Chương 94: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 4 )

 

Chương 94: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 4 )

Cũng giống như đêm qua, Hạ Bạch không tài nào chợp mắt được.

 

Có lẽ vì cậu đã ngủ suốt cả ngày nên dù có đếm cừu bao nhiêu lần cũng không cảm thấy chút buồn ngủ nào.

 

Gió rít gào bên ngoài cửa sổ, càng làm cho tòa lâu đài thêm phần yên tĩnh. Nằm trên giường, cậu như có thể cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm cả tòa lâu đài, từ trên xuống dưới, không một tiếng động nào phát ra từ bên trong.

 

Không đúng, vẫn có tiếng động.

 

Hạ Bạch nghe thấy tiếng động gì đó cọ xát trên sàn nhà, không chói tai, còn rất nhỏ, giống như thứ gì đó mềm mại đang bò.

 

“Xẹt… xẹt… xẹt…”

 

Tiếng động vang lên đều đều.

 

Hạ Bạch nhận ra cơ thể mình đang căng cứng, đồng thời các giác quan cũng trở nên nhạy bén hơn.

 

Âm thanh phát ra từ phòng vệ sinh khóa chặt, có thứ gì đó đang bò từ bên trong ra, âm thanh nhỏ đến mức khó phát hiện, kèm theo cả tiếng nước chảy róc rách, có lẽ trên sàn nhà phòng vệ sinh có chất lỏng, nhưng đó không phải nước, mà là máu.

 

Cậu đã nhìn thấy máu tràn ra từ khe cửa, lan lên đến phần kính hoa hình vòm ở nửa trên cánh cửa, trông như thể máu đang phun ra.

 

Nếu không biết chuyện gì đang xảy ra, chắc hẳn ai cũng nghĩ bên trong vừa diễn ra một vụ án mạng kinh hoàng.

 

Nếu đúng là án mạng, vậy lát nữa cậu có thể kiểm tra thi thể.

 

Máu bắt đầu tràn ra ngoài nhiều hơn, vì cửa đóng kín nên chỉ có thể len lỏi qua khe cửa, từ khe cửa dưới chân chảy thẳng xuống sàn, nhanh chóng lan ra thành một vũng lớn, hướng về phía giường ngủ.

 

Máu từ khe cửa trên cao chảy xuống loang lổ trên tường, tạo thành những mảng đỏ rực trên bốn bức tường và trần nhà.

 

Hạ Bạch nằm trên giường, không biết liệu mình có bị thần kinh hay không, hay tất cả chỉ là ảo giác.

 

Cơ thể căng thẳng, giác quan nhạy bén sẽ khiến cậu dễ dàng nhận ra những điều này hơn so với bình thường, nhưng cũng có thể là do quá nhạy cảm, cậu đã tự tưởng tượng ra những điều mà người khác không thể nhìn thấy, giống như nhân vật chính trong những bộ phim kinh dị mà cậu từng xem.

 

Một giọt máu từ trên trần nhà nhỏ xuống mặt Hạ Bạch.

 

Đúng lúc.

 

Hạ Bạch đưa tay chạm vào giọt máu, đưa lên mũi ngửi thử.

 

Là máu thật. Cậu không chỉ cảm nhận được rõ ràng cảm giác mát lạnh khi giọt máu rơi xuống mặt, âm thanh rơi xuống, mà còn ngửi thấy mùi tanh nồng của máu, chỉ có điều, trong mùi tanh nồng đó còn có một mùi hôi thối khó tả, giống như mùi cống rãnh cũ kỹ và nhà vệ sinh bẩn thỉu, hay là mùi máu tươi bị phân hủy trong mùa hè oi bức.

 

Từng giọt, từng giọt một, ngày càng nhiều máu nhỏ xuống mặt, xuống tay Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch chớp mắt, giọt máu nhuộm đỏ hàng mi, cậu nhìn thấy trên trần nhà có một huyết nhân đang nhìn chằm chằm vào mình, miệng há hốc thật lớn.

 

Đó là máu đông tụ lại, vì vậy huyết nhân cũng đang nhỏ giọt xuống, đồng thời máu xung quanh cũng đang tiến về phía Hạ Bạch, cậu thậm chí còn cảm thấy máu từ gầm giường đang bốc lên, thấm đẫm tấm nệm.

 

Khi màu đỏ tiến đến gần, nó bị màu đen chặn lại.

 

Màu đen đó mọc ra từ chiếc điện thoại di động được đặt trên bàn học, từng sợi, từng sợi một tụ họp lại thành từng dòng, giống như những cành cây khô héo, lan ra trên tường, sinh sôi nảy nở, nuốt chửng máu tươi, cuối cùng hội tụ trên cơ thể huyết nhân, nuốt chửng từng chút, từng chút một.

 

Là em gái Tuyết Mộc, em gái Tuyết Mộc sống bằng máu.

 

Bình thường chỉ cần một chút máu là cô bé có thể sống, lần này có phải ăn quá nhiều rồi không?

 

Hạ Bạch đang suy nghĩ về vấn đề này thì thấy mái tóc đen chui vào phòng vệ sinh qua khe cửa.

 

“Ọe!”

 

Hạ Bạch: “……”

 

Em gái Tuyết Mộc cũng giống như Nhị Oa, khí quản nhỏ, phát ra âm thanh cũng nhỏ nhẹ, nhưng mà Hạ Bạch vẫn nghe rõ tiếng cô bé nôn.

 

Gần đây cô bé uống máu của Nhị Oa khá nhiều, Nhị Oa là người chơi có kỹ năng hệ thực vật, máu của cậu bé mang theo sức sống mãnh liệt và thuần khiết, khiến em gái Tuyết Mộc càng thêm khỏe mạnh. Đã quen với loại máu của Nhị Oa, giờ lại uống nhiều máu hôi thối như vậy, quả thực rất khó chịu.

 

Hạ Bạch có hơi lo lắng, định bụng sẽ rời giường thì thấy mái tóc đen đã quay trở lại.

 

Khi đến gần giường, mái tóc đen biến mất, thay vào đó là một người tí hon mềm mại xuất hiện trên ngực Hạ Bạch, nằm bẹp dí ở đó.

 

Hạ Bạch có chút bất ngờ.

 

Sau khi chị gái Tuyết Mộc giao em gái cho cậu, cậu biết em gái Tuyết Mộc ghét bị nhìn chằm chằm, vậy nên cũng không quấy rầy cô bé, chỉ đều đặn cho cô bé uống máu mà thôi.

 

Sau này nhờ có Nhị Oa, quan hệ giữa cậu và em gái Tuyết Mộc cũng trở nên gần gũi hơn, bọn hắn đã cùng nhau chơi đùa, cùng nhau ăn cơm, giống như người nhà có chút xa cách, không quá thân thiết.

 

Không ngờ, lúc này em gái Tuyết Mộc đang khó chịu lại không chui về điện thoại di động mà lại áp sát vào người cậu.

 

Hơn nữa, vừa rồi cô bé đã chủ động ra tay bảo vệ cậu.

 

Trong phòng ngủ không thể nói chuyện, Hạ Bạch đưa tay khẽ vỗ về cô bé.

 

Em gái Tuyết Mộc cọ cọ cái đầu nhỏ vào lòng bàn tay cậu, sau đó lại nằm bẹp dí trên người cậu, giống như lúc nằm trong cổ họng chị gái mình, cuộn tròn thành một khối nhỏ xíu.

 

Bỗng dưng Hạ Bạch nảy sinh cảm giác như cha già, trong lòng mềm nhũn, cậu đưa tay làm chăn cho em gái Tuyết Mộc.

 

Cả đêm hôm đó, trong phòng ngủ không còn bất kỳ động tĩnh gì nữa, yên bình và ấm áp. Cũng giống như đêm qua, Hạ Bạch ngủ rất muộn.

 

Lần thứ hai tỉnh dậy, trời vẫn còn tối.

 

Em gái Tuyết Mộc trên ngực đã biến mất, trong phòng cũng không còn mùi máu tanh nữa.

 

Lần này tỉnh dậy nhìn thấy căn phòng ngủ tối om, Hạ Bạch không hề cảm thấy căng thẳng, bởi vì tinh thần đã không còn căng thẳng nữa.

 

Lúc này, cậu không chỉ khó thở hơn, hít vào thở ra đều khò khè như ống bễ hỏng, mà còn giống như em gái Tuyết Mộc tối qua, uể oải, không còn chút sức sống nào.

 

Ngủ vốn dĩ là để nghỉ ngơi lấy lại sức, nhưng Hạ Bạch không hiểu tại sao ngủ dậy cậu lại cảm thấy mệt mỏi như vậy.

 

Quả thực là rất mệt mỏi, buồn ngủ díp mắt, cơ thể nặng nề, không còn cảm giác nhẹ nhàng như trước nữa.

 

Cơ thể cậu trở nên tệ hơn rồi, phải chăng đây chính là hình phạt khi vi phạm quy tắc?

 

Ban đầu cậu đoán khó thở là hình phạt khi vi phạm quy tắc nào đó, kết quả đêm qua xuất hiện huyết nhân, cậu lại cho rằng đó mới là hình phạt, không ngờ hôm nay cơ thể lại xuất hiện vấn đề mới.

 

Hạ Bạch xuống giường, đi đến bàn học, cầm lấy điện thoại di động lên.

 

Thời gian cũng giống như lúc cậu tỉnh dậy hôm qua, cũng là hơn tám giờ một chút.

 

Cuối cùng cậu cũng muốn đi vệ sinh.

 

Hạ Bạch đi đến cửa phòng vệ sinh, mở cửa, cẩn thận nhìn vào bên trong, tìm kiếm quy tắc sử dụng nhà vệ sinh mà không biết có hay không.

 

Trên tường có dán một tờ giấy cứng, chỉ là, nó đã bị máu nhuộm đỏ, chữ viết mờ nhạt không rõ.

 

Hạ Bạch: “……”

 

Cậu suy nghĩ một chút, nhịn xuống, quay trở lại giường nằm chờ đến hơn tám giờ rưỡi, lập tức xuống giường rời khỏi phòng ngủ của mình, đi đến căn phòng bên cạnh có cánh cửa luôn đóng kín.

 

Kế hoạch ban đầu của cậu cho tối nay là gõ cửa từng phòng ngủ một, xem có người chơi nào khác trong phòng hay không, từ đó đưa ra suy đoán tiếp theo.

 

Bây giờ đi là thời điểm thích hợp, nói không chừng còn có thể mượn nhà vệ sinh.

 

Quy tắc sinh hoạt trong lâu đài mà cậu nhìn thấy lần đầu tiên là không được lên gác mái, lần thứ hai nhìn thấy là có thể lên gác mái, nhưng không được đến khu vực không phải là khu vực công cộng, nhưng không nói là không được gõ cửa.

 

Hạ Bạch khẽ gõ cửa, đợi năm phút, vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.

 

Ba phòng ngủ ở phía hành lang bên này cậu đều đã gõ cửa, ba phòng ngủ ở phía bên kia cậu cũng đã gõ cửa, nhưng vẫn không có phản hồi.

 

Cậu day day thái dương, bước vào thư phòng, ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển.

 

Lát nữa cậu phải đi khám phá những nơi khác trong lâu đài, để đề phòng gặp phải bất trắc gì đó mà không kịp trở tay, trước tiên phải hoàn thành nhiệm vụ trong thư phòng đã.

 

Quy tắc của thư phòng lại thay đổi, nếu so sánh quy tắc của ba lần, sẽ phát hiện từ đầu đến cuối không có quy tắc nào giống hệt nhau, lần này còn thêm một quy tắc “Trước khi rời khỏi thư phòng, vui lòng sắp xếp lại giá sách.”

 

Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn giá sách, có hai cuốn sách bị đổ.

 

Có thể là do người nào đó cố tình làm đổ.

 

Nhưng cách làm này không ổn lắm, người làm đổ sách có thể là muốn người vào sau dọn dẹp giá sách, như vậy có thể sẽ nhìn thấy cuốn sách không phù hợp với mình, nhưng chữ “nhìn” này và chữ “nhìn” trong “xem bao nhiêu trang sách” không giống nhau.

 

Hạ Bạch lại cầm hai cuốn sách giáo khoa lên, mỗi lần xem 19 trang, hai cuốn hai lần tổng cộng xem 38 trang.

 

Bộ não đang mơ màng vẫn cố gắng tìm kiếm trong sách giáo khoa những câu có thể ghi vào nhật ký.

 

[Em trai chảy nhiều máu quá.]

 

[Em trai nhất định phải sống thật tốt.]

 

[Trong mơ toàn là máu, em trai bị treo trên xà nhà.]

 

Hạ Bạch dùng sức day day thái dương.

 

Chính cậu là người viết nhật ký này sao?

 

Máu và huyết nhân mà cậu nhìn thấy trong phòng ngủ tối qua là mơ sao? Huyết nhân há hốc miệng kia chính là “em trai”?

 

Cậu nhắm mắt lại hít thở thật sâu trong chốc lát.

 

Không biết có phải do khó thở, não thiếu oxy hay không, mà bây giờ đầu óc cậu càng lúc càng choáng váng, suy nghĩ cũng không còn minh mẫn nữa.

 

Cậu mở hai cuốn sổ nhật ký ra.

 

Một ngày trôi qua, lại có thêm ba trang nhật ký.

 

Ba trang?

 

Bỗng chốc Hạ Bạch tỉnh táo hơn không ít.

 

Nhật ký là viết mỗi ngày một trang, có hai cuốn sổ nhật ký, đáng lẽ mỗi cuốn phải có một trang mới đúng.

 

Là cùng một lúc xuất hiện hai người, hay là thực ra không chỉ trôi qua một ngày?

 

Phòng khách và thư phòng trong lâu đài này đều có đồng hồ, nhưng không có lịch. Sau khi vào trò chơi, thời gian trên điện thoại di động đồng bộ với thời gian trong trò chơi, nhưng ngày tháng vẫn luôn dừng lại ở ngày vào trò chơi, cho nên người viết nhật ký đều ghi ngày thứ mấy.

 

Hạ Bạch đã nắm bắt được một điểm đột phá mà trước đây cậu chưa từng chú ý đến, ngày tháng.

 

Hai cuốn sổ nhật ký có ba trang nhật ký, Hạ Bạch cẩn thận quan sát chữ viết, loại trừ khả năng một người viết ba trang, quả thực là do ba người viết.

 

Khả năng thứ nhất, cậu cứ nghĩ mình chỉ ngủ quên một ngày, kỳ thực không chỉ một ngày. Đã trôi qua hơn một ngày, cho nên nhật ký cũng không còn là một cuốn một trang nữa.

 

Khả năng thứ hai, một ngày bị chia thành hai hoặc nhiều đoạn, mỗi một khoảng thời gian xuất hiện một người chơi, nếu trong một ngày có hai người chơi ở hai khoảng thời gian khác nhau viết nhật ký, như vậy sẽ có thêm một trang. Khả năng này không mâu thuẫn với khả năng thứ nhất, dù sao thì bọn hắn cũng có chín người chơi.

 

Khả năng thứ ba, bọn hắn đang ở những không gian – thời gian khác nhau, ở thế giới song song, cho dù viết nhật ký ở thế giới nào thì đều sẽ xuất hiện trong cuốn sổ nhật ký này.

 

Khoảng thời gian cậu tỉnh táo, cậu suy đoán là từ tám giờ tối đến sắp rạng sáng, cho nên khả năng thứ hai hẳn là không có vấn đề gì, khả năng thứ nhất cũng vậy.

 

Còn khả năng thứ ba thì sao, có manh mối nào có thể phủ nhận hay không?

 

Sau khi xem xong trang nhật ký 《 Hai mươi tư Billy 》 ngày hôm qua, Hạ Bạch cho rằng, dưới sự dẫn dắt của quy tắc và sự thay đổi của quy tắc đều là do người chơi làm, bọn họ đang cố tình dẫn dụ người chơi khác vi phạm quy tắc, từ đó kích hoạt cái chết.

 

Nếu như khả năng thứ ba thành lập, như vậy không chỉ bọn hắn ở thế giới song song, nhật ký viết ra sẽ xuất hiện trong cuốn sổ nhật ký kia, thì quy tắc cũng là cầu nối giữa các không gian – thời gian khác nhau, ngay cả thùng rác cũng vậy, bởi vì cậu đã tìm thấy một tờ quy tắc bị giấu ở trong thùng rác ở thư phòng.

 

Ngay cả vứt rác cũng có thể vứt sang không gian – thời gian khác sao?

 

Bây giờ cậu càng nghiêng về suy đoán tất cả bọn hắn đều ở trong lâu đài này, đều ở cùng một không gian – thời gian, chỉ là khoảng thời gian xuất hiện khác nhau.

 

Cho nên suy đoán ban đầu về những giai đoạn cuộc đời khác nhau, và suy đoán về thế giới song song, khả năng đều rất nhỏ.

 

Như vậy, quả thực, khả năng bị đa nhân cách và người bệnh tâm thần ảo tưởng là rất lớn.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hạ Bạch ủ rũ ngồi trên ghế, xoa bóp da đầu một lúc, để cho máu huyết lưu thông, sau đó mới nghiêm túc xem ba trang nhật ký kia.

 

[Hoa vẫn chưa nở, phải đợi đến mùa xuân.]

 

[Nhớ những ngày có hoa quá, có hoa để ngắm, tôi sẽ dễ chịu hơn một chút.]

 

[Hy vọng sáng mai có thể dậy sớm hơn một chút, xem thêm vài trang sách.

 

—— Ngày thứ ba.]

 

Hoa Hạo Minh, hắn cũng có thể tỉnh dậy vào ban ngày, và hắn cũng không khỏe.

 

Đây là thông tin có thể nhìn ra ngay lập tức từ những lời hắn nói.

 

Hạ Bạch tiếp tục phân tích sâu hơn.

 

Lần đầu tiên cậu bị cuốn vào trò chơi là cùng với Hoa Hạo Minh, ấn tượng của cậu về hắn rất tốt, ngay cả khi cậu nghi ngờ thì Hoa Hạo Minh vẫn giúp cậu lấy được kỹ năng linh hồn.

 

Sau khi rời khỏi trò chơi đó, cậu đoán có thể Hoa Hạo Minh vì muốn để cậu nổi bật, giúp cậu lấy kỹ năng, vậy nên mới cố ý không thể hiện bản thân. Điều này có thể thấy được qua việc hắn gặp nguy hiểm trong trò chơi nhưng lại không sử dụng kỹ năng của mình.

 

Thân phận trong trò chơi của hắn là [Kẻ Hai Mặt], cho đến giờ Hạ Bạch vẫn chưa biết kỹ năng cụ thể của hắn là gì, nhưng có thể thấy hắn chưa từng sử dụng kỹ năng cốt lõi này, mà chỉ dùng một đạo cụ.

 

Bây giờ vào trò chơi này, theo phân tích của Đội Tấn Công, trò chơi này rất nguy hiểm và thiên về giải đố, bọn họ lập tức loại trừ Nhị Oa và Dương Mi, nhưng lại để Hoa Hạo Minh tham gia, điều này cũng chứng minh Hoa Hạo Minh thực sự rất thông minh.

 

Việc để Hoa Hạo Minh làm đồng đội của Dương Mi cũng có thể thấy được điều đó.

 

Hắn không thể nào ngốc nghếch đến mức không nhận ra, trong trò chơi này đã bắt đầu có người chơi lợi dụng quy tắc để hãm hại lẫn nhau, không thể nào không biết che giấu bản thân, đặc biệt là khi bản thân đang không được khỏe.

 

Thế nhưng, hắn vẫn nói mình không khỏe.

 

Điều này chứng tỏ, trong nhận thức của hắn, việc truyền đạt thông tin mình không khỏe còn quan trọng hơn việc để lộ sự yếu đuối của bản thân mình.

 

Không khỏe rất quan trọng.

 

Hạ Bạch cũng rất không khỏe, hiện tại cậu khó thở, không có tinh thần, ngay cả đầu óc cũng trở nên kém minh mẫn, đây mới chỉ là lần thứ hai tỉnh dậy, mỗi lần tỉnh dậy cơ thể đều xuất hiện vấn đề, nếu như tỉnh dậy lần thứ ba, cậu cũng không biết mình sẽ biến thành cái dạng gì nữa.

 

Cụ thể Hoa Hạo Minh bị làm sao? Tại sao lại không khỏe?

 

Dựa theo những manh mối hiện tại, rất có thể là do vi phạm quy tắc nên cơ thể mới gặp vấn đề, có thể hắn cũng đã vi phạm quy tắc nào đó.

 

Nhưng, nếu chỉ đơn giản như vậy thì hắn có để lộ việc mình không khỏe ra không?

 

Ý hắn muốn nói là, vi phạm quy tắc khiến tôi không khỏe, cho nên mấy người đừng có tự tiện sửa đổi quy tắc nữa?

 

Không thể nào, người khác nhìn thấy, chỉ càng thêm ra sức dẫn dụ, khiến hắn nhanh chóng chết đi.

 

Hạ Bạch không nghĩ sâu thêm nữa, Hoa Hạo Minh không biểu đạt rõ ràng như vậy, có lẽ bản thân hắn cũng không hiểu rõ là chuyện gì đang xảy ra, gạt bỏ điểm này sang một bên, xem như là đang cảnh báo những người cũng đang không khỏe giống như mình.

 

Cậu lại tiếp tục xem trang nhật ký thứ hai.

 

[Sống một cuộc sống theo khuôn phép, nhất cử nhất động đều không được sai sót, ngày nào cũng như vậy, trong tòa lâu đài rộng lớn này.

 

Hôm nay tôi bỗng nhiên cảm thấy mơ hồ, nhất thời không phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo. Không thể như vậy được, tôi phải sống thật tốt, sống một cách tỉnh táo.

 

—— Ngày thứ ba]

 

Hạ Bạch nhìn đi nhìn lại hai lần, không nhận ra là ai viết. Nhưng cậu đã hiểu được ý nghĩa của trang nhật ký này.

 

Tòa lâu đài này yên tĩnh, trống rỗng, lại có những quy tắc nghiêm ngặt, một khi vi phạm sẽ phải chịu hình phạt nặng nề, ngày nào cũng như vậy, lâu dần con người có thể sẽ xuất hiện vấn đề về tinh thần.

 

Người viết nhật ký suy đoán, “người này” sống trong lâu đài có thể đã gặp vấn đề về tinh thần.

 

Vấn đề về tinh thần này, có thể là tâm thần phân liệt, đa nhân cách, giống với suy nghĩ của người đã viết 《Hai mươi tư Billy》 ngày hôm qua.

 

Cũng có thể là bệnh tâm thần hoang tưởng, trùng với khả năng mà cậu đã nghĩ đến ngày hôm qua, người sống trong lâu đài đã tưởng tượng ra những con người khác, có thể bọn họ đang sống trong một không gian tưởng tượng của người bệnh tâm thần, là những người mà anh ta đã tưởng tượng ra.

 

Đồng thời, người này lại một lần nữa nhắc nhở phải “sống thật tốt”, đồng thời nói phải “sống một cách tỉnh táo”, đã đưa ra cách giải thích mới cho từ “tốt” trong nhiệm vụ chính “sống thật tốt”.

 

Tính dẫn dắt trong đó rất mạnh, nếu như xuất hiện ảo giác, làm sao để sống một cách tỉnh táo?

 

—— Xóa bỏ ảo giác.

 

—— Xóa bỏ những người chơi khác.

 

Trang nhật ký này nhất định không phải do Lận Tường viết, cho đến hiện tại, Hạ Bạch vẫn chưa nhìn thấy dấu vết của Lận Tường, trong lòng có chút lo lắng, lập tức nhìn sang trang cuối cùng.

 

[Thời gian trôi qua thật nhanh, lại đến giờ viết nhật ký rồi.

 

Đầu óc trống rỗng, không nghĩ ra được gì để viết, chỉ cảm thấy choáng váng.

 

Trước đây không phải như vậy, không biết hôm nay bị làm sao nữa.

 

Nhìn xung quanh, mọi thứ vẫn như cũ, chắc là hôm qua quên đóng cửa phòng vệ sinh, bị mùi nhà vệ sinh hun đến choáng váng, lần này nhất định phải nhớ đóng kỹ tất cả các cửa, lát nữa cũng nhất định phải đóng cửa thư phòng.

 

—— Ngày thứ ba]

 

Thời không chi hoàn, là Lăng Trường Dạ. Lăng Trường Dạ cũng xuất hiện triệu chứng không khỏe, anh bị chóng mặt.

 

Đồng thời, anh cũng đang nhắc nhở cậu phải đóng cửa phòng, tất cả các cửa ra vào đều phải đóng, kể cả thư phòng.

 

Như vậy, quy tắc mà cậu vi phạm trước đó chính là không đóng cửa thư phòng? Hai lần không đóng cửa, hai lần tỉnh dậy cơ thể đều xuất hiện vấn đề?

 

Vậy thì lần này cậu phải đóng cửa lại.

 

Không đúng.

 

Không đúng.

 

Dựa theo hiểu biết của cậu về Lăng Trường Dạ, anh sẽ không ngốc nghếch đến mức dùng cùng một thứ để biểu lộ thân phận của mình, trong trang nhật ký ngày hôm qua anh đã dùng “Thời không chi hoàn” rồi, nếu hôm nay lại nhắc nhở cậu, anh sẽ không qua loa lấy lệ mà tiếp tục dùng ” Thời không chi hoàn ” như vậy.

 

Hạ Bạch lật lại trang nhật ký ngày hôm qua, cẩn thận so sánh chữ viết của hai trang nhật ký, mặc dù trò chơi đã đồng hóa chữ viết của bọn hắn, người viết trang nhật ký này lại cố ý bắt chước chữ viết của Lăng Trường Dạ, nhưng nếu so sánh kỹ thì vẫn có thể nhận ra, đây không phải là do cùng một người viết.

 

Là người khác đã nhìn ra bốn chữ “Thời không chi hoàn” trong trang nhật ký trước của Lăng Trường Dạ, có lẽ người này không biết bốn chữ này có nghĩa là gì, người này không biết cũng có nghĩa là người viết trang nhật ký này không phải là người quen của cậu, mà là người của đội khác, cho nên mới dùng cách này, giả làm Lăng Trường Dạ, cố ý dẫn dụ người của đội khác vi phạm quy tắc.

 

Hạ Bạch ngây người.

 

Đã phát triển đến mức độ này rồi sao?

 

Cậu còn tưởng rằng nhật ký là nơi chân thật nhất.

 

Vậy còn trang của Hoa Hạo Minh, có phải cũng không phải do hắn viết không?

 

Hắn là thành viên rất nổi tiếng trong Đội Tấn Công, những người chơi tham gia phó bản trò chơi này chắc chắn đều biết hắn, nếu như muốn nhắc nhở thì có thể nào lại đơn giản đến mức dùng cái tên mà ai cũng biết?

 

Hạ Bạch: “……”

 

Đương nhiên, cũng có thể hắn thật sự muốn dùng danh nghĩa của mình để truyền đạt thông tin quan trọng là mình đang không khỏe.

 

Hạ Bạch mệt mỏi day day huyệt thái dương, cầm bút lên chuẩn bị viết nhật ký.

 

Hôm nay cậu nhất định phải viết. Cứ coi như là để bạn trai và đồng đội yên tâm thì cũng phải viết.

 

Cậu đang suy nghĩ xem nên truyền đạt thông tin gì, nên biểu đạt như thế nào.

 

Cậu không biết mình đã vi phạm quy tắc nào, nhưng cậu cảm thấy mình đã rất cẩn thận, luôn thu hẹp phạm vi hoạt động, không đến những nơi có khả năng xuất hiện quy tắc, đến giờ vẫn chưa đi vệ sinh, đang nhịn rất khổ sở.

 

Dù cậu đã cẩn thận như vậy, nhưng cậu vẫn biến thành cái dạng này.

 

Trong số những người khác, chắc chắn có người còn cẩn thận và thông minh hơn cậu, thậm chí có thể có người đã nhìn thấy tất cả các quy tắc chính xác, nhưng chắc chắn cũng có rất nhiều người chơi giống như cậu.

 

Cơ thể của bọn hắn không thể chịu đựng thêm được nữa, không chống đỡ nổi mấy lần nữa đâu.

 

Cậu muốn “Đầu hàng”, bọn hắn phải giảng hòa, nhưng người đã nhìn thấy tất cả các quy tắc chính xác kia có thể không muốn.

 

Đây chính là “Tự giết lẫn nhau” mà trò chơi này đã thiết lập.

 

Căn nguyên dẫn đến việc tự giết lẫn nhau là do bọn hắn đã suy đoán chín người chơi là đa nhân cách của cùng một cơ thể, hoặc là do ảo tưởng của người bị bệnh tâm thần.

 

Thế nhưng, có thật sự là đa nhân cách hay không?

 

Đến đây chưa được hai ngày, trong số bọn hắn đã có người nghĩ đến đa nhân cách, có lẽ là do nhóm người chơi bọn họ lợi hại, nhưng đa nhân cách đối với những người chơi đã từng trải qua trò chơi kỳ dị, hẳn không phải là kiến ​​thức hiếm gặp, ba nhóm người chơi trước sao có thể không nghĩ ra?

 

Phải biết rằng, trong ba nhóm người chơi trước cũng có rất nhiều người chơi lợi hại, còn có bốn người là thành viên của Đội Tấn Công.

 

Hơn nữa, người không muốn giảng hòa kia có thật sự sẽ chiến thắng trò chơi hay không?

 

Nếu như thật sự là phải xóa bỏ “ảo giác” và “nhân cách” thì mới được coi là sống thật tốt, mới có thể thông quan trò chơi, như vậy cuối cùng sẽ chỉ còn lại một người chơi có thể thông quan, vậy tại sao ba nhóm người chơi trước đó đều không ai thông quan được?

 

Hạ Bạch sắp xếp lại suy nghĩ của mình một lần nữa, lần đầu tiên viết vào cuốn sổ nhật ký.

 

[Hai mươi mấy trang sách rất nhanh đã xem xong, đã xem sách giáo khoa ngữ văn mười chín trang rồi, tôi quyết định sách giáo khoa toán cũng xem mười chín trang, vì vậy lại xem thêm một chút nữa.

 

Mười phút lại xem thêm mười mấy trang, hôm nay cũng đã hoàn thành nhiệm vụ đọc sách. Tôi đột nhiên nhận ra, thời gian thật sự rất quan trọng, mười phút có thể xem được rất nhiều sách, không biết buổi sáng xem sách, có phải có thể xem được nhiều hơn hay không.

 

Xung quanh rất yên tĩnh, nhưng tôi lại không yên tĩnh, tiếng hít thở thật ồn ào.

 

Không khỏe, hay là tôi đi khám bệnh nhỉ? Sợ cứ tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện.

 

À đúng rồi, đầu tôi cũng hơi choáng.

 

Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

 

Không thể nghĩ nữa, tôi từng đọc được một câu trong sách, nhân loại vừa suy nghĩ, Thượng Đế đã bật cười.

 

—— Ngày thứ ba]

 

Viết xong nhật ký, Hạ Bạch đóng cửa thư phòng lại, rời khỏi phòng.

 

Cậu thở hổn hển, chậm rãi đi đến phòng khách.

 

Cậu muốn đi gõ cửa những căn phòng trên tầng khác trong lâu đài, cậu đã nhìn thấy cầu thang, trước khi đi, cậu muốn tìm một cái cửa sổ để xem mình đang ở tầng mấy.

 

—— Lỡ như vừa lên lầu đã là gác mái, cậu đi lên đó sẽ rất nguy hiểm.

 

Nơi cậu đã từng đến trên tầng này, cửa sổ lớn nhất chính là phòng khách.

 

Hạ Bạch vén một góc rèm cửa sổ lên, nhìn thấy bên ngoài là khu rừng hoang vu bát ngát, im lặng dưới ánh trăng, chỉ có một con đường đất trước cửa, kéo dài đến tận sâu trong rừng, tòa lâu đài cô độc sừng sững giữa khu rừng hoang vu đen kịt.

 

Tòa lâu đài này cũng là một công trình kiến ​​trúc kiểu Gothic, hiện tại cậu đang ở tầng ba, từ tầng ba trở lên, kiến ​​trúc bắt đầu trở nên nhọn hoắt, phía trên hẳn là gác mái được nhắc đến trong quy tắc sinh hoạt.

 

Hạ Bạch men theo cầu thang đi xuống, tầng hai rất giống tầng ba, cũng có một phòng khách, cộng thêm mấy căn phòng đóng cửa kín mít, cũng tối tăm như tầng ba.

 

Từng cánh cửa đóng chặt, trong bóng tối giống như những cỗ quan tài, cự tuyệt mọi sự quấy rầy và đến gần.

 

Sau khi xác định ở đây không có quy tắc mới, Hạ Bạch bước vào bóng tối, gõ nhẹ từng cánh cửa một.

 

Không có bất kỳ phản hồi nào.

 

Cậu lại đi xuống tầng một, tầng một chỉ có phòng khách, phòng ăn và phòng vệ sinh, Hạ Bạch nhìn lướt qua, không đi lung tung, lập tức trở về tầng ba.

 

Toàn bộ tòa lâu đài không đáp lại cậu một chút nào, dù chỉ là một tiếng động nhỏ, yên lặng chìm trong bóng tối.

 

Chỉ có một mình cậu.

 

Hạ Bạch đứng trong phòng khách trống trải u ám một lúc, cậu thở hổn hển.

 

Cuối cùng, cậu gõ nhẹ vào cổ tay mình, một chiếc vòng tay màu bạc xuất hiện ở đó, thế nhưng trong phòng khách vẫn chỉ có tiếng thở hổn hển của một mình cậu, vẫn chỉ có một mình cậu.

 

Hết chương 94.

 

Chương 94: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 4 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên