Chương 95: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 5 )
【Thời Không Chi Hoàn】, bất kể không gian, bất kể sống chết, như ước định mà đến.
Thế nhưng Lăng Trường Dạ lại không xuất hiện bên cạnh cậu.
Hạ Bạch cảm thấy thật cô độc.
Loại cô độc đó bắt nguồn từ việc cậu đi qua từng tầng từng tầng của tòa lâu đài âm u cổ kính rộng lớn này, nhưng không có một ai, không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ sinh vật sống, giống như bị cả thế giới bỏ rơi vậy.
Loại cô độc này cũng đến từ cơ thể suy yếu của cậu, đầu óc trì trệ, không thể suy nghĩ đàng hoàng cũng sẽ cảm thấy cô độc, là một loại cô độc bị cơ thể, bị suy nghĩ bỏ rơi.
Thế nhưng cậu cũng không cảm thấy bi thương.
Điều này lại khiến Hạ Bạch cảm thấy cô độc hơn, một người bị thế giới, bị thân thể bỏ rơi, chẳng lẽ không sinh ra một chút cảm xúc bi thương nào sao? Đây lại là một loại cô độc khi bị cảm xúc bỏ rơi.
Cậu gõ gõ vào【Thời Không Chi Hoàn】chính là vì cảm thấy cô độc quá.
Cậu còn có Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ sẽ vượt qua sinh tử, vượt qua không gian đến bầu bạn với cậu.
Thế nhưng cũng không có.
Kỳ lạ là, tuy Lăng Trường Dạ không xuất hiện, nhưng ngược lại vẫn có thể khiến cậu không còn cô độc như vậy nữa.
Bởi vì cậu biết, Lăng Trường Dạ ngay bên cạnh cậu, gần đến mức không thể gần hơn nữa, gần đến mức có thể là ở trong cùng một cơ thể.
Đã cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, Hạ Bạch thở hổn hển, bắt đầu sắp xếp lại các manh mối trong phó bản trò chơi này.
Cậu bắt đầu từ lúc vào cửa, nhìn về phía《Nội quy sinh hoạt tại Trang viên Hoa Hồng Đỏ》trong phòng khách, tỉ mỉ xem từng chữ một. Đương nhiên không phải xem bản đã bị sửa đổi không biết bao nhiêu lần này, mà là bản cậu nhìn thấy vào đêm đầu tiên.
Cậu bắt đầu tự kiểm điểm, quy tắc mà cậu vi phạm có thể không phải là việc đóng cửa, mà là điều thứ tư và thứ năm trong nội quy sinh hoạt.
【Bốn, học tập thật tốt, mỗi ngày từ chín đến mười một giờ sáng, từ tám đến chín giờ tối là thời gian học tập, vui lòng đến thư phòng học bài.】
【Năm, đi ngủ đúng giờ, mỗi ngày bắt đầu đi ngủ từ lúc tám giờ rưỡi tối.】
Thời gian buổi tối trong hai điều lệ này có mâu thuẫn, cậu theo bản năng cảm thấy mâu thuẫn này có thể giải quyết được, cho rằng quy tắc không quy định sau khi ngủ không được rời khỏi phòng ngủ, cũng không quy định khi học tập trong thư phòng không được rời khỏi thư phòng, chính là có thể rời khỏi phòng ngủ, có thể rời khỏi thư phòng, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ học tập là được.
Nhưng cậu đã phạm phải một sai lầm tương tự như khi còn đi học, đọc đề không kỹ.
【Tám giờ rưỡi là thời gian đi ngủ】
【Từ tám đến chín giờ tối là thời gian học tập】
Một cái là mốc thời gian, một cái là khoảng thời gian.
Cho nên, đúng là không quy định từ tám đến chín giờ không được rời khỏi thư phòng, nhưng khoảng thời gian này là thời gian học tập, cho dù cậu rời khỏi thư phòng cũng phải học tập, học tập có thể có lúc lơ đãng, nhưng nhất định không phải là cậu đi lung tung khắp nơi, còn xem điện thoại trong phòng ngủ như thế này.
Cách làm đúng là, lúc tám giờ cậu vừa tỉnh dậy, lập tức đến thư phòng, học tập trong thư phòng gần nửa tiếng, lúc sắp đến tám giờ rưỡi, cầm sách giáo khoa vừa học vừa đi về phòng ngủ, tám giờ rưỡi nằm trên giường ngủ, vừa đến tám giờ rưỡi, lập tức dậy cầm sách giáo khoa, tiếp tục học, quay lại thư phòng.
Hạ Bạch: “……”
Bản quy tắc này cũng quá hố người rồi, đương nhiên lúc đó nếu cậu nghiêm túc phân tích cho kỹ thì cũng có thể phân tích ra được, chủ yếu là do cậu đã chủ quan.
Cẩu thả qua loa đúng là bệnh của cậu, cái này thì cậu không chỉ bị một giáo viên nói qua, chính là vì cẩu thả nên cậu không thể nào thi khoa học tự nhiên đạt điểm tuyệt đối được.
Hạ Bạch tự kiểm điểm bản thân, xem kỹ lại và suy nghĩ kỹ càng hơn《Nội quy sinh hoạt tại Trang viên Hoa Hồng Đỏ》, sau đó lập tức trở về phòng ngủ.
Dựa trên quy tắc thì ban đêm đi về phòng ngủ hẳn là an toàn hơn, không tính đến mấy thứ xuất hiện trong phòng ngủ.
Phạm sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là sai rồi mà không sửa, coi như là hối cải sau khi tự kiểm điểm, cậu lại nghiêm túc xem lại《Quy tắc phòng ngủ》.
【Một, không được ngủ trên giường quá tám tiếng.】Sau đó lại bị sửa thành phải ngủ đủ tám tiếng.
Rốt cuộc là ngủ đủ tám tiếng, hay là không được quá tám tiếng, đối với cậu mà nói đều vô nghĩa, bởi vì cậu sẽ bị trò chơi điều khiển ngủ mê man, cả ngày đều nằm trên giường.
Không, điểm này cũng là cậu chủ quan rồi, ban ngày cậu có thể không ngủ mê man.
Ban ngày “Cậu” có thể đã dậy rồi.
Khả năng này là dựa trên việc, mỗi người chơi bọn họ có khoảng thời gian tỉnh táo nắm quyền khống chế khác nhau, ban ngày do người chơi khác trải qua.
Mà trong《Nội quy sinh hoạt tại Trang viên Hoa Hồng Đỏ》không có quy tắc nào quy định ban ngày phải ngủ trong phòng ngủ, cho nên chỉ có khoảng thời gian của cậu, cần phải ngủ, cần phải canh thời gian vừa đúng tám tiếng, đây là thời gian duy nhất chính xác hiện tại.
Hạ Bạch: “……”
Cậu phải vừa nằm trên giường vừa đếm giây sao?
Rốt cuộc thì quy tắc chính xác là không được quá tám tiếng, hay là phải ngủ đủ tám tiếng?
Vừa nghĩ như vậy, Hạ Bạch đã lập tức nằm lên giường, cảm thấy đầu mình càng đau hơn.
【Hai, ban đêm vui lòng giữ yên lặng, không nói chuyện với người khác.】
Cậu không nói chuyện với người khác, nhưng Cổ Toàn Côn đọc quy tắc rồi, có tính là vi phạm không?
【Ba, không được chơi điện thoại khi nằm trên giường ngủ.】
Điều này thì cậu chắc chắn là mình không vi phạm, đồng thời thông qua điều này, cậu xác định chỉ cần nằm trên giường coi như là ngủ, nếu không sẽ không tồn tại cách nói “chơi điện thoại khi ngủ”.
【Bốn, sau khi sử dụng nhà vệ sinh vui lòng đóng cửa kịp thời, đồ vật trong nhà vệ sinh tràn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.】
Rốt cuộc thì có đóng cửa nhà vệ sinh lại hay không, cậu cũng không chắc chắn lắm, hiện tại cậu nghiêng về phía đóng cửa, bởi vì như quy tắc đã nói, bên trong quả thực có thứ ảnh hưởng đến giấc ngủ.
【Năm, dưới gầm giường không có ai, nếu nghe thấy âm thanh hoặc nhìn thấy gì đó, hẳn là bạn đang nằm mơ, tiếp tục ngủ là được.】
Điều này thì Hạ Bạch vẫn chưa gặp phải.
【Sáu, không được vẽ bậy lên bất kỳ chỗ nào trong phòng ngủ.】
Hạ Bạch chắc chắn mình không vi phạm.
Tiếp theo Hạ Bạch lại cẩn thận xâu chuỗi lại quy tắc trong thư phòng một lần nữa.
Rốt cuộc thì có nên đóng cửa hay không, hiện tại cậu nghiêng về phía không đóng.
Đọc sách bao nhiêu trang, cậu vẫn là mỗi lần xem 19 trang, hai lần xem không quá 38 trang.
Có hai điểm cậu làm có thể có vấn đề.
Thứ nhất vẫn là【Từ tám đến chín giờ tối là thời gian học tập】, trong khoảng thời gian này, cậu không chỉ không học tập khi rời khỏi thư phòng, mà trong thời gian ở thư phòng, cũng không phải lúc nào cũng học tập, ví dụ như lục lọi thùng rác.
Thứ hai là【Nhật ký phải ghi chép trung thực, không được bịa đặt】, cậu chỉ viết nhật ký vào tối nay, những ghi chép khác đều coi như là thật, chỉ có câu cuối cùng, cậu từng đọc được một câu trong sách, nhân loại vừa suy nghĩ, Thượng Đế đã bật cười.
Đúng là cậu nhìn thấy trong sách, nhưng nguyên tắc cơ bản của trò chơi là không được OOC ( Out of Character), trong trò chơi này thì thiết lập nhân vật của cậu chưa chắc đã xem qua, cậu luôn xem sách giáo khoa, không biết trong những cuốn sách ngoại khóa đã xem có câu này hay không.
Hạ Bạch day day huyệt thái dương, không biết lần sau tỉnh lại cậu sẽ biến thành cái dạng gì.
Cậu viết câu này trong nhật ký là muốn nhắc nhở những người chơi khác, có thể bọn họ đã nghĩ trò chơi quá phức tạp rồi.
Theo thiết lập ban đầu, trò chơi này chỉ có ba sao thôi, so với hầu hết những trò chơi bọn hắn từng tham gia còn đơn giản hơn, có thể bọn hắn chỉ cần tuân theo quy tắc đầy rẫy cạm bẫy để sống thật tốt, đồng thời tìm ra câu chuyện hoặc bí mật của tòa lâu đài này hoặc người sống ở đây là có thể thông quan được rồi.
Đây là ba sao, hơn nữa còn là phó bản trò chơi bình thường, trò chơi bình thường chính là tìm kiếm chân tướng, chứ không phải cạnh tranh.
Có thể chính vì nghĩ quá nhiều, đặc biệt là nghĩ đến đa nhân cách, ba nhóm người chơi còn lại mới chết hết.
Trước khi làm rõ câu chuyện cụ thể là như thế nào, tốt nhất là bọn hắn nên ngoan ngoãn sống, đào móc chân tướng, chứ không phải là tàn sát lẫn nhau.
Tàn sát lẫn nhau mới là con đường chết của bọn họ.
Trong nhật ký, trước mắt cậu đã nhắc nhở《Hai mươi tư Billy》là sai.
Ở giữa là lời nhắn dánh cho Lăng Trường Dạ, lúc cậu viết nhật ký lòng bàn tay có mồ hôi, đồng thời trước khi vào trò chơi cậu có cọ vào lòng bàn tay Lăng Trường Dạ, nơi đó cũng có mồ hôi.
Cuối cùng là nhắc nhở đừng nghĩ quá nhiều, ngoan ngoãn tuân thủ nội quy và tìm kiếm chân tướng.
Vừa nhớ lại, vừa suy nghĩ về trò chơi, không biết đã qua bao lâu, toàn thân cậu lại căng thẳng, lại nghe thấy âm thanh nhỏ bé đó.
Hiện tại, ngay cả âm thanh con người bò trên mặt đất, âm thanh ma sát giữa da thịt và mặt đất cậu cũng có thể nghe được.
Âm thanh đến từ dưới gầm giường.
“Xoẹt – xoẹt – xoẹt -“
Âm thanh vốn không nên nghe thấy, bây giờ đang từng chút một đến gần mép giường.
Sắp ra tới nơi rồi.
Có người dùng chữ đỏ viết trên nội quy rằng, dưới gầm giường có quỷ.
Hạ Bạch theo bản năng muốn triệu hồi thi thể ra để đối kháng với thứ dưới gầm giường, nhưng đã vội vàng dừng lại.
Cậu đã nhớ lại từng câu từng chữ ở điều thứ năm trong nội quy phòng ngủ mà mình đã nhìn thấy lần đầu tiên.
【Năm, dưới gầm giường không có ai, nếu nghe thấy âm thanh hoặc nhìn thấy gì đó, hẳn là bạn đang nằm mơ, tiếp tục ngủ là được.】
【Là bạn đang nằm mơ】,【Tiếp tục ngủ là được】, vậy cho nên cậu nên tiếp tục nằm ngủ, không được làm gì cả.
Đây lại là một quy tắc hại người, chỉ cần làm gì đó là vi phạm rồi.
Không biết người chơi viết dòng chữ đỏ đó có phải đã làm gì hay không, hay là cố ý dẫn dắt, gây hoang mang hoảng sợ cho những người chơi khác, để bọn hắn lập tức phòng bị khi nghe thấy động tĩnh, vi phạm nội quy.
Hạ Bạch nhắm mắt nằm im trên giường, cậu nghe thấy âm thanh đó từ dưới gầm giường di chuyển đến mép giường, sau đó lên giường, càng ngày càng gần cậu.
Trong lâu đài không có lấy một tiếng động, gió lạnh đập vào cửa sổ. Trong phòng ngủ ẩm ướt mục nát, thêm một chút âm thanh của giường bị lún xuống, và mùi máu tanh nồng nặc.
Mùi máu tanh và hơi thở âm lãnh đang đến gần người duy nhất trong lâu đài này.
Hạ Bạch nằm thở hổn hển, đầu óc đã choáng váng rồi, giờ lại bị hơi thở này kích thích, khiến cậu càng thêm khó chịu, cậu mím chặt khóe môi không nhúc nhích, ngón tay trắng nõn bấu chặt vào ga giường.
Cậu biết thứ đó đang lơ lửng trên đầu cậu, nó đang cúi đầu nhìn cậu, có thứ gì đó đã nhỏ giọt lên mặt cậu. Chỉ cần cậu vừa mở mắt ra là có thể nhìn thẳng vào mặt nó.
Nếu bây giờ có thể ngủ mê man luôn thì tốt biết mấy.
Đáng tiếc là vẫn chưa đến thời gian cậu ngủ mê man, thứ đó còn hạ thấp người xuống gần cậu hơn.
Hạ Bạch càng khó thở hơn, bởi vì mùi máu tanh và hơi thở âm lãnh đó mà trên cổ cậu đã nổi lên một tầng da gà dày đặc.
Thứ đó đang ngửi mùi của cậu, có thứ gì đó lạnh lẽo dính nhớp dán lên cánh tay cậu.
Cánh tay Hạ Bạch suýt chút nữa đã run lên.
Cậu cố gắng để bản thân mình không suy nghĩ gì, nhưng cơ thể lại căng cứng, nhạy cảm hơn so với trước đây rất nhiều, giữa lúc khó khăn hít thở, cậu bỗng có cảm giác thật buồn nôn, dạ dày cứ cuộn lên từng đợt.
Không biết bị nhìn chằm chằm bao lâu, rốt cuộc Hạ Bạch cũng được như ý nguyện, ngủ mê man, rốt cuộc cơ thể cũng được thả lỏng.
Lần thứ tư tỉnh lại, đối mặt với phòng ngủ lờ mờ tối và hơi thở hổn hển, Hạ Bạch đã bình tĩnh trở lại.
Cậu vẫn giống như thường lệ, trước tiên lập tức xuống giường, đi lấy điện thoại đặt trên bàn sách xem thời gian, vẫn là tám giờ.
Lần này cậu lập tức cất điện thoại vào túi, đến thư phòng học bài.
Đồng thời cảm nhận trạng thái cơ thể mình, hô hấp vẫn khó khăn, vẫn uể oải, đồng thời cậu còn cảm nhận được một chuyện có chút xấu hổ.
Chuyện xấu hổ này khiến cậu vừa đi đến cửa đã lập tức quay lại mở tủ quần áo, vội vàng thay một bộ quần áo khác mới đi đến thư phòng.
Thay quần áo không phải vì cậu tè dầm, tối hôm qua lúc cậu tỉnh lại, quả thực rất muốn đi vệ sinh, nhưng cậu nhịn rồi lại nhịn, vậy mà thật sự nhịn được, có lẽ là ban ngày “cậu” đã đi rồi.
Nguyên nhân thay quần áo cũng xấu hổ gần giống như tè dầm, cậu mộng tinh.
Hạ Bạch đi đến thư phòng, sau khi mở sách giáo khoa ra, nhìn chằm chằm sách giáo khoa, day day trán.
Chuyện kiểu này cũng không phải chưa từng xảy ra, lúc mười bảy tuổi cậu đã từng bị, điều này đối với người bằng tuổi cậu mà nói là chuyện bình thường, nhưng trong trò chơi nhất định là không bình thường, giống như hai lần trước, là cơ thể cậu đã xảy ra vấn đề rồi.
Hô hấp xảy ra vấn đề, tinh thần xảy ra vấn đề, đều nằm trong phạm vi lý giải của Hạ Bạch, còn vấn đề về sinh sản thì Hạ Bạch lại không lý giải nổi.
Mà điểm kỳ lạ này cũng là một vấn đề đáng để suy nghĩ.
Tại sao lại là vấn đề này?
Có gì có thể liên hệ với vấn đề này không?
Hạ Bạch vừa nghĩ vừa lật sách giáo khoa xem, đồng thời tìm kiếm thêm manh mối trong sách giáo khoa.
[Mình không thích ăn bữa sáng.]
[Anh trai của mình đâu?]
[Anh trai mau ra đây có được không?]
[Tôi muốn ở bên các người mãi mãi.]
Lật hai cuốn sách giáo khoa, Hạ Bạch liếc nhìn thời gian trên đồng hồ, chỉ còn ba phút nữa là đến tám giờ rưỡi, cậu cầm sách giáo khoa vừa lật vừa đi về phía phòng ngủ, nằm lên giường trước tám giờ rưỡi, vừa qua tám giờ rưỡi lại cầm sách giáo khoa vừa xem vừa trở về thư phòng.
Cậu sợ xem nhật ký không tính là học tập, mãi cho đến khi nhìn thấy đồng hồ điểm chín giờ, Hạ Bạch mới bỏ sách giáo khoa xuống, mới mở nhật ký ra xem.
Lần này trong hai quyển nhật ký có thêm tổng cộng năm trang nhật ký.
[Phân loại rác rồi vứt, như vậy tốt hơn nhỉ. Dọn dẹp rác xong mình sẽ đến thư phòng xem sách giáo khoa cấp ba.
Lần thứ tư nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn không nhìn thấy ai, một mảnh u ám.
Lầm tưởng mình bị thế giới bỏ rơi, nhưng tôi biết, nhất định có người đang bầu bạn bên cạnh mình, tôi phải ngoan ngoãn nghe lời mà sống, còn sống thì mọi thứ đều có khả năng. Muốn sống tốt thì trước tiên phải chăm sóc tốt cho thân thể, ốm đau rất khó chịu, lục phủ ngũ tạng, mỗi một bộ phận trên cơ thể đều rất quan trọng, đối xử tốt với chúng chính là đối xử tốt với bản thân.
Sẽ ổn thôi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, vạn sự như ý.
–– Ngày thứ tư ]
Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, đây là Lận Tường.
Ghép chữ cái đầu của mỗi đoạn trong bốn đoạn lại với nhau, là từ đồng âm với “Hiểu lầm ở nghĩa địa”, đây là câu Lận Tường đã nói với cậu và Hoa Hạo Minh.
Lúc đó đưa cậu đến trường làm thủ tục nhập học, Lận Tường cũng kể với Hoa Hạo Minh chuyện cậu cõng cậu ta từ nghĩa địa ra.
Đồng thời câu “Vạn sự như ý” ở cuối cùng cũng đang ám chỉ tên của cậu ta.
Cái tên Lận Tường rất dễ khiến người ta liên tưởng đến Cát tường và Như ý, sẽ cho rằng cha mẹ đặt tên cho cậu ta như vậy là có lời chúc phúc như thế, mà trên thực tế cũng đúng là như vậy.
Cậu ta cũng xuất hiện vào khoảng thời gian ban đêm, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực.
Cậu ta đã hiểu câu “Thời gian rất quan trọng” mà cậu đã viết trong nhật ký lần trước, nếu người chơi đều có thể để lại thời gian, ít nhất bọn hắn có thể xác định được thời gian, và cả những thứ khác nữa.
Lận Tường đang nói cho bọn hắn biết, cậu ta đang ngoan ngoãn cẩn thận sống, không làm những chuyện khác.
Có thể cơ thể cậu ta cũng không khỏe, cho nên mới có cách nói 【 Ốm đau rất khó chịu 】, đồng thời, cậu cũng bày tỏ nguyện vọng muốn chung sống hòa bình, muốn bảo vệ tốt thân thể.
Quan trọng hơn là, cậu ta đã truyền đạt suy nghĩ của mình về trò chơi -– mỗi một bộ phận trên cơ thể đều rất quan trọng.
Sau khi biết nhật ký có thể truyền đạt tin tức, những dòng nhật ký được viết ra, ngoài việc câu từ trở nên trôi chảy, mỗi một từ đều rất quan trọng, nếu chỉ là muốn bày tỏ phải bảo vệ tốt thân thể, thân thể rất quan trọng, cậu ta sẽ không viết 【 Lục phủ ngũ tạng】 và 【 Mỗi một bộ phận trên cơ thể】.
Hạ Bạch giống như đang làm bài tập đọc hiểu, phân tích nhật ký của Lận Tường, như thể đang trở lại thời cấp ba.
Khi làm bài tập đọc hiểu, không chỉ phải cân nhắc cách dùng từ của tác giả, mà còn phải tìm hiểu tâm tư của tác giả, thậm chí là kinh nghiệm cuộc sống của tác giả.
Hạ Bạch rất hiểu Lận Tường, cũng hiểu rõ những biểu hiện của Lận Tường trong trò chơi. Cậu ta luôn có rất nhiều ý tưởng, để cậu ta tham gia trò chơi này chính là nghĩ đến trí tưởng tượng phong phú và kinh nghiệm xem phim vô số kể của cậu ta, để cậu ta có thể giúp bọn hắn mò ra được điểm dễ bị bỏ qua kia.
Thế nhưng nhật ký này không đủ để cậu ta phát huy.
Mấy ngày nay nhất định là cậu ta có rất nhiều suy nghĩ, những suy nghĩ này không thể nói cho bọn họ nghe, không có ai có thể giúp cậu ta phân biệt cái nào khả thi, cái nào có sơ hở, vậy nên cậu ta chỉ có thể tự mình suy nghĩ.
Trong rất nhiều suy nghĩ đó, cuối cùng cậu ta chỉ truyền đạt một điểm này, điểm này nhất định là cậu ta đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại rất nhiều lần, hoặc là cảm thấy có thể bổ sung cho suy nghĩ của bọn hắn, một điểm rất quan trọng.
Mỗi một bộ phận trên cơ thể đều rất quan trọng.
Lục phủ ngũ tạng.
Lận Tường muốn nói những người chơi bọn họ đều là một phần của cơ thể, thậm chí cụ thể hơn, bọn hắn chính là lục phủ ngũ tạng của cơ thể, cùng nhau tạo thành một cơ thể sao?
Nghe thì có vẻ rất hoang đường, nhưng Hạ Bạch lại không hề cảm thấy hoang đường, bởi vì đây là tin tức có được sau khi Lận Tường đã dày công suy nghĩ, cẩn thận sàng lọc rồi mới truyền đạt cho bọn hắn.
–– Nhất định là cậu ta đã cẩn thận sàng lọc, nếu không, với tính cách có hơi lắm lời của cậu ta, chắc chắn cậu ta sẽ không đợi đến ngày thứ tư mới viết trang nhật ký đầu tiên của mình.
Hạ Bạch từng học qua cách nhập liệm thi thể, lại là sinh viên chuyên ngành pháp y, đương nhiên biết lục phủ ngũ tạng là gì.
Ngũ tạng là tim, gan, tỳ, phổi, thận.
Lục phủ là mật, ruột non, dạ dày, ruột già, bàng quang, tam tiêu.
*Chú thích: Tam tiêu, theo cách gọi của Đông Y thì: Thượng tiêu là lưỡi, thực quản, tim phổi. Trung tiêu là dạ dày. Hạ tiêu là ruột non, ruột già, thận và bàng quang.
Mỗi một bộ phận đều có những chức năng khác nhau, phụ trách điều hòa hô hấp, tiêu hóa, bài tiết,…
Hiện tại triệu chứng trên cơ thể cậu đều có biểu hiện khớp với việc lục phủ ngũ tạng xảy ra vấn đề, nhưng không đúng, số lượng không đúng.
Ngũ tạng cộng với lục phủ lại ra mười một.
Ban đầu bọn hắn có mười người chơi đến trang viên Hoa Hồng Đỏ, cuối cùng trò chơi chỉ khóa lại có chín người chơi, không thêm một ai, còn bớt đi một người.
Chín người chơi không khớp với mười một tạng phủ.
Mà trò chơi cho chín người chơi tham gia trò chơi, nhất là phó bản trò chơi này, nhất định là có lý do.
Đây là điểm chung nhận thức của mấy người chơi bọn họ, lúc trò chơi đang ở trạng thái khóa, bọn hắn còn từng thảo luận xem “chín” có hàm nghĩa đặc biệt gì, tại sao lại là chín.
Vấn đề đơn giản này chắc chắn là Lận Tường cũng biết, thế nhưng cậu ta vẫn sàng lọc rồi gửi đến.
Có thể bản thân cậu ta cũng chưa nghĩ thông suốt, lại cảm thấy một điểm nào đó đặc biệt trùng khớp, mở ra cho bọn hắn một góc nhìn mới.
Đúng vậy, Lận Tường đã cho cậu một hướng suy nghĩ mới.
Cơ thể cậu xảy ra vấn đề, chưa chắc là do vi phạm quy tắc mà bị trừng phạt, có thể là bị những người chơi khác ảnh hưởng, có thể là những người chơi khác đã xảy ra chuyện.
Cũng giống như việc cậu mộng tinh hôm nay, không giống như là trừng phạt, nhưng có thể khớp với việc lục phủ ngũ tạng xảy ra vấn đề.
Thế nhưng chỗ không đúng lại quá rõ ràng, chín so với mười một thì vẫn còn thiếu hai.
Nếu thiếu một thì còn có thể tìm lý do, ví dụ như tam tiêu không phải là một tạng phủ cụ thể nào, mà là một khoang rỗng, không tính là một người chơi, nhưng đây lại là thiếu mất hai, chẳng lẽ là muốn gộp ruột non và ruột già thành một cái ruột sao?
Cảm giác đó lại xuất hiện.
Chỉ còn một chút nữa thôi.
Hạ Bạch cảm thấy chỉ còn một chút nữa thôi, chỉ cần một chút nữa là có thể chạm đến chân tướng rồi.
Thế nhưng hiện tại cậu hô hấp khó nhọc quá, não thiếu oxy, đầu óc choáng váng, nghĩ đến đau cả đầu, chính là không sao nắm bắt được điểm then chốt đó.
Hạ Bạch vỗ vỗ đầu, hình như cậu nghe thấy tiếng nước chảy.
“……..”
Cậu không ép bản thân mình phải suy nghĩ tiếp, còn bốn trang nhật ký nữa, nói không chừng có thể cho cậu thêm manh mối, cậu lật sang trang nhật ký tiếp theo.
[ Ban đêm tiếng gió rất lớn, bên ngoài tối đen không nhìn thấy con đường dẫn đến đâu.
Hình như trong lâu đài chỉ có một mình tôi, tôi không biết nên làm gì, chỉ đành ngoan ngoãn sinh sống và học tập. Hôm nay đã xem hơn ba mươi trang truyện, trong đó có một nàng tiên cá rất đáng yêu.
–– Ngày thứ tư ]
Đây cũng là một người chơi để lại thời gian, hẳn là cô em gái sinh đôi, Hà Ca.
Trong trang nhật ký mà cậu đã viết lần trước có nhắc đến “thời gian rất quan trọng”, lần này có nhiều người viết nhật ký hơn, tất cả đều nhắc đến thời gian của bản thân mình.
Đồng thời, Hà Ca còn thể hiện nguyện vọng muốn chung sống hòa bình trong nhật ký.
Hạ Bạch lật sang một trang khác.
[ Tối nay trăng vẫn tròn, đầu óc tôi choáng váng, hơi mơ hồ, thường xuyên cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cũng có một thoáng, cảm thấy cơ thể tôi không khó chịu, là bản thân tôi xuất hiện ảo giác sao? Tối hôm qua cảm giác dưới gầm giường có tiếng động, trở mình, quay mặt về phía cửa nhà vệ sinh, lúc nghe lại thì tiếng động đó đã biến mất rồi, đây cũng là ảo giác sao?
–– Ngày thứ tư. ]
Hạ Bạch: “……”
Vẫn còn muốn tiếp tục sao?
Vị người chơi này là đã mặc định người chơi đều là những nhân cách khác, hoặc là người trong ảo giác, kiên quyết muốn tiêu diệt bọn họ à?
Nghe thấy dưới gầm giường có tiếng động, trở mình quay mặt về phía nhà vệ sinh thì không còn nữa?
Vậy là trực tiếp vi phạm nội quy phòng ngủ.
Tuy nhiên, hắn ta đã để lại thời gian của mình, cũng là vào ban đêm.
Về điểm này thì nhất định hắn ta không dám nói dối trong nhật ký, nội quy trong thư phòng yêu cầu rất rõ ràng, viết nhật ký phải trung thực. Có thể một số suy nghĩ trong lòng và cảm nhận nhỏ, rất khó phán đoán thật giả, nhưng sự thật là ban đêm hay ban ngày thì không thể nào làm giả được.
Nhật ký của tên khốn này, Hạ Bạch chỉ liếc mắt một cái, cũng chẳng buồn bận tâm suy nghĩ nhiều, tiếp tục nhìn sang bài tiếp theo.
[ Ngẩng đầu lên hình như có thể khiến hô hấp dễ dàng hơn một chút.
Không khá hơn hôm qua, cơ thể vẫn khó chịu.
Là vì ngủ không ngon sao?
Vốn đã không cho rằng hôm nay sẽ khá hơn, không có gì sa sút, xem tivi trong phòng khách một lúc, xem thấy một tình tiết kẻ xấu tự chuốc lấy họa, tên đó còn tưởng mình sắp thắng rồi chứ.
Chỉ nói riêng tình tiết này, tôi thấy rất đúng, à, còn có một chút gợi ý, hợp tác rất quan trọng, giống như nhóm nhân vật chính trong tivi, thiếu một người cũng không được, còn có đôi tình nhân, một người chết, người còn lại cũng không sống được.
–– Ngày thứ tư ]
Cách phân đoạn này, vừa nhìn chữ cái đầu tiên của mỗi đoạn ghép lại với nhau, chính là tin nhắn gợi ý.
“Ngẩng đầu không là ….. – Dương Mi là đồ ngốc?”*
Hạ Bạch: “……?”
Quả thực có thể là như vậy, quả thực hẳn là gợi ý, hẳn là đến từ người cộng tác thử việc trước đây của Dương Mi, Hoa Hạo Minh.
Dương Mi là người chơi đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy, trong lòng rất nhiều người chơi đều là đại lão lợi hại, nhưng người trong Đội Tấn Công, bao gồm cả Lận Tường đều biết, hắn là một tên ngốc, đặc biệt là trong cuộc sống thường ngày.
Hoa Hạo Minh là vào ban ngày, hắn đang dùng cách thức mỉa mai, nói cho những người chơi khác biết, trò chơi này không phải là kiểu chơi tàn sát lẫn nhau, phải hợp tác, giết những người chơi khác, bản thân cũng không sống nổi.
Xem kỹ lại nhật ký của Hoa Hạo Minh một lần nữa, Hạ Bạch lật sang trang cuối cùng.
Vừa nhìn thấy trang nhật ký này, Hạ Bạch đã biết đây là do Lăng Trường Dạ viết.
Rất thần kỳ, có thể là do cậu từng so sánh chữ viết của tên lừa đảo kia và Lăng Trường Dạ, đã khắc sâu chữ viết của Lăng Trường Dạ vào trong lòng. Trò chơi có thể đồng hóa rất nhiều thứ, thế nhưng đặc trưng của một người thì sẽ không bị đồng hóa hoàn toàn.
[ Hai cửa sổ đều bị tôi mở ra rồi, hô hấp vẫn không dễ dàng hơn chút nào.
Đào một cái cây về, có thể thanh lọc không khí, khiến hô hấp dễ dàng hơn một chút không?
Bắt đầu cầu nguyện thần linh, cầu nguyện cho cơ thể khỏe mạnh, nếu nguyện vọng này quá lớn, vậy thì mong thần ban cho tôi một cái cây để có thể hít thở.
Hồi nhỏ từng nghe nói đến sự tồn tại của thần linh, thần linh sống trên trời sao?
Y phục trắng muốt, giống như thiên sứ thuần khiết trong tranh vẽ.
Thế giới phồn hoa này không liên quan gì đến bọn họ, bọn họ cao cao tại thượng đứng trên trời, không buồn không vui quan sát nhân thế.
Thần linh như vậy có gần gũi không? Bỗng dưng tôi lại nảy ra một ý nghĩ, có khả năng nào, thần linh đang ở ngay bên cạnh chúng ta, trong cơ thể chúng ta, trong lòng chúng ta hay không?
–– Không biết ngày thứ mấy ]
Tim Hạ Bạch đột nhiên đập thật mạnh, lớp sương mù kia dường như đã tan đi.
Hết chương 95.
