Chương 123: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 1)

Chương 123: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 1)

Trường Trung học số 2 Đại Huệ nằm bên bờ sông Huệ, bức tường phía Tây khu trường học chính là đại lộ Huệ Hà. Ban đầu, xung quanh trường học cũng không hỗn loạn, nhưng hiện tại, có lẽ những người mắc chứng sợ đám đông sẽ không dám nhìn ra ngoài nữa, bởi vì bên ngoài xe là biển người dày đặc.

Hoa Hạo Minh day day thái dương, “Còn khoa trương hơn lần trước.”

Nhìn thấy Dương Mi bên cạnh kéo rèm cửa, ghé người trên cửa sổ vẫy tay ra ngoài, hắn càng thêm đau đầu, “Không ai quản cậu ta được à?”

Không ai quản.

Hạ Bạch ngồi ở hàng cuối cùng, tháo khẩu trang xuống, vẻ mặt như linh hồn đã lìa khỏi xác.

Người bình tĩnh nhất là Lăng Trường Dạ, nhưng anh không nói gì, chỉ cúi đầu uống nước. Dưới ánh sáng yếu ớt, chiếc nhẫn Lam Ngọc tuyệt đẹp trên ngón tay anh cũng tỏa ra ánh sáng mờ ảo, trông anh chẳng khác nào như đang thưởng trà trong phòng trà vậy.

Ở phía bên kia, Dương Nghi cũng không nói gì.

Văn Vũ Tân, người chơi nữ duy nhất của Cục Quản Lý Trò Chơi đến trường Trung học số 2 Đại Huệ, cô ngồi cùng hàng với Dương Nghi, vốn muốn nói chuyện, nhưng khi nhìn quanh một vòng, thấy toàn những nhân vật sừng sỏ, cô đành im miệng. Cô không dám nói gì Dương Mi đâu.

Người ta nói Nhị Oa là ngôi sao của Cục Quản Lý Trò Chơi, còn Dương Mi là ngôi sao của Đội Tấn Công. Danh hiệu này còn nguy hiểm hơn cả ngôi sao trong thế giới thực, bởi vì fan hâm mộ của hắn đều là người chơi.

Không dám nói, không dám nói đâu.

Phía trước xe buýt càng không có ai nói chuyện, nhìn dáng vẻ trẻ trung của họ, có lẽ nhiều người là sinh viên được tuyển chọn qua kỳ thi, lần đầu tiên vào trò chơi, hoặc là quá căng thẳng không nói chuyện, hoặc là không thèm nói chuyện với người khác.

Trong bầu không khí im lặng đó, xe buýt từ từ dừng lại trước cổng trường Trung học số 2 Đại Huệ.

Ngôi trường rất lớn, khi bị phong tỏa, chỉ có một vòng dây cảnh báo bao quanh bên ngoài.

Theo lý mà nói, một địa đồ lớn nguy hiểm như thế này nên được phong tỏa nghiêm ngặt hơn, nhưng trên thực tế, một hai người, thậm chí là vài chục người đi vào cũng không sao, bởi vì ít nhất phải cần đến vài trăm người cùng lúc mới bị cuốn vào trò chơi, thế nên việc phong tỏa ở đây không nghiêm ngặt như mấy địa đồ nhỏ.

Chiếc xe dừng lại ở cổng trường một lúc.

“Mọi người chuẩn bị, chúng ta sẽ xuống xe ngay bây giờ.” Nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi đứng bên cạnh tài xế, nói: “Chúng ta là nhóm người đầu tiên vào trường, mọi người đều đã xem bản đồ trường học rồi chứ? Sau khi vào cổng trường, đi thẳng theo con đường trước cổng trường, rẽ phải ở ngã rẽ đầu tiên, vào sân vận động. Ngoại trừ Hoa Hạo Minh, tất cả người chơi tập hợp ở sân vận động.”

Hạ Bạch đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai lên, cùng Lăng Trường Dạ đi theo dòng người phía trước ra ngoài.

Vừa xuống xe đã nghe thấy những tiếng gọi lớn, không phải gọi Dương Mi thì là gọi Hoa Hạo Minh.

Trước đó, khi hai người họ vào địa đồ Viện thẩm mỹ Phương Hoa, trong lúc livestream, bọn họ đã được rất nhiều người bình thường biết đến, đặc biệt là Dương Mi, toàn thân toát lên vẻ mập mờ màu hồng phấn, không chỉ người chơi thích, mà người bình thường vừa nhìn đã đổ gục, hai ngày nay nổi tiếng vô cùng.

Hắn đi ngay trước mặt Hạ Bạch, mái tóc nhuộm màu bạc, liên tục gửi nụ hôn gió.

Hạ Bạch thầm cảm ơn mình đã mang theo mũ lưỡi trai có thể kéo thấp xuống, che cả khuôn mặt, nếu không thì lúc này đã bị ánh đèn flash chói cho mù mắt luôn rồi, lại một lần nữa bị tai nạn lao động vì ngôi sao.

“Cố lên! Cố lên nhé!”

“Chờ các cậu trở về!”

“Nhất định phải sống sót trở ra đó!”

Hạ Bạch kéo mũ xuống, bước qua hàng rào cảnh báo trong tiếng cổ vũ của mọi người, đi vào trường Trung học số 2 Đại Huệ đã có lịch sử trăm năm.

Trường Trung học số 2 Đại Huệ có lịch sử lâu đời, một bên là tòa nhà giảng dạy đã được xây dựng lại, một bên là tòa nhà nhỏ nguyên bản ba bốn tầng không có thang máy. Đi từ cổng vào, bên trái là những tòa nhà cũ kỹ mang đậm dấu ấn thời gian, bên phải là tòa nhà giảng dạy thông minh hoàn toàn mới, như thể đang đi ở nơi giao thoa của hai thời đại.

Ngoại trừ Hoa Hạo Minh, bốn mươi chín người chơi im lặng quan sát khuôn viên trường, đi đến sân vận động mà nhân viên công tác đã nói.

Phía sau bọn họ, năm mươi người chơi trên xe thứ hai cũng bước vào cổng trường, từng nhóm người chơi lần lượt bước vào sân vận động, sau khi mười bốn nhóm người chơi 【cấp một】 bước vào, hàng rào cảnh báo ở cổng trường lại được kéo lên.

699 người chơi im lặng hoặc ngồi hoặc đứng trên sân vận động, nín thở chờ đợi.

Theo sự sắp xếp của Cục Quản Lý Trò Chơi, 700 người vào trước, nếu 700 người này không thể mở khóa trò chơi thì sẽ cho thêm 50 người vào. Có thể mở trò chơi hay không còn phụ thuộc vào việc họ có tiến vào trạng thái khóa trò chơi hay không.

Ba phút sau, Hoa Hạo Minh ở lại cổng trường bước ra ngoài hai bước, có thể đi ra ngoài.

Hắn quay lại trường, đợi thêm hai phút nữa, thử lại lần nữa, vẫn có thể đi ra ngoài.

Cục Quản Lý Trò Chơi lại cho một xe năm mươi người nữa vào cổng trường.

Hoa Hạo Minh dùng cách tương tự thử hai lần, vẫn có thể đi ra cổng trường.

Dưới sự chứng kiến của vô số người và ống kính, Cục Quản Lý Trò Chơi lại cho một xe năm mươi người nữa vào cổng trường.

Hoa Hạo Minh đợi bọn họ vào hai phút, lại thử đi ra cổng trường lần nữa.

Một luồng sức mạnh vô hình đã cản trở bước chân hắn đang duỗi ra, hắn không dùng sức mạnh, lập tức rụt chân lại.

Bị khóa rồi.

Nhìn thấy hắn chậm rãi đi về phía bên này, những người khác cũng ý thức được điều này, trên sân vận động vang lên tiếng hít thở dồn dập.

“Chúng ta, chúng ta đã vào trò chơi rồi sao?”

“Chưa, cậu không xem phổ cập kiến thức trò chơi à? Đây là trạng thái khóa trò chơi.”

“Coi như là đã vào trò chơi đi, bây giờ chúng ta phải làm gì?”

“Cười chết mất, nhìn đám nhát gan ấy kìa, hahaha!”

Trong tiếng ồn ào, Hạ Bạch chuyển chiếc ba lô đeo sau lưng ra phía trước, kéo khóa kéo.

Hoa Hạo Minh vừa đi tới, nhìn thấy đồ đạc trong ba lô của cậu thì suýt chút nữa đã bị chói cho mù mắt.

Toàn là Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù. Hắn chưa từng nhìn thấy nhiều bùa như vậy, thứ này còn quý giá hơn cả kim cương, làm sao mắt hắn không mù cho được?

Ở phó bản Viện thẩm mỹ Phương Hoa, bọn họ có thể sống sót ra ngoài nhiều người như vậy, Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù có công lao rất lớn.

Lúc này, nhìn thấy Hạ Bạch mở ba lô ra, hắn đoán được cậu muốn làm gì, hắn bước hai bước đến trước mặt cậu, giữ tay cậu lại: “Cậu có biết những thứ này quý giá cỡ nào không? Đợi xác nhận trong bản đồ này thực sự có thi thể rồi hãy phát cho bọn họ.”

Hạ Bạch liếc mắt nhìn hắn, thế mà Hoa Hạo Minh lại có thể nhìn ra ý tứ cậu muốn biểu đạt trên khuôn mặt kia.

Anh nghĩ tôi ngốc thật à?

Hoa Hạo Minh: “. . . . . .”

Sân vận động ồn ào náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh lại, mọi người đều nhìn về phía thi thể xuất hiện trên sân vận động, thi thể kia mặt mày xám xịt, trên trán dán một lá bùa, thân thể cứng ngắc đang vặn vẹo, lúc thì lắc lư, lúc thì tạo hình trái tim.

“. . . . . .”

Ngay cả những người chơi lần đầu tiên vào trò chơi cũng không cảm thấy đáng sợ, chỉ cảm thấy kỳ quái.

Trước mặt thi thể, Hạ Bạch vẫn đội mũ, chỉ tháo khẩu trang xuống, ngồi xổm xuống như đang bày hàng, bày Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù ra, không nói gì.

Rất nhanh đã có người chơi nhận ra điều gì đó.

Kỹ năng mà Hạ Bạch luôn nói trước đây trong mỗi trò chơi, và cả ngoài trò chơi, là điều khiển thi thể. Cậu là tân binh được chú ý nhất của Đội Tấn Công trong năm nay, dù có khiêm tốn đến đâu thì cũng có rất nhiều người âm thầm điều tra nghiên cứu. Thực ra trong giới người chơi, Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù của cậu rất nổi tiếng.

Hai người đầu tiên bước tới là hai người chơi kỳ cựu, trong đó có một người phụ nữ hỏi: “Xin chào, cho hỏi Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù của cậu có bán không?”

“Không bán.” Hạ Bạch nói: “Đổi.”

Hầu như tất cả mọi người trên sân vận động đều đang lắng nghe cậu nói.

Hạ Bạch nói: “Nếu đồng ý giao thi thể của chị cho tôi, chị có thể lấy một lá Ngự Thi Phù và hai lá Trấn Thi Phù của tôi.”

“Cậu có ý gì? Giao thi thể của tôi cho cậu là sao?” Người phụ nữ khó hiểu hỏi.

Hạ Bạch: “Chính là sau khi chị chết, nói ra thì hơi khó nghe, nếu chị chết trong trò chơi này, chị có thể giao thi thể của mình cho tôi, tôi có thể mang thi thể của chị ra khỏi trò chơi, sử dụng thi thể của chị.”

Hai người nhìn thi thể đang vặn vẹo kia, trầm mặc.

Hạ Bạch giải thích: “Sẽ không bắt các người nhảy múa đâu, cậu ấy chỉ là nhân viên tiếp thị của tôi thôi.”

“. . . . . .”

Hạ Bạch không nói thêm gì nữa, cậu im lặng chờ đợi, không lâu sau đã có người chơi đến đổi với cậu.

“Có thể giao thi thể của cậu cho tôi không?”

“Có thể.”

Ba lá bùa.

“Có thể giao thi thể của cậu cho tôi không?”

“Có thể.”

Ba lá bùa.

. . . . . .

Ban đầu, những người đến trao đổi đều là người chơi kỳ cựu, người chơi kỳ cựu càng hiểu rõ sự quý giá và hữu dụng của Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù. Còn người chơi mới thì vẫn đang quan sát.

Hạ Bạch cũng không giải thích, không chào mời nhiều, bùa cậu vẽ có hạn, không thể chia cho tất cả mọi người được.

Kỳ thực, người chơi kỳ cựu trao đổi với cậu càng có lợi cho cậu hơn, bởi vì có một số người chơi kỳ cựu có kỹ năng, mỗi lần nhặt được một thi thể có kỹ năng, cấp bậc kỹ năng của cậu sẽ tăng +20 cấp, mỗi lần nhặt được một thi thể không có kỹ năng, cấp độ kỹ năng của cậu chỉ tăng có +10 cấp.

Cho nên cậu không cần phải nói nhiều.

Khi có người chơi mới đến trao đổi, cậu cũng đồng ý, cũng là một lá Ngự Thi Phù và hai lá Trấn Thi Phù, không có phân biệt đối xử.

Khi rất nhiều người chơi khác còn đang do dự, Hạ Bạch đã đóng quầy hàng, số bùa cuối cùng còn lại, cậu muốn chia cho đồng đội.

Những người chơi kia có muốn đến trao đổi cũng không đổi được nữa.

“Tổng cộng có 52 người.” Hoa Hạo Minh đứng bên cạnh đếm số người đã trao đổi với cậu, “Trâu bò thiệt đó.”

Mỗi lần thêm một thi thể dự bị, cấp độ kỹ năng của cậu cũng sẽ tăng lên +2 cấp, cho nên chỉ trong chốc lát, cấp độ kỹ năng của cậu đã tăng thêm 104 cấp.

Hạ Bạch mỉm cười, rất vui vẻ. Dường như cậu đã tìm được cách ký khế ước thi thể, sau này cậu có thể dùng cách này để ký khế ước với thật nhiều thi thể.

Chu Sa Bút là đạo cụ phù hợp với kỹ năng của cậu nhất, chẳng trách năm đó cậu lại nắm chặt nó trong tay.

Lý do đưa ra quyết định này là vì khoảng thời gian này Hạ Bạch cảm thấy thật áp lực. Trường Trung học số 2 Đại Huệ là địa đồ lớn mà cậu chưa từng trải qua, theo như lời Thông Linh Giả nói, còn có địa đồ trò chơi cực lớn sắp xuất hiện, cậu muốn nhanh chóng nỗ lực nâng cao kỹ năng của mình.

Lăng Trường Dạ cũng khen Hạ Bạch, “Ý tưởng này rất hay, sau khi rời khỏi trò chơi cũng có thể sử dụng, trao đổi nhiều hơn với những người chơi có kỹ năng.”

Hạ Bạch cũng nghĩ như vậy, gật gật đầu.

Hoa Hạo Minh tưởng tượng đến tương lai Hạ Bạch dùng cách này để ký khế ước với rất nhiều thi thể, hắn không khỏi cảm thán một tiếng, tương lai Hạ Bạch có thể sẽ là đại diện sức chiến đấu của Đội Tấn Công, ngang ngửa với Nhị Oa chứ chẳng chơi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hắn vừa định nói ra suy nghĩ này thì bị âm thanh của hệ thống trò chơi cắt ngang.

【 Trò chơi đang khởi động lại. . . . . . 】

【 Kết thúc quá trình khởi động lại trò chơi, địa đồ đặc biệt trường Trung học số 2 Đại Huệ đã được làm mới, chào mừng mọi người đến với trường Trung học số 2 Đại Huệ. 】

【Trường Trung học số 2 Đại Huệ là trường trung học phổ thông thực nghiệm nổi tiếng cả nước, hàng năm, đây là trường trung học phổ thông đào tạo ra nhiều nhân tài nhất cho các trường đại học hàng đầu trong nước, vô số các bậc phụ huynh chen nhau đến vỡ đầu cũng mong muốn cho con em mình vào ngôi trường này học tập, trường Trung học số 2 Đại Huệ cũng là thánh địa trong mắt vô số học sinh trung học, chỉ cần bước chân vào trường Trung học số 2 Đại Huệ là bước chân vào cánh cổng trường đại học trọng điểm. 】

【Chúc mừng các bạn học sinh, các bạn đã thành công bước vào trường Trung học số 2 Đại Huệ mà tất cả học sinh trung học đều mơ ước, chúc các bạn thi tốt, đỗ đạt thành công. 】

Nghe xong bản tin trò chơi bằng giọng nói máy móc của hệ thống, Hạ Bạch chờ đợi giọng nói đầy cảm xúc kia nói chuyện với mình.

Lần này, giọng nói kia đến muộn hơn một chút: 【Chào mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】

Giống như lần trước, Hạ Bạch thử nói chuyện với nó trong đầu, 【Cậu là ai? 】

Lần này, giọng nói kia đã đáp lại cậu rất nhanh: 【Tôi là hệ thống của ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】

Hạ Bạch suy nghĩ một chút, 【Lúc trò chơi thử nghiệm nội bộ, mỗi người chơi đều có một hệ thống, cậu là hệ thống của tôi lúc đó à? 】

Hệ thống khẽ “Ừ” một tiếng, 【Tôi vẫn luôn là hệ thống của ngài. 】

Quả nhiên.

Quả nhiên có trò chơi thử nghiệm nội bộ, quả nhiên cậu đã từng tham gia trò chơi thử nghiệm nội bộ.

Hạ Bạch hỏi: 【Cậu có thể nói cho tôi biết thêm về trò chơi thử nghiệm nội bộ đó được không? 】

Trong đầu không còn âm thanh nào nữa.

Lần trước, lúc vừa mới vào trò chơi ở đảo Lam Trà, cậu đã nhận ra hệ thống này dường như đang trốn tránh nói chuyện với cậu trong trò chơi, Hạ Bạch không hỏi nó về trò chơi thử nghiệm nội bộ nữa, mà hỏi: 【Khi nào thì tôi có thể nói chuyện được với cậu? 】

Hệ thống im lặng một hồi lâu rồi mới nói: 【 Ở gần nơi trò chơi xuất hiện, nhưng đừng ở trong trò chơi. 】

Hạ Bạch: 【 Được. 】

Trong lúc cậu trò chuyện với hệ thống, dường như cậu vẫn luôn ở trong bóng tối, có lẽ là do địa đồ lớn nên thời gian chuyển cảnh lâu hơn nhiều so với những địa đồ nhỏ mà cậu từng vào trước đây.

Lại qua thêm vài chục giây nữa Hạ Bạch mới nhìn rõ khung cảnh trước mắt.

Cậu vẫn đang ở trên một sân vận động, chỉ là, sân vận động này lớn hơn sân vận động của trường Trung học số 2 Đại Huệ, liên tục có người đi vào từ lối vào của sân vận động, hiển nhiên những người đó không phải người chơi, mà là học sinh vốn có của trường Trung học số 2 Đại Huệ này.

Phía trước sân vận động là một lễ đài được dựng tạm thời, trên lễ đài giăng một tấm băng rôn màu đỏ: Đại hội tuyên thệ học sinh khối 12.

Từ đó có thể thấy được, thân phận của bọn hắn là học sinh khối 12 trường Trung học số 2 Đại Huệ.

Lúc này có lẽ là mùa hè vừa mới lên lớp 12. Là mùa hè, rất nhiều người bị ánh nắng chói chang rọi cho toát mồ hôi, áo đồng phục ướt đẫm dính vào lưng. Có lẽ bọn họ không có nghỉ hè, mà khai giảng sớm.

Đại hội tuyên thệ vẫn chưa bắt đầu, trên sân vận động vang lên tiếng nói chuyện, tiếng gọi nhau của những học sinh khác, còn phát cả nhạc sôi động, cho nên các người chơi cũng không còn giữ im lặng nữa, mọi người bàn tán sôi nổi.

Bọn họ vẫn đứng vị trí như lúc trước, bên cạnh Hạ Bạch là Lăng Trường Dạ và Hoa Hạo Minh.

Dương Mi bước nhanh tới, sắc mặt có chút nặng nề, “Là bản đồ đặc biệt, bản đồ đặc biệt lớn, xem ra vẫn chưa thấy quỷ.”

Nói chung, các người chơi đều khá e ngại bản đồ đặc biệt, bởi vì cách chơi không cố định như bản đồ thông thường, những điều chưa biết luôn khiến người ta sợ hãi.

“Vốn dĩ đã có nhiều người vào trò chơi như vậy, khả năng là bản đồ thông thường đã rất nhỏ rồi.” Lăng Trường Dạ nói: “700 người tìm một sự thật, khả năng này rất nhỏ, khả năng thi đấu lớn hơn một chút.”

Hoa Hạo Minh nghiến răng, “Nghe trò chơi giới thiệu về bối cảnh trường Trung học số 2 Đại Huệ này, cộng thêm thân phận hiện tại của chúng ta, có lẽ thật sự là trò chơi liên quan đến thi cử. Mọi người xem mấy tên học bá kia vui vẻ kìa, lại nhìn mấy tên tử tù kia giống như muốn giết người vậy.”

Nghe giới thiệu của hệ thống, trò chơi này có khả năng thật sự muốn bọn họ thi cử để phá đảo, hơn nữa còn thi kiến thức cấp ba. Lúc phát sóng trò chơi vẫn luôn nhấn mạnh đây là ngôi trường có tỷ lệ đỗ đại học trọng điểm cao như thế nào.

30 vị thí sinh kia, bị đề thi của Cục Quản Lý Trò Chơi tra tấn đến mức muốn ói, nhưng vừa nhìn thấy bọn họ hiện tại là học sinh khối 12, lập tức vui vẻ trở lại.

Sau khi tên tuổi của bọn họ được công khai, rất nhiều phóng viên đã đi phỏng vấn bọn họ.

Hạ Bạch đã xem qua một vài cuộc phỏng vấn, biết được trong số bọn họ có vài vị là thủ khoa đại học, hơn nữa, còn đến từ những tỉnh thành phố có độ khó “địa ngục” trong kỳ thi đại học, có người thì được tuyển thẳng vào các trường danh tiếng, quán quân Olympic Toán học quốc tế cũng ở đây.

Đối với bọn họ mà nói, tham gia các kỳ thi cấp ba có thể nói là không có gì khó khăn. Có lẽ bọn họ đang nghĩ như vậy.

Cho dù bọn họ có biết rất nhiều học sinh của trường Trung học số 2 Đại Huệ đều không thể phá đảo trò chơi. Hàng năm, số học sinh trường Trung học số 2 Đại Huệ có thể thi đỗ vào trường của bọn họ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà bọn họ lại là nhân tài trong số những trường học này, được chọn ra từ những người ưu tú nhất.

Hạ Bạch: “Là chuyện tốt, điều đó chứng tỏ việc chúng ta chuẩn bị trước đã phát huy hiệu quả, không uổng công Cục Quản Lý Trò Chơi tốn nhiều công sức như vậy.”

Hoa Hạo Minh thở dài, “Vậy tôi thì sao?”

Dương Mi cũng thở dài theo, “Đúng vậy, tôi phải làm sao đây?”

Hạ Bạch liếc hắn một cái, “Không phải cậu thi cử rất giỏi sao, còn thi vào một trường đại học rất tốt?”

Vẻ mặt Dương Mi lập tức sa sầm xuống, mím môi không nói gì nữa.

Hạ Bạch liếc nhìn Dương Nghi đang đi về phía bên này, biết mình đã lỡ lời.

Năm đó thành tích thi cử của Dương Mi tốt như vậy, có lẽ không thể thiếu công lao của Dương Nghi.

Lăng Trường Dạ nói: “Trước đừng lo lắng, cho dù là thi cử ở cấp ba thì chắc chắn cũng không phải kỳ thi bình thường, trò chơi không thể nào đặc biệt kéo chúng ta vào đây chỉ để chúng ta tham gia kỳ thi cấp ba bình thường được.”

Văn Vũ Tân đi cùng với Dương Nghi, nói: “Đội trưởng Lăng nói đúng, chắc chắn không phải kỳ thi bình thường, tôi cảm thấy chúng ta có thể tìm hiểu xem tại sao ngôi trường này lại được ưa chuộng như vậy trước, tại sao lại có nhiều học sinh thi đỗ đại học trọng điểm như vậy.”

Lăng Trường Dạ nói: “Nói rất đúng.”

Giữa một đám đại lão, cô lấy hết dũng khí đưa ra ý kiến của mình, còn được khích lệ, Văn Vũ Tân lại nói ra một điểm kỳ lạ nữa mà cô vừa mới phát hiện ra, “Mọi người nhìn sân bóng rổ kia kìa, có một nam sinh hình như muốn đứng dậy khỏi ghế, nhưng loay hoay mãi mà vẫn chưa đứng lên được.”

Mấy người quay đầu nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy nam sinh kia đang giữ tư thế hơi cúi người, lưng cong lên.

Bọn họ vừa định thảo luận về tình huống đó thì loa phát thanh trên sân vận động đã vang lên: “Các bạn học sinh, đại hội tuyên thệ sắp bắt đầu, mời các bạn học sinh nhanh chóng xếp hàng theo lớp!”

Hạ Bạch cúi đầu, nhìn thấy trên người mình nhiều hơn một tấm bảng tên, phía trên có ghi lớp của cậu, lớp 12/13.

Cậu lại nhìn bảng tên trên người mấy người khác, cậu và Dương Mi cùng lớp, những người khác đều ở những lớp khác nhau.

Sau khi nhìn bảng tên của một số học sinh thế giới ban đầu đã xếp hàng xong, bọn họ lần lượt tìm thấy đội ngũ lớp mình.

Sau khi đứng vào hàng ngũ lớp 12/13, Hạ Bạch phát hiện trong lớp bọn họ còn có một người chơi học sinh giỏi và hơn hai mươi người chơi tử tù.

Trên lễ đài lần lượt có vài giáo viên đi lên, trong đó người ngồi chính giữa là giáo viên chủ nhiệm khối, người đầu tiên phát biểu trong đại hội tuyên thệ lần này chính là ông ta.

“Các bạn học sinh, không ngờ rằng, chúng ta đã bước vào năm lớp 12 nhanh như vậy.”

Giáo viên chủ nhiệm khối trông khoảng năm mươi tuổi, nhìn kỹ thì trên mặt ông ta không có nếp nhăn, da dẻ cũng coi như căng bóng, lý do khiến người ta cảm thấy ông ta lớn tuổi như vậy, theo như Hạ Bạch quan sát, hẳn là do vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt ông.

Vẻ mệt mỏi ấy chủ yếu là từ trong đôi mắt, giống như đã thức khuya rất rất lâu rồi vậy.

Thầy nói rất nhanh, nhưng giữa chừng lại có những quãng ngắt nghỉ, giống như lúc này, sau khi dứt lời, thầy dừng lại khoảng mười mấy giây rồi mới tiếp tục nói nhanh: “Có những em hai năm qua luôn đạt thành tích rất tốt, cũng có những em thành tích chưa được như ý muốn.”

“Các bạn học sinh có thành tích tốt đừng nên tự mãn, các bạn học sinh có thành tích kém cũng đừng nên nản lòng, các em hẳn là đã phát hiện ra, những học sinh có thành tích thi đại học tốt nhất trường ta qua các năm, không phải ai cũng là những học sinh có thành tích tốt trong suốt hai năm học trước đó, thậm chí có những em từng xếp bét lớp. Chỉ cần các em có thể nắm bắt tốt năm học lớp 12 này, đây chính là năm để các em thay đổi vận mệnh, tạo nên kỳ tích cho riêng mình.”

Đoạn này vừa là để khích lệ những học sinh vừa mới bước chân vào lớp 12, cũng giống như đang nói cho những người chơi bọn họ nghe.

Cho dù trước đây bạn có thành tích tốt hay xấu, cho dù là học sinh giỏi hay học sinh kém, tất cả đều không quan trọng, chỉ cần nắm chắc thời gian một năm lớp 12 này, học sinh kém cũng có thể đạt được thành tích rất tốt.

“Các bạn học sinh, các em nhất định phải nhớ kỹ, một năm này dù có vất vả thế nào, chỉ cần không chết, các em hãy cố gắng hết sức, cố gắng hết sức để nâng cao thành tích của mình, dùng một năm để đánh đổi cả đời, rất đáng giá phải không nào?”

“Để khuyến khích các bạn học sinh chăm chỉ học tập, nâng cao ý thức cạnh tranh, năm nay nhà trường sẽ áp dụng chế độ đào thải mới.”

Nói xong câu này, giáo viên chủ nhiệm khối lại dừng một lúc.

Các người chơi đều biết, sắp đến phần quan trọng rồi, chế độ đào thải này đối với bọn họ có thể chính là bị loại, cũng chính là chết.

“Các bạn học sinh, các em đều biết, bên ngoài có bao nhiêu người muốn vào trường Trung học số 2 Đại Huệ của chúng ta.” Giáo viên chủ nhiệm khối lại nói nhanh, tốc độ nói còn nhanh hơn lúc đầu, nhanh đến mức bọn họ suýt chút nữa thì không nghe rõ ông ta đang nói gì.

Lâu lắm rồi, bọn họ mới có cảm giác thi nghe hiểu trước đây, có lẽ đây chính là đặc sắc của ngôi trường này, cái gì cũng nhanh, chú trọng hiệu quả, học sinh ở đây sẽ luôn trong trạng thái căng thẳng.

“Bọn họ đều nói, vào được trường Trung học số 2 Đại Huệ chính là bước một chân vào cánh cổng trường đại học trọng điểm. Có lẽ một số học sinh của chúng ta cũng nghĩ như vậy, cho rằng vào được trường của chúng ta thì yên tâm rồi, bởi vậy mà đánh mất động lực học tập.”

“Đối với vấn đề này, năm nay chúng ta sẽ thực hiện chế độ đào thải, mỗi lần thi cử, những học sinh không vượt qua điểm đạt yêu cầu do nhà trường quy định sẽ bị khuyên thôi học, chắc hẳn bên ngoài có rất nhiều trường học sẵn lòng nhận học sinh của trường Trung học số 2 Đại Huệ, các em sẽ tìm được nơi thích hợp cho mình.”

Nhưng người chơi sẽ chết, tương đương với việc bị đuổi khỏi thế giới trò chơi.

Các người chơi đều đã hiểu rõ cơ chế tử vong của trò chơi này.

Sau khi giáo viên chủ nhiệm khối kết thúc bài phát biểu, đến lượt đại diện học sinh khối 12.

Cô ấy cũng giống như giáo viên chủ nhiệm, tốc độ nói hơi nhanh, các người chơi đều tập trung tinh thần lắng nghe cô ấy phát biểu, đang định tìm kiếm bí quyết để đạt điểm cao từ trong lời nói của cô ấy thì đột nhiên nghe thấy có người hét lớn: “Có người chết! Có người chết! Lại chết thêm một người!”

Hạ Bạch nghe tiếng nhìn sang, thấy âm thanh phát ra từ sân bóng rổ.

Người chết chính là nam sinh mà Văn Vũ Tân đã nói trước khi đại hội tuyên thệ bắt đầu.

Lúc loa phát thanh trên sân vận động vang lên, bọn họ nhìn thấy nam sinh kia cúi người, giống như muốn đứng dậy nhưng lại không đứng dậy hẳn được.

Bây giờ mới biết được, hóa ra cậu ta không phải muốn đứng dậy, mà là đang dùng sức đâm một con dao gọt hoa quả vào bụng mình.

Cậu ta ngồi trên chiếc ghế dài xa sân vận động nhất ở sân bóng rổ, máu chảy lênh láng khắp nơi, nhưng do bị mùi thức ăn từ căn tin lấn át, vậy nên không ai ngửi thấy mùi máu tanh, cậu ta cứ thế lặng lẽ tự sát một mình.

Do vụ tự sát của cậu ta, đại diện học sinh nhanh chóng nói nốt mấy câu cuối cùng, đại hội tuyên thệ vội vàng kết thúc.

Có lẽ là vẫn còn hơi thở, có người đã gọi bác sĩ của trường.

Bọn hắn muốn đến đó xem tình hình của nam sinh kia thế nào, xem có thể tìm ra manh mối gì hay không, nhưng bảo vệ nhà trường đã phong tỏa hiện trường, loa phát thanh và giáo viên thì liên tục giục họ mau chóng về lớp.

Văn Vũ Tân đi sau bọn họ một bước, quay đầu lại nhìn thêm một cái về phía bên kia.

Trước khi bị lùa vào khu nhà dạy học, cô ấy đã chạy đến nói với bọn hắn: “Tôi nhìn thấy rồi, cậu ta đúng là tự sát.”

Cùng tham gia trò chơi này, Hạ Bạch đã biết kỹ năng của Văn Vũ Tân từ trước khi vào trò chơi, kỹ năng của cô ấy thuộc loại kỹ năng cơ thể, điểm kỹ năng nằm ở đôi mắt, biểu hiện trên đôi mắt của cô ấy là, có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không nhìn thấy được.

Những thứ mà người thường không nhìn thấy được, ngoài quỷ hồn ở trạng thái linh hồn, còn có những thứ cần phải tăng cường thị lực lên vô hạn mới có thể nhìn thấy, ví dụ như những thứ rất nhỏ bé phải dùng kính hiển vi mới có thể nhìn thấy, và những thứ rất xa phải dùng kính viễn vọng mới có thể nhìn thấy.

Kỹ năng của cô là lý do chính giúp cô được chọn vào phó bản trò chơi này.

Mọi người trong Đội Tấn Công đều cảm thấy, kỹ năng của cô sẽ rất hữu dụng trong trò chơi này, thật sự không được thì có thể dùng để chép bài của học sinh giỏi trong giờ kiểm tra.

Quả nhiên, vừa vào trò chơi đã phát huy tác dụng.

Cô nói ra điểm kỳ lạ mà mình đã nhìn thấy từ trên người nam sinh kia, “Chỉ là, lúc chết trên mặt cậu ta lại mang theo nụ cười vui vẻ.”

Hết chương 123.

Chương 123: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 1)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên