Chương 97: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 7 )

 

Chương 97: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 7 )

 

Lận Tường mở mắt.

 

Vẫn là tấm nệm quen thuộc, vẫn là bóng tối quen thuộc, vẫn là tiếng thở khò khè quen thuộc, như thể giây tiếp theo cậu sẽ ngất đi vì không thở nổi.

 

Giờ đây, cậu không biết mình đang cảm thấy thế nào, chỉ biết cơ thể rất khó chịu, tinh thần trống rỗng, tâm tình gần như tê dại.

 

Cậu vội vàng ngồi dậy, cơ thể cứng đờ, trong lòng thầm chửi một câu thô tục, nhưng vẫn cố gắng đứng dậy.

 

Cầm lấy điện thoại trên bệ cửa sổ, cậu liếc nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ, giờ giấc quen thuộc.

 

Chỉ thay một chiếc quần, cậu vội vàng đến thư phòng học tập, lúc đi ngang qua tờ nội quy, thậm chí cậu còn chẳng buồn liếc mắt nhìn.

 

Bởi vì nó đã bị sửa đổi đến mức cậu không còn nhận ra được.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy nội quy ở thư phòng, cậu đã tỉ mỉ nghiên cứu từng chữ một, đối chiếu với “Nội quy sinh hoạt ở trang viên Hoa Hồng Đỏ”, ghi nhớ từng chữ một, thậm chí lúc đi đường cũng lẩm nhẩm đọc.

 

Ban đầu, cậu nghĩ rằng có Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Hoa Hạo Minh, vào trò chơi này sẽ rất an toàn, ai ngờ tỉnh dậy chỉ còn lại một mình mình, trong tòa lâu đài kỳ quái đầy rẫy cạm bẫy này, bất giác cậu cảm thấy căng thẳng tột độ.

 

Không có bọn họ, chỉ có thể dựa vào chính mình, cậu phải hết sức cẩn thận.

 

Nơi này chỗ nào cũng có quy tắc, không có chỗ nào cho cậu tự do tưởng tượng. Thật ra, cậu không giỏi tuân thủ quy tắc lắm, bố mẹ chưa từng bắt cậu phải tuân thủ bất kỳ quy tắc nào, vậy nên ở đây cậu chỉ có thể trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn nhất bằng cách thức ngốc nghếch nhất.

 

Đó là ghi nhớ kỹ lưỡng nội quy, suy ngẫm đi suy ngẫm lại, không đến những nơi không nên đến, không làm những việc không nên làm.

 

Trước tiên phải bảo toàn tính mạng, quan sát, sau đó mới nghĩ đến việc thông quan trò chơi.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy nội quy trong thư phòng, cậu đã biết phải đọc những cuốn sách phù hợp, nhưng cậu không biết cuốn nào mới phù hợp với mình.

 

Cậu thậm chí còn không biết thân phận của mình là gì, cậu đã xem qua “Nội quy sinh hoạt ở Trang viên Hoa Hồng Đỏ”, ở đây không được soi gương, cậu cúi đầu nhìn mình, chỉ thấy mình đã thay một bộ quần áo màu đen, những thứ khác hình như không thay đổi.

 

Trong cuộc sống thực, cậu là một sinh viên đại học, chuyên ngành quản trị kinh doanh, trên giá sách có những cuốn sách về kinh tế và quản lý.

 

Nội quy trong thư phòng quy định từ 8 giờ đến 9 giờ là thời gian học tập, vì là học tập nên đọc sách giáo khoa là tốt nhất, vì vậy ban đầu cậu luôn đọc một cuốn “Nguyên lý quản lý học”.

 

Sau đó, cậu thấy số trang sách cần đọc trong nội quy lại thay đổi, vì vậy để an toàn, cậu đã chia ra đọc hai cuốn, mỗi lần một cuốn, lại đọc thêm một cuốn “Hành vi tổ chức học”.

 

Tối nay cũng vậy.

 

Cậu quen đường quen lối lấy ra hai cuốn sách, sau khi đọc xong một cuốn, cậu cầm cuốn còn lại đi về phía phòng ngủ, giờ cậu phải đi ngủ, nhưng vẫn không thể từ bỏ việc học.

 

Lúc đó, khi nhìn thấy mâu thuẫn về thời gian giữa việc học và ngủ, cậu lập tức nghĩ đến việc tập thể dục giữa giờ, và những học sinh vừa tập vừa cầm theo thẻ ghi nhớ từ vựng mini, cảm ơn những người bạn học chăm chỉ tận dụng từng phút từng giây để học tập đã khai sáng cho cậu trong trò chơi kỳ lạ này, biết cách xử lý mâu thuẫn thời gian đó.

 

Nằm trên giường xem một lúc, cảm thấy đã qua 8 rưỡi, Lận Tường lại đứng dậy đi đến thư phòng, cho đến 9 giờ, hoàn thành một tiếng đồng hồ học tập và nhiệm vụ học tập.

 

Lúc này, cậu mới mở nhật ký ra, không thể chờ đợi thêm được nữa.

 

Lần trước, cậu đã viết trong nhật ký về suy đoán về lục phủ ngũ tạng.

 

Cậu đã đọc được suy đoán của người khác về đa nhân cách, ban đầu, thật ra ngay từ lần đầu tiên tỉnh dậy, cậu cũng đã có suy đoán này, bởi vì tính định hướng trong nội quy quá rõ ràng, luôn khiến người ta cho rằng mình có vấn đề về tinh thần, tâm thần phân liệt hiện ra trước mắt.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, chính cậu đã phủ nhận suy đoán này.

 

Bởi vì đa nhân cách là hướng đến việc tự giết hại lẫn nhau, tính dẫn dắt quá mạnh. Ba nhóm người chơi trước chắc chắn cũng có người nghĩ đến hướng đa nhân cách này.

 

Nếu đa nhân cách là thật, vậy tại sao bọn họ lại chết?

 

Nếu đa nhân cách là giả, vậy là bọn họ đã nhầm tưởng là đa nhân cách, tự giết hại lẫn nhau, dẫn đến kết cục toàn bộ bị tiêu diệt. Suy luận này mới đúng.

 

Hôm đó cậu không viết nhật ký, bởi vì sợ vô tình viết gì đó trong nhật ký sẽ bị phán đoán là không đúng sự thật, bị coi là bịa đặt. Ít làm ít sai, với cậu, như vậy là cẩn thận.

 

Sau khi xem xong nội quy, điều cậu nghiên cứu đầu tiên là những gì mình không cần phải làm trong nội quy, ai bảo bây giờ cậu chỉ là một con gà bệnh thế này chứ.

 

Trong hai lần cậu tỉnh dậy này, phần lớn thời gian đều nằm trong phòng ngủ mà cậu cho là tương đối an toàn, tưởng tượng bay cao bay xa, từ một điểm phát ra vô số khả năng, sau đó đối chiếu với thực tế và loại bỏ từng cái một.

 

Cậu nghĩ đến một khả năng có vẻ hơi vô lý, nhưng có thể ứng với một cơ thể, cũng có thể ứng với các triệu chứng của cơ thể, đồng thời có thể phản lại cái bẫy “tự giết hại lẫn nhau” của trò chơi.

 

Ý tưởng này xuất phát từ một bộ phim hoạt hình mà cậu đã xem, bộ phim hoạt hình này được chuyển thể từ một bộ truyện tranh, trong đó các nhân vật chính dễ thương đều là các tế bào hay tiểu cầu gì đó, tất cả cùng hoạt động trong một cơ thể,…. bọn họ cùng nhau nỗ lực hết mình để duy trì hoạt động bình thường của cơ thể.

 

Có thể bọn hắn không phải là tế bào cường điệu như vậy, tế bào quá nhiều, có phải là những bộ phận khác chịu trách nhiệm cho các chức năng của cơ thể hoạt động bình thường không?

 

Khó thở là phổi có vấn đề.

 

Không có tinh thần, không đi tiểu, có thể là thận có vấn đề,…..

 

Có thể là lục phủ ngũ tạng.

 

Tất nhiên cậu biết lục phủ ngũ tạng không khớp với chín người chơi.

 

Đúng rồi, lục phủ ngũ tạng cụ thể là gì?

 

“…….”

 

Tim, gan, lá lách, dạ dày, phổi? Còn gì nữa?

 

Lận Tường dùng sức gãi đầu, lúc đi học không học hành tử tế, lúc vào trò chơi mới thấy mình ngu dốt ghê.

 

Chắc chắn là Hạ Bạch biết.

 

Cậu không nghĩ ra, nhưng cậu cảm thấy phương hướng của mình có thể mang đến cho Hạ Bạch một số gợi ý.

 

Cậu tin tưởng Hạ Bạch như vậy đó, kiên định tin tưởng Hạ Bạch có thể phát hiện ra điều gì đó, và sẽ nói cho bọn hắn biết, cứu mạng chó của cậu.

 

Với suy nghĩ đó, cậu sốt ruột mở hai cuốn nhật ký ra, nhìn thấy lại có thêm năm trang.

 

Trang đầu tiên là do Hà Ca viết, chỉ bày tỏ thái độ, nói rằng cô ấy sẽ chung sống hòa bình với những người chơi khác.

 

Trang thứ hai, Lận Tường cau mày nhìn, vẫn đang dẫn dắt mọi người tự giết hại lẫn nhau.

 

Trang thứ ba, Lận Tường nhìn thấy cách phân đoạn thì bắt đầu ghép những chữ cái đầu, “Ngẩng đầu không là …..”.***

 

Lận Tường: “?”

 

Cậu đổi giọng đọc hai lần mới hiểu được câu đó là “Dương Mi là đồ ngốc”.

 

Lận Tường im lặng.

 

Lăng Trường Dạ sẽ không nói như vậy, cho dù anh ta có thể thực sự nghĩ như vậy. Hạ Bạch cũng sẽ không nói như vậy, cậu ấy là học sinh giỏi toàn diện, sẽ không mắng chửi người khác. Vậy thì chỉ có thể là Hoa ca.

 

Hoa ca nói như vậy có hơi quá đáng.

 

Nghĩ như vậy, Lận Tường bắt đầu cẩn thận đọc trang nhật ký này.

 

Hoa ca muốn nói, đừng hãm hại người khác, người khác chết rồi, bản thân cũng không sống nổi. Đây cũng là phán đoán của cậu về trò chơi này.

 

Lận Tường tiếp tục nhìn trang thứ tư, nhìn thấy cách phân đoạn, lại bắt đầu ghép chữ, “Hai đào ra bông hoa trắng nhỏ”.

 

Cái này là, Nhị Oa nở bông hoa trắng nhỏ.

 

Đây có thể là do Lăng Trường Dạ và Hạ Bạch viết, sau khi đọc xong, cậu nghiêng về phía Lăng Trường Dạ hơn.

 

Thần thần bí bí, giống hệt Lăng Trường Dạ, người thích nói những lời hoa mỹ, nói đi nói lại như chẳng nói gì.

 

Hạ Bạch sẽ trực tiếp nói cho cậu biết, cậu đã nghĩ sai ở đâu.

 

Trang nhật ký do Lăng Trường Dạ viết, Lận Tường cũng cẩn thận đọc kỹ một lượt, sau khi đọc xong, cậu vừa vui mừng vừa hoang mang.

 

Cậu cảm thấy mạch suy nghĩ của Lăng Trường Dạ và mình về cơ bản là giống nhau, đều liên quan đến thứ gì đó trong cơ thể, nhưng thần linh trong cơ thể là có ý gì?

 

Thần linh trong cơ thể?

 

Thần trong trái tim con người?

 

Tất cả bọn hắn đều là thần linh mà cơ thể này đã từng cúng bái, cầu nguyện, thần linh lưu lại thần thức trong cơ thể này, để phù hộ cho cơ thể này?

 

Không đúng, nếu như vậy, cho dù tự giết hại lẫn nhau, chỉ cần còn lại một vị thần, con người cũng có thể sống sót.

 

Thời gian học tập đã qua, Lận Tường có rất nhiều thời gian, vì vậy cậu không vội, suy nghĩ kỹ càng, thật sự không nghĩ ra, sau đó mới lật sang trang cuối cùng, cậu đoán trang nhật ký này nhất định là do Hạ Bạch viết, Hạ Bạch nhất định sẽ trả lời cậu.

 

Cậu chăm chú nhìn vào chữ cái đầu của mỗi đoạn, bốn đoạn đầu quả nhiên là thông tin mà Hạ Bạch để lại.

 

“Rạp chiếu phim Hài Hòa”, Lận Tường biết Hạ Bạch đã vào phó bản trò chơi này cùng với Lăng Trường Dạ, đây là trò chơi mà bọn họ quen thuộc.

 

Biết được là do Hạ Bạch viết, trong lòng Lận Tường bỗng nhiên an tâm hơn rất nhiều, cẩn thận đọc từng chữ trong trang nhật ký mà Hạ Bạch viết.

 

Nhìn thấy đoạn đầu tiên cậu đã cau mày, ngay điều đầu tiên trong nội quy mà cậu và Hạ Bạch đã khác nhau.

 

Hạ Bạch nói cửa phòng vệ sinh mở ra mới là đúng, nhưng nội quy mà cậu nhìn thấy là đóng lại, hơn nữa vẫn luôn làm như vậy.

 

Đoạn thứ hai, tình trạng cơ thể của cậu và Hạ Bạch giống hệt nhau.

 

Vậy cho nên bọn họ thật sự dùng chung một cơ thể, mà vấn đề cơ thể của cậu không phải là hình phạt vì vi phạm nội quy.

 

Không phải hình phạt, mà cơ thể vẫn có vấn đề, vậy thì đó chính là cơ sở cho suy luận “lục phủ ngũ tạng” của cậu, những vấn đề về cơ thể này đều là do những người chơi khác chết gây ra.

 

Phương hướng của cậu quả thật không có vấn đề.

 

Hai hàng chân mày Lận Tường giãn ra một chút, nhưng ngay sau đó lại nhíu chặt, việc hiểu về thời gian học tập và thời gian ngủ, cậu và Hạ Bạch lại khác nhau.

 

Lận Tường vốn đã khó thở, suýt chút nữa thì không thở nổi, điều này còn đáng sợ hơn việc sau khi thi đại học xong, đối chiếu đáp án với học sinh giỏi, mà đối chiếu tới đâu lại sai tới đó.

 

Tiếp theo là đoạn về sách giáo khoa toán học, chính là Hạ Bạch phủ nhận suy đoán của cậu, 9 là 11-2, điều này rõ ràng là đang phủ nhận suy luận của cậu.

 

Đoạn sau nói về toán học rất trực tiếp, không cần nghĩ nhiều, đó là đang nói với cậu. Toán học là khoa học, có thể phá vỡ thuyết quỷ thần huyền học gì đó là đang nói với Lăng Trường Dạ, nhắm vào “Thần” trong nhật ký của Lăng Trường Dạ.

 

Những lời đả kích này vẫn chưa đủ, tiếp theo lại là một vấn đề nữa, âm thanh dưới gầm giường có cần dọn dẹp thủ công không? Giả vờ là một đứa trẻ ngoan ngoãn, Hạ Bạch căn bản không quan tâm.

 

Cuối cùng, việc đóng cửa thư phòng cũng khác.

 

Nhìn đến đây, Lận Tường đã bình tĩnh lại.

 

Đây không phải là do Hạ Bạch viết.

 

Không thể nào tất cả những điều quan trọng trong nội quy cậu và Hạ Bạch đều khác nhau được.

 

Cậu tin tưởng Hạ Bạch, cũng tin tưởng chính bản thân mình.

 

Người này đang cố tình bắt chước Hạ Bạch, gợi ý theo chữ cái đầu của Hạ Bạch, về phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa thì ai cũng có thể tra được. Khi đó, trên diễn đàn thảo luận của người chơi đã có bài đăng bóc phốt Hạ Bạch, trong đó có ảnh Hạ Bạch đi ra từ rạp chiếu phim Hài Hòa.

 

Nếu Hạ Bạch muốn sử dụng phương pháp gợi ý chữ cái đầu cũng sẽ không sử dụng loại thông tin mà ai cũng biết này. Nếu như muốn nói cho tất cả mọi người biết những nội dung này thì không cần phải sử dụng loại gợi ý này, bây giờ ai cũng biết nhật ký là do người chơi viết rồi.

 

Còn có một điểm mâu thuẫn rõ ràng nữa.

 

Trong nhật ký của Lăng Trường Dạ, thời gian kết thúc là “không biết ngày thứ bao nhiêu”, ý anh ta là mỗi lần tỉnh lại, có thể đã trôi qua không chỉ một ngày, vậy cho nên anh biết mình đã tỉnh lại lần thứ mấy, nhưng không biết đây là ngày thứ mấy.

 

Trong trang nhật ký này có viết “tối nay” và “tối qua”, chứng tỏ người viết nhật ký cho rằng mỗi lần tỉnh lại là một ngày, vậy thì tại sao thời gian kết thúc của nhật ký lại là “không biết ngày thứ bao nhiêu”?

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đáng lẽ phải viết trực tiếp như những người khác, ngày thứ tư hoặc ngày thứ năm.

 

Lận Tường thở hổn hển, quá đáng sợ.

 

Vừa rồi cậu đã toát hết mồ hôi, cứ tưởng mình tiêu đời rồi.

 

May mà không phải do Hạ Bạch viết.

 

Nhưng Hạ Bạch đáng lẽ phải trả lời cậu mới đúng, không thể nào lúc này rồi, còn vì muốn ít vi phạm nội quy một chút mà im lặng không nói.

 

Lận Tường lại lật ra sau xem, mấy trang sau cũng không có nhật ký nào do Hạ Bạch viết.

 

Cậu không bỏ cuộc, cầm cuốn nhật ký trong tay, như đang xáo bài và đếm tiền, tìm kiếm đi tìm kiếm lại, lần này cậu đã phát hiện ra vấn đề.

 

Cuốn nhật ký này bị xé mất một tờ.

 

Mặc dù xé rất sạch sẽ, nhưng nhìn từ mép cuốn nhật ký, có thể thấy một đường kẻ hở không rõ ràng, chứng tỏ nó đã bị mất một phần.

 

Trong lòng Lận Tường lúc này đã lôi mười tám đời tổ tông của tên xé nhật ký ra mà mắng chửi.

 

Trang bị xé nằm ngay trước trang nhật ký cuối cùng, nhất định là nhật ký do Hạ Bạch viết, bên trong nhất định có câu trả lời quan trọng dành cho cậu.

 

Kẻ phía trước đã xé nhật ký của Hạ Bạch, sau đó lại bắt chước cách viết của Hạ Bạch, viết ra trang nhật ký này, có thể chỉ nghĩ đến việc sửa đổi nội dung nhật ký của cậu ấy mà quên sửa đổi thời gian kết thúc.

 

Nhật ký của Hạ Bạch đâu?

 

Nhật ký của Hạ Bạch nhất định có nội dung quan trọng, cho nên mới bị xé.

 

Cậu nhất định phải tìm ra nhật ký của Hạ Bạch, cho dù có ở trong bồn cầu cậu cũng phải lôi ra, không chỉ bởi vì cậu phải dựa vào sự thật của Hạ Bạch để bảo toàn tính mạng, mà cậu cũng không thể để tâm huyết của Hạ Bạch bị hủy hoại như vậy, để cho kẻ này mạo danh Hạ Bạch hãm hại người khác.

 

Nơi đầu tiên tìm kiếm chính là thùng rác thư phòng, không được vứt rác bừa bãi, cậu rất cẩn thận lục lọi bên trong, xác nhận bên trong không có mảnh giấy nhật ký nào bị xé vụn.

 

Tiếp theo, cậu bắt đầu lục soát giá sách, không được tự ý xem sách, cậu chỉ nhìn vào khe hở giữa các cuốn sách, đưa tay sờ dưới gáy sách.

 

Làm xong việc này, cậu suýt chút nữa thì ngất xỉu, mỗi lần hít thở giống như là mỗi lần trừng phạt cơ thể vậy.

 

Từ thư phòng đi ra, đoạn đường đến phòng khách, cậu đã đi mất khoảng mười phút.

 

Cậu ngồi phịch xuống ghế sofa, sau đó lại bắt đầu lục lọi rác rưởi trong phòng khách.

 

Cậu không còn thời gian nữa, cậu còn phải nằm trên giường đủ tám tiếng đồng hồ, còn phải đến thư phòng viết nhật ký, ghi lại chuyện nhật ký của Hạ Bạch bị xé.

 

Không có tinh thần, con người không thể làm được quá nhiều việc, Lận Tường không chỉ bị choáng đầu, mà mắt còn hoa lên.

 

Không phụ lòng nỗ lực liều mạng của cậu, cuối cùng cậu đã tìm thấy những mảnh giấy nhật ký bị xé vụn trong thùng rác, nhưng khi cậu nhặt những mảnh giấy vụn không thể nào vụn hơn được nữa cầm trong lòng bàn tay, nỗi tuyệt vọng trào dâng trong lòng suýt chút nữa đã khiến cậu ngất xỉu.

 

Nếu mỗi mảnh vụn có một phần ba chữ, thì cậu còn có thể thử ghép lại, hồi nhỏ cậu rất thích chơi ghép hình, nhưng một mảnh giấy chỉ có một nét bút, tổng cộng có thể lên đến mấy trăm mảnh, cậu phải ghép như thế nào?

 

Lận Tường tuyệt vọng nằm vật ra ghế sofa vài phút, sau đó lại lật người như cá mặn, nghiến răng nghiến lợi bắt đầu lục thùng rác.

 

Dù có vụn đến đâu thì đó cũng là tâm huyết của Hạ Bạch, có thể là tâm huyết mà Hạ Bạch đã đánh đổi bằng mạng sống của mình, ít nhất cậu cũng phải thử, liều mạng thử xem sao.

 

Cậu nhặt vô số mảnh giấy vụn bỏ vào túi áo, mang về giường ngủ.

 

Nằm trên giường, xem từng mảnh vụn một, mỗi khi đầu óc choáng váng, cậu lại tự vỗ mạnh vào đầu, day day huyệt thái dương. Mỗi khi mắt hoa lên, cậu lại tập thể dục cho mắt, lau đi những giọt nước mắt cứ tuôn rơi.

 

Trên cánh cửa phòng vệ sinh xuất hiện lớp da người bẩn thỉu, không biết da của ai lại đến tìm cậu.

 

Thứ dưới gầm giường chắc cũng đang bò ra ngoài.

 

Cậu không thể cử động được nữa.

 

Cử động nữa là cậu vi phạm quy tắc.

 

Cứ như vậy giả vờ như không nhận ra bất cứ điều gì, chờ đợi cơn buồn ngủ ập đến.

 

Vài giây sau, Lận Tường lật người xuống giường, trước khi bàn tay đang phân hủy dưới gầm giường bò tới, cậu nhấc chân bước ra ngoài. Lớp da người trong phòng vệ sinh quấn lấy chân cậu, cậu trực tiếp bị kéo ngã xuống đất.

 

Lớp da người bị ánh sáng trắng trên chân cậu làm tan chảy, cậu càng thêm kiệt sức, không đứng dậy nổi, cậu liều mạng bò ra ngoài cửa, hết lần này đến lần khác thanh tẩy lớp da người thối rữa quấn trên chân.

 

Bò đến bàn đọc sách, cậu đã không còn sức để đứng dậy nữa.

 

Lúc này, Lận Tường vô cùng cảm ơn mẹ đã sinh ra cậu cao như vậy, cho cậu cánh tay dài như vậy, để cậu có thể run rẩy vươn tay lấy cuốn nhật ký trên bàn.

 

Nhưng đã không còn chút sức lực nào để với lấy cây bút ở phía trong nữa.

 

Không chút do dự, cậu lập tức cúi đầu cắn ngón tay, dùng máu chảy ra từ ngón tay để viết nhật ký của mình.

 

[Hôm nay muốn viết nhật ký, nhìn thấy nhật ký bị xé. Tìm thấy, trên trang nhật ký đó, “Nhật…..chứng”].

 

Chữ cuối cùng nét bút cuối cùng còn chưa viết xong, cậu đã gục xuống.

 

Trước khi ngất đi, Lận Tường nghĩ, bà nó chứ, mảnh vụn giấy đó thật sự có đến mấy trăm mảnh, ai mà độc ác thế.

 

Cậu không thể nào ghép lại được, nhưng cậu đã nhìn thấy dấu ngoặc kép.

 

Ghép hình nhất định phải tìm mảnh quan trọng nhất trước, hoặc là mảnh có thể lần theo manh mối,  dấu ngoặc kép trong bài nhật ký này chính là manh mối, cậu nhìn thấy một nửa dấu ngoặc kép, liền lần theo hướng này để tìm nửa còn lại.

 

Sáu mảnh giấy ghép thành một dấu ngoặc kép hoàn chỉnh, dựa theo nét bút trên hai nửa dấu ngoặc kép, cậu lại ghép được hai chữ gần dấu ngoặc kép nhất.

 

“Nhật….. chứng”.

 

Cậu chỉ có thể làm đến đây thôi.

 

Lận Tường đã vô cùng khó chịu, nhưng cậu lại có chút vui mừng, vui mừng đến mức nước mắt muốn trào ra.

 

Người anh em, tiếp theo nhất định phải cố gắng lên nhé.

 

…..

 

Lăng Trường Dạ mở mắt ra.

 

Anh xuống giường, cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, nhìn thấy đã hơn bảy giờ, vẫn giống như mọi khi.

 

Anh lại cảm nhận cơ thể mình một chút, cất điện thoại vào túi, rời khỏi phòng ngủ.

 

Bình thường vào lúc này anh sẽ đến thư phòng xem nhật ký trước, nhưng lần này thì không, anh cầm lấy chiếc chăn trên ghế sofa, đi thẳng về phía cầu thang.

 

Thời gian ăn sáng là bảy giờ rưỡi, bình thường anh còn có thể đến thư phòng xem qua nhật ký, có thời gian thì xem thử có manh mối gì mới không, nhưng lần này thì không được, bởi vì tình trạng cơ thể quá tệ.

 

Anh không chắc cơ thể mình lúc này có thể đi bộ hai tầng lầu và chuẩn bị bữa sáng không biết là gì trong vòng hai mươi phút hay không.

 

Cửa nhà bếp đang mở.

 

Lần đầu tiên nhìn thấy dòng 【Đóng cửa nhà bếp】 trong « Nội quy nhà bếp ở trang viên Hoa Hồng Đỏ », anh đã đoán xem liệu điều này có phải là giả hay không.

 

Bởi vì sau khi xem xong nội quy, anh quay đầu lại thì thấy cửa nhà bếp đang mở.

 

Nếu như mọi người ở đây đều tuân thủ nội quy, trừ khi có người đang nấu ăn trong bếp, nếu không cửa nhà bếp phải luôn đóng.

 

Anh bước vào bếp, mở tủ lạnh, nhìn thấy một phần bánh mì sandwich, lấy ra hâm nóng, đặt lên bàn ăn.

 

【Hai, dinh dưỡng cân bằng, không được kén ăn, ba bữa một ngày không được ăn các nguyên liệu trùng lặp.】

 

Làm thế nào để dinh dưỡng cân bằng, không ăn các nguyên liệu trùng lặp?

 

Sử dụng một cách an toàn, ăn hết toàn bộ bữa sáng, bữa trưa và bữa tối, tránh tất cả các nguyên liệu đã có trong bữa sáng.

 

Người khác có thể chọn ăn ít một chút vào bữa sáng, như vậy bữa trưa và bữa tối sẽ có nhiều lựa chọn hơn. Trong đó có rất nhiều điều không chắc chắn, cách làm việc của anh vẫn luôn như vậy, nắm chắc những gì có thể nắm chắc, hiện tại quan trọng hơn tương lai.

 

Ăn sáng xong anh mới quay lại thư phòng đọc sách, thấy thời gian học đã kết thúc, lập tức đi ra ngoài, chính xác là ném chiếc chăn lên tivi, sau đó mới lấy chăn ra sau khi đã bật tivi.

 

Chiếc chăn bị anh lật qua lật lại trên tivi hai lần, anh lại mang theo chiếc chăn xuống lầu ăn trưa. Món chính của bữa trưa là bánh mì, buổi sáng đã ăn rồi, cho nên buổi trưa không ăn món chính nữa, có thể tưởng tượng buổi chiều anh sẽ yếu ớt đến mức nào.

 

Buổi chiều có kha khá thời gian rảnh, việc đầu tiên là đến thư phòng xem nhật ký.

 

Nhìn thấy trang nhật ký “Rạp chiếu phim Hài Hòa” kia, Lăng Trường Dạ vốn đã không còn chút tinh thần nào, nhưng hai hàng chân mày vẫn hơi nhướng lên một chút.

 

Tìm được trang nhật ký trước đó nói “Hai mươi bốn Billy” là sai, đối chiếu hai trang với nhau một lúc, Lăng Trường Dạ lật đến trang nhật ký cuối cùng, khoanh vùng manh mối quan trọng trong đó.

 

Tên của một cuốn sách, Nhật cái gì đó chứng.

 

Vừa suy nghĩ trong đầu xem có tồn tại cuốn sách này hay không, ánh mắt Lăng Trường Dạ vừa tìm kiếm trên giá sách, rất nhanh đã tìm thấy cuốn《Nhật ký quan sát nội chứng》.

 

Không chút do dự, Lăng Trường Dạ lập tức cầm cuốn sách đó lên mở ra xem, bởi vì anh biết trang nhật ký bị xé là do Hạ Bạch viết.

 

Chắc chắn Hạ Bạch sẽ trả lời Lận Tường, nhưng trong cuốn nhật ký lại không có trang nào mới do cậu ấy viết.

 

Đây là bằng chứng quan trọng mà Hạ Bạch đã phát hiện ra, mà trang nhật ký viết bằng máu này chắc là do Lận Tường viết.

 

Anh không có sức lực cũng không có thời gian nghiên cứu kỹ cuốn sách này, chỉ có thể xem mục lục, lật nhanh qua, cho dù là vậy, trong lòng Lăng Trường Dạ cũng đã có đáp án, rất nhanh đã tìm thấy sự thật không thể chối cãi trong đó, tam hồn thất phách.

 

Anh lập tức bỏ sách xuống, cố gắng rời khỏi thư phòng, đi đến phòng khách.

 

Nếu như ban ngày trời sáng rõ, đứng ở phòng khách ngẩng đầu lên nhìn là có thể nhìn thấy trên trần nhà có một cái lỗ.

 

Cái lỗ này sâu hơn cái lỗ mà anh đã khoét lúc trước, là do một người khác giúp anh khoét, người này chắc là người chơi ra ngoài vào ban ngày, vậy thì người đó chính là Hoa Hạo Minh, hơn nữa chắc chắn là Bạch Hoa, không phải Hắc Hoa.

 

Hoa Hạo Minh bị đa nhân cách, hắn không thích nói chuyện này với người khác, trừ khi sắp chết, hắn cũng không thích sử dụng kỹ năng cốt lõi của mình, bởi vì hắn vô cùng căm hận nhân cách phụ của mình.

 

Cho nên, cho dù là người của Đội Tấn Công cũng chưa chắc đã biết thân phận trò chơi 【Song Diện Nhân】 của hắn cụ thể là gì, còn lấy 【Song Diện Nhân】 so sánh với 【Thiên Diện Nhân】, đoán Hoa Hạo Minh có hai khuôn mặt.

 

Hai nhân cách của hắn là hai người hoàn toàn khác biệt. Nhân cách chính là Hoa Hạo Minh ban đầu, là người có tinh thần yêu nước, là Bạch Hoa. Nhân cách phụ là ác ma, chắc chắn trong xương cốt khắc sâu gen hủy diệt, là Hắc Hoa.

 

Nếu như người xuất hiện vào ban ngày là Hắc Hoa, hắn sẽ không giúp anh tiếp tục khoét lỗ, không trực tiếp bịt kín lại là tốt lắm rồi.

 

Cái lỗ này rất khó khoét, dụng cụ dễ sử dụng nhất trong tòa lâu đài là dao kéo trong bếp, nhưng nhà bếp lại có quy tắc 【Đặt trả đồ đạc về chỗ cũ】.

 

Nơi này của anh lại không có đạo cụ nào dễ sử dụng, lần trước sử dụng dao rọc giấy trong thư phòng, chỉ khoét được một cái lỗ rất nông, may mà nhuyễn kiếm của Hoa Hạo Minh đã giúp anh khoét được kha khá, chỉ chừa lại một lớp mỏng cho anh, mới có thể giúp anh gần như không còn chút sức lực nào cũng khoét thủng được cái lỗ.

 

Sau khi xác định đúng vị trí, bắn đạo cụ giám sát lên gác mái lầu trên xong, thậm chí Lăng Trường Dạ còn không còn sức để đứng dậy khỏi ghế.

 

Nghỉ ngơi vài phút, khó khăn đứng dậy khỏi ghế, anh lập tức mở điện thoại ra xem màn hình giám sát.

 

Trong “Nội quy sinh hoạt ở trang viên Hoa Hồng Đỏ”, 【Không được lên gác mái!】 đã nhấn mạnh liên tục ba lần, là một lời cảnh cáo rất nghiêm trọng.

 

Lần đầu tiên tỉnh dậy nhìn thấy điều đó, anh vẫn chưa nắm rõ được tình hình, vậy nên đã không đi lên.

 

Lần thứ hai tỉnh dậy, nhìn thấy gác mái là khu vực phi công cộng duy nhất có thể đi, anh cũng không định đi lên, nhưng anh biết, chắc chắn trên gác mái có manh mối quan trọng.

 

Lời cảnh báo cũng là một gợi ý cho manh mối, muốn biết được sự thật cuối cùng, bọn họ không thể nào bỏ qua gác mái được.

 

Anh đã từng nghĩ đủ mọi cách để tìm manh mối trên gác mái, bao gồm cả việc leo tường, nhưng tất cả đều không khả thi, đều thất bại.

 

Bây giờ, cuối cùng anh cũng được nhìn thấy trên gác mái có thứ gì.

 

Hết chương 97.

 

Chương 97: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 7 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên