Chương 31: Phó Bản Tiếp Theo
Sắc mặt sếp tối sầm lại, nhiệt độ trong văn phòng bỗng chốc giảm mạnh. Cậu sinh viên ngây thơ nhìn lên điều hoà, tưởng đâu là do bật nhiệt độ quá thấp.
Chu Kỳ An đã nhắm sẵn cửa, chuẩn bị chuồn mất.
Đột nhiên, một cuộc gọi đến.
Sắc mặt sếp vẫn tối sầm như có thể nhỏ ra nước, nhưng khi nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia, ông ta lại khách sáo chào hỏi: “Chào Khâu lão… Hóa ra là người do ông giới thiệu, bảo sao nhìn khí chất bất phàm như vậy…”
Chu Kỳ An nhân cơ hội liếc nhìn sếp đầy ẩn ý, đối phương chỉ hờ hững phẩy tay, sau đó nhanh chóng kéo cậu sinh viên rời đi.
May mắn thay, chấp niệm của sếp chính là công việc. Bất cứ điều gì liên quan đến công việc, ông ta đều đặt lên hàng đầu.
Cậu sinh viên hoàn toàn không biết mình vừa đi một vòng ở ranh giới sinh tử, hào hứng bắt đầu nói về bản thân: “Còn mấy tháng nữa mới tốt nghiệp, một vị trưởng bối của em đã giới thiệu em đến đây thực tập trước.”
Sinh viên giỏi, có lượng fan hâm mộ, lại còn có chỗ dựa.
Với điều kiện như vậy, lại chạy ra ngoài làm việc, chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức sao?
Chu Kỳ An nhướn mày: “Thế giới sắp tận thế rồi, cậu còn chạy đến thực tập?”
“Lỡ đâu hai ba mươi năm nữa tận thế thì sao?”
Cậu sinh viên không cho rằng thế giới sẽ bị nhấn chìm chỉ trong chớp mắt.
Chu Kỳ An nhìn cậu ta một cái thật sâu, sau đó tiếp tục quay lại làm việc.
Cậu sinh viên nhìn thấy bảng tên trước mặt Chu Kỳ An, thì ra anh họ Chu, Kỳ An chỉ là tên.
Cậu ta lấy hết can đảm hỏi: “Anh Chu, em có thể hỏi anh một chuyện được không? Chỉ một chuyện thôi.”
Thấy Chu Kỳ An không nói gì, cậu ta coi như là anh đồng ý, bèn nhỏ giọng hỏi: “Vợ anh… cô ấy còn sống không?”
“Chết rồi.”
Cậu sinh viên sững sờ.
Chu Kỳ An: “Chết hai cái rồi.”
Cậu sinh viên hoàn toàn chết lặng.
Một lúc sau, cậu ta không nhịn được hỏi dồn: “Em không hiểu lắm, anh không phải là người vô tình, tại sao lúc đầu lại chọn hy sinh vợ…”
Chu Kỳ An bị làm phiền đến mức khó chịu, lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu ta một cái.
Cậu sinh viên rụt cổ lại: “Ý em là…”
Chu Kỳ An chỉ vào người đồng nghiệp đầu tiên đi dự đám cưới của mình: “Cậu đi hỏi anh ta xem, vợ tôi là cái gì?”
Ba phút sau, cậu sinh viên trở về với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Anh Chu… cưới một cái nồi cơm điện?
Đúng lúc này, giọng nói của Chu Kỳ An vang lên: “Nhớ gửi hai trăm tiền phúng viếng.”
“…….”
Gần 7 rưỡi tối, cửa văn phòng mới mở ra một lần nữa.
Sếp bước ra ngoài, tất cả mọi người đều đồng loạt cúi đầu làm việc chăm chỉ.
Ánh mắt sắc bén của sếp quét qua một lượt, sau đó ông ta tuyên bố với đám nhân viên đang run rẩy như cầy sấy: “Gần đây không có nhiều việc, ý của sếp lớn là, tranh thủ lúc rảnh rỗi, tháng này công ty sẽ tổ chức du lịch.”
Mọi người lập tức lộ ra vẻ mặt phấn khích.
Không phải đi làm, tuyệt vời ông mặt trời!
“Dự kiến sẽ khởi hành vào thứ Sáu.” Ánh mắt của sếp dừng lại ở trên người Chu Kỳ An, “Còn cậu, nghỉ việc hai ngày, tốt nhất là nhân dịp du lịch này tìm chút cảm hứng, hoàn thành mấy bản kế hoạch trong tay cho tôi. Nếu không…”
Ông ta cười lạnh hai tiếng, đáy mắt hiện lên một mảng thâm quầng đáng sợ.
Những nhân viên bình thường chỉ nhìn thấy vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt ông ta, còn Chu Kỳ An, người có đôi mắt đã được tiến hóa từ lâu, có thể nhìn thấy rõ ràng thần sắc thật sự của sếp, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
“Được rồi, mọi người về hết đi, có nhìn thấy các người làm ra kết quả gì đâu, đừng lãng phí điện của công ty.”
Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Chu, sợ ông ta làm gì chứ?” Cậu sinh viên nghiêm túc nói: “Chúng ta có 《Luật Lao động》mà.”
Cậu ta tuyệt đối sẽ không lợi dụng thân phận người chơi để làm những chuyện trái với lương tâm, nhưng đã có thực lực rồi, nhất định phải đi con đường ngay thẳng.
Trước tiên bắt đầu từ việc bảo vệ 《Luật Lao động》.
“… Nói lại lần nữa, đừng gọi tôi là anh.”
Không có đứa em nào lại đào hố chôn anh mình như cậu.
Chu Kỳ An nhịn không được lại liếc nhìn điện thoại, vẫn không có cuộc gọi nhỡ nào.
“Không bình thường.”
Thật sự là quá bất thường, người đàn ông kia sao có thể dung túng cho học sinh trốn học? Trước đây có mấy người trốn học… hình như cuối cùng người cũng bị trốn mất luôn.
Không để ý đến cậu sinh viên nữa, cậu kẹp cặp tài liệu xuống lầu, vừa chờ xe vừa chủ động gọi điện thoại.
Bên ngoài xe cộ nườm nượp, cần cẩu ở đằng xa vẫn đang xây dựng tòa nhà cao tầng, thế giới vận hành không ngừng nghỉ.
Thật khó có thể tưởng tượng, kỷ nguyên này sắp đi đến hồi kết.
“Alo.”
Điện thoại được kết nối.
Giọng nói từ đầu dây bên kia khàn khàn trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi, dường như vừa mới ngủ dậy.
Chu Kỳ An hoàn hồn, vội vàng nói: “Thưa thầy, tuần này công ty em tổ chức du lịch, em không đến lớp học ban đêm được ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó tỉnh táo hơn, nói: “Du lịch à…”
“Vâng.”
Tút tút tút—
Chưa kịp để Chu Kỳ An nói rõ, điện thoại đã cúp máy, chỉ còn lại tiếng tút tút.
Cậu không biết rốt cuộc mấy chữ cuối cùng mà đối phương nói muốn biểu đạt điều gì.
Đúng lúc xe buýt đến, Chu Kỳ An cũng lười gọi lại.
Về đến nhà, biết tin cậu đi du lịch cùng công ty, mẹ Chu hỏi han địa điểm.
Trong nhóm chat công việc đã gửi thông báo chi tiết, Chu Kỳ An đọc theo: “Qua nước Cống Kị, đầu tiên là đến thủ đô Mạn Thư, sau đó sẽ tham gia một số tour du lịch xung quanh đó.”
Cống Kị là nước láng giềng, việc đi lại rất thuận tiện.
Mẹ Chu giúp cậu tìm hộ chiếu: “Dẫn một cô con dâu ngoại quốc về cũng tốt, mấy hôm nay mẹ sẽ đi học tiếng Cống Kị…”
Bà vừa dịu dàng nhắc nhở cậu phải cất kỹ chứng minh nhân dân, vừa cười tủm tỉm nói: “Nhất định đừng để mẹ uổng phí tiền học ngoại ngữ đó.”
Chu Kỳ An sợ bà sẽ đi theo, bèn chuyển chủ đề, hỏi bà lúc trước làm thế nào mà tìm được trang viên Lương Dạ.
“Mẹ con tâm linh tương thông, con đi đâu, mẹ cũng có thể tìm thấy.”
Chu Kỳ An rùng mình một cái.
…….
Trước khi đi ngủ, diễn đàn thông báo có tin nhắn riêng mới.
Là do Hàn Lệ gửi.
【Vào mục giao dịch đi, tôi đã chuẩn bị đồ cho cậu rồi.】
Đây là lần đầu tiên Chu Kỳ An sử dụng chức năng giao dịch của diễn đàn, dưới sự hướng dẫn của Hàn Lệ, cậu nhanh chóng hoàn thành thao tác dành cho người mới. Cùng lúc đó, bảng điều khiển trong đầu vang lên một tiếng ‘tinh’:
【 Đá huỳnh thạch * 1, vui lòng kiểm tra rồi nhận.】
【 Đây là đạo cụ anh trai tôi nhận được trong một nhiệm vụ trước đây, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cậu.】
Hàn Lệ lại gửi thêm một tài liệu: 【Đây là thứ cậu nhờ tôi thu thập.】
Đối với tài liệu này, Chu Kỳ An rõ ràng thận trọng hơn rất nhiều, thậm chí còn cẩn thận hơn cả việc xem top mười quái vật hôm qua, sau khi đọc kỹ từng chữ một, cậu lên giường đi ngủ sớm.
Mặc dù không biết lần sau vào phó bản là khi nào, nhưng có một số việc, vẫn nên chuẩn bị sớm thì hơn.
Mấy ngày tiếp theo trôi qua khá suôn sẻ.
Thứ Sáu, chuyến du lịch cũng diễn ra thuận lợi, Chu Kỳ An cùng các đồng nghiệp khác lên máy bay đến Cống Kị.
Máy bay bay lên bầu trời cao vạn dặm, sáu tiếng sau, hạ cánh xuống sân bay Cống Kị đúng giờ.
Sau khi lấy hành lý, có người vui mừng nói: “Hai ngày nay thời tiết ở Cống Kị không tốt, máy bay thường xuyên bị hoãn, thậm chí còn quay đầu, may mà chuyến bay của chúng ta vẫn bay bình thường.”
Lúc này đã gần mười hai giờ đêm, xe buýt mà công ty đã liên hệ đang đợi sẵn ở bên ngoài sân bay, trực tiếp đưa mọi người đến thủ đô Mạn Thư.
Trên xe có hướng dẫn viên du lịch, nhiệt tình giới thiệu lịch sử của Cống Kị.
“Tiếp theo, chúng ta sắp đi qua đường hầm dài nhất Cống Kị, nghe nói lúc thi công, đã có công nhân mất tích trong đường hầm, xung quanh đường hầm này còn có rất nhiều câu chuyện kỳ bí…”
Ngồi máy bay cả ngày, Chu Kỳ An dựa đầu vào cửa sổ, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cậu không hề hay biết, từ đâu đó, một màn sương mù âm thầm tràn vào, ánh đèn trong đường hầm cũng không thể xuyên qua được chúng.
“Chuyện gì vậy?” Tầm nhìn của tài xế bị ảnh hưởng, bèn giảm tốc độ.
Bên ngoài mù mịt không nhìn rõ thứ gì, hướng dẫn viên du lịch cũng cảm thấy kỳ lạ, bèn ngồi xuống thắt dây an toàn. Các nhân viên trên xe, người thì nhàm chán chơi điện thoại, người thì ăn vặt, không ai nhận ra rằng, ở hàng ghế sau, hai nhân viên đã biến mất một cách kỳ lạ, giống như màn sương mù vô danh trong đường hầm vậy.
………..
Không biết đã qua bao lâu, Chu Kỳ An đang mơ màng ngủ, bỗng bị người bên cạnh lay tỉnh.
“Anh Chu, mau tỉnh dậy!” Giọng nói có chút bối rối.
Chu Kỳ An uể oải đáp: “Tới rồi à?”
Không ai trả lời cậu, Chu Kỳ An cảm thấy có gì đó không ổn, cậu mở mắt ra thì nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi cố gắng bình tĩnh của cậu sinh viên.
Đèn xe lúc này mờ hơn hẳn so với lúc trước, số lượng người trên xe cũng giảm đi một nửa, Chu Kỳ An ngồi ở vị trí gần lối đi, quay đầu nhìn sang. Trong ký ức của cậu, vị trí đó vốn dĩ là do một người đồng nghiệp quen biết ngồi, nhưng lúc này đã biến thành một người phụ nữ tóc đen dài thẳng tắp.
Như cảm nhận được có người đang nhìn mình, người phụ nữ tóc đen dài từ từ quay đầu lại. Suốt cả quá trình, chiếc cổ thon dài của cô ta không hề động đậy, đầu cô ta như được lắp một chiếc lò xo, phát ra tiếng kẽo kẹt khi xoay chuyển, trực tiếp xoay hẳn sang.
Không có mắt!
Chu Kỳ An giật mình, người mù thì không đáng sợ, đáng sợ là trên mặt người phụ nữ này hoàn toàn là hai hốc mắt đen ngòm, đừng nói là nhãn cầu, ngay cả mí mắt cũng không nhìn thấy.
Ánh sáng không tốt, sau khi nhìn rõ, cậu sinh viên thiếu chút nữa thì ngất xỉu.
Lúc này, Chu Kỳ An mỉm cười với người phụ nữ: “Xin chào.”
Người phụ nữ dường như có chút kinh ngạc, từ từ quay đầu lại.
Lúc này Chu Kỳ An mới lau đi giọt mồ hôi lạnh trên trán.
Người phụ nữ tóc đen dài áp tai vào cửa kính, bên ngoài một màu đen kịt, không biết đang nghe ngóng điều gì.
Chu Kỳ An tạm thời không để ý đến cô ta nữa, tầm nhìn của cậu không bị ảnh hưởng bởi ánh sáng, có thể xác định đây không phải là chiếc xe mà bọn họ đã đi ở sân bay.
Ghế ngồi được làm bằng sắt, cứng và khó chịu, nhưng thiết kế của chiếc xe lại rất độc đáo, những đường nét kim loại uyển chuyển hiện diện ở mọi ngóc ngách trong xe.
Cậu sinh viên bên cạnh không trực tiếp mở điện thoại, mà lấy ra một chiếc gương nhỏ, cẩn thận quan sát phía sau.
Trong xe khá tối, cậu ta lo lắng ánh sáng từ điện thoại sẽ quá nổi bật.
Thấy Chu Kỳ An đột nhiên đứng dậy, cậu sinh viên lập tức mất hết bình tĩnh, nắm chặt lấy cậu như chim non sợ hãi bám víu mẹ.
Đột nhiên xuất hiện ở một môi trường xa lạ, hai người đương nhiên tốt hơn một người rồi.
Chu Kỳ An: “Cậu quan sát hành khách, tôi đi xem tài xế thử.”
Hầu hết hành khách đều ngồi ở phía sau, bỗng nhiên Chu Kỳ An quay đầu lại, lặng lẽ đi theo cậu sinh viên đang ngồi ở hàng ghế thứ tư, cậu ta căng thẳng nói: “Anh Chu, em hơi sợ.”
Chu Kỳ An im lặng một lúc, hạ giọng nói: “Tôi vẫn không cho cậu gọi là anh, biết tại sao không?”
Cậu sinh viên nghĩ đến rất nhiều lời lẽ tự ti.
Chu Kỳ An lạnh lùng nói: “Cậu quá dễ dàng nảy sinh tâm lý ỷ lại, nếu thật sự gặp nguy hiểm, anh chị em gì cũng vô dụng.”
Trong lúc cậu sinh viên đang tự kiểm điểm bản thân, Chu Kỳ An tiếp tục nín thở đi về phía trước.
Vừa di chuyển, Chu Kỳ An vừa suy nghĩ về tình hình hiện tại.
Liệu có phải đã vào phó bản rồi không?
Nhưng lại không nghe thấy âm thanh thông báo của trò chơi, trong số các lối vào phó bản mới được công bố cũng không có Cống Kị.
Trong xe yên tĩnh đến lạ thường, cứ cách một khoảng thời gian, tiếng động cơ xe lại đột nhiên trở nên lớn hơn, cậu rón rén từng bước một, cuối cùng dừng lại ở hàng ghế thứ hai.
Trên xe không có gương chiếu hậu, Chu Kỳ An chỉ có thể nhìn bằng mắt thường.
Trên ghế lái, người tài xế có cặp sừng trâu to lớn và cổ kính, phần chóp sừng lộ ra một chút sắc bén, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn, chỉ cần nhìn thoáng qua là trong lòng lập tức hiện lên một ý nghĩ: Hỗn độn, tà ác.
Chu Kỳ An vừa mới gặp người đàn ông đầu trâu này cách đây không lâu, nó từng thay mặt Tư tiên sinh lái xe đưa bọn họ ra khỏi phó bản.
Cậu không biết trong game có tất cả bao nhiêu người đầu trâu, nhưng nhìn hoa văn trên sợi xích sắt ở thắt lưng, thì đây chính là người mà cậu đã gặp.
Người đầu trâu đột nhiên động đậy, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Chu Kỳ An.
Chu Kỳ An nín thở, chỉ cảm thấy sau lưng dường như cũng đồng thời có nhiều ánh mắt của quái vật đang nhìn mình chằm chằm, áp lực chưa từng có đột ngột ập đến.
Gặp mặt ba phần tình, đưa tay không đánh người mặt cười.
Chu Kỳ An cố gắng nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt lạnh lùng, cung kính cúi đầu chào: “Chào anh Ngưu.”
Bây giờ đã gần canh ba, còn gọi là canh Sửu, cho nên nhân viên công tác này hẳn là nên gọi là Sửu tiên sinh.
Nhưng cách gọi này đặt ở trong loài người thì không được tao nhã cho lắm, không biết nhân viên công tác có để ý hay không, thận trọng thì nên gọi là anh Ngưu cho thân thiện.
“Khuya rồi mà còn tăng ca, anh Ngưu vất vả rồi.”
Tiếng gọi ‘Anh’ kia thật là chân thành và nịnh nọt, khiến cậu sinh viên chết lặng tại chỗ.
Người đầu trâu vẫn tập trung lái xe, không để ý đến cậu.
Chu Kỳ An vẫn thích giao tiếp với Tư tiên sinh, người lúc nào cũng thích thể hiện, ít nhất là đối phương cũng tiết lộ ra một số thông tin. Ví dụ như mỗi khi nhắc đến phú ông Tuân, đôi mắt tham lam kia lại không hề che giấu.
“Anh Ngưu, hiện tại chúng ta đang chuẩn bị vào phó bản à?”
Giọng nói như bị bóng tối hấp thụ.
Chờ mãi không thấy hồi âm, Chu Kỳ An đang định quay về chỗ ngồi thì phía trước bỗng nhiên truyền đến một chữ.
“Ừ.”
Cùng với câu trả lời của người đầu trâu, chàng trai trên xe vốn đang nhắm mắt bỗng nhiên mở mắt, cùng lúc đó, cô gái đang nghe MP3 và cậu thiếu niên đang chơi gấp giấy cũng đồng loạt nhìn về phía trước.
Ban đầu còn tưởng là tên ngốc nào dám cả gan chạy đến bắt chuyện với nhân viên công tác, không ngờ người đầu trâu lại trả lời cậu ta.
Trong số tất cả các nhân viên công tác, chắc chắn người đầu trâu có thể xếp vào top 3 người khó gần nhất.
Chờ đến khi Chu Kỳ An quay trở lại chỗ ngồi, phát hiện người phụ nữ tóc đen dài bên cạnh đã biến mất.
Nhìn kỹ lại, không phải biến mất, mà là bị một cậu thiếu niên đang giẫm chân lên đầu.
Cậu thiếu niên giẫm lên đầu người phụ nữ tóc đen dài, sở hữu một gương mặt non nớt, làn da trắng trẻo, vẻ ngoài vừa ngạo mạn vừa tà ác. Điểm trừ duy nhất là chiều cao có phần khiêm tốn, nhưng khi cậu ta dùng con ma nữ làm bệ đỡ chân thì cũng chẳng ai dám để ý đến nữa.
Cậu thiếu niên nhìn Chu Kỳ An, còn chưa kịp lên tiếng, Chu Kỳ An đã liếc nhìn cậu sinh viên đi cùng.
Cậu sinh viên nhỏ giọng nói: “Tùy tiện giẫm chân lên đầu người khác, thật là bất lịch sự.”
Chu Kỳ An gật gật đầu, đúng là một cái loa phát ngôn hữu dụng.
Sắc mặt cậu thiếu niên chơi gấp giấy thay đổi, nụ cười trên môi biến mất.
“Ngu ngốc.” Cậu ta hừ lạnh một tiếng, quay trở lại chỗ ngồi, vốn dĩ thấy người đầu trâu đáp lại hai người này nên mới muốn đến tìm hiểu một chút, không ngờ bọn họ lại không biết điều như vậy.
Lại còn lên tiếng bênh vực cho quái vật.
Nhìn Chu Kỳ An bị mắng là ngu ngốc cũng không phản bác, cúi đầu như chim cút, cậu ta càng khẳng định phán đoán vừa rồi của mình.
Cười lạnh lùng một tiếng rồi quay về chỗ ngồi, cậu ta liếc mắt nhìn sang một người nào đó, trong ánh mắt hiện lên vẻ ngưng trọng. Ngoại trừ mấy tên ngốc ra, những người chơi lần này đều không phải dạng vừa.
Sau khi cậu ta rời đi, người phụ nữ tóc đen dài bị giẫm đạp liền chật vật bò từ dưới gầm ghế ra, cũng không chỉnh trang lại quần áo, lại yên lặng ngồi xuống chỗ cũ.
Xác định đã vào phó bản, Chu Kỳ An ngược lại bớt căng thẳng hơn.
Cậu sinh viên nhìn Chu Kỳ An, cảm thấy thật kỳ lạ.
Rõ ràng là ở phó bản trước, đối phương trời không sợ đất không sợ, lần này sao lại biết điều như vậy?
Chu Kỳ An bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Cậu sinh viên cũng chọn cách nghỉ ngơi, mặc dù trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng lý trí mách bảo cậu ta, hiện tại có thể ngủ được một chút nào hay chút đó.
Thời gian dành cho người chơi ngủ trong phó bản không nhiều.
Cậu ta dần dần hiểu được một chút về tính cách của Chu Kỳ An, mặc dù anh ta không hề có thiện cảm hay đồng tình với quái vật, nhưng cũng sẽ không chủ động khiêu khích.
Không ngủ được.
Cậu sinh viên không nhịn được mở mắt ra: “Anh Chu, hình như em vừa nhìn thấy người kia…”
“Tôi biết.”
Cậu thiếu niên chơi gấp giấy kia đâu phải kẻ ngốc, tự nhiên lại đi khiêu khích một con ma. Lúc rời đi, rõ ràng cậu ta đã lấy đi thứ gì đó từ người phụ nữ tóc đen dài.
Hiện tại có thể khẳng định trên xe này vừa có ma vừa có người chơi.
Chu Kỳ An hé mắt, liếc nhìn sang bên cạnh.
Cậu sinh viên giơ một ngón tay ra. Trong số những người mà bọn họ đã quan sát, có ba người trông giống người bình thường, hẳn là người chơi, bao gồm cả cậu thiếu niên chơi gấp giấy vừa rồi.
“Còn hai người nữa không chắc chắn lắm.”
Một người đội mũ lưỡi trai cúi gằm mặt, một người mặc áo hoodie đeo khẩu trang, ngay cả giới tính cũng khó phân biệt, càng đừng nói đến những thứ khác.
Như vậy cộng thêm bọn họ, ít nhất cũng có năm người chơi, thậm chí còn nhiều hơn.
“Anh Chu, vậy bây giờ chúng ta…”
“Chờ.”
“Hả?”
Chu Kỳ An ý vị thâm trường nói: “Ghế vẫn còn chỗ trống.”
Sắc mặt cậu sinh viên thay đổi.
Chu Kỳ An nhỏ giọng nói: “Phó bản nhiều người, hơn nữa đều là người chơi lâu năm.”
Nếu là người mới, chắc chắn đã sớm la hét ầm ĩ hoặc là căng thẳng bất an rồi.
Trong phó bản có số lượng người chơi như vậy, chắc chắn sẽ có người chết rất nhanh.
Nghe vậy, cậu sinh viên rùng mình một cái, chẳng lẽ bọn họ chính là kiểu người chơi bia đỡ đạn, để giảm bớt độ khó, sẽ chết ngay trong đêm đầu tiên?
Nể tình đồng nghiệp một thời, Chu Kỳ An nhắc nhở một câu: “Nhớ kỹ, người nhiều thì cố gắng giảm bớt sự tồn tại của bản thân.”
Đột nhiên, âm thanh máy móc lạnh lùng quen thuộc vang lên, những người chơi trên xe đồng loạt trở nên nghiêm túc hơn ——
【Phó bản: Tòa nhà Kim Tường.
Độ khó phó bản: Bốn sao.
Nhiệm vụ chính tuyến: Tòa nhà Kim Tường trên đường đang tuyển dụng! Những người lao động thất nghiệp ở các nơi đều háo hức nô nức đến đăng ký.
Là một nhân viên lao động bình thường, trong quá trình làm việc, bạn liên tục phát hiện ra những chuyện kỳ lạ. Hãy nhân lúc rảnh rỗi sau giờ làm việc, cố gắng giải mã bí ẩn của tòa nhà Kim Tường, giải quyết nguồn cơn tai họa, tiêu diệt ác quỷ.
Thời gian phó bản: Chưa rõ
Số lượng người chơi tham gia: 9+9 (Cửu cửu quy nhất)】
Phó bản cấp bốn sao à?!
Cậu sinh viên chỉ cảm thấy lạnh lẽo đến thấu xương, chỉ nghe thôi cũng đã thấy cấp độ khó này là một bài toán chết người rồi.
Ghế ngồi rung lên, bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng cười the thé như phát điên.
Cậu sinh viên càng thêm căng thẳng.
Cậu ta quay đầu sang, vẻ bình tĩnh trên gương mặt Chu Kỳ An đã biến mất hoàn toàn, giống như một chiếc mặt nạ đang dần vỡ vụn, lộ ra thần sắc thật sự bên dưới, thậm chí có phần vặn vẹo.
Trong nháy mắt, cậu sinh viên thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải mình đã bị thứ gì đó bám vào người hay không.
“Thì ra là phó bản đi làm công à.” Chu Kỳ An mỉm cười lẩm bẩm.
Không biết bây giờ là mấy giờ trong thế giới của phó bản, nhưng ít nhất cũng phải là một hoặc hai giờ sáng ở thế giới thực.
Ca đêm, làm công, nhân viên mới được điều động, công việc ngập đầu… Những từ ngữ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, oán khí tỏa ra từ lỗ chân lông khiến cho con ma nữ ngồi bên cạnh cũng phải liếc nhìn thêm một cái.
Cuối cùng, Chu Kỳ An chậm rãi đứng dậy.
Hành động đột ngột của cậu thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, tất cả đều cảnh giác nhìn cậu.
Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên chơi gấp giấy: “Phì.”
Tên nhóc thối tha, vậy mà dám mắng mình.
“…..”
…………
Cống Kị.
“Đúng vậy, dự án này bên chúng tôi cũng đang suy tính theo hướng đó…”
Sau khi hướng dẫn viên du lịch ngừng giới thiệu, sếp bắt đầu liên tục gọi điện thoại bàn công việc, các nhân viên khác trên xe bề ngoài rất bình tĩnh, nhưng thực chất màn hình điện thoại suýt chút nữa thì bị bọn họ chọc thủng, gửi lời hỏi thăm đến họ hàng hang hốc của vị sếp đáng kính.
Xuống xe, bên ngoài là một màn sương mù dày đặc, mọi người vội vàng đi về phía khách sạn.
Vị sếp đang gọi điện thoại bỗng nhiên nheo mắt, mỉm cười chào tạm biệt khách hàng xong, ông ta gọi một nhân viên đang đi ngang qua: “Hai người kia đâu?”
Người đồng nghiệp này có quan hệ khá tốt với Chu Kỳ An, ngẩn người ra một lúc.
Mãi cho đến khi sếp nhắc lại, anh ta nhìn xung quanh một lượt, mới phát hiện ra Chu Kỳ An và cậu sinh viên thực tập mới kia đã biến mất từ lúc nào.
Điều kỳ lạ là, trước đó anh ta vậy mà không hề chú ý đến, không chỉ có anh ta, mà hình như cả hướng dẫn viên du lịch cũng không phát hiện ra.
Người đồng nghiệp gãi gãi đầu: “Có thể bọn họ đi vệ sinh ở đâu đó rồi.”
Bộ vest cao cấp được may đo riêng như thể được khâu chặt lên người sếp, ngay cả khi đi du lịch cũng không ngoại lệ.
“Gần đây có không ít kẻ lén lút đến Cống Kị để thực hiện hành vi lừa đảo qua điện thoại,” Làn da sếp trắng bệch, đôi mắt lạnh lẽo đảo một vòng: “Chẳng lẽ bọn họ bị ai đó lừa gạt… lén lút đi làm thêm công việc thứ hai?”
Người đồng nghiệp không biết tại sao ông ta lại có suy nghĩ hoang đường như vậy: “Ơ… Sếp nói đùa gì vậy.”
Nhưng sếp lại như đã khẳng định điều gì, xoay người bước vào màn đêm mù mịt.
Lời lầm bầm lạnh lẽo theo gió truyền đến phía sau: “Du lịch cũng là thời gian do công ty bỏ tiền ra mua, tốt nhất là đừng để tôi phát hiện ra bọn họ đi kiếm thêm, nếu không…”
“Tôi sẽ ném bọn họ vào chảo dầu chiên giòn, bày ra trong bữa ăn của nhân viên công ty…”
Còn kẻ săn đầu người dám cướp người của ông ta, sẽ được bày biện trên bàn ăn của chính ông ta.
Hết chương 31.
