Chương 68: Nạn Nhân

 

Chương 68: Nạn Nhân

 

“Nổ rồi hả? Nổ rồi đúng không?!”

 

Giọng nói của Chu Kỳ An như con cá mắc cạn đang giãy giụa, sắp bay lên trời vì vui sướng.

 

“Nếu nổ rồi thì tôi đi ăn chút gì đó.” Thịt ở nhà ăn còn đang chờ cậu đến thưởng thức kìa.

 

Rốt cuộc Cậu sinh viên đại học cũng không nhịn được nữa, chạy đến bên thùng rác, ôm thùng nôn thốc nôn tháo.

 

Cậu ta từng gặp một hành khách bị đau bụng trên xe buýt, vào giờ cao điểm cả xe đều có cảm giác như bị ngộ độc khí sinh học, mà uy lực của vụ nổ khí metan này còn khủng khiếp hơn nhiều.

 

Không chỉ là mùi hydro sunfua, mà cả nước thải và chất bẩn, thật sự khiến người ta…

 

“Ọe!”

 

Rốt cuộc là tâm lý gì, còn có thể nghĩ đến chuyện ăn uống trong tình huống này?

 

Chu Kỳ An đeo khẩu trang vừa làm lúc nãy để giết thời gian, bình tĩnh bước ra ngoài.

 

“Thật sự không chết.”

 

Khẩu trang cũng không che giấu được vẻ tiếc nuối trong thần sắc của cậu.

 

Ban đầu định nhất tiễn song điêu, vừa trừ tà vừa giải quyết phiền phức Vikas này. Nếu không sử dụng cơ quan, là do cọ xát hoặc đánh nhau trong quá trình đó dẫn đến nổ khí metan, vậy nguyên nhân cái chết của Vikas không tính lên đầu cậu.

 

Cho dù có sử dụng cơ quan, cũng chỉ tăng thêm độ khó cho phó bản sau.

 

Dù sao cũng đã ở trong phó bản độ khó bốn sao rưỡi rồi, cậu còn sợ gì nữa? Còn về tên đồng phạm Thẩm Tri Ngật, Chu Kỳ An có linh cảm, dù trò chơi không tăng độ khó, thì hắn cũng sẽ âm hồn bất tán.

 

“Thua thiệt rồi.”

 

Cậu sinh viên đại học ở phía sau vẻ mặt khó tả, thua thiệt cái gì? Thua thiệt khí metan trong nhà vệ sinh sao?

 

Vikas có thể toàn mạng bước ra từ vụ nổ, chắc chắn cũng phải trả giá không nhỏ.

 

Trong hành lang còn có những tia lửa đang lóe sáng.

 

Dưới ánh lửa bập bùng, dường như Vikas cảm nhận được điều gì đó, chỉ cần ngẩng đầu ngước mắt lên là đối diện với Chu Kỳ An.

 

Thân hình thanh niên cao ngất, chiếc khẩu trang càng tăng thêm vẻ thần bí.

 

“Là… mày.”

 

Hai chữ gần như bị ép ra từ cổ họng, đau đớn đến tận tâm can. Không có lý do gì, Vikas gần như có thể khẳng định kẻ chủ mưu chính là Chu Kỳ An.

 

“Không phải tôi không phải tôi, đừng nói bậy.”

 

Chu Kỳ An còn vô tội hơn cả con thỏ nhỏ bị giật mình: “Anh tự đi vệ sinh làm nổ nhà vệ sinh, đừng đổ tội cho người khác phá hoại công trình công cộng.”

 

Không có camera giám sát, ai mà không biết nói dối?

 

“Mày…” Ai bị hố phân suýt nữa nổ chết cũng sẽ mất đi phong độ, Vikas chỉ mới bước lên một bước. Đế giày không biết dính phải thứ gì, phát ra tiếng bọt khí khó nghe.

 

“…” Khoảnh khắc này, lửa giận của gã không thể nào kìm nén được nữa.

 

Giết tên khốn này!

 

Vikas không còn để ý đến hậu quả nữa, gã đã mất đi lý trí, muốn xông lên ngay lập tức.

 

Chu Kỳ An chỉ mỉm cười, ánh mắt vượt qua Vikas như đang nhìn nơi nào đó.

 

Vikas đột nhiên dừng bước, quay người cảnh giác nhìn xung quanh. Cách đó không xa, Thẩm Tri Ngật đang đứng ở đó, nhìn gã như nhìn người chết.

 

Lúc bàn tay của Thẩm Tri Ngật sắp giơ lên, Chu Kỳ An đột nhiên mở miệng nói: “Đi thôi, ra ngoài hít thở không khí trong lành.”

 

Vikas coi như đã chết hai lần rồi.

 

Búp bê thế mạng đã đỡ một lần, sau khi ra ngoài chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ chết lần thứ hai.

 

Dù sao đổi lại là cậu, cũng sẽ không còn mặt mũi nào hoạt động dưới mí mắt con người được nữa.

 

Vikas nghiến răng nghiến lợi, còn chưa kịp phát tác, đột nhiên nhìn thấy một bóng người khác.

 

Trước khi bị sát ý khủng bố bao trùm, người chơi đã từng thông báo cho hắn vội vàng biện minh: “Nhìn tôi làm gì? Chẳng lẽ tôi có thể cấu kết với cậu ta làm nổ khí metan được sao?”

 

Trong mắt Vikas ngập tràn sát ý lạnh lẽo.

 

Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, vừa vặn bị hắn ta phát hiện ra điểm check-in rồi nói cho mình biết.

 

Người chơi cũng không ngờ Chu Kỳ An còn có chiêu thần thánh như vậy, hắn ta cố nhịn mùi khó ngửi trong không khí, nói: “Nhà vệ sinh là điểm check-in, không phải bí mật gì, tôi không nói sớm muộn gì cậu cũng biết.”

 

Khoảnh khắc hắn ta nhắc đến điểm check-in, trong số những người đang vây xem, trừ một số ít lộ vẻ kinh ngạc, quả thực có rất nhiều người vẫn thờ ơ.

 

Dù sao thì hôm nay sau khi kiểm tra thể chất đã có người uống canh thịt rồi.

 

Chỉ là, thời gian phát tác khác nhau mà thôi.

 

Trình độ tiến hóa tương đối thấp, thậm chí lúc giữa trưa đã chạy vào nhà vệ sinh đụng phải quỷ một lần.

 

Vikas tin hay không là chuyện của gã, ít nhất không thể giết người giữa thanh thiên bạch nhật được.

 

Ánh mắt hắn ta di chuyển, nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, phát hiện Chu Kỳ An đã biến mất.

 

Tên kia chắc chắn là đi đến nhà ăn. Biết vậy ngay từ đầu nên hủy hoại toàn bộ cả thịt khô lẫn canh thịt, như vậy Chu Kỳ An còn phải vào trong bếp đối phó với đầu bếp.

 

Vikas liếc nhìn xung quanh: “Xem đủ chưa?”

 

Biết gã đang tức giận, những người chơi khác cũng không muốn vô duyên vô cớ kết thù, đành hậm hực rời đi.

 

Vikas định bước đi ngay lập tức.

 

Đột nhiên, gã bị người ta cản lại.

 

Người cản gã chính là người chơi vừa biện minh kia.

 

Muốn tìm chết à?

 

Trong tay Vikas xuất hiện một đạo cụ sắc bén, nhưng vào lúc này, đối phương mở miệng nói: “Cậu muốn âm thầm giở trò với cậu ta, sẽ không được đâu.”

 

Người chơi do dự một chút, nói: “Bây giờ cậu đi đến đâu, trong vòng mười dặm xung quanh đều sẽ biết…Ọe…”

 

Chỉ có thể công khai giở trò.

 

Nói được một nửa, bản thân đã nôn ọe.

 

“…”

 

…………….

 

Dưới bầu trời màu hồng phấn.

 

Chu Kỳ An hít một hơi không khí trong lành: “Vikas chắc là đã sử dụng đạo cụ thế thân hoặc thế mạng.”

 

Cậu cố ý vào trung tâm thương mại tìm kiếm, loại đạo cụ này có, đều là trạng thái màu xám bán hết, không biết có phải là mỗi một khoảng thời gian sẽ mở bán giới hạn số lượng hay không.

 

Chu Kỳ An ước ao: “Nếu tôi có thể có một đạo cụ thế mạng…”

 

Thẩm Tri Ngật không vạch trần giấc mơ viển vông này.

 

Một người sở hữu thánh khí, trò chơi sẽ khóa chặt việc phát hành đạo cụ thế mạng cho cậu từ gốc rễ.

 

Để không cho Chu Kỳ An chìm đắm trong giấc mơ xa hoa quá lâu, hắn nhắc nhở: “Đừng buông lỏng cảnh giác, tên Sadik kia chính là tấm gương.”

 

Bởi vì cúp nước mà bỏ qua việc nghi ngờ mùi hôi hám trong nhà vệ sinh, hành vi ngu ngốc.

 

Chu Kỳ An: “… Là Vikas.”

 

“Đúng rồi, là anh kích hoạt cơ quan, hay là…”

 

Thẩm Tri Ngật biết cậu muốn hỏi gì, nói: “Tôi không có hành động gì.”

 

Nói cách khác, Vikas tự nổ trước.

 

Chu Kỳ An nghe vậy thì cười tủm tỉm, nói: “Cả người đầy chất bẩn đó không phải chỉ dựa vào nước sạch là có thể rửa sạch, trước khi thi mà không loại bỏ mùi thành công kịp lúc, nói không chừng giáo viên chủ nhiệm sẽ lấy lý do ảnh hưởng đến các thí sinh khác, không cho gã ta vào phòng thi. Hơn nữa…”

 

Chu Kỳ An nháy mắt: “Trong thời gian ngắn, Sadik, không, Vikas đừng hòng bám đuôi tôi nữa.”

 

Cuối cùng bản thân cũng không còn phải lo lắng gì nữa.

 

Tâm trạng tốt, Chu Kỳ An vừa đi vừa ngâm nga giai điệu vui vẻ, trên tay áo vén lên toàn là vết máu khô, dưới ánh trăng nhìn vừa yếu ớt vừa đáng sợ.

 

Khóe miệng Thẩm Tri Ngật cũng khẽ cong lên, nhưng không liên quan gì đến tình trạng thê thảm của Vikas, giọng nói thoang thoảng như có như không phiêu tán trong không khí: “Vẫn giống như trước kia.”

 

Chu Kỳ An: “Hả?”

 

Thẩm Tri Ngật thu hồi ánh mắt: “Không có gì, đến nhà ăn rồi.”

 

Vẫn giống như trước kia, cho dù chênh lệch thực lực cá nhân có lớn đến đâu, cũng có thể chơi đùa đối phương như chọc chó.

 

Co được giãn được là nguyên tắc làm người của Chu Kỳ An, hiện tại cậu cần phải tiết kiệm thực lực, nhiệm vụ lấy canh thịt đương nhiên rơi vào tay Thẩm Tri Ngật.

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Chu Kỳ An còn đang ca hát dưới trăng, Thẩm Tri Ngật đã bưng bát canh ra ngoài.

 

Thịt khô không phải màu nâu đỏ truyền thống, sau khi nấu canh vẫn giữ được màu đỏ tươi. Chu Kỳ An đoán là thịt lợn được nuôi dưỡng đặc biệt, đầu lợn được bảo quản trong khoang dùng để nối với thân thể không đầu, thân thể lợn không dùng đến, phần lớn đều được đưa đến nhà ăn.

 

Giống như Vikas, vì để thời gian phát tác sớm hơn, nên Chu Kỳ An đã tập trung gặm xương.

 

Cậu giống như một kẻ quái thai, căn bản không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ nhà vệ sinh trước đó, nghênh đón gió lạnh, gặm xương sườn ngay trước cửa nhà ăn.

 

【Kháng độc +1】

 

Chu Kỳ An: “Thầy Thẩm, thêm một bát nữa đi.”

 

“…”

 

Thẩm Tri Ngật im lặng đi vào nhà ăn.

 

Một phút sau:

 

Chu Kỳ An hào khí vạn trượng: “Thêm một bát nữa.”

 

“…”

 

Hai phút sau:

 

“Thêm một bát nữa!”

 

Thẩm Tri Ngật tiếp tục đi “Múc” cơm cho cậu, là thật sự đi múc.

 

Bởi vì khi lấy canh thịt lần thứ tư, rốt cuộc đầu bếp cũng không nhịn được nữa.

 

Canh thịt vốn là dùng để phá hủy cơ thể học sinh, thứ thực sự được bảo vệ là trái cây tươi ngon. Nhưng một người múc hết cả thịt đi, cho dù là thịt nát cũng đã chạm đến giới hạn của đầu bếp.

 

Đầu bếp Oán linh ở cửa sổ số một đi ra.

 

Những đầu bếp khác vì tranh giành tiền âm phủ mà bị thương, vẫn chưa trở lại làm việc.

 

Thùng sắt quá sâu.

 

Thẩm Tri Ngật cầm muôi dài khuấy động, tìm kiếm miếng thịt, thân hình gầy gò quay lưng về phía cửa sổ, dường như hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần.

 

Đầu bếp có vóc dáng rất cao, bóng dáng và thân hình to lớn đồng thời phát động tấn công về phía con mồi!

 

Ánh sáng đỏ kỳ dị trên nhà ăn tập trung vào người đầu bếp đang lao tới, đầu và cổ của đầu bếp như không có dây chằng, đầu rụt lại, tạo thành một góc độ kỳ lạ, chuẩn bị cắn đứt động mạch của con mồi.

 

Thần sắc Thẩm Tri Ngật vẫn bình tĩnh, hắn không quay đầu lại, giơ cánh tay lên, năm ngón tay cong thành vuốt, dễ dàng giữ chặt lấy đầu lâu dữ tợn của quái vật.

 

Một luồng hấp thụ lực lượng khổng lồ ập tới, đầu bếp còn chưa kịp phản ứng, đầu đã “ầm” một tiếng va vào thùng sắt, nước canh đục ngầu bắn tung tóe.

 

“Thịt đâu?”

 

Thẩm Tri Ngật nhẹ giọng hỏi.

 

Thịt gì?

 

Đầu bếp còn chưa kịp phản ứng, đầu lại bị đập vào thùng sắt một lần nữa, phía trên thùng sắt trực tiếp bị va chạm lõm xuống một lỗ lớn.

 

“Thịt đâu.” Thẩm Tri Ngật hỏi lại lần nữa, ngữ khí càng nhẹ hơn, nhưng sự kiên nhẫn bên trong lại giảm bớt.

 

Hắn hiểu rất rõ rõ quy tắc của trò chơi.

 

Ý nghĩa tồn tại của NPC nhà ăn ngoài việc nấu cơm thì chính là bảo vệ đồ cúng. Hiện tại thần thi cử còn đang được sửa chữa, ý nghĩa của đầu bếp đã mất đi hơn phân nửa, chỉ cần không giết chết hoàn toàn, sẽ không bị trò chơi chú ý.

 

Móng tay sắc nhọn tùy ý quẹt một cái, tấm sắt bên mép thùng cuộn lại, đầu bếp trợn to mắt, thấy hắn sắp chọc vào con ngươi của mình, vội vàng nói: “Thêm, tôi đến là để thêm thịt.”

 

Nó vừa giãy giụa vừa kêu thảm thiết.

 

Thẩm Tri Ngật buông tay.

 

Đầu bếp giống như biến từ lợn thành động vật chân đốt, suýt nữa thì bò bằng cả tay lẫn chân, vội vàng đi thêm nguyên liệu.

 

Năm giờ rưỡi sáng, bầu trời màu hồng phấn kỳ dị dần dần biến mất.

 

Chu Kỳ An chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn bầu trời, giả vờ như không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết bên trong.

 

Thẩm Tri Ngật bưng hai bát sườn mới thêm ra, nụ cười ôn hòa, dáng vẻ như một người đàn ông tốt bụng.

 

Chu Kỳ An tranh thủ thời gian, gặm xương sườn vừa dai vừa cứng, ăn đến cuối cùng còn đập miệng một cái đầy ẩn ý: “Cũng hòm hòm rồi.”

 

Cậu cảm thấy dạ dày hơi đau.

 

Thẩm Tri Ngật suy nghĩ một chút, nhớ đến mấy bát lớn trước đó, hỏi: “Thật sự là trúng độc à?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không phải ăn no quá đấy chứ?

 

“…”

 

Lần này Chu Kỳ An rất tự tin, định thong dong ung dung khải hoàn trở về tòa nhà ký túc xá. Nhưng dạ dày như nuốt phải khối sắt, vừa đau vừa nặng, cuối cùng cậu chỉ có thể khom lưng, thỉnh thoảng đưa tay xoa xoa, cố gắng dùng lòng bàn tay mát lạnh truyền nhiệt độ, xua tan cơn đau âm ỉ đó.

 

Thẩm Tri Ngật: “Tôi cõng em.”

 

Chu Kỳ An lắc đầu, coi như vận động gân cốt một chút, lát nữa còn phải đối phó với quỷ.

 

Sảnh lớn tòa nhà ký túc xá.

 

Quản lý ký túc xá đang mắng chửi: “Mùi gì thế này?”

 

Còn hôi thối hơn cả chuồng lợn.

 

Đương nhiên ông ta cũng nghe thấy tiếng động lớn từ trên lầu truyền đến, vội vàng chạy lên tầng năm, rồi lại vội vàng chạy xuống.

 

Mùi đó ngay cả quái vật cũng không chịu nổi.

 

Dưới ánh mắt hung dữ của quản lý ký túc xá, Chu Kỳ An bước nhanh hơn, tránh bị giận chó đánh mèo.

 

Đến khúc ngoặt tầng hai, Chu Kỳ An khẽ gật đầu với Thẩm Tri Ngật, điều kiện kích hoạt có giới hạn một mình, cậu chỉ có thể tự mình đi. Còn về nhà vệ sinh ở tòa nhà nào, tầng nào, quy tắc sẽ không yêu cầu, giống như bên ký túc xá nữ cũng có thể kích hoạt.

 

Mang theo cái dạ dày đang co thắt dữ dội, Chu Kỳ An bình tĩnh lại, đi về phía nhà vệ sinh ở cuối hành lang.

 

Tầng hai chỉ có mấy học sinh cũ sinh sống, góc tường ẩm ướt phủ một lớp nấm mốc nhàn nhạt. Hai bên không biết từ đâu thổi đến từng cơn gió lạnh, tạo cho người ta cảm giác như đang đi trong hành lang trống rỗng.

 

Sau khi kháng độc không còn tác dụng, một khi trúng chiêu, sẽ càng khó chịu hơn.

 

Thể chất Chu Kỳ An hiện tại rất yếu, tai mắt hoàn toàn không còn nhạy bén như bình thường.

 

Lấy 【Cây búa nhỏ】 ra, cậu cất vào trong túi, chuẩn bị sẵn sàng triệu hồi Bạch Lăng, ánh mắt cậu sắc bén, rẽ vào cuối hành lang tối đen.

 

“Rẹt rẹt.”

 

Âm thanh bóng đèn chập chờn trong phòng nước vang lên trên đỉnh đầu.

 

Ánh sáng chớp tắt liên tục, Chu Kỳ An bất đắc dĩ phải nheo mắt lại.

 

“Chậc…”

 

Không biết là cảm nhận được điều gì, cậu khẽ tặc lưỡi.

 

Đi về phía trước một chút là nơi tối hơn, nếu như là lúc trước hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng bây giờ tầm nhìn lại có chút mơ hồ.

 

Vị trí Chu Kỳ An đứng, hai bên là bồn rửa mặt, cánh cửa phía sau “Ầm” một tiếng, tự động đóng chặt lại ngay lúc cậu bước vào. Khoảng cách trong phòng nước rộng rãi, cậu đứng dưới bóng đèn, con quỷ có thể lén lút triển khai tấn công từ bất kỳ góc độ nào.

 

“Đừng có trốn nữa.” Chu Kỳ An đột nhiên lên tiếng: “Tao biết mi ở đâu.”

 

Đáp lại cậu chỉ có sự trầm mặc của màn đêm sâu thẳm.

 

Nhưng ngay sau đó, không khí trở nên ẩm ướt hơn. Chu Kỳ An nhanh chóng nhảy lên, sau khi đứng vững, cơ thể hơi lắc lư, cậu che dạ dày nặng trịch khẽ hít vào một hơi.

 

Chỉ thấy vị trí ban đầu cậu đứng, xuất hiện thêm một bóng đen dữ tợn.

 

Trong nháy mắt, bóng đen biến mất.

 

“Đừng có trốn nữa.” Chu Kỳ An thản nhiên lặp lại lần thứ hai.

 

Vẫn chỉ có bóng tối ập đến.

 

“Hướng tám giờ.”

 

Vừa dứt lời, bóng đen lại ập tới.

 

Chu Kỳ An lại một lần nữa né tránh thành công, sắc mặt tái nhợt nói: “Hướng năm giờ.”

 

Dường như bởi vì khả năng phản ứng siêu việt của cậu, con quỷ dừng lại một chút.

 

“Có phải rất ngạc nhiên không?”

 

Không có cảm ứng của thể chất Thông linh, cũng không có đạo cụ phán đoán quỷ quái, nhưng cậu lại có thể dự đoán chính xác như vậy, bởi vì cậu… có mũi.

 

Từ phía bên phải, mùi hố phân bay tới.

 

Vụ nổ trước đó đã khiến con quỷ ngấm đẫm mùi vị này.

 

Chu Kỳ An cười lạnh duỗi ngón tay ra: “Không sai, tao, ngửi thấy mi rồi đấy.”

 

“!!!”

 

Rẹt…

 

Rẹt rẹt rẹt….

 

Bóng đèn bắt đầu chớp tắt với tần suất nhanh hơn.

 

Trong khoảnh khắc tối đen, khi đèn sáng lên lần nữa, một khuôn mặt trắng bệch đột nhiên xuất hiện cách đó vài mét!

 

Tắt đèn.

 

Bóng ma biến mất.

 

Bật đèn.

 

Bóng ma xuất hiện, nhưng lần này, khoảng cách đã rút ngắn một nửa.

 

Không biết có phải bị Chu Kỳ An chọc giận hay không, nó đã đổi cách khác, bắt đầu hành hạ tinh thần con mồi.

 

Trong ánh đèn chớp tắt, trái tim Chu Kỳ An lên xuống như tàu lượn siêu tốc, ngoài cảm giác sợ hãi theo bản năng, chủ yếu là cậu không chịu nổi mùi hôi hám này.

 

Phản ứng của cơ thể chậm hơn bình thường nửa nhịp, nhưng tốc độ suy nghĩ của não bộ không hề giảm.

 

So với bài kiểm tra và màn hóa thân cướp đi sinh mạng ở phòng y tế, con quỷ trong tòa nhà ký túc xá đơn giản và thô bạo hơn nhiều. Chu Kỳ An cố tình để ý, khác với những con quái vật khác có bóng đen có thể gặm nhấm con người, con quỷ này không có bóng.

 

Cổ cũng tương đối khỏe mạnh, không có dấu vết bị gãy, chỉ là, trên đầu bị lõm xuống một mảng, não bắn tung tóe trên mặt, tự mình rưới nước sốt cho mình.

 

Lại một lần nữa ánh sáng chớp tắt, con quỷ gần như dịch chuyển tức thời đến trước mặt cậu.

 

Trong hơi thở mục nát bao trùm, cuối cùng Chu Kỳ An cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt của nó ở khoảng cách gần.

 

Trắng bệch, xanh xao, dường như mọc một lớp rêu xanh. Sắc mặt của Hàn Lệ ở phó bản đầu tiên sau khi ăn cá cũng có chút biến hóa, suy đoán hợp lý là, do lúc còn sống con quỷ này đã ăn phải thức ăn có độc trong nhà ăn.

 

“Không phải chết vì quy tắc trò chơi, mà là chết ở trong tay người chơi.”

 

Chu Kỳ An đưa ra phán đoán, thi thể người chơi chết bởi kích hoạt quy tắc sẽ bị chặt đầu mang đi tái sử dụng, con quỷ này lại lang thang trong tòa nhà ký túc xá, nhìn trạng thái chết là do trúng độc rồi sau đó bị đồng loại hãm hại.

 

“Cũng đúng.”

 

Trò chơi đã nhắc nhở rõ ràng bọn họ không phải là những người đầu tiên đến phó bản này, dựa theo tỷ lệ tử vong cao trong hai ngày nay, chuyện tự giết lẫn nhau xuất hiện ở giai đoạn sau là chuyện rất bình thường.

 

Quá trình quan sát phức tạp rườm rà này thực sự chỉ lóe lên trong đầu cậu có mấy giây.

 

Ánh sáng lại một lần nữa chớp tắt.

 

Chu Kỳ An thấy con quỷ sắp sửa tiếp cận mình, cậu không né tránh, nhân lúc con quỷ lơ là cảnh giác, cậu muốn thực hiện tiếp xúc ở cự ly gần lần cuối nên đã thấp giọng gọi: “Bạch Lăng.”

 

Dải lụa trắng như tuyết xuất hiện từ hư không, uốn lượn trên không trung, tạo thành một đường cong quanh co, ý niệm Chu Kỳ An vừa động, dải lụa trí mạng này đã siết chặt lấy cổ con quỷ.

 

Một cú siết này, trực tiếp kéo cả lưỡi của con quỷ ra.

 

Tần suất chớp tắt của ánh đèn trên đỉnh đầu cũng theo chiếc lưỡi dài thè lè ra ngoài mà chậm lại, chứng tỏ năng lượng của con quỷ đang giảm xuống.

 

Chu Kỳ An sửng sốt.

 

Yếu như vậy sao?

 

Uổng công cậu còn phân tích một hồi lâu.

 

Chu Kỳ An thật sự không nhịn được mà buột miệng nói một câu thô tục: “Mày bị Vikas đánh cho tàn phế rồi hả?”

 

Cậu còn cố ý nhấn mạnh tên Vikas.

 

Quả nhiên, con quỷ nổi giận, nó điên cuồng vùng vẫy muốn thoát khỏi trói buộc ở cổ, Chu Kỳ An nhanh tay lẹ mắt giơ 【Cây búa nhỏ】 trong tay lên, nhắm ngay chỗ lõm trên đầu đập xuống.

 

Hiệu quả của đạo cụ tấn công vật lý đối với quỷ rất bình thường.

 

Nhưng cứ giằng co như vậy vài giây, vết xanh tím trên mặt nó đã đậm hơn một chút.

 

Chu Kỳ An nhướng mày, mơ hồ hiểu được quy tắc để đối phó với con quỷ này, theo thời gian trôi qua, con quỷ dường như sẽ trở nên yếu ớt.

 

Nó giỏi nhất hẳn là giết người ngay từ đầu, đáng tiếc là lại gặp phải Vikas.

 

“Bảo sao lại nói là bạn bè quốc tế, Vikas trực tiếp hạ độ khó từ A xuống E cho mình luôn.”

 

Dùng dải lụa trắng treo lên, Chu Kỳ An lùi lại vài bước khoanh tay đứng xem, còn tấm tắc khen ngợi con quỷ: “Tao nói này, vừa bị người ta cho nổ tung lại còn chạy đến tăng ca, làm vậy để làm gì? Càng cố gắng càng chua chát.”

 

“Giết, giết chết…” Tiếng quỷ kêu thảm thiết vang vọng trong nhà vệ sinh, cổ họng con quỷ bị siết chặt, nói chuyện cũng không rõ ràng.

 

Ngay sau đó, Chu Kỳ An nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống:

 

【Chúc mừng bạn, đã kéo dài thời gian cho con quỷ 1 phút.】

 

【Bạn đã kích hoạt nguyện vọng của con quỷ đã chết.】

 

【Nguyện vọng của con quỷ đã chết: Lúc còn sống nó đã từng bị đồng đội giết chết, nếu như bạn có thể giết chết một người chơi để nó vui vẻ một chút, con quỷ sẽ nói cho bạn biết một thông tin quan trọng của trường học.】

 

Vẻ mặt giễu cợt của Chu Kỳ An nhạt đi: “Rất tiếc, đồ gà bệnh.”

 

Thông tin về trường học cậu cũng đã biết gần hết rồi.

 

Chiếc lưỡi đỏ tươi sắp kéo lê trên mặt đất, có thể nói là thiên phú dị bẩm, chỉ cần siết chặt thêm một chút nữa… nhưng vào thời khắc mấu chốt thì Chu Kỳ An lại buông tay.

 

Dải lụa trắng biến mất.

 

Thẩm Tri Ngật còn chưa check-in, phải giữ lại.

 

Cảm giác thoải mái trong nháy mắt khiến con quỷ dữ tợn ngẩn người, sau khi kinh hãi trong chốc lát, phát hiện mình vẫn sống sót sau đại nạn, nó lập tức lè lưỡi bỏ chạy.

 

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống lại vang lên:

 

【Điểm check-in quan trọng: 4/4.】

 

【Nhận được manh mối bối cảnh câu chuyện *1.】

 

【Bạn đã mở khóa tất cả các điểm check-in, có thể nhận được phần thưởng bổ sung.】

 

Chu Kỳ An bỏ qua manh mối, trực tiếp xem phần thưởng.

 

【Gậy ba toong: Một cây gậy ba toong cao cấp được chế tác thủ công dành cho quý tộc, kết hợp với kỹ năng đánh bằng gậy càng hoàn hảo hơn.】

 

Trên hình ảnh, tay cầm được làm bằng ngọc bích mát lạnh, bóng loáng, màu sắc giống như gỗ tử đàn, thanh mảnh thon dài, nhìn giống đồ trang trí hơn.

 

“…”

 

Đẹp thì có đẹp, nhưng quý tộc nhà ai lại dùng gậy ba toong để giết người?

 

Ngay khi con quỷ biến mất, cửa nhà vệ sinh lại mở ra.

 

Chu Kỳ An không lập tức đi ra ngoài, trước tiên đi đến bên bồn rửa mặt rửa mặt, dưới ánh đèn le lói, chiếc gương trên tường phản chiếu một khuôn mặt trắng bệch mệt mỏi.

 

Một lát sau, cậu đeo kính lại, che đi vẻ mệt mỏi giữa hai hàng chân mày, xoay người rời khỏi nhà vệ sinh.

 

Cầu thang bộ.

 

Nơi này thoáng khí, cách tầng năm mấy tầng lầu, không có mùi gì.

 

Một bóng người không hề che giấu tung tích đứng ở đó, Chu Kỳ An bước đến bên cạnh Thẩm Tri Ngật, nói: “Anh đi đi.”

 

Lúc trước khi Thẩm Tri Ngật từ nhà ăn ra, đã lấy thêm một bát sườn, hiển nhiên là để dành cho hắn.

 

Lý do Chu Kỳ An chủ động đi đụng phải quỷ trước, một là không ai biết được số lần xuất hiện của con quỷ trong nhà vệ sinh có giới hạn trong một ngày hay không, hai là cậu lo lắng Thẩm Tri Ngật sẽ bóp chết con quỷ trước khi mình kịp check-in.

 

Vậy thì lúc đó cậu có muốn khóc cũng không ra nước mắt.

 

Một tay Thẩm Tri Ngật bưng bát, chậm rãi gặm xương sườn.

 

Chu Kỳ An cảm thán, khí chất tốt thật là tốt, ngay cả ăn sườn cũng toát lên vẻ tao nhã.

 

Cậu nhịn không được tò mò hỏi: “Độc tố có ảnh hưởng đến anh không?”

 

Cậu từng tận mắt nhìn thấy sếp lớn nhà mình mặt không đổi sắc ăn thịt quái vật như ăn thịt hộp.

 

“Có thể.” Thẩm Tri Ngật đáp.

 

“…” Chiến sĩ theo chủ nghĩa duy tâm sao?

 

Thẩm Tri Ngật đặt bát lên bệ cửa sổ, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vị trí dạ dày, sau đó đi về phía cuối hành lang.

 

Con quỷ trong nhà vệ sinh vừa mới bị đạo cụ làm bị thương, nổ khí metan, bị dải lụa trắng siết cổ, lúc này lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.

 

Con quỷ trong nhà vệ sinh: “…”

 

Là ai?

 

Lại là ai!

 

Lý luận tăng ca mà Chu Kỳ An nói trước đó hiện lên trong đầu, vì ai vất vả vì ai bận rộn?

 

Tăng ca cái gì, chết hết đi!

 

Hết chương 68.

 

Chương 68: Nạn Nhân

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên