Chương 101: Hạ Bạch ( Phần 1 )
Lận Tường vội vàng nói: “Không có, trong trò chơi tôi đi theo con đường ngoan ngoãn nghe lời, cực kỳ nghe lời, tất cả những việc có khả năng nguy hiểm đều không làm, những nơi có khả năng nguy hiểm đều không đến.”
“Tôi cũng không soi gương, nghe đến gương là thấy nguy hiểm rồi, không những không soi gương, còn cố gắng hết sức tránh soi tất cả các vật dụng có thể làm gương, bao gồm cả màn hình điện thoại và màn hình tivi.” Hoa Hạo Minh nói: “Lần cuối cùng tôi tỉnh dậy thì nhìn thấy một nội quy mới, nói là có thể thử nói chuyện với người trong gương, nhưng lần đó tôi khoét xong cái lỗ trên mái nhà thì đã hết hơi rồi.”
Lăng Trường Dạ nhìn về phía Tống Thu vẫn luôn im lặng, trực tiếp hỏi: “Còn cậu, Tống Thu?”
Tống Thu lắc đầu.
Hạ Bạch nói: “Em soi gương rồi.”
Mọi người đều nhìn về phía cậu.
Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, “Em nhìn thấy nội quy anh viết, anh nói có thể thử nói chuyện với người trong gương, em đoán gương có thể kết nối hồn phách và con người, vậy nên đã đến phòng vệ sinh xem.”
Hoa Hạo Minh rất tò mò, “Cậu nhìn thấy gì vậy?”
Hạ Bạch: “Trong gương chính là em, em lúc nhỏ, có lẽ em đang đóng vai người anh trai trạc tuổi Tiểu Bạch, cho nên em trẻ lại, xem sách giáo khoa cũng là sách cấp hai.”
“Nói như vậy, có lẽ tôi cũng là anh trai, anh trai cấp ba, nhưng sao tôi lại xem sách đại học.” Lận Tường xen vào một câu, vẫn còn có chút sợ hãi.
Hạ Bạch nói: “Tôi cảm thấy, xuất phát từ câu chuyện tòa lâu đài cổ, thời gian học tập chỉ cần nhìn vào sách giáo khoa là được, bởi vì mấy đứa trẻ này không đến trường học, không phân chia lớp rõ ràng như vậy, Tiểu Bạch và anh trai mới mười tuổi đã bắt đầu học kiến thức cấp hai ở nhà rồi.”
Lăng Trường Dạ gật đầu, cũng đồng ý với cách nói của cậu, chỉ nhìn vào cơ thể, đặc biệt là từ khuôn mặt trở xuống, rất khó xác định được độ tuổi học tập cụ thể.
“Em đã nói chuyện với cậu ấy chưa?” Lăng Trường Dạ hỏi.
Hạ Bạch gật đầu, “Em nhìn thấy chính mình lúc nhỏ, nhưng người nói chuyện với em quả thực là nhân vật chính của phó bản trò chơi này, Kỷ Bạch.”
“Cậu ấy nói với em, hung thủ là một kẻ điên đáng thương. Người đó bị bệnh tâm thần, muốn gia nhập vào gia đình này, cậu ta đã lấy hết can đảm nói ra lời cầu xin, nhưng lại bị từ chối, vậy nên đã giết cả nhà bọn họ.”
Lận Tường không hiểu, “Không có được thì hủy hoại?”
Hạ Bạch lắc đầu, “Không hẳn, người đó vẫn muốn gia nhập vào gia đình này, khi giết người, cậu ta đã lấy đi một phần cơ thể của những người trong gia đình đó, tóc của mẹ, da của em trai…… Có lẽ cũng lấy đi thứ gì đó trên người mình, rồi khâu lại thành một thi thể, như vậy coi như cậu ta đã gia nhập vào gia đình này, sau khi chết sẽ mãi mãi ở bên cạnh bọn họ.”
“……”
Bọn hắn vẫn không hiểu nổi tâm lý của những kẻ biến thái.
Lăng Trường Dạ nói: “Cậu ta vẫn thất bại.”
Đúng vậy, cậu ta đã thất bại.
Gia đình bọn họ sau khi chết lại đoàn tụ trong cơ thể của Tiểu Bạch, sẽ sống cùng Tiểu Bạch, chứ không mang theo cậu ta. Tam Hồn Thất Phách, không có vị trí thứ mười một.
Có lẽ mỗi lần cậu ta đứng bên ngoài tòa lâu đài nhìn gia đình người ta sống hạnh phúc bên nhau, thật sự rất khao khát được dung nhập, cho rằng mình cũng có thể trở thành một thành viên trong gia đình bọn họ.
Kỳ thật không phải vậy, từ đầu đến cuối cậu ta đều không thể, bởi bọn họ và cậu ta không phải cùng một loại người, bởi vì động lực bên trong của cậu ta không phải là tình yêu.
Chỉ có tình yêu mới có thể khiến bọn họ sống chết bên nhau.
Nói xong những điều này, bọn họ lại thảo luận xem mình có thể là hồn phách nào trong Tam Hồn Thất Phách. Mấy người chơi đã chết, không thể xác định chính xác Tam Hồn Thất Phách cụ thể là ai, nhưng bọn hắn vẫn tò mò muốn biết mình là ai.
Hạ Bạch nói: “Em là Thi Cẩu, nói nôm na là canh giữ nhà cửa vào ban đêm, mỗi lần em tỉnh dậy đều rất căng thẳng. Cảm xúc tương ứng là vui mừng.”
Rời khỏi trò chơi là có mạng, Lận Tường nhìn Tam Hồn Thất Phách chi tiết mà mình vừa tìm được, nói: “Tôi tỉnh dậy vào ban đêm, tôi là phách, không phải Tước Âm phụ trách sinh sản, không phải Xú Phế phụ trách hô hấp, không phải Phục Thỉ phụ trách bài tiết, không phải Thi Cẩu, không tức giận không kinh ngạc, vậy nên tôi là Thôn Tặc, loại bỏ những thứ có hại, nhút nhát lo lắng.”
Hạ Bạch gật đầu, “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Về phần ba người còn lại đều là hồn của dương gian, chức năng đều ở nơi rất sâu, cũng không có cảm xúc tương ứng, không dễ đoán.
Lăng Trường Dạ nói: “Có thể tôi là U Tinh, quyết định khuynh hướng giới tính trong tam hồn, khuynh hướng giới tính của tôi thuộc về số ít.”
“……”
Rõ ràng là đang nói chuyện nghiêm túc, nhưng Lận Tường lại có cảm giác như Lăng Trường Dạ đang khoe khoang chuyện tình cảm, nhất định là cậu ta bị Dương Mi ảnh hưởng rồi.
Tống Thu vẫn luôn im lặng, đột nhiên lên tiếng, “Chưa chắc.”
Khi Lăng Trường Dạ hỏi cậu ta có suy nghĩ gì, cậu ta lại không nói nữa.
Hoa Hạo Minh nói: “Vậy tôi là chủ hồn, Thái Quang chủ sinh mệnh?”
Lận Tường hỏi: “Tại sao không phải là Sảng Linh ?”
Hoa Hạo Minh: “Đó là tuệ căn của con người, IQ của tôi có đủ không?”
Lận Tường vội vàng nịnh hót, “Đủ đủ đủ, Hoa ca, anh không biết mình thông minh lợi hại bao nhiêu đâu?”
Quả thực tam hồn rất khó xác định, bọn hắn cũng không tìm hiểu sâu, nói chuyện một lúc thì kết thúc cuộc thảo luận. Hoa Hạo Minh chủ động nói hắn sẽ thuật lại trò chơi cho Viện Nghiên Cứu.
Sau khi Dương Nghi rời khỏi Viện Nghiên Cứu, quả thực Viện Nghiên Cứu có một khoảng thời gian hỗn loạn, vốn dĩ mỗi phó bản trò chơi được thông quan, bọn họ đều phải đích thân nghe người chơi thuật lại, tốt nhất là tất cả những người chơi đã thông quan đều có mặt, nhưng bây giờ chỉ cần một người, viết thành báo cáo trò chơi là được.
Sau khi thảo luận xong, Hạ Bạch nhận được một tin nhắn do Lăng Trường Dạ gửi đến.
CC: [ Tống Thu chính là Vưu Nguyệt. ]
Tin nhắn này vốn dĩ Lăng Trường Dạ định vừa vào trò chơi sẽ nói cho bọn họ biết, anh có đạo cụ nhận dạng ngụy trang, vừa nhìn thấy Vưu Nguyệt đã nhận ra. Không ngờ, vào trò chơi rồi lại không có cơ hội.
Hạ Bạch không nhìn về phía Vưu Nguyệt, chỉ là lúc đứng dậy, hỏi Vưu Nguyệt: “Cậu không vội đi chứ? Để bọn họ chuẩn bị phòng cho cậu nhé?”
Vưu Nguyệt gật đầu, nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Hạ Bạch thấy Lăng Trường Dạ nghe điện thoại, quay đầu nhìn anh, đoán anh lại phải bận rộn chuyện giỗ ba rồi, cậu vội vàng nói với Vưu Nguyệt: “Có chuyện gì thì liên lạc với tôi, tôi có chút việc phải đi trước.”
Nói xong, cậu chỉ Vưu Nguyệt cho Diệp Cát Nguyệt, rồi lập tức đi về phía Lăng Trường Dạ.
Vưu Nguyệt nhìn bóng lưng cậu đi về phía Lăng Trường Dạ, trong đầu vẫn vang lên giọng nói của hệ thống trò chơi.
【 Cậu thấy chưa, loài người nực cười biết bao. 】
【 Con người luôn nghĩ đến việc loại bỏ đồng loại trước tiên, nếu không có pháp luật và cường quyền áp chế, loài người đã tự hủy diệt từ lâu rồi. 】
【 Những người chết trong trò chơi đều là do con người tự làm tự chịu. 】
【 Đây chính là số phận của loài người. 】
Khoảng thời gian này Vưu Nguyệt đã nghe quá nhiều những lời nói như vậy, cũng đã tê liệt rồi, tê liệt với lời nói của hệ thống, cũng tê liệt với con người.
Đây là công lao của hệ thống, vốn dĩ cậu ta đối với con người cũng đã tê liệt rồi. Chỉ là sau đó, xuất hiện một người khiến cậu ta rung động.
【 Hạ Bạch đi tìm Lăng Trường Dạ rồi, chẳng phải cậu thích Hạ Bạch sao? Cậu không làm gì sao? 】
Ngón tay Vưu Nguyệt khẽ run lên, ánh mắt vừa mới dời đi lại trở về trên người Hạ Bạch.
【 Chẳng lẽ không phải sao? Cảm xúc của cậu đối với Hạ Bạch rất phức tạp, nhưng nhất định là có thích đúng không? 】
Vưu Nguyệt đi theo Diệp Cát Nguyệt vào phòng, lúc đi trên hành lang, cậu ta vẫn nhìn theo bóng dáng Hạ Bạch.
Cậu ta không biết thích có bao nhiêu loại, nhưng cậu ta biết mình thích Hạ Bạch, ban đầu cậu ta không biết loại thích này là gì.
Cậu ta đã giao thi thể của mình cho Hạ Bạch, giống như là thích chủ nhân khác của thi thể, đồng thời phó thác tử vong, lại có chút giống như là dựa dẫm vào chủ nhân. Hạ Bạch đã cứu mạng cậu ta, giống như là thích ân nhân cứu mạng vậy.
Hạ Bạch lại không chỉ cứu mạng cậu ta, còn có rất nhiều rất nhiều loại thích khác.
Trước đây cậu ta chưa từng nghĩ tới, chỉ muốn đi theo Hạ Bạch.
Trước khi vào trò chơi, nhìn thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ nắm tay nhau, nghe được quan hệ của bọn họ, cậu ta đã rất tức giận.
Tức giận đến mức khi vào trong trò chơi, đã từng nghĩ muốn để những người khác đều chết đi, chỉ giữ lại một mình cậu ta và Hạ Bạch. Tức giận đến mức đã từng nghĩ, cậu ta và Hạ Bạch cùng chết cũng được.
Bọn họ nói hung thủ ở Lâu đài Hoa Hồng Đỏ là một tên biến thái, cậu ta không nói gì, bởi vì cậu ta lại có chút hiểu tên hung thủ đó, tên hung thủ kia muốn ở bên bọn họ, nếu như sống không được, chết rồi ở bên nhau cũng được.
Lúc này cậu ta mới biết, thì ra mình thích Hạ Bạch cũng có tính chiếm hữu, cũng sẽ tức giận.
【 Cậu đã giết nhiều người như vậy rồi, thêm một Lăng Trường Dạ nữa thì đã sao? Chỉ cần giết người đó là cậu có thể ở bên Hạ Bạch rồi. 】
Lúc rẽ vào một hướng khác, Vưu Nguyệt nhìn thấy nụ cười trên môi Hạ Bạch.
Hạ Bạch ngốc nghếch, lúc cười lên lại có chút ngọt ngào, giống như mật ong pha thêm ánh nắng mặt trời vậy.
Cậu ta mím môi, sau khi rời khỏi trang viên Hoa Hồng Đỏ, lần đầu tiên cậu ta nói chuyện với hệ thống, 【 Mày đừng có gán ghép tình cảm của tao đối với Hạ Bạch thành tình yêu nam nữ, thích của tao dành cho cậu ấy không nhỏ mọn như vậy. Còn nữa, tao ở bên Hạ Bạch, không phải là muốn kết hôn với cậu ấy, tao không xứng với cậu ấy. 】
Cậu ta chỉ là người giống như tên hung thủ ở Lâu đài Hoa Hồng Đỏ kia, còn Hạ Bạch chính là gia đình ở tòa lâu đài nọ.
Bọn họ không hiểu tên hung thủ kia, nhưng cậu ta lại hiểu.
Cậu ta hiểu lúc ấy tên hung thủ kia đã mang theo bao nhiêu dũng khí để bước đến trước mặt gia đình nọ.
Cậu ta biết lúc tên hung thủ kia hỏi gia đình nọ có thể ôm mình một cái hay không, trong lòng người đó đã khô cằn biết bao, người đó đang cầu xin bọn họ hãy cứu mình.
Bọn họ đã không ôm người đó, vậy cho nên người đó mới giết cả gia đình bọn họ.
Nhưng Hạ Bạch đã cho “ôm” cậu ta, đã đưa tay ra kéo cậu ta lên, cứu mạng cậu ta, vậy cho nên cậu ta không thể, không thể giết bọn họ.
【 Sao cậu lại không xứng với cậu ta? Hiện tại cậu là một trong những người chơi lợi hại nhất. Bây giờ là thời đại của trò chơi, sớm đã không còn là thời đại nhìn vào học vấn nhìn vào kinh tế rồi, hơn nữa cậu và Hạ Bạch đều là người…… 】
Vưu Nguyệt ngắt lời nó: 【 Mày không hiểu. 】
Hệ thống giống như bị chặn họng, đột nhiên im bặt.
Qua một hồi lâu nó mới bộc phát ra một câu mang theo cảm xúc rõ ràng, 【 Tôi hiểu! Tôi hiểu rõ con người nhất! 】
……
Hạ Bạch đưa Lăng Trường Dạ đến cửa khách sạn.
Lăng Trường Dạ nhìn cậu, ánh mắt mang theo ý cười, “Đã danh chính ngôn thuận rồi, lần này có thể dẫn em đi rồi chứ?”
Hạ Bạch chớp chớp mắt, “Xác định quan hệ trong ngày đã đi gặp cha mẹ người nhà, vậy em sẽ ngại lắm.”
Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm lấy tay mình, “Em còn biết ngại à?”
Hạ Bạch vẫn nắm lấy tay anh, không buông ra, “Em cũng không biết mình lại thích nắm tay như vậy, trước khi vào trò chơi nắm một cái, bây giờ lúc nào cũng muốn nắm tay đội trưởng.”
Lăng Trường Dạ: “……”
Lần đầu tiên yêu đương, nghe được những lời như vậy, bỗng có chút hốt hoảng.
Anh cũng không ngờ cái bao bẩn bẩn này* lại thẳng thắn như vậy, còn biết làm nũng.
*Chú thích: Cái bao bẩn bẩn là Bánh sừng bò socola, vì bên ngoài bánh có phủ một lớp bột socola, lúc ăn bánh sẽ bị dính bột socola lên tay, miệng và người, vậy nên nó còn có tên là cái bao bẩn bẩn. (Theo Baidu)
Hạ Bạch: “Nếu như không phải là ngày giỗ của chú, em thật sự muốn để đội trưởng dắt em đi.”
Lăng Trường Dạ hỏi: “Dắt đi đâu?”
Hạ Bạch: “Đi đâu cũng được, đi lang thang cũng được.”
Lăng Trường Dạ chịu thua, đưa tay ôm lấy Hạ Bạch đang tha thiết nhìn mình.
Hạ Bạch ở trong ngực anh hít một hơi, ngửi thấy mùi hương chỉ thuộc về Lăng Trường Dạ, mà cậu cũng không hề xa lạ với mùi hương này, “Đội trưởng, bây giờ em lại bắt đầu thích ôm rồi.”
Lăng Trường Dạ dịu dàng thỏa mãn vuốt vuốt mái tóc xoăn bồng bềnh của Hạ Bạch, lại nắm lấy tay còn lại của cậu, “Thật trùng hợp, anh cũng rất thích.”
“Tôi cá một lá Trấn Thi Phù, chắc chắn bọn họ đã bí mật yêu nhau từ lâu rồi, đây tuyệt đối không phải là trạng thái vừa mới xác định quan hệ.” Hoa Hạo Minh đứng sau cánh cửa vừa nói vừa chụp ảnh.
Lận Tường hùa theo, “Tôi cá một triệu, sao có thể vừa mới xác định quan hệ đã nắm tay ôm ôm ấp ấp thế kia, Hạ Bạch ngây thơ như vậy, tuyệt đối không thể nào.”
Hoa Hạo Minh quay đầu nhìn cậu ta, “Mới một triệu? Một tấm Trấn Thi Phù còn không tới một triệu sao?”
“Hả? Có một triệu sao? Tôi thấy Hạ Bạch tùy tiện cho tôi mấy lá, tưởng nó không đáng giá như vậy.” Lận Tường ra vẻ mơ hồ nói.
Hoa Hạo Minh: “…… Cậu ta tùy tiện cho cậu?”
“Khoan đã.” Tỉnh Duyên cắt ngang bọn họ, “Hai người đều có Trấn Thi Phù? Là Trấn Thi Phù lợi hại của Hạ Bạch hả?”
“……”
Lận Tường vội vàng nói: “Cậu mau xem thử trong lòng bọn họ đang nghĩ cái gì.”
“Sao tôi có thể vô cớ xem lời nói trong lòng đội trưởng và Hạ Bạch được chưa?” Tỉnh Duyên nói: “Suy nghĩ trong lòng Hạ Bạch là rất thích đội trưởng, còn suy nghĩ trong lòng đội trưởng là muốn đưa Hạ Bạch đi khắp thế gian.”
“……”
Hoa Hạo Minh: “Mùi vị yêu đương chua lè chua loét.”
Lận Tường: “Mùi vị chua lè chua loét màu được ủ từ rất lâu rồi.”
Tỉnh Duyên: “Đừng nói nữa đừng nói nữa, Hạ Bạch tới rồi!”
Hoa Hạo Minh: “Căng thẳng cái gì, lẽ ra chúng ta phải hỏi cậu ta mới đúng, yêu đương mà giấu giếm chúng ta làm gì.”
Lận Tường: “Đúng đúng đúng, tôi cũng muốn hỏi bọn họ là bắt đầu yêu nhau từ khi nào, tại sao Hạ Bạch lại thích Đội trưởng Lăng.”
Tiếc là Hạ Bạch không cho bọn họ cơ hội, lúc đi ngang qua, cậu đần mặt liếc nhìn bọn họ một cái rồi khẽ nhíu mày, bỏ đi mất.
Ba người: “?”
Cậu ta nhíu mày cái gì!
Hoa Hạo Minh lập tức gửi ảnh hai người ôm nhau cho Dương Mi, cứ tưởng sẽ khiến Dương Mi biến thành gà con gào thét, không ngờ Dương Mi cũng chẳng thèm trả lời hắn.
Hoa Hạo Minh: [?]
Hoa Hạo Minh: [Ảnh không gửi được sao? Cậu không nhìn thấy hai người đó ôm nhau à?]
Dương Mi vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt đáp lại một câu: [Nhìn thấy rồi.]
Hoa Hạo Minh càng thêm chắc chắn, hai người này chắc chắn đã ở bên nhau từ lâu rồi, ngay cả Dương Mi cũng biết.
Cùng lúc đó, Hạ Bạch nhận được điện thoại của Dương Mi, “Aaaa cậu và đội trưởng ở bên nhau rồi! Tôi biết ngay là hai người có gian tình mà aaaa!”
“Hai người ở bên nhau khi nào? Hai người còn ôm nhau nữa aaaaa! Cái vóc dáng này, cái chiều cao chênh lệch này aaaa!”
“Hai người đã làm chưa? Thế nào rồi? Tôi đến ngay đây, em trai ngoan, nhất định phải kể cho tôi nghe rõ ràng mọi chuyện đấy!”
Hạ Bạch mặt không chút cảm xúc vội vàng cúp điện thoại.
Đầu óc toàn là yêu đương, trong đầu toàn là những thứ đen tối, không biết nắm tay và ôm có gì hay ho.
Hạ Bạch vừa đi ra khỏi cửa, Nhị Oa đã dang hai tay chạy ra ngoài, mang theo một đường cánh hoa màu trắng.
Nhìn bộ dạng đáng yêu lại bám người của cậu nhóc, Hạ Bạch cảm thấy Nhị Oa là người chu đáo nhất Đội Tấn Công, cậu đưa tay bế Nhị Oa lên, nhìn thấy một bông hoa trên tai Nhị Oa lại ánh lên một tầng phấn hồng.
Cậu còn chưa kịp hỏi, Nhị Oa đã giơ điện thoại lên, đưa cho cậu xem.
Hạ Bạch cứ tưởng trong điện thoại có tin tức quan trọng gì, nhìn qua mới phát hiện, là ảnh cậu và đội trưởng đang ôm nhau trong nhóm chat của Đội Tấn Công.
Hạ Bạch: “……”
Cậu lập tức lướt điện thoại của Nhị Oa, lướt đến chỗ Hoa Hạo Minh đăng ảnh, sau đó nhìn thấy Lăng Trường Dạ gửi một bao lì xì, Nhị Oa còn cướp được, cướp được hơn một vạn.
Hạ Bạch: “……”
Cậu đặt Nhị Oa xuống, đi đến chỗ Tống Lộ nhận lương, cũng gửi một bao lì xì trong nhóm chat.
Hạ Bạch cười híp mắt, cậu cũng rất thích công khai, cũng muốn được mọi người chúc phúc.
Lại một đám người xông ra cướp bao lì xì và chúc mừng.
[Chúc mừng đội trưởng, cuối cùng anh cũng thoát khỏi kiếp độc thân rồi.]
[Chúc mừng Hạ Bạch tuổi trẻ tài cao đã có người yêu.]
[Chúc đội trưởng và Hạ Bạch sớm kết hôn.]
[Chúc đội trưởng và Hạ Bạch vào trò chơi kiếm được đạo cụ có thể sinh con.]
Hạ Bạch: “……”
Cậu gãi gãi cằm, nhịn cười một lúc, cuối cùng cũng bật cười.
Sinh con là chuyện không thể nào, nhưng có thể âm thầm giả vờ Nhị Oa là do đội trưởng sinh ra.
Cậu lại nghĩ đến em gái Tuyết Mộc đã vất vả trong phó bản trò chơi lần này, vội vàng gọi cô bé ra.
Nhị Oa vừa nhìn thấy em gái Tuyết Mộc thì đã nhích lại gần, ngửi ngửi Em gái Tuyết Mộc, trên mặt nó lộ vẻ mờ mịt.
Hạ Bạch kể lại biểu hiện của Em gái Tuyết Mộc trong trò chơi cho Nhị Oa nghe, Nhị Oa rất đau lòng, “Em, dẫn em đi, em có thể mà.”
Cậu nhóc mọc cành cây ra chính là để tết tóc cho em gái Tuyết Mộc, sao có thể để em gái Tuyết Mộc làm những chuyện này, thà rằng để nó dùng cành cây đánh bọn chúng chạy mất.
Cậu nhóc vừa cho em gái Tuyết Mộc uống máu, vừa nói: “Bảo vệ, bảo vệ em gái.”
Em gái Tuyết Mộc uống một chút máu của cậu bé thì như được sống lại, “Không thể chỉ nói suông.”
Nhị Oa lập tức giơ tay bảo đảm, “Làm, làm mà.”
Hạ Bạch: “……”
Cậu cũng không ngờ, Cục Quản Lý Trò Chơi dùng hết mọi cách cũng không thể nào khiến Nhị Oa sử dụng kỹ năng, em gái Tuyết Mộc lại dễ dàng làm được như vậy.
Nhị Oa cuồng em gái, không biết đầu óc thế nào, tóm lại là trông chẳng có chút tiền đồ gì.
Hai đứa nhỏ chơi với nhau, Hạ Bạch cũng không cần phải bận tâm gì nữa.
Mọi người trong Đội Tấn Công đều nghĩ cậu chăm sóc trẻ con rất vất vả, nhưng thực ra Nhị Oa không những không cần cậu chăm sóc, mà còn có thể chăm sóc em gái Tuyết Mộc.
Hạ Bạch nhìn thấy cậu nhóc lại đổi cho em gái Tuyết Mộc một chiếc cốc cà phê xinh đẹp khác, chiếc cốc cà phê này nhìn là biết được đặt làm riêng, trên đó còn có hoa trắng nhỏ và chồi non màu xanh lá của cậu nhóc.
Trái tim cuồng em gái không thèm che giấu luôn.
Sau khi cho em gái Tuyết Mộc vào cốc cà phê, cậu nhóc ôm em gái bắt đầu nở hoa trắng nhỏ.
Hạ Bạch chỉ cần nằm trên giường là được, thỉnh thoảng chỉ bảo một chút, “Đừng chỉ nở hoa trắng nhỏ thôi chứ, chẳng phải muốn bảo vệ em gái Tuyết Mộc sao? Mọc cành cây dài ra đi.”
Dưới ánh mắt chăm chú của em gái Tuyết Mộc, Nhị Oa bắt đầu cố gắng mọc rễ mọc cành.
Em gái Tuyết Mộc nhỏ giọng kể cho cậu nhóc nghe câu chuyện bên trong lâu đài Hoa Hồng Đỏ, không biết có phải Nhị Oa cảm nhận được nguy hiểm và gánh nặng hay không, mà cành cây mọc càng nhanh càng dài hơn, đã bò lên bức tường bên ngoài luôn rồi.
Hạ Bạch nằm càng thêm thoải mái.
Cậu ở trên giường trở mình, nhịn không được bắt đầu nhớ đội trưởng. Không biết anh đang làm gì, có phải đang bận rộn chuyện đám giỗ hay không?
Chuyện đám giỗ thực ra không cần Lăng Trường Dạ phải bận tâm, nhưng lúc này anh thật sự đang rất bận.
Anh vừa lên xe, sau khi không nhìn thấy Hạ Bạch nữa là bắt đầu gọi điện thoại, gọi một mạch cho đến khi về đến nhà. Lúc về nhà đã có một người đến từ rất sớm chờ anh ở đó, “Cậu Lăng.”
Lăng Trường Dạ dẫn ông vào thư phòng, “Ông hãy kể cho tôi nghe tất cả mọi chuyện về trang viên Hoa Hồng Đỏ, càng chi tiết càng tốt, bắt đầu từ lịch sử lâu đời nhất của nó.”
“Lịch sử lâu đời nhất.” Người đàn ông đẩy đẩy kính mắt, “Khu vực hồ Thượng Y nơi trang viên Hoa Hồng Đỏ tọa lạc, ban đầu chỉ có một ngôi làng nhỏ, mảnh đất này được nhà họ Giang mua lại vào năm năm trước, dự định xây dựng một khu biệt thự cao cấp, tích hợp dưỡng sinh, nghỉ dưỡng và sinh sống làm một. Ban đầu trang viên Hoa Hồng Đỏ là trang viên kiểu mẫu do nhà họ Giang xây dựng, bọn họ định tự mình ở, sau đó chuỗi góp vốn của nhà họ Giang gặp vấn đề, trang viên đang trong quá trình trang trí cũng bị dừng thi công.”
“Đương nhiên, việc trang viên này dừng thi công cũng có liên quan đến chuyện có người chết khi đang trang trí, nếu không thì dù nhà họ Giang có gặp vấn đề về vốn cũng có thể trang trí cho xong.”
Người chết khi đang trang trí chính là những người bị cuốn vào trò chơi.
Lăng Trường Dạ hỏi: “Trang viên không có tiền thân?”
Người đàn ông lắc đầu, “Không có, trước khi trang viên được xây dựng chỉ là một bãi đất trống ở bên cạnh ngôi làng cũ.”
Lăng Trường Dạ tiếp tục hỏi: “Vậy còn ngôi làng kia? Tình hình kinh tế thế nào? Xung quanh có trại trẻ mồ côi, biệt thự, nhà lầu gì không, có từng xảy ra vụ án mạng nào không?”
Người đàn ông cảm thấy câu hỏi này của Lăng Trường Dạ có chút kỳ quái, nhưng ông không nói nhiều không hỏi nhiều, nghiêm túc trả lời câu hỏi của Lăng Trường Dạ, “Ngôi làng đó rất nghèo, cho nên lúc đó di dời rất thuận lợi, không có trại trẻ mồ côi, đều là nhà trệt, ngay cả nhà lầu hai tầng cũng không có. Thực ra mảnh đất này nhà họ Giang chọn không tính là tốt, vị trí có hơi hẻo lánh, chỉ có ưu điểm là môi trường sinh thái tốt.”
“Còn về vụ án mạng, tôi chưa từng nghe nói qua.”
Lăng Trường Dạ tựa trán mình lên hai tay đang khoanh lại, khẽ “Ừm” một tiếng.
Không nghe ngóng được gì bất thường ở trang viên Hoa Hồng Đỏ, anh cũng không thất vọng lắm, anh đoán hiện thực nơi này hẳn là chưa từng xảy ra án mạng, nếu không thì sẽ không được nhà họ Giang chọn làm nơi ở.
Chỉ là, chuyện anh muốn điều tra quá quan trọng, anh không thể bỏ qua bất kỳ nơi nào.
Trong trò chơi, khi nhìn thấy tình hình trên gác mái, anh đã nghĩ đến Hạ Bạch.
Thi thể người nhà được khâu vá lại cẩn thận, chỉ riêng điểm này cũng đủ khiến anh nghĩ đến Hạ Bạch rồi.
Người ta thường nói con người có giác quan thứ sáu, nếu thật sự có giác quan thứ sáu, thì giác quan thứ sáu của anh nhất định rất mạnh.
Từ nhỏ trực giác của anh đã rất chuẩn, cũng rất nhạy bén, là một loại nhạy bén không cách nào giải thích với người khác được. Giống như năm đầu tiên ba anh mới mất tích, tất cả mọi người đều cho rằng ba anh đã chết, chỉ có anh kiên trì cho rằng ba mình chưa chết, người khác hỏi anh tại sao lại kiên trì như vậy, anh cũng không nói rõ được.
Hạ Bạch không thể nào chấp nhận cái chết của ông nội, giữ lại thi thể của ông nội. Không muốn cô đơn một mình, cũng coi Hỉ Thần là người nhà, viết tên họ vào gia phả.
Anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Hạ Bạch thỉnh thoảng lại mở quan tài ra, ở bên cạnh các Hỉ Thần.
Anh cũng có thể tưởng tượng ra cậu bé trong tòa lâu đài kia, cậu bé đó đã ghép từng mảnh thi thể người thân bị chặt đứt rời rạc lại với nhau, đặt những thi thể bị khâu vá lộn xộn đó ngồi lại gần nhau, sau đó ngồi cùng bọn họ trên gác mái nọ.
Lúc đó anh đã nghĩ, người này có quan hệ gì với Hạ Bạch hay không, vậy nên đã nghĩ đến phương pháp tìm kiếm manh mối bằng cách nói chuyện với người trong gương.
Khi biết cậu bé kia gọi là Tiểu Bạch, cảm giác này càng thêm mãnh liệt.
Khi nghe thấy Hạ Bạch nói, em ấy nhìn thấy chính bản thân mình lúc nhỏ trong gương, anh gần như có thể khẳng định, trò chơi này có liên quan đến Hạ Bạch.
Vừa đúng lúc Hạ Bạch không có ký ức trước mười hai tuổi, cũng không có bố mẹ, thực sự quá trùng hợp.
Rất nhiều người chơi đều biết, địa đồ trò chơi thông thường đều được cải biên dựa theo cậu chuyện có thực, thậm chí còn có thể tìm thấy dấu vết của một số nhân vật trong trò chơi ở hiện thực.
Bất kể có phải là anh suy nghĩ nhiều hay không, anh cũng nhất định phải điều tra rõ ràng chuyện này.
Trong lúc suy nghĩ về chuyện này, những người Lăng Trường Dạ gọi điện thoại cũng đã lần lượt đến, có người của nhà họ Lăng, có người của công ty, cũng có người của các bộ phận trong Cục Quản Lý Trò Chơi.
“Tôi mời mọi người đến đây là có chuyện muốn nhờ giúp đỡ.” Lăng Trường Dạ nói: “Nhờ mọi người giúp tôi điều tra một người, cậu ấy tên là Kỷ Bạch, có thể cậu ấy có liên quan đến một vụ án mạng, vụ án mạng này có thể đã được báo cáo, cũng có thể vì một số nguyên nhân nào đó bị ém xuống.”
Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, bổ sung thêm một số thông tin, “Khi vụ án mạng xảy ra, có thể cậu ấy khoảng mười mấy tuổi. Hiện tại có thể khoảng mười chín tuổi, về điểm này thì tôi không chắc chắn.”
Cả căn phòng lập tức đồng ý, có người lấy máy tính xách tay và điện thoại di động ra bắt đầu điều tra ngay tại chỗ.
Một người của Bộ Thông Tin hỏi: “Đội trưởng Lăng, ngài có ảnh không? Nếu có ảnh thì tôi có thể trực tiếp quét tìm kiếm trong hệ thống của Bộ Thông Tin, hệ thống này kết nối với hệ thống của rất nhiều bộ phận, chỉ cần có ghi chép thân phận, chỉ cần có tiền án tiền sự thì tôi đều có thể điều tra ra được.”
Lăng Trường Dạ hỏi: “Có thể xóa lịch sử tìm kiếm không?”
“Có thể, ngài yên tâm, sẽ không bị người ngoài phát hiện.”
Lăng Trường Dạ im lặng vài giây, sau đó mới gửi một bức ảnh cho anh ta.
Hết chương 101.
