Chương 16 – Ăn Mòn
Giọng nói cố tình hạ thấp của thư ký Phương như một tiếng sấm, xé toạc màn đêm bốn giờ sáng. Đầu óc vừa tỉnh táo của Hề Vi bỗng chốc chấn động, không thể phản ứng gì, cũng chẳng thốt nên lời.
Qua điện thoại, Phương Trữ không thấy được sắc mặt của sếp, đoán chừng cũng đang chấn động như mình. Anh ta không vòng vo tam quốc nữa, đem tất cả những gì biết rõ ràng báo cáo: “Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ, chỉ biết là vừa rồi Chung tiên sinh ở gần cầu Hải Kinh bị ngã xuống…” – Anh ta dùng từ “Ngã xuống”, không nói rõ ngã như thế nào – “…Hiện đang cấp cứu ở bệnh viện, Đường Dụ nói tình hình không được tốt lắm, mong anh đến một chuyến, dù sao hai người….”
– …. Cũng từng có khoảng thời gian tốt đẹp.
Suýt nữa thì nói ra câu đó, nhưng nửa câu sau lại ẩn ý “Sợ không gặp được nữa”, như thể Chung Thận sắp không qua khỏi, rất không thích hợp. Phương Trữ vội vàng đổi giọng: “Tôi đang trên đường, ngài cần tôi đến đón hay là đến bệnh viện chờ?”
“Đến bệnh viện đi.” Hề Vi im lặng mấy giây mới lên tiếng, “Tôi tự lái xe đến.”
“Vâng, tôi gửi địa chỉ trên WeChat cho ngài.”
“….”
Cuộc gọi kết thúc, Hề Vi vẫn còn ngơ ngác.
Nhưng anh không phải là đang kinh ngạc, cũng không phải là bất ngờ, càng không phải là hoảng sợ. Cái linh cảm mơ hồ, chưa được lý giải trong lòng bỗng chốc được chứng thực, cảm giác run rẩy sâu sắc hơn như nỗi sợ hãi xâm nhập vào tận tâm can. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ có thể ngẩn ngơ.
Chung Thận…..
Chung Thận vừa rồi đã…..
Cầu Hải Kinh…..
Bệnh viện……
Tay Hề Vi run lên, điện thoại rơi xuống bên cạnh. Như thể đến tận lúc này anh mới nghe rõ thư ký Phương nói gì. Nhận được tin nhắn định vị của bệnh viện trung tâm thành phố Trong WeChat, lẽ ra anh phải lập tức xuất phát, nhưng anh lại không thể nào động được.
Khoảng ba phút trôi qua, cũng có thể là năm phút. Cuối cùng Hề Vi cũng xuống giường, đi vào phòng tắm xối nước lạnh, mặc quần áo, ra khỏi nhà.
Lúc rạng sáng đường sá vắng vẻ, từ Minh Hồ đến bệnh viện trung tâm, thời gian di chuyển ngắn hơn bình thường rất nhiều. Trên đường, suy nghĩ của anh vẫn không rõ ràng, không hiểu tại sao Chung Thận trước đó còn khỏe mạnh, sao đột nhiên lại phải vào bệnh viện? Nhưng hiện thực không giống như phim ảnh, từng cảnh từng cảnh hiện lên để anh hiểu được tại sao cậu lại đi lên cây cầu đó.
Trong hiện thực, Chung Thận chỉ nói một tràng những lời khó hiểu, thậm chí còn không nói một câu “Tạm biệt”, khó hiểu chúc anh “Mãi mãi vui vẻ”, sau đó quay đầu lại, hẹn gặp anh ở bệnh viện.
Hề Vi lại nhận được tin nhắn mới, Phương Trữ bổ sung: “Vẫn còn hôn mê, bác sĩ nói cậu ấy bị đa chấn thương, nội tạng bị tổn thương.”
Hề Vi không trả lời, Phương Trữ lại gửi thêm một tin nhắn nữa: “Người nhà cậu ấy cũng đã đến bệnh viện. Chuyện không biết sao lại lan truyền ra ngoài, hình như đã lên top search. Tôi sợ có phóng viên và người hâm mộ gây rối, vừa rồi đã cho người chặn ở ngoài bệnh viện, ngài yên tâm.”
“…”
Những dòng chữ màu đen lướt qua võng mạc, Hề Vi nhìn mà như không thấy. Top search, phóng viên, người hâm mộ, tất cả đều không quan trọng. Nhưng điều gì là quan trọng nhất, hiện tại anh không thể nghĩ đến.
Trong đầu anh không tự chủ được tua lại《 Đêm cuối cùng 》, anh không biết Chung Thận đã “Ngã xuống” từ cầu Hải Kinh như thế nào, rất có thể là cố ý, cũng có thể là tai nạn. Ranh giới giữa phim ảnh và hiện thực dần trở nên mờ nhạt, anh như thể tận mắt chứng kiến Chung Thận bước lên cây cầu, nghênh gió rơi xuống.
— “Trong kịch bản không có thơ, là em đã đề nghị đạo diễn thêm vào.”
Giọng đọc thơ vang lên bên tai, là nam chính, giọng nói của chính Chung Thận.
Giọng nói khi đóng phim và khi nói chuyện ngoài đời của cậu hơi khác nhau, giống như diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp, sẽ thay đổi giọng nói theo tính cách nhân vật, nhưng giọng nói của nam chính trong《Đêm cuối cùng 》 rất giống với Chung Thận ngoài đời.
Anh đọc liên tục:
Tôi xin được / Chết trong đêm tối…..
Chết trong đêm tối…..
Rồi sáng mai / Người gặp……
Xin hãy chôn cất tôi…
Nếu bài thơ này là dành riêng để đọc cho anh nghe, chắc chắn là Chung Thận hận anh đến thấu xương. Cho dù cảm giác đó không phải là hận, thì cũng gần như hận.
Chung Thận biết anh không thích thơ, loại phong cách này càng không thích. Theo quan điểm của một số nhà hiền triết, thơ ca có tính ăn mòn, rất dễ khơi dậy cảm xúc cực đoan, điên cuồng trong lòng người, ngày càng xa rời lý trí. Hề Vi rất đồng ý, cũng đã từng nói với Chung Thận những lời tương tự, nhưng lúc đó Chung Thận rất nghiêm túc trả lời: “Em là diễn viên, lý trí để làm gì?”
– Người lý trí sẽ không đi lên cây cầu đó, ngay cả khi gặp tai nạn cũng sẽ không có cơ hội xảy ra.
Hề Vi không thể nghĩ thêm gì nữa, anh phát hiện ra mình đã lái xe đi qua bệnh viện, bất đắc dĩ phải quay đầu xe lại.
Phương Trữ đang đợi ở ngoài bệnh viện, nhìn thấy anh thì lập tức chạy đến, hạ giọng nói: “Người nhà cậu ấy đang ở bên trong, tâm trạng có vẻ không ổn định lắm…..”
Hề Vi không tiếp thu được lời nhắc nhở ẩn ý trong lời nói của anh ta, vừa bước vào cửa, mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện khiến lòng người như chùng xuống. Anh hỏi: “Lầu mấy?”
Phương Trữ vội vàng dẫn đường, vừa đi vừa nói: “Vì Chung tiên sinh vẫn chưa tỉnh lại, nên không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Có hai người cứu cậu ấy, nói là lúc đó đang câu cá ở dưới cầu, có trò chuyện với cậu ấy vài câu. Họ nhận ra cậu ấy là minh tinh, tiếc là không mang theo giấy bút, không thể xin chữ ký. Chung tiên sinh rất nhiệt tình viết chữ ký điện tử vào điện thoại, còn xin bọn họ một chai rượu…”
“Nhiệt tình”, từ này sao có thể liên quan đến Chung Thận?
“…Sau đó Chung tiên sinh nói, cậu ấy muốn lên cầu ngồi một lát, hóng gió, bảo bọn họ đừng quan tâm đến mình. Hai người kia tưởng là ám chỉ bọn họ đừng đi theo chụp ảnh, muốn có không gian riêng tư, nên cũng không để ý, vừa câu cá vừa chia sẻ với bạn bè người thân về trải nghiệm thần kỳ gặp gỡ minh tinh tối nay. Qua một lúc, ngẩng đầu lên thì phát hiện trên cầu không còn ai nữa…”
“…”
“…Bác sĩ nói nếu đưa đến trễ thêm vài phút nữa thì đúng là không còn kịp nữa.”
Phương Trữ vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Hề Vi, phát hiện ra Hề Vi dường như không nghe lọt tai lời nào.
Hai người ra khỏi thang máy, bước nhanh về phía phòng cấp cứu. Từ xa đã nhìn thấy Chung Niệm đang đứng ở hành lang, an ủi người mẹ đang âm thầm rơi lệ, bầu không khí thật ngột ngạt. Bố cô đứng đối diện, đang nghe Đường Dụ nói gì đó, hình như là những lời an ủi. Đèn đỏ trên cửa vẫn sáng, dòng chữ “Người không phận sự miễn vào” thật chói mắt.
Đường Dụ là người đầu tiên phát hiện ra Hề Vi đến, theo phản xạ đứng thẳng người, gọi: “Hề tổng.” Ba người nhà họ Chung đồng loạt ngẩng đầu lên, ba đôi mắt đồng thời nhìn về phía Hề Vi, cho dù là người chậm hiểu nhất cũng có thể cảm nhận được sự bài xích như dao găm bắn tới.
“Cậu đến đây làm gì? Cậu còn mặt mũi mà đến sao?!”
Bố Chung Thận vừa nhìn thấy Hề Vi thì liền kích động, lao đến như muốn động thủ. Phương Trữ phản ứng nhanh, lập tức chắn trước người Hề Vi, không cho ông ta mạo phạm.
Nhưng có thể cản người nhưng không cản được tiếng: “Nếu không phải tại cậu, Chung Thận sao lại thành ra thế này?! Cậu còn mặt mũi đến gặp nó! Cút đi! Tránh xa gia đình chúng tôi ra! – Nếu như nó có mệnh hệ gì tôi muốn cậu đền mạng!”
“…” Ánh mắt Hề Vi vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cửa phòng cấp cứu rốt cuộc cũng chuyển sang người bố Chung Thận, “Ông nói gì vậy?”
Dường như Ông ấy hận anh thấu xương, ông mất kiểm soát đẩy Phương Trữ ra, mắng một câu tục tĩu: “Giả vờ vô tội cái gì! Đều là do cậu ép nó làm những chuyện ghê tởm đó, ép nó đến phát điên!”
—- “Nó không muốn sống nữa! Tất cả đều là tại cậu! Sao cậu không chết đi! Người nên chết là cậu mới đúng! Lũ tư bản các người.…”
Cùng với tiếng nức nở của mẹ Chung Thận, Hề Vi khựng lại. Tiếng mắng chửi vô thức nhanh chóng bị bác sĩ ngăn lại, cửa phòng cấp cứu được đẩy ra, y tá liếc nhìn bọn họ, hỏi: “Ai là Hề Vi?”
Hết chương 16.
