Chương 56: Tiểu Viện Của Hạ Bạch

 

Chương 56: Tiểu Viện Của Hạ Bạch

 

Hai tiếng sau khi sự việc gửi nhầm tin nhắn xảy ra, Hạ Bạch mới có tâm trạng mở app trò chơi.

Trang thành tựu cá nhân lại sáng lên một địa đồ mới, lần này là địa đồ đặc thù, lấy sân khấu đẫm máu của thần tượng 404 làm trang bìa, góc trên bên phải trang bìa có một ngôi sao nhỏ màu vàng.

Hạ Bạch lại bắt đầu nghiên cứu kỹ năng của Lưu Cường và Chung Tử Thương.

Kỹ năng của Chung Tử Thương là kỹ năng đạo cụ, cậu ta có một đạo cụ tên là【 Thời không chi hoàn 】, đạo cụ này theo như lời cậu ta nói, có thể trói buộc một người, sau khi trói buộc, hai bên có thể triệu hồi nhau đến bên cạnh mình, bất kể sống chết.

Hạ Bạch nghĩ nghĩ, đây là một đạo cụ rất lợi hại.

Nếu trói buộc một người cực kỳ lợi hại, tương đương với việc khi gặp nguy hiểm, hai người có thể sát cánh chiến đấu cùng nhau. Đây chỉ là điều cơ bản nhất. Vẫn còn rất nhiều cách để mở rộng, ví dụ như một người gặp nguy hiểm, người kia có thể triệu hồi anh ta đến bên cạnh mình để tránh xa nguy hiểm, đây cũng là một đạo cụ có thể cứu mạng.

Còn rất nhiều cách sử dụng khác có thể khai thác, ví dụ như triệu hồi nhiều lần, sử dụng như kỹ năng tàng hình, sử dụng như kỹ năng di chuyển nhanh,…

Thảo nào Chung Tử Thương có thể cùng anh trai nhận nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi, xuống những địa đồ khó như vậy. Nếu anh trai cậu ta cũng có kỹ năng, hai người phối hợp với nhau sẽ trở thành một cặp đôi vô cùng lợi hại, giống như Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng vậy.

Hạ Bạch lật sách tử thi ra, nhìn thấy Chung Tử Thương bên trong, khi cậu nhìn qua, Chung Tử Thương cũng ngẩng đầu nhìn cậu, mỉm cười với cậu, giống như ngày đầu tiên cậu ta mới chuyển đến ký túc xá của họ vậy.

“Đàn anh, ngày mai tôi sẽ đưa anh về trường.” Hạ Bạch đặt ngón tay lên đầu cậu ta xoa xoa, thì thào nói.

Cậu lại lại lật sách tử thi đến trang có Lưu Cường, xem kỹ năng của Lưu Cường, móc hết của cải nhà gã.

Kỹ năng của Lưu Cường giống với tên thân phận của gã ta trong trò chơi, đều là 【 Thiên diện nhân 】. Giống như Hạ Bạch đã đoán, chỉ cần gã ta xé mặt người khác dán lên mặt mình, gã ta có thể biến thành người khác.

 

Hạ Bạch không có hứng thú với kỹ năng này, trừ khi đến bước đường cùng, nếu không cậu sẽ không xé mặt người khác, cậu cảm thấy có hứng thú với “Gia sản” của Lưu Cường hơn, xem Lưu Cường còn bao nhiêu khuôn mặt để sử dụng.

Có hết thảy 12 khuôn mặt. Có nam có nữ, có già có trẻ.

Có vẻ như gã ta đã hại không ít người.

Xem xong hai người này, Hạ Bạch tiếp tục nhìn từng người một trong sách tử thi, họ là đồng đội trong tổ của cậu. Xem hết sách tử thi, Hạ Bạch lại đến Trung tâm giao lưu người chơi nhìn một chút.

Không ngoài dự đoán, trang chủ của Trung tâm giao lưu người chơi hôm nay, có hơn một nửa là thảo luận về phó bản Đài truyền hình Hoa Ninh. Ban đầu, chủ đề thảo luận nhiều nhất ở Trung tâm giao lưu là địa đồ mới được hoàn thành gần đây, Đài truyền hình Hoa Ninh lại là địa đồ đặc biệt hiếm gặp trong trong trò chơi, lại có sự tham gia của người chơi nổi tiếng và các bang hội, độ thảo luận cao hơn rất nhiều so với các địa đồ trước, gần như chiếm lĩnh toàn bộ trang.

« Người chơi địa đồ đặc thù này thật đáng sợ »

« Toàn bộ người chơi của Thánh Du Công hội đã toàn quân bị diệt hết rồi à? »

« Tôi đã xem thường Bán Nguyệt Đoàn rồi, có ai tìm hiểu về bang hội này không? »

« Chỉ có mình tôi là để ý đến cậu thiếu niên ngốc nghếch đó thôi sao? »

Hạ Bạch: “… ?”

Trên trang chủ dường như có một bài đăng kỳ lạ xen vào. 

Cậu thiếu niên ngốc nghếch? là nói mình à? Sao lại có người lập topic riêng để thảo luận về cậu thể?

Vốn định bấm vào bài đăng hot nhất đầu tiên để xem, nhưng Hạ Bạch đã không chút do dự bấm vào bài đăng kỳ lạ kia trước.

« Chỉ có mình tôi là để ý đến cậu thiếu niên ngốc nghếch đó thôi sao? »

Lâu chủ: [Hình ảnh ở đầu bài.]  

Lâu chủ này đăng ba bức ảnh, là ba bức ảnh Hạ Bạch xuất hiện trong ba phó bản trò chơi khác nhau, có bức ảnh Hạ Bạch đứng ở góc khuất, hắn ta còn cố ý khoanh tròn lại cho mọi người nhìn.

Lâu chủ: [ Không ai chú ý tới cậu ta à? Tần suất vào trò chơi thật cao, đã liên tục thông quan ba trò chơi, mà ba trò chơi này đều không có cái nào đơn giản, trong đó còn có một cái là địa đồ đặc thù nữa chứ. ]

 2L: [ Đúng vậy! Mà cả ba địa đồ cậu ta chơi đều có thành viên Đội Tấn Công đi cùng! ]

3L: [ Nhìn thì có vẻ không thông minh lắm, nhưng thật ra lại rất thông minh? ]

4L: [ Là đại lão tuổi trẻ tài cao à? Có ai biết cậu ta là ai không? ]

5L: [Wao, là đại lão ẩn tàng à? Không phải là lâu chủ đã phát hiện ra bảo bối đó chứ?! ]

 6L: [Trò chơi nào cậu ta vào cũng đều có đại lão, cũng có thể là được đại lão dẫn dắt. ]

7L: [ Tôi biết cậu ấy, là tình nguyện viên của Trường đại học Y Hòa Bình đến cứu trợ Tuyền Quảng Thị, tên tuổi cụ thể thì không biết. ]

8L: [ Nếu là tình nguyện viên của Trường đại học Y Hòa Bình thì có thể giải thích được rồi, một phó bản trò chơi xuất hiện ở trường cậu ta ta, hai phó bản trò chơi còn lại thì xuất hiện ở nơi cậu ta hỗ trợ, chỉ có thể nói vận may cậu ta không tốt. ]

9L: [ Vận may không tốt chỗ nào? Lần nào cũng gặp được đại lão, thông quan ba phó bản trò chơi không biết kiếm được bao nhiêu điểm tích lũy đâu, địa đồ trò chơi đặc thù còn có thể nhận được phần thưởng đạo cụ. ]

10L: [ Có thể là rất biết cách ôm đùi.]

Xem đến đây, Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, bài đăng này đã bị đẩy ra khỏi trang đầu rất nhanh, không còn nhiều người quan tâm đến cậu nữa.

Cậu yên tâm đi xem bài đăng hot nhất, để xem mọi người thảo luận gì về phó bản trò chơi này.

Cái này đã trở thành sở thích mới ló đầu ra của Hạ Bạch, mỗi khi thoát khỏi trò chơi ra ngoài, nhìn những người chơi khác thảo luận về phó bản bọn hắn vừa mới thông quan, nhưng đừng thảo luận gì về cậu là được.

Xem một lúc, không ngoài dự đoán, bài đăng hot nhất lại trở thành topic cãi nhau, bởi vì có người mỉa mai Thánh Du Công hội, nói rằng Thánh Du Công hội gây chuyện trước, kết quả là toàn quân bị diệt ở trong phó bản trò chơi.

Lúc này Hạ Bạch mới biết chuyện gì đã xảy ra ở Đài truyền hình Hoa Ninh trước khi trò chơi xuất hiện.

Bán Nguyệt Đoàn và Thánh Du Công hội có chung lập trường, về cơ bản thì họ thuộc phe ủng hộ sự xuất hiện của trò chơi. Bán Nguyệt Đoàn có thực lực khá tốt, Thánh Du Công hội muốn họ gia nhập vào đoàn đội của mình để mở rộng địa bàn và thế lực của bọn họ, nhưng là Bán Nguyệt Đoàn không đồng ý.

Lần này Thánh Du Công hội biết được vợ chồng hội trưởng Bán Nguyệt Đoàn đến Tuyền Quảng Thị, bọn họ đã đuổi tới nơi để thảo luận về chuyện này, Bán Nguyệt Đoàn vẫn không đồng ý, vì vậy đã xảy ra tranh chấp, khiến người của Cục Quản Lý Trò Chơi biết được chuyện này.

 Suy xét đến việc hội trưởng và nguyên lão của hai câu lạc bộ đều tham dự, nhưng Bộ Hành Chính của Cục Quản Lý Trò Chơi ở Tuyền Quảng Thị lại không có nhiều người chơi lợi hại, thế là Cục Quản Lý Trò Chơi đã điều động Lăng Trường Dạ đang rảnh rỗi đến đó.

Còn nhóm tình nguyện viên của bọn hắn thì lại tưởng rằng nơi đó xảy ra hỏa hoạn, vậy nên cũng vội vã chạy tới.

Bốn đội, ba phe, có tất cả 44 người cứ như vậy bị cuốn vào trò chơi.

Sau khi bị mỉa mai, Thánh Du Công hội đã bị nhiều người chơi tràn vào bài đăng chửi bới, hai bên cãi nhau qua lại, bài đăng này trở nên vô nghĩa, Hạ Bạch đóng nó lại.

Cậu đến kho dữ liệu nội bộ của cục Quản lý trò chơi, xem kỹ lại thông tin về Thánh Du Công hội.

Thánh Du Công hội là bang hội lớn nhất trong số các bang hội ủng hộ sự xuất hiện của trò chơi, có một hội trưởng, hai phó hội trưởng và mười trưởng lão. Ban đầu có mười ba trưởng lão, nhưng ba trưởng lão đã chết, và đương nhiên, giờ đây con số này đã tăng lên năm người, hai thi thể trong số đó đang nằm ở chỗ Hạ Bạch.

Những người này là nhóm người chơi đầu tiên của Thánh Du Công hội. Việc họ có thể chào đón sự xuất hiện của trò chơi và giúp trò chơi “Sàng lọc” con người đã cho thấy, không ai trong số họ là người tốt, ở đó có đủ loại tội phạm, kẻ biến thái và kẻ điên.

Theo tư liệu ghi chép, hội trưởng của Thánh Du Công hội dường như chưa bao giờ lộ mặt, được cho là người có sức khỏe rất yếu, thường xuyên nằm liệt giường, nhưng không biết vì sao mà các thành viên Thánh Du Công hội lại cực kỳ kính sợ ông ta.

Do hội trưởng không thể chịu được vất vả, những người nắm quyền thực sự của Thánh Du Công hội là hai phó hội trưởng, trong đó có một người là người chơi xếp hạng thứ hai trên bảng xếp hạng điểm tích lũy 【 Thông Linh Giả 】,người còn lại thì thân phận trong trò chơi là gì không ai biết.

Hạ Bạch nhìn một lúc, rồi chìm vào giấc ngủ say.

Sáng hôm sau, Lăng Trường Dạ và Dương Mị đến ăn sáng cùng Hạ Bạch. Sau khi ăn sáng xong, Hạ Bạch cũng chuẩn bị về trường.

 Lăng Trường Dạ nói: “Việc giải quyết xong phó bản Đài truyền hình Hoa Ninh coi như là cậu đã hoàn thành nhiệm vụ trò chơi của tuần tới trước thời hạn, trở về nghỉ ngơi cho tốt, hai tuần sau chính thức bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của Đội Tấn Công.”

“À.” Hạ Bạch nhìn anh một cái, cúi đầu ăn thêm hai miếng cơm trắng, hỏi: “Còn hai người thì sao? Vẫn ở  lại Tuyền Quảng Thị à?”

Dương Mi nói: “Chúng tôi cũng sẽ rời đi, tình hình ở Tuyền Quảng Thị bên này đã ổn định rồi.”

Hạ Bạch: “Hai người đi đâu?”

Dương Mi: “Thành phố Phong Ninh, trụ sở chính của cục Quản lý trò chơi. Em trai, cuối tuần em có muốn đến không? Để họ chuẩn bị cho em một căn nhà gần đó, hầu hết các thành viên của Đội Tấn Công đều ở nơi này.”

 Hạ Bạch: “….”

Ở Cục Quản Lý Trò Chơi, nhà ở không cần dùng tiền mua thật à?

Hạ Bạch gật đầu, “Được, đợi tôi thu xếp xong sẽ đến tìm hai người chơi.”

“Thu xếp cái gì?” Lăng Trường Dạ hỏi.

Hạ Bạch có chút ngượng ngùng, “Trợ lý cuộc sống Tống Lộ nói có thể giúp tôi sửa sang lại tiểu viện, tiểu viện thì không cần sửa, tôi chỉ muốn mở rộng thêm một chút, rộng hơn để Hỷ Thần và các thi thể ở cũng thoải mái hơn, lần trước tôi chôn ông nội, suýt chút nữa đã không tìm được chỗ.”

“…”

Dương Mi rất hiếu kì, “Nhà cậu ở đâu? Chờ lúc nào có rảnh tôi sẽ đến chơi?””

Hạ Bạch đưa địa chỉ cho bọn hắn.

Ăn sáng xong thì bọn hắn liền tách ra.

Hạ Bạch và các tình nguyện viên trở về Trường đại học  Y Hòa Bình ở thành phố Khương Kỳ.

Lúc ấy chiếc xe buýt chở 49 sinh viên rời đi, khi quay về trường chỉ còn lại 40 sinh viên, thiếu mất 9 người, nhưng lại nhiều thêm 8 Đại thể lão sư.

Nhà trường đã tự mình tổ chức một buổi lễ tưởng niệm cho 9 sinh viên đã mất. Hôm đó, Hạ Bạch không tham dự vì cậu không thích những hoạt động như vậy. 

Vừa bước ra khỏi cổng trường, cậu đã nhìn thấy chiếc xe địa hình kia của Lận Tường.

Bây giờ cậu đã có xe riêng, nhưng sau khi Lận Tường nghe được cậu trở về thì háo hức muốn gặp cậu, còn nhiệt tình đề nghị chở cậu về nhà.

Còn chưa lên xe, Lận Tường đã hào hứng nói: “Hạ Bạch! Tôi có tin vui muốn báo cho cậu biết! Tin cực vui!

Hạ Bạch ngồi vào ghế phụ lái, nhìn vẻ mặt háo hức của Lận Tường, cậu phối hợp, hỏi: “Tin gì vui vậy?

Lận Tường không nói, cậu ta trực tiếp cho Hạ Bạch xem.

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Hạ Bạch, cậu ta lấy ra một quả táo thối từ trong túi dưới chân, cố ý xoay một vòng trước mặt Hạ Bạch, sau đó dừng lại trước mắt cậu.

Quả táo thối rữa kia dần dần phục hồi lại như cũ ngay trước mắt Hạ Bạch, mùi hôi thối cũng biến mất, như thể nó vừa được hái từ trên cây xuống, vẫn còn tươi mới.

Cậu ta hoàn toàn không cố làm ra vẻ bí ẩn, Hạ Bạch thật sự sững sờ.

Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hạ Bạch, Lận Tường cảm thấy vô cùng thỏa mãn, hổm rày cậu ta nghẹn muốn chết, cố gắng lắm mới giữ được bí mật, không nói cho Hạ Bạch biết, lúc này được chứng kiến sự kinh ngạc của Hạ Bạch, mọi thứ dường như đều xứng đáng.

Lận Tường đưa quả táo cho Hạ Bạch như dâng báu vật, “Nếm thử xem nào.” 

Hạ Bạch nhận lấy quả táo và cắn một miếng, “Rốp”, chỉ từ âm thanh thôi cũng đủ cảm nhận được độ giòn tan của nó, vị ngọt thanh mát, mọng nước, “Ngon quá, ngon hơn cả táo tôi hái trên núi.”

Lận Tường càng thêm thỏa mãn, khóe miệng cũng muốn kéo tới tận mang tai.

Hạ Bạch: “Kỹ năng hệ trị liệu?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cũng giống như dự đoán trước đây của Hạ Bạch, trò chơi không hoàn toàn chỉ nhằm vào việc giết người, Khi trò chơi xuất hiện, nó cũng mang đến cho con người những kỹ năng, và loại kỹ năng phổ biến nhất là kỹ năng hệ trị liệu. Trong thời gian làm tình nguyện viên, Hạ Bạch đã gặp rất nhiều người chơi hệ trị liệu, những người có thể giúp con người hồi sinh, có thể giúp thịt mọc lại từ trong xương. Khi nhìn thấy khả năng của Lận Tường, điều đầu tiên cậu nghĩ đến chính là kỹ năng hệ trị liệu.

Lúc cậu không biết, Lận Tường đã tham gia vào một phó bản trò chơi và nhận được kỹ năng hệ trị liệu?

“Có lẽ nó thuộc về hệ trị liệu, còn nói chính xác hơn thì là thanh lọc,” Lận Tường nói.

Hạ Bạch lại sững sờ, nếu Lận Tường không nói đó là thanh lọc, cậu hoàn toàn không thể đoán được, cậu nghiêng về khả năng phục hồi hơn, vì nếu ngay cả quả táo thối cũng có thể được thanh lọc trở lại như ban đầu, thì khả năng thanh lọc của Lận Tường chắc chắn không phải là thanh lọc bình thường, phạm vi kỹ năng của nó rất rộng.

 Lận Tường đã rất kích động, nói: “Có thể thanh lọc tất cả ô nhiễm tinh thần và cả ô nhiễm vật chất. Tôi đã thử nghiệm, thậm chí còn có thể thanh lọc một phần tế bào ung thư trên cơ thể con người.”

Hạ Bạch cũng kích động theo, “Thi thể hư thối cũng có thể thanh lọc?”

Lận Tường: “…”

“Được, được chứ. À? Tôi định nói gì nhỉ, à, tôi định kể cho cậu nghe, tôi đã kiếm được kỹ năng này thế nào.”

Hóa ra vào ngày Hạ Bạch và những người khác lên đường đến Tuyền Quảng Thị, Lận Tường đã đến muộn, cậu ta không bỏ cuộc mà cũng lái xe đến Tuyền Quảng Thị luôn, kết quả là khi mua nước trên đường, cậu ta đã bị cuốn vào trò chơi.

Phó bản trò chơi đó cũng giống như phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa mà Hạ Bạch đã đi vào, cũng tồn tại những thứ gây ô nhiễm tinh thần, nhưng so phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa còn trực tiếp hơn, ô nhiễm là chủ đề chính của trò chơi, người thông quan trò chơi không phải chỉ có một mình Lận Tường, nhưng Lận Tường lại là người tỉnh táo nhất trong số những người chơi thông quan phó bản đó, người ít bị ô nhiễm nhất, thế là cậu ta nhận được kỹ năng này.

Ngay lập tức cậu ta quay về thử nghiệm, cậu ta có thể thanh lọc nhiều thứ liên quan đến ô nhiễm, theo đánh giá kỹ năng của cậu ta, táo để lâu bị nấm, vi khuẩn xâm hại thuộc về ô nhiễm, tế bào ung thư trong cơ thể con người cũng thuộc về ô nhiễm, phạm vi xác định rất rộng. Tuy nhiên, những người bị gãy chân như Mạnh Thiên Hữu thì không làm được gì.

Lận Tường đã cố ý liên hệ với Mạnh Thiên Hữu, thử chữa trị cho cậu ta, nhưng vô dụng, chỉ có thể thanh lọc vết thương bị nhiễm trùng của cậu ta.

Hạ Bạch giật mình, cậu nhớ lại trong phó bản trường đại học y Hòa Bình, Lận Tường từng nói họ không có sở thích nào dễ bị dị hoá, nhưng thực tế, ngay cả bản thân cậu cuãng bị dị hoá, nhưng Lận Tường lại không hề có dấu hiệu dị hóa nào. Khi đó, Hạ Bạch còn tưởng là do Lận Tường vào nhà xác muộn nên không có phản ứng, hóa ra Lận Tường thật sự là người có tâm hồn trong sáng, khó bị ô nhiễm bởi những tác nhân bên ngoài.

Lận Tường nói: “Hạ Bạch, tôi cũng có kỹ năng rồi, kỹ năng này nhìn cũng không tệ lắm, về sau nếu cậu tiến vào trò chơi, tôi có thể đi theo cùng với cậu, được chứ?”

Hạ Bạch: “Tôi đã gia nhập Đội Tấn Công rồi.”

Lận Tường: “…..”

Trong lòng cậu ta đang trăn trở, phải làm thế nào mới có thể theo kịp bước chân của người bạn thân nhất này đây?

Hạ Bạch lên tiếng động viên: “Nhưng nếu cậu muốn, có thể cùng tôi đi. Trong trò chơi rất cần những người có kỹ năng như của cậu.”

Nào chỉ là cũng không tệ lắm.

Theo như Hạ Bạch biết, lúc Đội Tấn Công hạ phó bản thường mang theo một người chơi hệ trị liệu có khả năng cứu mạng, kỹ năng của Lận Tường không chỉ đơn thuần là trị liệu, mà có thể nói cậu ta là người chơi hệ trị liệu phù hợp nhất để hạ phó bản.

Lận Tường gật đầu lia lịa: “Hạ Bạch, tôi cũng muốn trở thành người có ích như cậu. Nếu có gì cần, nhất định phải gọi tôi đó.”

Bọn hắn nói chuyện một hồi thì đến tiểu viện của Hạ Bạch.

Hạ Bạch lập tức dẫn cậu ta vào nhà, đào ông nội lên. Hỉ Thần nhà cậu đã mất, nhưng ông nội vẫn còn, vẫn được chôn cất trong sân.

Trên người ông nội đã xuất hiện những đốm thi ban, Hạ Bạch nhìn Lận Tường đầy mong đợi.

Lận Tường: “…..”

Lận Tường ngồi xuống, úp lòng bàn tay hướng xuống dưới. Lòng bàn tay cậu ta tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ, di chuyển chậm rãi theo những chỗ có đốm thi ban.

Những đốm thi ban đó thật sự đã biến mất.

Ông nội đã khôi phục trở lại trạng thái lúc vừa mới qua đời, Hạ Bạch vui vẻ ôm ông nội ra ngoài, dụi đầu mình vào vai ông nội mãi một lúc mới thôi.

Lận Tường nhìn thấy dáng vẻ Hạ Bạch hạnh phúc như thế, bỗng dưng cảm thấy thiết lập này cũng không phải là không thể tiếp nhận.

Ông nội Hạ có gì mà đáng sợ chứ?

Thích thi thể thì có làm sao đâu?

Hạ Bạch và Lận Tường cùng nhau di chuyển ông nội về phòng. Ngay chiều hôm đó đã có người đến nhà Hạ Bạch để mở rộng sân.

Có thể là suy xét đến việc trong nhà có chôn cất Hỉ Thần, vậy nên nhà Hạ Bạch cách rất xa nhà của những người dân khác trong thôn, lần này xây dựng thêm có không gian rất rộng rãi.

Trước đó, Tống Lộ đã tìm cho cậu rất nhiều thợ giỏi, cũng đã thiết kế sơ bộ, và chỉ sau một buổi chiều, sân nhà Hạ Bạch đã được mở rộng. Họ không chỉ mở rộng gấp đôi diện tích, mà còn thiết lập hệ thống bảo vệ và che chắn, để cậu có thể làm bất cứ điều gì trong sân mà không bị người xung quanh nhìn thấy hay nghe thấy.

Đúng lúc là cuối tuần, Lận Tường ở lại giúp cậu dọn dẹp nhà cửa.

Khi Hoa Hạo Minh dẫn theo Nhị Oa đến, lúc đứng ở cửa nhìn vào thì thấy, Hạ Bạch đang dùng cánh tay giun đất cày xới mảnh mộ địa mới trong vườn nhà, hai tên ác bá của Thánh Du Công hội là Cổ Toàn Côn và Lưu Cường thì đang phơi quan tài, Lận Tường thì đang lau tay cho một thi thể.

“…”

Hắn lui lại một bước, tưởng rằng phía trước là một thế giới kỳ ảo nào đó.

Những người khác thì cũng thôi đi, Lận Tường làm sao cũng……

Chẳng phải cậu ta nói mình sợ xác chết nhất sao?

Nhị Oa đứng sau cánh cửa, thò đầu vào viện thăm dò, bỗng thấy một mảng tóc mọc ra từ chiếc chum nước, nó hoảng sợ đến mức ngã nhào ra đất.

Nghe thấy tiếng động, lúc này Hạ Bạch mới nhìn thấy Hoa Hạo Minh và Nhị Oa đã đến.

“Nhị Oa!” Hạ Bạch nhìn thấy nó thì có chút vui vẻ.

Nhị Oa đỏ mặt từ dưới đất bò dậy, trốn ra sau lưng Hoa Hạo Minh, lại cố gắng thò cái đầu nhỏ ra, để cho Hạ Bạch biết, nó không phải là đang sợ.

Hạ Bạch giới thiệu Nhị Oa với Lận Tường, Lận Tường vô cùng kinh ngạc khi biết đứa nhỏ này là người chơi đứng thứ ba trên bảng xếp hạng điểm tích lũy, đồng thời cũng là ngôi sao nhí trong video Thất Lý Thôn mà Cục Quản Lý Trò Chơi vẫn thường dùng để phổ cập kiến thức, cậu ta tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ, không ngừng vây quanh nó quan sát một hồi lâu.

Nhị Oa vẫn khá căng thẳng khi đối mặt với người lạ, lúc Lận Tường vây quanh nhìn nó, cậu bé liền quấn quanh chân Hoa Hạo Minh để trốn, chỉ chốc lát sau đã chóng mặt quay cuồng.

Hoa Hạo Minh bất đắc dĩ đè đầu nó lại, giải thích mục đích mình đến đây: “Ngày mai tôi phải đi đánh một địa đồ trò chơi, địa đồ đó không tiện mang theo Nhị Oa, cậu có thể trông nom nó vài ngày được không?”

Thuật ngữ “Đánh địa đồ” của Đội Tấn Công bọn hắn có nghĩa là, đi đến một địa đồ đã xuất hiện, nhưng nhóm người chơi đầu tiên vào đó tất cả đều chết ở bên trong, địa đồ vẫn chưa được thông quan.

Không phải tất cả người chơi của Đội Tấn Công lúc nào cũng phải sẵn sàng chiến đấu, như thế quá mệt mỏi, mỗi người chỉ cần tham gia một trò chơi mỗi tuần, và chịu trách nhiệm một ngày cụ thể. Hoa Hạo Minh chịu trách nhiệm thứ hai, còn Hạ Bạch phải đi học nên là thứ bảy.

“Tôi có thể đưa nó đi cùng, nhưng tôi còn phải đi học.”

Sau khi giữ Dương Mi mấy ngày, cậu đã không còn kháng cự việc trông Nhị Oa nữa, Nhị Oa sẽ không bao giờ mặc váy Lolita, gọi cậu là anh trai trước mặt mọi người, nhưng việc đưa một đứa trẻ đi học cũng không ổn.

“Vấn đề này đơn giản mà.” Hoa Hạo Minh lấy ra một chiếc túi dán vào người Hạ Bạch, nhấc Nhị Oa lên rồi nhét nó vào trong, “Đây là công cụ mang theo trẻ em chuyên dụng của tổ chúng ta, túi không gian.”

Hạ Bạch nhìn vào chiếc túi chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ, “…”

 Hoa Hạo Minh lại ấn cái đầu nhỏ xuống, hỏi: “Bây giờ ổn chưa?”

Hạ Bạch: “… Ổn rồi.”

Nghe nói cuối tuần sau cậu muốn đến tổng bộ chơi, lúc đó cậu có thể đưa Nhị Oa đến đó, giao cho người khác chăm sóc một tuần.” Hoa Hạo Minh nhìn Nhị Oa đang lén lút ngẩng đầu nhìn Hạ Bạch, nói thêm một câu, “Nếu có thể, cậu thử hướng dẫn nó sử dụng kỹ năng xem thế nào.” 

Hạ Bạch gật đầu đồng ý.

Hoa Hạo Minh ở lại ăn cơm tối, đến sáu giờ chiều thì cùng Lận Tường rời đi. Lận Tường rất nhiệt tình muốn lái xe đưa hắn ra sân bay, hắn cũng không từ chối.

Hạ Bạch thì bắt đầu cuộc sống trông trẻ sáu ngày.

Chỉ còn lại hai người họ trong viện, Hạ Bạch bế Nhị Oa ra khỏi túi không gian, lại vớt em gái Tuyết Mộc ra khỏi bể nước.

Sau quãng thời gian dài chung sống và được nuôi bằng máu tươi, em gái Tuyết Mộc đã chịu ra ngoài, nhưng cô bé vẫn không thích bị chú ý, đặc biệt là không thích bị đàn ông trưởng thành nhìn chằm chằm, thế là Hạ Bạch đã đặt cô bé vào một bể nước nhỏ, phía trên che vài chiếc lá cây cho cô.

Sau khi ăn xong, Nhị oa đã bớt rụt rè hơn, Hạ Bạch giới thiệu với nó, “Đây là em gái Tuyết Mộc.”

Nhị Oa vẫn còn có chút sợ hãi, lúc nó mới vào đã bị cả bể tóc hù cho giật nảy mình, nhưng khi nó nhìn rõ em gái Sở Tuyết Mộc nhỏ xíu như lòng bàn tay, đôi mắt nó dần dần mở to, dùng giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió thỏ thẻ: “Em gái?”

Hạ Bạch gật đầu hài lòng, cậu biết hai đứa nhỏ này rất hợp để chơi cùng nhau.

Vì lúc Nhị Oa ở trong bụng mẹ không phát triển tốt, lúc sinh ra cũng đã dạo qua quỷ môn quan mấy lượt, nên vóc dáng nhỏ bé hơn nhiều so với bạn bè đồng trang lứa, bởi vì mạch máu trên người nó quá nhỏ bé, không nuôi được thân thể quá lớn. Nhỏ là từ miêu tả rõ ràng nhất về cậu bé, nhỏ ở đây không mang một ý nghĩa nào khác.

Trên đời này không ai nhỏ hơn em gái Tuyết Mộc.

Không bằng lòng bàn tay, ngay cả Nhị Oa cũng đều có thể nâng cô lên được.

Mà em gái Tuyết Mộc lại chán ghét đàn ông trưởng thành, còn Nhị Oa thì không liên quan gì đến hai chữ người lớn, lại nhát gan, không hề có tí công kích nào.

Hai đứa nhỏ này rất thích hợp nuôi cùng một chỗ.

Hạ Bạch ngồi trên thềm đá, thử đưa em gái Tuyết Mộc từ bên phải sang bên trái chỗ tay Nhị Oa, thấy em gái Tuyết Mộc không ý có kháng cự thì từ từ chậm rãi giao cho Nhị Oa, “Nhị Oa, em phải bảo vệ em gái Tuyết Mộc giống như lúc ở trong trò chơi bảo vệ anh và Vưu Nguyệt tỷ tỷ vậy nhé.”

Nhị Oa toàn thân cứng ngắc, không dám động một cái, nó ngơ ngác, “Bảo vệ?”

“Ừm.” Hai chân Hạ Bạch đung đưa dưới thềm đá, làn gió chiều từ vùng quê hương dã thổi tới, cậu ngước đầu nhìn lên những vì sao trên bầu trời, nói: “Nhị Oa phải dẫn em gái đi nhìn ngắm thế giới rộng lớn ngoài kia, khi có người nhìn chằm chằm em gái thì phải dũng cảm ngăn cản, che chắn cho em gái, cùng em gái vui vẻ hạnh phúc khỏe mạnh lớn lên.”

Nhị Oa cúi đầu xuống, kinh ngạc nhìn chằm chằm em gái Tuyết Mộc dưới ánh đèn.

Sáng hôm sau, Hạ Bạch nhét hai đứa vào túi không gian, ngồi lên chiếc xe do Cục Quản Lý Trò Chơi cấp cho cậu đến trường.

Tuần này phải chăm sóc bé con, Hạ Bạch không về ký túc xá nhiều, mà dọn đến ở trong căn nhà Tống Lộ mua cho cậu ở khu tập thể đối diện trường.

Căn nhà được trang trí rất ấm cúng, đầy đủ nội thất và đồ điện gia dụng cũng đầy đủ mọi thứ, Hạ Bạch có thể nấu cơm trắng cho Nhị Oa ăn mỗi khi về nhà. Suy xét đến việc Nhị Oa cần ăn những thức ăn có chất dinh dưỡng, cậu lại thêm một món khoai tây xào và một món cà chua ngào đường.

Nhị Oa hỏi: “Em gái?”

Hạ Bạch: “Em gái Tuyết Mộc không ăn cơm, con bé chỉ ăn máu và tình yêu thương.”

Nhị Oa nhìn chằm chằm em gái Tuyết Mộc ngồi ở trong đĩa nhỏ.

Hạ Bạch còn nói những sở thích khác của em gái, “Em gái thích nhìn lên bầu trời, thích hoa đậu hà lan, ừm, thích màu trắng và màu tím nữa.”

Nhị Oa liếc cậu một cái rồi lại cúi đầu xuống, hai vành tai đỏ bừng, hỏi: “Anh thì sao?”

Hạ Bạch thấy bộ dạng nó như thế, nhát gan đến mức đã hai ngày rồi mà còn chưa dám đối mặt với cậu, cũng không thể nói cậu thích thi thể được, nói thế có khi sẽ dọa nó khóc mất, thế là nói: “Anh cũng rất thích hoa.”

Đêm hôm đó, khi Hạ Bạch tỉnh dậy, cậu không thấy Nhị Oa bên cạnh mình đâu.

Vừa quay đầu đã nhìn thấy rèm cửa sổ phòng khách bị kéo ra một góc, lộ ra một chút ánh trăng, Nhị Oa đang ngồi trên đệm êm gần cửa sổ trong phòng khách, nó đang cho em gái Tuyết Mộc trong cốc uống máu.

Một giọt máu nhỏ chảy ra từ mạch máu bé xíu, em gái Tuyết Mộc trong cốc đang tắm mình dưới ánh trăng, hai tay nắm lấy mép cốc, ngửa đầu đón lấy giọt máu kia.

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Bạch cảm thấy thiên nhiên thật thần kỳ, bên trong mạch máu của Nhị Oa có thể chảy ra một giọt máu nhỏ như hạt kê, em gái Tuyết Mộc nhỏ đến mức có thể đứng ở trong cốc, vừa vặn uống hết một giọt máu như vậy, nếu lớn hơn cũng không được.

Cho dù thế giới có vặn vẹo, thiên nhiên có bị bóp méo theo thì nó vẫn thần kỳ và dịu dàng như thế.

 

Hết chương 56.

 

Chương 56: Tiểu Viện Của Hạ Bạch

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên