Chương 58: Ngũ Cô Thôn (phần 1)

 

Chương 58: Ngũ Cô Thôn (phần 1)

 

Cửa phòng nghỉ bị gõ vang, một số người trong Đội Tấn Công lục tục đi vào. Dương Mi đặt cốc xuống, khôi phục lại vẻ mặt như bình thường.

 

Biết Hạ Bạch muốn đến tổng bộ Cục Quản Lý Trò Chơi, những thành viên của Đội Tấn Công ở thành phố Phong Ninh, ai rảnh rỗi cũng đều đến để gặp mặt thành viên mới của đội, Hạ Bạch lại làm quen thêm 9 người chơi lợi hại nữa.

 

Toàn bộ tầng 19 đều là của Đội Tấn Công, ở đây có khu vực văn phòng, khu vực nghỉ ngơi, và một nhà ăn lớn, hiện tại bọn họ đang tụ tập ăn uống ở nhà ăn này.

 

Tống Lộ cũng đưa Nhị Oa đến, lúc Nhị Oa vào, trên tai cậu bé vẫn còn hai bông hoa trắng nho nhỏ.

 

Lúc đầu mọi người còn tưởng cậu nhóc đeo hai cái bông lên tai, vậy nên mọi người bắt đầu trêu chọc nó.

 

Chỉ có Lăng Trường Dạ ngồi gần Nhị Oa nhất là nhìn ra được điều gì đó, anh đưa tay bóp nhẹ lên một bông hoa trắng trên tai Nhị Oa, nhẹ nhàng kéo ra, tai Nhị Oa cũng bị kéo theo, để lộ ra cuống hoa dính liền với tai cậu bé.

 

Ở đây không có ai là ngu ngốc cả, nụ cười trên môi họ lại biến thành ngạc nhiên.

 

Nhị Oa che tai, tránh xa Lăng Trường Dạ một chút, xích lại gần Hạ Bạch thêm một chút.

 

Lúc này cậu bé mới biết là tai mình cũng mọc hoa, nó tự mình hái xuống bỏ vào túi, ở trước mặt nhiều người như vậy, nó ngại không dám tặng hoa cho Hạ Bạch.

 

Hoa Hạo Minh ngạc nhiên hỏi: “Đây là… chuyện gì vậy?”

 

Đối mặt với những ánh mắt tò mò, Hạ Bạch nói thẳng: “Nhị Oa nở hoa rồi.”

 

“…..”

 

Dương Mi nghiêng đầu lại, “Nhị Oa gặp phải người mình thích rồi à?”

 

“…..”

 

“【Người trồng cây】, là cây, cây Nhị Oa này nở hoa rồi sao?” Một người chơi tên là Doãn Tùng Tuyền nói, vẻ mặt hắn ta kinh ngạc không thôi, “Nhị Oa đã sử dụng kỹ năng của nó ngoài trò chơi rồi sao?”

 

Hạ Bạch gật đầu.

 

Mọi người lại càng thêm ngạc nhiên hơn.

 

Những người ngồi ở đây ai cũng đã từng cùng Nhị Oa hạ phó bản, ai cũng biết để Nhị Oa sử dụng kỹ năng khó khăn như thế nào, thực sự phải đến lúc sắp chết cậu bé mới bùng nổ kỹ năng, tạo ra một trận địa chấn, hơn nữa, sau khi nó sử dụng kỹ năng một lần rồi thì phải rất lâu sau mới có thể sử dụng lần thứ hai.

 

Ngoài trò chơi, lúc nào Nhị Oa cũng được đồng đội bảo vệ, không thể đối mặt với nguy hiểm chết người, có thể nói là rất an toàn và thoải mái, vậy nên làm sao có chuyện nó sử dụng kỹ năng? Hơn nữa, đó lại là hình thức thể hiện mà bọn họ chưa từng thấy bao giờ.

 

Lúc Hoa Hạo Minh giao Nhị Oa cho Hạ Bạch, thấy Nhị Oa thích Hạ Bạch như vậy nên đã bảo Hạ Bạch thử hướng dẫn Nhị Oa sử dụng kỹ năng xem thế nào, không ngờ cậu thực sự làm được. Hắn tò mò: “Làm sao cậu làm được vậy? Không phải là dùng tử thi đó chứ?”

 

“…” Hạ Bạch nói: “Tôi đưa Nhị Oa về Thất Lý Thôn chơi một ngày, thế là cậu nở hoa cho tôi.”

 

Ngày đó Hạ Bạch nói với Nhị Oa là em gái Tuyết Mộc thích hoa đậu Hà Lan, Nhị Oa hỏi cậu thích gì, cậu chỉ tùy tiện nói, nhưng cũng không hẳn là nói dối, cậu cũng nói là mình thích hoa.

 

Lúc tỉnh dậy trên cánh đồng lúa mạch ở Thất Lý Thôn, nhìn thấy Nhị Oa cầm một bông hoa tặng cho mình, cậu cũng rất ngạc nhiên, còn có chút xúc động.

 

Nhị Oa biết bọn cậu thích hoa, lúc cậu ngủ, nó đã rất cố gắng để nở hoa tặng cho bọn cậu.

 

Nghe Hạ Bạch nói đã đưa Nhị Oa về Thất Lý Thôn, mấy người chợt hiểu.

 

Ngày đó khi đưa Nhị Oa về Thất Lý Thôn, điều tra viên đã bị gia đình nó đuổi ra khỏi nhà, Nhị Oa phải chịu tổn thương lần thứ hai, từ đó trở đi bọn họ cũng không đưa Nhị Oa về nữa.

 

— Không phải. Hoa Hạo Minh nói: “Tôi cũng đã từng đưa Nhị Oa về trường tiểu học Thất Lý Thôn, sao cậu bé không nở hoa cho tôi?”

 

“…”

 

Hạ Bạch nói: “Có lẽ lúc đó trường tiểu học Thất Lý Thôn chưa được xây dựng lại, năng lượng của Nhị Oa cũng không đủ?”

 

Lăng Trường Dạ bổ sung thêm một lý do quan trọng hơn: “Bởi vì Nhị Oa rất thích Hạ Bạch.”

 

Hoa Hạo Minh cảm thấy có chút đau lòng.

 

Rất nhiều người ở đây cũng giống vậy.

 

Lăng Trường Dạ: “Do Nhị Oa có một số trải nghiệm đặc biệt, trong thâm tâm nó việc sử dụng kỹ năng gắn liền với tử vong, nguy hiểm, sợ hãi, vậy nên đã rất kháng cự việc sử dụng kỹ năng, chỉ khi nguy hiểm nhất, buộc phải sử dụng thì nó mới dùng, sau đó lại càng củng cố nhận thức đó hơn, càng kháng cự việc sử dụng kỹ năng hơn, cuối cùng cứ rơi vào một vòng luẩn quẩn.”

 

Cũng không phải bọn họ chưa từng nghĩ đến, cũng đã thử qua cách thức hướng dẫn ôn hòa hơn, nhưng kỹ năng của Nhị Oa vẫn như con ốc sên co rút trong vỏ, phòng bị với họ, không muốn ra ngoài.

 

Còn Hạ Bạch thì ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã cứu Nhị Oa, ở trong lòng Nhị Oa tất nhiên là có khác biệt, ngay từ đầu nó không phòng bị Hạ Bạch, trái lại còn rất muốn thân cận với cậu.

 

Hơn nữa, cậu nói mình thích hoa, Nhị Oa lại có thể nở hoa, Nhị Oa có cảm giác ấm áp và an toàn, vì vậy nó mới thích nở hoa cho Hạ Bạch.

 

Lăng Trường Dạ: “Sau này Nhị Oa sẽ có nhận thức, hóa ra kỹ năng không đồng nghĩa với nguy hiểm, không đồng nghĩa với sợ hãi, mà còn đồng nghĩa với tình yêu, đến lúc đó nó sẽ dần dần sẵn lòng sử dụng kỹ năng.”

 

“Oa! Quá tốt rồi!” Dương Mi tiến lại gần, “Nhị Oa, em cũng nở hoa cho anh đi.”

 

Nhị Oa không chút lay động.

Dương Mi rất muốn nhìn con ốc sên nhỏ này nở hoa, “Vậy em nở cho em trai Hạ Bạch đi?”

 

Nhị Oa nhìn về phía Hạ Bạch, thấy Hạ Bạch cũng đang nhìn mình, trong mắt nó có ánh sáng rạng rỡ hạnh phúc, tai nó đỏ lên, chưa kịp xoa tay thì một bông hoa đã nở trên tai nó.

 

“Wao!”

 

Vài anh chàng to con lục lưỡng thấy vậy cũng phát ra tiếng cảm thán hết sức nữ tính.

 

Bọn họ cũng đều là người đã từng dẫn dắt Nhị Oa, về sau cũng có thể nói là đã chứng kiến Nhị Oa lớn lên, nhìn thấy Nhị Oa nhút nhát giống như con chim sợ cành cong, lúc nào cũng cảnh giác với xung quanh, nhưng bây giờ đã yên tâm vui vẻ nở hoa, trái tim của những người cha già, người mẹ già xúc động vô cùng.

 

Mọi người vừa vui mừng thay cho Nhị Oa, vừa khen Hạ Bạch, bữa tiệc hôm nay ai cũng rất vui vẻ.

 

Sau bữa tiệc, Hạ Bạch dẫn Nhị Oa đi dạo quanh trụ sở của Cục Quản Lý Trò Chơi, lúc này mới biết Cục Quản Lý Trò Chơi thực sự rất lớn. Tòa nhà cao 50 tầng này, tầng nào cũng đều có rất nhiều người làm việc.

 

Ngoài tòa nhà cao tầng này ra, còn có vài căn biệt thự nhỏ xung quanh cũng của Cục Quản Lý Trò Chơi, những căn biệt thự đó thuộc Viện Giáo Dục, Viện Nghiên Cứu, và một bệnh viện.

 

Đi dạo xong, Hạ Bạch và Dương Mi đến khu chung cư đối diện khu công viên, rất nhiều người của Cục Quản Lý Trò Chơi đều ở đó, hiện tại Hạ Bạch cũng có một căn nhà ở đó.

 

Dương Mi và Hoa Hạo Minh muốn làm ấm nhà cho Hạ Bạch, vậy nên tối nay ăn lẩu ở đó.

 

“Hay là gọi đội trưởng đến?” Dương Mi nói.

 

Hoa Hạo Minh: “Thôi đi, anh ấy không ăn lẩu.”

 

Hạ Bạch: “Tại sao không ăn lẩu?”

 

Hoa Hạo Minh: “Bởi vì có mùi chứ sao.”

Dương Mi và Hoa Hạo Minh bắt đầu chê bai Lăng Trường Dạ, gì mà trong phó bản cũng phải thay quần áo, trong thôn làng hoang vắng cũng phải thay ga trải giường.

 

Chủ đề này Hạ Bạch cũng có thể tham gia, thậm chí Nhị Oa cũng có thể nói vài câu, vì vậy cuộc trò chuyện đã kéo dài rất lâu, nói một hồi lại lan đến việc kỹ năng CC của Lăng Trường Dạ thật đáng ghét, thật khiến cho người ta đau răng.

 

Lúc này Hạ Bạch mới biết, Lăng Trường Dạ mới gia nhập Cục Quản Lý Trò Chơi không lâu, muộn hơn nửa số người trong Đội Tấn Công, lúc đó rất nhiều người không phục vì anh lên làm đội trưởng, nhưng tất cả đều bị anh đánh cho phục, cách thức anh dùng cũng đơn giản lắm, chính là sao chép kỹ năng của họ rồi đánh lại họ.

 

Quả thật là rất đau răng, Hạ Bạch nghĩ đến cảnh “tự mình đánh mình” cũng cảm thấy răng ê buốt, cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao lần đầu tiên Hoa Hạo Minh nhắc đến đội trưởng của mình lúc ở trong phó bản Đại Học Y Hòa Bình lại có vẻ mặt đau răng như vậy.

 

Lúc Lăng Trường Dạ gọi video tới, Hạ Bạch vẫn còn đang nghe hai người kia chê bai anh.

 

Anh chỉ nói một câu đã dập tắt bầu không khí sôi nổi chỗ bọn họ, “Dương Nghi đã báo cáo chuyện của cậu với cục trưởng.”

 

Hoa Hạo Minh nghe xong, hỏi: “Chuyện gì?”

 

Hạ Bạch kể đơn giản lại mọi chuyện cho hắn nghe.

 

Hạ Bạch hỏi: “Cái máy của Dương Nghi có chính xác không?”

 

Hoa Hạo Minh: “Cậu từng nhìn thấy máy dò trò chơi ở Tuyền Quảng Thị rồi đúng không? Nó có thể thông qua việc bắt giữ dao động năng lượng đặc biệt của trò chơi để xác định vị trí địa đồ trò chơi ngay khi trò chơi bắt đầu, lúc đó các tình nguyện viên mới có thể cùng đội cứu hộ đến hiện trường trò chơi ngay lập tức để chờ cứu viện.”

 

“Đã từng nhìn thấy.” Ngày đầu tiên Hạ Bạch đến Tuyền Quảng Thị đã nhìn thấy một màn hình lớn ghi chú vị trí trò chơi ở văn phòng nhà ăn đó.

 

“Tương tự như vậy, có thể thông qua việc bắt giữ dao động năng lượng đặc biệt của trò chơi, xác định vị trí trò chơi chưa thông quan, thậm chí còn có thể thông qua cường độ dao động mạnh hay yếu để đưa ra phỏng đoán cơ bản suy đoán độ khó của trò chơi, thường thì số lần mở càng nhiều, người chơi chết càng nhiều, dao động năng lượng càng lớn.” Hoa Hạo Minh nói: “Như vậy có thể thấy, máy dò đã rất hoàn thiện, tính toán dao động năng lượng của trò chơi rất chính xác.”

 

“Chỉ là, bắt giữ năng lượng trò chơi trên cơ thể con người không đơn giản như vậy, công nghệ này chưa được xác nhận hoàn toàn, nhưng cũng có thể giải thích một số vấn đề.” Hoa Hạo Minh hỏi: “Vậy tại sao năng lượng trên người cậu lại vượt mức?”

 

Hắn lại quay về với cảm giác như lúc đầu mới gặp Hạ Bạch, cứ luôn cảm thấy cậu có vấn đề. Tất nhiên, bây giờ hắn không còn nghi ngờ và phòng bị như lúc đó nữa.

 

Hạ Bạch: “Bởi vì trên người tôi còn Cổ Toàn Quân và Lưu Cường à? Còn có cả đạo cụ của Chung Tử Cang nữa, máy dò bắt giữ được ít nhất là năng lượng của ba người chúng tôi?”

 

“…..”

 

Thế thì có thể giải thích được.

 

Lăng Trường Dạ: “Nếu cục trưởng gọi cậu đi, cậu cứ nói với ông ta như vậy.”

Hạ Bạch gật đầu, “Được.”

 

Hạ Bạch hỏi: “Cục trưởng là người như thế nào?”

 

Lăng Trường Dạ: “Là một ông già họ Vương nghiêm khắc.”

 

Hạ Bạch yên tâm hơn một chút, so với những người ở các độ tuổi khác, cậu có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với người già nhiều nhất.

 

Ban đầu dự định tối nay Hạ Bạch phải bay về, chuyện này cũng không phải là bí mật gì, nếu cục trưởng muốn gặp cậu, chắc chắn sẽ báo trước cho cậu biết.

 

Không ngờ, trước khi lên máy bay một tiếng rưỡi, cục trưởng vẫn không gọi cậu đi.

 

Nếu đã như vậy thì Hạ Bạch cứ đến sân bay như đã định trước thôi.

 

Nhưng không ngờ, cục trưởng không gọi cậu đi, nhưng Dương Nghi mặt lạnh lại đứng chặn cậu ở trước cửa nhà.

 

Hạ Bạch còn chưa kịp phản ứng thì Dương Nghi đã đi vào nhà cậu, đóng sầm cánh cửa sau lưng, đóng chặt lại.

Mấy người còn chưa kịp hỏi hắn ta muốn làm gì thì hắn ta đã gọi video call cho một người, chiếu lên bức tường trắng trong phòng.

 

“Dương Nghi, cậu lại muốn làm gì?” Một giọng nói già nua truyền đến từ phía sau mọi người.

 

Hạ Bạch quay người lại, vừa lúc nhìn thấy người trên tường, cậu có chút ngẩn người, đây không phải là lão Vương trong nhóm [Cả đời không qua lại với nhau] à?

 

Có một thời gian, mấy ông già trong nhóm rất thích khoe ảnh gia đình vui vẻ lên nhóm, như thể đang cố tình khoe khoang điều gì đó, Hạ Bạch cũng bị ông nội dẫn đến tiệm chụp hình, chụp rất nhiều ảnh, sau đó đăng lên nhóm.

 

Vì vậy Hạ Bạch mới biết vài người trong nhóm, ông lão trên màn hình trước mắt chắc chắn là lão Vương trong nhóm đó, không thể sai được.

 

Lăng Trường Dạ và những người khác nhìn khi thấy người trong video thì đều gọi một tiếng: “Cục trưởng Vương.”

 

Hạ Bạch: “…?”

 

Cục trưởng? Cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi?

 

Trong nhóm [Cả đời không qua lại với nhau] không phải là một nhóm người già yếu bị thời đại bỏ rơi sao?

 

Ông nội của cậu, người cả ngày không có việc gì làm, lại là một người chơi thần bí sở hữu đạo cụ rất khủng khiếp.

 

Lão Vương, người luôn tỏ ra thâm sâu trong nhóm lại càng huyền ảo hơn, hóa ra lại là cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi?

 

Còn có bất ngờ nào khác mà cậu chưa biết không?

 

Hạ Bạch nhớ lại, lúc đó chính lão Vương là người nói thế giới của họ có vấn đề lên nhóm, còn gửi một liên kết để cậu mở trò chơi.

 

Cậu cũng nhớ, vào ngày khai giảng, lão Vương cũng có nói trong nhóm nếu có việc gì thì phải gọi điện cho ông ấy ngay.

 

Lúc đó Hạ Bạch còn cho là ông ấy chỉ khách sáo thôi, dựa vào nguyên tắc kính già yêu trẻ, cậu đã quyết định, dù cho có gặp bất cứ chuyện gì cũng không làm phiền ông ấy.

 

Hóa ra… ?

 

Lăng Trường Dạ vẫn luôn lịch sự lễ phép như vậy, vừa mới nói ông già nghiêm khắc xong thì bây giờ đã lịch sự giới thiệu với Hạ Bạch, “Hạ Bạch, đây là cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi của chúng ta.”

 

Hạ Bạch: “… Con chào cục trưởng.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cục trưởng Vương chỉ “Ừ” một tiếng rồi chuyển tầm mắt đi chỗ khác, như thể cậu chỉ là một người lạ mới lần đầu gặp mặt.

 

Hạ Bạch cũng cảm thấy chuyện lão Vương là cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi có hơi kỳ lạ, có lẽ chỉ là trùng hợp, có lẽ ảnh của lão Vương đăng lên nhóm đã bị photoshop rồi cũng nên, cậu lấy điện thoại ra tìm số của lão Vương, gọi đi.

 

“Ting ting ting, có điện thoại rồi!”

 

Cục trưởng Vương: “…”

 

Hạ Bạch: “…”

 

Cả hai người đều tắt máy cùng lúc.

 

Hạ Bạch đần mặt đứng tại chỗ, lão Vương chuyển tầm mắt sang Dương Nghi, nghiêm mặt hỏi: “Dương Nghi, cậu muốn làm gì đây?”

 

Dương Nghi nói: “Tình hình của Hạ Bạch tôi đã báo cáo với ông rồi, ông nói sẽ xem xét, ông còn xem xét nữa thì cậu ta rời khỏi thành phố Phong Ninh mất. Tôi không hiểu, tôi cũng có làm gì cậu ta đâu, chỉ cần một giọt máu thôi mà, cần phải xem xét lâu như vậy sao? Yêu cầu của tôi quá đáng lắm à?”

 

Thực ra cũng không quá đáng. Nhất là người đưa ra yêu cầu này lại là Dương Nghi, thiên tài của Viện Nghiên Cứu.

 

Mục đích cuối cùng của Cục Quản Lý Trò Chơi là phá hủy trò chơi, khiến trò chơi biến mất khỏi thế giới của bọn họ, đồng thời bảo đảm an ninh xã hội.

 

Đội Tấn Công của bọn họ chủ yếu là tấn công, xóa sạch những trò chơi đã xuất hiện trên thế giới này, nhưng như vậy lại khá bị động.

 

Việc nghiên cứu trò chơi của Viện Nghiên Cứu nghe có vẻ thiết thực hơn. Đây cũng là lý do tại sao dù Dương Nghi có nhiều hành vi quá khích vẫn trở thành viện phó của Viện Nghiên Cứu, hắn ta có khả năng tìm ra phương pháp xóa sạch trò chơi từ tận gốc rễ.

 

Hắn ta khẳng định Hạ Bạch có vấn đề, muốn lấy một giọt máu của Hạ Bạch để nghiên cứu, chắc chắn cục trưởng sẽ đồng ý.

 

Lăng Trường Dạ cũng nghĩ như vậy, ban đầu anh định đến chỗ cục trưởng nói về việc này, không ngờ Dương Nghi lại trực tiếp nói ra trước mặt họ.

 

Dương Mi càng thêm tức giận, hắn nhìn chằm chằm Dương Nghi, cũng nghĩ rằng cục trưởng sẽ đồng ý.

 

“Không được.” Nhưng ngoài dự đoán, cục trưởng lại không đồng ý.

 

“Bây giờ người chơi có thể sở hữu bất kỳ kỹ năng nào, một giọt máu cũng có thể gây chết người, trước khi máy của cậu được kiểm tra và xác nhận, để đảm bảo an toàn cho Hạ Bạch, cậu không thể cưỡng chế lấy máu của thằng bé được.”

 

“Cục trưởng!” Dương Nghi nhíu mày nói: “Tôi có rất nhiều…”

 

Cục trưởng ngắt lời hắn ta, “Tôi thấy vali ở phía sau, Hạ Bạch định đến sân bay à? Lăng Trường Dạ, nhanh đưa thằng bé ra sân bay đi.”

 

“Vâng.” Lăng Trường Dạ nắm lấy tay cầm vali của Hạ Bạch, nói với cậu: “Sắp trễ rồi, chúng ta đi thôi.”

 

Hạ Bạch lại nhìn cục trưởng một cái, đần mặt không nói gì, đi theo Lăng Trường Dạ.

 

Trên đường đến sân bay, cậu mở nhóm [Cả đời không qua lại với nhau] ra, nhìn chằm chằm vào đám người già đang cãi nhau hết sức ngớ ngẩn, ánh mắt cậu có chút mơ màng.

 

Cậu ấn vào ảnh đại diện của lão Vương, vào trang trò chuyện của bọn họ.

 

Nhưng cuối cùng, cái gì cậu cũng không hỏi, tắt điện thoại đi.

 

Lăng Trường Dạ đưa cậu đến cửa lên máy bay, ấn đầu Nhị Oa đang định chui ra khỏi túi xuống, “Thuận buồm xuôi gió.”

 

Hạ Bạch vẫn nhìn anh, “Không có gì cần dặn dò nữa à?”

 

“Không có gì nữa.” Lăng Trường Dạ nói: “Về nhà học hành chăm chỉ nhé, nếu có nhiệm vụ, Tống Thạch sẽ thông báo cho cậu.”

 

Có người đến thúc giục cậu lên máy bay, Hạ Bạch nói: “Đội trưởng, hôm đó tôi nói muốn làm người cộng tác với anh, anh không trả lời ngay, tôi đã nghĩ phải nói gì để đẩy mạnh tiêu thụ bản thân, mặc dù anh đã cho tôi câu trả lời rồi, nhưng mà tôi vẫn muốn nói với anh một câu.”

 

Lăng Trường Dạ nghiêng đầu, nhìn cậu cười, “Cậu nói đi.”

 

Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt cậu phản chiếu ánh đèn trên sân bay sáng ngời, “Tôi nghe nói đội trưởng đang tìm ba mình, còn tôi đang tìm Hỉ Thần, chúng ta có thể cùng nhau. Sau này đội trưởng muốn đi tìm ba, không cần phải một mình vào trò chơi nữa, tôi sẽ đi cùng anh.”

 

Lăng Trường Dạ cười, gật đầu, “Tôi cũng tìm ba mình ở bên ngoài trò chơi, nếu có việc gì cần, tôi sẽ tìm cậu.”

 

Hạ Bạch: “…”

 

Trò chơi xuất hiện trên thế giới bọn họ mới được ba năm, mà ba của đội trưởng đã tổ chức tang lễ cách đây bảy năm rồi.

 

Vậy tại sao cậu lại cảm thấy Lăng Trường Dạ vào trò chơi để tìm ba?

 

Hạ Bạch đần mặt làm thủ tục lên máy bay, lại đần mặt trở về căn nhà đối diện trường học của cậu ở thành phố Khương Kỳ.

 

Ba ngày sau đó không có chuyện gì xảy ra, Hạ Bạch vẫn đi học ở trường như bình thường, về nhà nuôi bé con, đến thứ năm thì Tống Thạch gửi nhiệm vụ trò chơi tuần này cho cậu.

 

Vì Hạ Bạch còn phải đi học nên cậu hẹn ngày hạ phó bản là thứ bảy hàng tuần.

 

Các thành viên Đội Tấn Công phải mỗi tuần vào một trò chơi.

 

Nếu trong trường hợp bất ngờ bị cuốn vào trò chơi, sau khi ra khỏi trò chơi cũng coi như là hoàn thành nhiệm vụ trò chơi, tuần này không cần nhận nhiệm vụ nữa.

 

Nếu không bị cuốn vào trò chơi mới xuất hiện bất ngờ, Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ sắp xếp cho họ đến trò chơi được chỉ định vào ngày cố định.

 

Loại trò chơi này đều là những trò chơi đã xuất hiện từ lâu, những người chơi trong đợt đầu tiên hoặc đợt thứ hai, thứ ba đều chết ở trong đó, độ khó cũng tương đối cao hơn một chút.

 

Vì đã được chỉ định, biết rõ vị trí cụ thể, Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ thông báo cho các thành viên Đội Tấn Công trước hai hoặc ba ngày, đồng thời cũng đăng nhiệm vụ treo thưởng trên chỗ trung tâm giao lưu của người chơi.

 

Khi Đội Tấn Công hạ phó bản trò chơi chưa thông quan, không phải tất cả các thành viên Đội Tấn Công đều đi, bởi vì Đội Tấn Công chỉ có mấy chục người, trong khi cả nước có biết bao nhiêu trò chơi cần phải thông quan, vậy nên thường chỉ có hai hoặc ba người của Đội Tấn Công, hoặc một nhóm hợp tác với nhau đi, nhưng hai ba người thì không thể mở trò chơi được, vậy nên Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ đăng nhiệm vụ treo thưởng, tập hợp những người chơi khác cùng đi vào trò chơi.

 

Hạ Bạch đã biết địa đồ trò chơi mình sẽ đi từ trước, Ngũ Cô Thôn.

 

Hạ Bạch: [Tôi đi cùng với ai?]

 

Tống Thạch: [Cậu đi cùng đội trưởng Lăng, hy vọng cậu cũng mang Nhị Oa theo.]

Hạ Bạch: [Tôi có thể xem danh sách những người chơi khác đi cùng không?]

 

Tống Thạch: [Hiện tại nhiệm vụ treo thưởng vẫn chưa được đăng, tạm thời chưa thể xác định được, vậy nên trước ngày vào trò chơi một ngày tôi sẽ gởi danh sách cho cậu.]

 

Hạ Bạch: [Được. Tôi có thể giới thiệu người chơi không?]

 

Tống Thạch: [Nếu họ không nhận treo thưởng, cậu có thể tùy ý dẫn họ vào. Quy tắc đăng nhiệm vụ treo thưởng là ưu tiên người đăng ký trước, nếu muốn nhận phần thưởng nhiệm vụ, tôi cũng không thể điều khiển được. Nhưng cậu có thể gửi thông tin trước cho họ, báo cho họ chính xác thời gian đăng nhiệm vụ, nếu họ xem thông tin và muốn tham gia, bảo họ đăng ký ngay.]

 

Hạ Bạch lập tức chuyển thông tin mà Tống Thạch vừa gửi cho mình sang cho Lận Tường, [Cậu xem một chút, xem có muốn đi không?]

 

Mười phút sau Lận Tường trả lời cậu, [Đi!]

 

Hạ Bạch lại hỏi Tống Thạch thời gian đăng nhiệm vụ, có phần thưởng nhiệm vụ không nhận thì phí, bảo Lận Tường đăng ký ngay khi nhiệm vụ được đăng.

 

Nhiệm vụ treo thưởng được đăng vào lúc 6 giờ chiều ngày thứ năm.

 

Lúc Tống Thạch thông báo cho Hạ Bạch, Hạ Bạch đang học, chỉ nói chuyện với Tống Thạch và Lận Tường vài câu, không xem thông tin kỹ, trực tiếp xem trên trang treo thưởng.

 

Lúc Cục Quản Lý Trò Chơi đăng nhiệm vụ treo thưởng sẽ thông báo tất cả thông tin chi tiết đã có cho người chơi xem, để người chơi dựa vào đó quyết định có nhận nhiệm vụ hay không, nhưng kỳ thật phần lớn không có nhiều thông tin, những người chơi bị cuốn vào trò chơi đều chết trong trò chơi, không ai có thể nói cho họ biết bên trong tình hình như thế nào.

 

Nếu xác chết được trò chơi ném ra ngoài thì vẫn có thể tìm kiếm được một chút manh mối về trò chơi trên những cái xác đó, nhưng phó bản Ngũ Cô Thôn thậm chí còn không thèm nôn ra xác chết của người chơi, vì vậy thông tin đã ít càng thêm ít.

 

Tiêu đề bài đăng treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi rất ngắn gọn súc tích:《Nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi – phó bản Ngũ Cô Thôn》

 

Thời gian thực hiện nhiệm vụ: 14 giờ ngày 26 tháng 11.

Địa điểm nhiệm vụ: Ngũ Cô Thôn, thành phố Đại Thái, tỉnh Chu Nam.

 

Thành viên Đội Tấn Công: Lăng Trường Dạ, Nhị Oa, Hạ Bạch.

 

Số lượng người chơi tham gia treo thưởng: 8 người.

 

Thông tin nhiệm vụ: Địa đồ Ngũ Cô Thôn xuất hiện vào khoảng 14 giờ ngày 02 tháng 10 tại Ngũ Cô Thôn, đợt đầu tiên bị cuốn vào trò chơi khoảng 10 người, tất cả bọn họ đều là người chơi mới. Sau khi trò chơi xuất hiện, Cục Quản Lý Trò Chơi đã lập tức phong tỏa ngôi làng nơi trò chơi xuất hiện, nhưng do không kịp thời tìm được vị trí cụ thể nơi trò chơi xuất hiện trong làng, dẫn đến đợt người chơi thứ hai bị cuốn vào, đợt thứ hai có 11 người, trong đó có hai người chơi kỳ cựu, tất cả đều đã hy sinh.

 

Đánh giá trò chơi: Phó bản trò chơi cỡ nhỏ, độ khó 5/10.

 

Phần thưởng nhiệm vụ: Đạo cụ không gian x1, 2.000.000 điểm x8, 1.000.000 tiền mặt hoặc khối lượng vàng tương đương x8.

 

Đường links đăng ký: Trung tâm nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

1L: Đến rồi! Vừa kịp lúc, nóng hôi hổi.

 

2L: Có đại thần nào phân tích nhiệm vụ này giùm không, để xem có nên nhận hay không?

 

3L: Lăng Trường Dạ và Nhị Oa là sự kết hợp giữa trí tuệ và sức mạnh phải không? Không biết Lăng Trường Dạ giỏi đến mức nào, kỹ năng của Nhị Oa khi bùng nổ rất mạnh, nhưng cậu bé không muốn sử dụng kỹ năng, vậy nên lúc nguy hiểm đừng mong cậu bé cứu bạn. Còn Hạ Bạch, đợi đã, Hạ Bạch là ai? Tóm lại, độ khó của trò chơi năm sao, có người chơi của Đội Tấn Công tham gia thì có thể giảm được một hoặc hai sao (bỏ qua trường hợp Hạ Bạch), độ khó còn lại khoảng bốn sao, các bạn tự cân nhắc theo tình hình của mình mà lựa chọn.

 

4L: Chỉ có hai đợt người chơi chết trong đó, tổng cộng chỉ có hai người chơi kỳ cựu, độ khó của trò chơi đã lên đến năm sao rồi sao?

 

5L: Nếu cậu hiểu về Ngũ Cô Thôn thì sẽ không cảm thấy nó không đáng năm sao.

 

6L: Ngũ Cô Thôn có gì đặc biệt?

 

7L: Tôi đã tìm kiếm trên mạng rồi, nơi này thuộc thành phố Đại Thái, do vị trí địa lý nên ẩm ướt quanh năm, chướng khí ngập trời, nó còn được mệnh danh là vùng đất chướng khí. Thành phần dân cư ở địa phương rất phức tạp, có không ít truyền thuyết dân gian. Ngũ Cô Thôn là một ngôi làng vùng núi xa xôi hẻo lánh của thành phố Đại Thái, cho đến nay vẫn chưa có đường giao thông, lạc hậu và bảo thủ, nghe có vẻ không đơn giản.

 

8L: Vậy người chơi hệ trị liệu nhất định phải đăng ký, khả năng lấy được đạo cụ không gian chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

 

9L: Trước khi đi hãy mua một ít thuốc giải độc ở thương thành trong trò chơi, người chơi có đạo cụ liên quan cũng có thể nhận.

 

……

 

Hạ Bạch nhìn thấy tên của mình xuất hiện thì có một dự cảm không lành, nhưng cậu vẫn xem qua phân tích của mọi người, những cao thủ ẩn mình trong dân gian, nói không chừng còn có thể nhìn thấy một số thông tin hữu ích.

 

Sau khi xem qua, cậu thoát khỏi bài đăng đó, quả nhiên, nhìn thấy bài đăng bị đè xuống của mình lại được đẩy lên.

 

《Chỉ có tôi là người duy nhất chú ý đến cậu thiếu niên ngơ ngác kia sao?》

 

143L: Chủ thớt! Có thể cậu đã thực sự đào được bảo vật rồi rồi, người mà cậu nói chính là Hạ Bạch, cậu ấy là thành viên mới của Đội Tấn Công!

 

Lúc này Hạ Bạch mới phát hiện, trước đó đã có người đào ra tên của cậu, thậm chí còn đào ra được chuyên ngành của cậu ở trường đại học Y Hòa Bình.

 

Đáng sợ quá.

 

144L: Hóa ra Hạ Bạch nhỏ thế à, hóa ra cậu ấy đã thông quan ba trò chơi rồi à? Trông cũng khá ổn.

 

145L: Ngoài Nhị Oa ra thì Hạ Bạch là thành viên nhỏ tuổi nhất của Đội Tấn Công, không biết kỹ năng của cậu ấy là gì.

 

146L: Các bạn đừng quên, mới chỉ có hai tháng kể từ lần đầu tiên cậu ấy bị cuốn vào trò chơi, chỉ mới hai tháng đã gia nhập vào Đội Tấn Công rồi, chắc chắn kỹ năng của cậu ấy rất lợi hại.

 

147L: Wao…! Rất mong chờ!

 

148L: Ban đầu tôi còn đang do dự có nên nhận nhiệm vụ treo thưởng Ngũ Cô Thôn hay không, bây giờ tôi rất muốn nhận, muốn xem kỹ năng của Hạ Bạch là cái gì.

 

Hạ Bạch: “…”

 

Đây là lần đầu tiên cậu nói chuyện ở trung tâm giao lưu của người chơi.

 

150L: 148, xin hãy thận trọng, trò chơi rất nguy hiểm, tò mò hại chết mèo.

 

Nói xong, cậu nhìn thấy tin nhắn Lận Tường gửi đến cho mình.

 

Lận Tường: [Nhiệm vụ vừa được đăng là tôi trực tiếp bấm vào links đăng ký ngay, chắc không có vấn đề gì. Họ nói người chơi hệ trị liệu chẳng phải chính là tôi sao hahahaha…., lần này ca sẽ bảo vệ đệ.]

 

Cũng không có gì ngoài ý muốn, quả thật Lận Tường đã đăng ký thành công.

 

Tối thứ sáu, Hạ Bạch bị Tống Thạch kéo vào một nhóm có tên là [Ngũ Cô Thôn], thấy trong nhóm có Lăng Trường Dạ, Nhị Oa và Lận Tường, những người đã trở thành bạn của cậu.

 

Tống Thạch kéo cậu vào nhóm rồi thoát ra, trong nhóm có thêm ba nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi, một người là hậu cần, một người là thông tin, một người là nhân viên phục vụ của Đội Tấn Công, cộng thêm ba người họ, nhóm có tổng cộng 14 người.

 

Mười một người chơi sẽ đến phó bản trò chơi Ngũ Cô Thôn, bọn họ tập hợp trong nhóm trước.

 

Hết chương 58.

 

Chương 58: Ngũ Cô Thôn (phần 1)

Ngày đăng: 10 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên