Chương 82: Chung Cư Đế Hào ( Phần 9 )
Những người chơi trên tầng ba không biết gì.
Bọn họ hoang mang khó hiểu nhìn về phía Hạ Bạch, biết chắc là có điều gì đó đang xảy ra, vậy nên không ai lên tiếng.
Hạ Bạch cứng đờ chụp ảnh chung với họ. Người phụ nữ ở căn 406 vẫn chưa rời đi, phấn khích vây quanh Hạ Bạch, luyên thuyên đủ chuyện.
Cô hỏi: “Hạ Bạch, sao anh lại đến cái khu chung cư tồi tàn này?”
Hạ Bạch vẫn giữ nguyên vẻ mặt đờ đẫn, nói: “Đến để trải nghiệm cuộc sống, sắp tới tôi phải đóng một bộ phim như thế này.”
“Tuyệt quá! Vậy tôi có thể kể cho anh nghe, tôi đã sống ở đây rất lâu rồi!” Người phụ nữ ở căn 406 hào hứng nói.
Hạ Bạch suy nghĩ một chút, “Cũng được.”
Cậu quay đầu nhìn về phía sau, “Gọi quản lý của tôi đến.”
Cậu nhìn thẳng vào người đàn ông đã nói sẽ phục vụ đại minh tinh.
Lăng Trường Dạ lập tức đứng dậy, bước đến sau lưng Hạ Bạch, lịch sự nói với người phụ nữ ở căn 406: “Xin chào, tôi là quản lý của Hạ Bạch, tôi tên Lăng Trường Dạ.”
Người phụ nữ ở căn 406 lập tức nói: “Xin chào, xin chào, tôi tên là La Tư Phi, là nhiếp ảnh gia, cũng là blogger.”
Lăng Trường Dạ mỉm cười: “Rất hân hạnh được gặp cô.”
La Tư Phi cứ nghĩ ngôi sao lớn và quản lý của ngôi sao lớn đều rất kiêu ngạo, không ngờ họ lại hòa nhã với cô ta như vậy, vừa xúc động vừa vui mừng, “Hay là, hai người đến nhà của tôi đi, chúng ta nói chuyện?”
Ý kiến rất hay.
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ chỉ chờ câu nói này, không cần diễn xuất do dự làm gì, cứ thế đi theo La Tư Phi đến căn 406.
Có lẽ căn 406 là căn hộ bừa bộn nhất ở khu chung cư này. Vừa bước vào cửa bọn hắn đã nhìn thấy một chiếc tất đen cứng đờ nằm trên chai bia.
Bàn ghế bên cạnh lộn xộn, hộp cơm, túi ni lông tràn ra ngoài thùng rác, trên ghế sô pha chất đống quần áo đủ màu sắc, muốn tìm ra một chỗ ngồi cũng khó.
Màn chào đón ngay khi vừa bước vào cửa đã khiến Hạ Bạch phải dừng bước.
Cậu thầm nghĩ, Lăng Trường Dạ có chịu nổi không?
Nghĩ vậy, Hạ Bạch quay đầu nhìn về phía Lăng Trường Dạ, thấy nụ cười trên mặt anh vẫn như gió xuân.
Trong lòng Hạ Bạch âm thầm giơ ngón tay cái lên với Lăng Trường Dạ.
“Ôi, ngại quá!” La Tư Phi nói: “Cho tôi năm phút! Không, hai phút!”
Nói xong, cô ta nhanh chóng vào nhà, còn không quên đóng cửa lại.
Bên trong vang lên tiếng đồ đạc va chạm binh binh bang bang, tiếng gào thét của phụ nữ và tiếng đáp trả bất mãn của người đàn ông, cùng với tiếng người đàn ông nghi hoặc cao giọng gọi “Hạ Bạch” – tất cả đều kết thúc trong vòng ba phút đồng hồ.
Khi cửa được mở ra, căn phòng trông đã sạch sẽ hơn rất nhiều. Sạch sẽ ở đây là chỉ rất nhiều thứ đã biến mất, không biết đã đi đâu.
La Tư Phi nói: “Xin lỗi, à, đây là chồng tôi, Tiết Lập Hoành, anh ấy là nhà văn.”
Tiết Lập Hoành kinh ngạc nhìn Hạ Bạch, nhất thời quên mất nói chuyện, như thể Hạ Bạch xuất hiện trong căn hộ của bọn họ đang tỏa ra ánh hào quang.
Hạ Bạch: “……”
Ngôi sao có 【Vầng hào quang ma quỷ】 này, rốt cuộc là ngôi sao kiểu gì vậy? Có phải hơi khoa trương rồi không?
Thấy Hạ Bạch không có ý định lên tiếng, người quản lý Lăng Trường Dạ tận tâm đã lên tiếng trước: “Xin chào, tôi là quản lý của Hạ Bạch, rất hân hạnh được gặp anh.”
“Mau vào đi, mời vào!” La Tư Phi nói: “Anh ấy là vậy đấy, rất ít nói, hai người đừng để ý.”
Cặp vợ chồng này sống ở đây cũng không tệ, lấy ra một đĩa trái cây chiêu đãi hai người, mặc dù trái cây không còn tươi lắm.
Hiệu lực kỹ năng của Hạ Bạch có hạn, bọn họ không lãng phí thời gian thêm nữa, Lăng Trường Dạ đi thẳng vào vấn đề, “Chúng tôi đều là diễn viên, biên kịch trong đoàn phim, đến đây để trải nghiệm cuộc sống, cũng là để tìm cảm hứng, hai người có biết chuyện gì ở chung cư này có thể chia sẻ với chúng tôi không?”
“Còn có cả biên kịch nữa à? Thật ra tôi cũng muốn chuyển nghề làm biên kịch.” Cuối cùng Tiết Lập Hoành cũng lên tiếng, “Tôi hiểu rất rõ tình hình ở chung cư, hiểu con người và công việc ở đây, hiểu môi trường sống ở đây, biết đâu tôi cũng có thể làm biên kịch cho các anh?”
“……”
Nghe nói đến tận bây giờ, đừng nói là xuất bản, mà ngay cả một cuốn sách hoàn chỉnh hắn ta cũng chưa viết xong.
Nụ cười trên môi Lăng Trường Dạ càng thêm rạng rỡ, “Vậy thì hay quá, để chúng tôi nghe thử xem anh có thể làm biên kịch hay không.”
Tiết Lập Hoành có chút kích động, hỏi: “Các anh muốn nghe câu chuyện kiểu gì?”
Lăng Trường Dạ: “Chúng tôi muốn quay một bộ phim truyền hình thể loại linh dị, nhưng muốn câu chuyện nghe phải chân thực một chút, dù sao cũng là đi lấy tư liệu mà, phải chân thực mới tốt.”
“Muốn chân thực, lại còn phù hợp với thể loại linh dị?” Tiết Lập Hoành suy nghĩ một chút, “Đúng rồi, có một chuyện!”
“Ở căn 308 chung cư chúng tôi có một cặp vợ chồng già, họ đã rất lớn tuổi lắm rồi, sắp bước một chân vào quan tài, sắp chết đến nơi rồi.” Hắn ta ra vẻ hiểu biết, nói: “Con người ta thường vậy mà, lúc trẻ thì luôn miệng nói muốn chết, chết quách cho xong, đến khi già rồi, thực sự sắp chết rồi, hừ, thì chẳng ai muốn chết cả.”
“Vì vậy, ông lão đó đã tìm một người kỳ quái đến làm phép cho họ.”
La Tư Phi nói: “Đúng đúng đúng! Chuyện này có thật, người đó nhìn rất kỳ quái!”
Người kỳ quái này hẳn là người đàn ông mặc đồ đen kia, bọn họ cũng chết muộn hơn bà lão ở căn 308.
Hạ Bạch hỏi: “Sao anh biết ông ta tìm người đó đến là để làm phép?”
Tiết Lập Hoành nói: “Kỳ quái như vậy, nhìn là biết không phải người bình thường, vậy nên tôi đã chú ý thêm một chút, sau đó ở chợ rau nghe người ta nói ông ta là Vu Sư, à không, nói chính xác thì ông ta là Thầy Luyện Ngải!”
Hạ Bạch sững sờ, khu chung cư này trước giờ vẫn luôn bình thường, trước khi nhận ra những người này đều là hồn ma, bọn họ trông đều là người bình thường, cho dù nhận ra bọn họ là hồn ma cũng không hề cảm thấy quỷ dị, bọn họ chính là những hồn ma sinh ra từ cuộc sống bình dị ở trần thế.
Hiện tại, rốt cuộc phó bản này cũng lộ ra vẻ kỳ dị, Thầy Luyện Ngải.
Một Thầy Luyện Ngải bước vào khu chung cư này, nơi đây xuất hiện thêm nhiều hồn ma như vậy.
Tiết Lập Hoành bắt đầu trình bày cái nhìn của mình, “Có thể viết kịch bản như thế này, hai ông bà lão kia không muốn chết, nên đã mời một Thầy Luyện Ngải đến, muốn trộm mạng sống của những người trong chung cư, hại chết hai đứa trẻ, sau đó bị những người khác ở trong chung cư hợp sức đuổi đi.”
Lăng Trường Dạ nói: “Ý tưởng hay đấy, tôi sẽ nói với biên kịch.”
“Bây giờ khán giả còn thích xem những câu chuyện tình yêu.”
Lăng Trường Dạ vừa mới mở miệng đã bị Tiết Lập Hoành cắt ngang, “Tôi biết, tôi có thể…..”
Nhưng hắn ta mới nói được nửa câu thì im bặt, cúi đầu đẩy kính, im lặng nhìn chằm chằm vào góc bàn.
La Tư Phi cười nhạo một tiếng, “Nói đi, sao anh không nói nữa?”
Hạ Bạch nhìn La Tư Phi, “Chị, chúng tôi nghe nói…..”
Nụ cười trên mặt La Tư Phi lập tức trở nên thân thiết, “Anh cũng nghe nói rồi à? Chắc chắn bọn họ đã nói với anh rồi, không sao, tôi không cần an ủi.”
“Tôi biết chuyện của anh ta và Cao Huyên.” La Tư Phi trừng mắt nhìn Tiết Lập Hoành.
Cao Huyên chính là người phụ nữ ở căn 305.
Tiết Lập Hoành rầu rĩ nói: “Là cô ta quyến rũ tôi.”
“Ruồi không đậu miếng thịt sạch, anh có thể nói anh không có vấn đề gì sao?” La Tư Phi ra vẻ đã nhìn thấu anh ta, “Anh thật sự là người tốt à? Bình thường anh nói gì với tôi anh quên rồi sao? Lúc anh nói có mấy nhà văn nam có bồ nhí ở nhiều thành phố, mặt mũi anh đầy vẻ ao ước kìa!”
Hạ Bạch vốn không biết “bồ nhí” là gì, nhưng nghe cô ta nói như vậy và những lời tiếp theo thì đã hiểu.
“Nhìn anh thì tôi biết bọn họ là hạng người gì rồi, tôi không hiểu mấy người phụ nữ kia ham muốn gì ở các anh, ham muốn các anh có thể tiết lộ kịch bản cho bọn họ trên giường à!”
Hạ Bạch: “……”
Tiết Lập Hoành bị cô ta nói đến mức không ngẩng đầu lên được, nhưng vẫn khăng khăng, “Là do tôi bị quyến rũ mà.”
Thường xuyên không ra ngoài, không vận động, hắn ta có làn da rất trắng, bụng bia, đôi mắt sau cặp kính có chút u ám, lúc nói chuyện mang theo cảm giác như cả thế giới đang chống lại hắn ta, rất giống với vị đạo diễn trong phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa.
Hạ Bạch ngoài việc thích xem phim kinh dị, còn thích xem tiểu thuyết kỳ quái, bất kể cổ kim.
Cậu đã từng bị “vả mặt” bởi những bộ phim kinh dị “treo đầu dê bán thịt chó”, cũng từng bị “vả mặt” bởi một số tiểu thuyết kinh dị, đặc biệt là những đoạn viết về các loại yêu quái xinh đẹp luôn thích quyến rũ thư sinh, mà những câu chuyện này đa phần đều do chính các thư sinh viết ra.
Hồ ly tinh, xà yêu, thỏ yêu xinh đẹp như vậy, cho dù có muốn quyến rũ người, tại sao không đi quyến rũ hoàng đế chí tôn thiên hạ, đại thần, tướng quân văn võ song toàn, mà cứ nhất thiết phải là những thư sinh ốm yếu, gia cảnh nghèo hèn?
Vì có điểm hoài nghi đó, cậu có chút nghi ngờ lời nói của Tiết Lập Hoành, cho dù có nhiều người tận mắt chứng kiến là Cao Huyên chủ động, thì hắn ta cũng giống như lời vợ mình nói, là một “miếng thịt” có vấn đề.
Từ việc hắn ta không dám phản bác La Tư Phi một cách đường đường chính chính là có thể nhìn ra.
Hạ Bạch nhớ tới lời người ăn xin nói, La Tư Phi từng chụp ảnh, chỉ là không biết làm sao để xem được máy ảnh của cô ta.
Lúc cậu đang suy nghĩ thì Lăng Trường Dạ đã lên tiếng, “Hai người có máy ảnh không? Máy ảnh của nhiếp ảnh gia bên chúng tôi bị hỏng, chúng tôi cần máy ảnh để chụp vài tấm hình.”
“Có có có.” La Tư Phi nói xong liền kéo một chiếc hộp từ dưới bàn ra, lấy máy ảnh ra, nói: “Tôi có thể làm nhiếp ảnh gia cho các anh, tôi chụp ảnh cũng không tệ.”
“Thật sao?” Lăng Trường Dạ đưa tay ra, mỉm cười nói: “Để tôi xem kỹ thuật chụp ảnh của cô.”
“Ôi, trong này có kha khá ảnh tự sướng của tôi.” Đối mặt với cơ hội lớn như vậy, La Tư Phi chỉ do dự một chút rồi đưa máy ảnh cho anh, “Được rồi, anh xem đi, tôi không sợ anh xem đâu.”
Lăng Trường Dạ nhận lấy máy ảnh, xem một hồi rồi nói: “Chúng tôi quay lại bàn bạc với mọi người, xem có thể thêm hai người vào đoàn phim hay không.”
“A!” La Tư Phi vui mừng đứng bật dậy, “Tốt quá! Cảm ơn! Cảm ơn hai người!”
Hai con người ru rú trong nhà tiễn bọn họ xuống tầng một, sau đó mới lưu luyến không rời quay về.
Hạ Bạch nói: “Nhìn từ cái tên là biết, cha mẹ hẳn là đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào bọn họ, nhưng bọn họ lại khiến cha mẹ mình thất vọng.”
Lăng Trường Dạ: “Bản thân bọn họ cũng có ước mơ, không muốn ra ngoài làm công, người thì muốn làm nhà văn, người thì muốn làm người nổi tiếng trên mạng. À, còn mua căn hộ này để chờ đổi đời.”
Hạ Bạch: “Hiểu rồi, những kẻ mộng mơ.”
Căn 202 không có ai. Vệ Kính Vân và Hùng Tây Nguyên đến tìm bọn hắn, Lận Tường không tiện để họ vào phòng của Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, vậy nên đã đưa họ đến phòng của mình.
Cậu ta đã kể cho bọn họ nghe về phát hiện của Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, đồng thời nói cho bọn họ biết kỹ năng đạo cụ của Hạ Bạch, ngôi sao lớn trong mắt những hồn ma, chỉ có hồn ma thật sự mới coi cậu ấy là đại minh tinh.
Lúc Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ vào, hai người bọn họ vẫn còn đang khiếp sợ.
Lăng Trường Dạ vừa mở cửa đã nói: “Chúng ta không thể tiếp tục ở lại đây nữa, hẳn là không tìm được manh mối nào khác từ trên người bọn họ nữa đâu.”
Vừa rồi anh đã xem máy ảnh, trong máy ảnh không có bức ảnh mà anh muốn xem, tất cả đều là ảnh chụp trong khoảng thời gian gần đây, những bức ảnh cô ta chụp ở dương gian không hiển thị ở nơi này.
Bọn hắn đã dùng đủ mọi cách để tìm kiếm manh mối từ trên người bọn họ, nhưng do bị giới hạn bởi quy tắc ở âm phủ, cùng với việc bọn họ đã quên mất chuyện có liên quan đến cái chết của mình, cho dù có tiếp tục tìm kiếm cũng không tìm ra được manh mối nào cốt lõi hơn.
Tên Thầy Luyện Ngải kia là mấu chốt, nhưng hắn ta lại liên quan đến cái chết của mấy người, ký ức của bọn họ về hắn ta chỉ dừng lại ở “người đàn ông mặc đồ đen kỳ quái mà căn 308 mang về”, Tiết Lập Hoành đã là người nhớ rõ nhất rồi.
Lận Tường: “Nghĩa là sao? Không ở đây thì đi đâu?”
Lăng Trường Dạ: “Đến dương gian.”
Lận Tường sửng sốt, “Làm sao mà đi?”
Lăng Trường Dạ: “Bàn thờ kia có thể kết nối âm dương, mười một giờ đến mười hai giờ đêm là thời gian âm dương giao thoa, cách đi đến dương gian hẳn là vào khoảng thời gian này, xuyên qua bàn thờ mà đi. Đã xác nhận phó bản trò chơi này thật sự đã có người chơi chết, chúng ta phải tranh thủ thời gian, tốt nhất là thử đi vào tối nay.”
Hạ Bạch: “Còn hai tiếng nữa, hay là chúng ta nhân cơ hội còn ở âm phủ này, tìm kiếm thêm manh mối từ trên người Lam Tương và Dư Triều?”
“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Lăng Trường Dạ nói, vì vậy anh mới đề cập chuyện này khi Vệ Kính Vân và Hùng Tây Nguyên có mặt, việc kiểm tra hai người chết này cần sự phối hợp của những người chơi ở tầng ba, “Hai người họ ở chung một phòng đúng không? Tốt nhất là chúng ta nên kiểm tra phòng của bọn họ một chút.”
Vệ Kính Vân phối hợp, nói: “Ở chung một phòng, chúng tôi có thể lấy cớ thảo luận, tập hợp những người chơi ở tầng ba đến phòng chúng tôi, hai người nhân cơ hội đó đi vào kiểm tra.”
Lăng Trường Dạ nói: “Được, nếu có thể, hai người cũng thử dò hỏi bọn họ xem thế nào.”
Vệ Kính Vân và Hùng Tây Nguyên đồng ý, bọn hắn thương lượng một chút rồi hai người lập tức lên lầu chuẩn bị, mang theo đạo cụ giám sát lấy được lúc Lăng Trường Dạ kiểm tra bàn thờ.
Thời gian gấp rút, hai người vừa lên lầu là đi gõ cửa từng phòng của những người chơi khác, nói là có manh mối mới muốn thảo luận, trước đây bọn họ hẳn là cũng đã từng thảo luận như vậy, vậy nên không hề khiến người khác nghi ngờ, những người chơi ở tầng ba đều đến, chỉ có Từ Thanh Danh là không đi.
Bọn họ nhìn thấy mọi việc diễn ra ở đó trên điện thoại của Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch đưa mắt nhìn Dương Mi, cậu đoán là Dương Nghi cũng đã biết, kỹ năng kia của hắn ta không chỉ có thể sử dụng trong nghiên cứu khoa học, mà trong trò chơi tìm kiếm chân tướng như thế này cũng rất hữu dụng.
Dương Mi không có phản ứng gì, sau khi nhìn thấy Lam Tương và Dư Triều đi vào phòng của Vệ Kính Vân, hắn mới nói: “Chúng ta có thể lên rồi.”
Lăng Trường Dạ nói: “Đi thôi, mọi người đi cùng nhau.”
Lam Tương và Dư Triều ở căn 311, hai người là cặp nam nữ duy nhất sống chung phòng trong nhóm người chơi lần này, có lẽ bọn họ vốn đã quen biết, hơn nữa quan hệ cũng không tệ.
Đáng tiếc là trong phòng của bọn họ không có bất kỳ manh mối hữu dụng nào, sạch sẽ tinh tươm.
Lận Tường nhỏ giọng hỏi: “Không đúng, sao một chút dấu vết giãy giụa nào cũng không có? Nếu bọn họ chết ở đây, chẳng phải là nên có dấu vết giãy giụa gì sao?”
Hạ Bạch: “Không phải chết ở đây, tôi cũng không cảm nhận được nơi này có thi thể.”
Lận Tường: “Không phải chết ở đây… Sao có thể… Không đúng, nếu không phải chết ở đây, vậy thì quy tắc tử vong mà họ chạm phải cũng không phải ở đây? Có phải ở dương gian cũng có bọn họ, cũng có thể chạm vào quy tắc tử vong?”
Vấn đề này rất đáng để suy ngẫm.
Rốt cuộc bọn họ có phải chết vì quy tắc tử vong ở âm phủ hay không, nếu không phải, vậy thì ở dương gian cũng có bọn họ à? Bọn họ cũng đang thực hiện nhiệm vụ trò chơi sao?
Một người bị chia thành hai phần? Một phần ở âm phủ, một phần ở dương gian?
Lăng Trường Dạ: “Trở về rồi nói tiếp, ở đây không có manh mối, chúng ta đi trước đã.”
Bốn người vừa định rời đi thì nhìn thấy Từ Thanh Danh đứng ở cửa.
Từ Thanh Danh nhìn Lận Tường: “Các cậu biết thân phận của tôi rồi, đúng không?”
Lận Tường sững người một chút, sau đó lập tức gật đầu, “Đúng vậy.”
Lăng Trường Dạ mỉm cười, “Phó Viện trưởng Dương, anh hỏi như vậy chẳng phải là thừa sao? Còn tốn công một lần dùng kỹ năng ngụy trang.”
Từ Thanh Danh chính là Dương Nghi, nhìn anh, “Các cậu biết từ lúc nào?”
Lăng Trường Dạ: “Lúc tôi nhìn thấy anh trên xe buýt đã biết rồi.”
“……”
“Đừng có chặn ở đây nữa.” Dương Mi thấp giọng nói, nói xong thì trực tiếp đẩy Dương Nghi ra, dẫn đầu đi ra khỏi căn 311.
Ba người theo sát phía sau hắn, Dương Nghi cũng đi theo bọn họ xuống lầu.
Lúc sắp vào phòng, nhìn thấy Dương Nghi đi ngay phía sau, Dương Mi nhíu chặt hàng chân mày thanh tú, hỏi: “Anh theo chúng tôi làm gì?”
Dương Nghi như thể không có miệng, không nói gì, lúc quay đầu nhìn Lăng Trường Dạ, lại lên tiếng, “Các cậu muốn rời khỏi đây thông qua bàn thờ, đến căn hộ ở dương gian, nhưng căn hộ ở dương gian rất nguy hiểm, Lam Tương và Dư Triều chính là chết ở đó, tôi hi vọng các cậu có thể suy nghĩ lại.”
Dương Mi cười lạnh một tiếng, “Liên quan gì đến anh.”
Nhìn hắn cười lạnh như thế khiến Lận Tường ngây người, đây là lần đầu tiên Lận Tường nhìn thấy Dương Mi như vậy, cậu ta không dám hó hé một câu.
Lăng Trường Dạ bình tĩnh hỏi: “Sao anh biết?”
Dương Nghi: “Tôi biết kỹ năng của bọn họ. Tuy hai người đó mang họ khác nhau, nhưng thật ra là một cặp song sinh long phượng, chỉ là, sau khi cha mẹ ly hôn, người thì theo cha, người thì theo mẹ, hai người bọn họ rất thân thiết.”
Nói đến đây, hắn ta dừng lại một chút, không biết vì sao, mấy giây sau mới nói tiếp: “Nhiều năm như vậy vẫn luôn nghĩ đến đối phương, sau khi trò chơi xuất hiện, cuối cùng cũng gặp lại nhau, sau khi hợp thể có được thân phận 【Hắc Bạch Vô Thường】, luôn như hình với bóng.”
Nói đến đây, bọn họ đã hiểu.
Hắc Bạch Vô Thường là quỷ sai đến dương gian câu hồn về âm phủ, kỹ năng cơ bản nhất của bọn họ chính là có thể thông hành âm dương.
Hẳn là Lam Tương và Dư Triều đã sớm nhận ra có một căn hộ khác ở dương gian, vậy nên đã thử đến đó, đây có thể chính là nguyên nhân cái chết của bọn họ.
Dương Mi lại cười lạnh một tiếng, “Lại là dùng kỹ năng kia của anh để biết sao?”
Dương Nghi trả lời hắn, “Phải, là tôi dùng kỹ năng mới biết, tôi biết thân phận và kỹ năng của tất cả người chơi trên tầng ba.”
Dương Mi liếc nhìn hắn ta một cái, đẩy cửa phòng ra rồi “Rầm” một phát, đóng sầm cửa lại.
“Hả?” Lận Tường nhìn mấy người một cái rồi lập tức đuổi theo xem Dương Mi thế nào.
“Xin lỗi, tính nó là như vậy đấy, bị chiều hư rồi.” Lăng Trường Dạ cười xin lỗi.
Dương Nghi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười của anh một hồi lâu, nhìn đến mức nắm chặt tay, cuối cùng cũng lên tiếng, “Tôi là anh ruột của nó, không cần cậu phải xin lỗi thay nó.”
Lăng Trường Dạ cười nhạt, hỏi: “Vậy Phó Viện trưởng Dương nói với chúng tôi những điều này là muốn làm gì? Tôi tin là anh cũng nhìn ra rồi, muốn phá giải trò chơi thì chúng ta nhất định phải đến dương gian.”
“Cũng không cần tất cả mọi người đều đến đó. Đừng để nó đi, kỹ năng của nó chỉ có tác dụng với ma quỷ, ở đây là nơi an toàn nhất đối với nó.” Cuối cùng Dương Nghi cũng nói ra mục đích mình đến đây.
Lăng Trường Dạ nói: “Phó Viện trưởng Dương, anh biết Dương Mi đã trải qua bao nhiêu trò chơi rồi không?”
Dương Nghi: “Tôi biết.”
Lăng Trường Dạ như thể thật sự tò mò, “Tại sao nhiều trò chơi như vậy anh đều không quan tâm, lại đến trò chơi này mới quan tâm đến nó?”
Dương Nghi không trả lời, hắn ta nói: “Để nó ở lại âm phủ, tôi có thể dẫn những người chơi trên tầng ba đến dương gian, đến lúc đó chúng tôi sẽ thông qua âm thanh để truyền đạt manh mối cho các cậu vào lúc mười một giờ đến mười hai giờ đêm.”
Lăng Trường Dạ không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý.
Dương Nghi coi như anh đã ngầm đồng ý, hắ ta đứng trước mặt Lăng Trường Dạ một lúc, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Đội trưởng Lăng, xin hãy chăm sóc nó nhiều hơn.”
“Nó là một đứa trẻ đáng thương.”
Nói xong câu này, hắn ta lại nhìn cửa phòng của Dương Mi một lúc rồi mới xoay người rời đi.
Hành lang chung cư ban đêm tối tăm chật hẹp, từ tường đến sàn nhà, chỗ nào cũng mang theo vẻ dơ dáy bẩn thỉu tích tụ theo thời gian, hắn ta bước đi một mình cô đơn, trong bóng tối âm u đó, hắn ta quay đầu nhìn về phía hai người, không biết là đang nói với ai: “Dương Nghi tôi sống trên đời này không thẹn với trời đất, không thẹn với tất cả mọi người.”
Nói xong thì hắn ta bước lên lầu.
Hạ Bạch nói: “Hắn ta trông có hơi kỳ quái.”
Lăng Trường Dạ “Ừ” một tiếng, “Nghe như đang dặn dò trăn trối, nhưng hắn ta là một người cực kỳ lý trí, chắc chắn sẽ không làm chuyện gì tìm chết đâu.”
Hạ Bạch: “Vậy chúng ta có đến dương gian nữa không?”
Vì hai người chơi kia sau khi đến dương gian mới chết, chứng tỏ dương gian thật sự rất nguy hiểm, ở đây mới là nơi an toàn, tốt nhất bọn họ không nên cùng nhau đi hết, để tránh bị tiêu diệt toàn bộ.
Nhưng mà, bọn họ cũng không còn nhiều thời gian nữa, rõ ràng tất cả manh mối đều ở đó, đã nguy hiểm thì càng cần có thêm nhiều người chơi đi cùng nhau mới an toàn được.
Lăng Trường Dạ cúi đầu nhìn Hạ Bạch, “Cậu có biết tại sao vừa rồi Dương Nghi không nói thẳng thân phận 【Hắc Bạch Vô Thường】, mà lại nói bọn họ là anh em song sinh long phượng không?”
Hạ Bạch đáp ngay: “Hắn ta đang lén lút nhét thêm “hàng tư” vào.”
Hiện tại Hạ Bạch đang nghiêng về việc quan hệ của Dương Mi và Dương Nghi trước đây rất tốt, Dương Nghi đã âm thầm dùng việc Lam Tương và Dư Triều là anh em ruột, quan hệ tốt, sau khi xa nhau vẫn luôn nghĩ đến nhau, để ám chỉ hắn ta và Dương Mi.
Lăng Trường Dạ cười khẽ một tiếng, “Cậu nói đúng, hắn ta đang nhét thêm “hàng tư” vào. Hắn ta đang ám chỉ, Lam Tương và Dư Triều là anh em ruột, cùng nhau đến dương gian, đều chết hết. Hắn ta và Dương Mi không thể như vậy, nhất định phải có một người ở dương, một người ở âm.”
Anh nhìn thẳng vào mắt Hạ Bạch, đôi mắt đen láy xen lẫn màu xanh lam rất sâu thẳm, như bầu trời đêm, bầu trời đêm đầy sao, “Chúng ta cũng vậy.”
Nhất thời Hạ Bạch không hiểu được logic này của anh, bọn họ là anh em song sinh long phượng, là anh em ruột, còn cậu và Lăng Trường Dạ thì không phải, có điểm chung gì sao?
Nhưng mà, mặc dù không hiểu, không biết vì sao, thấy anh nghiêm túc nói như vậy cậu lại có chút ngượng ngùng.
Khuôn mặt Hạ Bạch càng thêm ngơ ngác, chỉ nói: “Vậy tôi đến dương gian.”
Lăng Trường Dạ gõ nhẹ vào cổ tay, trên cổ tay anh và Hạ Bạch đồng thời xuất hiện một chiếc vòng tay màu bạc khắc hình rắn đuôi chuông, 【Thời không chi hoàn】, “Để tôi đi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu, nếu có nguy hiểm cậu có thể triệu hồi tôi về bất cứ lúc nào, cậu ở đây chính là đang bảo vệ tính mạng cho tôi.”
Hạ Bạch: “Vậy sao anh không ở lại đây bảo vệ tính mạng cho tôi? Ở đó có nhiều manh mối như vậy, anh muốn tranh giành phần thưởng trò chơi với tôi à?”
Lăng Trường Dạ: “……”
Hạ Bạch nhìn chằm chằm Lăng Trường Dạ.
“Được rồi, cậu đi đi.” Lăng Trường Dạ không tranh cãi với cậu nữa.
Hạ Bạch: “Vậy Dương Mi thì sao?”
Lăng Trường Dạ: “Tôn trọng sự lựa chọn của cậu ấy.”
Bọn họ vào phòng 206, nói quyết định cho Lận Tường và Dương Mi nghe.
Lận Tường lập tức nói: “Tôi muốn đi cùng Hạ Bạch, nghe đến Thầy Luyện Ngải là thấy tà môn rồi, có lẽ năng lực thanh tẩy của tôi sẽ có tác dụng, ở phó bản Ngũ Cô Thôn đã được chứng minh rồi, có tác dụng với nguyền rủa, đúng không?”
Lăng Trường Dạ gật đầu, “Được, cậu đi đi.”
Thấy Dương Mi muốn lên tiếng, Lăng Trường Dạ đã nói trước một bước: “Dương Mi, tôi tôn trọng quyết định của cậu, nhưng trước khi cậu đưa ra quyết định, tôi muốn nói cho cậu nghe suy đoán của tôi sau khi nhìn thấy Dương Nghi.”
“Tôi cảm thấy hắn ta hẳn là muốn đi làm một việc rất nguy hiểm, trước khi đi làm việc đó, muốn cùng em trai tham gia một phó bản, muốn bảo vệ em trai lần cuối.”
Dương Mi quay lưng về phía bọn họ, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, thấp giọng hỏi: “Anh ta còn nói gì với các anh nữa.”
“Chăm sóc cậu cho tốt.” Lăng Trường Dạ nói: “Anh ta nói cậu là một đứa trẻ đáng thương.”
Lưng Dương Mi càng ngày càng cúi xuống thấp hơn, cả người như sắp dính chặt vào chân, đây là lần đầu tiên Hạ Bạch nhìn thấy hắn run rẩy như vậy.
Hình như hắn đang khóc.
Hết chương 82.
