Chương 137: Thành Phố Đại Thái (Phần 2)

 

Chương 137: Thành Phố Đại Thái (Phần 2)

 

Cục Quản Lý Trò Chơi cũng không rõ thời gian khóa lần này sẽ kéo dài bao lâu. Lo sợ thời gian không đủ, họ nhanh chóng phát đi thông báo theo thứ tự ưu tiên, cho đến khi thời gian khóa của trò chơi kết thúc.

 

Trên các tòa nhà cao tầng trong thành phố, hơn một nửa quảng cáo đều là ảnh của các thành viên Đội Tấn Công, số còn lại là vị trí các trạm cứu trợ mà Cục Quản Lý Trò Chơi đã bố trí ở Đại Thái, cùng với hình ảnh các loại màu sắc băng tay khác nhau của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Trò chơi đã xuất hiện ở thành phố Đại Thái, Cục Quản Lý Trò Chơi không cần phải che giấu nữa. Trên bầu trời, rất nhiều máy bay không người lái đang tuần tra, giọng nói lúc nãy vẫn liên tục phát ra từ những chiếc máy bay đó.

 

Lần đầu tiên trong đời Hạ Bạch biết, tiếng ồn ào của đám đông có thể ầm ầm như sấm dội, từng đợt từng đợt dồn dập.

 

“Là họ phải không?”

 

“Chính là họ! Họ là người của Tổ Vong Xuyên!”

 

Sau khi Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Nhị Oa bị nhận ra, những người xung quanh đã đổ xô về phía bọn hắn.

 

“Đại lão, chúng ta phải làm sao đây?!”

 

“Đại lão, cứu chúng tôi với!”

 

“Đại lão, cầu xin anh, xin hãy dẫn theo gia đình chúng tôi!”

 

“Đừng hoảng sợ.” Lăng Trường Dạ nói: “Mọi người đã nghe thấy thông báo của Cục Quản Lý Trò Chơi vừa rồi chưa?”

 

“Nghe thấy rồi!” Mọi người đồng thanh trả lời.

 

Lăng Trường Dạ nói tiếp: “Nếu đã nghe thấy rồi thì mọi người nên biết, chúng tôi là Tổ Vong Xuyên của Đội Tấn Công, chỉ phụ trách thông quan trò chơi, không cứu người. Cứu người là việc của Đội Cứu Hộ trong Bộ Hậu Cần. Mọi người có chắc vẫn muốn đi theo chúng tôi không?”

 

“……”

 

Lăng Trường Dạ lại nói: “Địa chỉ các Trạm Cứu Hộ mọi người đã chụp lại chưa? Nơi nào gần chúng ta nhất, mọi người có biết không? Đi muộn có thể sẽ không chen vào được đâu.”

 

Ngay lập tức, hơn một nửa số người vây quanh bọn hắn đã bỏ chạy.

 

Lăng Trường Dạ: “Đi theo chúng tôi thì phải giống như thông báo vừa rồi đã nói, nghe theo sự sắp xếp của chúng tôi, chúng tôi bảo làm gì thì làm cái đó.”

 

Trong số những người còn đứng lại, lại có hơn một nửa bỏ chạy.

 

Hạ Bạch: “……”

 

Vừa mới lên đại học đã được trải nghiệm hành động đùn đẩy trách nhiệm giữa các bộ phận trong công việc rồi.

 

Những người ở đây lần lượt rời đi, cuối cùng chỉ còn lại mười mấy người, bọn họ vẫn luôn đi theo ba người.

 

Hạ Bạch nói: “Không có mạng internet, không liên lạc được với mọi người.”

 

Đối với địa đồ trò chơi siêu lớn lần này, Cục Quản Lý Trò Chơi đã tổ chức rất nhiều cuộc hội thảo.

 

Trong các cuộc thảo luận, có người đề xuất, nếu trò chơi xuất hiện ở một thành phố, bắt tất cả mọi người trong thành phố vào thế giới trò chơi, đồng thời tạo ra một thế giới trò chơi có dung lượng tương đương với thành phố, thì năng lượng cần thiết sẽ cực kỳ lớn, có thể sẽ khác với tất cả các trò chơi nhỏ trước đây. Trò chơi sẽ trực tiếp lấy thành phố thực làm địa điểm trò chơi.

 

Do đó, mới có thông báo vừa rồi của Cục Quản Lý Trò Chơi, về việc Cục Quản Lý Trò Chơi đã thiết lập 34 trạm cứu hộ tại thành phố Đại Thái. Nếu trò chơi thực sự diễn ra trên mảnh đất Đại Thái này, thì những trạm cứu hộ đó có thể cứu sống rất nhiều người.

 

Công tác chuẩn bị của Cục Quản Lý Trò Chơi không chỉ là các trạm cứu hộ, mà còn có vật tư dự trữ tại các trạm, cũng như mạng nội bộ của thành phố, để bọn hắn có thể liên lạc với nhau trong trò chơi.

 

Ý của Hạ Bạch là, mạng nội bộ đã bị năng lượng trò chơi can thiệp, không thể sử dụng được nữa.

 

Số lượng máy bay không người lái trên bầu trời cũng bắt đầu giảm.

 

Ảnh hưởng của trò chơi đối với thành phố Đại Thái đang ngày càng gia tăng.

 

Lăng Trường Dạ: “Chúng ta đợi đi, đợi trạng thái khóa trò chơi kết thúc.”

 

Hạ Bạch gật đầu, bây giờ bọn hắn muốn làm gì cũng không được. Giao thông của Đại Thái chắc chắn đã tê liệt, khắp nơi đều là cảnh người người hoảng loạn chạy trốn, rất nhiều người đang cố gắng chạy về phía lối ra khỏi thành phố. Khu vực chỗ bọn hắn là khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất.

 

Để tránh trở thành tâm điểm chú ý của nhiều người hơn, ba người quay trở lại xe.

 

Hạ Bạch hỏi Nhị Oa: “Sợ không?”

 

Nhị Oa ôm cốc cà phê, “Không sợ ạ, bảo vệ em gái.”

 

Mái tóc dài của Tuyết Mộc từ trong cốc cà phê bò ra, quấn lấy cổ tay Nhị Oa, nơi đó lập tức nở ra từng chùm hoa trắng muốt, giống như vòng hoa cài trên tóc.

 

Hạ Bạch: “……”

 

Người nhà đầu óc đơn giản Nhị Oa, lo lắng của cậu đúng là thừa thãi.

 

Thời gian khóa trò chơi lần này rất dài, vì chờ mãi không thấy trò chơi lên tiếng, bọn hắn lấy ra một ít đồ ăn, giải quyết bữa tối trước trong xe.

 

Hạ Bạch: “Trò chơi không định nhốt chúng ta ở đây cho đến chết đấy chứ?”

 

Lăng Trường Dạ: “Trong môi trường phong bế đầy nguy hiểm như thế này, quá trình bộc lộ bản chất con người quả thực có thể là thứ mà trò chơi thích xem.”

 

Hạ Bạch cười khẽ, định lên tiếng thì bỗng nhiên ngẩng đầu.

 

【 Trò chơi đã tải xong, địa đồ đặc biệt siêu lớn thành phố Đại Thái đã được khởi động. 】

 

【 Đại Thái là một thành phố tiêu biểu của loài người. Con người ở thành phố này đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng tận thế do chính họ gây ra. Trong thành phố ẩn giấu rất nhiều quái vật đang nhìn chằm chằm vào con người. Chúng có thể trốn ở trong góc tối, có thể đang ngang nhiên đi lại trên đường. Chúng đã gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh tồn của người dân thành phố Đại Thái. 】

 

Sau khi giọng nói máy móc của hệ thống trò chơi kết thúc, lần này Hạ Bạch không nghe thấy câu 【 Chào mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】nữa.

 

Cậu thử gọi lại trong đầu mình lần nữa: 【 Hệ thống? 】

 

Không có câu trả lời.

 

Đúng như cậu dự đoán, nhưng trong lòng vẫn dâng lên cảm giác buồn bực.

 

Cảm giác tối đen chợt lóe lên, khi Hạ Bạch mở mắt ra, cậu đã không còn ở trong xe nữa. Nhưng mà, căn phòng mà cậu đang ở rất quen thuộc, là phòng khách sạn mà Cục Quản Lý Trò Chơi đã sắp xếp cho cậu.

 

Tivi đang bật, đang phát chương trình tin tức buổi tối.

 

“Hiện tại, thành phố chúng ta đang bị Thải Quỷ hoành hành. Theo thông tin, sáng nay tại trường tiểu học Xuân Huy đã bùng phát Thải Quỷ, 312 học sinh và giáo viên trong trường đã bị tấn công, thương vong nặng nề. Một lần nữa Cục An Ninh kêu gọi toàn thể người dân tích cực tiêu diệt Thải Quỷ, mỗi khi tiêu diệt một con….. A! ——”

 

Trên tivi, một thứ màu đen như cái bóng hóa thành thực thể, từ dưới bàn phát thanh viên bò ra, nháy mắt đã lan ra toàn thân người dẫn chương trình.

 

Hạ Bạch tiến lại gần tivi một chút, tivi đột nhiên chuyển sang màn hình đen trắng như bị nhiễu sóng, phát ra tiếng “xẹt xẹt”.

 

Những điểm đen trong màn hình đen trắng vặn vẹo biến dạng, từ từ ngưng tụ thành hình dáng giống người nhưng không phải người. Trên khuôn mặt dài ngoằng của “người” đó, một đôi mắt tròn xoe đen kịt đang nhìn chằm chằm vào cậu.

 

Hạ Bạch vô thức lùi lại một bước, chân giẫm lên tấm thảm len lông cừu không phát ra một tiếng động nào.

 

“Rầm rầm rầm!”

 

“Hạ Bạch, em có ở trong đó không?”

 

Người màu đen trên tivi biến mất.

 

“Có!” Hạ Bạch nghe ra đó là giọng của Lăng Trường Dạ, lập tức đi tới mở cửa cho anh ta, cậu thò đầu ra ngoài, “Mọi người cũng ở khách sạn sao?”

 

“Chắc là vậy.” Lăng Trường Dạ vừa nói vừa đi tới căn phòng phía trước gõ cửa, “Nhị Oa, em có ở trong đó không?”

 

Nhị Oa đã chạy ra mở cửa rất nhanh.

 

Những người chơi khác cũng đều ở khách sạn, thời gian như thể quay trở lại buổi tối hôm qua, vào giờ này tối qua, bọn hắn đều đang ở trong phòng khách sạn của mình.

 

Mọi người đều đi tới phòng Nhị Oa.

 

Hoa Hạo Minh hỏi: “Vừa rồi mọi người có xem tivi chưa?”

 

“Xem rồi.” Văn Vũ Tân đáp: “Người dẫn chương trình trên tivi có phải là người hướng dẫn không? Còn Thải Quỷ mà cô ấy nói, chắc là lũ quái vật trong thông báo của trò chơi. Trong thành phố này có rất nhiều Thải Quỷ, còn nhiệm vụ của chúng ta là tiêu diệt chúng.”

 

Hoa Hạo Minh gật đầu, “Hiện tại xem ra là như vậy, Cục An Ninh trong lời người dẫn chương trình kêu gọi mọi người tiêu diệt Thải Quỷ, chắc là đang ám chỉ nhiệm vụ của chúng ta.”

 

Dương Mi vui vẻ nói: “Thải Quỷ chắc là ma quỷ nhỉ, sân nhà của tôi đây rồi.”

 

“Là quỷ à?” Một người chơi tên Thạch An của Tổ Vong Xuyên lên tiếng: “Lúc đầu trò chơi thông báo, có nói thành phố Đại Thái hiện đang phải đối mặt với khủng hoảng tận thế. Thải Quỷ này có phải là quái vật giống zombie không?”

 

“Đúng rồi, trò chơi còn nói, khủng hoảng tận thế này là do chính con người gây ra, là do người ở đây nghiên cứu virus gì đó, tạo ra Thải Quỷ giống zombie?”

 

Mọi người đều nhìn về phía Dương Nghi, phải nói là, nếu đúng như vậy, thì Dương Nghi là chuyên gia trong lĩnh vực này.

 

Dương Nghi: “Tôi chỉ nhìn thoáng qua trên tivi, bây giờ không có cách nào xác nhận.”

 

“Đây là một hướng.” Lăng Trường Dạ nói: “Cho dù là địa đồ đặc biệt, đôi khi cũng cần phải tìm ra một phần sự thật, tìm ra sự thật sẽ có lợi cho việc thông quan trò chơi của chúng ta hơn.”

 

Dương Mi giơ tay nhiệt tình, “Đợi lát nữa gặp được, tôi có thể thử thăm dò xem chúng có phải là quỷ thật hay không.”

 

“Nếu có thể ra ngoài thì tôi sẽ đi tìm Viện Nghiên Cứu ở đây, nếu không ra ngoài được thì chỉ có thể tìm sách báo hay tạp chí gì đó thôi.” Dương Nghi nói.

 

“Tôi cảm thấy……” Một người chơi khác của Tổ Vong Xuyên tên là Chu Bất Ngữ lên tiếng: “Nếu thực sự là như vậy thì lũ Thải Quỷ này chắc chắn rất lợi hại, nếu không thì không đủ để nâng độ khó của trò chơi này lên được.”

 

Hoa Hạo Minh: “Quả thực là như vậy.”

 

Dương Nghi nói: “Mấy người lúc nào cũng cảm thấy thấy trò chơi này khó. Cho dù Thải Quỷ không lợi hại, nhưng một thành phố lớn như vậy, tiêu diệt hết tất cả Thải Quỷ không phải là chuyện dễ dàng, cái này rất khó rồi.”

 

Dương Mi: “Đúng vậy.”

 

“……”

 

Hạ Bạch: “Hay là chúng ta xem thử mình có còn đang ở Đại Thái không đã?”

 

Hiện tại hắn đang ở khách sạn tại thành phố Đại Thái, nhưng cũng không thể chắc chắn rằng mình vẫn còn ở thành phố Đại Thái.

 

“Để tôi xem.” Văn Vũ Tân kéo rèm cửa sổ, dùng kỹ năng thị giác của mình nhìn ra ngoài.

 

Những người chơi khác cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là những tòa nhà cao tầng quen thuộc, có vẻ như bọn hắn vẫn đang ở thành phố Đại Thái.

 

“Nhìn toàn bộ thành phố đúng là Đại Thái, tôi còn nhìn thấy một trạm cứu hộ, có người của Bộ Hậu Cần ở đó.” Văn Vũ Tân nói.

 

Cục Quản Lý Trò Chơi đã dự đoán chính xác rồi, trò chơi này thực sự lấy thành phố Đại Thái làm địa đồ.

 

Hạ Bạch: “Vậy chắc chắn sẽ có NPC?”

 

“Chắc chắn là có.” Lăng Trường Dạ nói: “Lúc trước thành phố Đại Thái có thể trở thành thành phố dự bị cấp một của Cục Quản Lý Trò Chơi là có rất nhiều nguyên nhân. Một trong số đó là lúc ấy đã cân nhắc đến việc trò chơi sẽ trực tiếp lấy thành phố làm địa điểm trò chơi thực tế. Mà Đại Thái đất rộng người thưa, có thể chứa được rất nhiều NPC của trò chơi, là địa điểm đáp xuống rất phù hợp.”

 

NPC của trò chơi có thể giúp bọn hắn nhanh chóng nắm rõ được bối cảnh trò chơi.

 

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì? Đi tìm NPC tìm hiểu tình hình à?” Hoa Hạo Minh nói: “Nhưng mà, chúng ta cũng không biết ai là NPC, ai là người dân thật sự, nhiều người như vậy mà.”

 

“Đơn giản.” Dương Mi giơ hai ngón tay chữ V lên bên cạnh mặt mình, “Người quen biết chúng ta chính là người dân, không quen biết chúng ta chính là NPC. Ảnh của chúng ta chiếu trên màn hình lâu như vậy, là đại minh tinh rồi đó!”

 

“Lát nữa ra ngoài đeo khẩu trang và mũ vào.” Lăng Trường Dạ nói.

 

Chữ V của Dương Mi rũ xuống, “…… Ồ.”

 

Bọn họ quyết định ra ngoài xem thử trước, nhưng không phải ai cũng đi, trước tiên để ba người đi thăm dò.

 

Hạ Bạch đi cùng Dương Mi và Chu Bất Ngữ.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Nếu gặp phải Thải Quỷ, kỹ năng của Dương Mi có thể thăm dò xem Thải Quỷ có phải là ma quỷ thật hay không. Kỹ năng của Chu Bất Ngữ là 【 Dung hợp 】, là kỹ năng ẩn thân cấp cao hơn, cô có thể dung hợp với rất nhiều thứ, kỹ năng này có rất nhiều cách sử dụng, chạy trốn là một trong số đó.

 

Hạ Bạch làm tay đấm của nhóm, đánh nhau hỗn chiến cậu cũng có thể càn quét được.

 

Những người khác vẫn đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ba người đội mũ đeo khẩu trang vào rồi xuất phát.

 

Hạ Bạch có thể hiểu được tại sao Lăng Trường Dạ lại yêu cầu bọn hắn làm như vậy. Như Dương Mi đã nói, lúc này người dân thành phố Đại Thái đều biết mặt bọn hắn, bọn hắn vừa xuất hiện nhất định sẽ bị rất nhiều người vây quanh, thế thì đừng hòng thông quan trò chơi được, mà nhiệm vụ duy nhất của bọn hắn lại là thông quan trò chơi.

 

Khách sạn Thái Quang ở thành phố Đại Thái có tổng cộng sáu tầng, là khách sạn hạng trung bình khá trở lên, phong cách kín đáo. Phòng khách sạn ở tầng sáu là lớn nhất, vốn dĩ đã bị Cục Quản Lý Trò Chơi bao trọn gói, không có ai khác ngoài mấy người bọn hắn ở, nhưng bây giờ đang ở trong trò chơi, chưa chắc gì đã như vậy.

 

Hạ Bạch nhìn thấy hai căn phòng có ánh đèn hắt ra, hai căn phòng này không phải bọn hắn ở.

 

Ba người không quan tâm đến hai căn phòng đó, đi xuống cầu thang tầng năm. Lúc đang định đi xuống tầng bốn thì cửa một căn phòng ở tầng năm đột ngột mở ra, một nam thanh niên khoảng hai mươi tuổi, nhuộm tóc vàng hoe thò đầu ra, “Này, mấy người là người phải không?”

 

“……”

 

“Ý tôi là, mấy người là người bình thường phải không?”

 

Ba người có khả năng không được bình thường cho lắm không trả lời cậu ta, im lặng đi xuống tầng bốn, đi qua từng tầng từng tầng xuống dưới, bọn hắn đi xuyên qua khu vườn nhỏ, đi ra cổng chính của khách sạn.

 

Cổng chính đang đóng, Dương Mi đi lên mở thử, không mở được.

 

Hạ Bạch thử một chút, cũng không mở được.

 

Chu Bất Ngữ không thử nữa, bọn họ đều ý thức được, hiện tại bọn hắn không có cách nào rời khỏi khách sạn này.

 

Lúc bọn hắn kéo cửa đã gây ra chút động tĩnh, những người ở đây vốn dĩ vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên ngoài, lúc này bọn họ đều dán chặt vào cửa sổ nhìn ra, còn có một ông anh nhiệt tình ném cho bọn hắn một cái búa không biết lấy từ đâu ra, còn chỉ đạo bọn hắn: “Phá đi! Phá ổ khóa đó!”

 

“……”

 

Hạ Bạch cầm búa gõ hai cái cho anh ta xem, sát thương vật lý vô dụng.

 

Bỏ qua những chỉ dẫn khác của ông anh tốt bụng, ba người lại quay về.

 

“Đây là ý gì?” Dương Mi hỏi: “Chia thành phố Đại Thái thành từng địa đồ trò chơi nhỏ à?”

 

“Chắc chắn chúng ta có thể ra ngoài. Nếu đã là khu vực bị phong tỏa riêng lẻ thì không cần thiết phải giáng xuống cả một thành phố.” Lăng Trường Dạ nói: “Chắc chắn phải có điều kiện gì đó.”

 

Hoa Hạo Minh: “Có khả năng là phải tiêu diệt hết lũ Thải Quỷ trong khách sạn này mới ra được.”

 

Dương Nghi: “Rất có thể.”

 

“Bây giờ là 10 giờ rưỡi tối theo thời gian trong trò chơi, chúng ta tìm manh mối rồi đi ngủ.” Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta phải hành động nhanh nhất có thể, nhanh chóng rời khỏi đây, truyền tin tức ra ngoài.”

 

Rõ ràng, trong phó bản trò chơi này, càng tìm ra cách đối phó với Thải Quỷ muộn thì sẽ càng có nhiều người chết. Mà bọn hắn là thành viên của Đội Tấn Công, nhất định phải đưa ra đáp án sớm nhất.

 

Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Nhị Oa chia thành một nhóm. Nhị Oa và Tuyết Mộc tìm kiếm manh mối trong phòng của ba người họ. Hạ Bạch biến thành cô gái màu xanh bạc hà, dùng thêm 【 Gương mặt vô hại 】, cùng Lăng Trường Dạ đến gõ cửa một căn phòng ở tầng sáu.

 

Từ khe cửa căn phòng này có ánh sáng hắt ra, nhưng trong số bọn hắn không có ai ở đây, bên trong có thể là NPC của thế giới trò chơi.

 

Trong phòng không có tiếng đáp lại, trên cửa treo một tấm biển gỗ “Xin đừng làm phiền”.

 

Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ sao chép kỹ năng của Chu Bất Ngữ, dung nhập vào tường.

 

Không đến mấy giây sau, cửa phòng được mở ra từ bên trong. Lăng Trường Dạ trực tiếp mở cửa cho Hạ Bạch, để cậu đi vào.

 

Bước vào phòng rồi Hạ Bạch mới biết tại sao Lăng Trường Dạ lại táo bạo như vậy. Người sống trong căn phòng này đã chết, hơn nữa nhìn qua không phải chết trong ngày hôm nay.

 

Hạ Bạch ngồi xổm bên cạnh thi thể, kiểm tra sơ bộ một chút: “Đàn ông, khoảng 35 tuổi, ít nhất đã chết hai ngày rồi, có vẻ như là tự sát bằng cách cắt cổ tay.”

 

Có lẽ anh ta đã đặt phòng ở khách sạn này từ lâu, cộng thêm tấm biển “Xin đừng làm phiền” kia, nên chết hai ngày rồi mà cũng không ai phát hiện.

 

“Trên mặt đất có hai lọ thuốc, trên bàn cũng có.” Lăng Trường Dạ nói: “Viên nén Paroxetine và viên nén Clomipramine…. Thuốc chống trầm cảm, anh ta là bệnh nhân trầm cảm nặng, cần dựa vào thuốc để khống chế bệnh tình. Cho dù có nhiều thuốc như vậy, nhưng anh ta vẫn tự sát.”

 

“Số thuốc này…. có phải hơi nhiều không?” Hạ Bạch nói.

 

Người chết đang nằm úp sấp trên mặt đất, bên cạnh tay có một lọ thuốc, trong lọ chỉ còn lại hai, ba viên thuốc màu trắng, còn trên bàn và thùng rác có rất nhiều lọ thuốc rỗng.

 

Lăng Trường Dạ biết ý của Hạ Bạch là gì. Vấn đề thứ nhất là, uống nhiều thuốc như vậy, mức độ trầm cảm của người này rất nghiêm trọng, thậm chí là rất đáng sợ. Vấn đề thứ hai là, bình thường bác sĩ sẽ kê nhiều thuốc cùng một lúc như vậy cho bệnh nhân sao? Ngay cả bọn họ cũng biết, rất nhiều loại thuốc chống trầm cảm đều có tác dụng phụ rõ rệt.

 

Hạ Bạch kéo ngăn kéo bàn ra, “Trong này còn rất nhiều thuốc.”

 

Lăng Trường Dạ đi tới, lấy tất cả các lọ thuốc ra, xem hạn sử dụng trên đó: “Giống với những lọ trong thùng rác, đều là cùng một ngày sản xuất.”

 

Điều này chứng tỏ, rất có thể là lấy từ chỗ bác sĩ về cùng một lúc, chứ không phải là chia làm nhiều lần, lấy về từ chỗ bác sĩ vào những khoảng thời gian khác nhau.

 

Anh lại nhìn những cuốn sách trên bàn. Phòng suite khách sạn có một thư phòng nhỏ, có một chiếc bàn đọc sách, nhưng không có giá sách. Trên bàn chỉ có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn, hẳn là người chết đã mang từ nhà mình đến.

 

《Tìm kiếm niềm vui từ trong thiên nhiên.》

 

《Sức mạnh của niềm vui.》

 

《Làm thế nào để có được hạnh phúc.》

 

《Hãy là người tỏa sáng.》

 

《Hãy tự cứu lấy mình.》

 

Mấy cuốn sách này quả thực rất phù hợp để cho người bị trầm cảm nặng như anh ta đọc. Nhìn tên mấy cuốn sách, rồi lại nhìn căn phòng với rèm cửa sổ được kéo kín mít, chỉ có thư phòng sáng đèn, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến nỗi đau buồn bi ai của người chết.

 

Anh ta đã cố gắng tự cứu lấy mình, cố gắng tìm kiếm phương pháp có được niềm vui và hạnh phúc trong sách vở, nhưng anh ta không làm được. Trong những tình tiết hạnh phúc và vui vẻ trong sách, toàn là nước mắt của anh ta, những giọt nước mắt đã khô khiến những trang sách nhẵn nhụi trở nên nhăn nhúm.

 

【Tôi lại nghe thấy anh ấy khóc, nước mắt anh ấy rơi tí tách.】

 

Hạ Bạch chỉ vào câu này nói: “Đội trưởng, có ghi chú đọc sách.”

 

Lăng Trường Dạ liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, nhịn cười: “Đây là ghi chú đọc sách à?”

 

Suy nghĩ và ghi chép khi đọc sách là ghi chú đọc sách, cảm nhận cũng là ghi chú đọc sách, nhưng ghi chép này có vẻ như là hiện thực. Hạ Bạch ngây người nói: “Anh đúng là đồ soi mói.”

 

Lăng Trường Dạ: “……”

 

Không biết có phải là anh ảo giác hay không, Hạ Bạch đối với anh ngày càng “táo bạo”, nếu như suy nghĩ kỹ, có lẽ là từ sau khi bọn họ ngủ với nhau. Lăng Trường Dạ phân tích xem bản thân có thay đổi như vậy không, hình như là cũng có.

 

Anh cười cười, nói: “Ừ, là anh soi mói.”

 

Hạ Bạch hài lòng, rất nhanh đã nghiêm túc trở lại: “Có phải do anh ta uống quá nhiều thuốc nên bị ảo giác không? Rõ ràng là bản thân anh ta đang khóc, nước mắt còn rơi vào cả ghi chú.”

 

“Sao em chắc chắn những giọt nước mắt này là của anh ta, mà không phải là của ‘anh ấy’ trong ghi chú của anh ta?” Lăng Trường Dạ hỏi.

 

Hạ Bạch sững người, đúng vậy, sao có thể khẳng định là của người chết viết ghi chú đọc sách được.

 

Nhìn thấy một người bị trầm cảm nặng, rồi lại nhìn những cuốn sách tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc, nhìn thấy những giọt nước mắt trên sách, theo quán tính, cậu cho rằng đó là nước mắt của người chết bị trầm cảm đang đọc sách.

 

Dòng ghi chú này thực chất là một gợi ý ẩn giấu?

 

Vậy nếu là ‘anh ấy’ trong lời nói của người viết ghi chú đọc sách rơi nước mắt, hơn nữa là rơi vào lúc anh ta viết, hoặc là không lâu sau đó, vậy…. Tưởng tượng đến cảnh tượng đó, còn có chút lạnh sống lưng.

 

Lăng Trường Dạ cũng cầm một cuốn sách lên: “Cùng tìm xem, xem còn có cái nào khác không.”

 

Hai người cùng nhau tìm, tổng hợp lại những ghi chú đọc sách lộn xộn được giấu trong mấy cuốn sách.

 

【Tại sao anh ấy lại khóc đau lòng như vậy?】

 

【Phương pháp này có thể ngăn nước mắt được không?】

 

【Phải đi ra ngoài thiên nhiên rộng lớn, phải đi phơi nắng, ánh nắng ấm áp, ở đâu nhỉ?】

 

【Không muốn ra ngoài, chỉ muốn trốn một mình, trốn tránh tất cả mọi người, trốn tránh cả thế giới.】

 

【Tôi đã nghe thấy anh ấy khóc rất lâu rồi, mỗi đêm vào giờ này là lúc anh ấy khóc đau lòng nhất.】

 

【Ẩm ướt quá, thế giới của tôi như chìm trong ẩm ướt, chỗ này ẩm ướt, chỗ kia ẩm ướt, người tôi cũng ẩm ướt.】

 

【Tí tách, tí tách, tí tách, tí tách! Tí tách! Tí tách! Tí tách! !!!】

 

【Đừng khóc nữa! Đừng khóc nữa! Đừng khóc nữa!】

 

Hạ Bạch nhíu mày: “Có vẻ như anh ta bị vấn đề về tinh thần, coi nỗi buồn phiền của bản thân thành của người khác, coi nước mắt của mình thành của người khác, di chứng của việc uống quá liều thuốc chống trầm cảm.”

 

Dòng ghi chú nói chỉ muốn trốn một mình, rất phù hợp với hoàn cảnh mà người chết gặp phải, anh ta đã một mình trốn trong khách sạn này, không cho bất kỳ ai quấy rầy, đến lúc chết cũng không ai phát hiện.

 

“Đây là khả năng thứ nhất.” Lăng Trường Dạ nói: “Khả năng thứ hai là anh ta thực sự nhìn thấy một ‘anh ấy’ luôn khóc, hơn nữa ‘anh ấy’ này lại không thể thoát ra ngoài được. Con người tiếp xúc với loại cảm xúc bi thương này trong thời gian dài, cũng sẽ trở nên đau lòng theo, dễ bị trầm cảm, cáu kỉnh.”

 

Cả hai đều nghĩ đến khả năng “anh ấy” này là…..

 

Thải Quỷ.

 

Một con Thải Quỷ luôn khóc.

 

Tuy nhiên, đây cũng chỉ là một loại suy đoán có khả năng là như vậy thôi.

 

“Xem ra, trong thế giới trò chơi này, con người và Thải Quỷ hoàn toàn đối lập. Nếu anh ta đã phát hiện ra Thải Quỷ, lại còn bị Thải Quỷ hành hạ trong thời gian dài như vậy, tại sao anh ta không gọi Cục An Ninh như lời thông báo, tiêu diệt Thải Quỷ? Cho dù bản thân không thể tiêu diệt, cũng nên tìm người khác tiêu diệt, chứ không phải bị hành hạ đến mức trầm cảm, trốn trong khách sạn tiếp tục bị hành hạ.”

 

Hạ Bạch vừa phân tích, vừa nói suy nghĩ của mình cho Lăng Trường Dạ nghe.

 

Lăng Trường Dạ: “Nói cũng có lý.”

 

Hạ Bạch: “Tìm tiếp xem, biết đâu sẽ tìm được manh mối khác, xác nhận suy đoán của chúng ta.”

 

Hai người cẩn thận tìm kiếm trong căn phòng này. Đều là những người đã trải qua rất nhiều trò chơi, bọn họ biết rất rõ chỗ nào thường có manh mối, tìm kiếm rất cẩn thận, lại rất có mục tiêu.

 

Thế nhưng, ngoại trừ một bức thư, bọn họ không tìm thấy bất kỳ manh mối hữu ích nào khác.

 

Thực ra bức thư này cũng không có nhiều manh mối, có thể là bị người chết nhét bừa vào túi, điều duy nhất tiết lộ trên đó là thân phận của người này.

 

【 Bác sĩ Vương, điện thoại của anh vẫn luôn tắt máy, tôi chỉ có thể viết thư gửi đến địa chỉ anh để lại. Thuốc anh cần đã chuẩn bị xong, hãy đến lấy sớm nhất có thể. 】

 

Hạ Bạch: “Anh ta là bác sĩ, điều này có thể giải thích tại sao anh ta lại có nhiều thuốc chống trầm cảm cùng một lô như vậy?”

 

Lăng Trường Dạ: “Có lẽ vậy.”

 

“Đội trưởng, Hạ Bạch, hai người có ở trong đó không?” Hoa Hạo Minh gọi ở cửa: “Có phát hiện.”

 

Ở đây không tìm thấy manh mối nào khác, hai người lập tức đi ra ngoài.

 

Vừa đi được hai bước, Hạ Bạch bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

 

Lăng Trường Dạ là người đầu tiên chú ý thấy cậu dừng lại, anh cũng ngẩng đầu nhìn theo.

 

Khách sạn này chính là khách sạn Thái Quang trong thế giới thực. Thành phố Đại Thái nằm ở biên giới, nhà cửa ở đây được xây dựng theo nhiều phong cách kiến trúc của nhiều quốc gia khác nhau. Phong cách ở mỗi phòng trên tầng sáu của khách sạn này không phòng nào giống phòng nào. Trần nhà căn phòng này có họa tiết thạch cao phức tạp, nhìn vào khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Lăng Trường Dạ nhìn mấy giây mới phát hiện ra chỗ có thể là nơi Hạ Bạch đang nhìn.

 

“Trên trần nhà có một khe hở.” Hạ Bạch nói: “Đội trưởng, nếu như vậy, ban ngày anh ta có thể nhìn thấy mặt trời không?”

 

Hết chương 137.

 

Chương 137: Thành Phố Đại Thái (Phần 2)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên