Chương 7: Đồng Hồ
Là cổ đông lớn nhất của tập đoàn, ông chủ Vương quả thực là người khéo ăn nói và giỏi giao tiếp.
Vừa đến biệt thự, ông ta đã bịa ra một câu chuyện, nói rằng nhìn thấy một đàn chim lạ xếp thành đội hình kỳ quái trong rừng, lời nói nửa thật nửa giả. Hình dáng của đàn chim lạ chính là hình ảnh mà bọn họ đã nhìn thấy bên ngoài trang viên.
Ông ta nói năng hùng hồn, quả nhiên thu hút sự chú ý của mọi người.
Chu Kỳ An nhân cơ hội đó, dùng nước xả phân chim màu trắng xám, rưới lên miếng cá, sau đó thản nhiên trở lại phòng khách, tham gia vào cuộc thảo luận của mọi người.
Lúc đang nói chuyện, đột nhiên Tuân Nhị đứng dậy, khi đó mọi người mới phát hiện phú ông Tuân đã đến.
Phú ông Tuân mỗi ngày đều xuống lầu ăn sáng vào một giờ cố định. Nhìn thấy một giỏ cá lớn mà Trần Giam bắt được, ông ta vui vẻ nói: “Tốt, tốt lắm…”
Ông ta liên tục nói mấy tiếng “Tốt”, Trần Giam nhận được thông báo độ hảo cảm của phú ông Tuân tăng lên, khóe miệng hắn ta hơi nhếch lên một chút.
Hai chị em nhà họ Hàn ít nhiều cũng được lợi, nhận được lời khen “Cũng được” từ phú ông Tuân, độ hảo cảm tăng lên hai điểm.
“Khả năng câu cá của cậu quá bình thường, nhưng cũng có chút kỹ xảo.” Cuối cùng, phú ông Tuân nhận xét về cậu sinh viên kia.
Vận may của cậu sinh viên khá tốt, đầu óc cũng rất linh hoạt, nhớ lại cảnh tượng bên ngoài trang viên tối hôm qua, liền tự chế tạo ra một chiếc ná cao su, nhân lúc chim bay đến kiếm ăn, liền nhắm bắn.
Ná cao su không bắn trúng hoàn toàn, nhưng con chim bị giật mình, con cá ngậm trong miệng cũng rơi xuống đất.
Cậu ta không kìm được mà phấn khích, nhỏ giọng nói: “Mình cũng nhận được thông báo độ hảo cảm tăng lên.”
Chỉ có ông chủ Vương là không thu hoạch được gì.
Sự căng thẳng và khó chịu bắt đầu đè nén trái tim ông ta, một người kinh doanh như ông ta hiểu rõ nhất đạo lý, đôi khi chỉ cần chậm nửa nhịp là sẽ thua hết.
Trong bữa ăn, phú ông Tuân không giả vờ gắp cá cho Hàn Lệ nữa. Là trụ cột gia đình, ông ta vẫn như thường lệ, là người đầu tiên động đũa, húp một ngụm, chất lỏng chảy thẳng vào cổ họng.
“Ặc.”
Suýt chút nữa thì phú ông Tuân đã nôn ra, sắc mặt như màu đất.
Ông ta xua tay, hất tờ giấy mà Tuân Nhị tốt bụng đưa tới, tức giận hỏi: “Cậu làm cái quái gì vậy?”
Trong trường hợp bình thường, nghe thấy câu này, Tuân Nhị sẽ gắp một miếng nếm thử, nhưng nhớ đến cảnh Chu Kỳ An trước bữa ăn hình như đã rửa tay rất kỹ, anh ta bỗng dừng động tác, rụt tay về, hỏi: “Sao vậy ạ?”
“Một mùi hôi thối!” Sắc mặt phú ông Tuân khó coi chẳng khác nào đĩa cá đó vậy.
Tuân Nhị lắc đầu: “Đều làm theo các bước như mọi khi, chỉ là hôm nay…”
Anh ta liếc nhìn Chu Kỳ An, nói: “Anh cả đã giúp con một tay, có lẽ là anh ấy còn chưa quen việc.”
Lời nói rất chân thành, nhưng lại thể hiện sự thờ ơ, không liên quan đến mình.
Chu Kỳ An còn diễn sâu hơn, giọng điệu đầy nghi hoặc: “Không thể nào có vấn đề được, tôi chỉ phụ trách làm sạch nội tạng, lúc đó cậu vẫn luôn nhìn mà.”
Ngụ ý là, nếu có vấn đề, ai cũng không thoát được.
Tuân Nhị không tiếp tục bám lấy cậu nữa.
Phú ông Tuân đứng dậy đi súc miệng.
Chu Kỳ An ân cần giúp Tuân Nhị dọn dẹp bàn ăn.
Ông chủ Vương đảo mắt, đi theo phú ông Tuân vào nhà vệ sinh.
Vài phút sau, phú ông Tuân bước ra khỏi nhà vệ sinh với vẻ mặt vẫn còn tức giận, thậm chí còn tăng lên rất nhiều.
“Cậu, cậu…” Chưa thấy người mà đã nghe thấy tiếng mắng chửi giận dữ.
Ông ta sải bước đi tới, cây gậy suýt chút nữa thì chọc vào mặt Chu Kỳ An: “Nói, tại sao lại bỏ phân chim vào thức ăn?”
Một câu nói thu hút sự chú ý của những người chơi khác.
Ông chủ Vương đứng bên cạnh, ban đầu còn hơi chột dạ, nhưng từ khi Tư tiên sinh đưa ra lựa chọn, ông ta đã chọn hy sinh bạn bè để bảo vệ bản thân, thì một cánh cửa nào đó trong lòng dường như đã mở ra, ác ý tuôn trào.
Ông ta phải sống.
Bản thân còn trẻ như vậy, tài sản hàng trăm tỷ, sao có thể chết một cách khó hiểu trong phó bản này được?
“Đúng vậy, tôi tận mắt nhìn thấy.” Ông chủ Vương ưỡn ngực nói: “Hơn nữa lúc nãy, những người chúng ta đều ở trong phòng khách nói chuyện, chỉ có cậu ta là có cơ hội đến gần nhà bếp.”
Những người chơi khác không phản bác.
Sắc mặt phú ông Tuân càng thêm u ám, ánh mắt nhìn Chu Kỳ An như muốn giết người.
Chu Kỳ An không hề nao núng: “Ai nói chỉ có mình tôi?”
Cậu nhớ lại, như chợt nhớ ra điều gì: “Lúc nấu ăn, quần áo tôi bị bẩn, nên lên lầu thay đồ.” Cậu nhìn Tuân Nhị: “Có lẽ lo tôi không tìm thấy quần áo, sau đó Tuân Nhị cũng lên lầu.”
Chu Kỳ An: “… Anh chắc chắn là phân chim chứ? Không phải là anh đã lén lút bỏ thêm gia vị vào đấy chứ? Tôi nhớ tối qua anh cũng không ăn tôm cá gì cả, hình như không thích lắm thì phải.”
“Cậu nói bậy, cậu…”
Vẻ mặt Chu Kỳ An nhìn phú ông Tuân hết sức chân thành: “Ba, ba nhìn con kỹ đi, con có thích hải sản không? Giống người sẽ làm bẩn thức ăn không?”
Phú ông Tuân trừng mắt, nhìn kỹ một lúc, lại càng nhìn càng thấy thuận mắt chàng trai mặc áo khoác (clone) xanh lá cây.
【 Sức mạnh mê hoặc của màu xanh lá cây đã phát huy tác dụng, đây là màu sắc yêu thích của phú ông Tuân, độ hảo cảm của ông ấy dành cho cậu là +15.】
Đương nhiên, tối hôm qua Chu Kỳ An ăn tôm một cách ngon lành cũng chứng minh cho việc cậu yêu thích hải sản.
Sắc mặt phú ông Tuân dịu đi: “Cậu nói đúng, cậu không giống như vậy.”
Ánh mắt sắc bén như dao lập tức hướng về phía ông chủ Vương.
Chu Kỳ An liếc nhìn Trần Giam một cái đầy ẩn ý.
Trần Giam bình tĩnh đứng ra kết thúc màn kịch này.
Anh ta nhìn ông chủ Vương, nói: “Là ông làm đúng không? Lúc tôi câu cá có nhìn thấy một bóng người khả nghi đi về phía này, nhưng lúc đó tôi bị cá cắn bị thương, không chắc chắn lắm, nhưng bây giờ nghĩ lại… chính là ông.”
Bậc thầy câu cá vừa mới tăng độ hảo cảm, lúc này tiếng nói có trọng lượng hơn một chút.
Trần Giam cũng muốn xem thử, thiếu đi một người tranh giành di sản, phó bản có thay đổi tích cực hay không.
Hàn Thiên Sinh thấy gió chuyển chiều thì liền hùa theo, nhìn ông chủ Vương với vẻ mặt đau lòng: “Đều là người một nhà, ông làm vậy là sao?”
Ông chủ Vương mặt mày tái mét, không hiểu tại sao hai người chơi cũ lại quay sang giúp Chu Kỳ An: “Mấy người nói bậy! Rõ ràng là do cậu ta…”
Đáng tiếc, phú ông Tuân căn bản không muốn nghe ông ta nói, ông ta đi đến bên cạnh Trần Giam, thân thiết nói: “Cậu vất vả rồi, còn bị thương vì bắt cá.”
Khóe miệng Trần Giam nở nụ cười.
Nụ cười của anh ta và khuôn mặt ủ rũ của ông chủ Vương tạo thành sự tương phản rõ rệt.
“Hóa ra là vừa ăn cắp vừa la làng.” Làn da nhăn nheo của phú ông Tuân giật giật dữ tợn, ông ta trừng mắt nhìn ông chủ Vương: “Cả đời này tôi ghét nhất là kẻ trộm cắp.”
【 Phú ông Tuân rất tức giận vì bị bạn “Lừa dối”.】
【 Phú ông Tuân đang tiếp tục tức giận.】
Hệ thống liên tục gửi đến hai thông báo, ông chủ Vương không thể nào kiểm soát được biểu cảm của mình nữa, cảm giác như đại nạn sắp ập đến.
Ban đầu chỉ muốn đi đường tắt, tố cáo để lấy lòng phú ông Tuân, không ngờ lại tự chuốc lấy phiền phức. Ông chủ Vương tức giận, không có chỗ trút giận, cuối cùng chạy về phòng.
Phú ông Tuân chống gậy gõ mạnh xuống sàn, đôi mắt híp lại nhìn theo bóng lưng ông chủ Vương, vẻ mặt u ám cũng lên lầu nghỉ ngơi.
Cậu sinh viên đứng bên cạnh Chu Kỳ An, nhỏ giọng nói: “Cậu cố ý dụ dỗ ông ta tố cáo, mượn cơ hội này loại bỏ đối thủ cạnh tranh di sản? Làm như vậy… làm như vậy là không đúng.”
Cậu ta có thể cảm nhận được, những lời nói của Chu Kỳ An trong rừng chứa đầy ẩn ý.
Một khi đã bắt đầu tự giết hại lẫn nhau, sau này sẽ ngày càng tồi tệ hơn.
Chu Kỳ An: “Tôi có dí dao vào cổ bắt ông ta tố cáo đâu? Không có tôi, giờ này cậu vẫn đang gặm cá sống đấy.”
Cậu liếc mắt sang bên cạnh, nhìn thấy trên mặt Hàn Lệ đang đứng đó có chút xanh tím bất thường, không biết có phải là do tối hôm qua ăn cá sống hay không.
Hàn Lệ mỉm cười với cậu: “Nhìn gì vậy?”
Chu Kỳ An nhếch mép: “Không có gì.”
Vẻ lạnh lùng ẩn chứa trong nụ cười đó khiến cậu sinh viên không khỏi lùi lại hai bước, bầu không khí trong phòng quá mức ngột ngạt, cậu ta đi ra ngoài hít thở một chút.
Tư tiên sinh xuất hiện sau lưng cậu sinh viên đang hoang mang: “Đừng ảo tưởng thay đổi người khác, giữ vững sơ tâm là được.”
Lời nói của nhân viên công tác mang theo uy quyền tự nhiên, cậu sinh viên nghiêm túc gật đầu.
Hàn Lệ nhìn thấy cảnh này thì nhướn mày.
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy nhân viên công tác quan tâm đến người chơi mới như vậy, cậu nói xem cậu sinh viên kia có gì đặc biệt nhỉ?”
“Không biết.” Cùng là người chơi mới, trên mặt Chu Kỳ An không hề có chút ghen tị nào.
Hàn Lệ nói thẳng: “Cái gì mà đừng quên sơ tâm, có lẽ bản thân Tư tiên sinh cũng không tin, chắc chắn là có ẩn tình gì đó.”
Chu Kỳ An chỉ cười cười, không mắc bẫy cô ta, ngược lại nhẹ nhàng nói bên tai cô ta: “Vẫn là vượt ải quan trọng hơn, lát nữa giúp tôi một việc…”
Hàn Lệ yên lặng nghe cậu nói, suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Tôi đi ngủ bù đây.” Chu Kỳ An chào hỏi mọi người, sau đó xoay người lên lầu.
Trong phòng, chiếc máy cassette cũ kỹ nằm im lặng trên bàn, mang theo vẻ an tường như của người chết. Ngón tay thon dài của Chu Kỳ An nhẹ nhàng vuốt ve nút bấm, một lúc sau, cậu cắm phích điện.
Kim giây trên tường đã đi hết vòng cuối cùng.
Trên bảng thời gian biểu, từ 9 giờ đến 9 giờ 30 phút là thời gian nghe nhạc, dựa theo việc tối hôm qua vừa lên giường ngủ một phút đã đụng phải ma, nửa tiếng đồng hồ này chắc chắn phải nghe đầy đủ. Chu Kỳ An vừa cắm điện, đang định bấm nút thì đột nhiên rụt tay lại.
Cậu lại nhìn đồng hồ treo tường, ánh mắt hơi dừng lại.
Một phút sau, Chu Kỳ An gõ cửa phòng ông chủ Vương.
Nhân vật có thể hô mưa gọi gió ở thành phố này trong thế giới thực, giờ đây trên người chỉ còn lại sợ hãi.
“Cậu đến để chế giễu tôi sao?” Ông chủ Vương gào thét để lấy dũng khí: “Tôi tố cáo thì đã sao? Có giỏi thì cậu giết tôi đi.”
Chu Kỳ An nghiêm túc giải thích: “Bây giờ vẫn chưa biết giết người trong trò chơi này có phạm pháp hay không.”
Ông chủ Vương nghẹn họng.
Cứ như thể nếu biết không phạm pháp thì sẽ đến đâm ông ta vậy.
Chu Kỳ An không xin phép, tự ý đi vào.
Ông chủ Vương thường xuyên rượu chè, sao có thể khỏe bằng thanh niên, không ngăn cản được, chớp mắt Chu Kỳ An đã vào trong phòng. Cậu không có động tác gì quá khích, liếc nhìn đồng hồ trên tường rồi định rời đi.
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?” Vốn đã rất căng thẳng, ông chủ Vương càng thêm lo lắng.
“Kiểm tra thời gian.” Mái tóc mái dài trước trán che khuất ánh mắt Chu Kỳ An, nhưng ông chủ Vương cảm nhận được giọng điệu của cậu đã lạnh lùng hơn: “Có người đã động vào đồng hồ trong phòng tôi.”
“Động vào nó làm gì?” Vừa dứt lời, ông chủ Vương đã nghĩ đến đáp án.
Ở đây, bất kỳ hành động nhỏ nào cũng là vì muốn hãm hại người khác.
Sắc mặt ông ta tái nhét: “Không phải tôi làm.”
“Tôi biết, ông không có đầu óc đó.” Trước khi rời đi, Chu Kỳ An liếc nhìn ông ta: “Nếu không, tại sao tôi lại đến chỗ ông để kiểm tra thời gian?”
Ông chủ Vương không đến nỗi gian xảo đến mức cố tình chỉnh sai cả đồng hồ trong phòng mình để đánh lạc hướng người khác.
Nói là kiểm tra thời gian, nhưng chính xác đến từng phút từng giây thì quá phiền phức, Chu Kỳ An điều chỉnh lại đồng hồ trực tiếp trước mặt ông ta.
Mãi cho đến khi Chu Kỳ An rời đi, ông chủ Vương mới phản ứng lại việc mình bị sỉ nhục, tức giận đá mạnh vào cửa: “… Mẹ kiếp!”
Có bảng thời gian biểu, vậy thì thời gian rất quan trọng. Trước đó khi kiểm tra phòng, Chu Kỳ An đã cố tình treo lệch đồng hồ, nhưng vừa rồi đồng hồ lại được treo ngay ngắn.
Chứng tỏ có người đã động vào nó.
“Người chơi làm, hay là ma?”
Nhất thời Chu Kỳ An cũng không thể xác định được, cậu chuyển sang nhìn bảng thời gian biểu, nội dung đầy đủ trên đó đã in sâu trong tâm trí.
【 7 giờ10 đến 7 giờ 20: Thức dậy mặc quần áo √】
【****】
【****】
【 9 giờ 00 đến 9 giờ 30: Nghe nhạc.】
【9 giờ 30 đến 10 giờ 30: Quỳ lạy thắp hương.】
【****】
【21 giờ 00 đến 7 giờ 10: Ngủ √】
So với hôm qua, bảng thời gian biểu lại xuất hiện một số thay đổi, phía sau mục thức dậy mặc quần áo và ngủ có thêm một dấu tích nhỏ, đại diện cho việc cậu đã hoàn thành.
“Vậy thì hai việc còn lại là bắt buộc phải làm.”
Tấm nệm bị xé rách đêm qua, sáng nay đã trở lại bình thường, hết sức kỳ lạ, Chu Kỳ An gõ nhẹ: “Thỏ con ngoan ngoãn, mở cửa ra nào.”
Nữ quỷ và tiểu quỷ: “…”
Chu Kỳ An: “Tôi quấy rầy các người như vậy mà các người còn không ra tay, xem ra chỉ cần không vi phạm bảng thời gian biểu, ban ngày tạm thời sẽ an toàn.”
Ngủ trên ghế sofa gỗ cứng quá khó chịu, cả đêm không ngủ ngon, Chu Kỳ An lại nằm lên giường.
Đồng hồ trong phòng cậu đã bị chỉnh nhanh hơn khoảng mười phút. Bây giờ thực tế còn khoảng tám phút nữa là đến chín giờ, Chu Kỳ An định chợp mắt một lúc, sau đó dậy nghe nhạc.
Lúc ngủ, Chu Kỳ An vén tóc mái vướng víu ra, khoảnh khắc lộ ra vầng trán, gương mặt khi ngủ của cậu trông thật sạch sẽ và xinh đẹp.
Nhưng mà, cái miệng nhỏ nhắn đó lại bất chợt mấp máy: “Đúng rồi, tôi nhát gan lắm, lỡ như tè dầm thì các người đừng trách tôi nhé.”
Tấm nệm rung lên, sát khí lạnh lẽo từ bên dưới bốc lên.
Chu Kỳ An không mở mắt.
Không có thị giác hỗ trợ, âm thanh xung quanh bắt đầu được khuếch đại vô hạn, kim đồng hồ trên tường mỗi lần di chuyển một ô, Chu Kỳ An đều có thể nghe thấy rõ ràng.
“Một, hai…”
Cậu lặng lẽ đếm giây, sắp đến chín giờ, cậu bật dậy khỏi giường.
Chiếc máy cassette cũ kỹ trông như bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu máu nhạt hơn so với trước. Phần tay cầm bị bong tróc sơn cũng được lấp đầy bởi màu đỏ máu, Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo tường, ngay trước khi kim đồng hồ điểm đúng giờ, cậu không chút do dự nhấn nút phát.
Chín giờ, đến giờ nghe nhạc.
Hết chương 7.
