Chương 45: Bữa Tiệc Sinh Nhật Đẫm Máu

 

Chương 45: Bữa Tiệc Sinh Nhật Đẫm Máu

 

Đối mặt với lời giới thiệu lịch sự của Chu Kỳ An, Mục Thiên Bạch, kẻ từng cố gắng thu phí bảo kê, còn chưa kịp lên tiếng, thì cậu sinh viên đại học đã bị câu chuyện tro cốt dọa cho choáng váng, phải vịn lấy cây cột gần đó mới đứng vững được.

 

Cậu ta nhìn Chu Kỳ An với ánh mắt cầu cứu, không biết phải làm sao.

 

Chu Kỳ An thờ ơ: “Muốn làm gì thì làm.”

 

Dù sao cậu cũng phải tăng ca để hoàn thành kế hoạch.

 

Cậu sinh viên đại học theo bản năng buột miệng: “Bắt nhân viên tăng ca trong kỳ nghỉ tập thể là vi phạm pháp luật.”

 

“…” Chu Kỳ An không bình luận.

 

Cậu lặng lẽ lùi lại một bước.

 

Một mảnh da của một con quái vật không rõ loài nào từ trên người vị sếp lớn tuột xuống.

 

Cậu sinh viên đại học suýt chút nữa thì hét lên: “!!”

 

Chu Kỳ An thở dài, giọng nói nhỏ như sợi tóc: “Cậu nghĩ tại sao tôi lại phải làm việc như trâu ngựa trong công ty, còn không tìm cách thăng tiến?”

 

Lúc này, vị sếp đang chăm chú nhìn Mục Thiên Bạch, động tác lau ngón tay cũng chậm lại nửa nhịp.

 

Ông ta chú ý đến cái bóng của Mục Thiên Bạch, cảm thấy nó còn kích thích vị giác hơn bất kỳ con quái vật nào đó trong tòa nhà, đầu lưỡi đỏ tươi liếm mép, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hôi thúc muốn xé xác cả người lẫn bóng nuốt chửng.

 

Nghe giọng nói máy móc kỳ lạ kia, hiện tại ông ta đang ở trong trò chơi.

 

Trong cái lò mổ mang tên trò chơi này, giết người hẳn là không phạm pháp đâu nhỉ.

 

Chu Kỳ An rất giỏi quan sát sắc mặt, đặc biệt là với lãnh đạo, ngay lập tức cậu cảm nhận được sát ý lạnh lẽo.

 

Sau chút kinh ngạc ban đầu, cái bóng của Mục Thiên Bạch cũng trở nên kích động, như thể cảm nhận được nguồn dinh dưỡng tươi mới.

 

Sát ý bùng phát, Chu Kỳ An nuốt nước bọt, tiếp tục lời giới thiệu dang dở, ban nãy là giới thiệu thân phận của sếp và cậu sinh viên, bây giờ đến lượt giới thiệu Mục Thiên Bạch.

 

Cậu tiến lên một bước, trịnh trọng nói: “Mục Thiên Bạch, bạn trai tôi.”

 

Mục Thiên Bạch không biểu cảm, cái bóng của hắn từ từ uốn cong thành hình dấu hỏi chấm.

 

Linh hồn cậu sinh viên đại học vẫn chưa hoàn hồn, tạm thời không còn gì để kinh ngạc nữa.

 

Vị sếp lớn nhìn chằm chằm Chu Kỳ An, như muốn xác nhận lời cậu nói là thật hay giả.

 

Chu Kỳ An bình tĩnh, lông mày thoáng hiện ý cười dịu dàng, cậu biết rõ mối quan hệ này sẽ khiến đối phương liên tưởng đến điều gì.

 

Hiện tại hôn nhân đồng giới vẫn chưa được hợp pháp hóa, vốn dĩ có hy vọng được thông qua trong năm nay, nhưng vì từ đầu năm đến nay các nơi liên tục xảy ra sự cố bất ngờ, đề xuất này đã bị trì hoãn vô thời hạn.

 

Hôn nhân không được công nhận = không được pháp luật bảo vệ = không có tuần trăng mật.

 

Bạn trai = không mang thai = không có 15 ngày nghỉ phép chăm sóc.

 

Một chuỗi công thức hiện lên trong đầu vị sếp lớn, dần dần, ông ta ít bài xích Mục Thiên Bạch hơn, ít nhất cũng nhìn thấy giá trị để giữ mạng sống cho người này.

 

“Thôi được rồi.” Ông ta lẩm bẩm một mình, sau đó nói với Chu Kỳ An bằng giọng điệu ban ơn: “Cậu mau làm việc đi.”

 

Muốn chết thì cũng phải giao kế hoạch xong rồi chết.

 

Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, định nói gì đó thì bị một giọng nói cắt ngang.

 

Ông chủ tiệm gạo từ xa nhìn thấy mấy người đang trò chuyện, khuôn mặt u ám lộ rõ vẻ khó chịu. Sáng nay vô cùng không suôn sẻ, tiệm gạo thường ngày vắng khách nay lại có người đến mua gạo, khuyên thế nào cũng không chịu đi.

 

Ông chủ tiệm gạo trút hết lửa giận lên người cậu nhân viên mới, xắn tay áo đi tới chỉ huy Chu Kỳ An: “Tốt lắm, cho cậu đổi ca ban ngày không phải để cậu đứng đây tán gẫu. Mau đi thu dọn…”

 

Chữ “Gạo” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, ông ta bỗng cảm thấy bị một luồng âm khí lạnh lẽo bao trùm.

 

Ông ta nhìn khuôn mặt xa lạ của người đàn ông, hậm hực nói: “Tôi dạy dỗ nhân viên của tôi, anh có ý kiến gì không?”

 

“Tiệm gạo Kim Ký.”

 

Vị sếp lớn liếc nhìn tấm biển hiệu, tấm poster ở dưới lầu là vẽ cho cửa hàng này.

 

Chu Kỳ An vội vàng khúm núm: “Tôi bị ép buộc, tôi không làm việc, ông ta sẽ đánh tôi….”

 

Vừa nói vừa vén áo ra, để lộ vết thương sau lưng, áo sơ mi trắng loang lổ vết máu do vết thương hở gây ra.

 

Nhưng mà, vị sếp lại nhìn vào tay cậu trước, cánh tay không bị thương, không ảnh hưởng đến việc viết lách.

 

Giây tiếp theo, ông ta sải bước dài, tiến về phía ông chủ tiệm gạo đang cố gắng cướp nhân lực của mình.

 

“Anh là ai, anh… ưm…”

 

Cổ họng ông chủ tiệm gạo bị cà vạt siết chặt, vị sếp lớn giáng một cước, dường như tất cả tủy sống của ông ta đều bị đánh văng ra ngoài.

 

Chu Kỳ An không ngừng niệm “A Di Đà Phật”, sau đó dè dặt nói: “Cho tôi mượn giấy bút, tôi phải làm việc rồi.”

 

Không làm việc nữa, người bị đánh sẽ là cậu.

 

Ban ngày ở phòng vẽ không tiện lấy đồ, Mục Thiên Bạch đã từng dùng giấy vo viên truyền âm, chắc chắn có hai thứ này.

 

Mục Thiên Bạch phớt lờ tiếng la hét thảm thiết của ông chủ tiệm gạo, đối với vị sếp mà trong mắt hắn là thứ không phải người không phải quỷ cũng chẳng hứng thú, chỉ hỏi: “Tại sao vừa rồi lại ra mặt can ngăn?”

 

Để mặc hắn và tên sếp kia đánh nhau chí mạng, chẳng phải sẽ có lợi cho cậu sao.

 

Chu Kỳ An liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: “Có qua có lại mới toại lòng nhau.”

 

Hiện tại Mục Thiên Bạch cũng đâu có đắc tội gì cậu, cậu hại hắn làm gì?

 

Mục Thiên Bạch còn định mở miệng, Chu Kỳ An đã có chút không kiên nhẫn nói: “Sao anh lắm lời thế?”

 

Lần đầu tiên bị chê lắm lời, Mục Thiên Bạch nhìn chàng trai đang chuẩn bị tập trung làm việc, trong đôi đồng tử đỏ như máu lóe lên tia sáng sắc bén, cuối cùng thản nhiên nói: “Tôi còn chưa biết ‘Bạn trai’ của mình tên là gì.”

 

“Chu Kỳ An.” Chu Kỳ An không ngẩng đầu lên, “Cầu bình an.”

 

……….

 

Ông chủ tiệm gạo bị đánh đến thoi thóp, cố hết sức bò về phía cửa hàng, để lại những vệt máu đỏ tươi trên sàn nhà.

 

Chỉ cần ở trong tiệm, ông ta vẫn còn chút sức lực.

 

Bị rút cạn oán khí quanh năm, ông chủ tiệm gạo không đánh lại nổi lũ quái vật ở tầng 18, vừa bò vừa méo mó mũi cầu xin không khí.

 

Vị sếp lớn không tốn chút sức đuổi theo, vén áo sơ mi lên, bình tĩnh xử lý vết thương bị quái vật cào ở trên lầu. Rõ ràng ông ta cũng không phải là vô địch, con quái vật trên lầu cũng để lại chút thương tích.

 

Lúc này, cậu sinh viên đại học bước tới, ân cần giải thích về trò chơi, đặc biệt nhấn mạnh, là người chơi thì không được tự giết hại lẫn nhau.

 

Vị sếp lớn nghe xong vẫn thờ ơ, ông ta có thể mơ hồ cảm nhận được một số quy tắc áp đặt lên người mình.

 

Thắt cà vạt lại, vị sếp lớn hỏi thăm tiến độ nhiệm vụ hiện tại của bọn họ.

 

Phải nhanh chóng rời khỏi nơi quỷ quái này, nếu không khi phát hiện thiếu ba người, những nhân viên khác báo cảnh sát, việc giải quyết sẽ rất rắc rối.

 

Cậu sinh viên đại học thao thao bất tuyệt.

 

Vị sếp lớn ồ một tiếng, chỉ đáp lại một câu: “Vậy là giết chết nữ quỷ và chủ tòa nhà thì sẽ kết thúc, đúng không?”

 

Cậu sinh viên đại học: “…”

 

Vị sếp lớn cười lạnh, cái gọi là giết của ông ta đương nhiên không phải trực tiếp xông lên, ở đây đâu phải chỉ có một người chơi, không có lý do gì phải nỗ lực vì thành công của người khác.

 

Giống như suy nghĩ của Chu Kỳ An, đợi nữ quỷ và chủ tòa nhà đánh nhau một trận, những người chơi khác ra tay triệt tiêu, cuối cùng ông ta ra tay là được.

 

“Tôi đến nhà ăn, sếp có đi cùng không?” Chu Kỳ An đột nhiên lên tiếng, cậu hơi đói, nhưng lại nói: “Nhà ăn có bàn, tôi tiện viết lách.”

 

“Cậu đi trước đi.”

 

Không biết vì sao, vị sếp lớn lại không lập tức đi theo.

 

Tầng 8, nhà ăn.

 

Khi Chu Kỳ An đến, cậu ngạc nhiên phát hiện có rất nhiều người chơi đã có mặt.

 

Mọi người đều coi trọng ba bữa ăn trong ngày đến vậy sao?

 

Mục Thiên Bạch ngồi cách đó không xa, chừa đủ không gian cho cậu vẽ bản thảo, như hiểu được thắc mắc trong lòng Chu Kỳ An, hắn nói: “Thẻ thang máy trước khi vào phó bản ám chỉ thang máy sớm muộn gì cũng là một điểm thông tin, vừa rồi, dãy số tầng 8 đã chuyển sang màu đỏ như màu thịt.”

 

“Trước đó không phải sao?”

 

“Trước đó là màu đỏ hải đường.”

 

“…”

 

Bà nó, người bình thường ai lại đi chú ý đến cái này?

 

Sự thật chứng minh, thật sự có người chơi phát hiện ra, hơn nữa còn không ít, cậu thiếu niên gấp giấy cũng nằm trong số đó.

 

Đầu bếp nhà ăn trông gầy gò hơn rất nhiều, ông ta đang kéo mì trên thớt, sợi mì đỏ tươi được kéo dài và đều đặn giữa không trung.

 

Đầu bếp một mình bận rộn rất nhiều việc, kéo mì xong lại sang bên cạnh làm bánh kem, trên lớp kem trắng sữa được rắc thứ hạt gì đó không rõ, phần đế bánh trông cứng ngắc, dày và nặng, đầu bếp phải nhờ hai người chơi giúp bê ra mới bắt đầu bóp kem.

 

Trên sàn nhà có rất nhiều bột màu trắng, người chơi vào giúp đỡ suýt chút nữa thì trượt chân, vừa đứng vững, đột nhiên nhìn thấy vết máu rỉ ra từ trong phần đế bánh, sắc mặt liền biến đổi.

 

Chu Kỳ An vẫn luôn âm thầm quan sát đầu bếp, luôn cảm thấy có chút quen mắt.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cậu đứng dậy, chủ động tiến lại gần hơn.

 

Cách một khung cửa sổ, đầu bếp vẫn đang miệt mài làm phần đế bánh, động tác thô bạo, bột mì bay tứ tung.

 

Khi nhìn rõ dòng chữ trên bao tải bột mì, đồng tử Chu Kỳ An co rút lại: Bột xương xay nhuyễn Kim Đào Đào.

 

Số bột mì này, còn có cả túi bột năng nhỏ trên bàn, tất cả đều được làm từ tro cốt.

 

Cậu lập tức đoán ra thân phận của người đầu bếp mới.

 

… Là người mặc đồ bảo hộ, thảo nào trông có chút quen mắt.

 

Vậy người đầu bếp trước đó đã đi đâu?

 

Chu Kỳ An dời mắt sang phần đế bánh màu đỏ tươi khổng lồ mà người chơi vừa mới bê đi, cậu đã có đáp án. Cậu ngồi xuống, giả vờ như không nhìn thấy gì, bắt đầu viết bản thảo.

 

Kết quả còn chưa viết được mấy chữ, đầu bếp đã đi ra.

 

“Ngày mai là sinh nhật của cô gái tôi thầm mến.” Đầu bếp do người mặc đồ bảo hộ đóng giả lên tiếng âm trầm, cả nhà ăn chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn lại giọng nói của ông ta, “Trân trọng mời mọi người đến tham dự bữa tiệc sinh nhật vào lúc 0 giờ.”

 

Tất cả người chơi trong nhà ăn đều đồng loạt nhận được thông báo:

 

【 Nhiệm vụ đặc biệt: Bữa tiệc sinh nhật đẫm máu.

 

Nội dung nhiệm vụ: Có thiệp mời mới được tham gia bữa tiệc sinh nhật lúc 0 giờ, tất cả khách mời tham dự bữa tiệc cần phải mang theo quà, nếu quà của bạn không làm hài lòng chủ nhân bữa tiệc, cô ấy sẽ yêu cầu thứ khác. 】

 

Thông báo kết thúc, trên bàn mỗi người đều xuất hiện một tấm thiệp mời dát vàng.

 

Màu đỏ vốn là màu sắc nóng bỏng, nhưng giờ đây lại tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, đầu ngón tay Chu Kỳ An vừa chạm vào, cả sống lưng đã nổi lên một tầng da gà, rợn cả tóc gáy.

 

Cậu lướt qua, hiểu được.

 

Thiệp mời thực chất là một loại giấy tờ để phân chia phe phái, người chơi cũng có thể đưa nó cho chủ tòa nhà, như vậy nhất định sẽ đứng về phe đối lập với nữ quỷ.

 

Lựa chọn khác nhau, nhiệm vụ tiếp theo đương nhiên cũng sẽ khác nhau.

 

Phát thiệp mời xong, người mặc đồ bảo hộ tự tay bưng từng bát mì đến trước mặt người chơi.

 

Khi đi đến trước mặt Chu Kỳ An, không biết có phải vì trước đó nữ quỷ đã nói chuyện với Chu Kỳ An vài câu hay không, mà trong đôi mắt kia chứa đựng sự ghen tị nhàn nhạt, bát mì nóng hổi đặt trước mặt Chu Kỳ An đặc biệt nồng nặc mùi tanh.

 

Người mặc đồ bảo hộ nhìn chằm chằm Chu Kỳ An, dường như phải tận mắt chứng kiến cậu ăn hết mới chịu bỏ qua.

 

Chu Kỳ An đang cân nhắc xem có nên hất vào mặt đối phương hay không thì đột nhiên biến sắc.

 

Cậu cúi đầu tiếp tục viết, làm như không nghe thấy gì.

 

Cửa thang máy mở ra, vị sếp xuất hiện với một chiếc móng vuốt bị đứt lìa trên tay, thịt trên đó không nhiều, xương thì cực kỳ to.

 

Trước đó Chu Kỳ An chỉ liếc mắt nhìn qua, đã vô thức liên tưởng đến bàn tay to lớn đã sờ soạng mình đến nhoe nhoét máu thịt ở tầng 18.

 

Thuận tay lấy dao nĩa từ trong tủ đựng bát đĩa, vị sếp lớn tao nhã ngồi xuống. Sau đó dùng khăn giấy làm tạm một chiếc khăn ăn kiểu phương Tây quàng vào cổ, dưới ánh đèn màu cam đặc trưng của nhà ăn, ông ta bắt đầu ăn thịt quái vật một cách hết sức ưu nhã.

 

Chu Kỳ An âm thầm suy nghĩ.

 

Quái vật có thể nuốt chửng con người và đồng loại để tăng cường sức mạnh, nhưng ăn càng nhiều, liệu suy nghĩ có càng ngày càng giống quái vật hay không?

 

May mà “Mẹ già nhà mình” thích “lén lút vụng trộm” hơn, đối với việc đánh quái vật ăn thịt quái vật, dường như không mấy hứng thú.

 

Suy ra, chiếc bánh kem được làm từ xác chết và tro cốt của người mặc đồ bảo hộ cũng ẩn chứa năng lượng đáng sợ.

 

Bánh kem là để dâng lên cho nữ quỷ, coi như là tín hiệu cho sự thay đổi sắp xảy ra trong tòa nhà.

 

Vị sếp lớn vừa động dao nĩa, liếc mắt nhìn người mặc đồ bảo hộ đang đứng gần đó, “Ông có việc gì không?”

 

Có lẽ cảm thấy vị sếp lớn toàn thân tỏa ra sát khí khó chọc, người mặc đồ bảo hộ ánh mắt lóe lên, xoay người đi bưng bát mì tiếp theo.

 

Những người chơi khác trong nhà ăn đều âm thầm quan sát người chơi mới này, dựa vào ngôn ngữ cơ thể, có thể thấy ông ta quen biết Chu Kỳ An.

 

Nhưng cái móng vuốt quái vật kia là chuyện như thế nào vậy?

 

Chu Kỳ An liếc mắt nhìn chiếc bánh kem, trầm ngâm.

 

Ánh mắt sếp lớn nhìn cậu sắc như dao thái thịt: “Cậu lại ngẩn người ra đó làm gì?”

 

“Ồ, tôi đang suy nghĩ về nhiệm vụ trò chơi… … … để sớm…… …”

 

Sếp lớn lạnh lùng ngắt lời: “Có gì hay mà suy nghĩ? Ai mà chẳng biết não cậu trong khoản này chẳng bao giờ hoạt động, suốt ngày bị người ta đùa giỡn như kẻ ngốc.”

 

“Đến giờ vẫn chưa bị người ta hại chết cũng coi như là kỳ tích rồi……”

 

Năng lực công tác của Chu Kỳ An không tồi, nhưng ở công ty lại là một người tốt bụng dễ bị bắt nạt, có lần công lao bị bộ phận khác cướp mất cũng không lên tiếng, cuối cùng vẫn là ông ta vì không muốn đánh giá hiệu suất cuối năm của bộ phận bị hạ thấp, đã đứng ra dàn xếp ổn thỏa.

 

Nhà ăn nhỏ bé dành cho nhân viên, lần thứ hai chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

 

Chàng trai gấp giấy bị coi như kẻ ngốc nghẹn lời, cô gái áo choàng đỏ suýt chút nữa bị hại chết, im lặng băng bó lại vết thương lần thứ ba bị rách to ra.

 

Vài người chơi từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng vận chuyển xác chết bằng thang máy đều lộ vẻ mặt mờ mịt, nhất thời không thở nổi.

 

Mục Thiên Bạch, người cho rằng việc Chu Kỳ An sống sót đến giờ đã là kỳ tích, buông đũa: “. . . . . .”

 

Hoàn toàn không nuốt nổi miếng nào.

 

Cái bóng lần nữa uốn cong thành dấu hỏi chấm.

 

Ngay cả người mặc đồ bảo hộ vừa quay lưng đi cũng khựng lại, hắt văng vài giọt nước dùng.

 

Cậu sinh viên đại học cúi gằm mặt, thấy cổ sắp chui xuống đất đến nơi, Chu Kỳ An kéo cổ áo cậu ta lên: “Ăn cơm đi, cậu cúi đầu làm gì vậy?”

 

“Không có gì, anh Chu, em chỉ là…… là……” Cậu sinh viên đại học đỏ mặt tía tai, tai như sắp bốc cháy, “Em chỉ là thấy hơi xấu hổ thay anh.”

 

“. . . . . .”

 

Im lặng vài giây, Chu Kỳ An lạnh lùng nói: “Cậu còn chưa diễn đủ vai thế thân sao?”

 

Cậu sinh viên đại học theo bản năng sờ lên mái tóc dài ngang hông giống hệt tóc giả, nhớ đến bản thân vẫn đang trong ‘Thời kỳ hấp hối’, lập tức ỉu xìu như quả cà bị sương giá.

 

Món mì này không giống với món bánh bao sáng nay, sợi mì có thể được làm từ tro cốt, Chu Kỳ An gạt mì sang một bên, bắt đầu tập trung vào công việc.

 

Chỉ cần không có khách hàng khó tính, cậu xử lý công việc vẫn rất đâu vào đấy.

 

Mục Thiên Bạch ngồi bàn bên cạnh liếc nhìn, thấy đối phương đang cầm bút viết ‘Đưa ra quảng cáo mang hơi thở thời đại, khơi dậy ký ức thời đại của quần chúng…… Chủ đề của quảng cáo và các dịch vụ phụ trợ đều thống nhất chọn màu đỏ, vui tươi rộn ràng.’

 

Mục Thiên Bạch dịch sơ qua một lượt: Đặt bảng quảng cáo, moi não NPC, cuối cùng là một màn cuồng hoan đẫm máu.

 

Cuối cùng, hắn điềm tĩnh kết luận: Cậu ta muốn giết sạch.

 

Như nhận ra có người đang nhìn trộm mình, Chu Kỳ An nghiêng đầu, ánh mắt hai người giao nhau, trên môi cậu nở nụ cười hiền lành vô hại.

 

“Chiều nay có lẽ không thể hoạt động cùng nhau được.” Cậu xoay xoay bút, nở nụ cười khó hiểu: “Tôi phải làm việc, nhìn xem, kế hoạch đã viết xong rồi.”

 

Mục Thiên Bạch khẽ gật đầu.

 

Bên kia, người mặc đồ bảo hộ cuối cùng cũng làm xong bánh kem, hắn ta đẩy một thùng rác màu xanh lá cây bốc mùi hôi thối đi ra ngoài, những người chơi gần đó vội vàng đổi chỗ, tránh xa như tránh tà.

 

Người mặc đồ khử trùng vừa đi, họ lập tức thảo luận về món quà trong bữa tiệc sinh nhật.

 

Nghĩ đến nhiệm vụ vừa được giao, Chu Kỳ An không khỏi phân tâm, suy nghĩ về món quà cần dùng trong nhiệm vụ.

 

Vị sếp lớn đột nhiên giơ tay hất đổ bát mì bốc mùi tanh hôi trước mặt Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An vội vàng nhấc bản kế hoạch đang viết dở lên.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, nhìn theo ánh mắt của sếp, cầm bát lên quan sát kỹ lưỡng. Chất liệu bên trong bát này, lại có chút giống hốc sọ người, vết nứt ở vân xương chính giữa tạo thành hình dạng bán cầu não trái phải một cách vi diệu.

 

Những người chơi khác đều không động đến đồ ăn trưa, càng không nói đến việc nhìn đáy bát.

 

Chỉ có một người chơi cả gan uống một ngụm canh, nghe vậy lập tức nôn khan, mọi người đều nhìn anh ta với ánh mắt thông cảm.

 

Không biết ai đó nói một câu: “Món quà trong nhiệm vụ, sẽ không phải là hốc sọ đấy chứ?”

 

Hay là não trái phải được tách riêng? Nhưng cũng không quan trọng, hai thứ này có thể kết hợp trong một cái đầu.

 

Bầu không khí trong nhà ăn vô hình chung trở nên căng thẳng, có thể kiếm được đầu người chỉ có ba nguồn: Ông chủ cửa hàng, khách hàng và người của mình.

 

Khi bọn họ còn đang suy nghĩ, vị sếp lớn đã ăn xong. Trước khi đứng dậy, ông ta lạnh lùng nói: “Đừng chỉ lo cho bản thân, cũng nên dẫn dắt người mới nữa.”

 

Ít nhất cũng phải cho cậu thực tập sinh biết đạo lý không được tan làm đúng giờ.

 

Chu Kỳ An dè dặt hỏi: “Sếp đi đâu vậy?”

 

Vị sếp lớn âm trầm nói: “Có một con mụ già, giết mụ ta thì sẽ có hai cái đầu.”

 

Lúc trước nhìn thấy tấm biển quảng cáo ở dưới lầu, ông ta đã ném bà lão sang một bên, chưa kịp giết, bây giờ lại có ích.

 

Lúc nói chuyện, ông ta nhìn Chu Kỳ An, như thể lát nữa mà không thấy bản kế hoạch ưng ý, thì hộp sọ của cậu sẽ là cái thứ ba bị moi ra.

 

Nhìn theo bóng lưng vị sếp lớn, cậu sinh viên đại học nhỏ giọng hỏi: “Hai cái đầu sẽ không phải là chỉ…”

 

Bà lão hai đầu dính liền người đáng sợ kia chứ.

 

Chu Kỳ An giả vờ lau nước mắt không tồn tại: “Người quản lý đáng thương, sếp lớn của chúng ta, e là tiêu đời rồi.”

 

Hết chương 45.

 

Chương 45: Bữa Tiệc Sinh Nhật Đẫm Máu

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên