Chương 122: Công Khai Trò Chơi ( Phần 3 )
Sau khi Lăng Trường Dạ nói xong, trong nhóm chat im lặng mấy giây, sau đó lại bắt đầu thảo luận sôi nổi.
“Đúng đúng đúng! Tôi thấy được! Dù sao tử hình cũng là phải chết, chi bằng để bọn họ vào trò chơi thử vận may.”
“Đúng vậy, nếu tôi bị kết án tử hình, thà chết một cách li kì còn hơn, tôi sẽ đồng ý tham gia ngay.”
“Nếu họ không muốn thì cũng không thể ép buộc, đến lúc đó dư luận xã hội lại gây áp lực. . . . . .”
“Đội trưởng nói rồi, tự nguyện tham gia, nhất định sẽ có người tự nguyện.”
Bọn họ thảo luận một hồi, Lăng Trường Dạ mới nói: “Nếu họ có thể ra khỏi trò chơi, chính là người chơi rồi, có thể thông qua việc để họ vào trò chơi để giảm hình phạt, vào một trò chơi giảm mấy năm chẳng hạn.”
Hoa Hạo Minh gửi một tin nhắn: [Là một ý kiến hay, nhưng có thể hơi khó thực hiện.]
Lăng Trường Dạ cũng gửi một tin nhắn rõ ràng hơn: [Vậy thì phiền bộ trưởng đi thương lượng với Bộ Đối Ngoại rồi.]
Trong nhóm chat nhanh chóng xuất hiện rất nhiều tin nhắn.
[ Vậy phiền bộ trưởng đi thương lượng với Bộ Đối Ngoại rồi.]
[Vậy thì phiền bộ trưởng đi thương lượng với Bộ Đối Ngoại rồi.]
[Vất vả cho bộ trưởng Diêm rồi~]
. . . . . .
Diêm Tùng: “. . . . . .”
Ông đã làm gì mà phải chịu đựng những điều này, ngay cả Nhị Oa cũng gửi tin nhắn!
Diêm Tùng nhắn tin riêng cho Lăng Trường Dạ: [Đội trưởng Lăng, quá đáng rồi đấy.]
Lăng Trường Dạ: [Bộ trưởng, anh cũng quá đáng rồi đấy, Hạ Bạch cái gì cũng không hiểu, cậu ấy bằng lòng vào địa đồ trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ còn chưa đủ sao?]
Diêm Tùng: [Tôi thấy cậu suy nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi, không muốn cậu ấy phải chịu trách nhiệm.]
Lăng Trường Dạ: [Ừ.]
Diêm Tùng: [“Ừ” là có ý gì?]
Lăng Trường Dạ: [Ừ.]
Diêm Tùng: “. . . . . .”
Kết thúc cuộc thảo luận, Hoa Hạo Minh gọi điện thoại cho Hạ Bạch, nói: “Hôm đó không phải nói, dẫn ít người ra ngoài sẽ mất mặt sao, sao lại đề nghị như vậy? Càng nhiều học sinh giỏi tham gia thì khả năng có nhiều nhân tài ra ngoài càng cao chứ?”
Hạ Bạch: “Anh biết học sinh giỏi có xác suất thông quan cao hơn chắc? Hơn nữa, thể diện đâu quan trọng bằng mạng người.”
Hoa Hạo Minh: “Tôi biết mà. Sau này bộ trưởng hỏi cậu loại vấn đề này, cậu đừng có nói lung tung, bất kể cậu nói điều người từ đâu cũng đều phải chịu trách nhiệm, đều có khả năng sẽ bị đám người kia ghi hận đấy.”
Hạ Bạch ngẩn người, gật đầu, nói: “Được.”
Được Hoa Hạo Minh nhắc nhở, về sau chuyện chọn người, Hạ Bạch không nhúng tay vào nữa. Cậu chỉ cố gắng làm việc cậu có thể làm, đó là vẽ bùa.
Trước khi phương án lựa chọn người cuối cùng được xác định, livestream địa đồ trò chơi thẩm mỹ viện của Hoa Hạo Minh đã bắt đầu.
Buổi livestream này bắt đầu từ khi Bộ Hành Động đăng nhiệm vụ treo thưởng ở trung tâm giao lưu người chơi, toàn bộ quá trình cho khán giả thấy rõ từng bước để công phá một địa đồ trò chơi.
Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong ở nhà xem rất chăm chú, Hạ Bạch cũng xem cùng bọn họ, trước tiên tìm hiểu livestream công khai là như thế nào.
Hiện tại địa điểm livestream là ở trụ sở Cục Quản Lý Trò Chơi, chỉ là đăng nhiệm vụ treo thưởng, Hoa Hạo Minh bọn họ đều không có mặt. Tuy nhiên, trung tâm giao lưu người chơi là nơi người thường không thể tiếp xúc, cũng đủ thu hút khán giả.
Địa đồ trò chơi Thẩm mỹ viện Phương Hoa, nghe tên đã thấy liên quan đến xác chết hoặc ma quỷ, khiến Hạ Bạch lập tức nghĩ đến việc phẫu thuật thẩm mỹ của chương trình thần tượng 404, chẳng trách Hoa Hạo Minh muốn cậu vẽ Trấn Thi Phù.
Sau khi danh sách người chơi được xác định, ngày hôm sau người chơi từ các thành phố khác tập trung tại khách sạn ở thành phố có thẩm mỹ viện, ngày thứ ba mới bắt đầu vào trò chơi.
Hạ Bạch thấy trong livestream, Thẩm mỹ viện Phương Hoa bị một đám người đông nghịt vây quanh, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu im lặng đi vào thư phòng, có cảm giác áp lực lại ập đến.
Ngay khi cậu đi về phía thư phòng thì nghe thấy một tiếng hét thất thanh vang lên, tiếng thét đó xuyên qua cả TV: “Dương Mi, anh yêu em! Anh không phải quỷ!”
Hạ Bạch ngây người.
Giang Thanh Phong nói: “Còn khoa trương hơn cả minh tinh công ty em xuất hiện nữa.”
“Bọn họ vốn đã thu hút hơn minh tinh rồi.” Khương Ỷ Đồng nói: “Con người đều ngưỡng mộ kẻ mạnh, bọn họ có năng lực thần kỳ như vậy, so sánh ra thì minh tinh chỉ là bình hoa di động thôi.”
“Hơn nữa, nhìn Dương Mi xem, nhan sắc không hề thua kém minh tinh, quá hoàn mỹ.”
“Nói như vậy, chẳng phải Tiểu Bạch nhà chúng ta sẽ trở thành người được yêu thích nhất à?” Giang Thanh Phong hỏi với giọng điệu rất chắc chắn.
“Ừm ừm, Tiểu Bạch vô cùng đáng yêu, ở công ty không có ai đẹp hơn con chúng ta.” Khương Ỷ Đồng nói.
Giọng nói Giang Thanh Phong tràn ngập ý cười, “Oa, không dám tưởng tượng, Tiểu Bạch nhà chúng ta sẽ được bao nhiêu người thích.”
Hạ Bạch đần mặt, hồn vía lên mây bước vào thư phòng.
Vẽ được hai mươi lá Trấn Thi Phù, Hoa Hạo Minh bọn họ đã ra khỏi trò chơi, thành tích rất tốt, vào mười người, ra bảy người.
Lúc bọn họ ra ngoài, số người xem livestream đã phá vỡ kỷ lục lịch sử, vô số người reo hò, nếu phòng livestream có thể tặng quà, lúc này có lẽ đã đủ tiền trả cho nhiệm vụ treo thưởng của những người chơi này rồi.
Livestream vẫn chưa kết thúc, còn có việc chữa trị cho người chơi bị thương, nhận phần thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi và thuật lại trò chơi.
Đợi đến khi livestream kết thúc, đã là hai tiếng sau. Hình như khán giả không biết mệt, còn Hạ Bạch thì đã cảm thấy mệt trước rồi.
Khương Ỷ Đồng nói: “Cục Quản Lý Trò Chơi làm như vậy rất tốt, thông qua buổi livestream trò chơi này, mọi người đã thực sự hiểu về trò chơi, cũng không còn sợ hãi như trước nữa.”
“Rất nhiều lúc sợ hãi đến từ việc không biết, không biết sẽ suy đoán lung tung. Mọi người thấy người chơi bình tĩnh bước vào trò chơi như vậy, giải quyết trò chơi nhanh như vậy, sẽ không còn tiếp tục sợ hãi trò chơi nữa. Một lần thể hiện chân thực có thể át đi rất nhiều lời đồn ác ý.” Giang Thanh Phong nói.
“Tiếp theo phải xem phó bản trường Trung học số 2 Đại Huệ.” Khương Ỷ Đồng nói: “Nếu trường Trung học số 2 Đại Huệ cũng công phá thuận lợi, mọi người mới thực sự có thể chấp nhận trò chơi, không còn hoảng sợ nữa.”
Khương Ỷ Đồng nói xong, hai người trầm mặc một hồi lâu.
Hạ Bạch biết tại sao bọn họ lại im lặng.
Cậu còn chưa nói với bọn họ cậu muốn vào địa đồ trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ, nhưng chắc chắn bọn họ đã đoán được, rất rõ ràng, cậu rất thích hợp để vào địa đồ trò chơi đó.
Nhân cơ hội này, Hạ Bạch nói với bọn họ: “Ba mẹ, con muốn vào phó bản trường Trung học số 2 Đại Huệ, có thể là hai ngày tới con sẽ đi.”
Khương Ỷ Đồng rất bình tĩnh gật đầu, “Tiểu Bạch, ba mẹ biết rồi, con cứ yên tâm đi.”
Giang Thanh Phong im lặng một lúc lâu, sau đó mới khẽ “Ừ” một tiếng.
Trong trung tâm giao lưu người chơi có rất nhiều thảo luận về trường Trung học số 2 Đại Huệ, chắc chắn là bọn họ đã xem qua, chắc chắn là biết trò chơi này rất nguy hiểm, chắc chắn là rất lo lắng.
Gia đình bọn họ mới nhận nhau, cậu đã phải vào một trò chơi nguy hiểm như vậy, Hạ Bạch biết bọn họ rất khó chấp nhận.
Cậu cũng chưa bàn bạc với bọn họ đã trực tiếp đồng ý, trước đây như vậy có thể được, nhưng bây giờ, cậu có ba mẹ rồi, với thân phận là con trai, đúng là có chút ích kỷ.
Nhưng mà, cậu cũng không có cách nào, cậu vốn là một thành viên của Đội Tấn Công, cậu không thể dễ dàng rút lui như vậy được.
Hạ Bạch vừa định nói gì đó thì Khương Ỷ Đồng đã vỗ vai cậu, mỉm cười, nói: “Đi đi con trai, ba mẹ rất tự hào về con.”
Hạ Bạch “Dạ” một tiếng, “Ba mẹ yên tâm, lần này Cục Quản Lý Trò Chơi chuẩn bị rất kỹ lưỡng, con nhất định sẽ bình an ra ngoài.”
Ngày hôm sau khi Thẩm mỹ viện Phương Hoa bị công phá, Bộ Hành Động công bố tiêu chuẩn chọn người chơi cho phó bản trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ.
Sau trường đại học y Hòa Bình, lần lượt có mấy trường danh tiếng chiêu mộ tình nguyện viên tham gia trò chơi, tổng cộng có 758 sinh viên đăng ký tham gia trò chơi này, trong đó có 623 người là tân sinh viên năm nhất rất phù hợp.
Vì vậy, Cục Quản Lý Trò Chơi đã tổ chức một kỳ thi online, sẽ chọn ra ba mươi sinh viên có thành tích tốt nhất để tham gia trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ.
Hoa Hạo Minh nói chuyện này với Hạ Bạch, hắn nhăn mặt, nói: “Bộ Đối Ngoại và Bộ Thông Tin đã tìm giáo viên ra đề thi đại học, còn có cả giáo viên ra đề thi Olympic có độ khó cao hơn, đặc biệt ra một bộ đề thi cho đám học sinh giỏi này, nghe nói là đề thi đại học khó nhất trong lịch sử, đề thi Olympic có phạm vi kiến thức rộng nhất.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cách này đúng là hay, hôm qua Dương Mi nói với cậu, trong số những sinh viên đăng ký, thực ra có một số người muốn nổi tiếng, bây giờ cả nước đều đang chú ý đến trò chơi, người có thể vào trường Trung học số 2 Đại Huệ nhất định sẽ thu hút được lượng lớn sự chú ý.
Bọn họ không biết trò chơi đáng sợ đến mức nào, có thể biết, nhưng chính là có một số người muốn nổi tiếng hơn, muốn giàu phải làm liều.
Bài kiểm tra có thể loại bỏ những người không có năng lực học tập và thi cử thực sự, chỉ muốn nổi tiếng.
Đồng thời, làm một bộ đề thi như vậy cần rất nhiều thời gian, đây cũng là cho những học sinh giỏi đó một cơ hội để suy nghĩ lại, đừng vì bốc đồng mà đăng ký, trong lúc làm bài, chỉ cần do dự một chút thì có thể bỏ trống bài thi, không trả lời là được.
Ba mươi người được chọn lựa như vậy, nhất định là những người có chỉ số thông minh cao, nhớ kiến thức cấp ba rất vững vàng, hơn nữa là người kiên định muốn công phá trò chơi.
Hoa Hạo Minh nói: “Lúc đó Bộ trưởng đề nghị chúng ta cũng nên đi thi thử, tụi tôi đã từ chối, sau đó đề cử cậu thay mặt chúng tôi đi thi.”
Hạ Bạch: “. . . . . . ?”
Cậu chưa bao giờ tham gia thi Olympic. Cuộc thi này có thể nói là cuộc đối đầu giữa các trường danh tiếng, Hạ Bạch biết, lúc đó trên mạng sẽ náo nhiệt đến mức nào, cậu đi chẳng phải là làm mất mặt Đội Tấn Công, làm mất mặt trường đại học y Hòa Bình sao?
Hạ Bạch không muốn tham gia, cậu hỏi Lăng Trường Dạ: “Em có thể không đi được không?”
“Được.” Lăng Trường Dạ nói thẳng: “Thật ra nếu em có đi thi thì thành tích cũng sẽ không công bố ra ngoài, chỉ là muốn thử xem chỉ số thông minh của bọn họ thế nào, trong trò chơi chúng ta dễ nắm bắt hơn. Nếu em không muốn đi cũng không sao, không ảnh hưởng gì lớn.”
Nghe anh nói vậy, Hạ Bạch lại muốn đi thi, cậu nghe ra được việc mình tham gia kỳ thi này là có ích.
Địa điểm thi ngay tại các chi nhánh của Cục Quản Lý Trò Chơi ở các địa phương, học sinh không cần phải đến nơi khác, thi ngay tại địa phương, rất tiện lợi.
Vì là thi trên máy tính nên càng thuận tiện hơn cho Hạ Bạch, thậm chí cậu còn không cần đến chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Khương Kỳ, không phải bị phóng viên chụp ảnh, thi ngay tại nhà là được.
Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng còn nghiêm túc hơn cả khi cậu thi đại học, đến điện thoại cũng không xem, ngồi bất động trên ghế sofa, sợ phát ra một chút âm thanh cũng sẽ ảnh hưởng đến cậu.
Sự quan tâm của bọn họ rất có ích, bài thi này thực sự rất tốn sức.
Tuy chỉ có một đề thi, nhưng được chia thành ba phần, khoa học xã hội, khoa học tự nhiên và bài kiểm tra năng lực khác.
Khoa học xã hội bao gồm ngữ văn, ngoại ngữ, lịch sử, chính trị, địa lý. Khoa học tự nhiên bao gồm toán học, vật lý, hóa học, sinh học. Năng lực khác bao gồm mỹ thuật, âm nhạc, huyền học,….
Có lẽ muốn cho bọn họ cảm nhận trước áp lực có thể có trong trò chơi, đề thi có tổng cộng 1800 câu hỏi lớn nhỏ, thời gian làm bài là năm tiếng đồng hồ.
Máy tính của Hạ Bạch là được mẹ cậu mới đổi cho, loại tốt nhất, rất bảo vệ mắt, mặc dù vậy, lúc thi xong, mắt Hạ Bạch cũng hoa hết cả lên, nước mắt lưng tròng.
Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong người thì lấy bịt mắt hơi nước cho cậu, người thì rót nước cho cậu.
Trên TV đang phát sóng cảnh phóng viên phỏng vấn các học sinh vừa thi xong bên ngoài Cục Quản Lý Trò Chơi thành phố Phong Ninh, cậu học sinh đó nói thẳng: “Xin lỗi, bây giờ tôi rất muốn nôn, đây là kỳ thi biến thái nhất mà tôi từng gặp.”
Hạ Bạch rất đồng ý với lời nói của cậu ta, cậu muốn xin Cục Quản Lý Trò Chơi bồi thường tai nạn lao động.
Sinh viên đại học và học sinh cấp ba trên toàn quốc đều rất tò mò, rốt cuộc là đề thi như thế nào mà lại khiến đám học sinh giỏi các trường danh tiếng muốn nôn.
Cục Quản Lý Trò Chơi thực sự công khai toàn bộ quá trình, ngay cả đề thi cũng được công khai ngay lập tức.
Sau khi xem đề thi và thời gian làm bài, sinh viên đại học và học sinh cấp ba đồng loạt im lặng.
【Xin kiếu, là tôi không xứng đáng.】
Lúc Hạ Bạch đang thi, Cục Quản Lý Trò Chơi đã đăng nhiệm vụ treo thưởng cho trường Trung học số 2 Đại Huệ lên trung tâm giao lưu người chơi.
Trong bài đăng này đã nói chi tiết lại tình hình cơ bản và nguy hiểm có thể gặp phải, đề nghị người chơi suy nghĩ kỹ rồi mới đăng ký.
Địa đồ trường cấp ba này quá đặc biệt, có rất nhiều người chơi rất lợi hại, nhưng bọn họ không thích hợp nhận loại địa đồ như trường cấp ba này, ví dụ như Lão Tiền đã lớn tuổi, Vưu Nguyệt chưa từng học cấp ba, cuối cùng chỉ có 87 người chơi đăng ký.
Đồng thời với việc nhận được dữ liệu này, Bộ Đối Ngoại cũng gửi đến một danh sách 780 người đến từ nhà tù.
Ngày thứ ba, kết quả thi được công bố, Cục Quản Lý Trò Chơi công bố danh sách ba mươi học sinh sẽ đến trường Trung học số 2 Đại Huệ, và ba người dự bị.
Trên danh sách chỉ có tên và trường học, không có điểm cụ thể.
Điều này khiến tất cả các học sinh vốn nên tự hào thở phào nhẹ nhõm.
Cư dân mạng nghiên cứu kỹ lưỡng danh sách này, nhao nhao cảm khái, bọn họ cho rằng đây là một bảng đăng ký nguyện vọng đại học trong mơ, chỉ cần đếm số tên trường học trên đó là biết có những trường đại học hàng đầu nào.
Tống Thạch nói về tình hình thi của Hạ Bạch trong nhóm chat: [Trong số 750 học sinh tham gia kỳ thi, cậu xếp thứ năm, giỏi thật đó! ]
Hạ Bạch: [Cảm ơn anh đã chu đáo không nói điểm của em, anh cứ nói điểm cho em biết đi, tiện thể cho em xem đáp án, để em xem thử mình sai câu nào, còn có mấy câu không biết làm thì cách giải như thế nào, để em sửa lại.]
Tống Thạch: [. . . . . .]
Tống Lộ: [. . . . . .]
Đây là khoảng cách giữa bọn họ và học sinh giỏi sao?
Tóm lại, 900 người tham gia trò chơi đã tập hợp đầy đủ, tụ tập trong một nhóm chat.
Nhóm chat này có tên là [Trường Trung học số 2 Đại Huệ], cộng thêm nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi, tổng cộng có 942 người.
Diệp Cát Nguyệt nói trong nhóm chat: [Chúng tôi đã thêm ghi chú [Cấp một], [Cấp hai], [Cấp ba], [Cấp bốn] và [Cấp năm] trước tên nhóm của mỗi người chơi, bây giờ tôi sẽ giải thích cho mọi người về năm loại ghi chú này.]
Lúc mới lập nhóm, trong nhóm rất yên tĩnh, không ai lên tiếng lung tung, đều im lặng chờ nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi giải thích.
Diệp Cát Nguyệt: [Lúc trò chơi xuất hiện ở trường Trung học số 2 Đại Huệ, theo thống kê, có tổng cộng 903 người ở trong trường, nói cách khác, chỉ cần có 903 người là có thể mở ra trò chơi này, nhưng không nhất định phải có nhiều người như vậy mới có thể mở ra, theo kinh nghiệm của Cục Quản Lý Trò Chơi, trừ những trò chơi có số lượng người chơi cố định, những trò chơi khác ít người hơn hoặc nhiều người hơn một chút đều có thể.]
Diệp Cát Nguyệt: [Trò chơi này có thể rất nguy hiểm, càng ít người mạo hiểm càng tốt, nhưng cụ thể là bao nhiêu người thì chúng tôi không biết, vì vậy, chúng tôi phải thử xem sao.]
Diệp Cát Nguyệt: [Người chơi [Cấp một] có 700 người, nhóm người chơi này vào trường trước, nếu không vào được trạng thái khóa trò chơi thì thêm 50 người chơi [Cấp hai], cứ như vậy tăng dần, cho đến khi mở được trò chơi.]
Cô ấy nói rất rõ ràng, mọi người trong nhóm đều hiểu. Ngay cả những người đến từ nhà tù, Bộ Đối Ngoại cũng đã sàng lọc, bọn họ đều có trình độ văn hóa từ cấp ba trở lên.
Diệp Cát Nguyệt: [Chủ nhật tuần này chúng ta sẽ vào trò chơi vào, vì có thể phải thử nhiều lần nên phải đi sớm, chúng tôi quyết định bắt đầu vào trường lúc mười giờ trưa. Mọi người có thể đến khách sạn mà chúng tôi đã chuẩn bị ở thành phố Đại Huệ vào thứ bảy tuần này.]
Diệp Cát Nguyệt: [Nếu có bất kỳ nhu cầu gì, mọi người có thể liên hệ với chúng tôi, Đội Tấn Công của Cục Quản Lý Trò Chơi và đội ngũ phục vụ hậu cần sẽ phục vụ mọi người tận tình.]
Diệp Cát Nguyệt: [Cảm ơn mọi người.]
Sau khi Diệp Cát Nguyệt nói xong, trong nhóm chat bắt đầu thảo luận sôi nổi.
Hạ Bạch xem một lúc, thấy Hoa Hạo Minh lên tiếng trong nhóm chat của Đội Tấn Công.
Hoa Hạo Minh: [Đây có lẽ là nhóm người chơi khó dẫn dắt nhất trong lịch sử (châm thuốc).]
Dương Mi: [Đúng vậy, không phải là tội phạm tử hình tội ác tày trời thì cũng là học sinh giỏi thông minh tuyệt đỉnh, tôi còn không dám nói gì, sợ hãi.]
Hạ Bạch: [. . . . . .]
Cũng đâu cần phải vậy.
Nhưng bọn họ nói đúng, nhóm người này đúng là rất khó dẫn dắt, Hạ Bạch chỉ xem qua cuộc thảo luận của bọn họ một lúc đã phát hiện ra rất nhiều kẻ cứng đầu, và rất nhiều thiên tài nhỏ kiêu ngạo.
Tỉnh Duyên: [Hay là tôi đi cùng mọi người đến thành phố Đại Huệ, trước khi vào trò chơi, tôi sẽ giúp mọi người xem suy nghĩ thật sự của bọn họ.]
Dương Mi: [Hoan nghênh, ôm ôm cái nào.]
Dương Mi: [Xin lỗi gửi nhầm, là muah muah.]
[. . . . . .]
Sáng thứ bảy, Đội Tấn Công đến đón Nhị Oa, Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong, ba người đi cùng Hạ Bạch đến thành phố Đại Huệ.
Hạ Bạch biết bọn họ lo lắng cho cậu nên cũng không từ chối, coi như là ba mẹ đưa cậu đi thi đại học. Năm đó, cậu đi thi đại học một mình, về nhà cũng một mình.
Hôm nay, giao thông trên toàn quốc cơ bản đã trở lại bình thường, để đề phòng bất trắc, Cục Quản Lý Trò Chơi vẫn bố trí chuyên cơ cho Hạ Bạch.
Sau khi xuống máy bay, bọn họ nhìn thấy Lăng Trường Dạ đứng phía trước.
Khương Ỷ Đồng vui vẻ nói: “Trường Dạ, con đến đón chúng ta à!”
Lăng Trường Dạ nói: “Con nợ Hạ Bạch, có lẽ phải đến khi con già mới trả hết được.”
Giang Thanh Phong: “. . . . . .”
Mấy tên hay nói lời ngon tiếng ngọt thường không phải là đàn ông tốt.
Ông nhìn thấy đôi mắt sáng rực của Hạ Bạch đang nhìn Lăng Trường Dạ, hận không thể lập tức dính chặt lấy cậu ta, ông càng khẳng định điều này hơn.
Đàn ông nói lời ngon tiếng ngọt đều rất biết lừa người, đặc biệt là lừa những người đơn thuần đáng yêu như con trai ông.
Khương Ỷ Đồng thì ngược lại, bà rất tò mò, rất muốn biết chuyện giữa bọn họ, “Con nợ Tiểu Bạch cái gì?”
Lăng Trường Dạ gõ gõ cổ tay phải, nhìn như anh đang gõ vào khoảng không, chỉ gõ nhẹ một cái, một chiếc vòng tay bằng bạc trông rất cổ xưa xuất hiện ở đó, đồng thời, bọn họ thấy trên cổ tay Hạ Bạch cũng xuất hiện một chiếc vòng tay giống hệt.
Hạ Bạch nhìn thấy vòng tay xuất hiện thì vô cùng vui vẻ, nụ cười lập tức xuất hiện trên mặt, cậu giơ cổ tay lên, nhìn Lăng Trường Dạ.
Lăng Trường Dạ nói: “Hạ Bạch đã đưa cái này cho con, điều kiện là phải đưa đón em ấy. Vì nó quá quý giá nên có lẽ con phải đưa đón rất nhiều lần.”
Khi Giang Thanh Phong lạnh mặt cũng rất giống Hạ Bạch.
Khương Ỷ Đồng kéo tay ông đi về phía trước, càng đi càng xa Hạ Bạch, Giang Thanh Phong chú ý thấy vậy thì hỏi bà làm gì vậy.
Khương Ỷ Đồng nói: “Hai đứa nó lâu rồi không gặp, chúng ta đừng ở đó làm kỳ đà nữa.”
Giang Thanh Phong quay đầu lại nhìn, tay hai người kia đã nắm lấy tay nhau rồi, còn chưa ra khỏi sân bay nữa, giữa thanh thiên bạch nhật, nắm chặt như vậy làm gì.
Giang Thanh Phong thầm nhủ trong lòng, Lăng Trường Dạ quả nhiên không phải người tốt.
Lăng Trường Dạ lái xe đưa bọn họ đến khách sạn, từ xa đã nhìn thấy rất nhiều người vây quanh trước cửa khách sạn, chiếc xe bình thường lái thẳng vào bãi đậu xe dưới tầng hầm của khách sạn, tránh đám người cầm máy quay phim.
Người chơi được bố trí ở ba khách sạn, khách sạn này của bọn họ đã sắp xếp một phòng cho Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong từ trước.
Sau khi hai người vào phòng, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng đi làm việc. Bọn họ chỉ là không yên tâm, muốn nhìn thấy Hạ Bạch ra khỏi trò chơi thật sớm nên mới đến đây, chứ không phải đến để ảnh hưởng đến công việc của bọn hắn.
Thực ra cũng không có việc gì, sau khi Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ rời đi thì ngồi xuống một chiếc ghế sofa.
Hạ Bạch dính lấy Lăng Trường Dạ một lúc lâu, cái gì cũng không làm, chỉ ôm eo anh, vùi đầu vào lòng anh, im lặng bày tỏ nỗi nhớ nhung của mình.
Lăng Trường Dạ ôm cậu vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cậu, anh biết khoảng thời gian này Hạ Bạch rất mệt mỏi.
“Đợi sau khi ra khỏi trò chơi này thì em cũng sắp được nghỉ đông rồi, đến lúc đó chúng ta đi du lịch, được không?” Lăng Trường Dạ hỏi: “Em muốn đi đâu?”
Hạ Bạch “Ừm” một tiếng, nhưng lại không nghĩ ra muốn đi đâu, “Ở đây, ở đây cũng có công hiệu như đi nghỉ dưỡng rồi.”
Lăng Trường Dạ ngẩn người, bật cười, vừa cười vừa hôn lên trán và chóp mũi cậu.
Hạ Bạch chủ động đưa môi mình lên, ôm lấy cổ anh, “Đội trưởng, em rất nhớ anh.”
Tối hôm đó, khi trong nhóm chat đang bàn tán sôi nổi, Hạ Bạch đang nằm trên giường của Lăng Trường Dạ, cùng anh xem tin nhắn mà Tỉnh Duyên gửi trong nhóm chat của Đội Tấn Công.
Bữa trưa và bữa tối ở nhà hàng đều kiểu tiệc đứng tự phục vụ, lúc ăn cơm Tỉnh Duyên đã xem suy nghĩ trong lòng của rất nhiều người, đang chia sẻ với bọn họ.
[Có một người đeo kính xanh rất kiêu ngạo, suy nghĩ trong lòng của anh ta là “Một lũ ngu ngốc”.]
[Người có vết sẹo trên mặt, tạm thời tôi gọi anh ta là anh mặt Sẹo, suy nghĩ trong lòng của anh ta là “Đứa nào chọc giận tao, tao giết hết”.]
[Một cô gái cột tóc đuôi ngựa đến trò chơi để tìm kiếm kích thích, cô ta bẩm sinh đã không có cảm xúc, không có biểu hiện vui buồn.]
. . . . . .
Hoa Hạo Minh: [Tôi bắt đầu thấy đau đầu rồi.]
Hoa Hạo Minh: [Đám học sinh giỏi kia đều trông cậy vào Hạ Bạch, chắc chắn cậu rất rất hợp với bọn họ.]
Hạ Bạch lấy điện thoại ra trả lời: [Anh thấy tôi giống người thông minh lắm hả?]
Hoa Hạo Minh: [. . . . . .]
Dương Mi: [Tôi cảm thấy tôi có thể thử xem.]
Hoa Hạo Minh: [. . . . . . . . . . . .]
Hắn quyết định từ bỏ.
Cứ để hắn làm một tên culi ngoan ngoãn đi, đừng ai đến chọc hắn là được.
Hạ Bạch cảm thấy, ở đây người có thể chế ngự được đám học sinh giỏi kia có lẽ chỉ có mỗi Dương Nghi.
Dương Nghi không chỉ là một nhà nghiên cứu thiên tài, mà còn rất nổi tiếng trong thế giới thực, nghe nói trong lĩnh vực của hắn ta có rất nhiều thành quả nghiên cứu khoa học rất đáng sợ.
Chỉ là, có Dương Mi ở đây nên anh ta không nói gì.
Lăng Trường Dạ cũng nghĩ giống cậu, anh nói với cậu: “Đừng lo lắng, học sinh giỏi có Dương Nghi, tội phạm đã có Hoa Hạo Minh, Hắc Hoa rất thích hợp để đối phó với những kẻ cứng đầu, năng lực của Bạch Hoa cũng rất tốt.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Được sắp xếp đâu vào đấy, cậu thực sự không cần phải lo lắng nữa, cũng không cần phải bận tâm nữa.
Đây là lần đầu tiên Hạ Bạch tham gia trò chơi địa đồ lớn, còn có khán giả cả nước theo dõi, lẽ ra cậu nên lo lắng một chút, nhưng nghe Lăng Trường Dạ nói như vậy, lại có Lăng Trường Dạ ở bên cạnh, cậu cảm thấy rất thoải mái, nằm trên giường, khi những người khác còn đang lo lắng và phấn khích, cậu đã sớm chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một giấc thật ngon, sáng hôm sau, cậu tràn đầy năng lượng đi ăn sáng cùng ba mẹ.
Ăn sáng xong, cậu quay về phòng thu dọn đồ đạc, đeo ba lô, đội mũ và khẩu trang, ngồi trên ghế sofa thở phào nhẹ nhõm, chờ Lăng Trường Dạ đến đưa cậu ra ngoài.
Xe buýt của Cục Quản Lý Trò Chơi dừng ở cửa khách sạn, để thuận tiện cho việc thống kê số lượng người khi vào trường, mỗi xe buýt chở năm mươi người chơi.
Gần xe buýt, rất nhiều phóng viên bị chặn lại bên ngoài hàng rào cảnh báo, nhìn thấy có người đi ra khỏi cửa khách sạn liền gọi.
“Nhìn bên này! Nhìn bên này!”
“Bạn học ơi! Cho hỏi có thể phỏng vấn một chút không!”
Ở ngay cổng chính khách sạn, MC buổi livestream chính thức của Cục Quản Lý Trò Chơi đang giải thích với khán giả, tại sao một xe buýt lại chở năm mươi người, nhìn thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều đeo khẩu trang, vội vàng quay người sang hướng khác, rất nhiều ống kính cũng theo cô ấy chuyển hướng.
Hai người tránh ống kính, lặng lẽ lên xe buýt.
Xe buýt mà bọn họ lên có biển số xe ghi chú [Cấp một], hơn nữa là chiếc đầu tiên trong số những xe có ghi chú [Cấp một], người chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi đều ở đây, đợi năm mươi người đến đông đủ, chiếc xe buýt này sẽ là chiếc đầu tiên chạy về phía trường Trung học số 2 Đại Huệ.
Hết chương 122.
