Chương 143: Thành Phố Đại Thái (Phần 8)
Ba người đi ngang qua, thiết bị hiển thị chấm xanh.
Mọi người trong nhà hàng đều nhìn họ, bất kể là nam hay nữ.
Mấy người bọn hắn cũng đang nhìn, đặc biệt là Văn Vũ Tân, cô đã liếc mắt nhìn mấy lần.
Hoa Hạo Minh thấy cô nhìn chăm chú như vậy thì hỏi: “Đẹp lắm hả?”
“Bình thường.” Văn Vũ Tân thu hồi tầm mắt, nhìn vào cơ bắp như ẩn như hiện dưới lớp áo sơ mi của Hoa Hạo Minh, cười vui vẻ, nói: “Anh đẹp hơn một chút.”
Hạ Bạch nghe vậy thì nhìn sang Hoa Hạo Minh, hôm nay hắn hiếm khi mặc một chiếc áo sơ mi đen in hoa đỏ, cúc áo hầu như không cài, để lộ ra một khoảng ngực, cơ bắp hai bên như ẩn như hiện.
“Đó là đương nhiên.” Hoa Hạo Minh đáp lại như chuyện đương nhiên, sau đó liếc nhìn người đàn ông kia, nói: “Nhìn anh ta kìa, có vẻ như đã nhiều năm rồi không tập thể dục.”
“Thực ra…..” Văn Vũ Tân nói: “Tôi muốn nhìn đội trưởng nhất, hay là đội trưởng cũng cởi ra cho tôi xem một chút đi?”
Hạ Bạch: “…..”
Lăng Trường Dạ đưa tay lên cúc áo, nhìn thấy Hạ Bạch cau mày thi bật cười, cài luôn cả cúc áo trên cùng lại, “Bạn trai tôi sẽ giận đấy, không cho xem đâu.”
“Vậy để bạn trai anh nói một tiếng xem nào?” Văn Vũ Tân nhìn sang Hạ Bạch.
Hạ Bạch suy nghĩ một chút, liếm liếm môi, “Hừm….”
“…..”
Bọn hắn đang định tiếp tục chủ đề này thì nhìn thấy thiết bị lần đầu tiên chuyển sang màu đỏ, mọi người lập tức ngẩng đầu lên nhìn thì thấy bà cụ kia.
Bà cụ vừa bước vào nhà hàng đã hét ầm lên: “Rốt cuộc là ai đã lấy trộm túi laptop của tôi?”
“……” Hạ Bạch và Nhị Oa đồng thời cúi đầu ăn cơm.
“Chắc chắn là người của Cục An Ninh! Ở đây nhất định có người của Cục An Ninh! Hôm qua nghe tôi nói tôi có bằng chứng bọn họ làm việc xấu thì đến phòng tôi trộm đồ! Bọn đạo tặc đáng chết! Lũ vô lương tâm!” Bà cụ đứng ở cửa nhà hàng, vừa nhìn mọi người trong nhà hàng mắng mỏ lớn tiếng, nhưng lại rất bình tĩnh, vừa dùng sức đập vào chân mình.
Có lẽ vì bà cụ đến vội vàng, quần chưa kịp kéo lên hẳn, bị bà cụ đập như vậy thì tụt xuống thêm một đoạn.
“Đừng mắng nữa.” Xương Hòa cười một tiếng, “Mặt đỏ bừng rồi kìa, bà kích động như vậy làm gì, không phải là bị Thải Quỷ tấn công rồi chứ?”
Bà cụ như bị bóp nghẹn họng. Bà cụ dùng hành động thực tế để chứng minh rằng bà không hề kích động, hoàn toàn có thể kiểm soát được cảm xúc của mình, tự mình đi đến một bàn ăn, ngồi xuống lặng lẽ ăn ngấu nghiến.
Hạ Bạch nói nhỏ: “Vừa rồi bà ấy có vẻ không phải là đang tức giận.”
“Đúng vậy, bà ấy mắng rất lớn tiếng, động tác cũng rất mạnh, nhưng trông lại rất bình tĩnh.” Hoa Hạo Minh nói: “Quái vật tức giận trong khách sạn đã bị chúng ta tiêu diệt một con rồi, rất có thể trong khách sạn này, mỗi loại quái vật cảm xúc chỉ có một con.”
Hạ Bạch gật đầu, cậu cũng nghĩ như vậy.
Đang lúc bọn họ nói chuyện, lại có hai người nữa bước vào nhà hàng, đều không có gì bất thường, cho đến khi một cô gái trẻ trung năng động nhảy chân sáo đến bên cạnh bọn hắn, xoay một vòng.
Màu đỏ hiển thị trên thiết bị còn đỏ hơn cả bà cụ lúc nãy.
“La la la ~ la ~ la la ~” Xoay một vòng váy xong, cô ấy vừa hát vừa vui vẻ rời đi.
Mấy người chơi im lặng ăn cơm.
Những gì bọn hắn tiếp xúc trước đây đều là những cảm xúc tiêu cực, tức giận, lo lắng, xấu hổ,…. Những cảm xúc này đều có hại, rất dễ liên tưởng những cảm xúc này đến quái vật, nếu cô gái này không xuất hiện, suýt chút nữa bọn hắn đã quên mất vui vẻ và hạnh phúc cũng là cảm xúc của con người.
Liệu quái vật vui vẻ có làm hại người khác không?
Khoảng bốn mươi phút sau, hầu hết những người sống trong khách sạn này đều đã vào nhà hàng, chỉ còn lại một người, người đàn ông ở tầng bốn là không lên, mà người này là một trong những đối tượng nghi ngờ của bọn hắn ngày hôm qua.
Trong số những người bước vào, có ba người có biểu hiện bất thường.
Rõ ràng nhất, màu đỏ hiển thị trên thiết bị đậm nhất, chính là cô gái xoay người kia.
Người thứ hai là một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi, không có biểu cảm gì.
Người thứ ba chính là bà cụ kia.
Hai người phía sau là quái vật cảm xúc gì, tạm thời chưa xác định được, còn cô gái kia thì rất rõ ràng, là vui vẻ.
Cô ấy quá vui vẻ.
“Đừng ra tay trong nhà hàng, đi theo bọn họ đến phòng của họ, thiết bị chỉ là công cụ hỗ trợ, phải thật sự xác định được trong cơ thể bọn họ có Thải Quỷ rồi mới ra tay.” Lăng Trường Dạ phân công nhiệm vụ cho bọn họ, bao gồm cả người không đến nhà hàng, tổng cộng có bốn mục tiêu, đội trưởng chia đều ra mỗi người một người, Nhị Oa đi theo Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ.
Lúc rời khỏi nhà hàng, Hạ Bạch nói: “Trong phòng còn một số bằng chứng, em muốn sắp xếp lại một lần nữa trước khi rời khỏi khách sạn, biết đâu sau khi rời đi sẽ có ích.”
Vừa rồi nghe bà cụ nói bà ấy có bằng chứng Cục An Ninh làm việc xấu, cậu đã nghĩ đến những thứ trong túi laptop, cậu còn chưa xem xong, muốn quay lại xem thêm, thử xem có phát hiện mới gì không.
“Được, em đi đi, mang theo Nhị Oa, một mình anh là đủ rồi.” Lăng Trường Dạ nói.
Hạ Bạch dẫn Nhị Oa rời đi, còn chưa đi ra khỏi tầng một, Hạ Bạch đã thấy tóc mọc ra từ trong điện thoại của mình, vậy nên cậu đã thả em gái Tuyết Mộc ra, em gái Tuyết Mộc nhìn chằm chằm cậu và Nhị Oa.
Luôn được Nhị Oa cho uống máu chứa đầy năng lượng tự nhiên, khuôn mặt của em gái Tuyết Mộc giờ đây đã trở nên bình thường hơn rất nhiều, trông giống như khuôn mặt em bé thu nhỏ, thậm chí còn có thể biểu hiện cảm xúc.
Ví dụ như lúc này, Hạ Bạch có thể nhìn thấy vẻ kỳ lạ trên khuôn mặt cô bé khi nhìn bọn hắn.
Tim Hạ Bạch đột nhiên đập thình thịch, cậu vừa định hỏi em gái Tuyết Mộc có chuyện gì thì Tuyết Mộc đã chui tọt vào trong điện thoại, mái tóc dài phía sau như dòng nước đen chảy ngược, chớp mắt đã biến mất trong màn hình.
“Em gái?” Nhị Oa nhón chân nhìn vào điện thoại.
Em gái Tuyết Mộc không trả lời cậu bé.
Hạ Bạch nhìn Nhị Oa không có gì kỳ lạ, cậu lại hỏi Nhị Oa: “Trên người anh có gì kỳ lạ không?”
Nhị Oa lắc đầu.
Một lớn một nhỏ nhìn nhau, mãi một lúc sau vẫn không hiểu gì, cuối cùng hoang mang trở về phòng.
Hạ Bạch tiếp tục xem những thứ còn lại từ hôm qua.
Trong túi laptop của bà cụ kia vẫn còn một ít chưa xem xong, Hạ Bạch cầm lấy một thứ được kẹp trong tập văn kiện, có vẻ là tài liệu.
Không phải loại tài liệu thường thấy, bên trong có rất nhiều ảnh in, những bức ảnh này đều là ảnh của những người bị Thải Quỷ tấn công, bọn họ đang bị trói trên giường, có lẽ là để ngăn họ tự sát, có lẽ là bọn họ đang được điều trị.
Hạ Bạch xem liên tục mấy tấm đều như vậy, cho đến khi cậu nhìn thấy một bức ảnh có một người không bị trói.
Đó là một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, hai mươi tuổi là độ tuổi rất dễ bốc đồng, nhưng trông cậu ta như đã trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, không phải khuôn mặt già dặn, mà là vẻ bình tĩnh của người từng trải. Không vui vẻ, không buồn bã, không lo lắng.
Hạ Bạch sững người một lúc, cậu lại tiếp tục lật xem phía sau, phía sau không còn người nào như vậy nữa, chỉ là, ở trang cuối cùng, Hạ Bạch đã nhìn thấy một tờ giấy bị cháy, ở góc trên bên phải tờ giấy chỉ còn lại hai chữ: “Hóa luận”.
Hóa luận gì?
Hạ Bạch dùng hai chữ này tiếp tục ghép từ.
Phân hóa luận?
Tiến hóa luận?
Diễn hóa luận?
Độc hóa luận?
Nghĩ một lúc, cậu lại cẩn thận xem lại những bức ảnh này, trong đầu nảy ra một suy nghĩ, đây hình như không phải là một bệnh viện chính quy, mà là một viện nghiên cứu.
Bọn họ đã nghiên cứu cái gì?
Chắc chắn là có liên quan đến quái vật cảm xúc.
Viện nghiên cứu về cảm xúc.
Hệ thống trò chơi đã nói đây là một cuộc khủng hoảng tận thế do chính con người tạo ra.
Hạ Bạch đặt tập tài liệu xuống, tiếp tục xem xét đồ đạc của ba căn phòng còn lại.
Ngoài một bức thư, không còn thông tin hữu ích nào khác.
Hạ Bạch mở bức thư ra.
【 Mẹ:
Con xin lỗi.
Con rất xin lỗi, lần này lại khiến mẹ phải khóc. Nhìn thấy mẹ âm thầm khóc trong phòng, con cũng rất đau lòng.
Con biết từ nhỏ con đã không phải là một đứa trẻ ngoan, hết lần này đến lần khác cứ gây ra chuyện phiền toái cho mẹ.
Mỗi lần mẹ tức giận đến tột độ, mẹ đều nói con giống hệt bố. Con không biết bố con là người như thế nào, con đã hỏi bà ngoại, ông ngoại, hỏi cả hàng xóm, muốn biết bố con là người như thế nào, cũng muốn biết trong mắt mẹ con là người như thế nào.
Họ nói bố con là một tên khốn hỉ nộ vô thường. Ông ta rất dễ nổi nóng, đã đánh mẹ rất nhiều lần, vì vậy hai người đã mất đi đứa con đầu lòng. Ông ta cũng mất việc vì tính khí của mình.
Con và ông ta thật sự có chút giống nhau.
Mẹ đừng khóc nữa, con sẽ sửa đổi. Con biết con đã nói câu này rất nhiều lần rồi, giống như bố con vậy, mẹ đã không còn tin nữa.
Nhưng con không phải là bố con, con là con trai của mẹ, con thật sự sẽ sửa đổi, con đã tìm được cách rồi.
Mẹ, con đi đây, lần sau con trở về, nhất định mẹ sẽ hài lòng. 】
Hạ Bạch đột nhiên đứng bật dậy, cậu chạy đến phòng 605.
Căn phòng này bây giờ đã có hai xác chết, một là bác sĩ Vương và một là Sở Tĩnh, nhưng Hạ Bạch không phải đến để nhìn thi thể của bọn họ, cậu chạy thẳng đến bàn làm việc của bác sĩ Vương, đứng lên trên bàn, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Vẫn không nhìn rõ lắm.
“Nhị Oa.” Hạ Bạch gọi ra ngoài, giọng cậu rất lớn.
“Tới đây!” Nhị Oa chậm rãi đi vào.
Hạ Bạch chỉ tay lên trần nhà, “Có thể nâng anh lên được không?”
Phòng ở tầng sáu của khách sạn này là đẹp nhất, chiều cao cũng cao nhất, ước chừng bằng chiều cao của các phòng ở những tầng dưới cộng thêm một tầng gác mái, ưu điểm của chiều cao là không gian không hề cảm thấy ngột ngạt, nhược điểm là như lúc này đây, Hạ Bạch muốn nhìn lên trên, nhưng dù có đứng trên bàn rồi vẫn không thể nhìn rõ được.
Lúc này Nhị Oa rất hữu dụng. Cành cây mọc ra từ tay cậu bé, trói Hạ Bạch lại, theo cành cây mọc cao lên, Hạ Bạch càng ngày càng gần với hoa văn thạch cao trên trần nhà, cho đến khi cậu chỉ cần giơ tay lên là có thể chạm tới vị trí cao nhất trên trần nhà.
Hạ Bạch: “Được rồi Nhị Oa.”
Cành cây không mọc cao nữa.
Hạ Bạch đứng trên cành cây cao cao, nhìn rõ khe hở trên trần nhà.
Tối hôm đầu tiên, khi Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đến căn phòng này kiểm tra, bọn hắn đã nhìn thấy khe hở này, lúc đó cậu đã hỏi Lăng Trường Dạ, như vậy bác sĩ Vương có thể nhìn thấy mặt trời không?
【Muốn đi đến nơi thiên nhiên rộng lớn, muốn được tắm nắng, ánh nắng ấm áp ơi, ở đâu rồi?】
Bác sĩ Vương đang xem một cuốn sách có tên là “Tìm kiếm niềm vui trong thiên nhiên”, trong sách nói rằng người buồn nên đến với thiên nhiên, tắm nắng, ánh nắng mặt trời có thể chữa lành mọi thứ, có thể mang đến cho con người ấm áp và hy vọng.
Nhưng bác sĩ Vương không thể ra khỏi phòng, không tìm thấy ánh nắng ấm áp.
Ở đây có một khe hở, tối hôm đó Hoa Hạo Minh ở bên ngoài gọi bọn hắn, vậy nên cậu chỉ nhìn thoáng qua từ xa, không kịp suy nghĩ nhiều.
Lúc này Hạ Bạch mới nhìn rõ, khe hở này là do bị đập vỡ, thạch cao xung quanh có dấu vết bị nứt vỡ và bong tróc, chỉ là, họa tiết thạch cao này quá phức tạp, nhìn đến hoa cả mắt, chiều cao lại quá cao, rất khó gây chú ý.
Chiều cao như vậy, trong phòng lại không có dụng cụ, không thể nào là do người đập vỡ được.
Không phải bác sĩ Vương, vậy trong phòng này còn có gì nữa?
Bác sĩ Vương là chuyên gia nghiên cứu Thải Quỷ, tại sao anh ta lại một mình ở trong khách sạn này?
Hạ Bạch để Nhị Oa thả mình xuống, cậu nói với Nhị Oa: “Nhị Oa, hình như chúng ta đi sai hướng rồi, chúng ta phải đi nói cho mọi người biết.”
Nhị Oa gật đầu, “Vâng, đi cùng nhau.”
Hai người cùng nhau đi xuống lầu, như thể đang thong dong dạo chơi.
Hạ Bạch hỏi Nhị Oa: “Nhị Oa, chúng ta đi chậm như vậy có ổn không? Sao chẳng thấy lo lắng gì cả?”
Nhị Oa nghi hoặc chớp mắt nhìn cậu.
…….
Hoa Hạo Minh và Văn Vũ Tân đang đứng trước cửa phòng 307 ở tầng ba, quan sát cô gái vui vẻ trong phòng.
Cô ấy vẫn rất vui vẻ khi ăn sáng ở nhà hàng, có lẽ là quá vui và mãn nguyện, ăn được một lúc thì cởi áo khoác ngoài ra, chỉ còn lại chiếc váy mà cô ấy rất thích.
Ăn sáng xong, cô ấy trở về phòng, vẫn tiếp tục xoay vòng vòng.
Chiếc váy bánh bèo màu xanh dài thướt tha, cô ấy nhấc tay lên một chút, tạo thành từng đợt sóng lớn, tầng tầng lướt qua mọi ngóc ngách trong phòng.
Cô ấy không ngừng xoay, không ngừng xoay, xoay, xoay……
Truyền thuyết kể rằng, có một loài chim không chân, nó phải bay mãi bay mãi, khoảnh khắc nó dừng lại chính là lúc nó chết.
Cô ấy cứ xoay mãi xoay mãi, dường như cũng không thể dừng lại, không phải dừng lại sẽ chết, không có nguy cơ tử vong, mà là cô ấy vui vẻ quá, vui đến mức cần phải làm gì đó để thể hiện và giải tỏa niềm vui trong lòng mình.
Trên trán cô ấy đã lấm tấm mồ hôi, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
Cơ thể cô ấy đã bắt đầu choáng váng, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
“La la ~ la ~ la la la ~ la — la la la —— la ——”
Cuối cùng cơ thể cô ấy không chịu nổi nữa, ngã xuống đất theo vòng xoay, trong phòng vang lên tiếng xương gãy “rắc” một tiếng, cô ấy phát ra tiếng thở dài mãn nguyện, nhưng miệng vẫn tiếp tục ngân nga những giai điệu rời rạc, hơi thở không đều, giống như một làn điệu ca dao vui tươi nào đó.
Không lâu sau, cô ấy lại đứng dậy, tiếp tục nhấc váy, vừa nhảy vừa xoay, lần này chưa đầy hai phút, cơ thể cô ấy đã có chút không chịu nổi, sắp ngã xuống.
Một thanh nhuyễn kiếm như lụa trắng đỡ lấy cô gái, nó uốn lượn đến cái cổ thon dài của cô, xoay nửa vòng.
Cô gái ngã xuống đất, mãi mãi không bao giờ đứng dậy được nữa, mang theo một tia máu bắn ra ngoài, không bao giờ có thể nhảy múa xoay vòng được nữa.
Một lúc sau, có luồng khí màu vàng tỏa ra từ cơ thể cô ấy.
Quái vật cảm xúc vui vẻ, màu vàng, đã bị tiêu diệt.
……..
Dương Mi và Dương Nghi đi theo người đàn ông ba mươi lăm tuổi vô cảm đến phòng 210.
Người đàn ông này là người khó nhìn ra quái vật cảm xúc gì đang ở bên trong cơ thể anh ta, trên mặt anh ta không nhìn ra được cảm xúc gì, mọi thứ đều rất bình thường.
Sau khi vào phòng, anh ta vẫn trông rất bình thường.
Sau khi trở về phòng, anh ta đi vào nhà vệ sinh rửa tay trước, sau khi đã lau tay cẩn thận bằng khăn, anh ta còn tự pha cho mình một tách trà, bưng đến bàn trà nhỏ trước cửa sổ sát đất, anh ta ngồi trên ghế bập bênh bên cạnh bàn trà nhỏ, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mười phút sau, Dương Mi gửi tin nhắn cho anh trai: 【Anh, có phải thiết bị kiểm tra bị hỏng rồi không? Nhìn anh ta có vẻ không có vấn đề gì, cảm xúc đặc biệt bình tĩnh.】
Dương Nghi: 【Không sai đâu, chắc chắn anh ta có vấn đề.】
Dương Mi: 【Vấn đề gì vậy?】
Dương Nghi: 【Chờ thêm chút nữa đi.】
Lại đợi thêm 10 phút, cuối cùng người đàn ông đó cũng động đậy, anh ta quay đầu nhìn tách trà mình pha, như thể vừa mới phát hiện ra, sau đó bưng tách trà lên uống cạn một hơi.
Dương Nghi đưa ra kết luận: 【Quái vật cảm xúc bi thương. Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã tìm thấy bác sĩ Vương ở tầng sáu, ông ta chết vì quái vật cảm xúc bi thương, sau khi chết, quái vật cảm xúc bi thương trong cơ thể ông ta đã chui vào cơ thể người đàn ông này, nhưng đây không phải là lần đầu tiên quái vật cảm xúc bi thương ký sinh vào cơ thể người, nó đã tiến hóa rồi.】
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Dương Mi, Dương Nghi giải thích với hắn: 【Chắc em nghĩ rằng bi thương tột cùng là rơi nước mắt và khóc không ngừng nghỉ đúng không? Có người là như vậy, nhưng có một số người khi cực kỳ đau buồn sẽ chọn cách kìm nén cảm xúc và tỏ ra bình tĩnh như thường, họ vẫn như mọi khi, làm những việc mình vẫn làm, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy một khoảnh khắc nào đó họ không còn là chính mình nữa.】
【Nỗi buồn không ngừng tích tụ dưới lớp băng yên ả, cho đến khi đột ngột bùng phát, nhấn chìm người đó chỉ trong nháy mắt.】
Dương Nghi gõ cửa phòng, người đàn ông vẫn ngồi trước cửa sổ sát đất ngắm cảnh vật bên ngoài, không nhúc nhích.
Dương Nghi tăng thêm lực gõ thêm hai cái nữa, cuối cùng người đàn ông cũng quay đầu lại, anh ta đặt cốc trà đã hết xuống, đứng dậy mở cửa cho bọn hắn.
“Xin chào, có chuyện gì vậy?” Anh ta hỏi hết sức bình tĩnh và lịch sự.
Dương Nghi sử dụng kỹ năng: “Bây giờ anh rất buồn, đúng không?”
Người đàn ông sững người một lúc, bàn tay nắm lấy tay nắm cửa bắt đầu run rẩy, sau đó toàn thân bắt đầu run rẩy, run rẩy ở khóe mắt đặc biệt rõ ràng, “Phải.”
Sau khi nói ra sự thật này, giống như vết nứt xuất hiện trên mặt băng, thứ bên trong sắp phun ra, gân xanh trên tay anh ta nổi lên, đột ngột giơ tay lên.
Lưỡi dao mỏng như thẻ bài trong tay Dương Mi còn nhanh hơn một bước, xoay một vòng trên lòng bàn tay hắn, lưỡi dao bay ra rồi bay về chỉ trong một giây.
Người đàn ông ngã xuống đất.
Vài phút sau, một luồng khí màu xanh lam từ trong cơ thể người đàn ông đột nhiên tiêu tan, hơi thở nồng nặc như khói, trong phòng tràn ngập một màu xanh lam u uất.
Quái vật cảm xúc bi thương, màu xanh lam, đã bị tiêu diệt.
……..
Tầng một, phòng 103.
Thạch An ngồi xổm ngoài cửa, còn Chu Bất Ngữ thì hòa mình vào trong bức tường.
Sau khi bà cụ trở về phòng, bà như biến thành một người khác, không còn dáng vẻ hung dữ như ở nhà hàng, cả người bỗng trở nên ủ rũ.
Trên tường đầu giường treo một khung ảnh, trong khung ảnh là một ông lão đang cười, bà cụ cầm khung ảnh xuống, vừa vuốt ve bức ảnh bên trong vừa nói chuyện với người trên ảnh.
“Ông già, ông còn nhớ bức ảnh này được chụp khi nào không? Tôi thì nhớ rất rõ, là vào mùa xuân năm ngoái, lúc chúng ta cùng nhau đến công viên Lâm Hòa, gặp một con mèo ngốc nghếch, nó muốn cọ vào người tôi xin ăn, kết quả là ngã lăn từ trên ghế xuống, ông đã cười rất nhiều.”
“Tôi vội vàng lấy điện thoại ra, chụp được nụ cười của ông. Tôi rất thích nụ cười của ông, ông biết không, tôi hỏi ông đó, ông có biết không?”
Giọng bà cụ đột nhiên trở nên cao hơn rất nhiều, “Tôi chỉ hy vọng ông có thể cười nhiều hơn như vậy, tôi chỉ hy vọng ông có thể vui vẻ hơn một chút.”
Thạch An ở ngoài cửa nhìn thấy cơ thể bà cụ run rẩy, Chu Bất Ngữ di chuyển đến bức tường bên cạnh bà, nhìn thấy ngón tay bà cụ cũng đang run rẩy, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Hôm đó nhìn thấy ánh mắt căm hận của ông nhìn tôi, tôi cũng không hận ông, tôi chỉ định gọi điện thoại cho con trai chúng ta thôi, nhưng tôi sợ nó sẽ lo lắng vội vàng chạy về, ông biết nó hiếu thảo như thế nào mà, ông cũng biết thành phố Đại Thái của chúng ta đã trở thành cái dạng gì rồi mà, làm sao có thể để nó quay về được?”
“Tôi đã gọi điện cho Cục An Ninh, tôi gọi cho bọn họ là muốn bọn họ cứu ông! Nhưng tôi không nên, tôi thật sự không nên.”
Chu Bất Ngữ quay trở lại cửa ra vào.
Cả hai người đồng thời gõ chữ trên điện thoại, nội dung hiển thị cho đối phương xem đều giống nhau: Hối Hận.
Thứ ký sinh trong cơ thể bà ấy là quái vật cảm xúc hối hận, cảm xúc hối hận đang ăn mòn bà ấy.
Bà ấy đang hối hận, hối hận vì lúc đó đã gọi điện cho Cục An Ninh, dẫn đến cái chết của ông cụ.
Bà ấy kiên trì như vậy, hết lần này đến lần khác đến Cục An Ninh đòi lại công bằng, ngoài tình yêu và nỗi đau buồn dành cho ông cụ, còn có cả sự hối hận của bà ấy, hối hận khiến bà ấy tự trách móc bản thân mình vô cùng vô tận, ngày đêm giày vò bà ấy, thúc đẩy bà ấy đi tìm Cục An Ninh, khiến bà ấy căm ghét Cục An Ninh.
Hai người lại nghe thêm một lúc nữa, nghe những lời tự trách móc ngày càng nhiều của bà cụ, nhìn thấy bà cụ thở càng ngày càng khó khăn.
Chu Bất Ngữ nhìn Thạch An, Thạch An gật đầu với cô.
Bà cụ đang ngồi trên giường dùng sức đập vào ngực mình, há to miệng cố gắng hít thở, dường như bà ấy không thở nổi nữa.
Chu Bất Ngữ lặng lẽ chui ra từ bức tường đầu giường, nhét một viên thuốc vào miệng bà cụ, sau đó bịt chặt miệng bà ấy lại.
Cô hỏi bà cụ: “Trong cuộc hôn nhân dài đằng đẵng này, có phải bà thường xuyên hối hận, hối hận vì sao lại gả cho một người đàn ông suốt ngày ủ rũ, ảnh hưởng đến tâm trạng của mình không?”
Có một bài thơ, nhà thơ mong muốn gặp được một cô gái mang nỗi buồn man mác như hoa tử đinh hương, có cư dân mạng đã từng nói đùa rằng, chỉ có thể là gặp gỡ thôi, ở bên nhau lâu dài chắc chắn sẽ không còn mong đợi nữa.
Con người đều là động vật sống theo cảm xúc, cảm xúc có thể lây lan, không ai có thể mãi mãi vui vẻ đồng hành cùng một người u uất cho đến cuối cùng, cũng không ai có thể mãi mãi mỉm cười trước một nửa kia lúc nào cũng cau có.
Bà cụ trợn to mắt, đồng tử không ngừng run rẩy.
Nhưng mà, bà ấy đã không còn cách nào trả lời câu hỏi này nữa.
Một luồng khí màu cam tỏa ra từ cơ thể bà ấy.
Quái vật cảm xúc hối hận, màu cam, đã bị tiêu diệt.
………
Lăng Trường Dạ ở phòng 504.
Anh để Hạ Bạch và Nhị Oa quay lại, bởi vì anh đã sao chép kỹ năng của Chu Bất Ngữ, có thể hòa mình vào mọi ngóc ngách trong phòng, quả thật một mình anh có thể quan sát rõ ràng người trong phòng, đưa ra phán đoán chính xác.
Mặc dù người đàn ông trong phòng không bị thiết bị phát hiện, nhưng tối hôm qua bọn hắn đã liệt anh ta vào danh sách nghi ngờ, sáng nay cảm xúc của anh ta càng rõ ràng hơn.
Buổi sáng không đi ăn sáng chắc là đang buồn phiền.
Lúc này anh ta vẫn còn nằm trên giường, buồn đến mức không dậy nổi, nằm im thin thít thở dài.
Lúc đầu Lăng Trường Dạ còn đứng trong tường, sau đó dứt khoát ngồi xuống ghế sofa. Người đàn ông kia buồn phiền đến mức không còn hứng thú với mọi thứ xung quanh nữa, có thể là ngay cả cảm giác cũng không còn, chỉ chìm đắm trong thế giới u sầu của chính mình, hoàn toàn không nhận ra trong phòng có thêm một người.
Lăng Trường Dạ uống một ngụm trà, bắt đầu đếm số lần thở dài của anh ta, xem số lần nhíu mày, số lần trở mình của anh ta.
Khi anh ta thở dài đến lần thứ ba mươi, Lăng Trường Dạ cầm thiết bị kiểm tra đi đến bên cạnh anh ta.
Thiết bị kiểm tra phát ra ánh sáng đỏ đậm, cuối cùng người đàn ông kia cũng chú ý đến anh, anh ta cau mày, nói: “Cút đi, đừng làm phiền tôi.”
Con dao nhỏ trong tay Lăng Trường Dạ đã xoay quanh ngón tay anh vài vòng, không biết tại sao, nhưng vẫn chưa bay vào cơ thể người đàn ông đó.
Trực giác của anh luôn nhạy bén, chính trực giác này đã ngăn anh động thủ ngay lập tức.
Anh cũng thở dài một tiếng, cau mày nhìn chằm chằm người đàn ông trên giường.
Tiếp theo, anh nghe thấy một tiếng thở dài, không phải từ người đàn ông trên giường, sau tiếng thở dài là một tiếng gọi, “Đội trưởng”.
Là Hạ Bạch.
Lăng Trường Dạ lập tức đi ra ngoài cửa, nhìn thấy khuôn mặt Hạ Bạch ở đầu cầu thang đã biến thành một quả khổ qua nhỏ.
“Đừng tiêu diệt quái vật cảm xúc.” Cậu u sầu, nói: “Hướng đi của chúng ta sai rồi, bị đánh lạc hướng rồi.”
Lăng Trường Dạ nhíu mày, “Sao em lại nói như vậy?”
Hạ Bạch suy nghĩ một chút, “Đi tìm những người khác trước đã, lát nữa em sẽ nói.”
Cậu chậm rãi đi xuống lầu gọi mọi người, mỗi tầng đều gọi hai tiếng, sau đó cùng bọn hắn leo lên lầu.
Dương Mi bĩu môi nói: “Cầu thang này khó leo quá.”
Hạ Bạch cúi đầu gật đầu.
Vất vả lắm mới leo lên được phòng ngắm cảnh ở tầng sáu, sáu người ngồi xuống, đồng loạt thở dài, nhìn khung cảnh mù mịt chẳng nhìn thấy gì ngoài cửa sổ với vẻ mặt ưu tư.
Mãi một lúc lâu sau Hạ Bạch mới lên tiếng, hỏi: “Mọi người có cảm thấy, chúng ta có gì đó kỳ lạ không?”
“Buồn chết đi được, lúc này rồi còn hỏi gì nữa.” Hoa Hạo Minh túm lấy mái tóc phiền phức của mình, “Chúng ta có gì mà kỳ lạ chứ?”
Hết chương 143.
