Chương 110: Đảo Lam Trà (Phần 4)

 

Chương 110: Đảo Lam Trà (Phần 4)

 

“Chuộc tội gì cơ?”

 

Medusa khó hiểu hỏi, “Dùng việc kết hôn để chuộc tội?”

 

“Vâng, tôi không nghĩ ra cách nào khác để chuộc tội cả.” Cô dâu đáp.

 

Dụ Nhân cảm thấy thái độ của cô dâu có chút thay đổi, vội nhìn vào mắt Medusa, ra hiệu cho cô ta đừng nói linh tinh.

 

Cô lau nước mắt, nước mắt được lau đi, hốc mắt càng thêm đỏ, cô nhìn chằm chằm vào đôi chân đáng thương của cô dâu, nói: “Nhưng mà chị có tội gì chứ? Có phải bọn họ ép buộc chị không?”

 

“Không phải.” Cô dâu nói xong thì im lặng, không có ý muốn nói tiếp.

 

Dường như Dụ Nhân cũng không vội hỏi, chỉ cẩn thận đưa tay ra, “Chị ơi, chị có đau không? Tại sao chị phải chịu tội như vậy?”

 

Nói xong, nước mắt lại rơi xuống.

 

Medusa có chút bực bội.

 

Cô ta rất bực ả trà xanh Dụ Nhân này, cũng bực cô dâu nhu nhược này, hôn lễ nực cười như vậy mà không chạy trốn, cho dù không chạy trốn được thì cũng phải liều mạng với bọn họ, giết sạch cả nhà tên kia đi chứ.

 

Nhưng có lẽ kẻ yếu đuối chỉ tin vào nước mắt, cũng có thể là kỹ năng của Dụ Nhân có hiệu quả, cô dâu thấy cô như vậy, lại đau lòng rơi thêm vài giọt nước mắt.

 

Tay cô dâu đặt trên đùi, trên ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc trai sáng bóng, càng làm nổi bật những vết kim châm đỏ tím chói mắt.

 

“Tôi có tội. Không phải bọn họ ép buộc tôi, là tôi tự nguyện đến đảo Lam Trà chuộc tội.”

 

“……”

 

Suýt chút nữa Dụ Nhân đã không kìm được biểu cảm của mình, cô cúi đầu lau nước mắt, hỏi: “Chị ơi, tại sao lại vậy?”

 

“Ngày tôi sám hối, hai người không có ở đây.” Cô dâu nói: “Thực ra người trên đảo đều biết, nói lại cho hai người nghe cũng không sao.”

 

“Lúc tôi sinh ra, mẹ tôi đã qua đời. Năm tôi tám tuổi, cha tôi ngã từ công trường xây dựng xuống, bị gãy chân, trở thành người tàn phế, trước kia bọn họ đều nói tôi khắc cha khắc mẹ, tôi không tin, sau này cha tôi lại trở nên ngớ ngẩn, tôi mới biết, tôi thật sự không phải khắc cha khắc mẹ, mà là trên người tôi có tội nghiệt.”

 

“Tôi phải chuộc tội, nếu không người nhà tôi sẽ gặp phải báo ứng, sẽ không có kết cục tốt đẹp. Nếu tội nghiệt trên người tôi không được chuộc hết, tôi phải mang theo tội nghiệt đó đầu thai chuyển thế, kiếp sau tôi cũng sẽ không khá hơn, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bi thảm.”

 

Cô dâu nói: “Vì vậy nên tôi đã chủ động đến đảo Lam Trà chuộc tội.”

 

“……”

 

Medusa và Dụ Nhân đều trầm mặc.

 

Cô dâu cũng trầm mặc, không biết đang suy nghĩ điều gì.

 

Căn phòng nhất thời rơi vào yên tĩnh.

 

Người đầu tiên lên tiếng là cô dâu, cô nhìn chằm chằm vào chân mình, nhẹ giọng hỏi: “Hai người không tin tội nghiệt trên người hai người sẽ ứng nghiệm lên người hai người trong tương lai, thậm chí là kiếp sau của hai người, và cả người nhà của hai người sao?”

 

Medusa và Dụ Nhân định mở miệng nói chuyện, nhưng không biết tại sao lại ngậm miệng lại.

 

Đặc biệt là Dụ Nhân, lúc đầu cô cảm thấy cô dâu thật nực cười, nhưng cô lại nghĩ đến Diêm Tuyền bị treo trên xà nhà chết thảm, đột nhiên cảm thấy những gì cô dâu nói giống như là quy tắc của đảo Lam Trà này, giống như là chân lý của thế giới này vậy.

 

“Tất nhiên hai người cũng tin đúng không.” Cô dâu đau đớn nhưng lại nhẹ nhàng sờ sờ những mũi kim trên chân mình, như thể đó là giải thoát của cô, “Nếu không thì hai người cũng sẽ không đến đây, người ngoài đến đây đều là để chuộc tội, đây là hòn đảo chuộc tội, nơi Bạch Hải Tiên ngự trị.”

 

……..

 

Ở hiện trường hôn lễ

 

Các người chơi tìm một chỗ ngồi ăn cỗ, vừa mới ngồi xuống, người phụ nữ mặc áo trắng đã đi tới, ánh mắt u ám như đang đánh giá đảo qua từng người một.

 

Trông bà ta khoảng bốn mươi tuổi, làn da khác với đa số người trên đảo, không bị ánh nắng gay gắt phơi cho đen sạm, mà trắng nõn, nhưng lại bị chảy xệ, nếp nhăn rãnh cười chảy xệ càng khiến bà ta trông nghiêm khắc đáng sợ hơn. Ngay cả môi bà ta cũng trắng bệch.

 

“Các người là người mới đến sao?” Giọng điệu nói chuyện của bà ta rất chậm, mang theo ngữ điệu hết sức kỳ quái.

 

“Ăn ngon miệng nhé.” Bà ta mỉm cười, không đợi bọn họ trả lời đã nói tiếp: “Đây là bữa ăn thịnh soạn hiếm hoi của mấy người trên đảo Lam Trà, ăn xong thì đến Bắc đảo chuộc tội đi.”

 

Các người chơi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì ông lão kia đã vội vàng chạy tới, cúi đầu khom lưng, “Bạch Cô yên tâm, đợi bọn họ ăn xong tôi sẽ lập tức dẫn qua ngay. Tôi dẫn bọn họ đến đây chính là muốn để bọn họ học hỏi trước.”

 

Người phụ nữ được gọi là Bạch Cô gật đầu, ung dung rời đi.

 

Phía sau bà ta, hai người khiêng tượng Bạch Hải Tiên cũng lập tức đi theo.

 

Thấy bọn họ đã đi xa, ông lão quay đầu lại, nét mặt lập tức thay đổi, “Ăn đi, ăn nhanh lên! Chỉ cho các người nửa tiếng thôi đấy.”

 

Phương Hiểu Phong hỏi: “Bắc đảo mà chúng ta sắp đến là nơi nào vậy?”

 

Ông lão có chút bực bội, “Hỏi gì mà hỏi? Lát nữa không phải sẽ biết sao? Tôi còn chưa ăn xong đâu.”

 

Ông lão vừa mắng vừa bỏ đi.

 

“……”

 

Hạ Bạch chưa từng đi làm, nhưng cậu cảm thấy ông lão này rất giống với kiểu người lười biếng mà cậu từng nghe người khác kể, không làm việc đàng hoàng, chỉ giỏi nịnh nọt cấp trên.

 

Ông lão đi chưa được bao lâu, Medusa và Dụ Nhân đã quay lại.

 

Dụ Nhân kể lại chi tiết những gì họ nghe được từ chỗ cô dâu cho mọi người nghe.

 

Medusa làm động tác nôn mửa.

 

Phương Hiểu Phong cũng kể lại chuyện bên này cho hai người nghe.

 

Hạ Bạch: “Chẳng trách tối qua ông lão nói, coi như là hôn lễ nhà ông ta, cô dâu không phải con gái ruột của nhà ông ta, chỉ là vì tục lệ khóc gả nên ở nhà ông ta xuất giá.”

 

“Nếu là con ruột của bọn họ, làm sao bọn họ nỡ đối xử với cô ấy như vậy.” Khương Ỷ Đồng nói.

 

Hạ Bạch đưa mắt nhìn bà một cái, sau đó lại cúi đầu bới cơm trắng.

 

Dụ Nhân không làm người khác chú ý, liếc nhìn Lăng Trường Dạ một, “Vậy chủ đề của trò chơi này là chuộc tội sao?”

 

“Cô dâu nói đây là đảo chuộc tội, lát nữa chúng ta cũng phải đi chuộc tội, xem ra là vậy.” Phương Hiểu Phong nói.

 

Sắc mặt hắn ta không được tốt cho lắm, hắn ta nhớ tới những lời Dụ Nhân nói khi bọn họ chôn cất Diêm Tuyền, nhưng may mắn là, trò chơi này có cách chuộc tội, chỉ là, việc chuộc tội của bọn họ hẳn là khó khăn hơn người khác.

 

Vì ông lão nói chỉ cho bọn họ nửa tiếng, thời gian không còn nhiều, Medusa và Dụ Nhân cũng vội vàng ăn cơm, kết quả, lại qua thêm nửa tiếng rồi mà ông lão cũng không đến, ông ta đang ngồi ở một bàn khác hưởng thụ cảm giác được người khác nịnh nọt.

 

“……”

 

Một tiếng sau, ông lão dẫn bọn hắn đi đến Bắc đảo.

 

Lúc rời đi, bọn họ nhìn thấy chú rể nôn nóng đi về phía phòng tân hôn, không lâu sau, lúc bọn họ đang trên đường đến Bắc đảo, dường như lại nghe thấy tiếng khóc, bi thương kéo dài trong tuyệt vọng.

 

Nơi gọi là Bắc đảo chính là phía Bắc của đảo Lam Trà, đi từ trong thôn ra, đi bộ chưa đến mười phút. Hòn đảo này cũng không lớn lắm.

 

Phía bắc của hòn đảo cũng là biển cả mênh mông, nước biển phản chiếu màu sắc của bầu trời, xinh đẹp rộng lớn, nhưng nhìn lâu lại dễ sinh ra nỗi sợ hãi cô đơn, như thể sẽ bị thế giới bỏ rơi mãi mãi.

 

Trong trạng thái như vậy, là động vật sống theo bầy đàn, con người sẽ vô thức tìm kiếm đồng loại, muốn được công nhận và chấp nhận.

 

Đây có lẽ là lý do tại sao đảo Lam Trà lại trở thành đảo Lam Trà.

 

Nó không phải là một ngôi làng khép kín, không phải là Ngũ Cô Thôn được bao bọc bởi cây cầu Phong Vũ, nhưng trên một ý nghĩa nào đó, nó còn khép kín và cố định hơn cả Ngũ Cô Thôn.

 

Công trình kiến trúc ở Bắc đảo không phải là nhà lợp bằng tảo biển như Nam đảo, mà là nhà gỗ, tập trung ở một nơi giống như trường học.

 

Vừa bước vào cổng, bọn họ như bước vào thế giới bi thảm, ở đây có rất nhiều người không bình thường, có người tàn tật, có người thiểu năng trí tuệ, có người bệnh nặng, còn có người dị dạng, đương nhiên cũng có người bình thường, rất nhiều cô gái xinh đẹp, thanh niên, nhìn qua rất có khí chất.

 

Tất cả bọn họ đều ngồi xếp bằng ở một nơi rất giống sân thể dục, phía trước sân thể dục là tượng Bạch Hải Tiên khổng lồ, trên bục phía dưới tượng thần, Bạch Cô đang ngồi đó, bên cạnh bà ta có một người cực kỳ thấp bé đứng, không biết muốn làm gì.

 

Nhìn thấy bọn họ đi vào, Bạch Cô nói: “Vừa hay, để nhóm người mới đến này cũng cùng tham gia sám hối lần này đi.”

 

Ông lão lập tức dẫn bọn hắn đến hàng đầu tiên của sân thể dục, để bọn hắn ngồi xếp bằng xuống, ngoan ngoãn lắng nghe.

 

Bạch Cô tiếp tục nói: “Tôi biết, các người hoặc là giống như người này, từ lúc sinh ra đã rất thảm, đã định sẵn cả đời bi thảm. Hoặc là, kiếp này vốn dĩ trông có vẻ không tồi, lại gặp phải hết chuyện đau lòng này đến chuyện bất ngờ khác. Hoặc là, bi thảm không xảy ra trên người các người, mà lại xảy ra trên người người thân của các người, còn đau khổ hơn xảy ra trên người mình.”

 

Bà ta nói chuyện ở đây còn chậm hơn cả lúc nói chuyện ở hôn lễ, ngữ điệu cũng kỳ quái hơn, không giống ngữ điệu của con người.

 

“Các người đã bao giờ nghĩ tại sao chưa? Rõ ràng các người đều nỗ lực hơn người khác, đều cẩn thận hơn người khác, tại sao cuộc đời vẫn bi thảm như vậy, mà những người khác, rõ ràng cái gì cũng không làm, lại có thể dễ dàng có được cuộc sống hạnh phúc?”

 

“Bởi vì tội nghiệt!” Trên sân thể dục vang lên tiếng trả lời hùng hồn, những người bi thảm ánh mắt sáng rực, vẻ mặt kiên định.

 

Bạch Cô hơi nâng cằm, “Là bởi vì tội nghiệt.”

 

“Bởi vì trên người các người cõng tội nghiệt tích lũy từ kiếp trước, người có tội chỉ xứng đáng chịu tội.”

 

“Bởi vì tội nghiệt trên người các người, người thân của các người sẽ bị liên lụy, cuộc đời của các người sẽ bi thảm như trải qua kiếp nạn, nếu không chuộc hết tội nghiệt của các người, kiếp sau các người cũng sẽ bi thảm như vậy, thậm chí còn bi thảm hơn.”

 

Bạch Cô hỏi: “Vậy các người biết phải làm gì rồi chứ?”

 

“Phải chuộc tội!” Giọng nói trên sân thể dục càng thêm kiên định, hơn nữa tràn đầy ý chí chiến đấu, thẳng lên trời cao.

 

Như thể vì người nhà, vì kiếp sau, bọn họ nguyện ý làm bất cứ chuyện gì.

 

Giữa những người kiên định này, những người chơi bọn hắn đều không dám lên tiếng.

 

Trên mặt Bạch Cô không có biểu cảm gì, giống như tượng thần, không buồn không vui, bà ta nói: “Tiếp theo, mời những người muốn sám hối hôm nay đến phòng xưng tội, bao gồm cả những người mới đến tối qua.”

 

Sau khi bà ta đứng dậy, ông lão vội vàng nói với những người chơi: “Nhanh lên! Mau theo tôi!”

 

Ông lão vội vàng đi đến bên cạnh Bạch Cô, nói: “Nhóm người mới này cũng giống như nhóm người mới vừa đến trước đó, ham ăn lười làm, ăn một bữa cơm cũng chậm như rùa.”

 

“……”

 

Bạch Cô không có phản ứng gì. Bà ta dẫn các người chơi và hai người kia vào phòng xưng tội, không cho ông lão đi vào.

 

Phòng xưng tội và bên ngoài như hai thế giới, bên ngoài mặt trời chói chang, phòng xưng tội được xây dựng dưới tầng hầm, nơi này chỉ có ánh nến yếu ớt trên mấy giá nến, chiếu sáng tượng Bạch Hải Tiên dữ tợn, giống như những con mắt trong bóng tối đang dò xét bọn họ.

 

Điều này khiến Hạ Bạch nhớ lại một số ký ức không mấy tốt đẹp lúc ở Thần Tượng 404.

 

May mà em gái Tuyết Mộc không có ở đây.

 

Những người chơi cũng học theo hai người kia, ngồi xuống trước tượng thần.

 

Bạch Cô còn chưa tới, Khương Ỷ Đồng nhỏ giọng hỏi cô gái bên cạnh: “Chúng ta phải làm gì vậy?”

 

“Sám hối.” Giọng cô gái cũng rất nhỏ, “Bước đầu tiên của chuộc tội là sám hối trước mặt Bạch Hải Tiên, chính là nói ra những tội nghiệt có thể có trên người mình trong kiếp này, không được giấu giếm.”

 

Vừa dứt lời, Bạch Cô đã cầm một ngọn nến nhọn hoắt, ngồi xuống bên cạnh tượng thần, ánh mắt quét qua người bọn hắn, nói: “Bắt đầu đi. Ai sám hối trước?”

 

Cô gái vừa rồi nói chuyện với Khương Ỷ Đồng liền đi lên trước.

 

Chuyện này đến quá đột ngột, những người chơi đều không có chuẩn bị gì.

 

Tội nghiệt của con người trong đời này là gì?

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Người bình thường đều sẽ nghĩ đến những chuyện trái với lương tâm mình đã làm trong đời này, nếu không có chuyện trái với lương tâm, có lẽ làm một số chuyện xấu cũng tính. Con người sống cả đời, sao có thể không làm một chuyện xấu nào.

 

Nhưng mà nói ra những chuyện này trước mặt mọi người, có chút trái với bản tính của con người.

 

“Từ nhỏ tôi đã có lòng đố kỵ với em trai.” Cô gái vừa bước lên, không cần suy nghĩ gì đã bắt đầu nói, giống như cô ta đã luyện tập vô số lần, nói rất trôi chảy.

 

“Cha mẹ tôi đã thiên vị nó hơn, mọi lúc mọi nơi đều thiên vị. Lúc sau tết, bọn họ mua cho nó hai bộ quần áo mới, còn tôi thì vẫn mặc chiếc áo bông cũ của chị họ đã vá chằng vá đụp.”

 

“Nó khoe khoang trước mặt tôi, tôi nhất thời tức giận nên đã đẩy nó ngã xuống hồ, tôi không nghĩ gì cả, cứ tưởng lớp băng trên hồ sẽ chỉ khiến nó trượt ngã, không ngờ, băng nứt ra, nó rơi xuống hồ, sau khi được cứu lên, nó bị sốt cao mấy ngày liền.”

 

Cô gái cắn môi, lúc nhìn về phía tượng thần, đôi mắt đỏ hoe, không biết là xấu hổ, hay là vì nguyên nhân gì khác, “Tôi thật độc ác, tôi lại có một trái tim độc ác như vậy, đó là em trai ruột của tôi.”

 

“Sau đó, tôi lên trung học, giáo viên dạy Toán lớp tôi là giáo viên giỏi, các bạn học trong lớp đều rất thích thầy ấy, thầy ấy chọn tôi làm lớp trưởng môn Toán, rất tin tưởng tôi. Tôi thường cùng thầy ấy chấm bài kiểm tra, một hôm thầy ấy đóng cửa văn phòng lại, vừa sờ soạng tôi vừa nói thích tôi.”

 

“Lần đầu tiên tôi không làm gì cả, nhiều lần như vậy, tôi nhịn không được, nói chuyện này cho cha mẹ, bị cha mẹ đánh một trận, không còn cách nào khác, tôi đã viết thư đến phòng giáo dục.”

 

“Giáo viên dạy Toán bị sa thải, vợ con ly tán, gia đình tan nát. Các bạn học đều cô lập tôi, nói tôi bôi nhọ thầy ấy, hại một giáo viên giỏi như vậy thê thảm như thế. Tôi thật đáng quá, thầy ấy chỉ sờ soạng tôi, tôi lại hại thầy ấy gia đình tan nát.”

 

Nước mắt cô gái rơi xuống tí tách, đọng thành một vũng nhỏ dưới chân cô ta.

 

Giọng cô ta cũng nghẹn ngào, “Sau đó, cuối cùng tôi cũng có thể tự mình kiếm tiền, quen một người bạn trai, tôi đối xử với anh ấy rất tốt, tiết kiệm chi tiêu mua cho anh ấy những thứ anh ấy muốn.”

 

Anh ta lén lút qua lại với một cô gái khác ở cùng khu nhà tập thể của nhà máy chúng tôi. Cô gái đó đã khoe khoang trong ký túc xá về những món mỹ phẩm đắt tiền mà anh ta mua cho, tôi rất ghen tị, tôi đã lén cho nước vôi trong vào nước hoa hồng của cô ta, nhưng nước vôi trong không tan, bị cô ta phát hiện ra, tôi bị bạn trai đánh, tôi phản kháng lại, cũng đánh cho anh ta chảy máu đầu.”

 

“Lòng đố kỵ của tôi quá nặng nề, tôi thật xấu xa, tôi thật độc ác.”

 

……

 

Các người chơi im lặng lắng nghe.

 

Bọn hắn không nghe ra tội lỗi, chỉ nghe thấy một cô gái từ nhỏ đến lớn bị đối xử bất công, một cô gái phản kháng lại cũng bị coi là tội lỗi sao?

 

Nếu theo tiêu chuẩn này, con người phải hoàn hảo đến mức không có một chút sai sót nào mới được coi là không có tội lỗi à?

 

Cô gái dùng cách xé toạc vết sẹo của chính mình ra, sám hối “tội lỗi” của mình trước mặt tượng thần, sau một khoảng thời gian dường như rất dài, cuối cùng cũng kết thúc.

 

Hạ Bạch nhìn Bạch Cô đang ngồi bên cạnh tượng thần, lần đầu tiên nhìn thấy trên mặt bà ta xuất hiện một nụ cười thoáng qua, rất kín đáo.

 

Người thứ hai bước lên là một người từ nhóm trước, cũng là một người phụ nữ.

 

Một người phụ nữ trung niên chỉ có một cánh tay lành lặn, cánh tay còn lại chỉ còn lại một đoạn, gương mặt hằn sâu dấu vết của thời gian.

 

Bà ta bình tĩnh hơn cô gái rất nhiều, từ đầu đến cuối không hề rơi nước mắt, thậm chí hốc mắt cũng không hề đỏ lên.

 

“Tôi đã hại chết bà nội của mình, bởi vì bà ấy ở viện dưỡng lão một năm tốn đến 120 nghìn đồng, trước đây không có ai đóng tiền cho bà ấy, chỉ có một mình tôi đóng tiền.”

 

“Tôi sắp bị số tiền đó đè chết rồi, hôm đó nhìn thấy ảnh chụp lúc nhà chú mua xe, nhìn thấy bọn họ cười vui vẻ như vậy, đến viện dưỡng lão, nhìn thấy bà nội vùi đầu vào bồn cầu uống nước một cách ngon lành, tôi liền nảy sinh ý định giết bà ấy.”

 

“Tâm lý tôi bị vặn vẹo, tôi là kẻ biến thái.” Bà ta nói với vẻ mặt vô cảm, như thể đã tê liệt.

 

“Tôi đã giết con của chính mình. Tối hôm đó chồng tôi say xỉn bị người ta lừa mất mấy chục vạn, hắn ta về nhà cười như điên như dại, sáng hôm sau tôi liền đi phá bỏ đứa con trong bụng, tôi không cho nó nhìn thấy thế giới này dù chỉ một ngày, tôi thật độc ác.”

 

“Tôi đã từng ăn trộm túi xách của người khác.”

 

“Tôi đã từng cướp tiền của người mù.”

 

“Tôi đã từng đập phá xe sang của người khác.”

 

…….

 

Bà ta vô cảm kể ra từng tội lỗi của mình, sau khi nói xong thì dập đầu trước tượng thần, sau đó đi xuống.

 

Bạch Cô không có biểu cảm gì trên mặt, bà ta nói: “Người tiếp theo.”

 

Người tiếp theo là người chơi.

 

Bọn hắn không biết lần sám hối này có phải là phải nói ra tội lỗi thật sự của mình hay không.

 

Chủ đề của trò chơi là chuộc tội, có vẻ như là phải nói ra hết tội lỗi của mình, nếu không nói ra, có thể sẽ không được chuộc tội, có thể sẽ bị trừng phạt.

 

Nhưng mà nói ra có sao không? Ai cũng muốn giấu kỹ những chuyện mình đã làm, sợ người khác phát hiện, ai lại muốn nói ra chứ.

 

Không một người chơi nào đứng dậy, tất cả đều muốn xem người khác làm như thế nào.

 

Hạ Bạch nhìn xung quanh, thấy không có ai định đứng dậy, cậu liền đứng dậy, đi đến trước mặt tượng thần.

 

Bạch Cô nói: “Mấy đứa mới đến, ta nhắc nhở mấy đứa một chút, nhất định phải nói thật, nếu trên người mấy đứa có tội lỗi nào không nói ra, bị Bạch Hải Tiên phát hiện, ta cũng không giúp được mấy đứa đâu.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Cô, ngài yên tâm, cháu nhất định sẽ nói thật.”

 

Bạch Cô cau mày, “Cô tên gì?”

 

Hạ Bạch: “Không gọi họ, chỉ gọi Cô nghe thân thiết hơn.”

 

Đây là cậu học được từ Lận Tường, Lận Tường rất hay gọi chị ơi, anh ơi, dì ơi.

 

Lận Tường nói, đây là do ba mẹ doanh nhân thành đạt của cậu ta dạy, gọi thế nghe thân thiết, dễ gần gũi hơn.

 

Đây là lần đầu tiên Hạ Bạch sử dụng phương pháp này để gần gũi với NPC.

 

Bạch Cô lạnh lùng nói: “Gọi là Bạch Cô.”

 

Hạ Bạch ngây người: “A, Bạch Cô.”

 

Bạch Cô điều chỉnh cách xưng hô của cậu, sau đó mới nói: “Bắt đầu đi.”

 

Hạ Bạch lập tức nghiêm túc nói: “Tội lỗi đầu tiên của cháu là đã hủy hoại việc học của một người bạn học cũ.”

 

Nghe qua là bạo lực học đường.

 

Bạo lực học đường là một vấn đề rất nghiêm trọng, cũng là vấn đề tương đối phổ biến, chỉ là không ngờ, một cô gái xinh đẹp và đáng yêu như vậy lại có hành vi bạo lực học đường.

 

“Lúc học tiểu học, cháu đã học nhảy cóc từ lớp 1 lên lớp 3, có một bạn học lớp 3 khinh thường cháu, nói cháu nhất định sẽ không theo kịp tiến độ học tập, còn muốn cháu gọi bạn ấy là anh, bạn ấy dạy cháu. Một tháng sau cháu học nhảy cóc lên lớp 5, bạn ấy bị đả kích sâu sắc. Sau đó cháu lại học nhảy cóc lên lớp 6, nhanh chóng thi đỗ vào cấp 2 với số điểm cao nhất khối, bạn ấy liên tục bị đả kích, mất đi động lực học tập, sau này thi đại học cũng không đỗ.”

 

……

 

Thật là một kiểu bạo lực học đường đến từ một vị học bá.

 

“Đối với chuyện này, khi lớn lên hiểu chuyện, cháu cũng đã chuộc lỗi. Nghe nói bạn ấy không thi đỗ đại học, cháu đã cùng bạn bè đến thăm hỏi bạn ấy, đồng thời giới thiệu cho bạn ấy một công việc ở nhà tang lễ.”

 

……

 

Bạch Cô chậm rãi hỏi, chậm đến mức như thể đang hỏi từng chữ một: “Lúc học tiểu học cháu không làm chuyện nào có lỗi hơn thế này sao?”

 

Hạ Bạch: “Không có, dù sao thì cháu học tiểu học tính ra cũng chỉ có hai năm.”

 

…….

 

Hạ Bạch cẩn thận quan sát sắc mặt của Bạch Cô, tiếp tục nói: “Nói thật thì, thật ra là có, lúc học tiểu học cháu đã lén lút chạy đến nhà tang lễ quấy rầy nhân viên làm việc, cháu không cảm thấy quấy rầy, là người công nhân lò thiêu nói, anh ta nói mỗi lần anh ta hỏa táng thi thể, cháu đều lộ ra vẻ mặt đau buồn, rất ảnh hưởng đến công việc của anh ta, anh ta rất khó xử, công việc có chút đau khổ.”

 

…….

 

Hạ Bạch tiếp tục nói: “Chớp mắt đã đến năm lớp 10, đúng rồi, cấp 2 cháu cũng học nhảy cóc một lớp, cho nên rất nhanh. Lúc học lớp 10, chuyện có lỗi nhất cháu đã làm là, khi đang huấn luyện quân sự ở bên ngoài, cháu rất muốn đến nghĩa trang, à, quên sám hối rồi, cháu rất thích thi thể, vì vậy, nửa đêm cháu đã lén lút chạy ra ngoài, đến nghĩa trang đi dạo.”

 

“Ở nghĩa trang cháu nhìn thấy một người, cứ tưởng là người bị người nhà vứt ở nghĩa trang bệnh nặng sắp chết, vui mừng bế cậu ta đi, ai ngờ cậu ta chỉ là bạn học bị mộng du, lúc cậu ta tỉnh dậy nói chuyện với cháu, cháu đã có ý định giết cậu ta. Cháu đã có suy nghĩ đó, cháu thật độc ác.”

 

……

 

Sau khi sám hối xong chuyện này, Hạ Bạch tiếp tục nói: “Mùa đông năm lớp 12, ông nội cháu mất, để ông ấy ở bên cháu lâu hơn, cháu đã không chôn cất ông ấy, mà giữ thi thể của ông ấy ở nhà trong một thời gian dài. Cháu là đứa cháu bất hiếu, đây là tội lỗi lớn nhất của cháu.”

 

“Sau đó, cháu thường cảm thấy, cháu không cứu vớt thế giới, chính là tội lỗi của cháu.”

 

…….

 

Hạ Bạch đối mặt với Bạch Hải Tiên, thành khẩn sám hối những tội lỗi trong đời của mình.

 

Trong phòng xưng tội bỗng rơi vào trầm mặc thật vi diệu.

 

Cả ba người của Thánh Du Công Hội đều khẳng định cô không nói thật, ít nhất cô đã che giấu điều gì đó.

 

Nếu không, tại sao cô ta không nói rằng bạn trai của cô ta vừa mới chết chưa được bao lâu, cô ta đã cặp kè với cấp trên của bạn trai mình? Rất có thể, bạn trai cô ta còn chưa chết, cô ta đã cặp kè với người khác rồi.

 

Mà cô ta lại là bảo bối của một trong những người chơi có khả năng triệu hồi linh hồn hiện tại, người chơi đó nhất định sẽ giúp cô ta vượt qua trò chơi, vì vậy, việc không nói thật, che giấu tội lỗi là do người chơi đó ra hiệu cho cô ta, nếu không cô ta sẽ không thể thản nhiên sám hối những chuyện vớ vẩn này như vậy.

 

Ba người họ biết lần sám hối này nên làm như thế nào.

 

Dường như Bạch Cô không tin, hỏi lại một lần nữa: “Thật sự chỉ có vậy thôi sao? Nếu như cháu che giấu không báo cáo, sẽ bị Bạch Hải Tiên trừng phạt đấy.”

 

Lông mi Hạ Bạch hơi cụp xuống, dưới ánh nến mờ ảo tạo thành một bóng hình rẻ quạt, mím môi.

 

Bạch Cô nhìn ra điều gì đó, nói: “Nếu cháu không nói, tội lỗi này của cháu sẽ ngày càng nặng nề, sẽ bị mang theo đến kiếp sau của cháu.”

 

Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn tượng thần, nói: “Thật ra còn có một chuyện. Trong ký ức của cháu, cháu chưa từng ở bên cạnh cha mẹ, có lẽ cháu đã khiến họ đau khổ trong một thời gian dài, hơn nữa, khi họ ở cách cháu không xa, cháu đã không nhận ra họ.”

 

Cả Giang Thanh Phong, Khương Ỷ Đồng và Lão Dương cùng đồng thời ngẩng đầu lên.

 

Ánh mắt ba người đều dừng lại trên người cô gái thật lâu.

 

Cô gái đứng trước tượng Bạch Hải Tiên dữ tợn, vẻ mặt không còn linh động, càng thêm thành kính, như thể người cô ta đang đối mặt không phải là tà thần, mà là thần linh mà cô ta thật sự tin tưởng và tôn thờ, đang cầu nguyện điều gì đó.

 

Trông cô khoảng hai mươi tuổi.

 

Khoảng hai mươi tuổi.

 

Ba người nhìn đến ngây người.

 

Khương Ỷ Đồng quay đầu nhìn Giang Thanh Phong, thấy hốc mắt ông lại đỏ hoe, mặc dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, hơn nữa lần này, không phải là lúc đêm khuya thanh vắng, không một bóng người.

 

Bà vừa định nắm lấy tay ông thì ông đã đứng dậy.

 

Khương Ỷ Đồng giật mình, tưởng ông lại trở về trạng thái nhận nhầm con như trước đây, sau đó mới phát hiện cô gái kia đã đi xuống, đến lượt người tiếp theo đi lên sám hối.

 

Bà càng thêm hoảng sợ. Bọn họ còn chưa biết, lần sám hối này có phải là sám hối tội lỗi thật sự hay không.

 

Cô gái vừa rồi chắc chắn là không sám hối tội lỗi thật sự, cô là bạn gái của người đàn ông thâm sâu khó lường kia, có thể biết được nội tình gì đó của trò chơi.

 

Điều này có nghĩa là, có thể không nói ra tội lỗi thật sự sẽ an toàn hơn.

 

Còn Giang Thanh Phong, bà biết, ông ấy nhất định sẽ sám hối thật lòng, cho dù ông biết nguy hiểm.

 

Chuyện này giống như một ngọn núi nặng trĩu đè nặng trong lòng ông đã quá lâu rồi, ông cần phải được giải thoát.

 

Hết chương 110.

 

 

Chương 110: Đảo Lam Trà (Phần 4)

Ngày đăng: 23 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên