Chương 93: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 3 )

 

Chương 93: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 3 )

 

Hạ Bạch ngồi xuống một bàn học khác, mở cuốn nhật ký trong ngăn kéo ra.

 

[ Hôm nay trăng rất tròn, rất sáng, tám giờ tôi mở cửa thư phòng, đọc hai mươi trang ” Đại Cương Kinh Tế Vĩ Mô”. Tôi muốn học tập thật tốt, sống thật tốt, và sống sót.

 

—— Ngày đầu tiên. ]

 

Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào trang nhật ký này thêm vài giây.

 

“Hôm nay trăng rất tròn” – Hạ Bạch ngẩng đầu lên, quả thật rất tròn.

 

“Mở cửa thư phòng” – Khi Hạ Bạch vào thư phòng, cửa đã mở sẵn, không cần đẩy.

 

Nội quy thư phòng lại nói, phải thuận tay đóng cửa. Người vào thư phòng trước cậu, khi rời đi đã không đóng cửa.

 

Là quên, hay bản nội quy trong thư phòng này là giả?

 

“Đại Cương Kinh Tế Vĩ Mô” – Là tùy tay lấy một cuốn sách để đọc, hay là dựa theo thân phận mà đọc?

 

“Sống sót” – Đây là hệ thống trò chơi đã nhắc nhở trong nhiệm vụ lúc mở đầu. Người viết nhật ký này có thể là người chơi, hắn ta đang cố gắng gợi ý cho người chơi khác bằng cách này.

 

Chữ viết trong nhật ký này, cùng với chữ viết trong nhật ký lúc nãy và chữ viết trên nội quy đều có nét tương đồng.

 

Hạ Bạch cầm bút viết một ghi chú vào sách giáo khoa, nét chữ cũng có phần giống với nét chữ trên nội quy, giống như sự pha trộn giữa nét chữ của cậu và nét chữ của nội quy, trông cũng có phần giống với nét chữ trong hai trang nhật ký kia.

 

Điều này có nghĩa là gì?

 

Trò chơi đang xóa bỏ cá tính của bọn hắn, đồng hóa bọn hắn?

 

Vậy, bản nội quy thư phòng hiện tại không phải do ai đó cố tình bắt chước, mà chỉ là viết ra đã rất giống rồi?

 

Nội quy có nói cách viết nhật ký, nhưng không yêu cầu rõ ràng phải viết nhật ký mỗi ngày, Hạ Bạch không viết.

 

Cậu bắt đầu lục soát trong thư phòng, nội quy sinh tồn trong tòa lâu đài nói rằng, phải giữ cho phòng ốc sạch sẽ, bất cứ lúc nào rác cũng phải được dọn dẹp.

 

Nếu bản nội quy dán trên cửa thư phòng hiện tại đã bị thay thế, vậy thì bản nội quy thư phòng ban đầu đã bị xé ra, có khả năng đã bị người ta coi là rác, không dám mang theo trên người, vì phải dọn dẹp “bất cứ lúc nào”.

 

Nội quy sinh hoạt không có quy định về việc rời khỏi tòa lâu đài, dọn dẹp rác bất cứ lúc nào, hẳn là vứt rác vào thùng rác.

 

Luật chơi có thể không phải như vậy, nhưng theo quy tắc này, con người rất dễ vô thức vứt rác nguy hiểm vào thùng rác.

 

Quả nhiên, Hạ Bạch tìm thấy một tờ giấy cứng nhàu nát ở dưới đáy thùng rác.

 

Nội quy thư phòng Trang viên Hoa Hồng Đỏ:

 

Một, hãy học tập chăm chỉ trong thư phòng, không được động vào điện thoại di động.

 

Hai, giữ gìn thư phòng sạch sẽ, gọn gàng, không được viết, vẽ bậy.

 

Ba, trong thư phòng chỉ có những cuốn sách lành mạnh, tích cực, hãy chọn cuốn phù hợp với bạn, mỗi lần đọc ít nhất hai mươi trang.

 

Bốn, phải ghi chép nhật ký thật trung thực, không được bịa đặt, nếu phát hiện có ghi chép sai sự thật và lời nói lung tung, có thể là tinh thần có vấn đề, vui lòng kịp thời điều chỉnh lại.

 

Năm, nhật ký là bản tóm tắt việc học tập và sinh hoạt trong ngày, hãy viết sau cùng, sau khi viết nhật ký xong, hãy rời đi ngay lập tức.

 

Sáu, khi rời đi không cần đóng cửa, hãy luôn tự nhắc nhở bản thân vào thư phòng học tập.

 

Hạ Bạch xé bản nội quy trên tường xuống, ném vào thùng rác, sau đó dán bản này lên tường.

 

Sau khi thay nội quy, Hạ Bạch lại tìm kiếm manh mối trong thư phòng một lúc.

 

Sách không thể xem bừa bãi, vậy nên cậu đã xem sách giáo khoa cấp hai, trên cuốn sách ngữ văn được cậu mở ra trên bàn có một số ghi chú.

 

Nội quy thư phòng và nội quy phòng ngủ đều có quy định không được viết, vẽ bậy, nhưng phòng ngủ có quy định không được viết bậy, còn nội quy thư phòng thì không, chỉ nói ghi chép nhật ký phải trung thực.

 

Chữ viết trên sách giáo khoa có chút non nớt. Hạ Bạch biết những chữ này không phải do người chơi để lại, nhóm người chơi bọn hắn trông đều đã trưởng thành, chữ viết sẽ không non nớt như vậy.

 

Tất nhiên, nếu không học hành mấy năm, không viết chữ mấy năm thì cũng có thể non nớt như vậy, nhưng còn có điểm đồng nhất về chữ viết, chữ viết của người chơi sẽ rất giống với chữ viết của nội quy, không phải kiểu này.

 

Những ghi chú này phần lớn là ghi chú học tập, nếu cẩn thận tìm kiếm kỹ lưỡng thì cũng có thể tìm thấy một số thứ khác trong đó.

 

[ Thích anh trai quá. ]

 

[ Muốn được ở bên anh trai mãi mãi. ]

 

[ Hạnh phúc là như lúc này đây. ]

 

Hạ Bạch lại đổi sang một cuốn sách toán.

 

[ Em trai thật đáng yêu. ]

 

[ Lén giấu cho em trai một viên kẹo. ]

 

Chữ viết non nớt giống hệt nhau trên hai cuốn sách giáo khoa, có vẻ như là do cùng một người viết.

 

Hạ Bạch lại đổi sang một cuốn sách tiếng Anh.

 

Không có ghi chép nào liên quan đến manh mối, đều là cách đọc từ được viết bằng bính âm tiếng Hán.

 

Đến chín giờ, Hạ Bạch rời khỏi thư phòng, cậu đưa tay ra định đóng cửa, nhưng đã kịp thời kìm lại.

 

Trong cuộc sống hàng ngày, cậu có thói quen đóng cửa khi ra vào, thói quen này được hình thành sau hơn mười năm cũng tự nhiên như hơi thở vậy.

 

Lúc này Hạ Bạch mới biết sự nguy hiểm của những nội quy vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày này, nếu không cẩn thận, có thể sẽ bị thói quen chi phối, từ đó sẽ vi phạm nội quy.

 

Không biết sau khi vi phạm sẽ bị trừng phạt như thế nào.

 

Buông tay ra, Hạ Bạch trở về phòng ngủ, thuận tay đóng cửa phòng ngủ lại.

 

Trước khi lên giường, cậu mở điện thoại, đặt báo thức cho mình. Không được chơi điện thoại trên giường, không được nằm trên giường quá tám tiếng.

 

Sau khi đặt báo thức xong, cậu đặt điện thoại ở vị trí nằm trên giường không với tới – sợ khi bị báo thức đánh thức, theo bản năng sẽ đưa tay lấy điện thoại lúc còn nằm trên giường, như vậy là vi phạm quy tắc.

 

Chuẩn bị xong xuôi, cuối cùng Hạ Bạch cũng yên tâm nằm xuống giường, dựa vào những manh mối vừa tìm được bắt đầu phân tích phó bản trò chơi này.

 

Mặc dù không nhìn rõ bên ngoài, nhưng qua nội quy, cậu biết mình đang ở trong một tòa lâu đài tên là trang viên Hoa Hồng Đỏ, nhưng không nhìn thấy người chơi khác.

 

Tòa lâu đài này có rất nhiều quy tắc, muốn sinh sống ở đây thì phải tuân thủ những quy tắc ở nơi này.

 

Nhiệm vụ chính của trò chơi là sống sót, hệ thống trò chơi đã nhắc nhở rằng, chủ nhân nơi đây đã không còn yêu cầu gì với những người đến ở, chỉ yêu cầu sống sót là được.

 

Vì vậy, cậu chỉ cần tuân thủ những quy tắc ở đây, tức là những nội quy này, an toàn sống sót cho đến thời gian trò chơi yêu cầu là được sao?

 

Tuân thủ nội quy trong một khoảng thời gian, nghe có vẻ đơn giản, nhưng cũng không hề đơn giản, bởi vì thói quen trong quá khứ của bọn hắn, đôi khi sẽ vô tình bị thói quen chi phối, từ đó làm ra những việc vi phạm nội quy.

 

Nội quy cộng thêm “Ma quỷ” hoặc quái vật khác có thể tồn tại trong tòa lâu đài này, như chữ đỏ trên nội quy đã nói, quả thực có thể là độ khó hai sao.

 

Vậy thì, vì sao hai nhóm người chơi trước lại chết?

 

Là do, hiện tại cậu vẫn chưa nhìn thấy người chơi khác sao?

 

Vậy thì, tại sao những người chơi khác lại không xuất hiện?

 

Họ đang ở trong những căn phòng đóng kín khác của tòa lâu đài sao?

 

Thực ra họ có dấu vết, cuốn nhật ký thứ hai mà cậu vừa xem hẳn là do một người chơi để lại.

 

Hạ Bạch miên man suy nghĩ rất nhiều, đến giờ đi ngủ thường ngày mà vẫn chưa ngủ được.

 

Không biết thời gian cụ thể, nhưng dựa vào cảm nhận của Hạ Bạch về thời gian, chắc chắn đã qua vài tiếng đồng hồ, nhưng cậu vẫn chưa ngủ được. Nhận ra điều này, Hạ Bạch tự xem xét bản thân, hình như cậu đang căng thẳng.

 

Rất kỳ lạ, rõ ràng cậu không hề cảm thấy căng thẳng, cũng không hề sợ hãi đối với phó bản trò chơi này, mặc dù cậu đã nhìn thấy dòng chữ đỏ trên nội quy nói rằng, có thể dưới gầm giường có ma.

 

Thế nhưng, tại sao cậu lại căng thẳng như vậy, cho dù nhắm mắt lại, tai vẫn luôn lắng nghe động tĩnh xung quanh. Không biết đã qua mấy tiếng đồng hồ, khi Hạ Bạch nghĩ rằng báo thức sắp reo, cuối cùng cậu cũng chìm vào giấc ngủ.

 

Lần nữa tỉnh dậy, cho dù là Hạ Bạch cũng giật mình, lúc này trời vẫn tối đen như mực, nhưng chắc chắn không phải là buổi tối cậu ngủ thiếp đi, có thể cậu đã ngủ quên mất một ngày, đã quá tám tiếng đồng hồ rồi.

 

Hạ Bạch lập tức ngồi dậy, xuống giường cầm lấy chiếc điện thoại được cậu đặt trên bàn.

 

Hơi thở dồn dập, cậu mở điện thoại xem giờ, vừa mới hơn tám giờ tối một phút.

 

Quả nhiên đã là tối ngày hôm sau, tối hôm qua lúc cậu lên giường đã hơn chín giờ tối rồi.

 

Hạ Bạch nhìn xung quanh, lần này cửa phòng vệ sinh đóng kín, gầm giường tối om, giống như một cái hố không đáy.

 

Ngoài tiếng thở dốc của cậu ra, trong phòng ngủ không có một tiếng động nào.

 

Cậu đã vi phạm nội quy phòng ngủ, hẳn là sẽ có hình phạt.

 

Cậu căng thẳng chờ đợi hình phạt xuất hiện, nhưng mười phút trôi qua rồi mà vẫn không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy hình phạt xuất hiện.

 

Không có hình phạt?

 

Cơ thể cậu cũng dần dần thả lỏng, lúc này Hạ Bạch mới nhận ra, lồng ngực mình hơi đau, hơi thở rõ ràng là rất khó khăn. Hít vào thở ra gì cũng đều rất khó nhọc, tiếng rất lớn, trong tòa lâu đài này, nghe giống như tiếng thở thoi thóp của một con quái vật sắp chết.

 

Đây chính là hình phạt sao?

 

Hạ Bạch buông điện thoại xuống, nhìn về phía nội quy phòng ngủ, thấy nội quy lại thay đổi.

 

Ban đầu là không được nằm trên giường quá tám tiếng, đã biến thành “Mỗi ngày phải đảm bảo ngủ đủ tám tiếng.”

 

Điều thứ tư “Sau khi sử dụng phòng vệ sinh, vui lòng đóng cửa kịp thời, đồ vật trong phòng vệ sinh bị tràn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ” đã biến thành “Vui lòng không đóng cửa phòng vệ sinh, giữ cho phòng thông thoáng, khô ráo”.

 

Hạ Bạch day day trán, tối hôm qua lúc cậu tỉnh dậy trên giường, cửa phòng vệ sinh quả thực đang mở, sau khi xem qua bản nội quy phòng ngủ tối hôm qua, cậu đã đóng cửa phòng vệ sinh lại.

 

Rốt cuộc bản nội quy nào là đúng?

 

Có phải cậu đã vi phạm rất nhiều điều trong nội quy rồi không? Hay là chưa vi phạm bất kỳ nội quy nào?

 

Trong lúc hô hấp khó khăn, Hạ Bạch nghiêng về phía bản nội quy phòng ngủ tối hôm qua là đúng, bản nội quy đó và chữ viết của nội quy sinh hoạt trong tòa lâu đài là giống nhau, đồng thời cậu cũng tìm thấy bản nội quy thư phòng có chữ viết giống hệt nhau trong thùng rác thư phòng.

 

Vì vậy, điều cậu vi phạm là “Không được nằm trên giường quá tám tiếng”, hình phạt cậu phải nhận chính là hô hấp khó khăn như lúc này?

 

Vi phạm một điều trong nội quy, cơ thể cậu sẽ xuất hiện một số vấn đề, vi phạm nhiều điều trong nội quy, cơ thể cậu sẽ không thể sử dụng được nữa, sẽ chết sao?

 

“Hô ~ hô ~ hô ~ kẽo kẹt! ——”

 

Trái tim Hạ Bạch đột nhiên đập mạnh, cậu quay phắt đầu lại nhìn về phía sau.

 

Chỉ là tiếng gió đêm thổi qua cửa sổ.

 

Mắt cá chân lạnh toát, trong đầu Hạ Bạch lập tức hiện lên dòng chữ đỏ “Gầm giường có ma” trên nội quy, cậu vội vàng nhảy dựng lên.

 

Chẳng có gì cả, có lẽ chỉ là gió lạnh thổi vào qua khe hở cửa sổ.

 

Hạ Bạch xoa xoa mặt, buộc bản thân mình phải thả lỏng.

 

Cậu lại một lần nữa ý thức rõ ràng được sự khác thường của bản thân, không phải là chứng khó thở rõ ràng này.

 

Tối hôm qua lúc đầu cậu chưa nhận ra, cậu đã cẩn thận từng li từng tí, tai nghe bốn phương, mắt nhìn tám hướng, cậu cứ tưởng là mình thận trọng đối với trò chơi xa lạ này. Đúng là cậu sẽ thận trọng, nhưng đáng lẽ cậu không nên căng thẳng như vậy mới phải.

 

Cảm giác kỳ lạ này chính là, cậu không hề căng thẳng như vậy, nhưng lại vô cùng căng thẳng. Sự căng thẳng đó thể hiện ở việc ngũ quan của cậu luôn ở trong trạng thái đề phòng. Nói một cách hình tượng, có thể là tai cậu luôn dựng đứng lên, luôn căng thẳng để nắm bắt mọi động tĩnh xung quanh.

 

Kỳ lạ hơn chính là, nếu cậu đã căng thẳng như vậy thì tâm trạng của cậu đáng lẽ cũng không nên thoải mái mới phải, nhưng cậu lại cảm thấy hình như mình không những không căng thẳng, mà tâm trạng còn khá tốt.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Điều này thật sự quá mâu thuẫn.

 

Hạ Bạch bứt tóc mình, nghĩ đến “nằm mơ”, “ảo giác”, “tinh thần có vấn đề” được đề cập trong hai bản nội quy, chẳng lẽ cậu là một người mắc bệnh tâm thần?

 

Hay là bây giờ cậu đang ở trong cơ thể của một người tâm thần?

 

Hoặc là trong không gian ý thức của một người tâm thần?

 

Hạ Bạch đặt điện thoại xuống, ngồi trên giường, dùng hai ngón tay trỏ bịt tai lại, yên lặng sắp xếp và phân tích từng cảm giác của mình.

 

Đầu tiên, việc cơ thể cậu căng thẳng là sự thật, đây là biểu hiện của cơ thể, là biểu hiện tương đối khách quan.

 

Thứ hai, việc cậu cảm thấy mình không căng thẳng có phải là sự thật không? Điều này thực sự là một cảm giác tương đối chủ quan.

 

Vậy thì, trước tiên hãy phân tích một cách khách quan xem liệu cậu có căng thẳng hay không.

 

Cậu đã vào tổng cộng năm trò chơi, Lận Tường từng hỏi lúc ở trong trò chơi cậu có căng thẳng hay không, cậu nói là có hơi căng thẳng, quả thực là có hơi, nhưng thật ra cũng chỉ là “hơi” mà thôi.

 

Lần đầu tiên bị cuốn vào trò chơi, cậu chỉ hơi căng thẳng một chút, những trò chơi sau đó thì cậu thực sự không hề căng thẳng.

 

Nói cho người khác nghe, người khác có thể nghĩ rằng cậu đang nói dối, nhưng thực sự là như vậy, không hiểu sao mà trong những trò chơi sau đó cậu không hề căng thẳng chút nào, ở trong trò chơi cũng không khác gì ở ngoài đời thực, ngay cả trong phó bản trò chơi rạp chiếu phim Hài Hòa có thứ ô nhiễm tinh thần kia cũng vậy, cảm xúc có lên có xuống, nhưng không hề căng thẳng.

 

Vì vậy, trong trò chơi này, hẳn là cậu cũng không nên căng thẳng mới đúng.

 

Cảm giác này là chính xác. Đáng lẽ cậu không nên căng thẳng, nhưng cơ thể lại rất căng thẳng, đây quả thực là một điểm rất mâu thuẫn, điểm mâu thuẫn này có thể chính là nơi ẩn giấu manh mối.

 

Nhìn thấy sắp đến tám giờ rưỡi, Hạ Bạch lập tức nằm xuống giường, đợi đến khi qua tám giờ rưỡi, Hạ Bạch thức dậy, cất điện thoại vào túi, rời khỏi phòng ngủ.

 

Tiếng thở ngày càng lớn, càng ngày càng không ổn định, cậu ôm lấy lồng ngực có hơi nóng rát, trước tiên là đến phòng khách nhìn nội quy sinh hoạt trong tòa lâu đài.

 

Nội quy sinh hoạt cũng đã thay đổi, điều thứ bảy “Không được lên gác mái” đã biến thành: “Ngoại trừ gác mái, không được đến những khu vực không phải khu vực chung khác.”

 

Còn có thêm điều thứ tám: “TV cũng giống như gương, có mặt gương, không được tùy tiện xem.”

 

Để thu hẹp phạm vi hoạt động nguy hiểm, Hạ Bạch không xem gì cả, lập tức đi thẳng đến thư phòng.

 

Nội quy thư phòng cũng đã thay đổi, bản nội quy nhàu nát mà cậu dán trên tường lúc trước lại bị người ta đổi mất.

 

Điểm khác biệt giữa bản nội quy này và bản nội quy kia, thứ nhất vẫn là có nên đóng cửa hay không, lần này lại biến thành phải thuận tay đóng cửa, thứ hai là về việc đọc sách, nội quy mới biến thành “Kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi, mỗi lần đọc sách không được quá 20 trang.”

 

Những điều khác đều không thay đổi.

 

Hạ Bạch từng nghe ông nội mình nói, muốn nói dối mà không bị người khác phát hiện thì tốt nhất là nên pha trộn giữa thật và giả, có thật có giả mới dễ dàng qua mặt người khác hơn.

 

【Mỗi lần】không được quá 20 trang.

 

Hạ Bạch không dám lơ là, chắc chắn là bản nội quy cậu nhặt được trong thùng rác là bản nội quy thật, lần này cậu lấy ra hai cuốn sách giáo khoa, chia làm hai lần đọc, mỗi lần chỉ đọc 19 trang, hai lần cộng lại cậu đã đọc tổng cộng 38 trang.

 

Nếu vi phạm một điều, cơ thể sẽ xuất hiện một số vấn đề, có thể ít đi một điều thì sẽ ít đi một vấn đề.

 

Trong lúc lật xem 38 trang sách này, Hạ Bạch lại tìm thấy một số câu chữ không phải ghi chú.

 

[Mùa đông lạnh quá, chân mình lạnh đến mức không còn cảm giác gì nữa, anh trai đã đặt chân mình vào lòng anh ấy để ủ ấm.]

 

[Trong lòng anh trai thật ấm áp, muốn được ở trong lòng anh trai cả đời, như vậy, cho dù là bão tuyết lớn đến đâu cũng không tìm thấy mình nữa nhỉ.]

 

Tại sao những câu này lại không được viết trong nhật ký?

 

Bởi vì nội quy nói rằng nhật ký chỉ được ghi lại những sự việc có thật? Vậy những câu này có phải là sự thật không?

 

Hạ Bạch mở hai cuốn nhật ký ra, một ngày trôi qua, lại có thêm hai trang nhật ký.

 

[Đồng hồ hiển thị thời gian bảy giờ sáng, tôi thức dậy. Trong căn phòng ngủ trống rỗng chỉ có một mình tôi, may mà bầu trời lại rất xanh.

 

Lý do bầu trời xanh như vậy là vì hôm nay trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ trên không trung.

 

Nhìn xung quanh, vẫn không có ai, thật đáng tiếc cho một khung cảnh đẹp đẽ hoàn hảo như thế này.

 

—— Ngày thứ hai.]

 

Trang nhật ký này được viết hơi kỳ lạ, nhưng người viết nhật ký có thể là muốn viết cho nó kỳ lạ một chút, để người xem nhật ký phải để ý kỹ hơn, từ đó phát hiện ra thông tin ẩn giấu bên trong.

 

Ghép các chữ cái đầu tiên của mỗi câu trong trang nhật ký này lại với nhau: Thời không chi hoàn.

 

Để gây chú ý, trong câu thứ nhất có chữ “thời”, câu thứ hai có chữ “không”, câu thứ tư có chữ “hoàn”.***

 

Trang nhật ký này là do Lăng Trường Dạ viết, viết cho cậu xem.

 

Bỗng nhiên Hạ Bạch cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

 

Lăng Trường Dạ cũng ở trong tòa lâu đài này, cũng từng xuất hiện trong thư phòng, hơn nữa thời gian anh ấy thức dậy là bảy giờ sáng, thời gian anh ấy xuất hiện trong thư phòng là buổi sáng.

 

Có thể thấy, rất có thể là Lăng Trường Dạ đã thức dậy vào ban ngày, đi ngủ vào ban đêm, trái ngược với cậu, nhưng là thời gian sinh hoạt bình thường.

 

Tại sao thời gian của họ lại lệch nhau? Lúc này Lăng Trường Dạ đang ngủ trong một căn phòng đóng chặt cửa nào đó trong tòa lâu đài sao?

 

Hạ Bạch giải quyết vấn đề này trước.

 

Khả năng thứ nhất: Lăng Trường Dạ đang ngủ trong một căn phòng nào đó trong tòa lâu đài này, hơn nữa họ ở cùng một không gian thời gian, thời gian sinh hoạt của bọn hắn hoàn toàn khác nhau, vì vậy nên bọn hắn mới không gặp được nhau.

 

Khả năng này có vấn đề, nếu chỉ có cậu và Lăng Trường Dạ thì còn có thể nói được, hai người chia nhau ngày và đêm, nhưng bọn hắn lại có tới chín người chơi.

 

Khả năng thứ hai: Lăng Trường Dạ đang ở trong một căn phòng nào đó trong tòa lâu đài này, nhưng bọn hắn không ở cùng một không gian thời gian, ở trong những không gian thời gian song song tương tự, hoặc giống như chung cư Đế Hào, là hai thế giới âm dương, vì vậy bọn hắn không thể nhìn thấy đối phương, thư phòng này, nói chính xác hơn là hai cuốn nhật ký này chính là nơi kết nối các không gian thời gian song song khác nhau, giống như tế đàn trong chung cư Đế Hào vậy.

 

Còn gì nữa không?

 

Còn một khả năng nữa.

 

Khả năng thứ ba: Khả năng mở rộng của khả năng thứ hai, Lăng Trường Dạ ở trong tòa lâu đài này, nhưng không phải là thế giới song song, bọn hắn xuất hiện ở những giai đoạn cuộc đời khác nhau của “người này”, chín người chơi, có thể tương ứng với chín giai đoạn cuộc đời của một người. Cơ thể cậu nhỏ hơn một chút, tương ứng với giai đoạn cuộc đời học cấp hai, vì vậy cậu xem sách giáo khoa cấp hai.

 

Những giai đoạn cuộc đời khác nhau sẽ xem những loại sách khác nhau, tương ứng với câu nói trong nội quy thư phòng “Hãy chọn cuốn sách phù hợp với bạn”, người viết nhật ký hôm qua viết rằng hắn ta đã xem sách kinh tế học, có thể là thời đại học, cũng có thể là thời đi làm.

 

Còn có suy luận mở rộng nào khác nữa không?

 

Còn nữa, căn cứ vào “ảo giác”, “vấn đề tinh thần” trong nội quy.

 

Khả năng thứ tư: Khả năng mở rộng của khả năng thứ hai, cậu và Lăng Trường Dạ đều ở trong tòa lâu đài này, nhưng họ, thậm chí cả tòa lâu đài này đều không có thật, tất cả đều là do một người bệnh tâm thần tưởng tượng ra.

 

Người bệnh tâm thần này có thể rất cô đơn, đã tưởng tượng ra rất nhiều người đến bầu bạn với mình, tương ứng với “anh trai” và “em trai” được viết trong sách giáo khoa, nhưng không được viết trong nhật ký.

 

Còn có những khả năng phóng đại hơn khác, hiện tại không có bằng chứng hỗ trợ, Hạ Bạch tạm thời phân tích đến đây, sau đó nhìn sang trang nhật ký còn lại.

 

[Hai ô cửa sổ, nhưng tôi chỉ nhìn thấy một mình mình, cô đơn.

 

Trong mười cuốn sách đã chọn cuốn này, thật may mắn, là một câu chuyện tranh minh họa rất nhẹ nhàng. Bốn mươi phút đó tôi luôn chăm chỉ học tập.

 

Nhân cơ hội ghi nhớ từng chữ từng chữ một vào trong đầu.

 

Cách đọc hôm nay kỹ hơn so với ngày hôm qua.

 

Dùng hai phút cuối cùng để xem hết trang cuối cùng, một ngày thật hoàn mỹ.

 

—— Ngày thứ hai.]

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Nếu như nói trang nhật ký của Lăng Trường Dạ còn chưa rõ ràng lắm, thì trang nhật ký này đã quá rõ ràng.

 

Chẳng lẽ người viết trang nhật ký này đã hiểu được trang nhật ký của Lăng Trường Dạ, vì vậy đã bắt chước cách của anh ấy viết ra trang nhật ký này?

 

Người đó xem hiểu 【Thời không chi hoàn】sao? Có thể là không biết 【Thời không chi hoàn】, nhưng đã nhận ra được cách truyền tin bằng phương pháp này?

 

Hạ Bạch nối các chữ cái đầu tiên của mỗi câu trong nhật ký của người đó lại với nhau, nắm bắt rất rõ ràng thông tin mà người đó muốn truyền đạt.

 

Hai mươi bốn nhân cách – Hai mươi bốn Billy.

 

Đây là tên một cuốn sách, Hạ Bạch chưa từng đọc qua, nhưng cậu đã từng nghe nói đến.

 

Sau khi kết thúc trò chơi đầu tiên, trong ký túc xá của cậu có hai giường trống, sau đó có hai người bạn cùng phòng mới chuyển đến.

 

Một người là Chung Tử Thương, bây giờ giường của anh ấy lại có người mới đến ở rồi.

 

Người còn lại là Vu Sở, Vu Sở học ngành y học tâm thần, lúc đó cậu ta rất hứng thú với chứng đa nhân cách trong bệnh tâm thần.

 

Lúc đó trên bàn học của cậu ta có một cuốn sách tên là “Hai mươi bốn Billy”, cậu ta nói đó là một cuốn tiểu thuyết viết về một vụ án đa nhân cách khá lâu đời.

 

Đúng như tên gọi, hai mươi bốn người sống trong một cơ thể tên là Billy.

 

Người viết trang nhật ký này đang đưa ra gợi ý, có thể bọn hắn là những nhân cách khác nhau của cùng một người. Suy đoán này trùng khớp với khả năng thứ ba mà cậu vừa mới nghĩ đến.

 

Hạ Bạch không phủ nhận khả năng này, đây chính là một trong những khả năng mà cậu vừa mới nghĩ đến, nhưng hiện tại cậu cũng không thể xác định đó chính là như vậy.

 

Vẫn còn một điểm nghi vấn, đó chính là việc cậu đáng lẽ không nên căng thẳng nhưng lại rất căng thẳng.

 

Cậu căng thẳng là bởi vì lúc nào cũng phải đề phòng những người chơi khác cướp đoạt quyền kiểm soát cơ thể bất cứ lúc nào?

 

Hạ Bạch nhìn đồng hồ treo trên tường, sắp đến chín giờ rồi.

 

Ban đầu tối nay cậu định viết nhật ký, cảm giác mâu thuẫn của cậu khiến cậu nghĩ đến những nội dung liên quan đến bệnh tâm thần, cậu sợ sau này mình sẽ không nhớ nổi bản nội quy mà hiện tại cậu cho là đúng, nhật ký hôm qua vẫn còn đó, chứng tỏ những gì được ghi lại trong nhật ký sẽ luôn tồn tại và không bị thay đổi, cậu định coi nhật ký như một cuốn sổ ghi nhớ, ghi lại những thứ này.

 

Đồng thời, ghi lại cảm nhận hiện tại của cậu, về việc khó thở và căng thẳng.

 

Nhưng sau khi xem trang nhật ký thứ hai, cậu quyết định không viết nữa.

 

Cậu không biết đã có bao nhiêu người chơi xem qua trang nhật ký này, và có bao nhiêu người chơi đã nhận ra thông điệp được truyền tải trong trang nhật ký này, nhận ra suy đoán về chứng đa nhân cách.

 

Nếu những người chơi khác đều đã nghĩ đến, và mặc định rằng trò chơi đã thiết lập điều kiện “tự giết lẫn nhau” cho họ, như vậy, chứng đa nhân cách này chính là điểm cạnh tranh của người chơi trong trò chơi này, muốn thực sự nắm giữ cơ thể thì phải giết chết những nhân cách khác.

 

Đến lúc đó, trò chơi này sẽ biến thành trò chơi “Giết chết Billy”.

 

Giết chết những nhân cách khác có thể coi là phù hợp với nhiệm vụ chính “sống sót”. Chứng đa nhân cách được nhiều người công nhận là bệnh tâm thần, mắc bệnh tâm thần thì không thể coi là “sống sót”, giết chết những nhân cách khác là đang “chữa bệnh”, sau khi chữa khỏi bệnh thì có thể “sống sót” rồi.

 

Cho dù không ai nghĩ đến nhiệm vụ chính, một khi đã chấp nhận suy đoán về chứng đa nhân cách thì cũng sẽ muốn giết chết những nhân cách khác, hiển nhiên, nhân cách càng ít, thời gian có thể nắm giữ cơ thể càng dài, có thể tìm thấy manh mối càng nhiều.

 

Khi giữa những người chơi tồn tại thù địch, tốt nhất là không nên để lộ quá nhiều về bản thân, đặc biệt là điểm yếu của bản thân.

 

Hạ Bạch khép cuốn nhật ký lại.

 

Vừa qua chín giờ cậu đã rời khỏi thư phòng.

 

Rời khỏi thư phòng, trước khi vào phòng ngủ, cậu triệu hồi Tuyết Muội Muội ra, thấy có tóc mọc ra từ trong điện thoại, lúc này mới bước vào phòng ngủ.

 

Trước khi lên giường, cậu đưa mắt liếc nhìn phòng vệ sinh, hai ngày nay cậu đều vào nhà vệ sinh.

 

Có phải là có người đã thay cậu đi vệ sinh không?

 

“. . . . . .”

 

Chẳng lẽ thật sự là chứng đa nhân cách à?

 

Hạ Bạch lại cúi đầu nhìn xuống, sờ sờ bụng mình, không có cơ bắp.

 

Cũng giống như tối hôm qua, Hạ Bạch đặt báo thức trên điện thoại, sau khi đặt điện thoại lên bàn, cậu nằm xuống giường.

 

Hết chương 93.

 

Chương 93: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 3 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên