Chương 57: Cục Quản Lý Trò Chơi

 

Chương 57: Cục Quản Lý Trò Chơi

 

[Đội trưởng, anh đang làm gì vậy?]

 

Bánh sừng bò socola gửi đến một tin nhắn.

 

[Vừa tắm xong, chuẩn bị đi ngủ, còn cậu thì sao?]

 

CC gửi tin nhắn trả lời.

 

Bánh sừng bò socola: [Tôi đã nằm xuống ngủ một lúc rồi.]

 

CC: [Ừm.]

 

Bánh sừng bò socola: [Đội trưởng, mọi người trong đội đều có người cộng tác rồi à? Còn tôi thì sao?]

 

CC: [Cậu muốn cộng tác với ai?]

 

Bánh sừng bò socola: [Nhị Oa vẫn chưa có người cộng tác đúng không? Kỳ thật tôi có thể cộng tác với Nhị Oa, tôi cũng không ngại chăm sóc trẻ con đâu.]

 

Đây là suy nghĩ vừa nảy ra trong đầu Hạ Bạch khi cậu nhìn thấy Nhị Oa đang cho Tuyết Mộc ăn.

 

Chăm sóc bé con đã trở thành nghĩa vụ của mỗi người trong đội, hoặc cũng có thể nói là nhiệm vụ, dường như mọi người cảm thấy rất áp lực, nhưng cậu thì thấy chăm sóc Nhị Oa cũng không có vấn đề gì.

 

Phải vài phút sau CC mới gửi tin nhắn lại, [Nhị Oa không tính là người được lựa chọn cộng tác, bình thường cũng không phải một người đi cùng cậu nhóc tiến vào trò chơi, mà là một nhóm cộng tác.]

 

Bánh sừng bò socola: [Ồ.]

 

Bánh sừng bò socola: [Vậy tôi cộng tác với ai? Hay là chờ thành viên mới?]

 

CC: [Cậu muốn cộng tác với ai?]

 

Bánh sừng bò socola: [Cộng tác với anh.]

 

Thấy bên kia không trả lời, Hạ Bạch định tự giới thiệu bản thân, đẩy mạnh tiêu thụ thì nhìn thấy tin nhắn đến.

 

CC: [Cậu phải vào đội Vong Xuyên trước mới có thể cộng tác với tôi.]

 

Bánh sừng bò socola: [Vậy làm sao để vào đội Vong Xuyên?]

 

CC: [Liên tục thông quan 10 phó bản, đánh giá kỹ năng đạt loại A, ký giấy sinh tử.]

 

Bánh sừng bò socola: [Được, anh chờ tôi.]

 

Việc cộng tác đã được quyết định, tâm tình Hạ Bạch tốt hơn hẳn.

 

Nhị Oa và em gái Tuyết Mộc, một người ngồi trên bệ cửa sổ, một người đứng trong chiếc cốc, cùng nhau tắm dưới ánh trăng.

 

Hạ Bạch hỏi: “Nhị Oa, trước đây em có bạn bè ở Thất Lý thôn không?”

 

Nhị Oa giật mình vì Hạ Bạch bất ngờ lên tiếng, cậu bé quay đầu nhìn Hạ Bạch, sau đó cúi đầu lắc lắc đầu.

 

Hạ Bạch nhìn nó một lúc, giọng nói còn mang theo chút khàn khàn của người vừa thức dậy, không hiểu sao lại khiến cho người ta có cảm giác thật gần gũi và an toàn, “Nhị Oa, sau này không cần lén lút chạy tới trường tiểu học nghe giảng nữa, có thể dẫn em gái đến đồng lúa mạch chơi.”

 

Nhị Oa bị gia đình mình bỏ rơi trong cánh đồng lúa mạch, về sau lén lút đến trường tiểu học nên mới bị cuốn vào trò chơi.

 

Nhị Oa rất nhút nhát, vậy mà lại dám đến trường, chắc chắn là nó rất cô đơn và sợ hãi.

 

Nhị Oa ngơ ngác nhìn Hạ Bạch, dường như không biết phải nói gì.

 

Hạ Bạch nói: “Nhị Oa, thứ bảy này dẫn em về Thất Lý thôn, em dẫn chúng ta đi đến đồng lúa mạch chơi nhé? Được không?”

 

Nhị Oa vẫn luôn không muốn sử dụng kỹ năng của mình, nhà nghiên cứu thiếu trách nhiệm kia vẫn luôn dọa nó, để lại trong lòng nó bóng ma tâm lý thật nghiêm trọng, đó là lý do chính, nhưng xét cho cùng thì vẫn là bắt nguồn từ trò chơi ở Thất Lý thôn.

 

Muốn giải quyết vấn đề thì phải đến Thất Lý thôn một chuyến.

 

Hạ Bạch muốn đưa cậu bé về đó, thử xem liệu có thể cải thiện tình hình được không. Khi nơi đó không còn là ác mộng không dám nghĩ tới, có lẽ kỹ năng của cậu bé sẽ từ từ trở thành một phần của bản thân được nó chấp nhận.

 

Rõ ràng là Nhị Oa có chút căng thẳng, hai bàn tay nhỏ bé quấn chặt vào nhau.

 

“Anh và em gái Tuyết Mộc sẽ đi cùng em, em còn sợ gì?” Hạ Bạch hỏi xong, lại nói: “Nếu em sợ thì chúng ta không đi nữa, chúng ta có thể trực tiếp đến trụ sở của Cục Quản Lý Trò Chơi chơi cũng được.”

 

“Thất Tổ Nương Nương.” Nhị Oa nhỏ giọng nói.

 

Hạ Bạch: “Cái gì?”

 

Nhị Oa chỉ vào Hạ Bạch, “Thất Tổ Nương Nương.”

 

Hạ Bạch không biết Thất Tổ Nương Nương là ai, vì vậy cậu đã hỏi Tống Lộ và Tống Thạch trong nhóm [Hạ Bạch] của mình.

 

Hạ Bạch: [Nhị Oa nói Thất Tổ Nương Nương, Thất Tổ Nương Nương là ai?]

 

Tống Thạch tìm được thông tin rất nhanh, sau đó gửi tài liệu và ảnh vào nhóm.

 

Tống Thạch: [Thất Tổ Nương Nương là vị thần được Thất Lý thôn – nơi Nhị Oa sinh ra thờ phụng, bắt nguồn từ một người phụ nữ có thật trong lịch sử của thôn, bà đã dẫn dắt tổ tiên của Thất Lý thôn thoát khỏi chiến tranh, đến Thất Lý thôn yên bình để ẩn náu, từ đó thôn được thành lập và phát triển lớn mạnh cho tới bây giờ, bọn họ vẫn luôn tin rằng, Thất Tổ Nương Nương sẽ luôn bảo vệ tất cả những người trong thôn của mình.]

 

Bức tượng Thất Tổ Nương Nương trong ảnh được đặt trên núi ở Thất Lý thôn, bất kể ở vị trí nào trong làng, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy được.

 

Vậy nên Nhị Oa đã chỉ vào cậu và nói Thất Tổ Nương Nương, là muốn cậu bảo vệ nó như Thất Tổ Nương Nương à?

 

Nhị Oa vẫn lén nhìn cậu. Hạ Bạch nói: “Nhị Oa, anh sẽ bảo vệ em như Thất Tổ Nương Nương, về đến đó, đảm bảo em sẽ không bị thương tổn.”

 

Nhị Oa gật đầu mấy cái, lắp bắp nói: “Không sợ đâu, không sợ.”

 

Nhận được câu trả lời của cậu bé, nhân lúc Tống Lộ và Tống Thạch đều ở đó, Hạ Bạch trực tiếp nói trong nhóm, thứ bảy này cậu đưa Nhị Oa đi Thất Lý thôn, chủ nhật đến trụ sở Cục Quản Lý Trò Chơi. Tối hôm đó Tống Lộ đã sắp xếp ổn thõa lịch trình cho cậu.

 

Thất Lý thôn và thành phố Khương Kỳ cách nhau khá xa, vậy nên bọn họ phải đi máy bay.

 

Chiều thứ sáu Hạ Bạch không có lớp, vậy nên bọn họ đã bay đến thành phố nơi Thất Lý thôn tọa lạc vào thứ sáu, ở lại khách sạn tại đó một đêm, sáng thứ bảy ăn sáng xong mới ngồi xe đến Thất Lý thôn.

 

Sau khi đến Thất Lý thôn bọn họ không xuống xe, mà lái xe vòng quanh làng một vòng.

 

Hiện tại Thất Lý thôn đẹp hơn so với những gì Hạ Bạch nhìn thấy trong tài liệu rất nhiều. Điều này cũng không có gì lạ, tất cả những nơi trò chơi xuất hiện và được thông quan đều phát triển rất tốt, trong thế giới nguy hiểm này, những nơi như thế dường như đã trở thành bến cảng an toàn.

 

Tất nhiên, trường tiểu học Thất Lý thôn vẫn là nơi phát triển nhất, không còn là hình ảnh cũ kỹ trong phim tài liệu nữa, hiện tại nó đã trở thành trường tiểu học trung tâm thị trấn, nhìn từ xa đã thấy toàn là tường trắng mái đỏ của những lớp học mới.

 

Nhị Oa sững sờ.

 

Đây là chuyện tốt.

 

Cơn ác mộng mà Nhị Oa từng không dám nhớ lại kia đã bị san bằng và biến mất, thay vào đó là một ngôi trường mới sáng sủa, không còn dấu vết đáng sợ nào nữa.

 

Nhị Oa cứ nhìn chằm chằm vào đó, Hạ Bạch dứt khoát cho nó và em gái Tuyết Mộc vào túi không gian, dẫn tụi nó đến trường.

 

Cổng trường dường như cũng được thay mới, cửa sắt dày nặng, cao và rất mới, trước cổng còn có một thôn dân bảo vệ, canh gác rất nghiêm ngặt, thứ bảy trường được nghỉ học, vậy nên Hạ Bạch mới có thể miễn cưỡng được vào, còn phải bị bảo vệ theo dõi sát sao.

 

Dựa trên ký ức của Hạ Bạch về trường tiểu học trong phim tài liệu, trường đã được quy hoạch và bố trí lại, chỗ sân trường diễn ra hoạt động tập thể dục trước đây hiện nay đã trở thành khu giảng dạy, có bốn tòa nhà giảng dạy hai tầng, trước mỗi tòa nhà giảng dạy đều có một bồn hoa, hoa quế vừa rụng, còn có vài cây hoa hướng dương đã chín, hạt đã già.

 

Còn vị trí phòng học trước đây, hiện nay là một sân nhựa, xung quanh trồng rất nhiều cây dương còn non.

 

Hạ Bạch từ từ lấy chân đo một vòng quanh trường, sau đó cảm ơn bảo vệ rồi chào tạm biệt ông luôn.

 

Cậu ngồi trên một tảng đá dưới gốc cây cách trường học không xa, kéo Nhị Oa và em gái Tuyết Mộc ra.

 

Nhị Oa vẫn còn có chút ngây ngốc, dường như vẫn chưa tỉnh táo lại, nhưng hai bàn tay cậu bé đã không còn quấn chặt vào nhau nữa, trông có vẻ không còn căng thẳng như trước nữa.

 

Hạ Bạch nói: “Nhị Oa, nó không còn nữa.”

 

Nhị Oa cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.

 

Em gái Tuyết Mộc nhìn những giọt nước mắt của cậu bé rơi, nói ra câu đầu tiên kể từ khi đến thế giới này. Cô nói: “Mưa rồi.”

 

Hạ Bạch đã cùng ở cùng với cô trong miệng Tuyết Mộc một thời gian, đã nhìn thấy trời mưa. Mỗi lần chị gái khóc, họ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đó là trời mưa.

 

Hạ Bạch dẫn Nhị Oa về xe, họ tiếp tục ngồi xe dạo quanh làng.

 

Bọn cậu nhìn thấy bố của Nhị Oa đang đỡ một người phụ nữ đi về phía trạm y tế của thôn.

 

Mẹ Nhị Oa qua đời, sau khi chữa bệnh cho Nhị Oa tiêu tốn hết gia sản, gia đình nó không thể chịu đựng được nữa, vậy nên họ đã ném Nhị Oa vào cánh đồng lúa mạch, lúc đó Nhị Oa vẫn còn chưa khỏe. Về sau, Nhị Oa được đưa về từ trong tay nhà nghiên cứu đó, bọn họ tưởng Nhị Oa vẫn còn là ma bệnh, vẫn còn là gánh nặng không có điểm dừng, vậy nên đã nói ai cứu thì người đó mang đi, đừng mang về nữa, rồi đuổi những người điều tra đi.

 

Những người điều tra đó đành phải đưa Nhị Oa về Cục Quản Lý Trò Chơi, lúc đó còn gọi là Cục Quản Lý Những Điều Kì Quái.

 

Sau đó, bố Nhị Oa lại kết hôn với một người phụ nữ khác trong thôn, hiện tại người phụ nữ đó đang mang thai.

 

Xe của bọn cậu dừng lại ở bên đường.

 

Trong thôn này không có nhiều xe, huống chi là chiếc xe nhìn vào là biết không hề rẻ này, hai người nhìn nhiều hơn vài lần, còn nhìn ở khoảng cách rất gần.

 

Họ không nhìn thấy bên trong, nhưng người bên trong thì có thể nhìn rõ ràng họ, đặc biệt là khi họ gần như dán vào cửa sổ xe, thậm chí còn mơ hồ nghe được tiếng bọn họ trò chuyện.

 

“Chiếc xe này thật tuyệt.”

 

“Sau này sẽ mua cho con trai chúng ta một chiếc như thế!”

 

Hạ Bạch nhìn Nhị Oa, Nhị Oa chỉ nhìn chằm chằm vào cửa sổ, hình như cũng không có nhiều cảm xúc lắm. Cậu bé cứ nhìn như vậy cho đến khi họ đi qua, không còn nhìn thấy bóng dáng họ nữa mới thôi.

 

Sau khi hai người đi rồi, bọn cậu đã đến cánh đồng lúa mạch.

 

Mùa này, trong đồng lúa mạch chỉ có một lớp mầm lúa màu xanh lục.

 

Hạ Bạch đã chuẩn bị sẵn diều, cậu cũng là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn nên biết, mầm lúa mùa này không sợ trẻ con giẫm đạp, cậu đã từng nhìn thấy rất nhiều đứa trẻ thả diều trên cánh đồng lúa mạch xanh mướt.

 

Diều là một con bướm rất đẹp và rất lớn, có thể đặt em gái Tuyết Mộc lên đó, cho cô bé bay lên trời cao.

 

Hạ Bạch thả diều bay lên cao, sau đó đưa cho Nhị Oa, để em gái Tuyết Mộc không bị rơi, Nhị Oa phải chạy mới được.

 

“Em gái Tuyết Mộc thích nhìn bầu trời, thích nhìn bầu trời nha….” Cậu bé lẩm bẩm, chân giẫm lên mầm lúa mềm mại, chạy hết tốc lực.

 

Gió mát thổi tung mái tóc hơi xoăn trên trán cậu bé, nó thở hổn hển, chạy càng lúc càng nhanh, càng chạy đôi mắt càng sáng, cuối cùng, trên khuôn mặt nó còn nở một nụ cười thật tươi.

 

Hạ Bạch ngồi trên bờ ruộng cao cao nhìn cậu bé, thấy Nhị Oa cười, cậu lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh rồi gửi cho Lăng Trường Dạ.

 

CC: [Ở Thất Lý thôn?]

 

Bánh sừng bò socola: [Ừm.]

 

Hạ Bạch cũng không thấy có gì ngạc nhiên khi anh đoán được, bởi vì hướng Nhị Oa chạy chính là nơi đặt tượng Thất Tổ Nương Nương.

 

Bánh sừng bò socola: [Anh đang ở đâu?]

 

CC: [Hôm qua vừa hạ một phó bản, hôm nay ở nhà với mẹ tôi, mai về Cục Quản Lý Trò Chơi.]

 

Hạ Bạch hài lòng bỏ điện thoại vào túi, gối đầu lên cánh tay nằm trên cánh đồng lúa mạch, vừa phơi nắng vừa ngủ một giấc.

 

Không biết đã qua bao lâu, khi cậu mở mắt ra, mặt trời vẫn còn treo lơ lững trên đầu, nhuộm đỏ những đám mây mềm mại như bông, rải một lớp ánh sáng ấm áp màu cam lên cả thế giới.

 

Có hương hoa ngọt ngào bay vào mũi, Hạ Bạch hít một hơi, sau đó lại nghi hoặc quay đầu, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cậu có chút sững sờ.

 

Nhị Oa và em gái Tuyết Mộc đang ngồi cạnh cậu, không biết đã ngồi ở đó bao lâu rồi.

 

Để mầm lúa mạch không nhấn chìm em gái Tuyết Mộc, Nhị Oa đã dùng một tay đỡ cô ấy, tay còn lại thì vẫn đưa về phía Hạ Bạch.

 

Một bông hoa trắng nhỏ đang nở trong lòng bàn tay cậu bé, nhìn thấy cậu đã tỉnh, Nhị Oa đỏ mặt, lại đưa tay về phía cậu thêm một chút nữa, như thể muốn cậu hái bông hoa đó xuống vậy.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đúng vậy, hái nó xuống.

 

Bông hoa đó mọc ra từ trong lòng bàn tay của Nhị Oa.

 

“Thích hoa nha.” Nhị Oa cúi đầu nói.

 

Hạ Bạch quay đầu, nhìn thấy hai bông hoa trắng nhỏ cũng mọc trên tai cậu bé.

 

Là những bông hoa trắng rất bình thường, giống như hoa mai trắng kiên cường vượt qua mùa đông trên đồng cỏ, những cánh hoa nhỏ bé xếp thành vòng tròn, tràn đầy sức sống.

 

【 Người Trồng Cây 】 Nhị Oa nở hoa.

 

Hạ Bạch chưa từng thấy Nhị Oa sử dụng kỹ năng, cậu chỉ nghe được từ miệng của Quách Dương. Quách Dương nói, mạch máu trong cơ thể Nhị Oa như rễ cây cắm sâu vào lòng đất, mọc ra sức mạnh bùng nổ lan tràn, núi đất nứt vỡ như động đất.

 

Thân phận trong trò chơi của cậu bé là 【 Người Trồng Cây 】, được mệnh danh là người có kỹ năng thân thể mạnh nhất.

 

Trước đây nghe người ta nói cậu ấy là Người Trồng Cây, Hạ Bạch còn cho rằng cậu bé tự biến mình thành cây rồi trồng vào đất, suy nghĩ như vậy cũng không sai, là một cái cây biết nở hoa.

 

Hạ Bạch hái bông hoa đó xuống, “Cảm ơn Nhị Oa.”

 

Nhị Oa dùng tay lau lau trên áo len, cười ngượng ngùng, trên tai lại mọc thêm hai bông, nhưng dường như cậu bé không biết, tay cứ chà chà trên áo len, lại nở thêm một bông hoa nhỏ hơn, tặng cho em gái Tuyết Mộc.

 

Nhị Oa nói: “Cảm ơn nha.”

 

Cảm ơn vì đã đưa nó đến đây.

 

Trên đường rời khỏi Thất Lý thôn, Hạ Bạch đã hỏi Nhị Oa: “Còn sợ không?”

 

Nhị Oa nhìn Thất Tổ Nương Nương ở xa, rồi lại nhìn Hạ Bạch gần bên, “Chỉ một chút thôi.”

 

Nói xong, cậu bé tiến lại gần Hạ Bạch thêm một chút, trên tai lại mọc thêm một bông hoa trắng nho nhỏ.

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Cậu quyết định cứ như vậy đưa Nhị Oa đến Cục Quản Lý Trò Chơi, để những người khác trong Đội Tấn Công cũng nhìn thấy thành tựu đáng tự hào này của Nhị Oa.

 

Cậu bé sẽ chủ động sử dụng kỹ năng, dù hiện tại chỉ mới là nở hoa.

 

Khi bọn cậu đến được trụ sở Cục Quản Lý Trò Chơi thì đã là 11 giờ sáng ngày chủ nhật.

 

Trụ sở tổng bộ của Cục Quản Lý Trò Chơi nằm trong một khu công viên ở ngoại thành thành phố Phong Ninh, một thành phố siêu hiện đại, dù là ngoại thành nhưng chỗ nào cũng thấy những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, tổng bộ của Cục Quản Lý Trò Chơi nằm ở một trong những tòa nhà đó.

 

Hạ Bạch nhìn thấy Tống Lộ đứng ở cửa tòa nhà, khi Hạ Bạch đi học ở trường, không cần cô ấy chăm sóc, cô ấy sẽ ở trong tòa nhà này giúp Hạ Bạch xử lý một số nhu cầu sinh hoạt.

 

Tống Lộ: “Tòa nhà văn phòng của Đội Tấn Công ở tầng 19, nơi đó có nhiều phòng nghỉ, đi nghỉ ngơi trước một lát nhé?”

 

Hạ Bạch: “Được.”

 

Sau khi quét mặt ở cửa và nhận dạng mống mắt xong, Hạ Bạch và Tống Lộ bước vào tòa nhà của Cục Quản Lý Trò Chơi. Vừa bước vào là có thể nhìn thấy một màn hình kiểm tra trò chơi khổng lồ ở sảnh, Hạ Bạch đã từng nhìn thấy nó rồi, trên đó có những chấm nhỏ nhiều màu sắc khác nhau đang nhấp nháy. Bên trong tòa nhà giống như một công ty công nghệ cao, rất hiện đại, có những con robot thông minh đi đi lại lại.

 

Vừa bước vào không bao lâu đã có một nhân viên nữ mặc đồng phục đen đi về phía họ, “Xin chào, cậu có phải là Hạ Bạch không?”

 

Hạ Bạch nhìn thấy ba chữ “Viện Nghiên Cứu” trên thẻ nhân viên của cô ấy, “Đúng, là tôi.”

 

Cô ấy nói: “Phó viện trưởng Dương muốn gặp anh một chút, để nói chuyện về trò chơi.”

 

Cùng lúc đó, trên điện thoại Hạ Bạch cũng xuất hiện cuộc gọi.

 

Yêu cầu cuộc gọi này không xuất phát từ bất kỳ phần mềm nào trong điện thoại, mà giống như xuất phát từ “người gần đây” của tòa nhà này.

 

Trên đó viết rõ ràng tên người gọi: Dương Nghi.

 

Dương Nghi là Viện phó Viện Nghiên Cứu Cục Quản Lý Trò Chơi, là người đầu tiên phát hiện ra kỹ năng trò chơi, thân phận trong trò chơi của hắn ta là 【 Nhà Tư Tưởng 】, nhà nghiên cứu lạnh lùng thông minh nổi tiếng của Cục Quản Lý Trò Chơi, cũng là người mà Hạ Bạch đã gặp ba lần trên màn hình lớn mỗi khi thông quan trò chơi.

 

Hạ Bạch mở video, quả nhiên, đối phương là người quen. “Phó viện trưởng Dương, chào anh.”

 

Dương Nghi: “Vừa thấy cậu đến Cục Quản Lý Trò Chơi nên muốn gặp cậu một chút. Tôi đã nghe nói về việc nhà cậu mất Hỷ Thần, rất có hứng thú với việc này, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”

 

Hạ Bạch nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình không nhúc nhích, suy nghĩ một chút, Lăng Trường Dạ vẫn chưa về, Dương Mi cũng chưa đến, hiện tại không có ai quen thuộc ở đây, cậu lên tầng 19 cũng chỉ ngồi không, đi gặp hắn ta một chút cũng được, biết đâu có thể nghe được một số việc có liên quan đến ông nội và Hỷ Thần từ nhà nghiên cứu thiên tài đã từng nghe và nghiên cứu vô số trò chơi.

 

Dương Nghi đã nói vị trí phòng làm việc của hắn ta với cậu, vậy nên Hạ Bạch đã giao Nhị Oa cho Tống Lộ rồi đi tìm hắn ta.

 

Phòng làm việc của Dương Nghi nằm trong một biệt thự nhỏ phía sau tòa nhà, bên ngoài biệt thự nhìn có chút cổ điển, nhưng bên trong thì lại có cảm giác công nghệ còn cao hơn cả tòa nhà tổng bộ. Dọc đường đi, Hạ Bạch chú ý thấy có rất nhiều camera hình dạng khác nhau quét qua người mình, trong tòa nhà cũng có tiếng ồn của thiết bị, nhưng không rõ ràng lắm, cũng không gây phiền toái gì.

 

Cô nhân viên đó đưa cậu đến cửa phòng làm việc của Dương Nghi, gõ lên cửa một cái, sau khi thấy cửa mở ra thì cô ấy rời đi.

 

Hạ Bạch bước vào, mở to hai mắt nhìn, cảm thấy nơi này và bên ngoài có chút khác biệt, nhưng cậu lại không thể nói rõ được là khác ở chỗ nào

.

Nơi này giống như một văn phòng, có bàn làm việc, máy tính, ghế sofa, lại giống như một phòng thí nghiệm, có một tủ đựng đầy những lọ lọ chai chai được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, còn có một số dụng cụ nhỏ khác mà Hạ Bạch không biết tên.

 

Dương Nghi ngồi sau bàn làm việc, hắn ta mặc một chiếc áo choàng trắng, kính gọng bạc phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo của máy móc, ánh sáng trong đôi mắt hẹp dài vừa lạnh lùng vừa sắc bén.

 

“Mời ngồi.” Dương Nghi đưa tay về phía ghế sofa trước mặt.

 

Hạ Bạch ngồi xuống, Dương Nghi cũng ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện Hạ Bạch, rót cho cậu một ly nước.

 

Hạ Bạch nói cảm ơn, nhưng không uống ngay.

 

Dương Nghi đẩy đẩy kính, nói với Hạ Bạch: “Tôi rất tò mò về việc nhà cậu mất Hỷ Thần, cậu cũng muốn biết họ đi đâu, muốn tìm họ về, đúng không?”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Đúng vậy.”

 

Dương Nghi tiếp tục nói: “Vậy cậu sẽ nói cho tôi biết thông tin về họ thật chi tiết và chính xác nhất, đúng không?”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Đúng vậy.”

 

“Tốt.” Dương Nghi nói: “Vậy cậu hãy nói về thông tin của họ trước đi, ví dụ như họ đến từ đâu, có dấu hiệu gì khi biến mất, tại sao cậu lại muốn tìm họ.”

 

Hạ Bạch cắn môi, “Họ, họ là những tử thi vô gia cư mà ông nội tôi thu nhận khi còn là Cản Thi Nhân, lúc bọn họ biến mất không có dấu hiệu gì. Hôm đó, sau khi tôi nghe tin Tuyền Quảng Thị bị phong tỏa, tôi muốn chôn ông nội đã mất của mình trong sân, lúc đào đất thì va vào quan tài của họ, ngoài ra không có chuyện gì khác.”

 

Dương Nghi lại hỏi: “Cậu sẽ nói thật với tôi, đúng không?”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Tôi sẽ nói thật với anh.”

 

Dương Nghi: “Những Hỷ Thần đó là do ông nội cậu thu nhận khi cản thi? Không có liên quan gì đến cậu?”

 

“Đúng vậy, ông nội đã nói với tôi như vậy.” Hạ Bạch nói: “Nhưng mà, sau đó chúng tôi đã suy đoán, có thể họ là những người mà ông nội tôi đưa ra từ trong trò chơi, vậy nên sau khi ông nội tôi chết cũng biến mất.”

 

Dương Nghi: “Là ngay sau khi ông nội cậu chết, bọn họ cũng biến mất, phải không?”

 

Hạ Bạch lắc đầu, “Không phải, nhưng lúc đó Tuyền Quảng Thị xuất hiện rất nhiều trò chơi, có lẽ là vì lý do này, nhà tôi cách Tuyền Quảng Thị rất gần, chắc là họ bị năng lượng của trò chơi thu hút.”

 

Dương Nghi suy nghĩ một chút rồi tiếp tục hỏi: “Kỹ năng trò chơi của cậu là gì?”

 

Hạ Bạch: “Hoạt tử nhân.”

 

Dương Nghi: “Thân phận trong trò chơi thì sao?”

 

Mồ hôi trên trán Hạ Bạch tuôn ra như mưa, vẻ ngây ngốc trên khuôn mặt cũng bị phá vỡ, cậu chớp mắt, nói: “Cản Thi Nhân, tôi có thể điều khiển tử thi.”

 

Dương Nghi quan sát cậu một lúc rồi nói, “Cậu có thể cho tôi một chút máu của minh để tôi nghiên cứu, phải không?”

 

“Tôi. . . . . .”

 

Dương Nghi: “Cậu sẽ đồng ý với tôi, cho tôi một chút máu của mình để tôi nghiên cứu.”

 

Hạ Bạch: “Tôi. . . . . .”

 

“Rầm!” Bỗng nhiên cửa bị đá tung ra, tiếng động lớn khiến Hạ Bạch lắc đầu, tỉnh táo lại, cậu nhìn về phía cửa, nhìn thấy Dương Mi đang tức giận, còn Lăng Trường Dạ thì mỉm cười.

 

Dương Mi: “Dương Nghi anh đang làm gì vậy?! Anh điên rồi à! Lúc đó anh nghiên cứu Nhị Oa vẫn chưa đủ phải không?!!!!”

 

Lần đầu tiên Hạ Bạch nhìn thấy vẻ mặt Dương Mi nghiêm trọng như vậy, âm u đến mức có thể nhìn thấy cả hận ý.

 

Thái độ của Lăng Trường Dạ thì có vẻ hiền hòa hơn Dương Mi một chút, anh lịch sự nói: “Có lẽ phó Viện trưởng Dương không biết, Hạ Bạch là thành viên chính thức của Đội Tấn Công, anh không có quyền tùy tiện gọi cậu ấy đến đây nghiên cứu.”

 

Dương Nghi đứng dậy, nhìn Dương Mi một cái, rồi mặt không đổi sắc nhìn thẳng vào mắt Lăng Trường Dạ, “Cậu ấy có dị thường, tôi có quyền tiến hành một số nghiên cứu phù hợp với quy định của Cục Quản Lý Trò Chơi.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Dị thường ở đâu?”

 

Dương Nghi chỉ vào phía sau Hạ Bạch, Hạ Bạch quay người nhìn theo, không biết từ lúc nào phía sau cậu đã xuất hiện một màn hình, trên màn hình là hình ảnh của cậu, phía trên là một mảnh đỏ au.

 

“Năng lượng trò chơi trong người cậu ấy đã vượt quá mức cho phép, có thể nói còn cao hơn cả Nhị Oa đã tiến vào trò chơi hơn trăm phó bản, nhưng cậu ấy mới chỉ vào ba phó bản, như vậy có hợp lý không?”

 

Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình đó vài giây, cười nói: “Theo như tôi biết, đây chỉ là thiết bị cá nhân của Phó Viện trưởng Dương, Cục Quản Lý Trò Chơi vẫn chưa phê duyệt chính thức, có thể phát hiện ra biến động năng lượng trò chơi trên người và trên đất như nhau, từ đó suy đoán mối liên hệ giữa người và trò chơi cũng chỉ là giả thuyết, vẫn chưa được kiểm chứng.”

 

Dương Nghi không phản bác, hắn ta lạnh lùng nói: “Cậu ấy có thể là điểm đột phá trong nghiên cứu trò chơi, tôi chỉ cần một chút máu của cậu ấy, cho dù là cục trưởng đến đây cũng không thấy tôi quá đáng.”

 

“Xét đến những nghiên cứu mà Phó Viện trưởng Dương đã từng thực hiện đối với Nhị Oa của đội chúng tôi, tôi thấy việc này rất quá đáng.” Lăng Trường Dạ nói, không đợi Dương Nghi phản bác, Lăng Trường Dạ đã nhìn thẳng vào mắt hắn ta, ánh sáng màu xanh da trời hiện lên, “Phó Viện trưởng Dương, chúng ta có cần phải giằng co nữa không?”

 

Dương Nghi nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, cuối cùng cũng nhường một bước, “Tôi sẽ báo cáo với cục trưởng.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Đương nhiên, đó là quyền của anh.”

 

Nhìn thấy vậy, Hạ Bạch cũng không cần đội trưởng nói, cậu lập tức ngoan ngoãn đi theo hai người ra ngoài.

 

“Xin lỗi, là do tôi sơ suất, tôi nghĩ ở trụ sở Cục Quản Lý Trò Chơi rất an toàn, anh ta sẽ không dám trắng trợn làm gì tôi khi đang ở tổng bộ.” Hạ Bạch thành thật xin lỗi hai người.

 

Ánh sáng xanh trong mắt Lăng Trường Dạ đã biến mất, “Cậu biết anh ta đã làm gì với mình?”

 

Hạ Bạch mơ hồ biết một chút, “Thân phận trong trò chơi của hắn ta là 【 Nhà Tư Tưởng 】, những gì hắn ta nghĩ có thể trở thành hiện thực ở một mức độ nào đó?”

 

Vậy nên, khi Dương Nghi nói với cậu là cậu sẽ không nói dối hắn ta, cậu rất khó nói dối Dương Nghi, chỉ có thể nói thật trước mặt hắn ta, dù cậu có nhận ra điều gì cũng vô ích.

 

“Ừm.” Lăng Trường Dạ không trách mắng cậu, “Kỹ năng của hắn ta rất khó phòng, sau này cậu đối mặt với hắn ta phải chú ý một chút.”

 

Hạ Bạch liên tục gật đầu, kỹ năng của Dương Nghi quả thật rất khó phòng, kỹ năng của hắn ta cũng rất thích hợp làm nghiên cứu.

 

Hai người nói thêm vài câu, lúc này Hạ Bạch mới để ý thấy Dương Mi vẫn luôn lặng yên không nói chuyện, cậu nhớ lại lần trước Dương Mi cũng có chút dị thường, sau khi gặp Dương Nghi lúc thuật lại trò chơi cho những người của Viện Nghiên Cứu ở bệnh viện chỉnh hình Tuyền Quảng Thị, hắn cũng không muốn nói chuyện.

 

Dương Mi, Dương Nghi, hai người họ đều là họ Dương, chẳng lẽ họ có quan hệ gì với nhau à?

 

Hạ Bạch nhìn thấy vẻ mặt không muốn nói chuyện của Dương Mi, không hỏi trực tiếp, mà đợi sau khi đến tầng 19 của Đội Tấn Công mới nhắn tin hỏi Lăng Trường Dạ.

 

CC: [Dương Nghi là anh ruột của Dương Mi.]

 

Hạ Bạch sững sờ. Dương Nghi và Dương Mi quả thật là hai người hoàn toàn khác nhau, rất khó liên tưởng họ là anh em ruột.

 

Dương Nghi là nhà nghiên cứu thông minh, Hạ Bạch đã biết người nghiên cứu Nhị Oa năm đó chính là Dương Nghi, hắn ta đã bị xử phạt rất nặng, nhưng hiện tại vẫn là viện phó Viện Nghiên Cứu, đủ thấy đóng góp của hắn ta trong việc nghiên cứu trò chơi lớn như thế nào, là một tên điên cố chấp, nhưng cũng là một thiên tài.

 

Còn Dương Mi thì, ngược lại với hắn ta, ngốc nghếch, vụng về, bị thẻ người yêu ảnh hưởng, nhìn cái gì cũng có bộ lọc tình yêu.

 

Bánh sừng bò socola: [Sao mà mối quan hệ của họ lại thành ra như vậy? Vì Nhị Oa à?]

 

CC: [Cũng không hoàn toàn do cậu nhóc. Gia đình họ rất nghèo, từ nhỏ Dương Nghi đã xuất sắc, có lẽ vì bị gia đình liên lụy nên có chút bất mãn với cha mẹ. Sau khi hắn ta có được kỹ năng này, lúc trò chơi xuất hiện trong nhà họ, lúc bọn họ ở trong trò chơi, vào thời khắc nguy hiểm hắn ta đã tức giận nói với cha mẹ mình một câu “Nếu các người chết đi thì tốt rồi”, do kỹ năng của hắn ta, cha mẹ bọn họ đã bị quái vật xé xác trước mặt Dương Mi.]

 

Hạ Bạch sửng sốt, cậu quay đầu lại nhìn Dương Mi, Dương Mi đang ngồi ở một góc trên ghế sofa, cúi đầu nhìn cốc nước cầm trên tay, ngón tay vô thức vuốt qua vuốt lại thật mạnh lên cốc nước.

 

CC: [Đây chỉ là những gì tôi nghe được từ người khác, cụ thể như thế nào tôi cũng không biết, tôi cũng nghe nói, trước đây quan hệ anh em của Dương Nghi và Dương Mi rất tốt, anh em rất thân thiết.]

 

Hạ Bạch chợt nhớ lại lúc ở công viên giải trí Tuyền Quảng Thị, Dương Mi nói hắn không hơn cậu bao nhiêu, cũng có thể gọi cậu là ca ca, sau khi cậu đồng ý, Dương Mi đã gọi cậu một tiếng ca ca dưới bầu trời rực rỡ pháo hoa muôn màu, nhưng chỉ gọi một tiếng rất nhẹ. Về sau, cậu không bao giờ nghe hắn gọi nữa.

 

Hết chương 57.

Chương 57: Cục Quản Lý Trò Chơi

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên