Chương 141: Thành Phố Đại Thái ( Phần 6)
Bà cụ này vốn có một người bạn đời, hai người sống cùng nhau trong căn nhà của họ.
Sự nghiệp của con trai và con dâu bà phát triển rất tốt ở thành phố khác, hàng năm đều gửi về cho họ kha khá tiền, cộng thêm lương hưu hậu hĩnh, cuộc sống hai ông bà vốn rất tốt đẹp, nếu như không có sự xuất hiện của Thải Quỷ.
Ông cụ nhà bà cái gì cũng tốt, chỉ là tâm hồn nhạy cảm, rất hay thở dài, lo lắng cho quốc gia đại sự, cho tương lai con cháu, cho rất nhiều thứ, dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, ví dụ như khi ông nhìn thấy một người công nhân vệ sinh già yếu, bước đi tập tễnh mà vẫn phải làm việc nuôi sống bản thân, về nhà lại thở dài.
Sau khi Thải Quỷ bùng phát, ông càng lo lắng cho quốc gia, cho nhân loại hơn.
Trước kia mỗi khi ông lo lắng, bà đều mặc kệ, để ông tự mình buồn phiền, bởi bà biết, ông buồn một hồi thấy không ai để ý sẽ tự mình thấy ổn hơn.
Cho đến khi ông nhốt mình trong thư phòng cả ngày không ra ngoài, bà mới nhận ra sự việc lần này rất nghiêm trọng, mở cửa thư phòng gọi ông ra ăn cơm và mắng ông như mọi khi.
Trước đây mỗi khi bị bà mắng, ông đều im lặng lắng nghe, bị mắng một lúc sẽ nghe lời bà đi làm việc. Đó cũng là lý do ông thường xuyên cau mày ủ rũ mà bà vẫn có thể sống với ông ngần ấy năm.
Thế nhưng lần này, khi ông ngẩng đầu lên nhìn bà, bà thấy ánh mắt ông nhìn mình vô cùng giận dữ và căm hận, hận không thể giết chết bà.
“Sao tôi lại lấy phải người đàn bà vô tâm vô phế như bà chứ, bà có phải là người không?” – Ông vừa nói vừa rơi nước mắt.
Khoảnh khắc ấy, bà bỗng nhận ra, người đàn ông đầu ấp tay gối với mình mấy chục năm nay đã có vấn đề rồi.
Bà lập tức đóng cửa thư phòng, vội vàng chạy ra phòng khách định gọi điện cho con trai đang ở xa, vừa cầm điện thoại lên bà đã từ bỏ, thay vào đó, bà đã gọi cho Cục An Ninh.
“Xin chào, đây là Cục An Ninh, xin hỏi ngài có việc gì cần hỗ trợ phải không?”
“Tôi, tôi…. hình như ông nhà tôi có vấn đề rồi, ông ấy như biến thành một người khác vậy, các anh có thể nhanh chóng đến cứu ông ấy được không, tôi sợ ông ấy xảy ra chuyện.”
“Xin bà bình tĩnh miêu tả cụ thể lại tình hình của ông ấy được không?”
“Ông ấy ở lì trong thư phòng cả ngày không ra ngoài, tôi gọi ông ấy ra ăn cơm, ông ấy lại dùng ánh mắt vô cùng căm hận nhìn tôi, còn vừa khóc vừa nói, có phải ông ấy đã bị Thải Quỷ tấn công rồi không?”
“Xin hỏi tình trạng này đã xuất hiện bao lâu rồi ạ?”
“Tối đa không quá một ngày, sáng nay lúc ông ấy thức dậy trông vẫn bình thường.”
“Bà có thể chắc chắn thời gian ngắn như vậy không ạ?”
“Chắc chắn, tôi chắc chắn.”
“Vâng, xin bà vui lòng cho biết địa chỉ, người của Cục An Ninh sẽ lập tức đến ngay.”
Quả nhiên người của Cục An Ninh đến rất nhanh.
Thải Quỷ cũng nhanh chóng bị tiêu diệt.
Chỉ là, chồng bà cũng đã rời khỏi thế giới này.
Ông ấy chết ngay tại nhà, thi thể cháy đen, hình như bà cũng xuất hiện ảo giác, luôn ngửi thấy mùi khét của xác ông, mùi của con người.
“Người của Cục An Ninh xin lỗi tôi, nói rất tiếc, ông ấy đã phát điên, liên tục giãy giụa, muốn tự sát.”
Bà cụ nói: “Tôi biết sau khi bị Thải Quỷ tấn công, con người sẽ phát điên, sẽ giết người hoặc tự sát, nhưng tại sao ông ấy lại trở thành một thi thể cháy đen như vậy?”
“Họ nói, là ông ấy muốn giết một nhân viên Cục An Ninh, vậy nên họ bất đắc dĩ phải phun lửa vào ông ấy.”
“Tôi vẫn cảm thấy gượng ép, vẫn luôn muốn một lời giải thích, trong quá trình đó, tôi đã quen biết được rất nhiều người muốn Cục An Ninh đưa ra lời giải thích, tôi đã phát hiện ra giữa chúng tôi có điểm chung.”
Bà cụ nói: “Người nhà của chúng tôi đều chết trong lúc Cục An Ninh đến xử lý Thải Quỷ, và đều là những người mới bị Thải Quỷ tấn công chưa lâu.”
“Lúc này tôi mới nhớ ra, khi tôi gọi điện cho Cục An Ninh, họ đã yêu cầu tôi xác nhận, liệu thời gian ông nhà tôi bị Thải Quỷ tấn công có thực sự ngắn như vậy hay không.”
“Có một cậu bé trẻ tuổi nói với tôi rằng, kỳ thực trên mạng đã có người suy đoán từ lâu rồi, nói rằng có một cách để tiêu diệt Thải Quỷ. Thải Quỷ sẽ ký sinh trên cơ thể con người, cái gọi là tấn công chính là ký sinh, khi Thải Quỷ vừa mới ký sinh, giết chết người mà chúng ký sinh là có thể triệt để tiêu diệt được Thải Quỷ đó.”
Từ lúc bà cụ bắt đầu kể, nhà hàng đã trở nên im lặng, nói đến đây, nhà hàng yên tĩnh bỗng chốc ồn ào cả lên.
Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, rồi lại nhìn những người khác, sắc mặt của mấy người chơi đều không dễ nhìn cho lắm.
Làm sao có thể dễ nhìn được, nếu thực sự là như vậy thì trò chơi đang dẫn dắt con người tự giết hại lẫn nhau.
“Nhưng mà, những người bị Thải Quỷ tấn công, không phải rất nhiều người đều tự sát sao? Tự sát cũng sẽ tiêu diệt được Thải Quỷ à?” – Xương Hòa hỏi.
Cô ta đã hỏi đến một điểm mấu chốt, tất cả bọn họ đều biết, những người bị Thải Quỷ tấn công, đại đa số đều đã chết, nếu như người chết rồi, Thải Quỷ cũng bị tiêu diệt, vậy tại sao Thải Quỷ lại có thể hoành hành?
“Khi con người bị dồn đến đường cùng phải tự sát, có lẽ Thải Quỷ ký sinh trên người đó đã “Ăn” no rồi, chúng đã trở nên mạnh hơn, có thể lang thang bên ngoài trong thời gian dài, tìm kiếm người ký sinh tiếp theo.” – Bà cụ nói.
“Người phụ nữ bịt mặt sáng nay ở nhà hàng có phải đã bị Thải Quỷ tấn công rồi không?” – Có người hỏi.
“Vậy chúng ta, chúng ta phải nhanh chóng giết cô ta đi! Nếu không Thải Quỷ trong người cô ta sẽ tấn công chúng ta!”
“Dù sao cô ta cũng phải chết, chi bằng tiễn luôn một con Thải Quỷ.”
“Cô ta ở phòng nào?”
“Ở tầng năm! Tầng năm!”
Thạch An thấy vậy thì vội vàng lên tiếng: “Mọi người bình tĩnh, hiện tại chúng ta vẫn chưa xác định được phương pháp này có đúng hay không. Những người khác thì sao, những người khác còn biết gì nữa không?”
Giọng bà cụ trở nên the thé: “Là thật! Tuyệt đối là thật! Không tin các người thử nghĩ lại tất cả những chuyện liên quan đến Thải Quỷ trong quá khứ xem, có phải có con Thải Quỷ bị Cục An Ninh tiêu diệt rất nhanh, có con Thải Quỷ đã thoát ra từ cơ thể người tự sát, ăn no nê rồi, Cục An Ninh muốn tiêu diệt nó đặc biệt khó khăn.”
“Phải, đúng là như vậy.”
“Tôi cũng nhớ ra rồi, tiểu khu của chúng tôi cũng có tình huống này.”
“Chúng ta phải nhanh lên, nếu không Thải Quỷ sẽ càng khó đối phó.”
“Tôi không có ý bảo các người giết cô gái kia.” – Bà cụ thở dài, “Ban đầu tôi cũng không muốn nói, là các người cứ hỏi, cứ bảo muốn biết.”
Xương Hòa đẩy đẩy kính, lặng lẽ rời đi.
Thạch An nói: “Không phải, biết đâu còn cách khác nhỉ? Mọi người thử nghĩ lại xem, bất kỳ chuyện gì liên quan cũng được.”
Thế nhưng, hiện tại rất nhiều người đã không còn tâm trạng nói chuyện nữa, ai nấy đều muốn nhanh chóng giết chết người phụ nữ bịt mặt kia.
Đã có người rời khỏi nhà hàng đi tìm cô ấy, người chạy đầu tiên chính là người đàn ông sáng nay đã va phải Uyển Uyển, lời xin lỗi của gã lúc sáng và hành động lúc này tạo nên tương phản hết sức rõ rệt, trông gã có vẻ hơi hoảng sợ và phẫn nộ, như thể gã mà va phải người bị Thải Quỷ ký sinh, sẽ bị lây nhiễm, bị Thải Quỷ để mắt tới vậy.
Dương Mi nhỏ giọng hỏi: “Giờ phải làm sao?”
Những người khác đều không lên tiếng.
Là người của Đội Tấn Công, hoàn toàn đứng trên lập trường thông quan trò chơi, lúc này nên khoanh tay đứng nhìn, dùng Uyển Uyển để kiểm chứng xem lời bà cụ nói có đúng hay không.
Hạ Bạch hỏi: “Mọi người cảm thấy lời bà cụ nói là thật sao?”
“Tôi cảm thấy hẳn là thật.” – Hoa Hạo Minh lên tiếng, “Chúng ta đã thảo luận trước đó rồi, quái vật cảm xúc có liên quan đến cảm xúc của con người, rất khó tiêu diệt. Quái vật cảm xúc bị tiêu diệt cũng chính là cảm xúc biến mất, cảm xúc làm sao có thể biến mất? Vào lúc con người chết đi. Tương tự, quái vật cảm xúc ký sinh trên cơ thể con người cũng rất hợp lý, cảm xúc vốn dĩ đã ở trong lòng con người rồi.”
Chu Bất Ngữ gật đầu, “Hơn nữa điều này cũng có thể giải thích được tại sao chúng ta vẫn chưa nhìn thấy quái vật cảm xúc, chúng rất ít khi bị nhìn thấy, bởi vì rất nhiều lúc chúng đều đang ký sinh trong cơ thể con người.”
“Hẳn là như vậy.” – Dương Nghi tổng kết: “Quái vật cảm xúc có thể cần loại cảm xúc tương ứng với nó, khi loại cảm xúc này của một người rất rõ ràng, nó sẽ tìm đến người đó, ký sinh trong cơ thể người đó, đồng thời người này do bị quái vật cảm xúc ký sinh, loại cảm xúc đó không ngừng gia tăng, đến mức khó có thể chịu đựng được, vậy nên bọn họ sẽ tự sát, hoặc là tàn sát người khác để trút giận.”
“Trong quá trình này, cảm xúc của người đó gia tăng lại tiếp tục nuôi dưỡng quái vật cảm xúc, khiến quái vật cảm xúc trở nên mạnh hơn. Chờ đến khi người đó gần chết, quái vật cảm xúc có thể rời khỏi người đó, đi tìm kiếm vật chủ tiếp theo, hết người này đến người khác, trở nên ngày càng mạnh hơn.”
Văn Vũ Tân nói: “Nếu vậy, quả thực phải nhanh chóng giết chết nó, trước khi nó chưa trở nên mạnh hơn. Trò chơi đang dẫn dắt chúng ta tự giết hại lẫn nhau, trong quá trình tự giết hại lẫn nhau đó, nó có thể hấp thu càng nhiều năng lượng oán niệm hơn, nghĩ như vậy, mọi chuyện đã trở nên hợp lý.”
Hạ Bạch: “Vì sao mọi người đều cho rằng lời bà cụ nói là đúng, vậy tại sao còn phải dùng Uyển Uyển để kiểm chứng lại một lần nữa?”
Lăng Trường Dạ: “Cho dù không kiểm chứng, chúng ta cũng phải tiêu diệt Thải Quỷ, nếu không tiêu diệt nó trong người Uyển Uyển, nó sẽ tiếp tục đi hại người khác, đến lúc đó sẽ không chỉ có một mình Uyển Uyển chết.”
Hạ Bạch mím môi, “Anh nói đúng, nhưng nếu như cô ấy có thể gắng gượng, con quái vật xấu hổ kia sẽ mãi mãi ở trong người cô ấy, bị cô ấy kéo chân thì sao?”
“Vậy con quái vật xấu hổ trong người cô ấy sẽ nhanh chóng trở nên mạnh hơn, có thể rời đi bất cứ lúc nào, hơn nữa cô ấy cũng quá đau khổ rồi.” Hoa Hạo Minh nói: “Đội trưởng đã cứu mạng cô ấy một lần rồi, lần này chúng ta không nhúng tay vào, coi như là bù lại.”
Mấy vị khách chạy phía trước đã đến tầng bốn, bọn họ nhìn thấy một chiếc khăn choàng cổ màu xanh lam trên cầu thang giữa tầng bốn và tầng năm.
“Không ổn rồi! Cô ta chạy rồi!”
“Ở tầng bốn! Cũng có thể đã chạy ra khỏi khách sạn rồi.”
“Nếu đã chạy ra khỏi khách sạn thì chúng ta mặc kệ, xem tầng bốn có hay không đã.”
Chờ sau khi tất cả mọi người đã lên tầng bốn, cửa phòng 504 bỗng mở ra, Xương Hòa đang cõng người bị trói gô như bánh chưng trên lưng tiếp tục đi về phía phòng mình.
“Tôi thật sự không biết tại sao lại cứu em.” – Xương Hòa thở hổn hển, “Bị người khác nhìn thấy mặt em đã muốn chết muốn sống rồi, bị tôi cõng thân mật như vậy, có phải em lại càng muốn chết hơn rồi không?”
“Em, em cố gắng lên cho chị! Em vẫn chưa nhận ra rốt cuộc mình xinh đẹp đến mức nào mà.”
“Em cố lên, chờ sau khi rời khỏi trò chơi, chị nhất định sẽ để em làm minh tinh, đến lúc đó sẽ có mấy chục triệu người khen em xinh đẹp.”
Xương Hòa cảm nhận được thứ chất lỏng ấm nóng trên cổ mình, cô nhắm mắt lại, “Khóc cái gì mà khóc, chẳng phải chỉ là một con quái vật cảm xúc thôi sao? Chẳng phải chỉ là xấu hổ thôi sao, em hãy chiến thắng nó đi!”
“Em tích tụ nhiều cảm giác xấu hổ như vậy từ nhỏ đến lớn, nếu như còn không thể chiến thắng một con quái vật xấu hổ, vậy mới là điều đáng xấu hổ nhất!”
Mắng đến mức không còn chút sức lực nào, cuối cùng cô ta cũng cõng được cô gái xinh đẹp, dáng người nóng bỏng, cao hơn mình không ít, lết về đến phòng, nhét cô ấy vào trong tủ quần áo.
Những người tìm kiếm không có kết quả lại quay về tầng năm, rất nhanh đã có người trong số họ nhận ra, chiếc khăn choàng cổ kia có thể là cố ý bị ném ở đó.
Lúc trước khi Lăng Trường Dạ cứu Uyển Uyển tự sát, có rất nhiều người vây xem bên ngoài phòng cô ấy, nhìn thấy Xương Hòa nói cô ấy quen biết Uyển Uyển, rất có thể là do Xương Hòa làm.
Uyển Uyển có thể đang ở tầng năm, bọn họ bắt đầu lục soát từng phòng một.
Mấy người chơi cũ già dặn kinh nghiệm cũng đi theo sau bọn họ, nhưng không phải để tìm kiếm Uyển Uyển, mà là nhân cơ hội này tìm kiếm manh mối trong phòng những người khác.
Bọn hắn chủ yếu là đánh lạc hướng, phần lớn đều là cành cây của Nhị Oa và tóc của em gái Tuyết Mộc làm việc này, lặng lẽ nhét tất cả những thứ khả nghi có manh mối vào trong đạo cụ không gian, đặc biệt là phòng của NPC.
Đến lúc đó cho dù có người phát hiện ra thiếu thứ gì, ai mà biết được là do ai lấy chứ?
Rất nhiều người đều đang bận tìm người mà.
Rất nhanh, những người khác đã tìm thấy phòng của Xương Hòa, “Bịch bịch” gõ cửa.
Cửa phòng đóng chặt, bên trong không có tiếng động.
“Nhất định là cô ta ở trong đó! Cái thẻ phòng mà lễ tân tìm được đâu rồi?”
“Đạp cửa luôn! Đạp đạp đạp!”
Lúc người đàn ông to con dẫn đầu giơ chân đạp mạnh vào cửa phòng, thì cửa phòng cũng vừa hay được mở ra, Xương Hòa đang định mở cửa thì bị gã ta đạp ngã nhào xuống đất.
Gã ta ra sức quá mạnh, Xương Hòa bị gã đạp ngã, lại còn trượt dài trên mặt đất thêm nửa mét.
Cô ta nằm im thin thít trên đất, không phát ra tiếng động nào, chỉ dùng ánh mắt hoảng sợ tột độ nhìn gã.
Người đàn ông to con bị ánh mắt của cô ta nhìn chằm chằm đến mức hoảng hốt, cứ như trên người gã có gì đó ghê gớm vậy, “Nhìn cái gì mà nhìn! Cô nhìn cái gì?!”
Vừa nói gã ta vừa phẫn nộ tiến về phía cô ta, bộ dạng như muốn dùng bạo lực ép cô ta nhắm mắt lại.
“Thải Quỷ!” Xương Hòa liên tục lùi về phía sau, vẻ mặt đau đớn và hoảng sợ, khiến cô ta trông thật đáng thương và bất lực, “Trên người anh ta có Thải Quỷ, anh ta muốn giết tôi!”
Những người xung quanh đều đồng loạt nhìn về phía người đàn ông to con.
“Con bà nó, cô nói hưu nói vượn gì đấy!” – Gã đàn ông vừa hoảng sợ vừa tức giận quát.
“Thải Quỷ! Thải Quỷ! Trên người anh ta có Thải Quỷ! Có Thải Quỷ!”
“Câm miệng! Câm miệng! Câm miệng lại cho tao!” Gân xanh trên trán gã đàn ông hằn rõ, gã ta nhấc bổng chiếc ghế lên định đập vào người cô ta, “Tao cho mày câm miệng!”
Chỉ một cái, trên đầu Xương Hòa đã xuất hiện một mảng máu lớn chói mắt.
Cô ta vẫn tiếp tục hét: “Trên người anh ta có Thải Quỷ, anh ta muốn giết tôi!”
“Câm miệng!!!” Gã đàn ông lại giơ chiếc ghế lên định đập cô.
“Bụp!”
Gã đàn ông trợn to hai mắt, máu tươi từ đỉnh đầu nhanh chóng chảy xuống, tràn vào mắt gã, nhuộm đỏ cả hốc mắt.
Có một chàng trai trẻ nhanh hơn gã ta một bước, cậu ta dùng chiếc búa mà Hạ Bạch từng dùng để đập cửa, bổ một cái thật mạnh vào đầu gã, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Thải Quỷ, Thải Quỷ……”
Thấy gã đàn ông quay cái đầu đầy máu về phía mình, cậu ta lại dùng sức đập thêm mấy nhát nữa, cho đến khi gã ngã xuống đất, bất động.
Gã đàn ông đó đã chết.
Máu tươi lấy đầu gã làm trung tâm lan ra xung quanh, không ngừng tuôn ra từ cơ thể gã, cũng giống như sinh mạng của gã vậy.
Không lâu sau, một luồng khí đen từ cơ thể gã tỏa ra. Giống như lốp xe bị rút van, luồng khí đen ầm ầm tản ra, lơ lửng trên vũng máu mấy giây, rồi dần dần biến mất.
“Thải Quỷ! Thật sự có Thải Quỷ! Nó có màu đen!” Một người chỉ vào luồng khí đen sắp tan biến nói.
Hạ Bạch vội vàng chen vào, trước khi luồng khí đen biến mất, kịp nhìn thấy nó lần cuối.
Tiếp đó cậu nhìn sang Xương Hòa đang nằm trên đất, nhìn thấy kinh ngạc hiện rõ trong mắt cô ta.
“Đây là, Thải Quỷ bị tiêu diệt rồi sao?”
“Bị tiêu diệt rồi, vốn dĩ chúng nó giống con người, bây giờ coi như là hồn phi phách tán rồi sao?”
“Giết chết người mà Thải Quỷ đang ký sinh, thật sự có thể tiêu diệt được Thải Quỷ!”
“Tôi đã nói rồi mà.” – Giọng bà cụ vang lên từ phía sau đám đông, “Giết chết bọn họ là có thể tiêu diệt được Thải Quỷ, bây giờ thì các người tin tôi rồi chứ?”
Xương Hòa ngồi dậy khỏi mặt đất, nhìn về phía bà cụ, nói: “Bây giờ mới chỉ tiêu diệt được một con quỷ màu đen, trong khách sạn của chúng ta còn có Thải Quỷ mang những màu khác, có thể bây giờ đang ở trong cơ thể của một số người, mọi người phải chú ý phân biệt.”
Thấy mọi người lại nhìn về phía mình, cô ta nói tiếp: “Tôi cũng từng nghe nói một chút về Thải Quỷ, khi Thải Quỷ mới ký sinh vào cơ thể con người, người đó sẽ không phát điên ngay lập tức, đặc điểm ban đầu là cảm xúc biến đổi rất lớn, tức giận, đau buồn, lo lắng, sợ hãi, vân vân, mọi người thử nghĩ lại những người mà mình từng tiếp xúc, từng nghe nói xem, có phải là như vậy không.”
“Nói như thế thì hình như đúng là vậy.”
“Đúng đúng đúng, lúc ấy tôi đã nghĩ rồi, chưa chắc đã là phát điên, đứa trẻ nhà hàng xóm nhà tôi là cứ khóc suốt thôi.”
“Vậy nên…..” Xương Hòa lau máu trên mặt, “Chúng ta phải tìm ra những người bị Thải Quỷ ký sinh, tiêu diệt Thải Quỷ càng sớm càng tốt, vậy thì phải xem xem ai có cảm xúc kích động nhất.”
Hạ Bạch lùi ra ngoài.
Cậu nhìn sang Hoa Hạo Minh bên cạnh, Hoa Hạo Minh nhướng mày.
Cả hai đều ý thức được sự lợi hại của Xương Hòa, lần này hẳn là sẽ không còn ai tức giận hoặc kích động ép buộc cô ta nữa.
“Cô ta muốn nói gì thì cứ để cô ta nói.” Đi đến cửa cầu thang, Lăng Trường Dạ lên tiếng, “Bất kể người nào chủ đạo chuyện này, chúng ta đều không cần phải nhúng tay vào.”
Chủ yếu là, hiện tại đã chứng minh được, giết chết người đang bị Thải Quỷ ký sinh, quả thực có thể tiêu diệt được Thải Quỷ trong cơ thể người đó, nếu như bọn họ có thể tiêu diệt hết tất cả Thải Quỷ trong khách sạn cũng được, như vậy có lẽ bọn họ có thể rời khỏi khách sạn rồi.
“Ban đầu chúng ta muốn nhanh chóng tìm ra cách tiêu diệt Thải Quỷ, mang cách này truyền bá ra ngoài.” – Dương Mi nói, “Thế nhưng…”
Tất cả bọn hắn đều hiểu ý hắn không nói ra.
Nhưng mà, bây giờ bọn hắn còn muốn nhanh chóng truyền tin tức này ra ngoài sao?
Đến lúc đó, có lẽ cảnh tượng con người tự giết hại lẫn nhau sẽ thật sự xuất hiện, ai có thể biết được người nào có Thải Quỷ trong người, ai có thể chứng minh mình không có Thải Quỷ trong người?
Giống như Xương Hòa, ban đầu cô ta cũng không biết người đàn ông kia có Thải Quỷ trong người, nếu không khi nhìn thấy Thải Quỷ trong người gã ta bị tiêu diệt, cô ta cũng không ngạc nhiên như vậy.
Cuối cùng, cách làm đó có thể là thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Máu của những người thật sự có Thải Quỷ ký sinh trên người và những người bị oan uổng sẽ chảy thành sông.
Người bị oan chết càng nhiều, oán niệm càng nhiều, năng lượng bổ sung cho trò chơi càng nhiều.
Nhưng mà, nếu không truyền bá tin tức này ra ngoài, Thải Quỷ sẽ càng hoành hành, càng khó đối phó, đến lúc đó không thể triệt để tiêu diệt được những Thải Quỷ này, bọn họ sẽ thua cuộc, cũng sẽ chết hết.
“Tôi cảm thấy chúng ta không cần phải xoắn xuýt vấn đề này.” Lăng Trường Dạ nói, “Có thể rất nhanh người dân ở những nơi khác của thành phố Đại Thái sẽ biết, hoặc là đã biết cách tiêu diệt Thải Quỷ rồi.”
Hoa Hạo Minh hỏi: “Vậy chúng ta…..”
“Chúng ta không còn cách nào khác, vẫn phải nhanh chóng tiêu diệt Thải Quỷ, hiện tại xem ra, vẫn phải tiêu diệt hết Thải Quỷ ở đây thì mới có thể rời khỏi nơi này được.” Lăng Trường Dạ nói.
Mấy người im lặng vài giây, sau đó lần lượt lên tiếng đồng ý.
Quả thực là như vậy, dù thế nào đi chăng nữa, bọn họ cũng phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Chu Bất Ngữ nói: “Vậy tiếp theo, chúng ta phải chủ động phân biệt xem ai có Thải Quỷ trong người, ra tay giết chết bọn họ.”
Lăng Trường Dạ quay đầu nhìn ra cửa sổ, “Trò chơi không phải nói hiện tại loài người đang phải đối mặt với nguy cơ tận thế sao? Vậy cứ coi bọn họ là những người bị nhiễm virus zombie trong ngày tận thế đi.”
“Hiểu rồi.” Hoa Hạo Minh lên tiếng, sau đó nhìn một vòng những người khác, nói, “Bây giờ tôi sẽ đi giết cô gái Uyển Uyển kia.”
“Để tôi đi.” Chu Bất Ngữ lên tiếng, “Trước tiên phải tìm được cô ấy ở đâu đã, nhất định là anh không nhanh bằng tôi đâu.”
“Thôi đi.” Văn Vũ Tân nhìn cô với vẻ mặt mỉa mai, “Nhìn cậu mỗi lần nhìn thấy cô ấy là lại không nỡ xuống tay kìa, vẫn là để tôi đi, tôi thật sự sợ cậu phản bội tổ chức đấy.”
Thấy Dương Mi cũng sắp lên tiếng, Hạ Bạch liền nói: “Hay là chúng ta coi cô ấy là nhóm đối chứng đi, tiếp tục quan sát thêm xem sao, biết đâu chúng ta có thể phát hiện ra thêm manh mối về Thải Quỷ từ trên người cô ấy.”
Mấy người nhìn sang Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ gật đầu, “Có thể tiếp tục quan sát thêm nửa ngày nữa, trước tiên đi tìm xem những Thải Quỷ khác ở đâu đã.”
“Con Thải Quỷ vừa bị tiêu diệt có thể là quái vật tức giận, hoặc là quái vật lo lắng, nếu là quái vật tức giận, vậy thì trong khách sạn này ít nhất còn có quái vật xấu hổ, quái vật đau buồn, quái vật lo lắng, quái vật sợ hãi, ngoài những con này ra, có thể còn có những con khác nữa.”
Lăng Trường Dạ phân công nhiệm vụ cho mọi người, Hạ Bạch và Nhị Oa đi sắp xếp lại những bằng chứng mà Nhị Oa và em Tuyết Mộc mới tìm được hôm nay, những người khác chia nhóm đi quan sát những vị khách khác, bước đầu khoanh vùng những đối tượng khả nghi.
Lúc Hạ Bạch định đi, cậu cúi đầu nhìn thấy điểm bất thường trên người Nhị Oa, “Nhị Oa, sao bông hoa trên người em lại chuyển sang màu đen thế này!”
Mấy người cúi đầu xuống, nhìn thấy một bông hoa màu trắng nhỏ trên tai Nhị Oa đã chuyển sang màu đen.
Nghĩ đến luồng khí đen vừa tản ra từ người gã đàn ông kia, Hạ Bạch vội vàng ngắt bông hoa nhỏ đã chuyển sang màu đen kia xuống.
Có một bàn tay đã nhanh hơn cậu một bước, bàn tay của Dương Nghi chuyển sang đưa về phía Hạ Bạch, “Đưa cho tôi, tôi thử xem có thể thu thập năng lượng bên trong nó được không.”
Hạ Bạch nghe thấy kích động trong giọng nói của hắn ta, cậu biết tại sao.
Dương Nghi đã mang tất cả dụng cụ của mình đến khách sạn rồi, trước khi trò chơi bắt đầu, hắn ta còn cho bọn hắn thử nghiệm dụng cụ mới được cải tiến của mình. Trò chơi xuất hiện, lấy thành phố Đại Thái ngoài đời thực làm địa đồ, cho nên lúc này những dụng cụ kia của hắn ta đều ở bên ngoài.
Những dụng cụ của Dương Nghi am hiểu nhất là thu thập và phân tích năng lượng, năng lượng trò chơi mà con người mang theo khi ra khỏi trò chơi cũng có thể thu thập được, nếu để hắn ta thu thập được năng lượng của Thải Quỷ bên trong bông hoa này, biết đâu dụng cụ của hắn ta có thể phân biệt được ai đang có Thải Quỷ ký sinh trên người.
Như vậy, vấn đề khó khăn của bọn hắn đã được giải quyết một nửa rồi.
Nhưng mà Hạ Bạch không đưa cho hắn ta, cậu nói: “Đây là đồ của Nhị Oa, anh muốn thì phải được em ấy đồng ý đã.”
Dương Nghi có chút sửng sốt, nhìn sang Nhị Oa.
Dương Mi phản ứng lại, nhìn Hạ Bạch, sau đó lại nhìn Nhị Oa, hỏi hắn ta: “Anh, anh xin lỗi Nhị Oa chưa?”
Dương Nghi im lặng không nói gì, Nhị Oa cầm lấy bông hoa nhỏ màu đen trong tay Hạ Bạch đưa cho Dương Nghi, “Xin lỗi rồi, cố lên nha.”
Lần này đến lượt Hạ Bạch sững sốt, cậu hỏi Nhị Oa: “Anh ta xin lỗi em rồi à? Lúc nào vậy?”
“Sau khi kết thúc phó bản trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ. Sau khi mọi người ra khỏi trường trung học số 2 Đại Huệ thì đều đi ngủ hết, anh ấy thì không.” Nhị Oa vừa nói vừa vẫy tay, “Anh ấy đến xin lỗi em, còn kể cho em nghe chuyện hồi nhỏ của anh ấy, bọn em có trải nghiệm giống nhau, vì giống nhau, không trách anh ấy nữa.”
Hạ Bạch nhìn sang Dương Nghi, hắn ta chính là người đã chất vấn cậu trong trò chơi ở trường Trung học số 2 Đại Huệ, cậu thật sự không ngờ, hắn ta vừa rời khỏi trò chơi đã đi xin lỗi Nhị Oa rồi, xin lỗi lúc bọn hắn đang kiệt sức ngủ say.
Dương Nghi không nói gì, cầm lấy bông hoa nhỏ màu đen rời đi.
Chờ sau khi những người chơi khác đều đi làm nhiệm vụ của mình, Hạ Bạch ngồi xổm xuống, hỏi Nhị Oa: “Thế là em tha thứ cho anh ta rồi à, lúc ấy không phải em bị anh ta dọa đến mức suy sụp luôn sao?”
“Lúc đó còn nhỏ mà.” Nhị Oa nghiêm túc nói, “Chuyện gì cũng sợ, bây giờ Nhị Oa lớn rồi, nghĩ lại những chuyện đó cũng chẳng là gì, lợi hại lắm rồi nha.”
Hạ Bạch bật cười, xoa đầu cậu bé, “Đúng là lớn thật rồi.”
Trên cái đầu bù xù của Nhị Oa lại mọc ra những bông hoa nhỏ màu trắng, “Anh Dương Nghi đáng thương lắm, vô cùng đáng thương, em có người yêu thương nên em mới lớn lên, còn anh ấy không có ai yêu thương nên anh ấy không lớn lên được.”
Hết chương 141.
