Chương 86: Chung Cư Đế Hào ( Phần 13 )
Hạ Bạch: “Anh phát hiện sau khi chuyển bùa chú, ông ấy vẫn cản trở anh, vậy nên anh đã giết ông ấy?”
“Hay là, ngay từ lúc quyết định chuyển bùa chú sang cho ông ấy, anh đã có ý định này rồi?”
Vương Xuyên lập tức lớn tiếng: “Tôi không có!”
Lận Tường nói thay Hạ Bạch: “Anh có! Chính anh đã hại chết bố ruột của mình, đồ súc sinh!”
Vương Xuyên còn chưa kịp nói gì thì Lão Tiền đã lên tiếng trước: “Tìm thấy rồi, tìm thấy Vệ Kính Vân rồi, ở căn 505! Ở đó còn có hai ông bà lão nữa!”
Bỏ mặc Vương Xuyên ở đó, bọn hắn lập tức chạy lên tầng năm, Vương Xuyên còn muốn cản bọn hắn lại, nhưng đã bị Lận Tường đạp cho một phát ngã lăn ra đất.
Bất kể là ở âm phủ hay dương gian gì cũng vậy, tầng năm vẫn không có người ở, sân thượng bị dột, nơi này âm u ẩm ướt, mùi mục nát tản ra khắp nơi, góc tường cũng mọc đầy rêu xanh.
Trong căn 505 ngoài mùi hôi thối, còn có cả mùi máu tươi, cửa vừa bị đẩy ra, mùi hỗn tạp xộc thẳng vào mặt khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn.
Ở đây có hai ông bà lão, hai thi thể.
Một thi thể vẫn còn rất mới, máu ở khóe miệng vẫn còn đang chảy, đó chính là Vệ Kính Vân mà bọn hắn đang tìm kiếm.
Thi thể còn lại thì đã thối rữa đến mức không nhìn ra hình dạng nữa, người đó bị vô số đinh sắt đóng lít nha lít nhít lên cây thánh giá, giòi bọ bò đầy trên người.
Hai ông bà lão đang nằm úp mặt xuống đất, bọn họ chính là cặp vợ chồng già ở căn 208, bà lão bị điếc, ông lão bị câm, nhưng bây giờ xem ra, cả hai đều không còn điếc nữa, ngay khi cửa vừa mở, hai người đồng thời quay đầu nhìn sang.
“Hahaha.” Bà lão cười toe toét, đưa bàn tay gầy guộc dính đầy máu lên sờ tai mình, “Tôi nghe được rồi! Tôi nghe được rồi!”
Lận Tường nói: “Sao mọi người có thể làm vậy chứ! Chuyển bùa chú cũng đã đành, tại sao còn giết người!”
Vương Xuyên đi theo sau lên tiếng: “Chúng tôi đang chấm dứt tai họa này, chỉ có giết ông ta mới có thể kết thúc, nếu không bùa chú sẽ tiếp tục tồn tại, lan truyền vô hạn.”
Nghe vậy, bọn hắn đã hiểu ra.
Nếu bùa chú có thể chuyển dời, mà cách thức chuyển dời lại đơn giản như vậy, như thế bùa chú sẽ lần lượt được chuyển đi, không biết bao nhiêu người sẽ bị cuốn vào. Bọn họ cho rằng giết chết người đang mang bùa chú là có thể chấm dứt tình trạng bị yểm bùa chú này.
Vương Xuyên hạ giọng: “Bố tôi không phải bị tôi giết, mà là ông ấy tự sát.”
“Ông ta biết được cách kết thúc việc yểm bùa chú này, sau một lần bị tôi đuổi đi, ông ấy đã tự sát.”
Cho đến tận bây giờ Vương Xuyên vẫn không biết, lúc đó khi chuyển bùa chú cho bố mình, là do hận thù nhiều hơn, hay là do sự ích kỷ không nỡ, hay là do bị cơn giận dữ làm cho mờ mắt, hắn ta chỉ biết rằng, khi biết mình bị chính bố ruột hạ bùa chú, lại biết được bùa chú có thể chuyển dời, hắn ta lập tức nảy sinh ý nghĩ này, hắn ta đã không chút do dự chuyển bùa chú trở lại cho ông ta.
Sau khi chuyển dời thành công, sau này nghĩ lại hắn ta mới nhận ra, làm như vậy có thể sẽ rất phiền phức.
Hắn ta sẽ không còn phải vì bùa chú chết tiệt này mà ở lại đây chăm sóc ông lão nữa, không còn bị bùa chú điều khiển cuộc đời, mất đi tất cả.
Nhưng nếu ông lão vì bùa chú này mà giống hắn ta, sẽ ngày ngày đến tìm hắn ta, vậy có thể cũng sẽ ảnh hưởng đến hắn ta.
Quả nhiên như hắn ta dự liệu, ông lão xông vào công ty tìm hắn ta, chạy đến chỗ bạn gái hắn ta tìm, ông ta gây phiền toái cho hắn ta mọi lúc mọi nơi.
Cuối cùng bạn gái hắn ta cũng không chịu nổi nữa, cô ấy không thể tưởng tượng được sẽ sống với hắn ta như thế nào nếu cứ tiếp tục như vậy, thế nên đã đề nghị chia tay.
Cuối cùng hắn ta cũng bùng nổ, vừa đẩy vừa đá vừa đuổi ông lão ra khỏi nhà, vừa lớn tiếng chất vấn: “Ông nhất định phải hủy hoại tôi à?! Ông nhất định phải ép chết tôi sao?! Ông có thể buông tha cho tôi được không?!”
Hắn ta đã trút hết những uất ức bao năm qua ra ngoài.
“Tôi hận cái chung cư tồi tàn, tối tăm, toàn lũ người thối nát đó, từ nhỏ tôi đã bị chế giễu, bị bắt nạt, vất vả lắm mới thoát ra được khỏi đó, tại sao ông lại kéo tôi quay về, tôi không muốn quay về, tôi muốn thoát khỏi chỗ đó, muốn sống cuộc sống mới ở đây! Ông buông tha cho tôi đi có được không?! Tôi van xin ông đó!”
Ông lão đã bỏ đi.
Thực ra hắn ta không biết ông lão đã quay về bằng cách nào.
Hắn ta chỉ biết, nhìn bóng lưng ông lão rời đi, hắn ta như trút được gánh nặng, như nhìn thấy tự do.
Ngày thứ ba hắn ta nhận được điện thoại của hàng xóm. Lúc này hắn ta mới phát hiện ra mình vậy mà quên chưa chặn số bọn họ, vốn dĩ không muốn liên lạc với bọn họ nữa, kết quả là hắn ta đã chặn số của tất cả hàng xóm và đổi luôn cả số điện thoại.
Bởi vậy, khi biết ông lão qua đời, thi thể ông đã thối rữa rồi.
Ông lão ngồi trong căn phòng ác mộng của mình, hai chân và một tay bị trói chặt trên giường, không biết là đã bị bỏ đói cho đến chết, hay là trước đó đã uống thuốc độc, ông ấy đã chết trên giường như vậy, đến chết cũng không thể rời khỏi giường nửa bước, càng đừng nói đến việc rời khỏi căn nhà đó để tìm hắn ta.
Bà lão căn 208 đã không còn điếc, nghe thấy hắn ta nói vậy thì cũng vội vàng nói: “Đúng vậy! Chúng tôi muốn chấm dứt việc yểm bùa chú này, không để thêm người khác bị liên lụy nữa.”
Hạ Bạch: “……Vậy tại sao các người không tự sát?”
“……”
“Đừng nhiều lời với bọn chúng nữa, mau đốt tóc của bọn chúng đi!”
Lại có một người đàn ông nữa chạy vào căn 505, là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, ông ta là người ở căn 405, người đàn ông che chỗ hiểm lại, nhe răng trợn mắt, vừa vào đã chạy đến bên cạnh thi thể, cầm lấy một cái túi vải bên cạnh, châm lửa đốt tóc bên trong rồi ném lên thi thể đang phân hủy.
Ông lão cũng làm theo, cũng châm lửa đốt một cái theo cách tương tự.
“Trần Tố đâu, sao Trần Tố còn chưa đến!” Người đàn ông trung niên cầm lấy túi tóc cuối cùng, “Cô ta phải tự đốt chứ!”
Chắc Trần Tố là người phụ nữ trẻ tuổi ở căn 301.
Tối qua bạn trai Tiểu Kỳ đã giết Mã Hâm Giáp, bùa chú của Vương Xuyên đã được chuyển sang cho ba mình, bùa chú của bà lão đã chuyển sang cho Vệ Kính Vân. Bọn họ còn ba phần tóc nhặt được trên giường, vừa đủ cho ông lão, người đàn ông trung niên và người phụ nữ trẻ tuổi, như vậy tất cả bùa chú đều được chuyển đi, mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Hơn nữa, ông lão và người đàn ông trung niên đã châm lửa đốt tóc, vậy cho nên hiện tại bọn họ hoàn toàn không một chút sợ hãi.
Hạ Bạch: “Nếu tôi đoán không nhầm, ba phần tóc này của mọi người, hai phần là lấy trộm ở căn 202 của chúng tôi, một phần là lấy trộm ở căn 205.”
Người đàn ông trung niên nói: “Đúng vậy, hai phần chúng tôi vừa đốt chính là tóc nhặt được ở căn 202, một sợi trên giường, một sợi trên ghế sô pha. Xin lỗi hai cậu em, bùa chú đã chuyển sang người các cậu rồi, nhưng mà không sao đâu, lát nữa chúng tôi sẽ tiễn các cậu đi.”
Lận Tường hỏi: “Chú à, chú nói cho chúng tôi biết trước đi, chú bị hạ bùa chú gì vậy?”
Người đàn ông trung niên che chỗ hiểm lại, mặt mày nhăn nhó vì đau đớn, đồng thời máu cũng chảy ra từ kẽ tay đang che chắn đó.
Lận Tường: “……”
Dương Nghi nói: “Đã như vậy rồi, mọi người nói cho chúng tôi biết sự thật luôn đi? Thi thể kia có phải là của Thầy Luyện Bùa Ngải không? Là mọi người giết ông ta à?”
“Gã ta đáng chết! Gã ta là một Thầy Luyện Bùa Ngải độc ác! Gã ta đã cố ý hạ bùa chú bừa bãi!” Người đàn ông trung niên gầm lên.
Ông ta đã thừa nhận đó là Thầy Luyện Bùa Ngải bị hại chết, nhưng không nói là do ông ta giết.
Hạ Bạch hỏi: “Lúc chết ông ta đã hạ bùa chú không thể giải trừ mà chỉ có thể chuyển dời cho tất cả mọi người trong chung cư này?”
Người đàn ông trung niên chỉ lo giận dữ, “Gã ta chết một trăm lần cũng chưa đủ, gã ta đã hại rất nhiều người, rất nhiều người…… Tôi vô tội, tôi đường đường chính chính lại bị chuyển bùa chú thối rữa, cuối cùng tôi cũng, cuối cùng tôi cũng chuyển dời được rồi, hahaha……A! Sao vẫn còn đau thế này?”
Ông ta ngẩng đầu lên nhìn, thấy Hạ Bạch và Lận Tường vẫn bình an vô sự, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng, “Các cậu, sao các cậu lại thế?”
Hạ Bạch: “Có phải bùa chú chỉ có thể chuyển dời sang cho người sống không? Tôi đã để lại cho các người hai sợi tóc của người chết.”
“……”
Người đàn ông trung niên vội vàng châm lửa đốt tóc trong chiếc túi còn lại, ném lên thi thể.
Lão Tiền nói: “Xin lỗi nhé, tóc của tôi cũng là tóc giả.”
“……”
Người đàn ông trung niên và ông lão đột nhiên lao đến muốn túm tóc bọn hắn, nhưng Hạ Bạch đã dùng cánh tay con giun của mình hất bọn họ ra.
Một người thì đang đau đến mức muốn chết, hai người còn lại thì đều đã lớn tuổi, cộng thêm một Vương Xuyên đang ở độ tuổi sung sức, cũng không phải là đối thủ của bọn hắn, rất nhanh Lận Tường đã trói bọn họ lại.
Người đàn ông trung niên đau đớn kêu lên: “Thả tôi ra, mau thả tôi ra!”
Dương Nghi: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nói ra rồi chúng tôi sẽ thả anh.”
Người đàn ông trung niên khóc lóc: “Tôi không biết, tôi biết gì đều đã nói rồi, tôi đến đây thăm người thân, không tìm thấy người thân, còn bị chuyển dời bùa chú, là Vương Xuyên nói với tôi, có thể tìm người chuyển bùa chú đi, vậy nên tôi đã làm theo.”
Ông lão cũng nói: “Lúc tôi bị chuyển bùa chú, Thầy Luyện Bùa Ngải đã bị giết rồi, không liên quan gì đến tôi.”
Bọn họ lại nhìn về phía Vương Xuyên, Vương Xuyên cười cười, nói: “Lúc tôi quay về chuyển bùa chú, Thầy Luyện Bùa Ngải đã chết rồi, lúc tôi quay lại lần nữa, trong chung cư này không còn mấy người sống sót.”
“Nhưng tôi có thể nói cho các cậu biết, Thầy Luyện Bùa Ngải bị rất nhiều người trong chung cư này hợp sức giết chết, gã ta đã hại chết rất nhiều người trong chung cư này, lúc gã ta chết quả thực đã hạ bùa chú cho cả chung cư, tất cả mọi người bị hạ bùa chú, chỉ có thể chuyển dời, vĩnh viễn không thể biến mất, gã ta muốn những người giết mình chém giết lẫn nhau, không được chết tử tế, gã ta đã thành công.”
Vương Xuyên đã kể lại chuyện chuyển dời bùa chú sang cho bố mình, nói đến nước này rồi, hắn ta không cần phải nói dối nữa.
Chỉ là, Hạ Bạch đần mặt hỏi hắn ta: “Không phải anh đã được tự do rồi à? Sao anh vẫn còn ở lại đây?”
Vương Xuyên cười khổ một tiếng, cúi đầu xuống, không ai nhìn thấy biểu cảm của hắn ta, chỉ nghe thấy sau tiếng cười khổ đó là tiếng cười có chút điên loạn.
Đúng vậy, hắn ta đã tự do.
Ông lão đã chết, hắn ta đã thật sự được giải thoát hoàn toàn rồi.
Nhưng khi nhìn thấy thi thể ông lão, trong đầu hắn ta hoàn toàn không có ý nghĩ này, hắn ta chỉ cảm thấy đất dưới chân mình như biến mất, ngã khuỵu xuống đất.
Dưới chân không có đất, hắn ta không thể nào bước đi được nữa.
Sau đó, hắn ta nghe Trần Tích Nguyên nói Kỳ Kỳ đến tìm mình, có thể người bị yểm bùa chú đã chết nhưng bùa chú thì vẫn còn ở lại, hắn ta cảm thấy như mình đã nhìn thấy hy vọng, hắn ta vẫn luôn mong ông lão đến tìm mình, sợ ông lão không nhìn thấy mình, hay là bị nhốt ở đâu đó, vậy nên hắn ta cứ lang thang khắp chung cư.
Nhưng mà, ông lão vẫn không đến.
Vương Xuyên cười ha hả một hồi, nói: “Lúc đó là tôi bảo ông ấy buông tha cho tôi, đừng làm phiền tôi nữa, là tôi….. Nhưng sao ông ấy lại thật sự không đến tìm tôi nữa chứ?”
Hạ Bạch không nói cho hắn ta biết, lão Vương đã đến rồi.
Lão Vương vẫn luôn dõi theo hắn ta.
Chỉ là, ông ấy không làm phiền hắn ta nữa.
Ra khỏi căn 505, Hạ Bạch lấy những thứ mình tìm được trong căn 305 bằng đạo cụ “Bắt tay hài hòa” ra cho mọi người cùng xem.
Những thứ Hạ Bạch tìm được chủ yếu được chia làm hai loại, một loại là thư tình của Tiết Lập Hoành ở căn 406 và Cao Huyên ở căn 305, một loại là nhật ký và tập vẽ của bé Tĩnh Tĩnh.
Tiết Lập Hoành tự xưng là nhà văn, rất có tâm hồn văn nghệ sĩ, thường viết thư tình cho Cao Huyên, có vài bức còn là thơ tình.
Trong những bức thư tình này có thể thấy được, Cao Huyên và con gái Tĩnh Tĩnh vốn không sống ở chung cư này, là sau này mới chuyển đến, Tiết Lập Hoành đã yêu cô ta từ cái nhìn đầu tiên.
“Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh biết ngay, em là hồ ly tinh chạy ra từ trong tiểu thuyết của anh để quyến rũ anh.”
“Mỗi chữ viết ra hôm nay, đều là hình bóng của em.”
“Em là thiên sứ được phái xuống để cứu rỗi anh, anh ở đây chính là đang chờ em, anh nên có người yêu như em, em cũng nên có người như anh dành hết tình yêu thương cho em, vun đắp cho em thành hoa.”
Hạ Bạch: “…”
Cậu phủi phủi lớp da gà da vịt trên cánh tay mình rồi tiếp tục xem.
Phía sau chắc là hai người đã ở bên nhau, càng xem càng thấy ngại, có chút không thích hợp với trẻ em.
Vậy nên, Cao Huyên và Tiết Lập Hoành thật sự dan díu với nhau, không ai hiểu lầm cô ta cả.
Rất nhanh, tình cảm của bọn họ đã xuất hiện vấn đề.
“Tôi hận em! Em đã làm tổn thương trái tim tôi rồi, gì mà tôi là sự cứu rỗi của em, vậy mà em lại đi ngủ với kẻ bất tài ở căn 303!”
“Em đừng giải thích nữa, hạ bùa chú gì đó toàn là mê tín dị đoan! Ngay cả bản thân bị hạ bùa chú như thế nào mà em cũng không nói rõ ràng được, còn lấy chuyện này ra lừa dối tôi!”
“Tôi sẽ không ly hôn đâu, trái tim tôi đã bị em làm tổn thương rồi, em không biết nó đã vỡ thành bao nhiêu mảnh đâu!”
“Tôi sẽ không bỏ qua cho em đâu!”
Hạ Bạch đưa hai bức thư tình này cho mọi người xem.
Lận Tường nói: “Vậy là Cao Huyên và Tiết Lập Hoành là tình yêu đích thực, nhưng không ngờ lại có người hạ bùa chú lên người cô ta, khiến cô ta phát sinh quan hệ với người đàn ông ở căn 303, rồi bị Tiết Lập Hoành phát hiện?”
Hạ Bạch gật đầu, “Rốt cuộc hai người họ là như thế nào nhỉ? Chúng ta có thể đến căn 406 để tìm manh mối, người phụ nữ ở căn 406 tên La Tư Phi rất thích chụp ảnh, có thể trong máy ảnh của cô ta có gì đó.”
Mọi người lập tức chuyển sang căn 406.
Lúc ở âm phủ Hạ Bạch đã nhìn thấy La Tư Phi lấy máy ảnh ra từ đâu, máy ảnh không còn ở đó nữa, nó đang nằm ở dưới ghế sofa, dính không ít máu, hóa ra chỗ đó từng để rất nhiều ảnh.
Ở âm phủ, người ăn mày đã nói, lúc hắn ta nhìn thấy Cao Huyên và người đàn ông căn 303 ngoại tình trên sân thượng, thì đồng thời cũng nhìn thấy La Tư Phi đang cầm máy ảnh chụp.
Quả nhiên có những bức ảnh này, còn có cả ảnh chụp thư tình, thư tình ở đây là do Cao Huyên viết cho Tiết Lập Hoành.
Xem ra, La Tư Phi đã biết chuyện này từ lâu, nhưng nhìn cô ta có vẻ không quan tâm lắm.
Máy ảnh hết pin, nhưng máy tính vẫn luôn cắm điện, Dương Nghi dễ dàng bẻ khóa mật khẩu máy tính, tìm được nơi La Tư Phi lưu trữ video và ảnh, cũng như những bản thảo cô ta đã viết.
“Mọi người xem đoạn này đi.” Dương Nghi kéo một đoạn video đến cuối cùng.
Đoạn video này chứa một lượng thông tin khổng lồ, đoạn đầu quay cảnh Cao Huyên ở căn 305 và người đàn ông căn 303 ngoại tình, đến đoạn sau, Cao Huyên đã quỳ xuống trước mặt người đàn ông căn 303, vì quay từ khoảng cách khá xa, bọn hắn phải tua đi tua lại ba lần mới nghe rõ được, đại khái là Cao Huyên đang cầu xin người đàn ông căn 303 tha thứ.
Thế nhưng, người đàn ông căn 303 trông cũng rất đau khổ, ông ta cũng thấp giọng nói gì đó.
Lần này thật sự không nghe rõ, nhưng Dương Nghi biết đọc khẩu hình, hắn ta nói: “Không phải tôi, người tôi yểm bùa chú không phải cô, mà là vợ tôi.”
Sở dĩ nói đoạn video này chứa một lượng thông tin khổng lồ là vì trong video này còn xuất hiện thêm một người nữa, chính là bé gái Tĩnh Tĩnh ở căn 305 dưới âm phủ.
Ban đêm trời tối, chỉ có ánh trăng le lói chiếu xuống sân thượng bẩn thỉu, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không nhìn thấy cái đầu nhỏ ló ra ở góc màn hình.
Lận Tường: “Tôi đã nói là người đàn ông căn 303 yêu vợ ông ấy như vậy sẽ không ngoại tình mà! Hóa ra là ông ấy hạ bùa chú lên người vợ mình! Như vậy là hợp lý rồi!”
Dương Nghi cười lạnh: “Ông ta cũng không yêu vợ mình đến thế đâu. Xem tình hình này thì, ông chủ hạ bùa chú lên người vợ mình, để bà vợ suốt ngày mắng chửi ông ta phải lòng mình hay gì đó. Có vẻ như vợ ông ta không thể chấp nhận được, vậy nên đã chuyển bùa chú này sang cho Cao Huyên, đáng lẽ là Cao Huyên vì bùa chú đó nên mới yêu ông ta, còn ông ta không bị hạ bùa chú nhưng vẫn không từ chối cô ta.”
Lận Tường: “Ơ, không phải ông ta rất yêu vợ mình sao? Sao lại không từ chối?”
Lão Tiền: “Hừ, đàn ông mà.”
“…”
Dương Nghi suy đoán không sai, phía sau còn có ảnh chụp và video, thậm chí còn có cả văn bản chứng minh.
La Tư Phi vẫn luôn muốn được nổi tiếng trên mạng, cô ta đã dùng chiếc máy ảnh của mình âm thầm ghi lại bí mật ở mọi góc khuất trong chung cư đổ nát này, sau đó sắp xếp lại một cách chi tiết và đầy cảm xúc bằng cả hình ảnh lẫn văn bản, chắc là định đăng lên mạng.
Lý Triều Phượng có ngoại hình khá xinh xắn, trắng trẻo lại rất thời thượng.
Cô ta không có cơ hội học hành đến nơi đến chốn, nhưng cũng không muốn ở lại quê làm ruộng, lấy một anh nông dân, hay là nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ, gả cho gã đàn ông nhiều tuổi hơn có thể cho thêm vài trăm đồng tiền thách cưới rồi sống hết quãng đời còn lại.
Cô ta đã trộm tiền bố mẹ để dành cho anh trai lấy vợ bỏ trốn, đi học nghề làm tóc.
Trong quá trình đó, nói thì đơn giản, nhưng thực tế không hề dễ dàng gì, cô ta đã phải chịu rất nhiều khổ cực, cũng bị lừa gạt rất nhiều lần, nhưng mọi thứ đều xứng đáng, cuối cùng cô ta cũng gặp được người mà cô ta cho là có thể kết hôn.
Cô ta muốn gả cho người đàn ông giàu có, chuyện này cô ta không hề che giấu, rất thẳng thắn. Bởi vậy, tuy tướng mạo của Từ Lập không ưa nhìn, chiều cao cũng không lý tưởng, nhưng ông ta có tiền, cô ta vẫn bằng lòng lấy ông ta.
Ai ngờ đâu, kết hôn rồi cô ta mới biết, chuyện ông ta giàu có là giả, tiền ông ta tiêu chính là tiền bồi thường của cha mình.
Ông ta không những không có tiền, mà còn có một người cha nằm liệt giường.
Đương nhiên cô ta muốn nổi điên, ngày nào cũng đánh chửi chồng mình, một ngày không mỉa mai ông ta, có thể cô ta sẽ tức chết.
Cô ta còn chưa kịp đề nghị ly hôn thì cha ông ta cũng qua đời, cô ta dùng căn nhà của cha ông ta mở tiệm làm tóc, trước tiên cứ sống tạm qua ngày.
Ngày qua ngày, có vẻ cũng không tệ lắm, cô ta chưa bao giờ phải chịu ấm ức, được chăm sóc rất chu đáo, sống như vậy có vẻ cũng ổn.
Nhưng mà, khi cô ta bỗng nhiên quấn lấy Từ Lập không rời, khi cô ta biết được Từ Lập đã hạ bùa chú lên người mình, cô ta không chịu được nữa, cô ta bị lừa kết hôn, sao cô ta có thể bị trói buộc, sống cả đời với gã đàn ông bất tài này chứ?
Cô ta tìm đến Thầy Luyện Bùa Ngải đã hạ bùa chú cho mình, Thầy Luyện Bùa Ngải nói, bùa chú do gã ta hạ, gã ta sẽ không giải, đó là phản bội lại khách hàng, nhưng gã ta đã nói cho cô ta biết, bùa chú này có thể chuyển dời.
Chuyển cho ai đây?
Hôm đó trùng hợp Cao Huyên đến tiệm của cô ta làm tóc, trông rất vui vẻ.
Cô ta nhìn Cao Huyên rồi cười, người này là thích hợp nhất.
Người trong chung cư đều biết cô ta không đứng đắn, có gì đó mờ ám với người đàn ông căn 406, người đàn ông căn 406 lại có vợ con đề huề, chuyển bùa chú sang cho cô ta, còn có thể cứu vãn được gia đình người ta.
Thế là, lúc làm tóc cho Cao Huyên, cô ta đã lấy tóc của Cao Huyên, đi tìm Thầy Luyện Bùa Ngải chuyển dời bùa chú.
Cao Huyên thật sự đã bắt đầu đeo bám Từ Lập, cô ta thở phào nhẹ nhõm.
Lúc người phụ nữ căn 406 đến làm tóc, cô ta cúi đầu xuống nói với người đó: “Yên tâm đi, chồng cô sẽ không ngoại tình nữa đâu, người phụ nữ kia đã đổi mục tiêu rồi.”
Không bao lâu sau, người phụ nữ căn 406 đến tìm cô ta, kéo cô ta vào một góc, hỏi: “Đổi thành chồng cô rồi sao?”
Cô ta thản nhiên hỏi: “Phải đấy, cô biết rồi à?”
Người phụ nữ căn 406 cho cô ta xem đoạn video quay cảnh hai người bọn họ.
Cô ta mở to hai mắt nhìn chằm chằm, không nhận ra tay mình đã siết chặt đến mức nào, hơi thở cũng trở nên dồn dập bất ổn.
Có đôi khi cô ta cũng nghĩ, tại sao Từ Lập lại yêu cô ta đến vậy?
Có thể lấy hết tiền bồi thường của cha mình để theo đuổi cô ta, một người đàn ông ít nói, lần nào chạy đến tìm cô ta cũng đều đỏ mặt, ấp a ấp úng mãi mới nói ra được một câu thích cô ta.
Sau khi kết hôn, mặc kệ cô ta đánh, mặc kệ cô ta mắng, ông ta cũng chỉ đỏ hoe đôi mắt nấu nước nóng ngâm chân cho cô ta.
Cô ta vẫn luôn cho rằng, cho dù Cao Huyên có quyến rũ ông ta, ông ta cũng sẽ không hề lay động.
Nhưng ông ta đã ngủ với người đó.
Ông ta đã ngủ với người đó!
Vậy mà ông ta lại ngủ với người đó!
Còn dịu dàng với người đó như vậy, còn cúi người xuống đi giày cho ả ta!
Khoảnh khắc đó, cô ta không biết dùng từ ngữ nào để miêu tả cảm giác trái tim mình tan nát, nhưng cô ta biết không phải hoàn toàn là do tức giận mà tan nát.
Cô ta lao về nhà, cầm ghế lên ra sức đánh ông ta.
Trong đầu toàn là những hình ảnh của ông ta trong quá khứ.
Lúc ông ta theo đuổi cô ta, cầm hoa tươi đỏ mặt xuất hiện trước mặt cô ta, trời tuyết rơi sợ đường trơn trượt, ông ta ngồi xổm xuống trước mặt cô ta, muốn cõng cô ta đi, ấp a ấp úng mãi mới nói ra được câu thích cô ta.
Sau khi kết hôn, mỗi lần bị cô ta đánh chửi đều không hề đánh trả, ông ta vẫn ngồi xổm xuống rửa chân cho cô ta, thừa nhận đã hạ bùa chú lên người cô ta, khóc lóc nói chỉ muốn có được một chút tình yêu của cô ta.
Lần này cô ta đánh còn mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây, như phát điên lên vậy, mãi cho đến khi phát hiện ra mình vừa đập một chai rượu xuống thì đầu ông ta đã bê bết máu, nước mắt và máu hòa vào nhau, lảo đảo muốn ngã.
Còn ông ta, cả đời này đây là lần đầu tiên phản kháng lại cô ta.
Cuồng loạn, gào khóc, liều mạng với cô ta.
Thật sự là đã liều mạng với cô ta.
Lận Tường kinh ngạc: “Vậy là người đàn ông căn 303 bị vợ mình đánh chết? Không đúng, là hai người bọn họ hại nhau chết?”
Hạ Bạch cũng không ngờ kết cục lại là như vậy.
Người đàn ông yếu đuối kia lần đầu tiên phản kháng lại vợ mình, lại là liều mạng với vợ mình, không biết lúc đó ông ta có tâm trạng như thế nào.
Lận Tường cảm thán: “Thực ra vợ ông ta cũng yêu ông ta phải không? Chỉ là cô ta đã bị oán trách và tức giận che lấp mất. Vậy ông ta có còn yêu vợ mình như trước không?”
“Yêu chứ.” Giọng điệu Lão Tiền khi nói câu đó rất giống người ăn mày khi kể chuyện này ở âm phủ.
“Mọi người không nhìn thấy sao? Lúc đó ông ta cũng rất đau khổ. Ông ta đau khổ biết nhường nào, ông ta yêu vợ mình như vậy, nhưng vợ ông ta không đánh thì mắng, không cho ông ta chút tình yêu nào, ông ta quá khao khát được vợ yêu thương, vậy nên mới đi tìm Thầy Luyện Bùa Ngải hạ bùa chú lên người vợ mình, ai mà ngờ được vợ ông ta lại trực tiếp chuyển sang cho người phụ nữ khác, trong mắt ông ta, vợ ông ta đừng nói là yêu ông ta, mà một chút cũng không để tâm đến ông ta.”
Lão Tiền nói: “Tôi đoán, ông ta không từ chối Cao Huyên là muốn nhân cơ hội này kích thích vợ mình một chút, ôm hy vọng cuối cùng xem vợ mình có còn quan tâm đến mình một chút nào hay không.”
“Không ngờ lại bị vợ đánh cho một trận, ông ta không hiểu, ông ta chỉ cho rằng vợ không quan tâm đến mình nữa, còn ra tay nặng hơn so với bình thường, không để ý đến sống chết của ông ta. Bản thân ông ta đã rất đau khổ rồi, vậy nên cứ như thế liều mạng với vợ mình.”
……
Tầng một chung cư dưới âm phủ.
Lúc những người chơi đang ăn trưa ở tầng một thì bỗng nhiên nhìn thấy vợ chồng người đàn ông căn 303 cùng nhau đi xuống.
Lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy người đàn ông đi đường không còn khom lưng cúi đầu nữa, gương mặt ông ta bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước, nắm chặt lấy cổ tay vợ mình, chậm rãi bước đi, cứ như vậy đi ra khỏi cửa lớn chung cư.
Ông chủ buông tay, đẩy vợ mình về phía trước một chút, “Đi đi.”
Đi đi.
Đi đến thế giới rộng lớn hơn mà em vẫn luôn muốn đến.
Là anh đã trói buộc em, bằng tiền bạc, bằng lời nói dối, bằng hôn nhân, bằng nhà cửa, bằng bùa chú……
Vợ ông chủ tiệm cũng không bị đẩy đi, cô ta hung dữ hất tay ông chủ ra, kéo ông ta cùng nhau rời đi, đi đến nơi mà chung cư này không còn nhìn thấy nữa.
Dương Mi: “Hai người họ đây là…?”
Lăng Trường Dạ: “Bọn hắn lại hóa giải được một cái chết nữa.”
Hết chương 86.
