Chương 30: Lên Men
Vừa lúc tin nhắn của Hề Vi gửi đi, đồ ăn mà Chung Thận đặt cho anh cũng đến.
Ngoài đầu bếp ở nhà ra, hiếm có ai hiểu khẩu vị của Hề Vi hơn Chung Thận. Đồ ăn được đặt từ một nhà hàng riêng gần đó, hai món, vừa mở hộp ra hơi nóng đã bốc lên nghi ngút, mùi thức ăn thơm phức, nhìn vô cùng hấp dẫn.
Hề Vi chụp một bức ảnh gửi cho Chung Thận, bên kia cũng vừa hay gửi tin nhắn trả lời, một chuỗi chữ dài.
Chung Thận: “Trong lòng bố mẹ em có thể không đồng ý lắm, nhưng chắc cũng sẽ không phản đối. Bây giờ bọn họ không can thiệp vào chuyện riêng tư của em, càng không giục em kết hôn. Thật ra em… Hề Vi, em không quan tâm có được người khác chúc phúc hay không, chỉ cần được ở bên anh là em đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi, suy nghĩ của người khác không quan trọng, em không thích kiểu ồn ào náo nhiệt. Nhưng nếu anh để tâm, em sẽ nghĩ cách giải quyết, như anh đã nói, chỉ cần chịu nói chuyện với nhau thì mối quan hệ có thể tốt đẹp lên.”
Đây là lý lẽ đơn giản không thể đơn giản hơn, Hề Vi cũng hiểu, nhưng vẫn hỏi: “Nếu bố mẹ em không thể nói chuyện được, nhất quyết không đồng ý, kiên trì kiểm soát hôn nhân của em, thậm chí còn ép em đoạn tuyệt quan hệ thì sao?”
Chung Thận: “…”
Câu hỏi của anh càng lúc càng kỳ quặc, Chung Thận đã phản ứng lại: “Không phải anh đang hỏi em, đúng chứ? Là anh đang nói về bản thân mình?”
Tin nhắn tiếp theo liền đến: “Anh đang muốn nhờ em giúp đỡ sao, Hề Vi? Nếu em là anh thì em sẽ làm thế nào?”
Nói là nhờ giúp đỡ thì không đến mức như vậy, nói là trao đổi thì hợp lý hơn. Hề Vi dùng việc không trả lời để thể hiện sự đồng tình của mình, anh mở hộp đựng đồ ăn ra ăn cơm.
Chung Thận hiểu anh đến một mức độ nào đó, dường như không nhận được hồi âm cũng có thể đoán được biểu cảm của anh lúc này, vậy nên cậu cũng tự mình nói: “Em không hiểu rõ gia đình anh lắm, bình thường anh không kể với em những chuyện đó.”
Ngụ ý là bây giờ anh hãy kể đi.
Hề Vi suy nghĩ một chút rồi nói: “Gia đình tôi không có gì đáng để tìm hiểu, nếu phải nói thì khi còn nhỏ, người tôi tiếp xúc nhiều nhất là bảo mẫu, tiếp theo là cô của tôi. Ông nội là người bận rộn nhất, một tháng ít nhất có hai mươi ngày không ở nhà; bố tôi cũng bận, bận rộn với doanh số, bận rộn với việc thể hiện bản thân, muốn có được lời khen của ông nội, nhưng ông cụ lại không coi trọng, keo kiệt khen ngợi bố; mẹ tôi cũng bận, bận rộn với các mối quan hệ xã giao, cả ngày không biết đang ở đâu. Sau này tôi lớn lên, cũng bắt đầu bận rộn, cho đến tận bây giờ.”
Chung Thận: “…”
Nếu Hề Vi dùng giọng điệu buồn bã để giãi bày, Chung Thận có thể thuận lý thành chương an ủi anh. Nhưng Hề Vi lại thờ ơ, nói một cách bình thản, ngược lại khiến người ta không biết nên tiếp lời như thế nào nữa.
So với những gia đình giàu có thường xuyên xuất hiện trên bản tin với những câu chuyện đầy kịch tính, nhà họ Hề quả thực quá bình thường. Nhưng bình thường bề ngoài không có nghĩa là mối quan hệ gia đình lành mạnh, trong lời kể của Hề Vi thiếu đi cảm giác ấm áp, dường như người thân trong gia đình ai cũng đều bận rộn với công việc của riêng mình, không ai quan tâm đến ai.
Chung Thận hỏi: “Hồi nhỏ anh thích bố hay mẹ hơn?”
“…” Câu hỏi rất khó hiểu, nhưng Hề Vi vẫn trả lời: “Cũng như nhau, mẹ tôi thì hơn một chút.”
Chung Thận: “Tại sao?”
Hề Vi: “Ông nội tôi bây giờ đã nghỉ hưu một nửa rồi, rảnh rỗi hơn. Nhưng trước đây nhà tôi chỉ có dịp lễ Tết mới sum họp, mọi người như đi họp vậy, ngồi nghiêm túc trước bàn ăn, có một tiết mục cố định: Bố tôi bị mắng. Dù bố có làm gì thì ông cụ cũng chê ông ấy bất tài, vừa mở miệng là kể lể hết những biểu hiện có phần kém cỏi của bố gần đây, tôi thì ngồi nghe, tuy lúc đó không hiểu, nhưng cũng cảm thấy hình tượng của bố không được cao lớn. Ngược lại, mẹ tôi thì không có gì sai.”
Hề Vi: “Cô của tôi cũng bị mắng, nhưng cô ấy rất khéo léo, nói năng khéo léo, làm dịu bầu không khí trên bàn ăn. Tôi cảm thấy ông nội tôi tuy miệng nói khó nghe, nhưng trong lòng rất thích cô ấy. Tôi cũng thích cô ấy, cô ấy rất thông minh.”
Những nội dung này đã thuộc về phạm trù tâm sự rồi. Nhưng giọng điệu của Hề Vi vẫn rất bình thản, không cho rằng mình đang tâm sự. Tuy nhiên, ngoài Chung Thận ra thì anh cũng chưa từng nói với ai khác.
Chung Thận hỏi: “Anh có cảm thấy ông nội thích anh không?”
Hề Vi do dự một chút: “Có lẽ vậy. Hôm đó em cũng nghe thấy rồi, ông ấy chê bố tôi và cô tôi bất tài, nhưng tôi lại giúp ông ấy nở mày nở mặt, tôi có thể đáp ứng được kỳ vọng sự nghiệp của ông ấy, ông ấy muốn giao Hoa Vận cho tôi.”
Chung Thận: “Không có chi tiết cụ thể nào sao?”
Hề Vi: “Chi tiết gì?”
Chung Thận: “Ừm… để em nghĩ xem.”
Chung Thận: “Anh ăn cơm trước đi? Đợi em một lát.”
Hôm nay Chung Thận ghi hình chương trình, không biết là đang nghỉ giải lao giữa giờ hay vừa mới ghi hình xong, hình như có việc bận. Hề Vi ăn xong bữa trưa mà cậu đặt, lướt qua tin nhắn của những người khác. Bỗng nhiên nhớ ra còn cấp dưới đang chờ anh trả lời, anh tìm tên người đó rồi nhắn lại một câu “Giúp tôi trì hoãn lại.” Kéo xuống dưới, lại thấy tin nhắn của mẹ anh gửi đến, một chuỗi dài, đều là những câu khuyên anh đừng cãi nhau với ông nội nữa.
Hề Vi hoàn toàn không muốn trả lời, lướt một hồi trên bảng tin bạn bè, cũng không có gì đáng để tâm.
Lúc này, Chung Thận đã quay lại.
“Bây giờ em đang lên xe rồi.” Chung Thận gửi một tin nhắn thoại, “Đi đến địa điểm tiếp theo quay một số cảnh, quay xong thì về nhà.” Giọng nói trầm ấm rõ ràng, nghe là biết để điện thoại rất gần, âm thanh nền là tiếng nói chuyện của Đường Dụ và tài xế.
Hề Vi trả lời một tiếng “Ừ”.
Tiếp tục chủ đề vừa rồi, Chung Thận chuyển sang gõ chữ, nhưng lại nói về chuyện nhà mình: “Hình như em chưa từng kể với anh, lý do em muốn làm diễn viên là có liên quan đến ông nội em.”
Chung Thận: “Ông ấy mất vào năm em học lớp 10, lúc còn sống là một người rất thích kịch, hồi nhỏ ngày nào em cũng nghe ông ấy kể chuyện, ông ấy dạy em bắt chước các nhân vật trong truyện, giống như chơi trò chơi gia đình vậy, có thể coi là hình thức biểu diễn sơ khai.”
Hề Vi: “Ông ấy rất yêu quý em.”
Chung Thận: “Ừ. Ông ấy có một trái tim trẻ thơ, giống như một ông lão tinh nghịch, khi biểu diễn thì kêu em cưỡi lên cổ ông ấy, em diễn đại hiệp, ông ấy diễn ngựa. Bố mẹ em đều chê ồn, nhưng ông rất vui. Ông ấy thích chơi với em, quan tâm em, mua cho em đủ loại đồ chơi thú vị, cũng sẽ tự tay làm đồ chơi tặng em… Sau khi ông ấy rời đi, em cảm thấy sẽ không còn ai đối xử tốt với em như vậy nữa.”
Hề Vi im lặng một lúc, tâm trạng phức tạp: “Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy trong nhà tôi chưa có ai đối xử tốt với tôi cả.”
“Em không có ý đó.” Chung Thận có hơi lúngúng, “Em đột nhiên nhớ lại chuyện cũ, vô tình nói nhiều thêm hai câu, lạc đề rồi.”
Hề Vi nói: “Không sao.”
Chung Thận: “Em cảm thấy chữ ‘Tốt’ trong mắt mỗi người đều có tiêu chuẩn khác nhau, ông nội anh tặng anh những thứ ông ấy thích, ông ấy cảm thấy đó là đối xử tốt với anh. Ông nội em cũng tặng em thứ ông ấy trân trọng nhất, ông ấy cũng cho rằng đó là đối xử tốt với em.”
Chung Thận: “Nếu bây giờ anh đi trách móc ông ấy, ‘Ông không tốt với cháu’, có lẽ ông ấy sẽ rất thất vọng, rất đau lòng.”
Hề Vi cười khẩy một tiếng: “Ông cụ nhà tôi tính tình cứng như đá, chưa bao giờ biết đau lòng.”
Chung Thận: “Người càng cứng rắn càng không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của mình, ví dụ như…”
Hề Vi: “Ví dụ như?”
Chung Thận: “Bây giờ có phải anh đang đau lòng không? Hề Vi?”
Hề Vi: “…”
Kéo lịch sử trò chuyện lên trên, bọn họ chưa từng nói chuyện lâu như vậy.
Đương nhiên Hề Vi không cho rằng mình đang đau lòng, nhưng nếu coi một loại tâm trạng phức tạp là buồn bực, mong muốn được giao tiếp, được an ủi là “Đau lòng”, dường như cũng không phải là không được.
Nhìn lại từ góc độ này, cuộc trò chuyện bình thản của bọn họ vừa rồi bỗng nhiên có chút gì đó khác thường, Hề Vi kéo lên trên xem, phát hiện Chung Thận từ câu “Anh đang muốn nhờ em giúp đỡ sao?”, đã bắt đầu cố ý dẫn dắt chủ đề an ủi anh rồi.
Có lẽ đau lòng cũng giống như thích, đều là một loại cảm xúc không phát hiện ra thì thôi, một khi đã phát hiện ra thì lại càng thêm khó chịu, giống như lớp vỏ bọc bên ngoài trái tim cứng như đá của anh bị nứt vỡ, lộ ra thứ bên trong mà ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy xa lạ.
Hề Vi im lặng một hồi lâu không trả lời, Chung Thận tưởng mình nói nhiều khiến anh giận, bỗng nhiên gửi đến một tấm hình động, là hình ảnh chú chó Alaska lúc nhỏ đang lăn lộn trên bãi cỏ, trên hình có dòng chữ: “Hề Vi Hề Vi! Anh đâu rồi?”
Hề Vi: “…”
Trợ lý giúp cậu ấy chỉnh sửa à? Trợ lý của cậu ta cũng thật là gan to.
Hề Vi vẫn không trả lời, tâm trạng phức tạp, không biết nên nói gì.
Chung Thận nói: “Em cảm thấy anh và ông nội anh không phải là không thể nói chuyện, lý do ông ấy cứng rắn như vậy là vì anh chưa cho ông ấy một lý do để ông ấy hiểu được. Tuy em hiểu anh, nhưng theo cách suy nghĩ của ông ấy, ông ấy không hiểu, khăng khăng cho rằng anh đang vô cớ gây sự, cho nên…”
Gửi xong đoạn này, phía trên giao diện trò chuyện hiển thị “Đối phương đang nhập liệu”, kéo dài mấy phút, Chung Thận xóa xóa sửa sửa, cuối cùng cũng gửi đến: “Anh cho ông ấy một lý do để hiểu, một lý do bình thường dễ hiểu, được không? Ví dụ như, anh đã có người mình thích rồi, anh rất yêu người đó, chia tay sẽ rất đau khổ. Ông nội anh chắc chắn sẽ không nhẫn tâm ép anh buông bỏ tình yêu của mình đâu.”
Chung Thận: “Anh thấy sao?”
Chung Thận: “Cho em một cơ hội, để em làm lý do của anh, được không?”
Hề Vi im lặng, Chung Thận lại nói: “Giả vờ cũng được, coi như em tốt bụng giúp anh một tay [Đáng thương]”
Hề Vi: “…”
Cậu cũng thật biết nghĩ, sau này không làm diễn viên nữa có thể chuyển nghề làm biên kịch.
Hề Vi có chút muốn cười, anh tốt bụng nhắc nhở: “Em quên hôm đó mình đã nói gì rồi sao? Đã đắc tội ông cụ rồi, ông ấy không so đo với em đã là rộng lượng lắm rồi, không thèm chấp nhặt với trẻ con. Em còn muốn bước chân vào nhà tôi sao?”
Chung Thận: “… Bây giờ em đi xin lỗi còn kịp không?”
Hề Vi không trả lời, cố ý bỏ qua câu hỏi trước đó của Chung Thận.
Không lâu sau, Chung Thận đến nơi bắt đầu quay hình, cũng không có thời gian để trò chuyện với anh nữa, cuộc trò chuyện này tất nhiên cũng kết thúc.
Hề Vi đặt điện thoại xuống, trở lại bên cửa sổ. Gió xuân tháng ba ấm áp dịu dàng, tâm trạng của anh không hiểu sao cũng tốt hơn một chút, không biết là do công lao của Chung Thận hay là của gió xuân nữa.
Anh nhớ lại một số chuyện cũ, đột nhiên hiểu ra “Chi tiết” mà Chung Thận nói là gì.
Năm đó, Hề Vận Thành bận rộn bay đi khắp nơi, rất ít khi về nhà. Có lần vừa về đến nhà, nhìn thấy anh đang chơi ở phòng khách dưới lầu, liền lập tức bế anh lên, cười hỏi: “Vi Vi hôm nay lại đọc sách gì vậy? Kể cho ông nghe xem nào.”
Anh không thích bị người lớn coi như trẻ con, nên liền mím chặt môi, giọng điệu nghiêm túc: “Đọc sách cao siêu lắm, ông không hiểu đâu.”
Hề Vận Thành lại cười: “Ồ, còn có thứ mà ông đây không hiểu nữa à?”
Hề Vi nhỏ bé bĩu môi, vùng vẫy muốn nhảy xuống khỏi người ông nội.
Đó là ký ức từ rất lâu rồi, sau này Hề Vi lớn lên, còn Hề Vận Thành cũng đã già, không còn bế anh lên được nữa, tất nhiên cũng không cần phải vùng vẫy nữa.
“…”
Mũi Hề Vi cay cay, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì điện thoại sau lưng bỗng nhiên vang lên.
—— Vừa rồi anh không nghe điện thoại của bố, ông ấy lại gọi đến.
Hai bố con ngày thường cũng không hay trò chuyện, giọng điệu đầu dây bên kia còn có chút bất mãn, vừa mở miệng đã hỏi: “Vừa rồi sao không nghe máy? Con đang ở đâu? Khi nào thì về?”
Hề Vi hắng giọng: “Có chuyện gì vậy bố?”
“Chu tiểu thư về nước rồi, tối nay đến nơi, con ra sân bay đón cô ấy nhé.”
Hề Vi: “…”
“Chu tiểu thư” là đối tượng kết hôn thương mại mà anh đã gặp một lần.
Hết chương 30.
