Chương 15: Món Ngon
Chiếc giá cao lớn phía sau hắt bóng lên mặt Tuân Nhị.
“Tôi không thích trực tiếp bạo lực, nhưng hôm nay có thể phá lệ.”
Lúc này, ánh mắt anh ta trong veo lạ thường, giọng nói thoáng chốc như trùng khớp với đứa trẻ trong nhật ký.
Ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt, Chu Kỳ An đoán rằng hiện tại mình đang ở trong hầm rượu.
Bên cạnh là một thiết bị lớn được phủ vải trắng, Trần Giam đã từng đề cập đến nó khi vào đây lấy xẻng, cố gắng dụ bọn họ đến khám phá.
“Dãi lụa trắng.” Quan sát xung quanh, Chu Kỳ An cố gắng tập trung tinh thần.
Dải lụa trắng lặng lẽ xuất hiện.
Dường như Tuân Nhị cảm nhận được điều gì đó, Chu Kỳ An vội vàng ra lệnh cho Dãi lụa trắng ẩn nấp sau giá rượu ngay khi anh ta quay đầu lại.
“Anh tỉnh rồi.”
Nhiệt độ dưới lòng đất thấp, giọng nói của Tuân Nhị cũng lạnh lẽo trầm thấp.
Anh ta bước tới, đồng tử phóng to một cách bất thường: “Anh không nên ăn vụng.”
Chu Kỳ An liếc mắt, quả nhiên.
‘Avatar’ ban ngày thật sự là Tuân Nhị.
Môi cậu khẽ run: “Cậu… muốn thế nào?”
Những lời cầu xin của kẻ yếu đuối chỉ khơi dậy ham muốn hành hạ của kẻ biến thái.
Chu Kỳ An liền làm như vậy.
Mỗi một động tác, ánh mắt, thậm chí là cả hàng mi run rẩy của cậu đều toát lên vẻ yếu đuối và bất lực, đồng thời cũng tỏa ra lời mời gọi thầm lặng.
Tuân Nhị nhìn xuống người cậu, vẻ mặt lạnh lùng: “Anh trai yêu quý của tôi, anh phải trả giá cho cái tội tham ăn của mình.”
Ánh mắt kỳ quái như rắn độc lướt trên người Chu Kỳ An, cẩn thận đo đạc từng tấc da thịt, cuối cùng dừng lại ở vùng bụng.
Chu Kỳ An liếc thấy con dao mổ quen thuộc.
Mặc dù đã ba năm trôi qua, mỗi khi nhìn thấy thứ này, cậu như lại trở về bàn mổ năm đó.
Quá trình sai, nhưng kết thì quả đúng.
Mọi chuyện đã trở lại quỹ đạo mà cậu mong đợi.
Chu Kỳ An đã chuẩn bị tâm lý, không gì khác ngoài việc bị mổ bụng một lần nữa trong trạng thái tỉnh táo. Cậu không kích hoạt quy tắc tử vong, chỉ cần chờ Tuân Nhị gây ra tổn thương thực chất cho mình là có thể phản công.
Cố nhịn một chút là được, ba năm nay không phải đều như vậy sao?
Chu Kỳ An cụp mắt, đáy mắt lạnh lẽo, ngón tay buông thõng hai bên, giống như con cừu non chờ bị giết, bày ra bộ dạng yếu ớt nhất trước mặt đối phương.
Nhưng thực chất thì, cậu đã sẵn sàng tấn công.
Tay còn lại ở trong góc khuất tầm nhìn đang cầm 【 Bộ sạc】, đồng thời mở bảng điều khiển, chuẩn bị sẵn sàng sử dụng viên thuốc bổ huyết, hiện tại chỉ cần đợi sức lực hồi phục thêm một chút là được.
Dù sao thì đạo cụ cũng được điều khiển bằng ý thức, cho dù Tuân Nhị có gây mê cho cậu một lần nữa, cậu cũng có thể phản công.
Ngay khi Chu Kỳ An đã chuẩn bị đầy đủ theo một ý nghĩa nào đó, Tuân Nhị lại không trực tiếp cầm dao mổ.
Anh ta bình tĩnh quay người, lấy từ trong góc tủ ra một cái ống đen có đường kính khoảng một cm, ống khá dài, dài khoảng một mét.
Chỉ có thể nhìn thấy một phần, Chu Kỳ An lộ vẻ khó hiểu.
Muốn trói chặt mình trên bàn mổ sao?
Nhưng khi nhìn thấy đầu kia của cái ống, Chu Kỳ An lập tức hiểu ra.
Cậu không bị trói, cơ thể đau nhức bị tùy ý bày bố ở tư thế nằm nghiêng.
Giây tiếp theo, bàn tay to lớn mạnh mẽ tách miệng cậu ra, cái ống tròn được đưa vào. Cảm giác khó chịu truyền đến từ cổ họng khiến cậu phản xạ có điều kiện mà vùng vẫy, nhưng việc đặt ống vẫn tiếp tục. Chu Kỳ An lo lắng sẽ đánh rắn động cỏ, nên không lập tức ra tay.
Sau khi cái ống đen đi xuống được một đoạn, Tuân Nhị ngồi trước máy móc, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trong miệng đang bị nhét một cái ống, cổ họng hơi đau, hô hấp cũng không thoải mái. Vì miệng há to thành hình chữ ‘O’, khóe miệng Chu Kỳ An muốn giật giật cũng không được.
Nội… soi dạ dày?
Tên khốn này lại đang nội soi dạ dày cho mình?
Nhật ký có nhắc đến cha mẹ của Tuân Nhị là bác sĩ, lúc đó Chu Kỳ An chỉ tập trung vào bức tượng thần. Ai ngờ Tuân Nhị từ nhỏ đã được tiếp xúc, lại còn có kiến thức về mảng này.
Chẳng lẽ anh ta định sau khi xác định vị trí, sẽ phẫu thuật nội soi cho mình?
Theo như lời Trần Giam, nếu NPC cố ý giết người khi không kích hoạt quy tắc tử vong, sẽ bị trừng phạt.
Phẫu thuật nội soi có được tính là tổn thương thực chất nghiêm trọng hay không, thật sự rất khó nói, lỡ như mình thật sự có khối u nào đó trong dạ dày, Tuân Nhị thuận tay loại bỏ luôn, e rằng sẽ không bị trừng phạt.
“Thật phiền phức, thật muốn mổ bụng ra xem trực tiếp.” Trước thiết bị, Tuân Nhị lau lau mắt kính rồi đeo lại: “Nhưng tôi luôn cảm thấy, giết chết anh trực tiếp sẽ xảy ra chuyện không hay.”
Anh ta rất chắc chắn Chu Kỳ An không thể hấp thụ năng lượng, nói thật, viên ngọc không bị mắc kẹt trong thực quản của đối phương đã khiến anh ta rất ngạc nhiên.
Khả năng nuốt của trăn cũng chỉ đến vậy.
Chu Kỳ An không thể co giật khóe miệng, mí mắt giật giật.
NPC cũng có linh cảm sao?
Có chút kinh ngạc đó.
Nửa phút sau, vẻ bình tĩnh ung dung của Tuân Nhị đã không còn nữa, cho dù anh ta có lau kính bao nhiêu lần cũng không nhìn thấy thứ mình muốn tìm trên màn hình. Bình thường, viên ngọc sẽ tự động giữ lại trong cơ thể sinh vật, cũng không thể đi vào ruột, tại sao lại biến mất?
“Viên ngọc đâu?”
Viên ngọc to như vậy của anh ta đâu?
Cả ngày gần như không ăn gì, dạ dày trên màn hình ngay cả một hạt gạo cũng không có, chứ đừng nói gì đến viên ngọc.
Chu Kỳ An mặt không cảm xúc nghĩ, trong tim.
Bất ngờ không, kinh ngạc không?
Mông Tuân Nhị như bị đóng đinh trên ghế, không hề bước tới, miệng lẩm bẩm: “Không có, sao lại không có…”
Chu Kỳ An vẫn không nhúc nhích.
Đầu tiên là gây mê, sau đó là nội soi dạ dày. Một con quái vật có thể biến hình, sao lại giỏi y học đến vậy?
Cuối cùng Tuân Nhị cũng đứng dậy, anh ta đi lại gần như không phát ra tiếng động.
“Đồ của tôi đâu?”
Anh ta tùy ý lắc lắc cái ống, cảm giác buồn nôn khi nội soi lại ập đến.
“Ưm…”
Trên trán Chu Kỳ An lấm tấm mồ hôi lạnh, cảm giác này so với việc tỉnh táo trong quá trình phẫu thuật cũng không tính là gì.
Cậu bình tĩnh phán đoán, cùng lắm là tổn thương niêm mạc, thực quản hơi trầy xước, không tính là tổn thương thực chất nghiêm trọng.
Trò chơi sẽ không làm suy yếu NPC quá nhiều, ra tay thật sự thì khả năng thắng không lớn.
Cơ bắp bên mép cố gắng cử động, mặc dù Chu Kỳ An có thể tự tay rút ống. Nhưng vì muốn giả vờ tay chân vẫn bất lực, cậu không có quá nhiều hành động.
Những ngón tay thon dài mạnh mẽ nắm lấy đầu kia của cái ống, Tuân Nhị cúi người nhìn Chu Kỳ An, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể dùng sức khuấy động cái ống, hoặc là tiếp tục dùng sức ấn xuống.
Cái ống đã có xu hướng đi xuống.
Kính của Chu Kỳ An đã bị rơi trong nhà vệ sinh khi bị đưa xuống hầm rượu, tóc mái bị mồ hôi thấm ướt dính vào nhau, không còn kính và tóc mái che khuất, đôi mắt kia khôi phục lại vẻ sắc bén.
Cậu vô thức vùng vẫy, khiến cơ bắp hơi co giật.
Nhìn nhau vài giây, khóe miệng Tuân Nhị khẽ nhếch lên: “Suýt nữa đã quên mất, anh không nói được.”
Anh ta bị rút cái ống ra một cách thô bạo, Chu Kỳ An chỉ cảm thấy từ dạ dày đến cổ họng mình đều đau rát.
Cố nén cảm giác nóng rát khó chịu, sau khi hơi hồi phục, cậu cũng xé bỏ lớp mặt nạ người lương thiện, cố gắng nhếch mép.
Chu Kỳ An cười giễu cợt, câu đầu tiên sau khi mở miệng là: “Mổ bụng ra xem không phải là biết sao.”
Giọng điệu thản nhiên, như thể người bị mổ không phải là mình vậy.
Cậu nhướng mí mắt lên, nói: “Không dám sao?”
Không ai có thể chịu đựng được sự khiêu khích như vậy, huống chi là NPC vốn dĩ đã ẩn giấu ham muốn giết chóc trong xương tủy.
Tay Tuân Nhị không kìm được mà đặt lên đĩa đựng dao mổ, lưỡi dao lạnh lẽo chĩa thẳng về phía Chu Kỳ An. Tay anh ta dừng lại ở vị trí dưới cổ, dường như muốn rạch một đường từ chính giữa ngực đến bụng, đối xử với cậu theo cách giải phẫu tử thi.
Rầm!
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, trên lầu đột nhiên truyền đến tiếng đồ vật rơi vỡ, động tĩnh rất lớn, ngay cả trong hầm rượu cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Là phú ông Tuân.
Không biết ông ta đang nổi điên cái gì, trong lời nói còn nhắc đến Tuân Nhị, hình như đang tìm anh ta.
Ánh mắt Tuân Nhị dần dần khôi phục lại bình tĩnh.
Anh ta cúi đầu, không nhìn ra là đang suy nghĩ cái gì.
Một lát sau, Tuân Nhị tháo găng tay y tế ra, chậm rãi thu dọn máy móc y tế, máy móc cùng với cái ống đều cất hết vào trong góc.
Trong lúc đẩy máy móc, Chu Kỳ An đã được chứng kiến sức mạnh phi thường của đối phương.
Lúc này, Tuân Nhị hơi nghiêng đầu, để lộ đường nét khuôn mặt thanh tú: “Hy vọng khi mặt trời mọc vào ngày mai, vẫn có thể nhìn thấy sự dũng cảm này trên khuôn mặt của anh.”
Ngụ ý là, dường như ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Để lại một câu nói đầy ẩn ý như vậy rồi bóng dáng Tuân Nhị cũng biến mất khỏi hầm rượu.
Chỉ còn lại một mình Chu Kỳ An, cậu xoa xoa cổ họng, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra: “Thật đáng tiếc.”
Chỉ còn một chút nữa thôi.
Sau khi lên khỏi mặt đất, cảm giác choáng váng đầu óc vẫn quẩn quanh không dứt.
Chu Kỳ An thu hồi Dãi lụa trắng, không muốn ở lại nơi này thêm nữa, men theo bậc thang uốn lượn mò mẫm đi về phía trước.
Vừa ra ngoài hít thở không khí trên mặt đất, liền nghe thấy tiếng mắng chửi vọng xuống từ trên lầu.
Giọng phú ông Tuân khàn đặc, còn nghiêm trọng hơn cả Chu Kỳ An bị tổn thương dây thanh quản. Tuân Nhị bị gọi lên mắng chửi, trong lúc đó phú ông Tuân liên tục nhấn mạnh đến thời gian.
“Tượng thần đâu… sao vẫn chưa tìm thấy…”
“Tôi không muốn nghe cậu giải thích, trước nửa đêm nhất định phải tìm được.”
Được rồi.
Cả căn nhà này đều đang tìm đồ.
Lúc Chu Kỳ An lên đến tầng hai, tiếng mắng chửi càng thêm rõ ràng.
“Thời gian ngủ đông của tượng thần sẽ kết thúc vào lúc 0 giờ.” Chu Kỳ An lẩm bẩm, lê bước chân mệt mỏi, đẩy cửa phòng ra: “Hy vọng mẹ già không bớt lo nhà mình có thể…”
Âm thanh đột ngột dừng lại.
Cậu hơi lùi lại một bước, xác nhận mình không vào nhầm phòng.
Chỉ thấy giường đệm trong phòng đều được thay bằng màu đỏ rực, như ngọn lửa cuồn cuộn mang đến cảm giác mãnh liệt về thị giác.
Trên công tắc đèn, mấy con rắn dài được uốn thành hình chữ hỷ nằm đó. Khung cửa phía trên đầu, hai con rắn nhỏ nối đuôi nhau, tạo thành một cây cầu hình trái tim.
Tượng thần như một con búp bê vải bị vứt trên sàn nhà, phần bụng xuất hiện thêm một vết nứt dài, như thể có thứ gì đó kinh khủng sắp chui ra ngoài, nhưng miệng vết nứt lại bị vô số rắn nhỏ chặn lại.
“…..” Vừa nãy mẹ cũng đang chơi trò mổ xẻ trên lầu sao?
Chu Kỳ An cảm thấy mình như lạc vào hang ổ của rắn biển vui mừng.
Mẹ Chu đứng bên cạnh tượng thần, trên giường, chiếc chăn bông đỏ thật lớn phồng lên, bên trong không biết là thứ gì đang ngọ nguậy.
Nhìn thấy Chu Kỳ An, trên mặt bà lộ ra nụ cười hiền từ yêu thương: “Con trai bảo bối, mau nhìn xem, mẹ tìm cho con một đối tượng xem mắt này.”
Nói xong, bà giật chăn bông đỏ ra, động tác còn mạnh mẽ hơn cả lúc Tuân Nhị kiểm tra phòng ban ngày.
Dưới chăn bông đỏ, con nhện dị hình lộ ra nguyên hình.
Chu Kỳ An chỉ cảm thấy CPU của mình đã bị đốt cháy mất rồi, cậu ngây ngốc nhìn chằm chằm vào đối tượng xem mắt của mình!
Đầu tiên là đôi chân dài, tiếp theo là đôi mắt to.
So với những cái chân nhện dài ngoằng đầy gai nhọn đáng sợ kia, thì vô số con ngươi mọc khắp người nó mới thật sự là đáng sợ, cho dù là người không mắc chứng sợ hãi mật độ dày đặc, cũng khó có thể chấp nhận được. Nó bị mẹ Chu khống chế, miệng con nhện vì bị uy hiếp, theo bản năng không ngừng chảy ra nước bọt có độc.
Ga trải giường bị ăn mòn, tỏa ra mùi hôi thật khó ngửi.
Chu Kỳ An: “…”
Cái này còn khó chấp nhận hơn cả nội soi dạ dày.
Không giục Chu Kỳ An động phòng hoa chúc như thường lệ, mẹ Chu dùng chân đá bức tượng tà thần về phía trước.
Đương nhiên là bức tượng tà thần không thể lăn như quả bóng được, Mẹ Chu lại dùng chân đẩy thêm vài tấc.
Chu Kỳ An nhìn mà khóe miệng giật giật.
Mẹ Chu: “Mẹ lấy được một thứ từ bên trong đó, nhưng sắp tới nó sẽ tỉnh lại, mẹ trông vợ con cho, con mau đi trả lại đồ đi.”
Tốt lắm, xem ra vẫn còn sót lại chút lý trí.
Biết mình không đánh lại tượng thần sau khi nó ngủ đông xong tỉnh lại, nên muốn tống đi.
“Thứ mà mẹ nói sẽ không phải là.…”
Mẹ Chu vuốt ve bộ lông đang ngọ nguậy, chỉ vào con nhện nhiều mắt: “Chính là nó. ‘Hàng’ trong bụng tượng tà thần này còn nhiều lắm.”
Dường như đang ám chỉ trong tượng thần cất giấu vô số thứ bẩn thỉu.
Chu Kỳ An nhận ra điều gì đó, những tín đồ cầu nguyện với tượng thần, dù là người hay quái vật gì cuối cùng cũng đều sẽ bị hấp thụ.
Nhưng số phận của quái vật bị hấp thụ có vẻ tốt hơn một chút, ít nhất con nhện này vẫn còn sống.
Tượng tà thần rác rưởi, còn phân biệt đối xử chủng tộc nữa chứ.
Không bật đèn, nhưng màu đỏ xung quanh như phủ lên người Chu Kỳ An một tầng ánh sáng đỏ rực.
Cậu nhìn ‘Cô dâu’ trên giường, lời nói điên cuồng của mẹ già nhà mình cứ văng vẳng bên tai: “Thích không?”
Trước có sói sau có hổ, Chu Kỳ An lại nghĩ đến lời đe dọa đầy ẩn ý của Tuân Nhị, đoán chắc ngày mai còn có một cái hố lớn đang chờ mình.
Một lúc lâu sau, không biết cậu nghĩ đến điều gì, đột nhiên bật cười.
“Tôi thật là ngu ngốc mà.”
Tại sao lại muốn thông qua việc tự làm hại bản thân để trò chơi làm suy yếu NPC? Quả nhiên là làm công ăn lương lâu quá, ngay cả suy nghĩ cũng mang theo vài phần tự ngược.
Chu Kỳ An cúi đầu, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một vùng bóng tối: “Mẹ, ngày mai con sẽ mời mọi người ăn cỗ.”
Hết chương 15.
