nói: “Cảm ơn mọi người đã chu đáo giấu giếm, nhưng không sao cả, chúng tôi không quan tâm đâu.”

“Không phải giấu diếm vì hai người, trong màn trình diễn tài năng chúng tôi cũng đã tiết lộ những kỹ năng mà chúng tôi không muốn người khác biết.” Lăng Trường Dạ cũng thản nhiên đứng dậy, “Lời hứa của chính nhân quân tử, tất cả các màn trình diễn tài năng trong trò chơi này, không ai được tiết lộ ra ngoài?”

Vưu Mạc Hàn nhìn anh, nói: “Được.”

“Vưu hội trưởng, anh bị ép buộc à?” Hạ Bạch đột nhiên hỏi.

Vưu Mạc Hàn sửng sốt một chút, ông ta biết Hạ Bạch hỏi cái gì, vậy nên đã thẳng thắn nói với cậu: “Ban đầu đúng là vậy, nhưng sau đó thì chúng tôi cũng đã chấp nhận, chúng tôi không cắp không trộm, kiếm sống bằng việc biểu diễn để nuôi bản thân và gia đình, điều đó không có gì đáng xấu hổ.”

“Ừm.” Hạ Bạch tiếp tục hỏi: “Vậy con trai của anh, có phải bị lạc ở nơi anh biểu diễn không?”

“Cũng không hẳn là như vậy.” Vưu Mạc Hàn nói: “Ở Trong trò chơi tôi không nói rõ ràng với mọi ngươi, chỉ nói là lạc mất. Nhưng thật ra là những người ép buộc chúng tôi lúc ban đầu đã bắt con trai chúng tôi đi, không biết muốn làm gì, sau đó họ nói con trai chúng tôi đã trốn thoát, chúng tôi thăm dò thì quả thật nó đã chạy trốn được, vậy nên vẫn đang tìm nó.”

“Tôi hiểu rồi, tôi đã xem ảnh của cậu bé, nếu sau này gặp sẽ liên hệ với câu lạc bộ của hai người.” Hạ Bạch nói dối.

“Cảm ơn cậu.” Vưu Mạc Hàn nói.

Thạch Đan Phượng cố ý lưu lại số điện thoại cho bọn hắn, “Vậy chúng tôi đi trước.”

Hai người mang theo Đơn Gia Dương đã ngốc rời khỏi phòng 201, rất nhanh sau đó thân ảnh bọn họ đã xuất hiện ở bên ngoài cổng bệnh viện, không có xe, bọn họ cứ thế cùng nhau bước vào bóng tối xa xăm.

“Vưu hội trưởng nói bọn họ chấp nhận, không chỉ mỗi ông ta, mà phu nhân hội trưởng và cả người tên Đan Gia Dương kia nữa, có phải cũng họ cũng đã có những trải nghiệm tương tự như ông ấy không?” Trương Nhuận Nguyệt cảm khái: “Bọn họ là những người mệnh khổ.”

“Không phải.” Hạ Bạch lắc đầu, “Bọn họ không cảm thấy khổ, cũng không phải là những người mệnh khổ.”

 Trương Nhuận Nguyệt sửng sốt một chút rồi gật đầu.

Bọn hắn cũng giải tán.

Lăng Trường Dạ còn có việc khác cần phải xử lý, Trương Nhuận Nguyệt và những người khác cần phải đi đăng ký thông tin người chơi, Hạ Bạch và Dương Mi thì cùng nhau trở về phòng bệnh.

Trên đường đi, Hạ Bạch hỏi Dương Mi: “Sao không nói gì cả?”

Dương Mi không phải là người ít nói, lúc nãy đến giờ cứ im lặng suốt, thấy có hơi kỳ lạ.

“Vừa thoát khỏi cái trò chơi quỷ quái kia, vừa mệt vừa buồn ngủ quá chừng, làm gì còn sức mà nói chuyện với mấy người ở Viện Nghiên Cứu chứ. ” Dương Mi che miệng ngáp một cái, ngẩng đầu nhìn về phía cậu, “Em trai Hạ Bạch, cậu có thể cõng tôi về được không?”

Hạ Bạch: “……”

Hạ Bạch cau mày khom người xuống trước mặt hắn.

Dương Mi sửng sốt một chút, sau đó bật cười khe khẽ, kéo Hạ Bạch đứng dậy ôm lấy cổ cậu nở nụ cười, “Em trai à, cậu nghiêm túc thật đó, cậu đối xử với tôi tốt quá đi.”

Hạ Bạch ngây người, đẩy khuôn mặt của Dương Mi đang tiến lại gần ra xa, “Tôi không phải ma quỷ.”

“Tôi đây chỉ có thể hấp dẫn được ma quỷ thôi à?” Dương Mi nói: “Hoa Hạo Minh nói tôi đã được ướp cho ngon miệng rồi, cậu không có cảm giác tôi giống như mối tình đầu à?”

Hạ Bạch trả lời rất trực tiếp: “Không có.”

Dương Mi: “Vậy mối tình đầu của cậu là cái dạng gì?”

Hạ Bạch: “Tôi không có mối tình đầu.”

“Trời ạ, em trai là tiểu xử nam!” Dương Mi vừa kinh ngạc lại vừa vui vẻ nói, lập tức như sống lại, vội vàng rút điện thoại ra, “Tôi phải tranh thủ thời gian nói cho đội trưởng biết mới được.”

Khuôn mặt Hạ Bạch càng thêm ngốc, linh hồn như đang bị một đoàn tàu kéo đi chạy mất.

“Không, không phải, tại sao phải nói cho đội trưởng biết?” Hạ Bạch hoang mang hỏi: “Chúng ta còn phải báo cáo chuyện này nữa sao?”

“Người bình thường thì không cần phải báo, nhưng mà cậu……” Dương Mi đánh chữ xong, quay đầu nhìn Hạ Bạch, cười cong cong hai mắt, “Cậu có thể trở thành người cộng tác với đội trưởng, người cộng tác thì phải hiểu rõ nhau mới tốt, cho nên phải nói.”

Hạ Bạch: “Cộng tác?”

“À, Ừm, đại đa số mọi người trong Đội Tấn Công chúng ta đều có cộng tác, chính là bạn đi vào trong trò chơi cùng nhau ấy.” Dương Mi nói: “Cậu và đội trưởng đều đang đơn độc mà.”

“Vậy còn cậu?” Hạ Bạch hỏi: “Người cộng tác của cậu là ai?”

“Tôi đã thử qua với rất nhiều người rồi.” Dương Mi nói: “Gần đây đang cộng tác cùng với Hoa Hạo Minh, hắn tới đây là để tìm tôi đó, nhưng dạo này không phải cậu dẫn tôi đi cùng sao, vậy nên hắn đang giữ Nhị Oa rồi.”

Hạ Bạch: “…”

Sao cứ có cảm giác những lời hắn nói thật kỳ quái.

Còn chưa kịp nghĩ ra chỗ nào kỳ quái thì điện thoại của Hạ Bạch đã reo lên ting ting mấy tiếng.

Lúc này đột nhiên có nhiều tin nhắn như vậy, không hiểu sao Hạ Bạch lại có cảm giác chẳng lành, không muốn mở điện thoại lên cho lắm.

Lúc nào linh cảm của cậu cũng rất chính xác.

Trong số những tin nhắn được gởi đến, có một tin đến từ Hoa Hạo Minh, người vừa được Dương Mi nhắc đến.

Hoa Hạo Minh: [ Nghe nói cậu vẫn là một tiểu xử nam? ]

Hạ Bạch: “?”

Hạ Bạch: “!”

Cậu vừa định chất vấn Dương Mi, nói cho đội trưởng thì nói cho đội trưởng thôi, mắc gì còn đi nói cho người cộng tác thử của mình làm chi, nhưng khi nhìn thấy những tin nhắn mới nhảy ra, cậu đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Cái tên ngu ngốc Dương Mi này, hắn đã gửi nhầm tin nhắn cho Lăng Trường Dạ thành gởi vào nhóm [ Cung Tiễn ], cũng chính là nhóm của Đội Tấn Công bọn hắn!

 Trong nhóm này từ trước đến nay vẫn chỉ toàn xuất hiện sticker biểu cảm, nay bỗng nhiên có một tin nhắn văn bản.

Dương Mi: [ Đội trưởng! Hạ Bạch vẫn còn là một tiểu xử nam! ]

Phía dưới là một loạt sticker [ Nhị Oa kinh ngạc. jpg].

Trong đó còn lẫn lộn một sticker [ Nhị Oa đã biết. jpg] của Lăng Trường Dạ.

“Ôi! Xin lỗi xin lỗi, tôi gửi nhầm vô nhóm rồi!!” Dương Mi vội vàng xin lỗi Hạ Bạch, “Tôi sẽ giải thích ngay.”

Dương Mi: [ Không phải là em trai Hạ Bạch nói đâu, là tôi đoán thôi. ]

Hạ Bạch: “…”

Trên mặt cậu không còn dấu hiệu sống nữa, linh hồn đã đu hỏa tiễn bay ra khỏi trái đất rồi.

Khi gia nhập nhóm, Hạ Bạch đã kết bạn với một vài người, lúc này bọn họ không ngừng nhao nhao gởi tin nhắn tới “Thăm hỏi” Hạ Bạch.

Hạ Bạch mặt không cảm xúc cảm ơn sự quan tâm của họ, đơ mặt trở lại phòng bệnh, đơ mặt đi tắm rửa, đơ mặt chui vào trong chăn núp. Mãi một hồi lâu thật lâu sau….

Qua một thời gian không còn thấy tin nhắn nữa, Hạ Bạch nghĩ là mọi người trong nhóm hẳn là không nói về chuyện hồi nãy nữa, bấy giờ cậu mới từ trong chăn ló đầu ra, vừa mở điện thoại lên thì trong nhóm xuất hiện một loạt sticker biểu lộ cảm xúc [ Không có việc gì, em trai còn nhỏ mà. jpg].

 

Hết chương 55.

 

Chương 55: Cục Quản Lý Trò Chơi

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên