Chương 7: Sao Cậu Không Cười, Cậu Là Người Trời Sinh Không Thích Cười Hả?
Vừa dứt lời, quản gia cùng đám người hầu đều đồng loạt nhìn sang, có người đã cầm điện thoại bấm sẵn số 120 luôn rồi.
Ba Ninh hốt hoảng: “Con bị sao vậy?”
Ninh Dương cố gắng hít thở: “Tim con đau.”
Ba Ninh nhìn sắc mặt hồng hào của con trai, khóe miệng giật giật.
Ninh Tịch Bạch vội vàng lên tiếng: “Anh, anh không sao chứ, có nghiêm trọng không? Em xin lỗi, đáng lẽ em không nên nói những lời đó, chắc chắn là anh đang giận em, đều là lỗi của em…..”
Giữa những lời xì xào bàn tán, Ninh Dương nghe rõ tiếng cười khẽ của Ninh Lạc: “Phụt…”
【 Mình chỉ nói thêm vài câu thôi mà, sao anh trai lại có thái độ như vậy? Xem kìa, dù sao cũng là em không xứng rồi. 】
【 Anh trai không muốn nghe mình nói thì thôi vậy, dù sao thì mình cũng quá vô lý đi, làm người ta chán ghét mà. 】
【 Phụt, hahahahaha, cái này giống trà xanh phiên bản điện tử mà mình mới học ghê, đúng là trà xanh thành tinh mà.】
Tiếng cười càn rỡ của Ninh Lạc nghiền nát chút mềm lòng vừa nhen nhóm trong lòng Ninh Dương, nghiền cho vỡ vụn thành từng mảnh.
Ninh Tịch Bạch vừa nói vừa định nắm lấy tay Ninh Dương, Ninh Dương theo bản năng né tránh, sau đó mới sững người nhận ra, vội giải thích với Ninh Tịch Bạch cũng đang ngẩn ngơ: “Anh không giận.” Im lặng một lúc, anh ta nói tiếp: “Tịch Bạch, em nên biết, anh không phải người dễ nổi giận.”
Có lẽ anh ta đã thật sự bị Ninh Lạc tẩy não, lúc này Ninh Dương cảm thấy có gì đó thật kỳ lạ không nói nên lời.
Giống như anh đối xử với Tịch Bạch rất tệ, rất dễ nổi nóng, rất hay mắng mỏ cậu ta, luôn làm rất nhiều chuyện sai trái. Nếu không thì sao lúc nào Tịch Bạch cũng tỏ vẻ như mình bị ức hiếp, nhẫn nhịn chịu đựng như vậy?
Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua, Ninh Dương liền nghĩ, là do em trai mình quá mềm yếu, đây không phải lý do để anh ta trách cậu ấy.
Ánh mắt anh ta lại rơi trên người cậu em trai còn lại.
Mọi người vây quanh Ninh Dương, Ninh Lạc bị đẩy ra ngoài, đứng lẻ loi một mình, rõ ràng là người nhà họ Ninh, nhưng lúc này lại giống như người ngoài cuộc.
Người ngoài cuộc os: 【 Loạn luân cấm kỵ là anh chứ nhỉ người anh em? Tiểu bạch hoa này mới nói vài câu mà anh đã kích động vậy rồi? Có cần phải nhập tâm như thế không? 】
Hơi thở Ninh Dương vừa mới ổn định lại nghẹn ở cổ họng, anh ta ôm trán, giọng nói yếu ớt: “…Ninh Lạc, im miệng.”
“Hả?” Ninh Lạc chớp chớp mắt, đối diện với ánh mắt của mọi người, khó hiểu hỏi: “Em không nói gì mà.”
Cậu đúng là không nói, nhưng mà nội tâm cậu ồn ào quá!
Ninh Dương thật sự không phải người dễ nổi nóng, vậy mà hôm nay lại luôn ở trạng thái sắp bùng nổ, anh hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế bản thân mình.
【 Dễ bị hồi hộp như vậy, chắc chắn là do thức đêm tăng ca rồi 】
【 Nói chứ sao lại có người coi công việc là sở thích nhỉ, đáng sợ quá đi mất, anh ta thích cái cảm giác tan sở lúc rạng sáng, được thả tự do sau khi thụ án xong à? 】
【 Anh à, đừng có cố quá, em sợ anh tự hành hạ bản thân mình đến chết mất, kiếm nhiều tiền như vậy cũng nên hưởng thụ cuộc sống chứ. 】
Ninh Dương sững người.
Ninh Lạc… đang quan tâm mình sao?
Suy nghĩ này khiến anh ta cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Ba Ninh nghi ngờ hỏi: “Con đau thật hay giả vờ vậy?”
Ninh Dương thu hồi tầm mắt: “Lúc nãy hơi khó chịu, bây giờ không sao rồi.” Dừng một chút, anh bổ sung: “Có lẽ là do dự án gần đây mệt mỏi quá, hơi kiệt sức.”
Ba Ninh hiểu rõ: “Chờ khi bận xong đợt này là ổn rồi, người trẻ tuổi nên rèn luyện nhiều hơn.”
Ông cũng từng trải qua giai đoạn đó, năm đó khi gây dựng sự nghiệp, vì muốn giành được hợp đồng có thể uống hết ba cân rượu trắng trên bàn rượu, sau khi ký xong hợp đồng lại phải vào bệnh viện. Vì vậy, ba Ninh không cảm thấy lời Ninh Dương nói có gì to tát, chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi.
Ninh Dương rũ mắt xuống, “Dạ” một tiếng.
Ninh Tịch Bạch nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu ta biết rõ bản thân vừa rồi không biết vì sao lại chọc giận Ninh Dương, liền tự động bỏ qua chủ đề vừa rồi, khoác lấy cánh tay Ninh Dương, làm nũng nói: “Không sao là tốt rồi. Anh, món bánh ngọt mà anh hứa mua cho em, anh đã mua chưa? Em muốn ăn lắm rồi.”
Ninh Dương đưa cho cậu ta, nhìn cậu ta vui vẻ nhận lấy, ánh mắt không hiểu sao lại rơi trên người Ninh Lạc đang tay không.
Tiếng mở cửa từ phía sau vang lên.
“Mọi người đứng ở đây làm gì vậy?”
Giọng nói chuyển sang kinh ngạc: “Lạc Lạc? Mẹ còn tưởng con về muộn hơn chứ, không ngờ lại về sớm như vậy. Để mẹ xem nào, ở đoàn phim có ăn uống đầy đủ không?”
Mẹ Ninh vừa bước vào đã nhìn thấy Ninh Lạc, bà còn chưa kịp đặt túi xuống đã thân thiết nắm lấy tay cậu, sờ sờ nắn nắn.
Ninh Lạc nhìn khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp giống hệt mình, mỉm cười toe toét: “Mẹ.”
Gọi một tiếng mà không hề có gánh nặng tâm lý gì.
Dù sao diễn viên khi đóng phim, cho dù là đối diện với một hòn đá cũng có thể diễn xuất nhập tâm gọi ba gọi mẹ.
Mẹ Ninh lại vui mừng khôn xiết, mỉm cười đáp “Ừ”, kéo cậu đi về phía phòng ăn, vừa đi vừa nói không ngớt: “Ôi, đóng phim rất vất vả, lại khổ lại mệt, Lạc Lạc ở đoàn phim chắc chắn không thoải mái bằng ở nhà, nhìn kìa, gầy đi nhiều rồi, lát nữa ăn nhiều một chút.”
“Dì Trương, mấy ngày nay làm nhiều món ngon một chút… ” Mẹ Ninh dặn dò được một nửa, nhìn sang Ninh Lạc, thăm dò hỏi: “Lạc Lạc, con định ở nhà mấy ngày?”
Ninh Lạc nhớ tới thông báo mà Vương Lâm đăng trong nhóm chat đoàn phim: “Mấy ngày nay đoàn phim được nghỉ, mọi người đều rảnh rỗi.”
“Được, vậy ở nhà lâu lâu với mẹ.” Mẹ Ninh xoa đầu cậu, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Đây chính là đứa con mà bà vất vả lắm mới tìm lại được, một mình ở bên ngoài chịu nhiều khổ cực như vậy, khiến mẹ Ninh muốn bù đắp cho cậu gấp bội.
Ninh Lạc ngoan ngoãn gật đầu, dụi dụi đầu vào lòng bàn tay mẹ Ninh: “Vâng ạ.”
【 Bà ấy thật dịu dàng, thật xinh đẹp 】
【 Là người mẹ mà mình hằng mong ước khi mười mấy tuổi 】
Ninh Dương liếc mắt nhìn cậu.
Ninh Dương biết rõ hoàn cảnh của Ninh Lạc, bố nuôi của cậu mất sớm, mẹ nuôi tính cách mạnh mẽ, thích kiểm soát, là kiểu phụ huynh truyền thống điển hình, coi con trai như vật sở hữu để dạy dỗ. Nhưng ba năm trước bà ấy cũng qua đời.
Ninh Lạc rất thích mẹ Ninh, miệng lưỡi ngọt ngào dỗ dành bà vui vẻ, lời hay ý đẹp nói ra rả không ngừng nghỉ, mẹ Ninh cũng rất vui, trên bàn ăn liên tục gắp thức ăn cho cậu.
Những người khác đều bị hai người cho ra rìa.
Mẹ Ninh vừa trò chuyện vừa nói đến Ninh Dương: “Nếu con muốn trở thành minh tinh nổi tiếng, có thể trò chuyện với anh trai con nhiều hơn, anh con có rất nhiều công ty giải trí, rất lợi hại đấy.”
Đương nhiên là Ninh Lạc biết rõ, những công ty đó sau này đều là để dọn đường cho Ninh Tịch Bạch, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Thật sao ạ?”
“Đúng vậy,” Mẹ Ninh đặt đũa xuống, nhìn sang Ninh Dương, “Nếu không phiền, mẹ muốn nhờ Tiểu Dương chăm sóc cho Lạc Lạc một chút.”
Là ngữ khí lịch sự nhờ vả. Năm đó khi mẹ Ninh gả vào nhà họ Ninh, Ninh Dương đã học tiểu học, có thể nhớ chuyện, nên quan hệ giữa hai người không được thân thiết.
Từ lúc Ninh Tịch Bạch ngồi xuống bàn ăn nhìn cảnh tượng mẹ hiền con thảo đã bắt đầu không vui, nghe vậy liền nhanh miệng nói trước Ninh Dương: “Mẹ, anh hai cũng rất giỏi, mẹ đừng xem thường anh ấy. Hơn nữa, anh hai có kế hoạch nghề nghiệp của riêng mình, chắc chắn không thích người khác tùy tiện nhúng tay vào.”
Nếu là nguyên chủ, với thân hình 60 kg nhưng 45kg là phản nghịch, bị kích thích như vậy chắc chắn sẽ khó chịu, cả đời này cậu ta ghét nhất là bị người khác kiểm soát, ép buộc cậu ta phải đi con đường nào.
Nhưng Ninh Lạc thì không phải, vừa nghe thấy những lời này thì lập tức phản bác, nịnh nọt hết lời: “Sao có thể chứ, con thích mẹ quản chuyện của con, kế hoạch mà mẹ và anh cả lựa chọn cho con chính là kế hoạch tốt nhất.”
【 Đùa à, giò heo to như vậy ở ngay trước mặt mà không ôm sao được? Mình là người cao thượng liêm khiết như vậy sao? Xin đừng thương xót bông hoa yếu đuối này, cứ ném tài nguyên hết cho tôi đi! 】
【 Anh ơi, cho em xin tài nguyên với, cầu xin anh đó, anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi! 】
Ninh Dương ngồi ngay bên cạnh Ninh Lạc, từng tiếng “anh ơi” cứ xoay vòng nhảy múa rồi chui vào tai anh ta.
Đột nhiên, âm thanh im bặt.
Ninh Lạc khẽ cười một tiếng, âm thanh rất nhỏ nhưng lại bị Ninh Dương bắt được một cách chính xác: “Anh ơi ơi ơi, ha ha, đẻ trứng rồi.”
“…”
Ninh Dương siết chặt đôi đũa, nhịp tim lại tăng nhanh.
Mẹ Ninh: “Tiểu Dương?”
Ninh Dương đã sớm liệu được tình huống này, nể mặt mẹ Ninh nên không tiện từ chối, lúc này nhìn sườn mặt đang yên lặng ăn cơm của Ninh Lạc.
Có vẻ Ninh Lạc rất thích cơm dì Trương nấu, trong bát toàn là thức ăn, cậu gắp một miếng lớn, hai má phồng lên nhai chóp chép. Bởi vì được ăn ngon, đôi mắt híp lại vô cùng hưởng thụ, giống hệt như một chú chuột hamster nhỏ đang vui vẻ tích trữ lương thực.
Mẹ Ninh vẫn đang chờ anh lên tiếng, Ninh Dương nói: “Gần đây có một buổi chụp hình cho tạp chí, để cậu ấy thử xem sao.”
Đây là nể mặt mẹ Ninh, không liên quan gì đến Ninh Lạc.
Đây là đồng ý rồi. Mẹ Ninh thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười gắp thức ăn cho anh ta.
Ninh Lạc cũng bắt chước theo, gắp một miếng sườn, giọng nói chân thành như thể người nói lời ngu ngốc không phải là cậu: “Cảm ơn anh cả.”
Ninh Dương cười lạnh.
Thấy gió chiều nào xoay chiều ấy, đúng là kẻ cơ hội.
Chỉ có Ninh Tịch Bạch là không muốn chấp nhận sự thật.
Buổi chụp hình mà Ninh Dương có thể nhắc đến chỉ có một, đó là buổi chụp hình cho tạp chí thời trang hợp tác với ảnh đế Lộ Đình Châu. Loại tài nguyên khiến người ta đỏ mắt này cậu ta đã muốn xin Ninh Dương từ lâu, kết quả lại đưa cho Ninh Lạc?
Biểu cảm của cậu ta thay đổi liên tục lọt vào mắt Ninh Dương, người vẫn luôn quan sát cậu ta.
Ninh Dương ăn không ngon.
Đương nhiên anh ta không tin những lời Ninh Lạc nói, nhưng những âm thanh đó giống như có ma lực, gieo vào lòng anh hạt giống nghi ngờ, khiến anh vứt bỏ bộ lọc, lần đầu tiên dùng ánh mắt dò xét suy đoán tâm tư của Ninh Tịch Bạch.
Thật ra, rất dễ hiểu.
Ninh Tịch Bạch đang nghĩ cách để Ninh Dương từ bỏ ý định này, từ đầu đến giờ vẫn luôn im lặng. Ba Ninh vẫn luôn trầm tư suy nghĩ bỗng lên tiếng: “Công việc của Tịch Bạch sắp xong rồi đúng không, hay là vào công ty thử sức một chút?”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người trên bàn ăn đều sững sờ, ai cũng ngầm hiểu nhìn sang Ninh Dương.
Chuyện gì vậy, chẳng phải ba Ninh luôn không cho phép người khác ngoài Ninh Dương nhúng tay vào chuyện của công ty sao?
Ninh Dương lại không để tâm.
Ninh Tịch Bạch ngồi thẳng lưng, cố gắng che giấu niềm vui sướng trong giọng nói: “Vâng ba, công việc của con sắp xong rồi.”
Chụp hình hay tài nguyên gì đó, đều không quan trọng bằng việc vào công ty. Đây chính là cơ hội ngàn năm có một, trở thành người nắm quyền nhà họ Ninh!
Ninh Tịch Bạch còn tưởng rằng với thân phận của mình sẽ vĩnh viễn không có cơ hội này, nếu không cậu ta cũng sẽ không ghen tị với Ninh Lạc đến phát điên.
Không ngờ vận may lại đến, ba vẫn thương cậu ta.
Ba Ninh “Ừm” một tiếng, giọng nói xen lẫn sự mệt mỏi và phiền muộn: “Vậy thì đến chi nhánh công ty theo dõi dự án mới đi.”
Ninh Tịch Bạch liên tục đáp ứng: “Vâng ba. Là dự án gì vậy ạ?”
Ba Ninh cho cậu ta một câu trả lời chắc chắn: “Thương lượng hợp tác thương mại hữu nghị với bộ lạc nguyên thủy và cung cấp thiết bị y tế, dự án công ích quốc tế.”
Giọng Ninh Tịch Bạch run rẩy: “… Địa điểm là…?”
Ba Ninh cho cậu ta một câu trả lời chắc nịch: “Châu Phi.”
“Cạch” một tiếng.
Chiếc thìa rơi vào bát, làm cháo trắng trong bát bắn tung tóe.
Ba Ninh như trút được gánh nặng, bỗng nhiên tỉnh ngộ, đỉnh đầu như phát ra ánh hào quang của Phật, vẻ mặt hiền từ.
Ông đã nghĩ thông rồi, mặc kệ hai anh em này là thật sự bất hòa hay là Ninh Lạc hiểu lầm sự thân thiết của Ninh Tịch Bạch, hay là như lời Ninh Tịch Bạch nói, Ninh Lạc đêm đó say rượu nói nhảm.
Dù sao!
Ông cũng không thể để hai người này gặp mặt nhau trong thời gian ngắn được.
Tình yêu xa chết như thế nào thì hai đứa nó chết như thế ấy!
Ánh mắt ba Ninh lập lòe lóe sáng.
Mặt mày Ninh Tịch Bạch tái mét.
Ninh Lạc nhịn cười đến mức khóe mắt đỏ hoe.
Cậu hắng giọng: “Ba thật chu đáo, sợ Tiểu Bạch làm việc mệt mỏi còn cho cậu ấy đi du lịch, trải nghiệm phong cảnh thiên nhiên.”
Cậu cười hỏi Ninh Tịch Bạch: “Tiểu Bạch, sao cậu không cười, cậu là người trời sinh không thích cười hả?”
【 Sao vậy em trai, lại hạnh phúc rồi à? 】
【 Nhìn anh đây một người gặp nạn, tám phương phá cầu ủi đường, đạp kẻ gặp nạn xuống mương rồi giẫm lên người, vung côn nhị khúc, hừ hừ há há! 】
Ninh Dương hít sâu một hơi: “… Ninh Lạc, ăn xong chưa? Ăn xong thì theo anh lên thư phòng.”
Hết chương 7.
