Chương 104: Hạ Bạch ( Phần 4 )

 

Chương 104: Hạ Bạch ( Phần 4 )

 

【 Tôi ở trong viện sau núi, nhìn thấy một đứa bé toàn thân đầy máu, nó gần như không đứng vững, phía sau còn đi theo mấy cỗ thi thể.

 

Nó đã sắp ngã quỵ rồi, nhưng vẫn không cho phép bất kỳ ai đụng vào thi thể phía sau, khi ngất xỉu, nó vẫn nắm chặt tay một thi thể.

 

Lão Tiền, chắc chắn là ông hiểu được tôi mà, chắc chắn là ông hiểu được cảm giác của tôi khi nhìn thấy cảnh tượng đó, bởi vì ông cũng là Cản Thi Nhân, thời trẻ vì cản thi mà rong ruổi khắp nơi, ông cũng bị thời đại này ép buộc phải từ bỏ kế sinh nhai, nhưng nó không chỉ là kế sinh nhai.

 

Lão Tiền à, ông có còn nhớ rõ tâm nguyện ban đầu của Cản Thi Nhân chúng ta không? Không ngại ngàn dặm xa xôi, đưa người về cố hương. Nhìn thấy nó, tôi như nhìn thấy chính mình thời còn trẻ, nhìn thấy tâm nguyện thuở ban đầu.

 

Vậy cho nên, tôi đã đưa thằng bé về nhà, tôi cũng mang theo cả những thi thể bất thường kia về nhà, vì vậy tôi phải bán cả gia sản, suýt chút nữa đã bán cả cái viện này để chữa trị cho nó, coi nó như cháu ruột của mình.

 

Tôi không dám nói chuyện này cho lão Vương biết, ông ấy là người rất chính trực, trên người Tiểu Bạch có quá nhiều bí mật không thể giải thích được, tôi sợ cuối cùng lão Vương sẽ làm gì đó với thằng bé.

 

Hình như Tiểu Bạch là Cản Thi Nhân, khi thằng bé ngất xỉu, trong tay vẫn nắm chặt một Chu Sa Bút, thỉnh thoảng sẽ vô thức vẽ bùa. Nó mang theo năm thi thể, giống như thằng bé đang cản thi vậy.

 

Thế nhưng, thằng bé không phải là Cản Thi Nhân bình thường, những thi thể kia có thể động, có thể bảo vệ nó, tính đến nay thì tôi đã nhặt được nó khoảng ba bốn tháng rồi, nhưng những thi thể đó vẫn chưa có chút dấu hiệu mục nát nào.

 

Trên người thằng bé nhất định là có bí mật lớn nào đó, nhưng hiện tại tôi chỉ muốn nó bình an khỏe mạnh trưởng thành. Nếu có một ngày, thằng bé phát hiện ra bí mật và nó cũng muốn vén bức màn bí mật kia, hy vọng ông có thể giúp đỡ nó.

 

Ông hãy nói cho nó biết, Chu Sa Bút là của nó, thằng bé đã nắm chặt trong tay mình, hẳn là vật rất quan trọng với nó, khi nó nằm trên giường cũng thường vẽ gì đó vào khoảng không trước mặt, tôi đã dạy nó vẽ hai lá bùa, đó là lúc thằng bé đang ngủ say, vô thức vẽ ra. Thằng bé vẽ rất nhiều, tiếc là tôi chỉ học được có hai lá.

 

Ông hãy nói cho nó biết, Hỉ Thần trong nhà không phải là do tôi nhặt được khi còn trẻ, mà là đi theo phía sau nó, hẳn là thằng bé đã liều mạng mang ra từ nơi nào đó, nó rất lo lắng, rất nhiều lần nó nói mê, những gì nó nói đều có liên quan đến thi thể, vừa tỉnh lại thì nhìn về phía thi thể, nhìn thấy mới yên tâm ngủ lại.

 

Ông hãy nói cho thằng bé biết, khi nó ngủ say, hai chữ nó lẩm bẩm nhiều nhất chính là “Trò chơi” và “Về nhà”, tôi nghe ra được từ miệng thằng bé, trong tên nó hẳn là có chữ “Bạch”.

 

Ông hãy nói cho thằng bé biết, tôi không nói cho nó biết là vì muốn nó có thể trưởng thành như một người bình thường.

 

Nếu không phải thằng bé hỏi, ông nhất định phải thay tôi giữ bí mật này, giữ bí mật chính là bảo vệ thằng bé.

 

Bí mật này, có lẽ cả đời này tôi cũng không biết được, kỳ thật tôi cũng không muốn biết, nhìn thằng bé khỏe mạnh lớn lên từng chút từng chút một, tôi cũng quên mất những chuyện giống như ác mộng kia, chỉ cảm thấy an tâm hạnh phúc, quả nhiên, người già rồi đều muốn có cháu, đúng rồi, Lão Tiền à, khi nào thì ông có cháu?

 

Nếu ông không có cháu, về sau để Tiểu Bạch tiễn đưa ông cũng được. Hahaha….

 

Lão Tiền à, không biết cả đời này chúng ta còn có thể gặp lại nhau hay không, hy vọng ông sống lâu trăm tuổi, nói không chừng ông còn có thể thay tông nhìn thấy bí mật của Tiểu Bạch, có lẽ sẽ giống như chúng ta thời trẻ, nồng nhiệt và ly kỳ.

 

Chúc bằng hữu an khang thuận lợi.

 

Bạn già của ông, Hạ Kiến Xuân.】

 

Hạ Bạch xem xong bức thư, mãi một hồi lâu sau vẫn không nói gì, Lăng Trường Dạ cũng vậy.

 

Trước kia anh cho rằng Hạ lão gia tử là một người chơi lợi hại, không màng danh lợi quyền thế, dẫn theo cháu trai sống một cuộc sống nhàn nhã ở nông thôn, anh rất hâm mộ cuộc sống ung dung tự tại và phóng khoáng của ông. Bây giờ biết được ông ấy không phải người chơi, anh càng thêm kính nể và cảm kích vô cùng.

 

Một Cản Thi Nhân bị thời đại bỏ rơi, chấp nhận hiện thực, chuẩn bị an hưởng tuổi già, lại nhìn thấy tâm nguyện ban đầu trên người một cậu bé kỳ lạ, coi cậu bé đó như mạng của mình, lấy thân phận một người bình thường, ở cái tuổi đáng lẽ phải an nhàn tuổi già, lại bảo vệ thiếu niên khỏe mạnh trưởng thành.

 

Không biết lúc đó ông đã đưa Hạ Bạch ngất xỉu về nhà như thế nào, lại đưa những thi thể kia về nhà như thế nào.

 

Chỉ biết rằng, nếu không có ông cho Hạ Bạch một nơi nương tựa, không có ông bán cả gia sản đưa Hạ Bạch chạy chữa khắp nơi, có lẽ Hạ Bạch đã không sống đến tận bây giờ.

 

Lão Tiền nói: “Lúc đó tôi nhìn thấy bức thư này, chỉ cảm thấy thân thế của cháu hẳn là rất ly kỳ, về sau, khi trò chơi xuất hiện, tôi bị cuốn vào trò chơi, lúc đó mới biết được, thân thế kỳ lạ của cháu có thể vượt xa so với tưởng tượng của tôi lúc đó. Lão Hạ nói, lúc cháu ngủ say, trong miệng có nhắc đến trò chơi, trò chơi này và trò chơi hiện tại của chúng ta nhất định là có liên quan, đúng không?”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Ngài có suy nghĩ gì không?”

 

Lão Tiền hỏi kỹ năng của Hạ Bạch trước tiên, Hạ Bạch cũng không giấu giếm, nói rõ ràng cho ông biết.

 

Lão Tiền nói: “Các cậu đều biết kỹ năng linh hồn là ràng buộc với linh hồn, cho dù Hạ Bạch có vào trò chơi bao nhiêu lần thì kỹ năng vẫn là như vậy. Mấy thi thể đi theo sau cháu lúc đó, hẳn là người chơi mà cháu dùng kỹ năng “Người Nhặt Thi” mang ra từ trong trò chơi, còn Chu Sa Bút kia cũng là đạo cụ kỹ năng cháu có được trong phó bản trò chơi lúc đó.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Trò chơi trong miệng Hạ Bạch lúc đó và trò chơi hiện tại hẳn là có liên quan với nhau. Nhưng lúc đó em ấy không có điện thoại di động, cũng không có app trò chơi. Những người thường xuyên chơi trò chơi đều biết có đợt thử nghiệm nội bộ, sau khi thử nghiệm nội bộ xong thì trò chơi mới được chính thức phát hành.”

 

“Đội trưởng, ý của anh là, em và Hỉ Thần bọn họ đều là những người bị trò chơi bắt đi thử nghiệm nội bộ sao?” Hạ Bạch hỏi.

 

“Đây là suy đoán của anh. Trước khi trò chơi chính thức phát hành trên toàn thế giới, nó đã bắt một số người đi thử nghiệm nội bộ. Thử nghiệm nội bộ và trò chơi hiện tại không giống nhau, lúc đó bọn em không có điện thoại di động, trò chơi cũng không xuất hiện ở thế giới thực, bọn em ở trong không gian trò chơi, vào rất nhiều trò chơi, có thể em là người duy nhất vượt qua tất cả các trò chơi.” Lăng Trường Dạ nói.

 

“Trong đợt thử nghiệm nội bộ đó, em đã có được kỹ năng linh hồn “Người Nhặt Thi” và Chu Sa Bút. Sau khi em thông quan và rời khỏi trò chơi, trò chơi được tối ưu hóa hoàn thiện, chuẩn bị xuất hiện trên diện rộng, không thể để em giữ lại ký ức về trò chơi, vậy nên đã xóa sạch ký ức của em trước mười hai tuổi.”

 

“Mấy năm sau, trò chơi được hoàn thiện và xuất hiện chính thức, em lại một lần nữa tiến vào trò chơi, lại có được kỹ năng linh hồn này.”

 

Hạ Bạch nhớ lại, khi cậu vượt qua phó bản trò chơi đầu tiên, sắp nhận được phần thưởng của trò chơi, hệ thống trò chơi đã quét hình cậu, có một lúc đã dừng lại khó hiểu, có thể là có liên quan đến chuyện này.

 

Cậu hỏi: “Mỗi lần các anh tiến vào trò chơi, ngoại trừ giọng nói lạnh lùng cứng nhắc của hệ thống, còn có giọng nói nào rất tình cảm, gọi tên chào đón các anh không?”

 

Cả Lăng Trường Dạ và Lão Tiền đều nói: “Không có.”

 

Hạ Bạch siết chặt nắm tay, nói: “Em có, từ phó bản trò chơi thứ hai trở đi, lúc bắt đầu và kết thúc đều có.”

 

Lăng Trường Dạ: “Xem ra trong trò chơi, em quả thật rất đặc biệt.”

 

Lúc bọn họ đang nói chuyện thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

 

Lão Tiền bất mãn nói: “Lại là ai nữa? Có còn để cho người ta yên ổn dưỡng già hay không?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Để tôi đi xem.”

 

Người đến là Dương Nghi.

 

Trước khi lên máy bay, Hạ Bạch đã gửi địa chỉ của Lão Tiền cho hắn ta, anh ta chỉ đến trễ hơn bọn họ nửa tiếng, tự mình lái xe đến đây.

 

Lăng Trường Dạ dẫn Dương Nghi vào.

 

Hạ Bạch nói: “Vừa hay, theo như đã hẹn, anh phải nói cho tôi biết bí mật của Thánh Du Công Hội, nói ở đây, ông ấy biết thật giả, tôi cũng không cần lo lắng anh lừa tôi.”

 

Lão Tiền: “. . . . . . Cháu đúng là biết cách lợi dụng người khác.”

 

Dương Nghi là người rất giữ lời hứa, vì nghiên cứu khoa học của mình, hắn ta có thể phản bội Thánh Du Công Hội không chút do dự gì, mở miệng liền nói: “Hội trưởng của chúng tôi là một hoạt tử nhân.”

 

Trước đó Hạ Bạch đã nghe Lão Tiền nói qua, nhưng Lão Tiền nói hội trưởng của bọn họ là người chết, vẫn luôn nằm im, lý do ông ta có thể được Thánh Du Công Hội tôn làm hội trưởng là bởi vì bọn họ có thể cảm nhận được những việc liên quan đến trò chơi từ trên người ông ta.

 

Cảm nhận được điều mấu chốt nhất chính là, trò chơi là thứ mà con người không thể chống lại, chính vì vậy, rất nhiều người chơi của Thánh Du Công Hội mới ủng hộ trò chơi như thế.

 

Dương Nghi nói cụ thể hơn, “Phó hội trưởng của Thánh Du Công Hội – 【 Thông Linh Giả 】, thông linh không phải là linh dị, mà là linh hồn sâu thẳm nhất của con người, hắn ta cảm nhận được rất nhiều chuyện về trò chơi từ trên người hội trưởng, về sau đều được chứng minh là chính xác, hội trưởng giống như người chết, giống như là nhà tiên tri của trò chơi, là thánh nhân của Thánh Du Công Hội.”

 

Hạ Bạch nhìn về phía Lão Tiền, Lão Tiền bất đắc dĩ gật đầu, đồng thời còn nói thêm một câu: “【 Thông Linh Giả 】 rất mạnh, kỹ năng của hắn ta rất nghịch thiên, thoạt nhìn thì giống như có thể thông linh với cả người chết, đương nhiên hội trưởng của chúng tôi không phải người chết bình thường.”

 

Lăng Trường Dạ đột nhiên lên tiếng, “Hội trưởng của các người không phải là người chết bình thường, mà giống như Hỉ Thần của Hạ Bạch chứ gì?”

 

Lão Tiền giống như đột nhiên bị người ta bóp cổ.

 

Dương Nghi không hiểu, “Ý là sao?”

 

Lăng Trường Dạ không nói, chuyện này anh không có quyền quyết định có nên nói cho hắn ta biết hay không.

 

Hạ Bạch hỏi: “Cái máy dò ra vấn đề của tôi đâu, anh có mang theo chứ?”

 

Dương Nghi nói: “Đương nhiên là tôi có mang theo, nó ở ngay trên xe của tôi.”

 

Hạ Bạch: “Nếu anh muốn, có thể lấy ra kiểm tra lại cho tôi, tôi có thể phối hợp với anh.”

 

Đương nhiên là Dương Nghi rất muốn, hắn ta lập tức đi ra xe, ôm cái máy vào.

 

Máy móc lại được Dương Nghi cải tiến, biến thành máy dò có hình dạng như cái vợt cầu lông, trên cán có một màn hình tinh thể lỏng.

 

Kiểm tra rất đơn giản, chỉ cần Hạ Bạch ngồi ở đó, để cái máy quét qua quét lại hai lần từ trước ra sau, từ trên xuống dưới, “Tít” một tiếng, trên màn hình tinh thể lỏng hiện lên một con số.

 

“Cái máy này chắc chắn rất đáng tin, từ Cục Quản Lý Trò Chơi đến Thánh Du Công Hội, tôi đã thử nghiệm trên tổng cộng 568 người chơi, không có ai có vấn đề.”

 

Dương Nghi chỉ vào con số hiển thị trên máy móc, nói: “Con số này, mọi người có thể hiểu đơn giản là giá trị ô nhiễm trò chơi, có liên quan đến năng lượng trò chơi mà chúng tôi đã kiểm tra được, số lần vào trò chơi càng nhiều, giá trị năng lượng càng cao, chắc chắn là Hạ Bạch có vấn đề, với giá trị này, ít nhất cậu phải trải qua hơn hai trăm lần hạ phó bản trò chơi cỡ nhỏ mới có thể đạt được.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Để tôi thử xem.”

 

Số liệu của Lăng Trường Dạ thấp hơn Hạ Bạch rất nhiều.

 

Dương Nghi nói: “Anh hẳn là đã vào phó bản trò chơi cỡ nhỏ khoảng từ 40 đến 60 lần, bởi vì anh đã từng vào địa đồ trò chơi lớn, cho nên phạm vi mới không được chính xác như thế.”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Đúng vậy.”

 

Dương Nghi từng là phó viện trưởng Viện Nghiên Cứu, muốn biết trước Lăng Trường Dạ đã chơi trò chơi bao nhiêu lần cũng không khó, Lão Tiền cũng thử một lần, phạm vi vẫn rất chính xác.

 

Hạ Bạch triệu hồi ba thi thể của mình ra, cậu nói: “Tôi thử lại một lần nữa.”

 

Không tính ba thi thể, số liệu của Hạ Bạch có thấp hơn một chút, nhưng chỉ một chút thôi, không đến một phần nghìn, số liệu của cậu vẫn có thể ứng phó với việc đã vào trò chơi hơn hai trăm lần.

 

Dương Nghi nói: “Thấy chưa, số liệu của cậu chắc chắn có vấn đề.”

 

Hạ Bạch: “Vậy thì có lẽ máy móc thật sự không có vấn đề, chắc là tôi đã từng trải qua rất nhiều phó bản trò chơi.”

 

Dương Nghi: “Ý cậu là sao? Không phải cậu mới bị cuốn vào trò chơi không lâu sao?”

 

Hạ Bạch hỏi: “Tôi có thể tin tưởng anh chứ?”

 

Dương Nghi: “Cả đời này tôi chỉ muốn nghiên cứu trò chơi, chỉ muốn công phá trò chơi mà sống, không có bất kỳ lợi ích nào khác.”

 

Hạ Bạch suy nghĩ một chút rồi đem chuyện bọn họ vừa mới thảo luận nói cho hắn ta biết, cũng đưa bức thư của ông nội cho hắn ta xem.

 

Dương Nghi còn kích động hơn cả bọn hắn, xem đi xem lại mấy lần, lúc xem thư, còn nhìn Hạ Bạch mấy lần, “Chẳng trách, chẳng trách! Tôi đã nói máy móc của tôi không có vấn đề rồi mà! Tôi đã nói rồi mà!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hạ Bạch đưa cho hắn ta một cái túi nhỏ, “Bên trong có tóc và máu của tôi, anh có thể nghiên cứu ra được càng nhiều càng tốt.”

 

Dương Nghi nhận lấy, “Vừa rồi Lăng Trường Dạ nói hội trưởng giống Hỉ Thần, là nói ông ta cũng là người chơi được Hạ Bạch mang ra, chết trong đợt thử nghiệm nội bộ của trò chơi sao?”

 

“Tôi đoán là như vậy.” Lăng Trường Dạ nói: “Vừa mới từ trong trò chơi ra, trong đầu Hạ Bạch cũng có thông tin trò chơi, là sau khi em ấy bị bệnh mới kỳ quái mất trí nhớ, mới quên hết tất cả mọi thứ liên quan đến trò chơi. Hội trưởng của các người là người chơi đã trải qua đợt thử nghiệm nội bộ, trong linh hồn vẫn còn sót lại rất nhiều thông tin trò chơi, vậy cho nên 【 Thông Linh Giả 】 mới có thể lấy được nhiều thông tin trò chơi từ chỗ ông ta.”

 

“Có thể ông ta cũng giống như những người chơi khác, là thi thể người chơi được Hạ Bạch dùng kỹ năng của mình mang ra, cũng có thể là giống như Hạ Bạch, sống sót từ trong trò chơi ra, nhưng lại hấp hối, không có ai cứu nên đã chết.”

 

Mấy người nhìn về phía Lão Tiền, người có khả năng biết rõ chân tướng nhất.

 

Chuyện đã đến nước này, Lão Tiền cũng không còn gì giấu diếm bọn họ nữa, “Ban đầu quả thật hội trưởng là do 【 Thông Linh Giả 】 phát hiện, lúc đầu hắn ta chỉ phát hiện thi thể không bị thối rữa, sau đó vào trong trò chơi có được kỹ năng thông linh, hắn ta đã thử sử dụng kỹ năng lên thi thể hội trưởng, mới cảm nhận được nội dung của trò chơi.”

 

Nói như vậy, hội trưởng của Thánh Du Công Hội rất có thể chính là thi thể người chơi được Hạ Bạch mang ra, chỉ là lúc đó Hạ Bạch đã sắp không chống đỡ nổi nữa, làm rơi mất một người, có lẽ chính bản thân cậu cũng không cảm nhận được.

 

Hạ Bạch nói: “Tôi muốn gặp hội trưởng của các người.”

 

Hỉ Thần nhà cậu đều đã biến mất, chỉ còn lại một người được thờ phụng ở Thánh Du Công Hội.

 

Lão Tiền nói: “Tôi không có quyền hạn này, chỉ có phó hội trưởng mới có, cháu đi tìm 【 Thông Linh Giả 】 đi.”

 

Dương Nghi: “Cậu đi tìm Vưu Nguyệt là được rồi, chỉ cần cậu mở miệng, chẳng lẽ cậu ta còn không dẫn cậu đi gặp sao?”

 

“Cái gì?” Lão Tiền lập tức ngồi thẳng người, “Vưu Nguyệt và Hạ Bạch quan hệ tốt như vậy hả?”

 

Hạ Bạch đần mặt ra không muốn nói chuyện.

 

Bọn họ đã nói cho hắn ta biết nhiều như vậy, Dương Nghi cũng không ngại nói thêm cho bọn họ một chút, “【 Thông Linh Giả 】 đã từng sử dụng kỹ năng lên người Vưu Nguyệt, nhìn thấy trong linh hồn cậu ta hầu như đều là Hạ Bạch.”

 

“. . . . . . .”

 

Hạ Bạch rất khó chịu với kỹ năng 【 Thông Linh Giả 】này, chẳng phải là bản nâng cấp kỹ năng của Tĩnh Duyên sao, Tĩnh Duyên có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng người khác, còn hắn ta lại có thể nhìn thấy cả linh hồn.

 

“Tôi chỉ là cứu mạng cậu ta một lần, sau đó có chút khế ước thi thể với cậu ta thôi.” Hạ Bạch nhỏ giọng giải thích.

 

Dương Nghi: “Bất kể là vì sao, cậu muốn gặp hội trưởng thì có thể thông qua cậu ta. không phải Hỉ Thần trong nhà cậu vì trò chơi tiếp cận diện rộng mới biến mất sao? Nếu hội trưởng cũng giống như Hỉ Thần, khi trò chơi tiếp cận diện rộng đến trụ sở chính của Thánh Du Công Hội, có lẽ hội trưởng cũng sẽ biến mất, muốn gặp thì phải nhanh lên.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Hạ Bạch còn phải về đi học, hay là cuối tuần rồi nói sau.”

 

“. . . . . .”

 

Đã đến lúc nào rồi, còn nghĩ đến chuyện đi học nữa.

 

Lão Tiền nói: “Được rồi được rồi, các cậu mau đi đi, đừng làm phiền tôi dưỡng lão nữa. Xin đấy, cứ để tôi an hưởng tuổi già đi, đây không còn là thời đại của chúng tôi nữa rồi, chuyện cứu vớt thế giới gì đó, mấy người trẻ các cậu cứ làm đi.”

 

Ông nhìn về phía Hạ Bạch, “Đưa tôi bức thư.”

 

Hạ Bạch đưa bức thư của ông nội cho ông, tưởng rằng ông muốn giữ gìn cẩn thận.

 

Ai ngờ Lão Tiền cầm lấy bức thư, đi đến giữa cửa chính nhà chính, móc bật lửa ra, đốt bức thư trước mặt bọn họ.

 

Ngọn lửa nuốt chửng một góc bức thư, rất nhanh đã thiêu rụi toàn bộ bức thư, biến thành một đống tro tàn, rơi xuống cửa.

 

Một cơn gió thổi qua, bí mật bị chôn vùi cũng theo cơn gió bay đi mất.

 

Lão Tiền ngồi xổm ở đó một hồi lâu không đứng dậy, không biết là đang suy nghĩ cái gì, muốn làm gì.

 

“Lão Hạ, tôi đã không phụ sự giao phó của ông.”

 

“Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi.”

 

Ba người im lặng không nói gì.

 Nhìn bức thư cũng có thể thấy, ông đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần, có thể thấy, mấy năm qua Lão Tiền cất giấu bí mật này trong lòng cũng không được thoải mái như vẻ ngoài, đặc biệt là mấy năm nay trò chơi xuất hiện, toàn thế giới đều đang nghiên cứu trò chơi, tìm kiếm nguồn gốc của trò chơi, nhưng ông vẫn giữ bí mật này, một chữ cũng không nói.

 

Hạ Bạch nói: “Tiền gia gia, cảm ơn ông.”

 

Lão Tiền khoát tay, “Tôi chỉ là không muốn sau khi chết đi bị ông cháu mắng vô dụng, chuyện nhỏ như vậy cũng không làm được. Các cậu không biết đâu, năm đó ông ấy ỷ mình nhiều tuổi, không biết đã mắng tôi bao nhiêu lần, tôi nghe đã muốn phát ngán luôn rồi.”

 

“Không biết Tiểu Bạch có thể tìm được cha mẹ của cháu hay không, nếu như có thể tìm được, tôi xuống đó gặp lão Hạ cũng có thể ngẩng cao đầu, bắt ông ấy cảm ơn tôi thật đàng hoàng mới được.”

 

Hạ Bạch cũng không biết.

 

Hôm nay cậu mới biết được bản thân mình không phải là cháu ruột của ông nội, mới biết được thì ra mình đã từng tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ, biết được nhiều chuyện như vậy, trong lòng cũng không được bình tĩnh như vẻ ngoài, giống như lục bình trôi theo dòng nước, còn chưa bắt đầu nghĩ đến việc trên thế giới này mình có còn người thân hay không, bản thân đến từ nơi nào.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Có thể.”

 

Lão Tiền và Hạ Bạch cùng nhìn về phía anh.

 

“Thật xin lỗi vì không nói trước với em.” Lăng Trường Dạ nói với Hạ Bạch: “Anh vốn định sau khi chuyện này chắc chắn rồi sẽ nói cho em biết.”

 

Anh sợ mừng hụt, còn không bằng không cho Hạ Bạch biết.

 

Bây giờ xem ra, đã đến lúc nói cho cậu biết rồi.

 

“Mấy ngày hôm trước anh có nhìn thấy một đứa bé trong hệ thống thông tin.” Lăng Trường Dạ đưa bức ảnh trong điện thoại cho Hạ Bạch xem, “Có phải rất giống em lúc nhỏ không?”

 

Lão Tiền vội vàng đứng dậy, vì đứng dậy quá nhanh, ông ấy suýt chút nữa thì ngã, phải vịn vào cánh tay Hạ Bạch mới nhìn thấy người trong bức ảnh, “Nhất định là Hạ Bạch! Ngay cả biểu cảm nhỏ cũng giống!”

 

Ông ấy lại túm lấy cánh tay Lăng Trường Dạ, hỏi anh: “Cậu lấy cái này ở đâu ra vậy?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Trong hồ sơ của một vụ án trẻ em mất tích, người cha của đứa bé này đã báo án. Giang Thanh Phong là cha của cậu bé, là một họa sĩ nổi tiếng. Mẹ là Khương Ỷ Đồng, hai năm trước còn có quan hệ làm ăn với nhà cháu, hai người họ đều đang sống rất tốt, cũng không có con cái nào khác.”

 

“Còn nữa,” Lăng Trường Dạ cố ý bổ sung, “Bây giờ bọn họ vẫn dùng số điện thoại di động đã đăng ký khi báo án năm đó, nhiều năm như vậy vẫn không đổi, có lẽ bọn họ vẫn luôn chờ đợi.”

 

“Vậy còn chờ cái gì nữa, mau đi đi! Mau đi tìm bọn họ xác nhận xem có phải là cha mẹ của Tiểu Bạch hay không.” Lần đầu tiên Lão Tiền tỏ vẻ kích động như vậy.

 

Dương Nghi dường như còn sốt ruột hơn, “Đây là chuyện riêng của mấy người, tôi không tham gia nữa, tôi về ghi chép nghiên cứu trước.”

 

Nói xong, không đợi bọn họ phản ứng, hắn ta đã ôm lấy máy móc của mình, quay người bỏ đi.

 

Lăng Trường Dạ dừng lại hai giây, sau đó đáp lời Lão Tiền, “Vậy bây giờ chúng cháu về chuẩn bị.”

 

Lão Tiền thêm phương thức liên lạc của Lăng Trường Dạ, tiễn bọn họ ra cửa, giống như lúc đến, đều hy vọng bọn họ mau chóng rời đi, nhưng thái độ lại khác hẳn.

 

Nhìn bọn hắn lên xe, ông đứng ở cửa chắp tay, không biết là đang cầu nguyện điều gì.

 

Một bà cô đi ngang qua, xách theo giỏ rau nhiệt tình tiến lại gần, “Lão Tiền, thì ra ông không nói dối, ông thật sự có người thân giàu có ở thành phố đấy à, tôi vừa nhìn thấy chiếc xe đó là biết không rẻ rồi!”

 

Lão Tiền vui vẻ cười ha hả, có thể nhìn ra được ông rất vui vẻ và nhẹ nhõm.

 

“Có phải người thân của ông rất có bản lĩnh không?” Bà cô hỏi: “Có thể nhờ bọn họ giúp đỡ, đòi lại số tiền mà tôi và bố tôi bị gã bán thuốc bổ kia lừa không?”

 

Lão Tiền: “. . . . . . Không phải chỉ có 6000 thôi sao? Có gì mà phải đòi?”

 

Bà cô “Chậc” một tiếng, “Giả vờ cái gì, nếu ông hào phóng, giàu có như vậy, sao lúc mua trứng lại cò kè mặc cả mấy hào với tôi làm gì!”

 

“. . . . . .” Bên trong chiếc xe đã đi xa, yên tĩnh lạ thường.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều không nói gì, sau khi im lặng hai phút, Hạ Bạch ôm lấy cánh tay Lăng Trường Dạ, tựa đầu vào vai anh, vẫn không nói gì.

 

Lăng Trường Dạ xoa xoa đầu cậu, “Thứ bảy tuần này chúng ta không vào trò chơi nữa, dời lại tuần sau, anh đi cùng em đến gặp bọn họ, được không?”

 

Không giống như Lão Tiền nghĩ, anh không lập tức để Hạ Bạch đi, mà muốn cho cậu thời gian thích nghi, một thiếu niên từ nhỏ đã không có cha mẹ, có lẽ không thể lập tức đi gặp cha mẹ mình ngay được.

 

Hạ Bạch “Ừ” một tiếng, “Cảm ơn đội trưởng.”

 

Lăng Trường Dạ đã âm thầm làm rất nhiều chuyện cho cậu, “Em vẫn chưa hỏi anh, xác nhận ba mình đã chết, có phải trong lòng anh rất khó chịu không?”

 

Trước kia dù sao cũng còn chút hy vọng, bây giờ cái chết đã trở thành sự thật, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.

 

“Kỳ thật vào năm thứ hai sau khi ba mất tích, anh đã chấp nhận cái chết của ông ấy rồi. Mấy năm nay chuyện anh làm chính là tìm kiếm chân tướng ông mất tích và vì sao ông ấy chết, nhưng lại bị người khác hiểu lầm.” Lăng Trường Dạ nói: “Đã chấp nhận nhiều năm như vậy, cũng không có gì là không thể chấp nhận được, hơn nữa hiện tại anh đã tìm được chân tướng mất tích và nguyên nhân ông ấy chết, coi như là cuối cùng cũng có thể buông bỏ được chuyện này.”

 

“Là anh phải cảm ơn em, cảm ơn em đã liều mạng đưa ba anh về nhà, cảm ơn em đã chăm sóc thi thể của ông ấy nhiều năm như vậy.”

 

Trong thư của Hạ lão gia tử có viết, lúc đó toàn thân Hạ Bạch dính đầy máu, khi ngất xỉu vẫn không quên nắm chặt tay một thi thể.

 

Những người chơi khác đều đã chết, có lẽ chỉ có một mình cậu sống sót thông quan trò chơi, không biết cậu đã trải qua những chuyện gì, mà lúc đó cậu chỉ là một cậu bé mười hai tuổi.

 

“Nếu như có tiếc nuối, ” Lăng Trường Dạ nói: “Đó chính là tại sao anh không quen biết em sớm hơn.”

 

Nếu như anh quen biết Hạ Bạch sớm hơn, có lẽ đã đến nhà Hạ Bạch, mảnh đất anh dẫm dưới chân chính là nơi người cha anh đã tìm kiếm nhiều năm qua đang nằm. Nếu như anh và Hạ Bạch thân thiết hơn một chút, có thể khiến Hạ Bạch toàn tâm toàn ý tin tưởng mình, nói không chừng còn có thể gặp được ba.

 

Hạ Bạch cũng đang nghĩ như vậy, nếu như cậu quen biết đội trưởng sớm hơn thì tốt rồi.

 

“Đội trưởng, thật ra duyên phận của chúng ta đã được định sẵn từ rất lâu rồi.”

 

Lúc đội trưởng tìm kiếm ba mình ở ngoài đời thực, có lẽ cậu đang cùng ba của đội trưởng tìm cách thông quan trò chơi, đại khái là từ rất lâu rất lâu về trước, có thể là đã bảy tám năm trước rồi.

 

Có lẽ, lúc đó ba của đội trưởng còn nhắc đến đội trưởng với cậu, nói với cậu nhất định phải vượt qua trò chơi, trở về gặp con trai của ông ấy.

 

Tiếc là, cái gì cậu cũng đều quên mất.

 

“Đúng vậy, ba anh đã gặp em rồi, ông ấy rất thích nói về anh với người khác, hẳn là đã nhắc đến anh với em rồi.” Lăng Trường Dạ nói: “Hơn nữa, em còn cho ba anh vào gia phả, đối xử với ông ấy như ba của mình, ở những thời điểm khác nhau, chúng ta đã có chung một người cha.”

 

Lăng Trường Dạ nắm lấy tay cậu, “Coi như đã tìm được ba của anh rồi, tiếp theo, anh sẽ cùng em đi tìm ba của em, nhất định chúng ta sẽ tìm được.”

 

Hết chương 104.

Chương 104: Hạ Bạch ( Phần 4 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên