Chương 40: Nhân Viên Công Nhật Mới
Trở lại tiệm gạo Kim Ký quen thuộc, Chu Kỳ An cất tạm chiếc lọ tro cốt vào một góc khuất trong tủ, định bụng đợi đến khi kết thúc phó bản sẽ lấy ra.
Trời còn một lúc nữa mới sáng, Chu Kỳ An nhìn hai người phía sau nói: “Chúng ta thay nhau trực đêm đi.”
Với cường độ tiêu hao thể lực như tối nay, nếu không tranh thủ chợp mắt một lát, có khi chưa bị ma quỷ ăn thịt thì đã kiệt sức mà chết rồi.
Mục Thiên Bạch không có ý kiến, thản nhiên nói: “Để tôi trước.”
Chu Kỳ An lắc đầu: “Vừa hay tôi muốn dọn dẹp vệ sinh tiệm gạo một chút, để tôi trực trước.”
Cậu sinh viên đại học: “Hay là để em trực cho.”
Chu Kỳ An và Mục Thiên Bạch đồng thanh nói: “Được, vậy cậu trực đi.”
“……”
Chu Kỳ An rất tự nhiên nhét cây chổi vào tay cậu sinh viên đại học: “Bài học đầu tiên khi bước vào xã hội, đừng bao giờ khách sáo không cần thiết với đồng nghiệp của mình.”
Nhìn cậu dựa vào cây cột gần bình chữa cháy, cậu sinh viên đại học vội vàng nói: “Để em trực cũng được, nhưng anh nhất định phải bình tĩnh đấy.”
Xin đừng vì lười dọn dẹp vệ sinh mà phóng hỏa đốt nhà.
Mục Thiên Bạch nghe vậy thì nhìn Chu Kỳ An một cái thật sâu.
Chu Kỳ An: “……”
Tôi làm bao nhiêu chuyện như vậy, cuối cùng cậu chỉ nhớ mỗi chuyện tôi phóng hỏa thôi sao?
Sàn gạch lạnh lẽo, ngoài âm khí trong tòa nhà ra, gió đêm bên ngoài cũng len lỏi khắp nơi. Chu Kỳ An vô thức nhíu mày, nghiêng đầu sang hướng khác.
Gương mặt của cậu khi ngủ trông hết sức vô hại, hơi ngẩng đầu hít thở, làn da trắng nõn kết hợp với cặp kính gọng đen, làm toát lên vẻ ngây thơ như thời còn đi học.
Cậu sinh viên đại học lặng lẽ dọn dẹp vệ sinh.
Lúc cậu ta quay người đi đổ rác, Mục Thiên Bạch đột nhiên mở mắt, nhìn về phía sàn gạch.
Bóng đen đang di chuyển dọc theo những viên gạch cũ kỹ, nó lấy từ trong cửa hàng quần áo ra một chiếc áo khoác trùm lên người Chu Kỳ An, sau đó chỉ vào vị trí trái tim.
Mục Thiên Bạch hiểu rõ nguyên nhân khiến bóng đen bị thu hút.
Trong cơ thể người này không biết ẩn chứa thứ gì, kỳ lạ là nó còn thu hút hơn cả thánh khí.
Nhưng mà, ngủ say vô hại như vậy, có phải đang giăng bẫy câu cá không?
Không hiểu sao, Mục Thiên Bạch lại có cảm giác mình đã bị câu trúng rất nhiều lần rồi.
Cuối cùng, hắn dập tắt ý định ban đầu là giết người cướp của, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu sau khi Mục Thiên Bạch nhắm mắt, Chu Kỳ An khẽ dịch chuyển bàn tay, âm thầm sờ lên viên gạch mà bóng đen vừa lướt qua, vẻ mặt trầm ngâm.
Kỹ năng gì mà kỳ lạ vậy, có thể điều khiển bóng đen sao?
Chỉnh sửa tư thế một chút, lần này, cậu mới thực sự chìm vào giấc ngủ.
Thực ra, Chu Kỳ An cũng không phải hoàn toàn không sợ hãi như vẻ bề ngoài, sau khi ngủ, không biết cậu mơ thấy gì mà hô hấp dần trở nên dồn dập.
Trong mơ.
Chu Kỳ An đã thành công thoát khỏi phó bản, trở về thế giới bên ngoài được gần một tuần.
Sếp đứng trước mặt cậu, bộ dáng cao ngất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống cậu, chiếc cà vạt đỏ còn rực rỡ hơn cả máu thịt của bà lão da người.
“Bản kế hoạch đâu?”
“Tôi hỏi cậu, bản kế hoạch kêu cậu nộp trước khi kết thúc chuyến du lịch đâu?!”
Như thường lệ, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ của sếp hở ra vầng trán nhẵn nhụi, mỗi lời nói ra đều tỏa ra áp bức. Nhưng mà, khi Chu Kỳ An lắc đầu tỏ vẻ chưa hoàn thành, cơ thể của người đàn ông tinh anh này liền hóa thành biển máu ngay trước mắt, dòng máu đỏ tươi ào ạt đổ xuống.
“Đừng mà!” Chu Kỳ An bừng tỉnh.
Cả người cậu đầm đìa mồ hôi, cảm giác còn khó chịu hơn cả lúc bị từng nhát dao cắt vào da thịt lúc ở tiệm cắt tóc.
“A men…”
Cầu mong trong mơ đừng có sếp.
Đối diện, Mục Thiên Bạch bị đánh thức và cậu sinh viên đại học đang trực đêm trừng mắt nhìn Chu Kỳ An thành kính vẽ một chữ thập trước ngực: “…..”
Anh còn có tín ngưỡng nữa cơ à?
Dưới ánh mắt khó tả của hai người, Chu Kỳ An lẩm bẩm: “Giấc mơ và hiện thực đối lập nhau mà.”
Thầm niệm câu thần chú 10086 lần trong lòng, cậu ngẩng đầu nhìn Mục Thiên Bạch: “Manh mối đâu?”
Mục Thiên Bạch lấy 【Tấm ảnh cũ】ra.
Nhân lúc vừa tỉnh ngủ, tinh thần còn minh mẫn, Chu Kỳ An bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu manh mối.
Cậu không bao giờ để người khác làm việc không công, liền gọi cậu sinh viên đại học đang dọn dẹp vệ sinh lại cùng xem.
Đó là một bức ảnh cũ kỹ nhuốm màu thời gian. Màu đen trắng, trong ảnh có vài hàng người, già trẻ lớn bé đều có, tất cả đều nở nụ cười rạng rỡ.
Chu Kỳ An: “Lúc này nụ cười của bọn họ đều xuất phát từ đáy lòng.”
Cậu sinh viên đại học tò mò: “Sao anh biết được?”
Đầu ngón tay chỉ vào chữ “Tháo dỡ” to tướng trên bức tường ngôi làng phía sau, Chu Kỳ An nghiêm túc nói: “Giải tỏa, hạnh phúc.”
“…..”
Cậu sinh viên đại học rất muốn nói rằng hạnh phúc không liên quan gì đến tiền bạc, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Chu Kỳ An, lý trí đã mách bảo cậu ta im lặng.
Cô gái đứng giữa tết hai bím tóc, nụ cười ngọt ngào, trước ngực cài một bông hoa đỏ thắm, hai tay giơ cao một tờ giấy báo trúng tuyển đại học.
Một ngôi làng hẻo lánh, vừa được giải tỏa, lại còn có người thi đỗ đại học, vào thời buổi đó quả thực là hai chuyện vô cùng đáng mừng.
Ngoài ra, còn có một số gương mặt quen thuộc. Ví dụ như cô gái tóc đen dài lừa người ta đến phòng tập nhảy, cô ta đang đứng cạnh cô gái kia, có vẻ như quan hệ của hai người rất tốt.
Ánh mắt Chu Kỳ An dừng lại trên người hai bà lão dính liền cơ thể, trong ảnh rõ ràng là hai người, là chị em sinh đôi, không hề dính liền, sau này hai người giống như bị khâu sống lại với nhau.
“Đáng đời.” Vẻ mặt cậu không chút biểu cảm thầm nghĩ trong lòng.
Đối với những con quái vật muốn giết mình, Chu Kỳ An chưa bao giờ dành cho chúng chút thương xót nào.
Hành khách quái vật mọc sáu cánh tay trong ảnh cũng rất bình thường.
Mục Thiên Bạch chỉ vào người đàn ông trung niên đứng cạnh cô gái: “Kim Phú Nhân.”
Trong tay gã ta xuất hiện một tờ báo cũ, đây là thông tin manh mối mà bóng đen nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến.
Nhưng ngay khoảnh khắc lấy ra, Mục Thiên Bạch đột nhiên cảm thấy mình đã mắc bẫy. Nếu như hắn đoán không nhầm, tên trước mặt dường như cố tình thản nhiên đưa tấm ảnh cũ cho mình, nắm chắc với tính cách của hắn, nếu có manh mối thì cũng sẽ lấy ra.
Chu Kỳ An quả thực đã nghĩ như vậy.
Bản thân càng tỏ ra hào phóng, Mục Thiên Bạch sẽ càng dễ dàng đưa ra bằng chứng.
Kẻ mạnh thường có sở thích ra vẻ ta đây.
Một cái đầu xù xù không khách khí nhích lại gần, Mục Thiên Bạch rất ít khi ở gần người khác như vậy, hắn có chút mất tự nhiên, người cũng cứng ngắc.
Chu Kỳ An không hề hay biết, cúi đầu đọc dòng chữ trên báo:
【Kim Phú Nhân – Sự trỗi dậy và lụi tàn của đế chế thương mại.】
【Nắm chắc thời cơ của thời đại, Kim Phú Nhân đến từ thôn Kim Gia hẻo lánh đã thành công sáng lập công ty thực phẩm chức năng nổi tiếng đầu tiên trong nước…… Nhưng do nhiều năm chìm đắm trong cờ bạc và đầu tư bừa bãi, công ty đã thua lỗ nặng……】
【…… Ngay từ một năm trước, Kim Phú Nhân đã tuyên bố sẽ biến tòa nhà mới đầu tư xây dựng thành công trình mang tính biểu tượng của thành phố Y, bản thân ông ta sẽ đặt văn phòng trên tầng cao nhất để ngắm nhìn toàn cảnh thành phố. Hiện nay, Kim Phú Nhân đang chìm sâu trong nợ nần, liệu tòa cao ốc Kim Tường có được xây dựng thuận lợi hay không, lời tuyên bố hùng hồn năm xưa có thành hiện thực hay không, đã trở thành vấn đề được nhiều người trong ngành quan tâm.】
【Tờ báo này sẽ tiếp tục theo dõi và đưa tin.】
Cậu sinh viên đại học vô thức nói: “Tòa nhà này cuối cùng vẫn được xây dựng lên.”
“Đương nhiên, có tiền thì việc gì cũng dễ dàng.” Chu Kỳ An trầm ngâm: “Tôi đoán Kim Phú Nhân sẽ nói với những người đồng hương rằng, chỉ cần bọn họ chịu đầu tư, ngoài việc được hưởng lãi suất gấp đôi, còn được tặng cửa hàng miễn phí, cuối năm được chia lợi nhuận gì đó.”
Chỉ bằng vài lời nói, cậu đã đưa ra những suy đoán táo bạo nhưng hợp lý, như thể đang sống trong thời đại đó vậy.
“Tòa nhà Kim Tường gặp khó khăn trong việc huy động vốn, chắc chắn rất ít người muốn mua cửa hàng, không có ai kinh doanh thì dù có xây xong cũng vô ích. Những người dân làng này vừa có tiền vừa có người, vừa hay có thể lấp đầy khoảng trống đó.”
Nhìn vào bức ảnh, dân số thôn Kim Gia không nhiều, là một ngôi làng nhỏ, đất đai hạn chế, tiền đền bù giải tỏa chắc chắn không nhiều. Hơn nữa, quan niệm về lao động của người dân thời đó khác với bây giờ, rất ít người chịu ngồi không ăn bám.
Người dân lại không hiểu biết những điều này, chỉ cần đưa ra một số thuật ngữ tài chính là có thể dễ dàng lừa gạt họ.
Cậu sinh viên đại học thắc mắc: “Người dân sẽ tin sao?”
“Chắc chắn rồi.”
Kim Phú Nhân cũng đã từng giàu có. Sau khi trở về quê hương, nhìn thấy ông ta kiếm được nhiều tiền, những người dân này không có lý do gì để không tin.
Ánh mắt Chu Kỳ An trở nên sắc bén: “Nhất định phải lên tầng 18 xem thử.”
Tầng 18 là tầng cao nhất.
Trong bài phỏng vấn có đề cập đến việc Kim Phú Nhân muốn đặt văn phòng trên tầng cao nhất, nơi đó chắc chắn tồn tại manh mối cực kỳ quan trọng, thậm chí tên Kim Phú Nhân này có khi vẫn luôn ẩn náu trên tầng 18, nếu không thì con ma nữ sẽ không yêu cầu mình phá hủy lá bùa hộ mệnh làm gì.
Mục Thiên Bạch: “Ban ngày chúng ta hãy đi.”
Chu Kỳ An cất tấm ảnh, cũng đồng ý với ý kiến này.
Tầng 18, nghe thôi đã thấy không phải là con số may mắn gì, ban đêm biến cố quá nhiều.
Tiếp theo là đến lượt Mục Thiên Bạch trực đêm, Chu Kỳ An là ca cuối cùng.
Đếm thời gian trôi qua, nửa đêm Chu Kỳ An như con mèo bám chặt vào cửa sổ bị đóng kín bằng thanh gỗ, cho đến khi trời bên ngoài đã hơi sáng, cậu mới gọi hai người còn lại dậy.
Trong trung tâm thương mại không bật đèn, ban ngày vẫn âm u như cũ.
Mục Thiên Bạch mở mắt, đôi đồng tử nhạt màu như chứa đựng ác ý lạnh lùng bẩm sinh đối với vạn vật, ánh mắt giao nhau, Chu Kỳ An nhận ra anh ta đang nhìn về phía sau mình.
“Chuyện gì vậy?”
Giọng nói giận dữ vang lên trước cả tiếng bước chân vội vã, là ông chủ tiệm gạo.
Ngay từ lúc ở cửa thang máy, ông ta đã phát hiện ra thiếu mất mấy chiếc lọ, đôi mắt ti hí gần như muốn tóe lửa. Ông chủ tiệm gạo sải bước tiến đến, sắc mặt trắng bệch vì tức giận mà ửng đỏ: “Cậu…”
Ngay lúc ông ta định bóp cổ Chu Kỳ An, thì nhìn thấy bao tải gạo mở toang, bên trong chứa đầy gạo xương trắng muốt.
“Trao đổi một chút thôi.” Chu Kỳ An nói: “Mấy cái lọ đổi lấy gạo, vẫn rất có lời mà.”
Mọi mặt hàng đều phải chú trọng đến số lượng và chất lượng.
Những hạt gạo xương này là do con ma nữ đích thân đưa cho cậu, âm khí rất nặng, chất lượng vượt xa “gạo cũ” trước kia.
Chỉ trong vòng nửa phút ngắn ngủi, cảm xúc của ông chủ tiệm gạo đã trải qua đủ mọi cung bậc, sắc mặt thay đổi liên tục như chong chóng.
Ông ta không giải thích hay xin lỗi vì hành động khi nãy, chỉ khó chịu phẩy tay: “Thôi được rồi, hàng không có vấn đề gì là được, cậu có thể tan ca. Nhớ quay lại trước 5 giờ chiều để đổi ca.”
Dịch ra có nghĩa là thời gian tự do hoạt động.
Chu Kỳ An hơi duỗi người, liếc nhìn cậu sinh viên đại học, ra hiệu cho cậu ta đi theo.
Theo chỉ dẫn trên bảng hướng dẫn, căn tin nhân viên ở tầng 8.
Tối qua, cậu sinh viên đại học đã thử thay mấy bộ quần áo, nhưng chiếc váy trắng như được khâu chặt vào da thịt, không tài nào cởi ra được. Có mấy lần cậu ta ra sức giật mạnh, trong lại đau đớn tột cùng, cậu ta nghe thấy cả tiếng da thịt mình bị xé toạc, từ đó không dám manh động nữa.
Cậu ta ủ rũ đi theo Chu Kỳ An vào thang máy, bụng vẫn không ngừng kêu ùng ục.
“Xin… Xin lỗi, em đói quá.” Cậu sinh viên đại học ngượng ngùng nói: “Anh Chu, anh không đói sao?”
Mục Thiên Bạch: “Tối qua cậu ta ăn không ít đồ cúng rồi.”
“…”
Tầng 8 ban đầu là khu ẩm thực, sau này được tách riêng ra một khu vực để làm căng tin cho nhân viên.
Căn tin nằm ở vị trí trong cùng, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, nhìn qua lớp kính trong suốt có thể thấy đầu bếp đang nấu bánh bao.
Nhân thịt đỏ tươi khiến cậu sinh viên đại học suýt nữa thì nôn khan.
Chu Kỳ An bình tĩnh nói: “Hoảng sợ cái gì? Xác chết tôi đã đưa đi hỏa táng rồi, không có thịt người cho cậu ăn đâu.”
Đừng nói là thịt người, ngay cả thịt quái vật cũng không có.
Kỳ lạ thay, cậu sinh viên đại học lại cảm thấy được an ủi.
Ba người bọn họ ngồi chung một bàn, Mục Thiên Bạch đi lấy cơm, anh chàng đội mũ lưỡi trai bưng bát đi ngang qua từ phía sau, khi đi ngang qua Chu Kỳ An thì bước chân chợt khựng lại một chút.
Anh chàng đội mũ lưỡi trai hôm nay mặc thêm một chiếc áo khoác, dưới lớp áo khoác rộng thùng thình có thể thấy rõ cử động hơi cứng ngắc.
Bị thương rồi.
Chậc, tiếc thật, không chết, cô nàng mặc áo choàng đỏ ăn hại à? Trong tình huống đó mà không giết được đối phương.
Chu Kỳ An vẫn ngồi yên vị, giống như mọi chuyện tối qua không liên quan gì đến cậu cả.
Không lâu sau, Mục Thiên Bạch bưng khay thức ăn đến, Chu Kỳ An cho một chút giấm vào bát bánh bao, lúc ăn cậu hơi nhướng mắt, lặng lẽ quan sát hành động ngầm đấu đá nhau giữa cô nàng mặc áo choàng đỏ và anh chàng đội mũ lưỡi trai.
Cách đó không xa, chàng trai gấp giấy ngồi ủ rũ, quầng thâm ở mắt rất đậm, trông như thể đã bị rút kiệt sức lực vậy.
Những người chơi khác thì có người đang thì thầm to nhỏ, có người thì gục xuống bàn ngủ bù, so với lúc xuống xe hôm qua, rõ ràng là đã ít đi một số người.
Đối với phó bản cấp 4 sao, đây là mức độ tiêu hao bình thường, điều bất thường là, thông thường những “Vật tế” này thường là người chơi mới, mà lần này lại là cuộc thanh trừng nội bộ giữa những người chơi cũ.
Vừa ăn sáng vừa suy tính, Chu Kỳ An âm thầm suy nghĩ về kế hoạch khám phá tầng thượng sau đó của mình, lúc này, giọng nói máy móc lại đột nhiên vang lên —–
“Thông báo, cao ốc Kim Tường sắp chào đón một nhân viên công nhật mới.”
Tất cả mọi người đều dừng đũa, đây là thông báo chung, có nghĩa là sẽ có người chơi mới đến.
Những người chơi quen thuộc nhìn nhau, việc có người chơi mới gia nhập giữa chừng có hai khả năng, một là vì sự phát triển của cốt truyện, còn trường hợp phổ biến hơn là có người chơi hoặc người mới đủ điều kiện vô tình bước vào trước khi lối vào phó bản đóng lại.
Sau khi thánh vật xuất thế, mỗi ngày đều có thêm nhiều cổng vào trò mới được mở ra, không biết là kẻ xui xẻo nào đã bước vào đây.
Có người lắc đầu: “Cũng không biết là may mắn hay xui xẻo nữa, vậy mà không bị lạc trong bản đồ lớn.”
Cao ốc Kim Tường chỉ là một tọa độ, nhưng bản đồ trên tọa độ này ít nhất cũng phải rộng bằng một khu vực.
Thông thường, trừ khi có nhân viên hướng dẫn, nếu không sẽ không có bất kỳ âm thanh thông báo nào của trò chơi trước khi đến tòa nhà. Vì vậy, trong trường hợp bình thường, ngay cả những người chơi kỳ cựu vô tình bước vào phó bản cũng có khả năng rất cao là không tìm được địa điểm làm nhiệm vụ cho đến khi phó bản kết thúc.
“Thực lực không tồi, tôi xem ra có lẽ là người chơi có kinh nghiệm.” Chu Kỳ An nghe thấy một người khác nói.
Dù sao thì người bình thường thậm chí còn không thể đi đến bản đồ lớn, trong đường hầm có vô số quái vật, kết cục của việc đi lạc đa phần là bị cưỡng ép xóa sổ, trở thành một trong những thi thể sưng phồng từng nhìn thấy trong đường hầm.
Người chơi mới?
Không hiểu sao, trong lòng Chu Kỳ An bất giác dâng lên một dự cảm chẳng lành, cái bánh bao trong miệng bỗng chốc trở nên vô vị.
Hết chương 40.
