Chương 74: Chung Cư Đế Hào (Phần 1)

 

Chương 74: Chung Cư Đế Hào (Phần 1)

 

Hạ Bạch: [Gửi tài liệu qua cho tôi xem thử.]

 

Tống Thạch lập tức gửi tài liệu qua.

 

Đó là một địa đồ trò chơi xuất hiện ở khu vực trung tâm thành phố Đại Thái, tên là Chung cư Đế Hào. Chung cư Đế Hào trong thế giới thực được xây dựng cách đây 20 năm.

 

Cái tên nghe có vẻ oai hùng và phú quý, nhưng trước đó lại có thêm hai chữ “Chung cư”, vừa nhìn là đã biết thuộc tính của nó rồi.

 

Ở Đại Thái, căn hộ chung cư thường không phải là nơi ở chính thức, mặc dù được gọi là “vừa ở vừa kinh doanh”, nhưng loại căn hộ này thường không lớn, số phòng trên mỗi tầng có thể lên đến hàng chục, giá điện nước theo giá kinh doanh, có thể dùng để ở, cũng có thể dùng để kinh doanh, giá cả thường thấp hơn nhiều so với các tiểu khu.

 

Nếu loại căn hộ này ở khu vực trung tâm của một thành phố lớn như Phong Ninh, chắc chắn sẽ không tồi, căn hộ sẽ luôn được bảo trì ở trạng thái tốt nhất, nhưng ở thành phố Đại Thái thì, nơi này giá nhà vốn đã không cao, loại nhà căn hộ cho thuê giá rẻ này sẽ dần dần trở thành khu ổ chuột khi tuổi đời tăng lên.

 

Ngoài những người có điều kiện kinh tế không tốt, hầu hết mọi người mua xong sẽ cho thuê, mỗi tầng có hàng chục hộ gia đình sinh sống, trong đó có khá nhiều người làm ăn buôn bán, thành phần dân cư phức tạp khó quản lý, nhà cửa cũ kỹ ngày càng xuống cấp trầm trọng, cuối cùng, môi trường sống trở nên cực kỳ tồi tệ.

 

Hơn nữa, giá điện nước ở đây không hề rẻ, vậy nên chỉ có thể giảm giá thuê nhà, hoặc bán rẻ, điều này lại càng làm giảm chất lượng dân cư sống ở đây, cuối cùng biến thành khu ổ chuột.

 

Chung cư Đế Hào được xây dựng cách đây 20 năm, không thể thoát khỏi số phận đó được.

 

Từ những bức ảnh chụp, tòa nhà trông đã cũ kỹ lắm rồi, lớp sơn tường bong tróc loang lổ, khung sắt ngoài cửa sổ lắp đặt lộn xộn, quần áo sắp phơi ra ngoài khu chung cư luôn rồi, khu vực công cộng dưới đất gần như cũng không có cây xanh, chất đầy rác thải, có rác sinh hoạt của người dân, có rác tái chế đã được phân loại, các loại giấy các tông đã bị nước mưa ngấm ướt mục nát.

 

Tống Thạch: [Đây là trò chơi xuất hiện cách đây nửa năm, lúc đó những người ở trong căn hộ không thể thông quan, vậy nên đã bị trực tiếp phong tỏa, do không được chú ý, phong tỏa cũng không phiền phức gì, vậy nên cứ kéo dài đến tận bây giờ.]

 

Tống Thạch: [Độ khó của phó bản trò chơi này được dự đoán tương đương với Ngũ Cô Thôn, có thể còn không khó bằng Ngũ Cô Thôn.]

 

Thấy Hạ Bạch vẫn không trả lời, Tống Thạch nói: [Nếu không muốn đi, tôi sẽ sắp xếp cho cậu một phó bản trò chơi ở gần thành phố Khương Kỳ, như vậy sẽ thuận tiện hơn.]

 

Hạ Bạch: [. . . . . . Đi.]

 

Tống Thạch: [Được, vậy tôi sẽ lập tức đi sắp xếp ngay.]

 

Hạ Bạch lặng lẽ gửi tài liệu cho Lận Tường.

 

Lận Tường: [Đây, đây là ông trời cũng đang giúp tôi sao? Thì ra tôi thực sự phải đến thành phố Đại Thái! Duyên phận mà! ]

 

Hạ Bạch: [. . . . . . ]

 

Hạ Bạch: [Địa đồ trò chơi lần này hình như không phù hợp với cậu lắm.]

 

Lận Tường: [Tôi cảm thấy rất phù hợp mà, đừng quên chung cư này cũng ở thành phố Đại Thái, thành phần dân cư ở Đại Thái phức tạp, loại căn hộ chung cư như thế này lại càng là loại điển hình của phức tạp, ở khách sạn còn cần chứng minh thư, loại căn hộ cũ kỹ này để cho thuê, có thể trả tiền trực tiếp, những người kỳ quái nào cũng có thể vào ở, có thứ ô nhiễm tinh thần là chuyện đương nhiên.]

 

Hạ Bạch: [Cậu. . . . . . ]

 

Lận Tường: [Tôi vốn dĩ muốn tham gia thêm vài trò chơi, vừa có thể rèn luyện bản thân, lại có điểm tích lũy để mua mấy món đồ thần kỳ, tốt biết bao.]

 

Hạ Bạch: [Tôi không ngờ cậu lại là một kẻ não yêu đương, chắc chắn cậu sẽ hối hận.]

 

Lận Tường: [. . . . . . ]

 

Làm một người yêu đương hạnh phúc ngọt ngào cũng không tệ?

 

Tống Thạch nhanh chóng gửi tin nhắn lại, [Dương Mi cũng muốn vào trò chơi này, hắn và người cộng tác thử nghiệm của mình đã cãi nhau, nhiệm vụ trò chơi tuần này vẫn chưa hoàn thành. Ý của đội trưởng Lăng là, hắn và Nhị Oa chỉ có thể đi một người.]

 

Hạ Bạch: [. . . . . . ]

 

Người cộng tác thử nghiệm? Là Hoa Hạo Minh à?

 

Tò mò quá đi, cậu muốn hóng hớt.

 

Hạ Bạch: [Không thể đi cùng sao? Bây giờ Nhị Oa đã dần dần có thể sử dụng kỹ năng rồi.]

 

Tống Thạch: [Được thì cũng được đó, nhưng địa đồ này chưa đến mức cần đến bốn thành viên Đội Tấn Công, chưa có tiền lệ này.]

 

Tống Thạch: [Đội trưởng Lăng muốn để Dương Mi đi, tuần này Dương Mi thực sự rất cần hoàn thành một nhiệm vụ, anh ấy nói căn hộ này nhìn có vẻ như sẽ có tiệm làm đẹp, tiệm massage chân, có thể sẽ xuất hiện nội dung không phù hợp với trẻ em.]

 

Hạ Bạch nhớ lại lúc mới gặp Nhị Oa, cậu bé ngồi trong rạp chiếu phim che mắt, lập tức bị thuyết phục, quả thật không nên để Nhị Oa vào phó bản trò chơi lần này.

 

Nhưng mà, có thể đưa cậu bé đến thành phố Đại Thái, dù sao thời gian của bọn hắn ở trong trò chơi và ở thế giới thực chênh lệch rất ngắn.

 

Sau khi nói chuyện với Nhị Oa, Hạ Bạch đã nhắn tin trả lời Tống Thạch.

 

Tống Thạch: [Được, chúng ta sẽ đến trung tâm giao lưu của người chơi để đăng nhiệm vụ treo thưởng.]

 

Hạ Bạch hỏi anh ta thời gian đăng tin, sau đó chuyển cho Lận Tường, để cậu ta chuẩn bị.

 

《Nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi: <Chung cư Đế Hào>》

 

Thời gian nhiệm vụ: 5 giờ chiều ngày 03 tháng 12.

 

Địa điểm nhiệm vụ: Chung cư Đế Hào, thành phố Đại Thái, tỉnh Chu Nam.

 

Thành viên Đội Tấn Công: Lăng Trường Dạ, Dương Mi, Hạ Bạch.

 

Số lượng người chơi treo thưởng: 10 người.

 

Tài liệu nhiệm vụ: Địa đồ chung cư Đế Hào đã xuất hiện tại Chung cư Đế Hào cách đây nửa năm, lúc đó ước tính có khoảng 15 người bị cuốn vào trò chơi, tất cả đều là người chơi mới, tất cả đều chết trong trò chơi, trong đó có hai người bị ném ra khỏi trò chơi, tình trạng thi thể như hình ảnh bên dưới.

 

Đánh giá trò chơi: Phó bản trò chơi nhỏ, độ khó 4. 5/10.

 

Phần thưởng nhiệm vụ: Đạo cụ ngụy trang x1, 2000000 điểm x10, 1000000 tiền mặt hoặc vàng có giá trị tương đương x10.

 

Đường links đăng ký: Trung tâm nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

1L: Wao! Dương Mi! Tôi là fan cuồng của cậu ấy, tôi muốn đăng ký!

 

2L: Lại là tổ hợp Lăng Trường Dạ và Hạ Bạch, họ là cộng tác của nhau à?

 

3L: Không phải đâu, tôi nghe nói đội trưởng Đội Tấn Công không bị giới hạn một nhiệm vụ một tuần, anh ấy cần người cộng tác à?

 

4L: Có đại lão nào đến phân tích nhiệm vụ này giúp không, xem có đáng để nhận không?

 

5L: Tôi cảm thấy ba người họ ít nhất có thể giảm độ khó của trò chơi xuống hai sao!

 

6L: Tôi cũng cảm thấy vậy, bây giờ tôi cảm thấy người chơi mới Hạ Bạch rất giỏi! Còn Dương Mi nữa! 【Vạn quỷ mê】Dương Mi! Đại lão đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy!

 

7L: Nhưng xem tình trạng thi thể thì địa đồ này có thể sẽ rất tàn bạo, hai người chết đó thật quá thảm thương.

 

. . . . . .

 

15L: Trước khi các bạn thảo luận, tôi muốn thông báo một việc, lúc nãy tôi đi đăng ký, thấy số lượng người đã đủ, không thể đăng ký nữa.

 

16L: . . . . . .

 

17L: Bà nó! Tôi hối hận rồi! Tôi thực sự rất muốn nhận nhiệm vụ này!

 

Hạ Bạch: [Được nhận rồi chứ?]

 

Lận Tường: [Được nhận rồi! Tôi click vào rồi đăng ký mà không cần nhìn! Có lẽ tôi là người đầu tiên.]

 

Vì thế, bọn hắn lại cùng nhau đi máy bay đến thành phố Đại Thái, lần này còn có thêm Dương Mi.

 

Chiều thứ sáu Lận Tường không có lớp, cậu ta đã sớm ăn mặt chỉnh tề, lái một chiếc siêu xe đến đón Hạ Bạch và Dương Mi.

 

Hạ Bạch nhìn chiếc xe thể thao màu tím sặc sỡ kèm theo bộ trang phục như muốn phát sáng của cậu ta, đần mặt ngửa đầu nhìn lên trời một lúc thật lâu.

 

Cậu ta thực sự không xem nhiệm vụ treo thưởng, nếu cậu ta chỉ cần liếc nhìn danh sách thành viên Đội Tấn Công, nếu cậu ta nhìn thoáng qua nội dung mọi người thảo luận bên dưới bài đăng?

 

Hạ Bạch hỏi: “Tối qua cậu làm gì vậy?”

 

Lận Tường: “Gọi thợ cắt tóc đến cắt tóc, bảo họ mang một vài bộ quần áo đến, tôi đã chọn cả đêm, cậu thấy bộ này thế nào?”

 

Hạ Bạch: “. . . . . . Đi thôi, đi đón Dương Mi.”

 

Lận Tường: “Đang chờ câu nói đó của cậu đây! Đi thôi!”

 

Hạ Bạch im lặng ngồi lên xe, đi đến khách sạn đón Dương Mi, chiếc siêu xe sành điệu lao đi, đến khách sạn, Lận Tường lập tức xuống xe, đứng ở cửa xe tạo dáng chờ Dương Mi.

 

Hạ Bạch: “. . . . . . Thực ra không cần đeo kính râm đâu.”

 

Lận Tường: “À, đúng đúng đúng, không có nắng mà!”

 

Lận Tường vừa tháo kính râm thì Dương Mi đã bước ra dưới sự chú mục của mọi người.

 

Váy xòe thật to, vớ ren trắng dài, giày da Mary Jane kết nơ bướm, tóc xoăn cài cài nơ bướm lớn hai bên, sau lưng đeo ba lô thú bông hình con thỏ, đôi mắt to còn phủ một lớp phấn nhũ hồng lấp lánh.

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Tay cậu đã đặt lên tay nắm cửa xe.

 

Hay là, cậu tự đi taxi đến sân bay, tự đi đến phòng chờ, tự lên máy bay luôn?

 

Lận Tường thì đã ngây người, như thể đang nhìn công chúa Lolita trong mơ chạy về phía mình.

 

Mãi cho đến khi Dương Mi đứng trước cửa xe một lúc mà cậu ta vẫn chưa hoàn hồn, phải mất mấy giây mới cuống cuồng mở cửa xe cho Dương Mi.

 

“Cảm ơn.” Dương Mi ngồi vào trong, hỏi Lận Tường: “Hôm nay tôi đẹp không? Đây là phong cách mà cậu thích à?”

 

“Thích, thích! Thích lắm!” Lận Tường đỏ mặt nói.

 

Dương Mi vui vẻ ngồi xuống, vừa ngồi xuống đã ôm lấy cánh tay Hạ Bạch hỏi: “Em trai, hôm nay tôi đẹp không?”

 

Vẻ mặt Hạ Bạch kiểu như sống không còn gì luyến tiếc, trả lời hắn: “Đẹp.”

 

Dương Mi không hài lòng, nói: “Cậu trả lời cũng quá qua loa đi!”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Trên đường đi, hơn nửa thời gian Dương Mi đều bảo Hạ Bạch trả lời xem hắn đẹp ở đâu, có cần thay đổi chỗ nào không.

 

Hỏi đến mức Lận Tường cũng có chút buồn, cậu ta nhắn tin cho Hạ Bạch: [Không phải là Dương Mi thích cậu đó chứ?]

 

Hạ Bạch: [Cậu yên tâm, có thể tôi là đồng tính.]

 

Lận Tường: [Vậy thì tốt.]

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Lận Tường không dám nói trước mặt Dương Mi, nhưng cậu ta lại rất muốn có người chia sẻ, không kiềm chế được nên cứ cười toe toét nhắn tin cho Hạ Bạch, [Hôm qua cô ấy vừa hỏi tôi có thích quần áo phong cách Lolita không, tôi nói thích, hôm nay cô ấy đã mặc rồi, có phải cô ấy mặc cho tôi xem không?]

 

Hạ Bạch nhìn thấy nụ cười không đáng tiền của cậu ta trong gương chiếu hậu mà cạn lời, không biết phải nói sao.

 

Trong thời gian ở Tuyền Quảng Thị, Lăng Trường Dạ đã bảo cậu dẫn theo Dương Mi, vì phải khiêm tốn nên Dương Mi luôn mặc nữ trang, hắn thử đủ loại phong cách cho cậu xem, cậu cảm thấy trong những phong cách đó của Dương Mi, chỉ có mỗi phong cách jk là có thể phù hợp với tiêu chí kín đáo, Dương Mi đã mặc jk trong một thời gian dài.

 

Bây giờ, cuối cùng hắn đã lợi dụng sự ủng hộ của Lận Tường để mặc phong cách Lolita?

 

Lúc đến sân bay Hạ Bạch mới phát hiện, hóa ra trong xe không phải là chỗ khó xử nhất, khó xử nhất là khi vào sân bay.

 

Thử hỏi, một người mặc toàn hàng hiệu, mỗi tay đeo một chiếc đồng hồ trị giá hàng chục triệu, cài áo cũng được khảm kim cương, còn một người như bước ra từ cung điện thời Trung cổ, tùy thời chớp mặt một cái cũng phóng ra mị nhãn của công chúa Lolita, ai mà không ngạc nhiên nhìn bọn hắn?

 

Có cho một trạch nam như cậu sống không kia chứ?

 

Bánh Sừng Bò Socola: [Nhị Oa cứu cứu cứu cứu cứu. jpg]

 

CC: [Sao vậy?]

 

Bánh Sừng Bò Socola: [Ảnh.]

 

CC: [. . . . . . Vất vả rồi.]

 

Mặt Hạ Bạch co quắp, giả mù giả điếc, cứng nhắc bước vào phòng chờ, tìm một góc ngồi xuống.

 

Cậu cảm thấy thời gian chờ máy bay chưa bao giờ dài như vậy.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lúc lên máy bay lại là một hành trình dài, không có nhiều người nhìn, nhưng tiếp viên hàng không thì luôn ở gần bọn hắn.

 

Thôi vậy, ít ra thì bây giờ cũng tốt hơn là lúc chờ xuống máy bay.

 

Hạ Bạch vốn rất không muốn xuống máy bay, mãi cho đến khi cậu nhìn thấy Lăng Trường Dạ đến đón.

 

Không giống như lúc đưa tiễn, mấy ngày nay Lăng Trường Dạ ở Đại Thái rất nhiều việc, anh phải bận lắm mới đúng, thậm chí Hạ Bạch còn không nghĩ anh sẽ đến đón.

 

Khi nhìn thấy anh đứng đó vẫy tay với mình, trên khuôn mặt ngơ ngác của Hạ Bạch lập tức nở nụ cười vui vẻ, cậu cười cong cong hai mắt, đẩy vali nhỏ màu xanh lá chạy về phía anh.

 

“Đội trưởng Lăng!” Lận Tường vui mừng, “Được đưa đi rồi lại được đón, tôi có chút ngại ngùng.”

 

Dương Mi chạy còn nhanh hơn Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ trực tiếp nghiêng người đi ngang qua bên cạnh hắn, đi đến cầm lấy vali nhỏ của Hạ Bạch, “Nhận được chỗ tốt nên phải đón vài lần.”

 

“Chỗ tốt gì mà có thể mua chuộc đội trưởng Lăng thế?” Lận Tường hỏi một câu mà chính cậu ta cũng không tin, “Không phải là kiểu ôm một cái gì đó chứ?”

 

Hạ Bạch: “. . . . . . Cậu thực sự bị nhiễm não yêu đương rồi.”

 

Lận Tường: “Vậy là cái gì? Tôi thực sự không nghĩ ra cái gì có thể mua chuộc đội trưởng Lăng.”

 

Nói đến tiền tài….. haha.

 

Anh ta là con trai của nữ tỷ phú.

 

Nói đến đồ gì đó ở trong trò chơi… haha.

 

Anh ta là đội trưởng Đội Tấn Công của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Cái này cũng không có gì không thể nói, Hạ Bạch vừa định mở miệng thì Lăng Trường Dạ đã lên tiếng trước, anh nói: “Tôi chỉ nói chỗ tốt thôi mà cậu đã nghĩ đến mua chuộc rồi? Không có gì, chỉ là bảo cậu ấy đi chơi cùng tôi thôi.”

 

Hạ Bạch nhìn về phía anh, lại thấy anh cười với mình.

 

Hạ Bạch không nói gì nữa, theo anh rời khỏi sân bay.

 

Lăng Trường Dạ lên xe đầu tiên, anh ta ngồi xuống ghế sofa đôi cạnh cửa sổ, Hạ Bạch nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh anh, Dương Mi đành phải ngồi xuống ghế sofa đối diện, Lận Tường lên xe chỉ còn một chỗ cạnh Dương Mi.

 

Cậu ta đứng đó vài giây, mặt đỏ bừng, nói: “Chỉ còn chỗ này thôi sao?”

 

Lăng Trường Dạ đang mở điện thoại dừng một giây, quay đầu nhìn Hạ Bạch, thấy Hạ Bạch còn đần mặt hơn bình thường, mặt không chút biểu cảm.

 

“Ừ.” Dương Mi ngọt ngào vỗ vỗ chiếc ghế sofa mềm mại bên cạnh, “Lại đây, lại đây ngồi đi.”

 

Lận Tường ngẩng đầu lên, mặt đỏ bừng ngồi xuống bên cạnh hắn.

 

“. . . . . .”

 

Sợ hai người sẽ nói thêm gì đó, làm gì đó, Hạ Bạch vội vàng chủ động mở ra chủ đề mới, “Thành phố Đại Thái bây giờ sao rồi? Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn thế nào?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Lần này Thánh Du Công Hội đưa đến hơn một trăm người chơi, đã chết hơn ba mươi người.”

 

Hạ Bạch hơi ngẩn người, cậu hỏi: “Cục Quản Lý Trò Chơi không phải có Viện Giáo Dục sao? Họ không quản lý những chuyện này à?”

 

“Người chơi không phải người thường, phải có bằng chứng trực tiếp mới đưa họ vào Viện Giáo Dục được.” Lăng Trường Dạ nói: “Hiện tại không có bằng chứng, hơn nữa Viện Giáo Dục của Cục Quản Lý Trò Chơi chủ yếu là để uy hiếp, người chơi có kỹ năng không thể không có xung đột, miễn là không quá mức, thường sẽ nhắm mắt làm ngơ.”

 

Dường như nhìn thấy sự nghi hoặc trong lòng Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ nói thật với cậu, “Tất nhiên, nguyên nhân chính vẫn là Cục Quản Lý Trò Chơi sắp quản lý không nổi nhiều phương diện như vậy. Cục Quản Lý Trò Chơi đã có kế hoạch từng bước để lộ ra trò chơi cho toàn dân biết, để người dân dần dần chấp nhận sự tồn tại của trò chơi.”

 

Nghe đến đây, ngay cả Lận Tường cũng tạm thời thu lại não yêu đương, “Nói cách khác, chúng ta sẽ sớm bước vào kỷ nguyên toàn dân chơi trò chơi?”

 

“Ít nhất thì phải đến mùa hè năm sau, nếu đến lúc đó chúng ta vẫn chưa công phá được trò chơi, có lẽ kỷ nguyên mới sẽ đến.” Lăng Trường Dạ nói.

 

“Cũng tốt, nếu không người của Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ kiệt sức, phải đối mặt với trò chơi, đối mặt với người chơi, lại phải che giấu và an ủi người thường.” Lận Tường nói: “Toàn dân cùng nỗ lực, có lẽ chúng ta có thể công phá được trò chơi nhanh hơn.”

 

Nói chuyện một lúc thì bọn hắn cũng đến khách sạn, vẫn là khách sạn mà Nghiêm Kính Nghiệp đã sắp xếp cho bọn hắn ở trước đó.

 

Vừa làm thủ tục nhận phòng xong, lúc đang ăn khuya, bọn hắn đều nhận được một tin nhắn, lần này lập nhóm hơi muộn, tổng cộng có 13 người chơi vào Chung cư Đế Hào, tất cả đều được kéo vào một nhóm.

 

Lần này không có Tỉnh Duyên, Lận Tường vẫn xem các thành viên trong nhóm một chút rồi chào hỏi mọi người, sau đó mới nói với bọn hắn: “Không biết bọn họ là những người như thế nào, đúng rồi, lần này Đội Tấn Công vẫn là Hạ Bạch, đội trưởng Lăng và Nhị Oa phải không?”

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . . Lần trước địa đồ Ngũ Cô Thôn cậu chuẩn bị rất kỹ, sao lần này sơ sài vậy?”

 

Lận Tường cố gắng xây dựng hình ảnh tốt trước mặt Dương Mi, “Vì Chung cư Đế Hào cũng ở Đại Thái mà, lần trước tôi thức khuya chuẩn bị cho địa đồ Ngũ Cô Thôn chủ yếu là nhắm vào Đại Thái, lần này có thể tiếp tục sử dụng.”

 

Lăng Trường Dạ: “Hay là cậu xem lại bài đăng treo thưởng về Chung cư Đế Hào mà Cục Quản Lý Trò Chơi đã đăng đi.”

 

“À!” Lận Tường rất ngoan ngoãn làm theo, lập tức mở ứng dụng trò chơi lên xem, “Lăng Trường Dạ, Dương Mi…… Dương Mi?”

 

Lận Tường ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Dương Mi, “Tôi đã nói, sao khi nghe thấy tên của cô ấy lại có cảm giác quen thuộc như gặp lại bạn, thì ra cô ấy là thành viên của Đội Tấn Công.”

 

“. . . . . .”

 

Hạ Bạch: “Có lẽ cậu còn có thể quen thuộc hơn một chút nữa, chắc chắn cậu sẽ nhìn thấy tên của hắn ở trung tâm giao lưu người chơi.”

 

Lận Tường mơ hồ có linh cảm không tốt, cậu ta lo lắng tìm kiếm cái tên Dương Mi ở trung tâm giao lưu người chơi.

 

Bài đăng dài hàng trăm trang.

 

“. . . . . .”

 

Chỉ nhìn tiêu đề bài đăng thôi cậu ta đã nhận ra, “Thì ra cô ấy là 【Vạn quỷ mê】, là đại, đại lão, hahaha, chẳng trách lại đáng yêu như vậy, hahaha…..”

 

Hạ Bạch: “Có lẽ, cậu nên suy nghĩ thêm một chút về thông tin cơ bản khác của hắn.”

 

Nhị Oa rất hiếm khi chủ động nói một câu, ngẩng đầu nhìn Lận Tường, “Ừa, giới tính.”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Lận Tường: “. . . . . . . . . . . .”

 

Lận Tường cứng nhắc quay đầu nhìn Dương Mi.

 

Dương Mi cười rất ngọt ngào, “Lận Tường ca, anh sẽ không vì tôi đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy mà cảm thấy tôi mặc Lolita không đẹp chứ?”

 

Phải mất khoảng hai phút Lận Tường mới đỏ hoe mắt, nói: “Đương, đương nhiên là không phải.”

 

Dương Mi liếc mắt đưa tình với cậu ta, “Mỹ nhân vì người thương mà làm đẹp.”

 

Lận Tường cúi đầu, im lặng nhồm nhoàm ăn.

 

Cuối cùng Hạ Bạch cũng có thể thoải mái ăn một bữa ngon.

 

Bữa tối vui vẻ kết thúc, tối nay còn có thể ngủ ngon, Chung cư Đế Hào nằm ở khu trung tâm thành phố Đại Thái, chiều mới vào trò chơi, không cần dậy sớm.

 

Vừa về phòng không lâu, Hạ Bạch đã nhận được tin nhắn của Lận Tường.

 

Lận Tường: [ Aaaaaaa! ]

 

Lận Tường: [ Sao Dương Mi có thể là con trai! Đáng yêu như vậy sao có thể là con trai! A! ——]

 

Lận Tường: [【Gấu gầm rú. jpg】]

 

Lận Tường: [Đây là lần đầu tiên trong đời tôi rung động! Mối tình đầu của tôi! ]

 

Lận Tường: [Sao có thể chứ! Tôi cảm thấy cậu ấy cũng có tình cảm với tôi, tối qua tôi còn thức trắng cả đêm để nghĩ tên con của chúng tôi rồi! ]

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Cậu tò mò: [Tên con của cậu là gì?]

 

Lận Tường: [Lận Dương Dương 【Khóc nức nở. jpg】]

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Có vẻ, đêm nay Lận Tường sẽ mất ngủ vì đau khổ.

 

Sáng hôm sau, Dương Mi dậy sớm đến tìm Hạ Bạch, Hạ Bạch mở cửa thấy phòng của Lận Tường bên cạnh mở hé ra một khe nhỏ, sau đó lại từ từ lặng yên khép lại.

 

“. . . . . .”

 

Dương Mi nói: “Em trai Hạ Bạch, chiều chúng ta mới vào trò chơi, sáng nay cậu đi dạo phố cùng tôi đi? Nghe nói ở đây có rất nhiều quần áo phong cách ngoại quốc, có lẽ tôi sẽ thay đổi một phong cách mới.”

 

“Nhưng sáng nay tôi có việc rồi.” Hạ Bạch nói: “Lận Tường không có việc gì, hay là cậu bảo Lận Tường đi cùng đi?”

 

“Vậy à.” Dương Mi có hơi thất vọng gõ cửa phòng Lận Tường.

 

Bên trong không có tiếng trả lời.

 

Dương Mi: “Hình như anh ấy chưa dậy.”

 

Hạ Bạch đần mặt nói: “Chẳng lẽ cậu ấy biết cậu là con trai nên ghét cậu rồi?”

 

Cửa lập tức mở ra, vẻ mặt Lận Tường phía sau cánh cửa không một chút biểu tình, nhưng có thể cảm nhận được cậu ta rất u sầu.

 

Lận Tường đi dạo phố cùng Dương Mi, Hạ Bạch ôm Nhị Oa nhàn nhã nằm trở lại giường, trưa lại đi ăn cùng Lăng Trường Dạ, trải qua nửa ngày vui vẻ.

 

Ngủ trưa một giấc, Hạ Bạch an ủi Nhị Oa một lúc, giao cậu bé cho người của Đội Tấn Công, đúng 3 giờ đến điểm tập kết.

 

Lúc lên xe, nhìn thấy Lận Tường như bị rút hết sức lực ngồi ở hàng ghế cuối, vừa thấy cậu, cậu ta đã vô lực vẫy vẫy tay, đưa cho cậu một ly trà sữa khoai môn đậu đỏ.

 

“Cảm ơn.” Hạ Bạch ngồi xuống bên cạnh cậu ta, hút một viên khoai môn, “Sáng đi chơi vui không?”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Lăng Trường Dạ lên xe, cũng lịch sự thân thiện hỏi một câu tương tự.

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Nếu không bị Cục Quản Lý Trò Chơi cấm vĩnh viễn, giờ Lận Tường rất muốn xuống xe đi về. Trò chơi này không chơi cũng được, cậu ta đã có thể hình dung ra trò chơi này khó khăn như thế nào.

 

Dương Mi là người cuối cùng trong bốn người bọn hắn lên xe, vì hắn lại thay một bộ quần áo mới, quần áo nam thuần túy, sơ mi trắng áo ghi lê đen, quần tây giày thể thao.

 

Lận Tường vừa nhìn thấy bộ dáng hắn thế thì liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ như phong cảnh bên ngoài cửa sổ rất đẹp.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng không trêu chọc cậu ta nữa, những người chơi khác cũng lần lượt lên xe, bọn hắn đang nhìn xem phó bản lần này có những người chơi nào.

 

Lần này người chơi đăng ký rất nhanh, Lận Tường nói cậu ta có thể là người đầu tiên, nhưng thực ra không phải, cậu ta chỉ xếp thứ hai.

 

Có một vài người chơi đã nắm rõ quy tắc của nhiệm vụ treo thưởng, tận dụng nguyên tắc “Đăng ký trước được nhận trước”, vậy nên chỉ điền một số liên lạc, tên và địa chỉ không biết thật giả là được, có thể chỉ có id trò chơi và số liên lạc là thật.

 

Bọn hắn đã nhận được danh sách trước, nhưng ngoài bốn người thành thật, mấy người còn lại bọn hắn cũng không biết là ai.

 

Nói chung, những người chơi đăng ký càng sớm càng có thể là người không đơn giản, có thể là người có bối cảnh, hoặc cũng có thể là người có mục đích khác.

 

Khi một người đàn ông lên xe, Hạ Bạch chú ý thấy Lăng Trường Dạ nhìn hắn ta thêm vài giây, cậu cũng nhìn hắn ta kỹ một chút, đó là một người đàn ông khoảng 35 tuổi, đội mũ bóng chày màu đen, cầm một chuỗi phật châu, kết hợp này có hơi lạ.

 

Khi cậu nhìn người này, Hạ Bạch chú ý thấy có người đang nhìn mình, cậu quay đầu nhìn lại, thấy đó là một người phụ nữ xinh đẹp.

 

Người phụ nữ đó có dáng người rất đẹp, mặc dù mặc áo len và quần ống rộng kín đáo, nhưng vẫn có thể nhận ra, đôi mắt cô ta rất đẹp, mặc dù đeo kính cận gọng đen nhưng vẫn có thể nhìn ra được.

 

Khi Hạ Bạch nhìn lại thì cô ta lập tức dời mắt đi, dời tầm mắt quá nhanh khiến người ta có cảm giác như đang chột dạ.

 

Nhưng mà, Hạ Bạch có thể chắc chắn là trước đây mình chưa từng gặp người phụ nữ này.

 

Người phụ nữ vẫn giữ nguyên tư thế nhìn về một phía khi đi vào trong xe, trông có chút kỳ lạ, vừa đi được hai bước thì suýt chút nữa đã ngã.

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Tất cả người chơi đã tập hợp đầy đủ, Diệp Cát Nguyệt, thành viên đội phục vụ Đội Tấn Công, nói: “Chào mọi người, tôi là Diệp Cát Nguyệt, người phục vụ cho mọi người trong phó bản trò chơi lần này, bây giờ chúng ta sẽ đến Chung cư Đế Hào, toàn bộ hành trình mất khoảng 15 phút.”

 

Chung cư Đế Hào nằm ở khu vực trung tâm thành phố Đại Thái, nhưng ở khu thành cổ, chiếc xe di chuyển từ thành phố mới hiện đại sang khu thành cổ tương đối cũ kỹ, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà cũ cách trung tâm thương mại không xa.

 

Tòa nhà 11 tầng này chính là nơi bọn hắn vào trò chơi.

 

Hết chương 74.

 

Chương 74: Chung Cư Đế Hào (Phần 1)

Ngày đăng: 14 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên