Chương 69: Ngũ Cô Thôn ( Phần 12 )
“Nói như vậy, lời xin lỗi trong bức thư tình này rất có thể là do bác sĩ Hà không thể đưa cô ấy đi nên mới nói?” Lận Tường nói.
“Hơn nữa, bác sĩ Hà làm cho Tiết Lệ Cốc tức giận là vì ông ta muốn mở phòng khám ở Ngũ Cô Thôn!” Tỉnh Duyên nói: “Tiết Lệ Cốc luôn muốn rời khỏi Ngũ Cô Thôn, nhưng cô ấy không thể rời đi, bác sĩ Hà lại muốn ở lại đây mở phòng khám, làm sao Tiết Lệ Cốc không tức giận cho được?”
“Bác sĩ Hà vẫn chưa biết Tiết Lệ Cốc vì sao tức giận, chỉ nghĩ rằng mình đã hành động thiếu suy nghĩ.” Tỉnh Duyên tìm ra bức thư tình, “Sau đó bác sĩ Hà biết được, nên mới có câu ‘Anh đã biết, anh sẽ đưa em rời khỏi nơi này’.”
Hiện tại thì đây là suy đoán được mọi người công nhận nhiều nhất.
Phù Vũ Tình vừa mới khẳng định bác sĩ Hà là một tra nam, nói: “Điều này có thể chứng minh bác sĩ Hà không phải là tra nam à? Nếu bác sĩ Hà không phải là một gã đàn ông tồi, mà là một bác sĩ giỏi có năng lực, vậy lại có thêm một vấn đề mới, rốt cuộc thì ai đã hạ cổ trùng trên người Bác Lưu?”
Lận Tường vẫn nói: “Tôi cảm thấy bác sĩ Hà không phải là một tra nam.”
“Tại sao cậu lại chắc chắn như vậy?” Phù Vũ Tình thực sự rất tò mò, “Là do đồng cảm giữa những người đàn ông, là do khả năng thanh tẩy nhạy cảm của cậu, hay là do trải nghiệm của cậu?”
“Cũng có thể là trải nghiệm.” Lận Tường nói: “Trong một trò chơi tôi đã chơi, người nói muốn đến nông thôn mở phòng khám là một bác sĩ rất tốt, những người đến nông thôn hỗ trợ, đến những nơi nguy hiểm hỗ trợ đều là những bác sĩ tốt, đều có một trái tim vĩ đại, bác sĩ tồi không bao giờ làm thế.”
Hạ Bạch nhìn cậu ta một cái, không nói gì.
Kiều Hữu Lâm nói: “Đó không phải là trọng điểm, đúng không? Bây giờ chúng ta nên tìm hiểu về Tiết Lệ Cốc rõ ràng hơn, tại sao cô ấy không thể rời khỏi Ngũ Cô Thôn, cô ấy đã trải qua những gì.”
Đào Bảo Bảo hỏi: “Làm sao để tìm hiểu?”
Tỉnh Duyên ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, “Bên ngoài không phải còn có rất nhiều người dân đang xếp hàng chờ lá bùa của chúng ta à? Bây giờ họ đang tin tưởng chúng ta, lại muốn có bùa, chúng ta cứ dùng cớ vẽ bùa để hỏi, bọn họ nhất định sẽ nói, dù sao những thôn dân nhận bùa đều đã nói hết rồi.”
Phù Vũ Tình gật đầu, “Để tôi hỏi.”
Cô đẩy cửa sổ ra, năm người dân đang ngồi đợi bên ngoài lập tức đứng dậy, “Bác sĩ, bùa vẽ xong rồi à?”
“Chưa đâu, còn thiếu một chút nữa.” Phù Vũ Tình nói: “Để đảm bảo bùa của các vị cũng có hiệu quả như của họ, tôi cần tìm hiểu thêm một số tình huống của Tiết Lệ Cốc, các vị không cần phải nói về những tổn thương mà Tiết Lệ Cốc gây ra cho các vị giống mấy người đó, cứ nói một số thông tin cơ bản như ngày sinh tháng đẻ của cô ấy là được.”
Để xem tướng đoán mệnh cũng cần phải có ngày sinh tháng đẻ, có những thông tin này mới chính xác, nhưng họ lại không biết.
Một người dân nói: “Bác sĩ, chúng tôi không biết.”
Phù Vũ Tình: “Các vị không biết thì có thể hỏi người thân của cô ấy mà.”
“A, bác Lưu đã qua đời rồi, trưởng thôn cũng chưa chắc gì biết đâu.” Một người dân khác vẻ mặt khó xử nói.
Phù Vũ Tình nắm bắt được điểm mấu chốt, “Bác Lưu và trưởng thôn là người thân của Tiết Lệ Cốc à? Vậy khi tôi vẽ bùa phải chú ý một chút.”
Đã ba tiếng đồng hồ trôi qua, lại xuất hiện một vấn đề quan trọng, Tỉnh Duyên lập tức nhìn vào suy nghĩ của năm người dân bên ngoài.
“Đương nhiên!”
“Tiết Lệ Cốc chính là con gái của bác Lưu.”
“Tiết Lệ Cốc là đứa trẻ mà bác Lưu đã nhặt được.”
Tỉnh Duyên sửng sốt.
Năm thôn dân kia cũng không lừa họ. Một người trong số họ nói: “Tiết Lệ Cốc là con nuôi của bác Lưu, khi bác Lưu nhận nuôi ả ta thì ả ta đã khoảng sáu bảy tuổi rồi, cho dù là ông ấy cũng chưa chắc gì biết chính xác ngày sinh tháng đẻ của Tiết Lệ Cốc đâu.”
“Haiz…, lòng dạ con người thật độc ác, lúc nhỏ sức khỏe rất kém, toàn thân bệnh tật, có lẽ vì bị bệnh tật như vậy mới bị gia đình bỏ rơi. bác Lưu đã cẩn thận nuôi dưỡng ả ta lớn lên, còn cho ả ta đi học chữ, vậy mà ả ta lại hại chết bác Lưu, còn hại nhiều người trong làng chúng ta như vậy nữa chứ, rốt cuộc thì chúng ta đã làm gì sai với ả ta?”
Phù Vũ Tình ngắt lời lời than phiền của hắn ta lại, hỏi: “Vậy tuổi thì sao? Tuổi tác thì chắc là biết chứ?”
Một người dân khác nói: “Hẳn là hai mươi sáu hoặc hai mươi bảy gì đó.”
Vì vậy, Tiết Lệ Cốc thực sự là em gái của trưởng thôn.
Phù Vũ Tình lại hỏi: “Tôi thấy nhà trưởng thôn khá lớn, tại sao cô ấy không ở trong nhà trưởng thôn mà phải chuyển đến đây?”
“Bởi vì ả ta phải lén lút nuôi cổ trùng, làm sao ở trong nhà trưởng thôn được, ả ta đã chuyển ra khỏi nhà trưởng thôn hơn mười năm rồi, ngày ngày đóng cửa không biết đã nuôi bao nhiêu thứ độc hại!”
“Được rồi, cảm ơn các vị.” Phù Vũ Tình nói: “Bây giờ tôi sẽ đi vẽ bùa, chắc chắn có thể sớm đưa cho các vị.”
Phù Vũ Tình đóng cửa sổ lại giữa những tiếng cảm ơn rối rít của người dân.
Tỉnh Duyên nói: “Bọn họ không nói dối, Tiết Lệ Cốc thực sự là em gái của trưởng thôn, là con nuôi của bác Lưu.”
“A, khó tin thật đó.” Lận Tường nói: “Nhìn người dân đối xử với Tiết Lệ Cốc như vậy, ai mà ngờ được cô ấy là con nuôi của bác Lưu, em gái của trưởng thôn?”
“Có lẽ chính vì cô ấy là con nuôi nhặt được nên người dân mới đối xử với cô ấy như vậy, nếu cô ấy có bố mẹ ruột ở đây, người dân còn dám ngang ngược với cô ấy như vậy sao?” Đào Bảo Bảo tức giận nói: “Dĩ nhiên, chắc chắn là có sự dung túng của trưởng thôn, quả nhiên ông ta không phải là người tốt lành gì!”
“Quả thực là như vậy, nhìn bề ngoài thì gia đình trưởng thôn có vẻ không tốt với Tiết Lệ Cốc lắm.” Lận Tường nói.
“Đợi đã.” Phù Vũ Tình nói: “Tiết Lệ Cốc xinh đẹp như vậy, bác Lưu nhận nuôi cô ấy không phải là để làm con dâu, làm vợ nuôi từ bé của trưởng thôn đó chứ? Người dân nói cô ấy chuyển ra ngoài đã mười năm rồi, lúc đó cô ấy khoảng mười sáu mười bảy tuổi, ở trong làng có thể kết hôn được rồi, đúng không?”
Đào Bảo Bảo nói: “Có lý! Ở nông thôn có rất nhiều người nuôi con dâu như vậy.”
“Không đúng.” Lăng Trường Dạ nói: “Nếu người dân nuôi con dâu từ bé thì thường sẽ nuôi những người mà họ cho là dễ sinh đẻ, mấy người lúc nãy nói từ nhỏ Tiết Lệ Cốc đã toàn thân bệnh tật.”
“A đúng rồi.” Đào Bảo Bảo gật đầu, “Đúng là như vậy. Chẳng lẽ bác Lưu thực sự tốt bụng nhận nuôi Tiết Lệ Cốc? Theo hiểu biết của tôi về trò chơi, nếu Tiết Lệ Cốc thực sự là một bà đồng hại người thì rất có khả năng, nhưng Tiết Lệ Cốc lại bị người dân vu oan, bị sự ngu dốt của người dân hại chết, cô ấy không nên bị bác Lưu tốt bụng nhận nuôi mới đúng.”
“Bác Lưu là một người tốt, tốt bụng nhận nuôi cô ấy, nhưng trưởng thôn lại là một người xấu, vậy nên Bác Lưu mới để cô ấy chuyển ra ở ngoài, như vậy cũng hợp lý.” Lận Tường vẫn như thường lệ, vẫn cho rằng trưởng thôn là người xấu, “Bác Lưu đã ngăn cản trưởng thôn làm điều xấu với Tiết Lệ Cốc, có bác Lưu, trưởng thôn không thể làm gì Tiết Lệ Cốc, vậy nên trưởng thôn đã hại chết bác Lưu.”
Tỉnh Duyên kích động nói: “Hợp lý!”
Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta không có nhiều thời gian, ở đây đoán già đoán non, không bằng tìm kiếm thêm nhiều bằng chứng thực tế hơn.”
“Đúng đúng đúng!” Đào Bảo Bảo nói: “Chúng ta mau lên, đợi thêm một chút nữa, có thể sẽ có người mắc bệnh lạ đó.”
Hạ Bạch chủ động giơ tay, “Tôi có thể đi đến ám lâu tìm manh mối.”
“Được.” Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta chia làm hai nhóm, một nhóm tiếp tục tìm manh mối trong căn nhà gỗ này, đồng thời ngăn cản người dân bên ngoài, yểm trợ cho nhóm kia, một nhóm lén lút đi đến ám lâu điều tra.”
Phù Vũ Tình nói: “Vậy xem ra tôi phải ở lại đây, dù sao tôi cũng là người vẽ bùa. Tỉnh Duyên cũng rất phù hợp ở lại đây để nói lời khách sáo?”
Hạ Bạch: “Tôi có thể điều khiển tử thi, tôi nhất định phải đi đến ám lâu.”
Lăng Trường Dạ: “Có thể ám lâu nguy hiểm hơn so với nơi này, lại không phù hợp để nhiều người đi, dễ bị phát hiện, tôi dẫn theo Nhị Oa đi cùng cậu ấy.”
Mọi chuyện cứ quyết định như vậy.
Phù Vũ Tình lại mở cửa sổ ra hỏi người dân vài câu, nhân cơ hội đó, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ dẫn theo Nhị Oa nhảy từ cửa sổ phía sau xuống, nhờ bóng đêm che chở, lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Tối nay, người dân trong Ngũ Cô Thôn ngủ sớm hơn thường ngày, may mắn là Ngũ Cô Thôn có rất nhiều cây cối, bọn họ ẩn náu dưới bóng cây xanh um tùm, một đường thuận lợi đi đến bên ngoài ám lâu.
Ám lâu là một căn nhà gỗ cao bốn tầng duy nhất trong làng, được một vòng cây cối bao quanh, nằm cách biệt với nhà gỗ của người dân bên ngoài, một đầu của đám cây cối này nối liền với nhà trưởng thôn.
Lúc này, ám lâu đứng sừng sững giữa vòng cây cối, đúng như tên gọi, cửa sổ các phòng đóng chặt, không để lộ ra một chút ánh sáng nào.
Bọn hắn phải cẩn thận một chút, nếu không rất có thể sẽ bị gia đình trưởng thôn phát hiện.
Trưởng thôn nói ám lâu là nơi tạm thời lưu trữ tro cốt và thi thể, nhưng thực chất khí hậu ở Ngũ Cô Thôn nóng bức, thi thể không thể lưu giữ trong thời gian dài, sẽ nhanh chóng bị hỏa táng hoặc trực tiếp chôn cất ở sau núi, hai năm nay người dân trong làng lại ít, vậy nên hiện tại nơi này lưu giữ rất ít thi thể và tro cốt, phần lớn là bài vị thờ cúng.
Nhưng rất có thể có thi thể của một người ở bên trong.
Đó chính là Tiết Lệ Cốc.
Người dân lo sợ Tiết Lệ Cốc nguyền rủa nên không đốt nhà cô ấy, có lẽ cũng vì sợ cô ấy nguyền rủa nên không làm gì với thi thể của cô ấy, mà đặt ở ám lâu có tổ tiên trấn áp này.
Bọn hắn ngồi xổm phía sau một bụi cỏ, Hạ Bạch nhìn về phía Lăng Trường Dạ bên cạnh, cậu dùng ánh mắt hỏi anh có muốn vào hay không.
Lăng Trường Dạ lắc đầu.
Hạ Bạch có chút mờ mịt, không phải bọn hắn định đi đến ám lâu tìm manh mối sao, tại sao không vào, chẳng lẽ là sợ trưởng thôn nghe thấy động tĩnh, đợi trưởng thôn ngủ rồi mới vào à?
Lăng Trường Dạ lặng lẽ há miệng nói với cậu một câu gì đó. Hạ Bạch chỉ nhìn thấy môi anh khẽ động chứ không nghe rõ anh nói gì.
Cậu ngơ ngác lắc đầu.
Lăng Trường Dạ cúi đầu nhìn cậu mấy giây, đưa tay nắm lấy ba ngón giữa bàn tay phải của cậu đang đặt trên đầu gối.
Hạ Bạch sửng sốt, ngơ ngác để anh kéo tay mình qua.
Lăng Trường Dạ vừa dùng ngón cái ấn chặt ba ngón tay của cậu vào lòng bàn tay mình, vừa dùng ngón trỏ của bàn tay kia viết chữ lên lòng bàn tay cậu.
Có chút ngứa.
Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn Lăng Trường Dạ, dưới ánh trăng mờ ảo, sống mũi Lăng Trường Dạ thật cao, bên cạnh hắt xuống bóng chiếc mũi dài, ngũ quan càng thêm góc cạnh. Hàng mi cũng rất dài, mỗi khi khẽ động, nhìn mà lòng cậu có chút ngứa.
Thi thể đẹp, khi cử động cũng rất đẹp.
Viết xong hai chữ, Hạ Bạch lập tức thu tay lại, để sau lưng, cọ cọ.
Có thể dính chút mùi nước biển và cỏ cây trên người anh.
Lăng Trường Dạ nhìn cậu chằm chằm, đợi cậu phản ứng.
Hạ Bạch gật đầu, biểu thị cậu đã biết. Hai chữ mà Lăng Trường Dạ viết trong lòng bàn tay cậu là “Mèo quỷ”, ngày đầu tiên họ đã phát hiện ra mèo quỷ, đồng thời cũng suy luận ra mèo quỷ ở trong ám lâu.
Có lẽ mỗi khi trời tối mèo quỷ sẽ ra ngoài, khiến một người dân và một người chơi mắc bệnh lạ.
Mèo quỷ là điểm mấu chốt, bắt được mèo quỷ là có thể bức được chủ nhân đứng sau lộ diện.
Bây giờ bọn hắn đi vào, rất có thể sẽ bức dây động rừng, không tìm được mèo quỷ, còn không bằng ở đây mai phục.
Hạ Bạch gật đầu xong thì dời tầm mắt, nhìn thấy Nhị Oa đang ngồi xổm giữa hai người bọn hắn, hai tay đặt trên đầu gối nhìn bọn hắn, trên tai còn nở ra một bông hoa trắng nhỏ.
“. . . . . .”
Tự nhiên sao nhóc con lại nở hoa vậy?
Chắc là phải sau nửa đêm mèo quỷ mới ra ngoài, vẫn còn rất nhiều thời gian.
Lăng Trường Dạ đợi một lúc, lấy ra một đạo cụ tàng hình, đó là một chiếc ô đỏ lớn, che hết cả ba người.
Anh nói: “Có thể nói chuyện được rồi.”
Hạ Bạch: “A.”
Hạ Bạch: “Đội trưởng, chúng ta cứ chờ như vậy sao?”
Lăng Trường Dạ: “Ừm.”
Đợi một lúc.
Hạ Bạch quay đầu nhìn anh: “Đội trưởng, lần sau anh muốn nói gì với tôi, có thể đừng viết lên lòng bàn tay được không?”
Lăng Trường Dạ quay đầu nhìn cậu, đôi mắt anh đen như mực, “Tại sao?”
Hạ Bạch thành thật nói: “Ngứa, ngứa quá trời.”
Lăng Trường Dạ lại cười, “Được.”
Nhìn nụ cười của anh, cánh tay của Hạ Bạch mọc ra cánh tay giun đất màu hồng, bắt đầu đào đất phía sau.
Nụ cười trên mặt Lăng Trường Dạ càng thêm rạng rỡ, hỏi cậu: “Cậu đang làm gì?”
Khuôn mặt Hạ Bạch càng thêm ngốc, “Đào hang.”
Lăng Trường Dạ: “Đào hang? Cậu muốn đào một đường hầm vào ám lâu à?”
Hạ Bạch: “Cũng không phải là không thể.”
Cánh tay giun đất màu hồng lại vùi đầu đào càng nhanh hơn.
Sau khi bọn Hạ Bạch rời đi, những người còn lại trong nhà gỗ lại bắt đầu lục soát manh mối bên trong.
Lận Tường nói: “Bọn hắn đã đi đến ám lâu, đối mặt với nguy hiểm, chúng ta cũng không thể rảnh rỗi được, nếu không thì có lỗi với bọn họ lắm.”
Nhưng nhà gỗ nơi Tiết Lệ Cốc ở vốn không lớn, trước đó bọn hắn đã lục soát kỹ rồi, lục soát lại lần nữa cũng không tìm thấy bất kỳ manh mối hữu ích nào.
Tỉnh Duyên nói: “Đã lục soát hết rồi, không còn gì nữa.”
“Lục soát hết rồi sao?” Lận Tường nói: “Tầng dưới cùng chưa lục soát đúng không?”
“Tầng dưới cùng chẳng phải rõ ràng sao? Còn có thể có gì?” Đào Bảo Bảo nói.
Thông thường người dân ở Ngũ Cô Thôn sẽ nuôi gia súc ở tầng dưới cùng, Tiết Lệ Cốc chỉ có một con mèo, tằm thì nuôi ở tầng ba, tầng dưới chỉ có một vài cái giỏ, trồng một số hoa cỏ xung quanh.
Lận Tường suy nghĩ kỹ, “Không đúng, bề ngoài thì có vẻ không có gì, nhưng thực tế thì có. Không phải là Tiểu Tiền nói Tiết Lệ Cốc đã chôn Bồ Đề ở tầng dưới sao? Chúng ta có nên đào lên xem thử không?”
“Nhưng cái chết của Bồ Đề không có gì đáng ngờ cả. Nó không phải là bị đá vào nồi khi bố mẹ Tiểu Tiền đánh nhau rồi chết oan sao?” Kiều Hữu Lâm nói.
“Nhưng đào lên, chúng ta có thể kiểm chứng lời nói của Tiểu Tiền, hơn nữa, có thể Bồ Đề là con gái của mèo quỷ, đào lên có thể hữu ích, hoặc cũng có thể tìm thấy manh mối khác?” Lận Tường cũng không nói rõ được, “Dù sao chúng ta cũng không thể rảnh rỗi ngồi không đúng không, bọn hắn đang mạo hiểm, mà chúng ta lại rảnh rỗi, lương tâm không bị cắn rứt à?”
Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Nhị Oa đã ngồi dưới chiếc ô đỏ được gần hai tiếng đồng hồ, hoa trắng đã rụng đầy đất.
Cuối cùng, Nhị Oa không nở hoa nữa, mà đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn về phía ám lâu.
Hai người lập tức cảnh giác, lập tức nhìn sang.
Một con mèo đen mắt xanh lục xuất hiện trên cầu thang của ám lâu, đôi mắt của nó như ngọc bích xanh lục, dưới ánh trăng trông vừa quái dị vừa xinh đẹp, từng sợi lông đều phát sáng như được tráng qua một lớp ánh trăng.
Nó liếc nhìn về phía trước, vô cùng nhân hóa, chậm rãi bước xuống cầu thang bằng gỗ.
Bước chân của con mèo rất nhẹ, khi nó tiến gần, bước lên thảm cỏ, Hạ Bạch vẫn nghe thấy tiếng động nhỏ.
Hạ Bạch sửng sốt, con mèo quỷ này có thực thể.
Đúng rồi, tối hôm trước, lúc cậu đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy bên trái khu rừng có động tĩnh, vậy chứng tỏ, nếu con mèo quỷ chạy về hướng đó, khu rừng là nơi con mèo tạo ra tiếng động, vậy nó phải có hình dạng thực thể chứ.
Cậu vẫn chưa phân tích kỹ một vấn đề, tại sao con mèo quỷ lại có hình dạng thực thể.
Trước khi vào Ngũ Cô Thôn, Hạ Bạch cũng đã từng tra cứu tài liệu, thực ra, không cần phải tra cứu nữa, trước đây cậu đã nghe ông nội kể rất nhiều kỳ văn dị chí, vu cổ thuật chính là chuyện mà ông nội kể hấp dẫn nhất.
Truyền thuyết nói rằng, có hai cách nuôi mèo quỷ, một là giết chết con mèo, để con mèo biến thành mèo quỷ, nghĩa là theo nghĩa đen, con mèo quỷ ở trạng thái linh hồn.
Cách thứ hai là để quỷ vật bám vào con mèo, mèo quỷ thực tế vẫn có hình dạng thực thể.
Con mèo quỷ này có hình dạng thực thể, vậy nó không còn là Tràng Hạt nữa, mà là quỷ vật bám vào xác của Tràng Hạt.
Quỷ vật này là. . . . . .
Tim Hạ Bạch lỡ mất một nhịp, lúc này Lăng Trường Dạ đã nâng chiếc ô đỏ lên, che phủ lên thân con mèo quỷ.
Lẽ ra chiếc ô lớn như vậy chắc chắn có thể che phủ được con mèo quỷ đang ở gần, nhưng nó đã đột nhiên biến mất, sau đó lại xuất hiện trên cầu thang của ám lâu, tốc độ nhanh đến quỷ dị, giây tiếp theo nó đã chạy vào trong khu rừng.
Hạ Bạch không chậm trễ một giây nào, cậu nhanh chóng mang theo một vài tử thi đuổi theo, đồng thời trên cánh tay cũng nhanh chóng mọc ra một con giun màu hồng thật dài, lao thẳng về phía con mèo đen.
Bóng đêm chính là màu sắc bảo vệ tốt nhất cho mèo đen, nó chạy nhanh đến mức không nhìn thấy bóng, lại chuyên chọn những nơi có cỏ dại để chạy vào, hết lần này đến lần khác né tránh được cánh tay giun đất, thấy nó sắp chui vào một bụi cỏ khác, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đồng thời lên tiếng gọi: “Tiết Lệ Cốc!”
Con mèo đen như bị đóng băng tại chỗ.
Nó cứng đờ đứng im tại chỗ mấy giây, sau đó chậm rãi quay đầu, đôi mắt màu xanh lục trong suốt dưới ánh trăng, như được rửa bằng nước mắt.
Trong nhà sàn, Lận Tường dẫn mọi người đào gần hết tầng dưới cùng trong nhà gỗ của Tiết Lệ Cốc, cuối cùng cũng đào được xương cốt của Bồ Đề dưới một bụi hoa dại, đồng thời còn đào được một con búp bê vải bên cạnh.
“Sao lại có con búp bê vải ở đây?” Tỉnh Duyên ngạc nhiên cầm con búp bê vải đã hơi mục nát lên, “Là một con búp bê vải hình dáng con gái.”
Đào Bảo Bảo: “Tiết Lệ Cốc đã khâu cho Tiểu Tiền một con thú bông bằng vải giống Bồ Đề, để nó bầu bạn với Tiểu Tiền, chẳng lẽ cô ấy cũng đã khâu một con búp bê bằng vải giống hình dáng của mình chôn ở đây để bầu bạn với Bồ Đề?”
“Không đúng, nếu như vậy, cô ấy phải khâu một con búp bê vải giống Tiểu Tiền để bầu bạn với Bồ Đề chứ. Hơn nữa búp bê vải và Bồ Đề không phải là nằm sát cạnh nhau, chúng được chôn riêng.” Phù Vũ Tình nói.
Lận Tường như có linh cảm, cậu ta tiếp tục đào hết khu vực trồng hoa này lên, cậu ta lại đào được thêm một số con búp bê vải nữa.
Nhìn một loạt búp bê vải nằm trên đất, trong lòng mấy người bỗng cảm thấy rợn cả tóc gáy.
“Cái, cái gì thế này?” Đào Bảo Bảo chà chà da gà da vịt nổi lên trên cánh tay mình, nói.
Phù Vũ Tình trực tiếp lấy con búp bê vải từ trên tay Tỉnh Duyên, dùng con dao nhỏ rạch bụng nó ra. Con mèo vải mà Tiết Lệ Cốc khâu cho Tiểu Tiền có lông của Bồ Đề, vậy nên cô muốn xem trong những con búp bê vải này có lông tóc gì hay không.
Thực sự là có.
Trong bụng những con búp bê này đều có.
Từ màu sắc, độ dài ngắn của tóc thì có thể phân biệt được, đây không phải của cùng một người.
“Đây, đây chẳng lẽ đều là những cô gái đã chết?” Kiều Hữu Lâm há hốc mồm, nói: “Sau khi động vật hoặc con người chết đi, Tiết Lệ Cốc sẽ khâu một con búp bê vải để họ tiếp tục bầu bạn bên cạnh mình, đây là những cô gái mà cô ấy quen biết đã chết, cô ấy khâu chúng để bọn họ vẫn luôn bầu bạn với mình, nhưng không biết tại sao lại chôn chúng ở đây?”
Lăng Trường Dạ đột nhiên cầm ô đi bắt mèo, Hạ Bạch cũng theo sát phía sau để bắt mèo, Nhị Oa sợ hãi ngồi xổm xuống đất rồi té ngã.
Nó phát hiện ra mình không thật sự ngã ngồi trên mặt đất, mà là lăn xuống mấy vòng.
Cuối cùng cũng dừng lại, nó ngây ngốc ngồi trên mặt đất mười mấy giây, sau đó mới phản ứng lại, lúc này nó đang ở trong đường hầm mà con giun màu hồng của Hạ Bạch vừa mới đào.
Cao như vậy, không thể trèo lên được.
Nhị Oa đành phải vừa run rẩy há miệng khóc, vừa tiếp tục cúi người đi về phía trước, hi vọng phía trước có lối thoát ra ngoài.
Nhưng phía trước không có lối thoát, chỉ có một bức tường đất.
Nhị Oa dựa vào tường khóc, vừa khóc được hai giây thì sững sờ. Nó đứng dậy vỗ vỗ tường đất, dùng tay đào đất ẩm, mới đào được mấy nhát trên bức tường đất mỏng đã đào được một cái hố.
Chỗ này nối liền với tầng hầm của ám lâu, suýt chút nữa Hạ Bạch đã đào xuyên qua rồi.
Nhị Oa đào một cái lỗ đủ để mình chui qua, bò vào tầng hầm này.
Đây là một tầng hầm rất nhỏ, tối đen, mùi hôi thối xộc lên mũi, Nhị Oa lấy một chiếc đèn pin nhỏ từ trong túi không gian của mình ra, bật lên, nhìn thấy một dãy thi cốt và mấy cái lọ đen thui.
“A! A a a! A a a a a! ——”
Giằng co một lúc, Hạ Bạch nhìn con mèo đen trước mặt, khẳng định nói: “Sau khi cô bị phơi nắng chết thì bám vào Tràng Hạt.”
Con mèo đen bị gọi tên không chạy nữa, nó lại chậm rãi cúi thấp đầu.
Bọn hắn đã đoán đúng, nhưng nếu là như vậy thì Tràng Hạt phải được nuôi dưỡng theo cách nuôi mèo quỷ chứ, chẳng lẽ Tiết Lệ Cốc thực sự là một bà đồng hại người?
Lăng Trường Dạ nhìn con mèo đen trước mặt, định nói gì đó thì nghe thấy tiếng của Phù Vũ Tình, “Nhị Oa bị mắc kẹt trong tầng hầm của ám lâu! Còn có, chúng tôi đã đào được rất nhiều búp bê vải hình các cô gái ở trong sân của Tiết Lệ Cốc, có thể ở Ngũ Cô Thôn đã chết rất nhiều cô gái trẻ!”
Kỹ năng của Phù Vũ Tình đúng như những gì bọn hắn đã đoán, là kỹ năng thân thể, tai nghe ngàn dặm, có thể nghe được âm thanh trong phạm vi ba km.
Khi cô nhìn thấy những con búp bê vải kỳ quái được đào ra, liền vội vàng đi nghe động tĩnh của Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, muốn nghe xem họ có phát hiện gì hay không. Khi nghe thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ gọi Tiết Lệ Cốc, và cả tiếng khóc của Nhị Oa, cô nhận ra bọn hắn đã sắp tiếp cận được chân tướng, vậy nên đã trực tiếp chạy đến.
Hạ Bạch chưa nhìn thấy cô, chỉ nghe thấy giọng nói của cô ấy, cánh tay giun đất lập tức chui xuống đất, theo đường hầm mà cậu đã đào trước đó, lật tung những đống đất ẩm, tạo ra một cái cửa lớn trong đường tầng hầm.
Nhị Oa lập tức ôm lấy cánh tay con giun màu hồng mềm mại vừa xuất hiện, nước mắt thấm ướt bùn đất bám trên cánh tay con giun, Hạ Bạch thu hồi cánh tay con giun lại, ôm nó vào lòng an ủi, còn những người khác thì đã bị cảnh tượng bên trong làm cho kinh hãi.
Ánh trăng chiếu rọi, xua tan bóng tối trên mặt đất, để mọi thứ bên trong từ từ hiện ra trước mặt mọi người.
Bên trong có rất nhiều thi cốt, mức độ phân hủy không giống nhau, một số đã là xương trắng, một số vẫn còn một lớp thịt thối rữa, trên đó bám rất nhiều con côn trùng không rõ là sống hay chết, to có nhỏ có, kích thướng không đồng đều, từ quần áo trên thi thể có thể thấy, bọn họ đều là con gái.
“Chính là. . . . . . bọn họ! Chính là các cô gái đó!” Phù Vũ Tình chạy đến, thở hổn hển nói: “Những con búp bê vải được đào dưới nhà sàn của Tiết Lệ Cốc, hẳn là được khâu theo hình dáng của bọn họ, bên trong còn có tóc của bọn họ! Tiết Lệ Cốc biết những người này!”
Ngoài xương cốt, ở đây còn có rất nhiều bình đen kỳ quái, to nhỏ khác nhau, da rắn bong tróc, xác trùng đã chết, tóc rối tung. . . . . .
Dưới ánh trăng, Hạ Bạch như vô tình lật mở một góc địa ngục, trong bóng tối không thấy ánh sáng, dưới ánh trăng cũng chỉ có màu trắng xám đáng sợ.
Không cần phải nói, tất cả mọi người đều nhận ra, ở đây từng có người nuôi cổ, có thể là một người, cũng có thể không phải là một người.
Có thể là rất nhiều người đã nuôi cổ, cũng có thể con người chỉ là cổ.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía con mèo đen có đôi mắt màu xanh lục kia, cuối cùng trong đôi mắt nó chỉ còn lại nước mắt, nhưng ngay sau đó đã được một bàn tay thon dài che lại.
Con mèo đen được một người đàn ông ôm lên, có lẽ vì bọn hắn quá tập trung quan sát tầng hầm này nên đã không để ý đến sự xuất hiện của anh ta, không biết anh ta đã đến từ lúc nào.
Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc một bộ đồ màu xám, dưới cằm là một lớp râu đen, trông như đã lâu rồi không cạo, mặc dù gầy gò mệt mỏi, nhưng dáng người vẫn rất thanh tú cao lớn, khi cười lên rất ấm áp, khóe miệng còn có hai lúm đồng tiền.
Anh ta nói: “Chào các vị, tôi tên là Hà Xuân Huy, là một bác sĩ.”
Hết chương 69.
