Chương 151: Phiên ngoại – Kết hôn

 

Chương 151: Phiên ngoại – Kết hôn

 

Cha mẹ luôn nhượng bộ con cái hết lần này đến lần khác, điều này thể hiện đặc biệt rõ ràng trên người Giang Thanh Phong.

 

Ban đầu, ông nói với Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ rằng không được phép có quan hệ thân mật khi còn đi học, lúc đó ông nghĩ Hạ Bạch sẽ học lên thẳng Tiến sĩ.

 

Sau đó, ông thỏa hiệp, trong thời gian học Tiến sĩ cũng không phải là không thể. Nếu không thì thật sự có chút quá đáng.

 

Rồi sau đó nữa, ông nói rằng khi Hạ Bạch học Thạc sĩ thì ông muốn ngăn cản cũng không được, nhưng ít nhất phải học xong, tốt nghiệp Tiến sĩ rồi mới được kết hôn.

 

Bây giờ thì sao, Hạ Bạch còn đang học Thạc sĩ đã muốn kết hôn rồi.

 

Giang Thanh Phong nhìn bức tranh hai đứa con trai mà ông vẽ để dùng trong đám cưới, chìm vào trầm tư. Không biết sao lại từng bước thỏa hiệp đến mức này, con trai bảo bối của ông mới học năm hai Thạc sĩ, còn chưa tốt nghiệp mà đã muốn kết hôn rồi sao?

 

Ông nhớ lại xem bước cuối cùng này đã diễn ra như thế nào.

 

Mới đầu năm hai Thạc sĩ, giáo sư hướng dẫn của Hạ Bạch đã muốn cậu học thẳng lên Tiến sĩ.

 

Hạ Bạch có chút do dự khi nói với họ, nói rằng học Tiến sĩ rất vất vả, chỉ nghĩ đến bốn năm đó thôi đã thấy khổ sở rồi.

 

Ông hỏi cậu: “Vậy những người khác thì sao?”

 

Hạ Bạch: “Họ không dồn hết tâm trí vào việc học Tiến sĩ đâu ạ, nếu không sẽ dễ bị lo lắng, rất nhiều nghiên cứu sinh Tiến sĩ đều bị trầm cảm.”

 

Ông lại hỏi: “Không dồn hết tâm trí vào việc học Tiến sĩ, vậy họ còn làm gì nữa?”

 

“Ừm, khởi nghiệp này, kết hôn này, sinh con này.” Hạ Bạch nói: “Tóm lại, phải là những sự kiện trọng đại trong đời như việc học Tiến sĩ, nếu không sẽ dễ bị cuốn vào vòng xoáy học tập.”

 

Giang Thanh Phong: “Con chắc là không cần khởi nghiệp đâu nhỉ, con đã quyết định vào Cục cảnh sát làm pháp y rồi, nhà cũng không thiếu tiền. Con cũng không thể sinh con được, con không phải con gái, mà cũng không thích con gái.”

 

Hạ Bạch gật đầu, chớp chớp mắt.

 

Nhị Oa ngồi bên cạnh ông giơ hai tay lên, rải ra rất nhiều bông hoa màu hồng, “Kết hôn ạ!”

 

“. . . . . .”

 

Sau đó, sau khi đồng ý, Giang Thanh Phong mới biết, đối với hầu hết nghiên cứu sinh Tiến sĩ, việc tốt nghiệp đúng hạn, không bị kéo dài thời gian đã là kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần rồi, lấy đâu ra sức lực để làm những chuyện trọng đại khác trong đời, đương nhiên kết hôn thật sự không tốn nhiều thời gian.

 

Nhưng mà, ông vừa mới đồng ý chưa được bao lâu, bọn trẻ đã bắt đầu chuẩn bị đám cưới, thậm chí còn ấn định ngày giờ trong ngày hôm đó, thông báo cho họ hàng bạn bè.

 

“. . . . . .”

 

Hôm đó, mẹ của Lăng Trường Dạ, Hạ Tư Gia gọi điện thoại đến nói: “Ôi chao, sao lại đột ngột như vậy, tôi vừa mới thông báo cho tất cả những người có thể thông báo, nói ra thì Trường Dạ nhà chúng tôi cũng không còn nhỏ nữa.”

 

Giang Thanh Phong cả đời không có nhiều cơ hội để hiểu chuyện đời, dù sao thì hồi đại học đã được nữ tổng giám đốc để mắt đến, ông thẳng thắn nói: “Nghe giọng của bà thì không giống như là thấy đột ngột lắm.”

 

Hạ Tư Gia ở đầu dây bên kia cười rất vui vẻ, nhưng miệng thì vẫn nói nào có nào có.

 

Trong ngày hôm đó, người của Đội Tấn Công cũng biết tin Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ sắp kết hôn.

 

Lăng Trường Dạ nói trong nhóm chat: [Tiền mừng đến là được rồi, mọi người nếu bất tiện thì không cần cố gắng đến dự.]

 

Nhưng đám người này rất rảnh rỗi, bình thường đâu phải là người làm công ăn lương, không chỉ đến dự, mà còn đến rất sớm, tự nhận là đến sớm giúp hai người chuẩn bị hôn lễ, cả hai người đều là lần đầu tiên kết hôn, không có kinh nghiệm, có bọn hắn đến giúp đỡ mới yên tâm.

 

Bọn hắn giúp đỡ cụ thể như sau:

 

Trong một lần phỏng vấn, Dương Mi vô tình để lộ ra sẽ tham dự hôn lễ ở khách sạn nào. Vậy nên hai người phải vội vàng đổi khách sạn trước đám cưới một tuần, phải biết rằng Dương Mi có hơn một trăm triệu người hâm mộ, Vạn Quỷ Mê sắp sửa tiến hóa thành Vạn Nhân Mê luôn rồi.

 

Lăng Trường Dạ mời người chơi luôn làm nước hoa cho mình, muốn nhờ anh ta đặc chế một loại nước hoa cho Hạ Bạch dùng trong đám cưới, người chơi kia bảo Lăng Trường Dạ miêu tả cảm nhận trong lòng anh về Hạ Bạch, để anh ta lựa chọn hương liệu cho phù hợp. Hoa Hạo Minh tình cờ đi ngang qua, sau khi Lăng Trường Dạ rời đi, liền chân thành đề nghị: “Thêm chút mùi đất vào, càng phù hợp với hình tượng cái bao bẩn bẩn hơn.”

 

Lúc chọn người dẫn chương trình cho hôn lễ, Dương Nghi đi tới, nói với Giang Thanh Phong: “Tôi nghĩ ra được một người rất phù hợp, cậu ta tên là Vưu Nguyệt, là fanboy của Hạ Bạch, khi đọc lời thề nguyện, chỉ cần Lăng Trường Dạ có chút tà tâm bất chính, cậu ta nhất định sẽ nhìn ra.”

 

Thạch An bám theo sau Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, cố gắng hết sức bày tỏ tâm trạng muốn giúp đỡ cho đám cưới của hai người, “Hai người cần điện hay là ánh sáng, tôi đều có thể chuyển đổi cho, à, sấm sét cũng được, mỗi khi trên trời xuất hiện sấm sét, chính là lúc trên mặt đất có một tên tra nam đang thề thốt đấy.”

 

Tỉnh Duyên đi theo phía sau, “Vậy trong hôn lễ tôi có thể xem suy nghĩ trong lòng của hai người không? Tôi nhất định sẽ xem hết suy nghĩ trong lòng của từng vị khách mời, sau đó làm thành một cuốn sổ ghi chép cảm nghĩ chân thật của khách mời tặng cho hai người.”

 

Văn Vũ Tân và Chu Bất Ngữ đang giúp họ thử món tráng miệng cho hôn lễ, Chu Bất Ngữ tiếc nuối nói: “Nghe nói lúc một đôi nam nữ kết hôn sẽ có một người bạn của cô dâu giấu giày cưới để chú rể tìm, tìm được mới được bái đường, bọn họ chắc là không có nghi thức này đâu nhỉ, nếu không tôi có thể giấu giày cưới vào trong tường.”

 

Văn Vũ Tân cũng cảm thấy rất tiếc vì không thể sử dụng kỹ năng của mình trong hôn lễ, “Cậu có thể giấu mình trong bánh kem cưới của bọn họ, cho bọn họ một bất ngờ.”

 

Lão Tiền ở tận trong núi nghe tin Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ sắp kết hôn, cũng gửi quà mừng đến, một thùng búp bê giấy nhỏ – màu đỏ rực rỡ may mắn.

 

Người duy nhất thật lòng thật dạ giúp đỡ bọn hắn chuẩn bị hôn lễ là Lận Tường, chỉ là cậu ta hơi dễ xúc động, sau khi kể với không biết bao nhiêu người về nơi cậu ta và Hạ Bạch bắt đầu tình bạn, có lần bỗng nhiên cảm thán, trước đây cậu ta luôn nghĩ, nếu Hạ Bạch là con gái, cậu ta nhất định sẽ cưới Hạ Bạch về nhà, cảm thán đến mức rơi nước mắt.

 

Cuối cùng bị Lăng Trường Dạ lịch sự mời ra ngoài.

 

“. . . . . .”

 

Tóm lại, với sự giúp đỡ của bọn họ, hôn lễ đã được chuẩn bị thêm phần phong phú và đa dạng.

 

Nhưng mà, nhân vật chính của hôn lễ cũng không đáng tin cậy cho lắm.

 

Khi ba vị phụ huynh hỏi Hạ Bạch muốn tổ chức hôn lễ theo chủ đề gì, Hạ Bạch ngoan ngoãn im lặng.

 

Hạ Tư Gia dịu dàng nói: “Tiểu Bạch à, không sao đâu con, đời người có thể chỉ kết hôn một lần, hôn lễ là để lưu giữ khoảnh khắc đẹp đẽ của hai đứa dưới hình thức nghi lễ, không phải để cho người khác xem, điều quan trọng là hai đứa thích, mang dấu ấn riêng của hai đứa.”

 

Nửa câu sau của mẹ chồng đã chạm đến trái tim của Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ chưa kịp ngăn cản, cậu đã đặt hai tay lên đầu gối, ngoan ngoãn hỏi: “Chủ đề Hỉ Thần được không ạ?”

 

“. . . . . .”

 

Đừng tưởng rằng bọn họ sẽ cho rằng Hỉ Thần là cái tên nghe có vẻ phù hợp với hôn lễ.

 

“Hahaha.” Khương Ỷ Đồng bật cười nói, “Cái đó, người lên kế hoạch hỏi tôi, hôn lễ của hai đứa có muốn biểu diễn tiết mục gì không, hai đứa có ý tưởng gì không?”

 

Hạ Tư Gia thấy Hạ Bạch cúi đầu, thật sự không nỡ từ chối cậu, bèn gợi ý: “Biểu diễn tiết mục này, có thể thể hiện cá tính của hai đứa.”

 

“Đúng đúng đúng.” Khương Ỷ Đồng nói: “Còn nữa, tốt nhất là có thể thể hiện được tình cảm của hai đứa, dù sao cũng là biểu diễn chung mà.”

 

Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, ngón tay nắm lấy cốc nước không nhịn được mà xoa xoa, “Hơi máu me một chút được không?”

 

“. . . . . ?”

 

Bỗng nhiên Hạ Tư Gia nhớ tới, có một lần Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đến nhà bà ở, buổi tối bà ra ngoài uống nước, nghe thấy trong phòng bọn họ truyền đến tiếng “ầm ầm”, nếu không phải bà sống ở căn hộ cao cấp trung tâm thành phố, mà đổi thành biệt thự ngoại ô, bà nhất định sẽ nghĩ rằng bên trong đang diễn ra vụ án mạng rùng rợn, hình như bà còn ngửi thấy mùi máu.

 

Giang Thanh Phong có lẽ cũng nghĩ đến chuyện tương tự, ông đột nhiên đứng bật dậy, nhìn về phía Lăng Trường Dạ: “Chờ chút, không phải cậu sẽ bạo hành gia đình đấy chứ?”

 

Hạ Bạch che mặt.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trong quá trình chuẩn bị hôn lễ này, việc duy nhất đặc biệt suôn sẻ là bé trai bê nhẫn, căn bản không cần tìm người khác, đã có một thiên thần nhí bê nhẫn là Nhị Oa rồi.

 

Sau khi nghiêm túc xem rất nhiều video đám cưới, hiểu được bé trai bê nhẫn chính là đi theo phía sau cô dâu chú rể, thỉnh thoảng rải vài cánh hoa, Nhị Oa bắt đầu chăm chỉ luyện tập.

 

Nếu nhìn thấy trên bãi cỏ có một đống hoa màu hồng, giống như một ngọn núi nhỏ, thì đừng nghi ngờ gì nữa, nhất định là Nhị Oa trong quá trình luyện tập rải hoa không ngừng nghỉ, đã tự chôn mình luôn trong đó rồi.

 

Thấy Nhị Oa là em trai mà còn cố gắng như vậy, Giang Thanh Phong cảm thấy bản thân là bố cũng phải cố gắng hơn mới được, thế là ông đã đích thân bay đến thành phố Đại Thái mời Vưu Nguyệt làm người dẫn chương trình cho hôn lễ.

 

“. . . . . .” Lăng Trường Dạ tự mình mang quà đến đón, sau một hồi tiếp đón nồng nhiệt, anh nói: “Nương tay nhé.”

 

Trong sự chuẩn bị kỹ lưỡng của mọi người, hôn lễ của Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cuối cùng cũng hơi vất vả mà đến.

 

Cô dâu, chú rể: Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ.

 

Phụ huynh hai bên: Khương Ỷ Đồng, Giang Thanh Phong, Hạ Tư Gia.

 

Chủ hôn: Lão Vương.

 

Người dẫn chương trình: Vưu Nguyệt.

 

Khách mời: Rất nhiều.

 

Địa điểm: Đảo Lam Trà.

 

Mới đầu thu, khí hậu trên đảo Lam Trà ẩm ướt dễ chịu, khắp nơi nở đầy những bông hoa nhỏ màu hồng, những cành hoa mảnh mai uốn lượn thành tên của Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ ở lối vào đảo, bên dưới là bảng chào mừng quý khách vào tham dự buổi lễ, trên đó là bức tranh hai người đang cúi đầu mỉm cười, nụ cười đó còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng mặt trời.

 

Trên bãi cỏ là nơi tổ chức hôn lễ chính, trên kệ bánh ngọt bày đầy những món bánh ngọt hình zombie nhỏ xinh xắn với đủ màu sắc, mỗi bộ phận trên bàn đều vô cùng đáng yêu, không khí tràn ngập hương thơm của hoa và kem sữa.

 

Lúc ánh nắng ban mai vừa bao phủ khắp đảo Lam Trà, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đang thay lễ phục ở hai phòng khác nhau.

 

Hạ Bạch chỉ nhìn thấy Giang Thanh Phong rơi lệ ba lần, lần đầu tiên là ở hòn đảo nhỏ này, lúc họ vừa nhận nhau, lần thứ hai là khi cậu ra khỏi phó bản trò chơi ở thành phố Đại Thái, lần thứ ba cũng là ở hòn đảo này, chính là lúc cậu thay lễ phục.

 

Thắt cà vạt cho cậu xong, nước mắt Giang Thanh Phong liền rơi xuống.

 

Khương Ỷ Đồng lau nước mắt cho ông, trêu chọc: “Chưa đến hiện trường mà đã khóc rồi, lát nữa phải làm sao đây? Không nỡ để con trai kết hôn đến vậy sao?”

 

“Không phải không nỡ.” Giang Thanh Phong nói: “Là anh đang vui mừng, vui mừng.”

 

Sau khi chấp nhận chuyện hai đứa kết hôn, Giang Thanh Phong đã chủ động muốn vẽ cho hai người một bức tranh để dùng trong hôn lễ, muốn chụp cho bọn hắn một bức ảnh để làm mẫu. Lúc chụp ảnh cho hai đứa, nhìn thấy ánh mắt bọn hắn nhìn đối phương, ông nhấn nút chụp xong, rất lâu sau vẫn chưa cử động.

 

Ông biết hai đứa thật lòng yêu nhau, cũng biết tình cảm của hai đứa nảy sinh trong những ngày tham gia trò chơi nguy hiểm, nền tảng tình cảm vững chắc, ổn định, nhưng đó đều là những điều ông đã biết.

 

Khoảnh khắc ấy, nhìn ánh mắt và nụ cười của hai đứa nhỏ, ông đã cảm nhận được tình yêu của bọn hắn chân thật và mãnh liệt đến nhường nào, cũng cảm nhận được hạnh phúc giữa bọn hắn.

 

Con trai ông sắp kết hôn với người mà nó yêu thương sâu đậm như vậy.

 

Trước đây, vào lúc cha mẹ nên dành cho nó nhiều tình yêu thương nhất, lại gập ghềnh trắc trở. Sau này, khi tình yêu của người bạn đời chiếm phần lớn cuộc sống, nó có thể an ổn hạnh phúc.

 

Giang Thanh Phong chân thành nói: “Bảo bối, tân hôn vui vẻ.”

 

Ở căn phòng bên kia, người đang thắt cà vạt cho Lăng Trường Dạ là Hạ Tư Gia.

 

Bà vừa thắt cà vạt cho Lăng Trường Dạ vừa nói: “Mẹ nhớ lần đầu tiên con mặc quần áo có cà vạt, là ba con thắt cà vạt cho con, lúc đó ông ấy rất nghiêm túc dạy con cách thắt cà vạt, còn nói với con, đeo cà vạt lên là thành người lớn rồi.”

 

“Lúc đó, con mới năm tuổi phải không?”

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Đúng là năm tuổi, thật ra lúc bốn tuổi, hai người đã lấy vest nhỏ ra cho con mặc, nhưng con không muốn mặc, lần đó mặc là vì phải tham dự tiệc sinh nhật của mẹ, con muốn giống như người lớn.”

 

Hạ Tư Gia bật cười, bà cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn trên vai Lăng Trường Dạ, nhìn bờ vai anh đã rộng lớn hơn hồi nhỏ rất nhiều, nói: “Thoáng chốc, con đã lớn như vậy rồi.”

 

“Trường Dạ, bao nhiêu năm qua, vất vả cho con rồi.” Giọng Hạ Tư Gia hơi khàn đi khi nói câu này.

 

Bên ngoài đều nói bà giả heo ăn thịt hổ, chỉ có bà biết, vào lúc khó khăn nhất, người thật sự chống đỡ gia đình này, không để cho nhà bọn họ bị đám sói đói rắn độc kia thôn tính, kiên cường gánh vác đưa gia đình lên vị trí cao hơn là ai, chính là cậu học sinh cấp ba còn chưa trưởng thành, là chàng sinh viên đại học độc lập bước vào trò chơi.

 

Bà biết, trên người anh nhìn như không có vết thương nào rách toạc da thịt, nhưng thế giới của anh từng luôn u ám.

 

Lăng Trường Dạ: “Mẹ, con chưa bao giờ cảm thấy mình vất vả.”

 

Anh suy nghĩ một chút, mỉm cười, “Con cảm thấy ông trời đối xử với con rất tốt.”

 

“Ừm.” Nghĩ đến cậu con trai bên ngoài, Hạ Tư Gia cũng cười theo anh, bà nói với vẻ mặt đầy an ủi và mong đợi: “Con trai, tân hôn vui vẻ.”

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cùng nhau bước ra ngoài, phía sau bọn họ là một thiên thần nhỏ đang cố gắng rải hoa.

 

Hoa của thiên thần nhỏ tự sản xuất tự rải, sợ không đủ dùng, cậu bé còn vung tay rải khắp nơi, những cánh hoa nhỏ màu hồng bay theo gió đến nơi xa hơn dưới ánh nắng mặt trời.

 

Các vị khách mời hóa trang thành Hỉ Thần nhiệt liệt vỗ tay, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười vui vẻ, nhưng có một số vị khách mời lại không cười nổi.

 

Hạ Bạch nhìn thấy các đồng đội và bạn bè đã vất vả vì hôn lễ của mình, cậu vô cùng cảm động, vào ngày trước hôn lễ đã gọi bọn họ đến, hỏi: “Tôi nhớ trước đây mọi người đều rất thích Trấn Thi Phù và Ngự Thi Phù phải không?”

 

Mấy người liên tục gật đầu.

 

“Kỹ năng của chúng ta đang bị suy yếu, sau này có thể cũng không vẽ được bao nhiêu lá Ngự Thi Phù nữa, những thứ này càng thêm quý giá, nhưng tôi vẫn quyết định đưa chúng cho mọi người. . . . . .” Hạ Bạch hào phóng nói: “Dán lên, vừa hay là chủ đề Hỉ Thần, dán lên mặt mọi người sẽ phù hợp với hoàn cảnh hơn.”

 

“À đúng rồi, người nào dán trúng Trấn Thi Phù, ngày hôm đó chỉ cần ngồi yên một chỗ uống rượu mừng là được, người nào dán trúng Ngự Thi Phù thì phiền người đó lên sân khấu biểu diễn một tiết mục góp vui nhé?”

 

“. . . . . .”

 

Còn có thể làm gì khác đây, ai bảo cậu ấy thích chủ đề Hỉ Thần chứ.

 

Cả bàn toàn người dán bùa đóng giả Hỉ Thần, nhìn chằm chằm hai người đang cười đến mức chẳng có chút ngại ngùng nào bước qua cổng hoa, đi đến trước mặt người dẫn chương trình trên sân khấu.

 

Hình như màn tiếp đón nồng nhiệt kia chẳng có tác dụng gì, Vưu Nguyệt vẫn sử dụng kỹ năng của mình, nhưng may là cậu ta không phán xét gì khác, vị Thẩm phán Vu Sư hỏi: “Lăng Trường Dạ, anh có nguyện ý kết hôn với người đứng trước mặt anh, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, đều không rời bỏ hay không?”

 

Mắt Lăng Trường Dạ trở nên xanh hơn rất nhiều, “Tôi nguyện ý, đây là vinh hạnh của tôi.”

 

Sử dụng kỹ năng xong, Vưu Nguyệt nhìn về phía Hạ Bạch, một lát sau, cậu ta mỉm cười, nụ cười chân thành xuất phát từ nội tâm, “Hạ Bạch, anh có nguyện ý kết hôn với người đứng trước mặt anh, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, đều không rời bỏ hay không?”

 

“Dù sống hay chết.” Hạ Bạch trịnh trọng như lúc tuyên thệ khi gia nhập Đảng, giơ tay lên đảm bảo: “Tôi nguyện ý.”

 

“. . . . . .”

 

Quả nhiên, cậu ấy vẫn là Người Nhặt Thi Hạ Bạch đó.

 

Toàn Văn Hoàn.

 

Chương 151: Phiên ngoại – Kết hôn

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên