Phó Bản 2: NGƯỜI LÀM CÔNG – Chương 30: Sếp

 

Chương 30: Sếp

 

Chu Kỳ An cố gắng kiềm nén cảm giác muốn chửi bậy, dồn sự chú ý của mình trở lại diễn đàn.

 

Đây là lần đầu tiên cậu đăng nhập vào diễn đàn Úy Lam, dù là giao diện cũ kỹ, nhưng xem cái gì cũng đều thấy mới mẻ. Hiện tại, các bài đăng trên trang chủ hầu như đều đang thảo luận về thánh khí, tiếp theo là lối vào phó bản.

 

“Đạo Mễ Dã Nhân Sơn, Nhân Ngư Chi Sâm… đây đều là những danh lam thắng cảnh của các quốc gia trên thế giới.”

 

Thiết lập lối vào giống như một trạm xe buýt, đang chờ người ta tự động đến.

 

Chu Kỳ An cẩn thận nhớ lại, xác định Tư tiên sinh không hề đề cập đến việc bao lâu thì vào phó bản một lần, nếu không vào thì sao?

 

Tìm kiếm theo từ khóa 【Lối vào】, có không ít bài đăng liên quan.

 

Một năm trước, còn có người chơi mới hỏi những câu hỏi liên quan, hầu hết các bình luận đều chế nhạo: Không vào cũng được, hehe.

 

May mắn thay, cuối cùng cũng nhìn thấy một người chơi tốt bụng giải đáp:

 

[ID115588237: Sau khi tiến hóa bắt đầu, nếu các cơ quan khác không thể tiến hóa trong một khoảng thời gian nhất định, chúng sẽ bị các cơ quan tiến hóa trước kéo cơ thể sụp đổ.]

 

Điều này tương đương với việc lái một chiếc máy kéo được sửa đổi trên đường cao tốc, sơ ý một chút là xe hỏng người chết.

 

Chu Kỳ An đang xem với vẻ thích thú thì ánh mắt đột nhiên chuyển sang chỗ khác.

 

Biểu tượng phong bì nhỏ ở góc trên bên phải có chấm đỏ nhấp nháy, nhấp vào thì thấy yêu cầu kết bạn từ ID lạ, là yêu cầu kết bạn được gửi từ phía Hàn Lệ.

 

Đồng thời được gửi đến, còn có một bản tóm tắt dài về nội dung cơ bản của trò chơi.

 

Đã có sách đáp án sẵn, Chu Kỳ An cũng lười lật từng bài đăng.

 

Câu đầu tiên của bảng tóm tắt đã khiến cậu trầm mặc.

 

【Nhân viên công tác của trò chơi có thể can thiệp vào loại hình phó bản mà người chơi tham gia trong phạm vi độ khó tương đương. 】

 

“…”

 

Chẳng phải là nói, tương lai còn có khả năng sẽ gặp lại Tư tiên sinh sao?

 

“May mà không nói cho tôi biết sớm.” Chu Kỳ An mím môi.

 

Tư tiên sinh muốn có được thánh khí, nhất định sẽ không bỏ qua cho mình, cho dù cậu có nể mặt cũng vô dụng.

 

Biết sớm thì đã chọc giận đối phương nhiều hơn một chút rồi.

 

Điều thú vị nhất trong bài đăng kinh nghiệm là một khu vực được liệt kê riêng biệt, được gọi là 【Bảng xếp hạng mười quái vật cấp truyền thuyết.】.

 

Dòng đầu tiên được đánh dấu bằng chữ in đậm màu đỏ, rất bắt mắt.

 

Lời khuyên: Khi bạn nhìn thấy bất kỳ yếu tố nào có thể liên quan đến quái vật cấp truyền thuyết, nên tiêu diệt tất cả người chơi còn lại ngay lập tức, biến nó thành phó bản đơn lẻ để giảm độ khó.

 

“Quả nhiên là đề nghị của Hàn Lệ.” Chu Kỳ An lắc đầu.

 

【Hạng mười: Hắc Sơn Dương

 

Năng lực: Gây ảo giác, khác với ảo giác thông thường, Hắc Sơn Dương có thể nhìn thấu dục vọng ẩn giấu trong lòng con người.

 

Cách phân biệt: Khi bạn gặp phải bài kiểm tra liên quan đến dục vọng trong lòng, hãy cẩn thận!

 

Tin đồn: Nghe nói có quan hệ họ hàng xa với Vị Dương, có địa vị rất cao trong số các nhân viên công tác.】

 

Vậy mà còn có cả tin đồn?

 

Hạng chín…

 

Chu Kỳ An vội vàng đi ngủ bù, liếc mắt nhìn qua, nhìn đến cuối cùng, đồng tử hơi co lại.

 

【Hạng hai: Thái Tuế

 

Mức độ nguy hiểm: ???

 

Năng lực: Không rõ, nổi tiếng là thần bí. Người chơi chưa bao giờ nhìn thấy, những lời đồn đại về Thái Tuế xuất phát từ những lời bàn tán của nhân viên công tác phó bản. Nghe nói Tư tiên sinh đã phạm Thái Tuế, bị tước bỏ mệnh cách Mão.

 

Những nhân viên công tác khác thuộc mệnh Mão đều được gọi là Mão tiên sinh, chỉ có nó là phải dùng cách gọi khác.】

 

“Thì ra là vậy.”

 

Chu Kỳ An cười trên nỗi đau của người khác, chẳng trách Tư tiên sinh lại thèm muốn thánh khí như vậy, chẳng lẽ là muốn mượn nó để trả thù Thái Tuế?

 

Mức độ nguy hiểm của Thái Tuế có thể còn cao hơn mức được liệt kê, bởi vì cho đến nay vẫn chưa ai nhìn thấy.

 

【Hạng nhất: Ác Mộng, còn gọi là Dạ Yểm

 

Mức độ nguy hiểm: ???

 

Năng lực: Từ xưa đến nay có vô số câu chuyện về nó, bóng đè chỉ là một trong số đó, Ác Mộng có thể chiếu vào giấc mơ, phạm vi ảnh hưởng chưa được xác định.

 

Cách phân biệt: Không có.

 

Nghe nói Ác Mộng có thể dễ dàng ảnh hưởng đến cả giấc mơ của quái vật, có thể biến ảo thành thật, trong phó bản, ngoại trừ quái vật, cỏ cây hoa lá mà bạn nhìn thấy, thậm chí một hòn đá cũng có thể là một trong những Yểm Thể do nó chiếu ra.

 

Tin đồn: Hiện tại không rõ tung tích.

 

Ý kiến ​​cá nhân, Ác Mộng có xác suất cực kỳ thấp đến thế giới thực.】

 

Dùng bốn chữ “Ý kiến ​​cá nhân” là bởi vì bất kỳ người chơi lâu năm nào nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy buồn cười.

 

Đúng là thế giới thực có lối vào phó bản, nhưng NPC không thể hoàn toàn đi qua đường hầm, vô số lần thực hành trong quá khứ đã chứng minh điều này. Ngay cả trường hợp đặc biệt như mẹ Chu, bản thân bà cũng là người của thế giới thực, chứ không phải quái vật trong phó bản.

 

Chu Kỳ An không khỏi nhìn Hàn Lệ bằng con mắt khác xưa, người phụ nữ này không có đạo đức quan niệm gì, cũng không tính là quá thông minh, nhưng ở một số việc, quả thực có cách nhìn hơn người.

 

Ít nhất cô ta rất rõ ràng một điều.

 

“Không có chuyện gì là tuyệt đối.”

 

Chu Kỳ An đặt điện thoại sang một bên, “Năng lực của Ác Mộng có lẽ có thể xóa nhòa ranh giới giữa hiện thực và phó bản.”

 

Kệ nó đi, một con gà mờ mới vào phó bản, cho dù có xui xẻo đến đâu cũng sẽ không trực tiếp đối mặt với loại Đại Boss này. Trò chơi như thế nào, độ khó đều có giới hạn.

 

Đêm khuya thanh vắng, sắc mặt Chu Kỳ An đột nhiên trở nên u ám.

 

Cậu bò dậy, cầm điện thoại lên lần nữa: “Quên chỉnh đồng hồ báo thức ngày thường rồi.”

 

…………

 

Lúc này thế giới thực là ban đêm, thế giới trò chơi còn sót lại chút ánh sáng cuối cùng của ban ngày. Còn điểm kết nối giữa hai thế giới là đường hầm, bên trong đường hầm không bao giờ có ngày đêm, vẫn mãi là màn sương mù dày đặc không thể xua tan và vô số xác chết lưu lại vĩnh viễn.

 

Một luồng hắc khí không hài hòa lẫn vào trong màn sương trắng xóa, lan rộng như khói thuốc, cuối cùng xuyên qua đến cuối đường hầm.

 

Nơi giao nhau giữa thế giới trò chơi và thế giới thực, tấm màn chắn vô hình gợn sóng nhẹ, sau đó lại khôi phục lại vẻ yên tĩnh như bình thường.

 

Hắc khí ngưng tụ thành một bóng người mơ hồ, lúc chuẩn bị tiếp tục tiến về phía trước thì phía sau truyền đến âm thanh gì đó, bóng đen dừng lại.

 

“Không ngờ thánh khí lại xuất hiện ở khu Yến Dương, đỡ phải tốn công rồi.” Vừa ra khỏi phó bản, người chơi còn chưa hoàn toàn bước vào thế giới thực đã cười híp mắt, nói: “Nhà ở ven hồ hưởng ánh trăng trước.”

 

Người bên cạnh có hình xăm trên cổ gật đầu: “Tao có cả vạn cách tìm ra thằng đó, sau đó…”

 

Hai người nhìn nhau, ánh mắt lộ ra nụ cười tàn nhẫn ăn ý.

 

Những người chơi khác xuống phó bản cùng bọn họ đều chuồn mất sau khi xuống xe, hiển nhiên là hai người bọn họ có tiếng xấu.

 

“Sau khi có được thánh khí…”

 

Lời còn chưa nói hết, nụ cười trên môi người có khuôn mặt trẻ con bỗng cứng đờ, cái đầu này mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc trẻ trung đó.

 

Đồng bọn của hắn ta trợn to hai mắt, cổ đột nhiên cảm thấy lạnh buốt, máu tươi tí tách rơi xuống đất, tụ thành một dòng suối máu kinh hoàng.

 

Hai người sống sờ sờ cứ thế bỏ mạng, trên bảng hiệu trong màn sương mù, nhiều thêm hai cái đầu bị xâu chuỗi lại với nhau.

 

Bóng đen không có suy nghĩ, không có biểu cảm, giống như một con rối bị điều khiển, nghe thấy thánh khí thì phản ứng theo bản năng, sau đó tiếp tục tiến về phía trước một cách máy móc.

 

Cuối cùng nó bay vào một căn phòng.

 

Trong căn phòng không lọt vào một tia nắng, trên bàn chất đầy sách.

 

Người đàn ông đang nằm úp sấp nghỉ ngơi khẽ mở mắt, đôi mắt màu xám tro lộ ra khí thế lạnh lùng sắc bén, không nhìn ra chút nhiệt độ nào của con người.

 

Hình như cảm nhận được trước mặt có thêm một cái bóng, hắn chậm rãi ngồi dậy, lộ ra khuôn mặt gần như hoàn mỹ, khép lòng bàn tay, dễ dàng hút lấy bóng đen.

 

“Kỳ An…” Không biết qua bao lâu, cổ họng người đàn ông khó khăn thốt ra hai chữ.

 

Trong lúc mơ hồ, ký ức xa xưa hơn hiện lên —

 

“Sức mạnh, ký ức, tất cả mọi thứ của tôi sẽ sớm bị nó lấy đi.” Chàng trai bình tĩnh đứng trước mặt, chậm rãi nói: “Khi em bước lên con đường này một lần nữa, anh phải làm theo giao kèo, đưa Trái Tim Ác Mộng của anh cho em.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cậu phải dựa vào một con đường khác, để trưởng thành với tốc độ nhanh nhất.

 

“… Điều này rất dễ dàng đối với anh.” Chàng trai tiến lại gần, mỉm cười nói: “Chỉ cần tạo ra một Yểm Thể trong phó bản 0814, sau đó để nó canh giữ trái tim này là được, em sẽ đến lấy.”

 

“Không được.” Người đàn ông thấp giọng nói: “Yểm Thể chỉ có ham muốn giết chóc, em sẽ chết.”

 

“Như vậy mới tốt, không khác gì những quái vật săn giết người chơi khác, như vậy là có thể che giấu hoàn toàn trò chơi rồi.” Chàng trai ngược lại rất vui vẻ: “Ừm, coi như báo đáp, tối nay em mời anh đi xem phim, xem bộ phim “Avatar” mới công chiếu đi.”

 

“Kỳ An.” Người đàn ông nhắm mắt lại, gọi tên cậu, lần đầu tiên trong giọng nói mang theo cảm giác mệt mỏi và và kháng cự.

 

Yểm Thể chỉ thừa hưởng một phần rất nhỏ trí tuệ và thực lực của bản thể, cho dù là như vậy, cũng không phải là thứ mà một người mới có thể chống lại.

 

Nhưng mà, đáp lại hắn chỉ có nụ cười dần biến mất và ánh mắt bình tĩnh của chàng trai.

 

Một tia nắng cố gắng xuyên qua khe hở chui vào phòng, người đàn ông lấy lại tinh thần từ trong ký ức, chậm rãi sờ lên vị trí trái tim mình.

 

Một lúc sau, hắn cất tiếng như giải thoát: “Ba năm rồi, cuối cùng em cũng lấy đi rồi sao?”

 

Trong ba năm qua, vô số lần hắn mơ thấy chàng trai mất đi ký ức và sức mạnh chết trong tay Yểm Thể dưới nhiều hình thức khác nhau.

 

Kỳ hạn ba năm đã đến……

 

Cảnh tượng trong cơn ác mộng đã không xảy ra.

 

Chàng trai vẫn mang dung mạo như xưa.

 

Yểm Thể bị đâm xuyên qua người.

 

……….

 

Sáng sớm hôm sau, bảy giờ rưỡi.

 

Sau khi vệ sinh cá nhân như một bóng ma, Chu Kỳ An lấy từ trong tủ ra một bộ tóc giả mới đội lên, thành thạo đeo kính dự phòng, kẹp cặp tài liệu, miệng ngậm một cái bánh bao đậu đỏ, chuẩn bị ra ngoài.

 

Cuộc sống sung túc, con người cũng trở nên bao dung hơn.

 

Từ khi có xe, Chu Kỳ An phát hiện mong muốn giục kết hôn của mẹ Chu có lẽ đã giảm bớt một phần trăm quý giá.

 

Mẹ cậu đã mười hai tiếng đồng hồ không nói câu “không kết hôn nữa thì con chết chắc”.

 

Nhưng tâm trạng tương đối tốt đẹp lại tụt xuống đáy cốc khi đến công ty.

 

Đồng nghiệp đang ngồi ăn sáng ở chỗ làm việc, nhìn thấy cậu thì trừng to hai mắt, nói một tràng “Trời ơi” rồi chạy đến: “Trời! Tao còn tưởng mày xảy ra chuyện rồi chứ? Sau khi chạy trốn khỏi hôn lễ rồi nghỉ việc không phép, dì không chịu báo mất tích.”

 

Chu Kỳ An liếc cậu ta một cái: “Mày đọc rap khá có năng khiếu đấy.” Nói xong thì liếc mắt nhìn về phía văn phòng, ánh mắt đầy ẩn ý.

 

“Sếp ra ngoài gặp khách hàng bàn chuyện làm ăn rồi, sáng nay không đến.”

 

Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, trở về chỗ làm việc gửi bản kế hoạch trước đó.

 

Vì bên kia là người thích bới lông tìm vết, trong điện thoại, người phụ trách không ngừng đưa ra những yêu cầu vô lý.

 

Đồng nghiệp bên cạnh đồng cảm, nói: “Bây giờ kiếm việc khó lắm, nhịn đi. Hôm nay phòng nhân sự mới tuyển một nhân viên thực tập, vì thiếu người nên bị điều đi làm việc vặt bên ngoài rồi.”

 

Sáu giờ chiều, đến giờ tan sở mà sếp vẫn chưa về, mọi người đều không dám rời đi, bao gồm cả Chu Kỳ An.

 

Sáu giờ hai mươi chín phút, cửa thang máy cuối cùng cũng từ từ mở ra.

 

Người đàn ông mặc vest, giày da bóng loáng bước ra, ông ta chải tóc vuốt ngược ra sau, khi đi bộ sẽ cố tình tạo ra tiếng động lớn, để thể hiện sự tồn tại của mình. Vì làn da trắng bệch hơi xanh xao, nhân viên trong công ty lén lút gọi ông ta là ma cà rồng hút máu, là tàn dư phong kiến ​​của thời đại cũ.

 

Một tay sếp giật giật chiếc cà vạt màu đỏ tươi sang trọng.

 

Đồng nghiệp nhỏ giọng nói với Chu Kỳ An: “Cổ của con thú bị siết kìa.”

 

Ánh mắt âm trầm đột nhiên quét về phía này.

 

Đồng nghiệp rùng mình, vội vàng giả vờ làm việc chăm chỉ. Chu Kỳ An cũng cúi đầu hết mức có thể, giảm bớt sự tồn tại của mình.

 

Ngay sau đó, giọng nói the thé vang lên từ trên đỉnh đầu:

 

“Chú rể, tuần trăng mật kết thúc nhanh vậy sao?”

 

Tất cả mọi người ở các vị trí làm việc đều im lặng, sợ tạo ra tiếng động nhỏ nào đó sẽ bị chú ý.

 

“Đến văn phòng của tôi.” Sếp vênh váo hùng hổ dẫn đầu, hành động vô cùng khí thế.

 

Chu Kỳ An im lặng đứng dậy.

 

Đồng nghiệp chắp tay: Đi thong thả.

 

Chu Kỳ An đi theo sếp đến văn phòng.

 

“Đóng cửa lại.” Đối phương ra lệnh.

 

Cửa còn chưa kịp đóng lại, một tập tài liệu đã bất ngờ đập tới, may mà Chu Kỳ An né nhanh, nếu không đã bị đập trúng rồi.

 

“Chuyện trò hề trong ngày cưới tạm thời không nói đến, nghỉ việc không phép hai ngày, cậu cho là tôi dễ bắt nạt lắm hả? Công ty không phải nơi làm từ thiện, muốn làm thì làm, không muốn làm thì cút!”

 

Cái lưỡi đỏ tươi không ngừng chuyển động trong khoang miệng, giống hệt con thằn lằn trong rừng nguyên sinh.

 

Mắng được một nửa, sếp đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cầm điện thoại bàn gọi ra ngoài: “Không phải nói hôm nay có nhân viên mới tới sao? Người đâu?”

 

Đầu bên kia rụt rè đáp: “Chạy vặt bên ngoài, chắc là thấy đến giờ tan sở nên về nhà luôn rồi.”

 

Sếp đập điện thoại xuống, tiếp tục mắng mỏ Chu Kỳ An.

 

Ông ta không ngừng phun nước bọt mắng chửi suốt hai mươi phút, trong lúc đó còn có thể vừa mắng cậu vừa mắng người khác: “Lâu như vậy còn chưa đến, cậu nhân viên mới này dẫm chết con kiến ​​trên đường sao?”

 

Chu Kỳ An hơi nhíu mày.

 

Mẹ ruột còn dành cho cậu chút tình cảm, còn cấp trên trực tiếp này thì… Cho dù bây giờ cơ thể đã trải qua quá trình tiến hóa nhất định, cảm giác áp bức đáng sợ đó vẫn chưa hề biến mất.

 

Dưới bộ vest đắt tiền kia, không biết là con quái vật gì đang sống.

 

Nhẫn nhịn đi.

 

Quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

 

Lúc đang nghĩ ngợi thì cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy ra, một chàng trai trẻ tuổi có khuôn mặt còn non nớt bước vào.

 

Chỉ trong nháy mắt chạm mặt, cả hai đều sững sờ.

 

Người vừa đến thậm chí còn tưởng mình đang mơ.

 

Dù sao tối hôm qua trong mơ toàn là hình ảnh chàng trai tóc xanh từ trong hồ bò lên, điều khiển thánh khí đâm xuyên qua bức tượng thần, giống như một vị thần mới cao cao tại thượng.

 

Chu Kỳ An cũng ngạc nhiên vì cậu sinh viên thánh mẫu này không phải vừa mới thi đậu đại học, phải đi học đại học à? Sao lại đến công ty thử việc rồi?

 

Chẳng lẽ là tranh thủ thời gian nghỉ để thực tập à? Xã hội này đã cuồng việc đến mức đó rồi sao.

 

Sự xuất hiện của cậu sinh viên rõ ràng là đã giúp Chu Kỳ An chia sẻ hỏa lực.

 

Sếp nhìn thấy cậu sinh viên thì đôi môi mỏng manh khẽ đóng khẽ mở càng nhanh hơn: “Thanh niên bây giờ lợi hại thật đấy, cậu xem có ai vừa đến giờ tan sở là bỏ đi ngay không?”

 

“Tôi hỏi cậu đấy? Đối mặt với cấp trên, đây là thái độ làm việc của cậu sao, hả? Không đủ nỗ lực, không biết ơn…”

 

Cậu sinh viên hoàn hồn, sải bước đến bàn làm việc của sếp, trực tiếp ném một xấp giấy trắng mực đen vừa in xong lên đó.

 

Sếp đang cười lạnh mắng xối xả, cầm lên xem xét kỹ lưỡng —

 

“Luật lao động”.

 

Vừa rồi lúc bị gọi về đã cố ý in ở tiệm photocopy, còn nóng hổi đây này.

 

Bầu không khí trong văn phòng trầm mặc thật đáng sợ.

 

Ai cũng biết quyền lợi của mình, nhưng người bảo vệ lại rất ít. Công ty lớn không bao giờ thiếu người, cậu không làm thì tự có người khác thay thế.

 

Cậu sinh viên không hề sợ hãi, lúc này cậu ta giống như một người khổng lồ, mở điện thoại chuẩn bị quay video, đồng thời nói: “Tôi có một tài khoản mạng, lúc rảnh rỗi sẽ chia sẻ kinh nghiệm học tập, tuyển tập các bài tập sai, còn tự mình viết tiểu thuyết, bây giờ có hơn một triệu người hâm mộ, fan hâm mộ thật đấy!”

 

“Nếu ông còn chiếm dụng thời gian tan sở của tôi, tôi sẽ vạch trần ông.”

 

Nói xong, quay đầu nhìn Chu Kỳ An, giọng nói có phần dè dặt, cậu ta không biết nên xưng hô như thế nào, bèn gọi một tiếng “Anh”.

 

“Anh, anh cũng đến đây để tuyên truyền “Luật lao động” à?”

 

Cậu sinh viên hoàn toàn không để ý, sếp đang ngồi bên bàn làm việc, ánh mắt lạnh lùng, nhìn kỹ trong con ngươi còn ẩn chứa cả những tia máu đỏ.

 

Chu Kỳ An: “…”

 

Đừng gọi tôi là anh, tôi không quen cậu.

 

Còn nữa, tôi mù luật.

 

Hết chương 30.

Phó Bản 2: NGƯỜI LÀM CÔNG – Chương 30: Sếp

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên