Chương 127: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 5)

 

Chương 127: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 5)

 

Sau khi Lăng Trường Dạ nói xong, cả bàn ăn im lặng đến mức không nghe thấy một chút tiếng động nào, một sự im lặng chết chóc.

 

Ngay cả Dương Nghi sau khi ăn được vài miếng cơm, cũng không nhịn được lên tiếng: “Cậu làm đội trưởng kiểu gì vậy? Tôi cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.”

 

“Không chịu nổi” ở đây ý chỉ việc hắn ta phải nhanh chóng xem hết đống tài liệu, rồi soạn thảo ghi chú sớm hơn lần trước chứ không phải là chuyện thi cử.

 

Lần này Dương Nghi thi được 726 điểm, độ khó của bài thi tăng lên và kiến thức được mở rộng dường như không ảnh hưởng gì đến hắn ta.

 

Qua những ngày tháng tiếp xúc vừa rồi, suy nghĩ của Hoa Hạo Minh đối với Dương Nghi đã có chút thay đổi, hắn tò mò hỏi: “Tôi không hiểu, thật sự không hiểu, tại sao anh có thể thi được điểm cao như vậy?”

 

Dương Nghi bình thản đáp: “Không có gì kỳ lạ cả, phạm vi kiến thức hiện tại vẫn chưa vượt quá phạm vi kiến thức của một tiến sĩ.”

 

Hoa Hạo Minh: “… … … Không phải, anh chỉ là tiến sĩ vật lý thôi mà, mà trong kiến thức thi này lại có rất nhiều môn học, lịch sử rắc rối, chính trị sáo rỗng, địa lý rời rạc, làm sao anh nhớ hết được, có phải anh bị chứng siêu trí nhớ hiếm gặp không?”

 

Hạ Bạch lắc đầu: “Người bị chứng siêu trí nhớ không thể nào đạt được thành tích tốt như vậy, đó là trí nhớ tự truyện, không phải là năng lực học tập.”

 

“Nghĩa là sao?” Hoa Hạo Minh nói: “Chẳng phải siêu trí nhớ là khả năng ghi nhớ đặc biệt đáng sợ sao?”

 

Lăng Trường Dạ giải thích thay cho Hạ Bạch: “Bệnh nhân mắc chứng siêu trí nhớ thường ghi nhớ chính xác những gì đã trải qua, đặc biệt là những chuyện vụn vặt và đau buồn, họ rất dễ bị ảnh hưởng bởi những chuyện lặp đi lặp lại này, không thể tập trung làm việc.”

 

Dương Nghi là một nhà nghiên cứu thiên tài, người đã tìm ra năng lượng trò chơi, nghiên cứu ra máy dò trò chơi, không thể nào là người mắc chứng hiếm gặp về trí nhớ được, bởi vì chỉ riêng việc không thể tập trung làm việc đã gần như chấm dứt sự nghiệp nghiên cứu khoa học của một người rồi.

 

Hoa Hạo Minh hiểu ra: “Hóa ra đó không phải là một loại năng lực, mà là một loại bệnh.”

 

Dương Mi đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi Lăng Trường Dạ: “Chứng siêu trí nhớ là luôn nhớ về những gì mình đã trải qua? Không phải là trí nhớ siêu phàm sao?”

 

Nhìn thấy vẻ mặt vừa sững sờ vừa có chút sợ hãi của Dương Mi, tuy Lăng Trường Dạ không hiểu tại sao, nhưng vẫn kiên nhẫn nói với hắn: “Ừm, những bệnh nhân này rất sợ gặp phải những trải nghiệm tồi tệ, họ sẽ thường xuyên nhớ lại từng phút từng giây từng chi tiết của những trải nghiệm đó, không thể nào quên, rất khó để thoát ra.”

 

Dương Mi đột nhiên đập mạnh đôi đũa vào bát, đứng dậy chỉ tay vào mặt Dương Nghi, tức giận nói: “Lúc đó anh đã nói với tôi chứng siêu trí nhớ là trí nhớ siêu phàm, anh lừa tôi! Anh lừa tôi!”

 

Hạ Bạch sững người, cậu chưa bao giờ thấy Dương Mi như vậy.

 

Nếu so sánh một cách không thích hợp thì, ở trong lòng Hạ Bạch, Dương Mi vẫn luôn là một tiểu công chúa ngốc nghếch, yếu đuối, suy nghĩ trong đầu và lời nói ra khỏi miệng chỉ toàn là chuyện yêu đương, nói ra những lời kỳ quái, đắm chìm trong bong bóng màu hồng, không biết tức giận là gì, huống chi là nổi giận.

 

Nhìn những ngón tay thon dài của Dương Mi run rẩy, dường như đang tức giận, hốc mắt hắn đỏ hoe, nhưng lại không giống như hoàn toàn là đang tức giận.

 

Nhìn thấy biểu hiện này của Dương Mi, Hạ Bạch dần dần nhận ra, vậy mà Dương Nghi lại thật sự mắc chứng hiếm gặp về trí nhớ.

 

Dương Nghi là người đã nghiên cứu ra máy dò trò chơi, người luôn đạt điểm thi không dưới 720 trong phó bản trò chơi biến thái này, vậy mà lại mắc chứng hiếm gặp về trí nhớ.

 

Sau đó, Hạ Bạch nghĩ đến những gì Dương Nghi đã trải qua, nghĩ đến việc hắn ta đã từng sử dụng kỹ năng dẫn đến cái chết của cha mẹ mình trong trò chơi, trong lòng cậu bỗng dâng lên cảm xúc thật khó tả.

 

Còn Dương Nghi thì lại không có biểu hiện gì.

 

Hắn ta vẫn cúi đầu ăn mì, căn tin trường học không có gì ngon, để tiết kiệm thời gian, một bát mì có cả nước dùng, mì và rau là lựa chọn tốt nhất.

 

Khi không ai lên tiếng, lúc này bọn hắn mới phát hiện ra, Dương Nghi ăn mì không hề phát ra tiếng động, dù là tiếng đũa chạm vào bát hay là tiếng nhai nuốt.

 

Hoa Hạo Minh kéo Dương Mi ngồi xuống: “Giờ quan trọng nhất vẫn là thi cử, không toàn tâm toàn ý ôn tập, cậu không muốn sống nữa à?”

 

Văn Vũ Tân nhận ra điều gì đó, cũng vội vàng chuyển chủ đề cùng Hoa Hạo Minh: “Đội trưởng, tôi sợ là thật sự không vượt qua nổi kỳ thi lần này, đột nhiên tăng lên 650 điểm, bài kiểm tra đầu vào lần đầu tiên của tôi còn không đạt nổi 650 điểm, bây giờ đầu óc tôi choáng váng, như thể sắp nổ tung đến nơi rồi.”

 

“Tôi đã nghiêm túc phân tích kỹ rồi, mọi người có thể làm được.” Lăng Trường Dạ nói.

 

“………..”

 

Hoa Hạo Minh: “Không biết tại sao vào lúc này rồi mà anh vẫn đặt cái niềm tin đáng chết đó lên người chúng tôi vậy.”

 

Sau đó Lăng Trường Dạ đã bắt đầu phân tích cho từng người một: “Dương Nghi thì không cần phải nói. Hạ Bạch lần này thi được 681 điểm, không thấp hơn lần trước là bao, không cần phải lo lắng, vẫn còn tiềm lực để khai thác.”

 

“Văn Vũ Tân, có thể chép bài. Chắc cô cũng nắm rõ các môn học mà những học sinh xung quanh giỏi rồi, có thể ôn tập có mục tiêu.”

 

“Hoa Hạo Minh.” Lăng Trường Dạ dừng lại hai giây, “Không chịu nổi thì để Hắc Hoa ra đi, trước tiên nghe tôi nói hết đã, tôi biết cậu không muốn, nhưng cậu nên suy nghĩ theo một góc độ khác, cậu càng ghét hắn ta, càng nên lợi dụng hắn ta, không phải sao?”

 

“…………”

 

Dương Mi cúi đầu, thấy Lăng Trường Dạ không định nói đến mình nữa, mới nhỏ giọng lên tiếng, giọng khàn khàn: “Vậy còn tôi thì sao, đội trưởng.”

 

Lăng Trường Dạ bất lực: “Cậu chỉ có thể dựa vào Dương Nghi, còn nữa, cùng lắm thì tôi sẽ đưa thêm cho cậu một lọ thuốc nâng cao tinh thần nữa.”

 

Anh lấy ra không chỉ một lọ: “Lọ này cho Dương Mi, số còn lại đưa cho mấy người học sinh giỏi kia đi.”

 

Buổi chiều hôm nay, sau khi điểm chuẩn mới được công bố, một số học sinh giỏi cũng có chút hoang mang, có vài người thi thử trên 700 điểm, kỳ thi lần này chỉ được 650 điểm.

 

Với những tên tội phạm và một số người chơi kia, lúc bọn hắn còn chưa kịp nói cho bọn họ biết thì bọn họ đã dùng cách thức của trường học để nâng cao thành tích rồi, còn những học sinh giỏi này, bọn hắn vẫn còn kịp giải thích và ngăn cản.

 

“Nhất định phải để bọn họ kiên trì, ít nhất là vượt qua kỳ thi lần này.” Lăng Trường Dạ nói.

 

Hạ Bạch tự mình lấy một lọ, cất số còn lại đi: “Chuyện này giao cho em.”

 

Ngoại trừ Dương Nghi và Lăng Trường Dạ, cũng không ai có thời gian để làm việc này, hơn nữa cậu còn có 【Khuôn mặt vô hại】, rất thích hợp để làm việc này.

 

Hôm nay bọn hắn đã thảo luận lâu hơn một chút so với thường ngày, khi rời khỏi căn tin, bọn hắn nhìn thấy những học sinh cá biệt trước kia cũng đến ăn cơm, ít hơn nhiều so với dự kiến, chỉ có lác đác vài người.

 

Hoa Hạo Minh nói: “Bọn họ cũng giống như học sinh ôn thi lại ở thư viện, không thường xuyên đến căn tin ăn cơm. Thật ra tôi rất tò mò, vì sao bọn họ có cách để nâng cao thành tích trong thời gian ngắn như vậy mà lại tiếc chút thời gian ăn cơm?”

 

Hạ Bạch hỏi: “Sao anh biết bọn họ không muốn lãng phí thời gian?”

 

“Lúc trước chúng ta quan sát những học sinh ôn thi lại đó, chẳng phải cũng nghĩ như vậy sao?” Hoa Hạo Minh hỏi.

 

Đúng vậy, lúc trước bọn họ nhìn thấy đám học sinh ôn thi lại đó không đi vệ sinh, không ăn cơm, đều cho rằng bọn họ muốn ở lại lớp học thêm một lúc.

 

Nhưng bây giờ bọn hắn đã biết trường học có cách để nâng cao thành tích trong thời gian ngắn, vậy thì chút thời gian này chẳng là gì cả.

 

Điều đó bỗng trở thành một điểm mâu thuẫn, mà điểm mâu thuẫn thì thường ẩn chứa những manh mối quan trọng.

 

Dương Mi u ám nói: “Sau khi bị ma nhập, tay chân bọn họ không phối hợp, đi đường dễ bị ngã, nên không đi ăn cơm ở căn tin nữa.”

 

“…………”

 

Mấy người im lặng đi về phía tòa nhà dạy học.

 

Lúc đi ngang qua một phạm nhân, Hạ Bạch nhìn thấy anh ta lau mồ hôi trên trán, có vẻ rất nóng.

 

Hạ Bạch chợt nhớ tới, tối hôm đó ở ký túc xá, tên tội phạm điên cuồng cười cậu cũng ôm trán đi vào ký túc xá. Từ đó về sau, Hạ Bạch không còn gặp lại hắn ta nữa.

 

Có lẽ hắn ta đã chết.

 

Hạ Bạch đột nhiên hỏi tên tội phạm đang lau mồ hôi: “Anh thấy nóng à?”

 

Nghe thấy giọng nói của Hạ Bạch, hắn ta theo bản năng nhìn về phía cậu, điều này không thể che giấu được.

 

Nhưng hình như hắn ta không nghe rõ Hạ Bạch đang nói gì, trong mắt hiện lên chút bối rối, sau đó liền dời mắt đi chỗ khác, nhìn về phía căn tin phía trước, trong mắt lộ ra vẻ đau khổ.

 

Hình như trong nháy mắt đó Hạ Bạch đã nắm bắt được điều gì đó.

 

Lúc trở lại tòa nhà dạy học, Hạ Bạch gọi ba mươi học sinh giỏi ra ngoài.

 

Tất cả bọn họ đều vượt qua hai kỳ thi, nhưng điểm số rõ ràng đã có sự chênh lệch, người thi được điểm cao nhất là Chu Bồi Mạn, cô ta được 697 điểm, điểm thấp nhất chỉ có 640 điểm, thậm chí còn không đạt điểm chuẩn cho lần thi sau.

 

Tất cả mọi người đều ý thức được sự đáng sợ việc thi cử ở ngôi trường này, không giống như đề thi tuyển chọn của Cục Quản Lý Trò Chơi, những kỳ thi ở ngôi trường này giống như nước ấm nấu ếch, có thể kỳ thi cuối cùng còn đáng sợ hơn cả kỳ thi của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Không ít người lúc đầu tự tin tràn trề, giờ đây lại có chút hoang mang.

 

Có người hỏi Hạ Bạch: “Làm sao thành tích của những người đó lại tăng nhanh như vậy? Mấy cậu đã điều tra ra chưa?”

 

“Hiện tại vẫn chưa, nhưng tôi tìm mọi người chủ yếu là muốn nói với các cậu rằng, đừng dễ dàng sử dụng phương pháp của trường học.”

 

Hạ Bạch lấy phó bản đài truyền hình Hoa Ninh ra làm ví dụ. Những người ở đây đều là người thông minh, bọn họ suy một ra ba, hiểu rõ tại sao Hạ Bạch lại không cho bọn họ sử dụng phương pháp của trường học.

 

“Nhưng mà, nếu không sử dụng, vậy thì kỳ thi lần này phải làm sao?” Có người nói: “Tôi tính toán rồi, mỗi lần thi điểm của tôi sẽ bị giảm xuống khoảng 20 điểm, hơn nữa điểm chuẩn lần này lại tăng lên 20 điểm, khoảng cách 40 điểm này phải bù đắp như thế nào?”

 

“Cố gắng tự mình vượt qua kỳ thi lần này.” Hạ Bạch đưa thuốc nâng cao tinh thần cho bọn họ: “Chúng tôi chỉ có ngần này thôi, thật sự cần thiết thì lấy một lọ, vẫn còn có thể kiên trì thì nhường cho người cần hơn.”

 

Bản thân Hạ Bạch cũng đang rất gấp gáp, nói xong mấy câu đơn giản, đưa thuốc cho bọn họ xong thì quay về lớp học.

 

Sau khi trở về, cậu nói với Dương Nghi và Lăng Trường Dạ, buổi tối sau khi tan học, cậu muốn lẻn vào phòng y tế của trường xem thử.

 

Cả hai đều biết lý do tại sao cậu lại muốn đi, nguyên nhân chính là người chơi bị quản lý ký túc xá đưa đến phòng y tế của trường vào đêm hôm đó, sau này không bao giờ trở lại nữa. Những người có điểm số tăng lên đặc biệt nhanh, cơ thể đều xuất hiện một số triệu chứng, cũng có thể bọn họ đã đến phòng y tế của trường.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Anh đi cùng em.”

 

Dương Nghi: “Tôi cũng đi xem thử.”

 

Buổi tối, sau khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, ba người lặng lẽ lẻn vào màn đêm sâu thẳm.

 

Phòng y tế của trường Trung học số 2 Đại Huệ nằm ở phía trước tòa nhà văn phòng, lớn hơn so với phòng y tế của các trường trung học phổ thông bình thường rất nhiều, có ba tầng, tầng nào cũng dài. Ba tòa nhà cao tầng chồng lên nhau, giống như bức tường bao vây tòa nhà văn phòng vậy.

 

Em gái Tuyết Mộc leo lên lầu dò đường cho bọn hắn, nói cho bọn hắn biết, các học sinh đều nằm ở tầng hai.

 

Hạ Bạch liếc nhìn Lăng Trường Dạ.

 

Lăng Trường Dạ: “… … … … Không biết leo cây, nhưng có thể gãy tay.”

 

“…………”

 

Lăng Trường Dạ sở hữu thân thể bất tử, ngay cả việc tự chặt chân tay cũng có thể làm được, huống chi là tự gây ra chút vết thương để nhập viện.

 

Hạ Bạch và Dương Nghi dìu Lăng Trường Dạ bị gãy chân vào phòng y tế trường.

 

Điều hòa trong phòng y tế trường bật rất thấp, đêm hè, từ bên ngoài nóng bức bước vào bệnh viện lạnh lẽo, Hạ Bạch lạnh đến mức dựng cả tóc gáy.

 

“Bị làm sao?” Bọn hắn vừa đi vào đã có y tá tiến lên đón.

 

Hạ Bạch nói: “Anh ấy bị gãy chân.”

 

Nữ y tá vừa kỳ quái đưa mắt liếc nhìn Lăng Trường Dạ, vừa lẩm bẩm ở cái tuổi này rồi mà còn bị gãy chân, vừa dẫn anh đi tìm bác sĩ.

 

Vào thời điểm này vẫn còn những học sinh được giáo viên và bạn học đưa đến, bọn họ không cần phải chờ đợi, vừa bước vào cửa phòng y tế trường đã nhìn thấy có người đến.

 

“Bác sĩ! Cậu ấy bị sốt cao! Sốt rất cao!”

 

“Đưa thẳng đến khoa nóng sốt!”

 

Dương Nghi hỏi nữ y tá đang dẫn đường cho bọn họ: “Khoa nóng sốt không phải là nơi điều trị sốt do cảm cúm, đúng không?”

 

Cách hỏi quen thuộc này, nghe là biết hắn ta đang sử dụng kỹ năng của mình.

 

Nữ y tá lắc đầu: “Cậu đang nói gì vậy, đương nhiên là điều trị nóng sốt do cảm cúm rồi.”

 

Thất bại rồi.

 

Dương Nghi không bỏ cuộc, hạ thấp độ khó, tiếp tục hỏi: “Những người đến khoa nóng sốt nhiều nhất là học sinh lớp 12, đúng không?”

 

Nữ y tá im lặng một lúc lâu mới gật đầu.

 

Dương Nghi: “Rất nhiều người vào khoa nóng sốt đều không thể chữa khỏi hoàn toàn, đúng không?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Nữ y tá gật đầu: “Không có cách nào chữa khỏi, chỉ có thể làm dịu cơn sốt, cả đời cũng chỉ có thể như vậy.”

 

Ba người im lặng đi theo nữ y tá đến gặp bác sĩ, nữ y tá đưa bọn họ đến đó rồi rời đi.

 

Dương Nghi dìu Lăng Trường Dạ đi vào, Hạ Bạch men theo đường viền chân tường tối đen, lặng lẽ đi đến khoa nóng sốt.

 

Khoa nóng sốt là khoa duy nhất nằm ở tầng hai, Hạ Bạch đi vào nhà vệ sinh, khi đi ra đã thay đổi khuôn mặt, biến thành cô gái mặc váy xanh mint.

 

Vừa lên đến tầng hai, cậu đã nhìn thấy người chơi vừa mới vào bệnh viện, hắn ta bị khiêng vào phòng bệnh, Hạ Bạch cho rằng hắn ta đã chết nên vội vàng đuổi theo, cũng không quan tâm đến việc có bị phát hiện hay không, cậu nhón chân nhìn vào trong phòng bệnh.

 

Người chơi đó chưa chết, hắn ta đang ngồi trên giường bệnh.

 

Hạ Bạch có chút sửng sốt, áp tai vào khe cửa, cẩn thận lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ.

 

Nghe một lúc, Hạ Bạch sững sờ.

 

Bọn họ là người ngoài hành tinh.

 

Không phải là hồn ma học sinh giỏi nhập vào cơ thể bọn họ, mà là người ngoài hành tinh.

 

Bởi vì cậu căn bản không hiểu bác sĩ đang nói gì, giọng nói đó còn mang theo tiếng dòng điện nhỏ.

 

Hạ Bạch đứng ở cửa suy nghĩ một lúc, đem tất cả những gì bọn họ nhìn thấy từ khi vào trường sắp xếp lại một lần.

 

Hiểu rồi.

 

Cậu đã hiểu tại sao thành tích của những người chơi đó có thể tăng lên trong “thời gian ngắn” như vậy.

 

“Két ——”

 

Hạ Bạch quay đầu lại, nhìn thấy cánh cửa phòng cách đó không xa mở ra, cậu và một bác sĩ bốn mắt nhìn nhau.

 

“…………”

 

“Cháu đứng đó làm gì?” Bác sĩ chỉ vào cậu lớn tiếng hỏi, vừa hỏi vừa chạy nhanh về phía này.

 

Hạ Bạch thấy vậy thì biết chuyện này có thể rất nghiêm trọng, cậu quay đầu bỏ chạy, chạy thẳng đến nhà vệ sinh nam mà cậu đã nhắm sẵn từ trước.

 

“Đó là nhà vệ sinh nam! Nhà vệ sinh nam!” Bác sĩ vừa đuổi theo phía sau vừa lớn tiếng hét.

 

Hạ Bạch nhanh chóng chui vào một buồng vệ sinh, lúc đi ra đã biến thành hình dáng ban đầu.

 

Lúc này, bác sĩ vừa hay đi vào nhà vệ sinh, Hạ Bạch liếc nhìn bảng tên của ông ta, lễ phép chào hỏi: “Chào bác sĩ Vương.”

 

“Chào cháu, cháu có nhìn thấy một cô bé mặc váy xanh mint đi vào đây không?” Bác sĩ hỏi.

 

Hạ Bạch lộ ra vẻ mặt mơ hồ, sau đó dường như nghĩ đến điều gì, kinh ngạc nhìn bác sĩ.

 

Bác sĩ: “…………”

 

Hạ Bạch vội vàng rời khỏi nhà vệ sinh, cũng không để cho vị bác sĩ vừa tức vừa ngại ngùng kia có chút nghi ngờ nào.

 

Chân của Lăng Trường Dạ chỉ bị trật khớp đơn giản, thêm một chút vết thương ngoài da, sau khi bác sĩ nắn khớp cho anh, nghe thấy giọng nói chuyện của Hạ Bạch và Dương Nghi, anh đã kiên trì muốn quay về học tập.

 

Dường như vị bác sĩ kia cũng không quan tâm lắm đến vết thương của anh, thấy anh kiên quyết như vậy thì phất phất tay, cho anh quay về.

 

Trước khi vị bác sĩ đi tìm người kia xuống lầu, Hạ Bạch và Dương Nghi đã dìu Lăng Trường Dạ rời khỏi phòng y tế trường.

 

“Em có phát hiện gì không?”

 

Đi đến trước cửa ký túc xá, hai người buông Lăng Trường Dạ ra, Lăng Trường Dạ duỗi cái chân đã lành lặn, quay đầu hỏi Hạ Bạch.

 

“Có.” Hạ Bạch nói với hai người về phát hiện của mình.

 

“Hoàn toàn không hiểu? Giọng nói mang theo tiếng dòng điện nhỏ?” Dương Nghi nhíu mày, “Hướng phát triển này sao càng ngày càng kỳ quái vậy?”

 

Hạ Bạch: “Không kỳ quái.”

 

Cả hai nhìn cậu, nghe ra cậu đã có ý tưởng.

 

Hạ Bạch nói: “Lúc chúng ta mới vào trường, trong buổi tuyên thệ đó chủ nhiệm khối đã nói rất nhanh. Tốc độ nói chuyện của giáo viên chủ nhiệm lớp 12/13 của tôi cũng ngày càng nhanh, tốc độ nói chuyện của giáo viên chủ nhiệm lớp hiện tại của chúng ta cũng rất nhanh.”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Giáo viên chủ nhiệm đầu tiên của anh cũng vậy, lúc đầu ông ta nói chuyện với tốc độ bình thường, nhưng khi nói đến chỗ phấn khích, tốc độ nói chuyện sẽ vô thức trở nên nhanh hơn.”

 

Hạ Bạch gật đầu: “Đây là điểm đặc biệt đầu tiên, hay nói đúng hơn là điểm kỳ lạ đầu tiên của ngôi trường này.”

 

Bọn hắn không đứng yên một chỗ, vừa nói vừa đi về phía ký túc xá.

 

Hạ Bạch lôi từ gầm giường ra bằng chứng mà em gái Tuyết Mộc đã lấy được từ thư viện tầng bốn vào đêm hôm đó.

 

Cậu đưa giấy báo trúng tuyển cho hai người đang đứng ngoài cửa: “Kết hợp với đặc điểm này, hai người thử nghĩ lại bằng chứng chúng ta tìm thấy ở chỗ ngồi của nam sinh lớp 12 tự sát kia xem, đặc biệt là câu nói trên giấy báo trúng tuyển này.”

 

【 Tôi đã phải mất một khoảng thời gian rất rất dài mới đến được đây. 】

 

Lăng Trường Dạ và Dương Nghi đồng thời nhìn cậu.

 

Đều là người thông minh.

 

Hạ Bạch biết bọn họ đã hiểu, ít nhất cũng nắm được ý của cậu.

 

“Ý cậu là sao?” Hoa Hạo Minh ở ký túc xá đối diện nghe thấy tiếng bọn họ về cũng đi ra khỏi ký túc xá, vừa hay nghe được lời nói của Hạ Bạch, “Mấy người đã phát hiện ra điều gì rồi?”

 

Hạ Bạch nhấn mạnh lại việc tốc độ nói chuyện của các giáo viên rất nhanh với Hoa Hạo Minh, sau đó đưa câu nói kia cho hắn xem.

 

Hoa Hạo Minh học nhiều đến mức đầu óc choáng váng, nhưng hắn vẫn không hiểu: “Này đều là bằng chứng cũ mà, mấy người đã biết được chân tướng rồi sao? Bà nó, có phải tôi thật sự bị đần rồi không? Hay là mấy người quá biến thái vậy?”

 

“Đừng vội.” Hạ Bạch tiếp tục phân tích manh mối cho hắn, “Nghĩ lại tối hôm đó, tên người chơi cười nhạo tôi kia, hắn ta đã nói gì với tôi?”

 

Hoa Hạo Minh đáp ngay lập tức: “Hắn ta nói cậu là đồ đần.”

 

“…………”

 

Hạ Bạch vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngây ngốc, nói: “Anh mới là đồ đần.”

 

Hoa Hạo Minh lập tức nói: “Phải phải phải! Tôi thật sự là đồ đần, xin cậu mau nói cho tôi biết đi, đại minh tinh, tiểu thiên tài.”

 

Lúc này Hạ Bạch mới nói: “Hắn ta còn nói tôi rất nhỏ, đây không phải là lời nói nhảm nhí vô nghĩa.”

 

Hoa Hạo Minh vỗ đầu, tỏ vẻ tuyệt vọng. Hắn vẫn không biết sự thật là gì.

 

Hạ Bạch tổng kết: “Giáo viên nói chuyện với tốc độ cực nhanh, 【 Tôi đã phải mất một khoảng thời gian rất rất dài mới đến được đây 】, tại sao cậu ta lại nhỏ như vậy, ánh mắt già nua của những tên tội phạm.”

 

Động tác vỗ đầu của Hoa Hạo Minh dừng lại, dường như hắn đã nghĩ ra điều gì đó.

 

“Tôi phản ứng hơi chậm, thật ra điều khiến tôi giác ngộ chính là câu nói của Dương Nghi với ba người chúng ta.” Hạ Bạch nói.

 

Kỳ thi trước, Hạ Bạch không sử dụng thuốc nâng cao tinh thần, mỗi ngày cậu chỉ ngủ ba tiếng đồng hồ, trông vô cùng mệt mỏi.

 

Hoa Hạo Minh, Dương Mi và Văn Vũ Tân đều đã sử dụng thuốc nâng cao tinh thần, tác dụng của loại thuốc này là có thể không cần ngủ, duy trì tinh thần phấn chấn, nhưng trông bọn họ cũng rất mệt mỏi.

 

Dương Nghi nói rằng não bộ của bọn họ trước đây chưa được khai phá đến mức độ đó, hoạt động liên tục sẽ khiến não bộ bị mệt mỏi.

 

Lúc đó trong đầu Hạ Bạch đã lóe lên một ý nghĩ, nếu bọn họ tiếp tục sử dụng loại thuốc nâng cao tinh thần này, não bộ mệt mỏi đến cực hạn thì sẽ như thế nào?

 

Lúc đó cậu không nắm bắt được suy nghĩ này, cho đến hôm nay sau khi ăn tối xong và quay về, nhìn thấy một người chơi có thành tích tăng nhanh chóng ôm trán, cậu lại nghĩ đến người chơi bị điên kia, quản lý ký túc xá nói rằng hắn ta bị sốt, thêm vào đó là tất cả những gì nhìn thấy ở khoa nóng sốt tối nay, cậu đã hiểu ra.

 

Tất cả các manh mối đều được xâu chuỗi lại với nhau.

 

Hạ Bạch: “Tôi không phải là dân học sinh học, không có khái niệm chính xác, có phải tốc độ não bộ của bọn họ đã trở nên nhanh hơn, dẫn đến dòng chảy thời gian chủ quan của bọn họ cũng được tăng tốc, nhưng cơ thể của bọn họ lại không theo kịp.”

 

Tốc độ nói chuyện của giáo viên quá nhanh là để phù hợp với tốc độ não bộ quá nhanh của bọn họ, hoặc bản thân tốc độ não bộ của giáo viên cũng đã trở nên nhanh hơn, tốc độ nói chuyện quá nhanh là để theo kịp tốc độ não bộ.

 

Còn ở khoa nóng sốt, thứ cậu cảm thấy là tiếng người ngoài hành tinh, giọng nói mang theo tiếng dòng điện nhỏ, thật ra là do bác sĩ muốn giao tiếp với người có tốc độ não bộ nhanh hơn, đã sử dụng thiết bị để tăng tốc lời nói, tăng tốc lên rất nhiều lần, vậy nên não bộ bình thường của cậu không thể nắm bắt được, không hiểu được.

 

Chuyên gia Dương Nghi nói ra một thuật ngữ chuyên ngành: “Người siêu tốc thời gian, bọn họ đã bị ép trở thành người siêu tốc thời gian.”

 

Hoa Hạo Minh hỏi: “Thuật ngữ này có nghĩa là gì?”

 

“Hai người có biết tỷ lệ Weber dùng để đo lường độ nhạy cảm của cảm xúc không không?” Dương Nghi hỏi.

 

Vẻ mặt Hoa Hạo Minh ngơ ngác: “Đó là thứ gì?”

 

*Chú thích: Tỷ lệ Weber (còn được gọi là phân số Weber) là một khái niệm trong tâm lý học, được sử dụng để đo lường độ nhạy cảm của cảm xúc. Nó được đặt tên theo nhà xã hội học người Đức Max Weber, người đầu tiên đề xuất khái niệm này vào đầu thế kỷ 20.

 

Dương Nghi quyết định bỏ qua, đổi sang cách nói đơn giản dễ hiểu hơn: “Cũng giống như việc chúng ta bước vào trò chơi, những người đang ở thế giới thực chờ đợi chúng ta, có thể chỉ cảm thấy mới trôi qua mười mấy phút, nhưng chúng ta đã ở trong trò chơi hơn hai mươi ngày, đã đọc xong mấy chục quyển sách rồi.”

 

“Từ bài kiểm tra đầu vào lần đầu tiên đến kỳ thi loại trừ lần đầu tiên, chúng ta chỉ trải qua mười ngày, mười mấy quyển tài liệu học tập có thể chỉ đọc qua loa được một hai lần.” Dương Nghi nói: “Còn đối với những người chơi có thành tích tăng lên rõ rệt, trong đầu bọn họ có thể đã trôi qua một trăm ngày, thậm chí là lâu hơn, có thể đọc sách rất rất nhiều lần.”

 

“Nếu một trăm ngày của bọn họ tương đương với mười ngày của chúng ta, thì tốc độ não bộ của bọn họ nhanh gấp 10 lần, cũng phải chịu áp lực não bộ gấp mười lần, sốt là triệu chứng cơ bản, não bộ của bọn họ không bị nổ tung đã là may mắn lắm rồi.”

 

Hoa Hạo Minh đột nhiên tỉnh ngộ, hắn xâu chuỗi tất cả các manh mối mà bọn hắn phát hiện ra theo dòng suy nghĩ này, càng nghĩ càng cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

 

“Người chơi bị điên kia nói Hạ Bạch rất nhỏ… … … … Hắn ta đã trải qua bao nhiêu năm rồi?”

 

Hạ Bạch nói: “Từ hơn 400 điểm tăng lên 600 điểm, đối với một số người, có thể 100 ngày cũng không đủ, phải mất một năm hoặc thậm chí lâu hơn. Thời gian của hắn ta đã bị đảo lộn, ý thức cũng trở nên hỗn loạn, cảm thấy đã trải qua rất lâu rồi, đáng lẽ phải trôi qua rất lâu rồi, đáng lẽ tôi phải lớn hơn một chút.”

 

Hoa Hạo Minh nói: “Vậy tại sao hắn ta lại phát điên?”

 

Dương Nghi nói: “Tốc độ não bộ nhanh như vậy, làm sao bộ não chưa được khai phá có thể chịu đựng nổi? Bệnh tâm thần do tổn thương não thực thể, là hậu quả sâu hơn so với việc não bộ bị sốt.”

 

Hoa Hạo Minh hiểu ra: “Việc bọn họ đi đường không phối hợp tay chân cũng có thể giải thích được rồi, tốc độ não bộ tăng nhanh như vậy, nhưng cơ thể của bọn họ chưa được rèn luyện, không theo kịp mệnh lệnh của não bộ.”

 

“Những học sinh ôn thi lại kia có thể đã quen rồi, nên không rõ ràng như vậy, còn những người chơi mới bắt đầu không theo kịp, đi đường cũng sẽ bị ngã.”

 

“Đúng vậy.” Hạ Bạch lại lấy bức thư mà nam sinh lớp 12 tự sát viết cho mẹ mình ra, “Mấy người xem đoạn này đi.”

 

【 Mẹ ơi, con đã mơ một giấc mơ, con mơ thấy mình muốn chạy, muốn liều mạng chạy trốn, nhưng cơ thể con không nhúc nhích được, con rất lo lắng, rất lo lắng, con đã khóc vì lo lắng. 】

 

“Chính là triệu chứng này, cơ thể của cậu ta không theo kịp tốc độ não bộ, cơ thể trở nên chậm chạp hơn rất nhiều. Không biết cậu ta đã trải qua bao nhiêu chuyện tương tự như bị ngã, mới có thể mơ thấy ác mộng là cơ thể không thể cử động khi đang chạy.”

 

Dương Nghi bổ sung: “Còn nữa, việc bọn họ không để ý đến chúng ta, thật ra là do chúng ta nói chuyện quá chậm, không phù hợp với tốc độ não bộ của bọn họ.”

 

“Cũng như những học sinh ôn thi lại ở thư viện, không sử dụng tài liệu học tập bằng giấy, mà là sử dụng thiết bị điện tử, bởi vì khi tốc độ não bộ của bọn họ rất nhanh, tốc độ lật sách bằng tay không theo kịp tốc độ não bộ của bọn họ.”

 

Lăng Trường Dạ lại nhìn câu nói trên giấy báo trúng tuyển.

 

【 Tôi đã phải mất một khoảng thời gian rất rất dài mới đến được đây. 】

 

“Không biết cậu ta đã trở thành người siêu tốc thời gian từ khi nào, nếu như là từ năm lớp 10, nếu như tốc độ tăng tốc gấp 10 lần…………” Lăng Trường Dạ nói: “Cậu ta đã phải mất ba mươi năm mới đến được đây.”

 

Ở trong lớp học có bô và sô cô la cùng tồn tại kia, hoặc là một lớp học u ám nào khác, đã phải chịu đựng suốt ba mươi năm.

 

Thế nhưng, không biết là nhà trường hay phụ huynh vẫn chưa hài lòng, bắt cậu ta phải học lại một năm nữa.

 

Vậy nên, cậu ta đã tự sát.

 

Hết chương 127.

 

Chương 127: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 5)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên