Chương 9: Hạnh Phúc Mỏng Manh Như Bánh Tráng

 

Chương 9: Hạnh Phúc Mỏng Manh Như Bánh Tráng

 

Tay bưng cốc sữa, Ninh Lạc nhất thời không biết nên mở lời thế nào để ngăn Ninh Dương đừng đi xem mắt.

 

【 Trần Xuyên Ngang chính là nhân tình của Ninh Tịch Bạch đó, Trần nhị tiểu thư chỉ là quân cờ hắn ta dùng để lấy lòng Ninh Tịch Bạch thôi. 】

 

Thông tin trong câu nói này thật sự đáng để suy ngẫm, bị mắng là heo hai lần, khóe miệng Ninh Dương mím chặt, cố kìm nén không ngắt lời.

 

【Trần nhị tiểu thư thật ra là con riêng, mạng nhỏ của mẹ ruột cô ta đang bị vợ cả nắm trong tay kìa, Trần Xuyên Ngang bảo cô ta làm gì thì phải làm cái đó. 】

 

【Ví dụ như giả vờ yêu anh say đắm, chủ động đề xuất làm thư ký riêng của anh, để anh tưởng rằng hai người có thể nhân cơ hội này mà diễn ra một màn kịch tình cuồng nhiệt nơi công sở. 】

 

Ninh Dương vừa bưng cà phê lên đã bị sặc: “Khụ, khụ khụ.”

 

Anh ta vội vàng rút khăn giấy che miệng.

 

Sao cái gì Ninh Lạc cũng dám nói thế?!

 

Ánh mắt Ninh Lạc nhìn anh đầy thương cảm, như thể anh đã trở thành cá nằm trên thớt, heo đợi tết làm thịt, dưa hấu vừa bổ và… Cái đầu bóng lưỡng.

 

Giọng điệu của cậu bỗng trở nên kịch liệt:

 

【Ngay lúc anh đang ngây thơ chìm đắm trong bể tình, người ta sẽ trộm con dấu, trộm tài liệu, trộm bí mật công ty của anh! Còn lột sạch quần lót của anh vứt lên chợ đồ cũ rao bán với tiêu đề “Hương thơm cơ thể của tổng tài, hơi lỗi, còn chín phần mới”! 】

 

Ninh Dương siết chặt nắm tay.

 

Khi Ninh Dương đang suy nghĩ xem, giết em trai ruột có phạm pháp hay không thì lại nghe Ninh Lạc bồi thêm một nhát chí mạng.

 

【Sau đó, cô ta sẽ chuyển toàn bộ bí mật công ty cho Trần Xuyên Ngang, khiến anh liên tục thất bại trong các khoản đầu tư kinh doanh tiếp theo, khiến ba nghi ngờ năng lực của anh, rồi đẩy Ninh Tịch Bạch lên vị trí lãnh đạo. 】

 

【 Đây là gì? Đây chính là cái giá phải trả cho việc mù quáng yêu đương! Hạnh phúc mỏng manh như bánh tráng, căn bản không hợp với anh đâu, ông anh bị đờm tắc nghẽn nơi cổ họng ạ. 】

 

Nghe xong câu đầu tiên, trái tim Ninh Dương bỗng nhiên giật thót một cái, hoàn toàn không nhận ra rằng sau “Anh trai trà xanh” thì mình cũng vinh dự có được một biệt danh mới.

 

Tịch Bạch cùng nhà họ Trần bày ra cái bẫy này, thật ra là muốn kéo mình xuống, nhường chỗ cho cậu ta sao?

 

Không đúng, sao mình lại bị Ninh Lạc dắt mũi thế này.

 

Nhỡ đâu giống như hôm qua, thằng nhóc này chỉ dựa vào mấy cuốn cẩm nang gì đó mà đoán mò, chẳng phải là mình đã hiểu lầm Tịch Bạch rồi sao?

 

Ninh Dương rối bời, tâm loạn như ma, đến cả lúc nào Ninh Tịch Bạch ngồi xuống bên cạnh cũng không biết.

 

 “Anh cả? Anh cả!”

 

 “… Hửm?”

 

Ninh Tịch Bạch oán trách: “Gọi anh mấy tiếng rồi. Anh cả sao thế, tâm trạng không tốt à?”

 

 “Không có, em nhìn nhầm rồi.” Ninh Dương bưng cốc cà phê lên, che giấu cảm xúc của mình.

 

Ninh Tịch Bạch vẫn luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, thấy anh không muốn nói thêm, bèn nói: “Dì Trương, cho cháu một phần bữa sáng đi.”

 

Nhìn thấy Ninh Tịch Bạch, mạch suy nghĩ của Ninh Lạc lập tức bị cắt đứt.

 

【Trà xanh dậy sớm, là trà gì? 】

 

Ninh Dương theo bản năng vô thức bắt đầu đoán.

 

【 Tây Hồ Long Tĩnh. Bởi vì Long Tĩnh là trà xuân, mẻ trà xanh sớm nhất, ha ha ha ha ha! 】

 

Ninh Dương: “…”

 

Anh đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi mà.

 

Hiện tại ba anh em đã có mặt đông đủ, Ninh Lạc thật sự muốn tiết lộ gì đó cũng không được, đành phải tạm thời gác lại, chống cằm nhìn Ninh Tịch Bạch, cười toe toét để lộ răng nanh nhỏ, giống hệt một nam sinh cấp ba ngây thơ trong sáng: “A, nhìn gần thế này mới thấy da của Tiểu Bạch thật đẹp.”

 

Còn cần mày nói. Ninh Tịch Bạch không biết cậu đang giở trò gì, cảnh giác nhìn cậu, im lặng không đáp.

 

Ninh Lạc cũng không cần cậu ta trả lời, tự mình nói tiếp: “Làn da đẹp như vậy, đến Châu Phi phải nhớ bôi kem chống nắng nhiều vào, nếu không bị rám nắng thành cục than thì làm sao bây giờ, sẽ bị rụng mất rất nhiều fan đấy.”

 

 “À phải rồi, ngày thường cũng phải chú ý một chút, chẳng phải Châu Phi có rất nhiều muỗi, thú dữ gì đó sao, lỡ như chúng nó cắn cho một cái, cào cho một nhát trên mặt em thì phiền phức lắm.”

 

Ninh Lạc học rất nhanh, giả vờ lo lắng nói ra những lời châm chọc, còn cố ý ghé sát mặt vào Ninh Tịch Bạch, người đang bắt đầu bực tức, nhíu mày giả vờ khó hiểu: “Tiểu Bạch, em không vui sao, rõ ràng anh đang quan tâm em mà?”

 

Ninh Tịch Bạch nghiến răng nghiến lợi: “Vui.”

 

Ninh Lạc rất hài lòng: “Vậy thì mau cảm ơn anh trai đi.”

 

 “… Cảm ơn anh trai.” Ninh Tịch Bạch cười hề hề, “Nhưng mà em nghĩ anh trai sẽ phải thất vọng rồi, tối qua ba chỉ thuận miệng nói thế thôi, chưa chắc đã thật sự muốn cho em đi.”

 

Ninh Lạc chợt hiểu ra.

 

Hèn gì hôm nay Ninh Tịch Bạch lại bình tĩnh như vậy, thì ra là muốn ra tay từ chỗ ba Ninh, khiến ông ấy từ bỏ ý định.

 

Sao có thể như vậy được. Ninh Lạc là người đầu tiên không đồng ý.

 

Cuộc sống của cậu không thể thiếu trò vui là Ninh Tịch Bạch được!

 

Còn muốn nói gì đó thì Ninh Dương im lặng nãy giờ bỗng nhiên đứng dậy: “Hai đứa ăn đi, anh đi trước.”

 

Chuyện chính quan trọng. Ninh Lạc vội vàng buông cốc sữa xuống, lạch cạch gõ trên điện thoại vài cái rồi đuổi theo.

 

Ninh Tịch Bạch cũng muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng, cậu ta vẫn luôn cảm thấy thái độ của Ninh Dương hai ngày nay rất kỳ lạ, khiến cậu ta có chút bất an. Nhưng nhìn thấy Ninh Lạc ra ngoài thì đành ngồi lại.

 

Thôi, cũng không phải chuyện gì quan trọng, vẫn nên nghĩ cách thuyết phục ba từ bỏ ý định đó trước đã.

 

          ——

 

Trong lòng Ninh Dương rối bời, lý trí và cảm xúc không ngừng giằng xé.

 

Cảm xúc mách bảo anh ta rằng điều đó là không thể nào, đó là em trai mà anh đã chăm sóc từ nhỏ đến lớn.

 

Nhưng lý trí lại nói, rốt cuộc Ninh Lạc nghĩ như vậy thì có lợi ích gì? Cậu ấy đâu có biết người khác đọc được suy nghĩ của mình.

 

… Hơn nữa, cũng không phải em trai ruột, mà là con riêng của ba.

 

 “Anh cả, đợi em với!” Ninh Lạc thở hổn hển đuổi theo.

 

Ninh Dương hạ cửa sổ xe xuống, chuẩn bị nghe xem cậu muốn nói gì.

 

Ninh Lạc giơ điện thoại về phía anh: “Anh, em chia sẻ cho anh một thứ hay ho lắm, anh nghe trên đường đi nhé. Nhất định phải nghe đấy!”

 

 “Ừ.” Ninh Dương đoán trong đó chắc chắn có ẩn ý gì đó.

 

Vốn tưởng phải khuyên nhủ thêm vài câu, không ngờ Ninh Dương lại đồng ý dễ dàng như vậy, Ninh Lạc ngẩn người, sau đó cười rạng rỡ: “Vậy anh đi đi, lái xe cẩn thận nhé.”

 

Đây chính là cái đùi to của cậu, tạm thời không thể để nó bị trầy xước, va đập gì hết.

 

Chiếc xe dần khuất xa.

 

Tài xế lên tiếng: “Nhị thiếu gia rất quan tâm đến cậu đấy.”

 

Ninh Dương “Ừm” một tiếng, lần đầu tiên cảm thấy cậu em trai bất ngờ xuất hiện này cũng không đến nỗi nào.

 

Anh mở điện thoại, quả nhiên thấy Ninh Lạc gửi cho mình rất nhiều tệp ghi âm, ghi chú là để lúc rảnh rỗi nghe cho thư giãn.

 

Ninh Dương day day mi tâm, nghĩ tới nghĩ lui cũng thấy phiền lòng, bèn bảo tài xế kết nối bluetooth trong xe, mở tệp ghi âm đầu tiên.

 

 “Tôi đã được trọng sinh! Trọng sinh thành thư ký riêng của tổng tài, cũng là người tình theo hợp đồng của hắn ta, người đàn ông này nhất định không ngờ rằng, tôi chính là người vợ trước bị hắn ta ruồng bỏ. Lần này, tôi nhất định phải giành lại tất cả những gì thuộc về mình! Tôi muốn hắn ta quỳ xuống liếm ngón chân của tôi như một con chó…”

 

Lần đầu tiên trên mặt Ninh Dương xuất hiện vẻ bối rối, ngón tay vội vàng tắt ghi âm, nhưng nó lại tự động chuyển sang bài tiếp theo, phát ở chế độ nghe bắt buộc.

 

 “… Tổng giám đốc nhìn cô thư ký riêng xinh đẹp như thỏ trắng nhỏ, cười tà mị, ‘Cô gái, cô là người đầu tiên từ chối tôi đấy.’ Thỏ trắng nhỏ hoảng sợ lắc đầu, ‘Tổng giám đốc, tôi chỉ là sinh viên tốt nghiệp Đại học 211, không xứng với ngài.’

 

 ‘Hừ, chuyện nhỏ.’ Tổng tài cười khẩy.

 

Một tháng sau, cô thư ký riêng đã từ sinh viên tốt nghiệp Đại học 211 thăng cấp thành sinh viên tốt nghiệp Đại học 598. Bởi vì vị tổng tài tốt nghiệp Đại học 985 đã sáp nhập hai trường này, 211 + 985 chia đôi là 598.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ninh Dương tức giận phát hiện ra dường như Ninh Lạc đã nhân tiện gửi cho mình một con virus, căn bản không thể tạm dừng hoặc thoát ra, chỉ có thể phát lặp lại danh sách.

 

Tài xế ngẩn người, bật cười: “Phụt, ha ha ha ha! Ha ha ha ha, Đại học 598, ha ha ha…”

 

Tiếng cười của hắn ta càng ngày càng nhỏ dần dưới ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ của Ninh Dương, cuối cùng im bặt.

 

Ninh Dương siết chặt chiếc điện thoại, chặt đến mức phát ra tiếng ken két: “Tiền thưởng tháng sau của cậu cũng không cánh mà bay.”

 

Tài xế ủy khuất phản bác: “Nhưng tôi còn chưa bước chân vào công ty mà.”

 

Ninh Dương cười lạnh: “Cậu làm tôi ngứa mắt, có vấn đề gì không?”

 

Tài xế ấm ức, nhưng hắn ta không dám nói.

 

Giọng nam đều đều như máy móc vẫn đang đọc những dòng chữ cẩu huyết kia.

 

 “… Tổng tài thâm tình nhìn người phụ nữ, ‘Dao Dao, anh đã mất khả năng sinh con, nhưng em vẫn ở bên cạnh anh, không rời xa, nhiều năm như vậy vẫn làm thư ký riêng của anh.’

 

Người phụ nữ khóc nức nở ngắt lời hắn ta, ‘Anh đừng tự ti, em nguyện hiến tử cung của mình cho anh, cho anh một cơ quan sinh sản mới.’ ‘Dao Dao, em thật tốt, anh yêu em’…”

 

 “Bốp!” Ninh Dương tắt bluetooth, giảm âm lượng, tắt điện thoại.

 

Thế giới yên tĩnh trở lại.

 

Anh nhìn khung chat, nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ: “Ninh, Lạc.”

 

Thu hồi lại lời nói lúc nãy, Ninh Lạc chính là rất tệ.

 

Cậu ta ăn nhầm bướm đêm à, cả ngày cứ làm loạn không ngừng nghỉ!

 

Đối với Ninh Lạc thì, bất kể là phương pháp nào, chỉ cần hữu dụng là được.

 

Hiệu quả quả thực rất rõ ràng, lúc nhìn thấy Trần nhị tiểu thư, trong đầu Ninh Dương liền hiện lên hình ảnh vị tổng tài quỳ xuống liếm ngón chân và vị tổng tài được cấy ghép tử cung, trong lòng anh ta bỗng nhiên nghẹn lại.

 

Cho dù những gì Ninh Lạc nói là thật hay giả, thì trong thời gian ngắn, anh ta tuyệt đối sẽ không để Trần nhị tiểu thư làm thư ký riêng của mình.

 

Ninh Dương kéo ghế ngồi xuống, trong lòng vô cùng tuyệt vọng.

 

          ……

 

Đây không phải là lần đầu tiên Trần nhị tiểu thư và Ninh Dương gặp mặt, bọn họ đã hẹn hò nhiều lần, cô ta cũng bày tỏ rõ ràng thiện chí của mình.

 

Bản thân xinh đẹp lại tốt tính, còn yêu người ta sâu đậm, đổi lại là người khác thì đã sớm gục ngã rồi? Không ngờ Ninh Dương lại là kẻ mù, có mắt như mù.

 

Chẳng trách đến bây giờ vẫn cô đơn lẻ bóng. Trần nhị tiểu thư nghiến răng, tiếp tục câu chuyện dang dở: “Giá như em có thể làm thư ký cho anh thì tốt rồi.”

 

Nói xong, cô ta đỏ mặt, như nhận ra bản thân quá đường đột, không đủ dè dặt, vội vàng chữa cháy: “Ý em không phải vậy, ý em là anh thường xuyên tăng ca, thức khuya, thư ký chắc chắn không dám quản anh, nhưng lâu dài như vậy cơ thể chắc chắn sẽ không chịu nổi, em nghĩ nếu em đi…”

 

Trần nhị tiểu thư dừng lại ở đây, để dành phần còn lại cho Ninh Dương tự tưởng tượng.

 

Cô ta cũng không hy vọng sẽ thành công trong một lần, trước tiên thăm dò thái độ của đối phương đã.

 

Ninh Dương cúi đầu khuấy cà phê.

 

Lọn tóc mái rủ xuống che đi cảm xúc cuồn cuộn trong mắt.

 

Giống hệt.

 

Giống hệt những gì Ninh Lạc nói.

 

Anh ta đặt thìa xuống, nhìn Trần nhị tiểu thư: “Được.”

 

          …

 

Tiễn Trần nhị tiểu thư vui mừng khôn xiết ra về, Ninh Dương nới lỏng cà vạt, bỗng nhiên cảm thấy ngột ngạt đến khó thở, như thể nửa đời trước mình sống trong bể cá trong suốt, nhất cử nhất động đều bị người khác nhìn thấu.

 

Anh nhắn tin cho trợ lý: 【Chuyện tôi bảo cậu điều tra, đã có kết quả chưa? 】

 

Một tiếng sau, trợ lý trả lời: 【Ninh tổng, đã điều tra xong. 】

 

【Trần Nghiên đúng là con riêng. Tam thiếu gia cũng có quan hệ mật thiết với Trần Xuyên Ngang. 】

 

Bọn họ chưa bao giờ che giấu điều này, trước kia Ninh Dương cũng chưa bao giờ nghi ngờ đến phương diện này.

 

Mọi chuyện đã sáng tỏ, Ninh Dương phát hiện, bản thân lại thở phào nhẹ nhõm.

 

Dùng cách nói của Ninh Lạc, chính là mood đã ổn định.

 

Ổn định đến mức chết lặng.

 

          —-

 

Đoàn phim được nghỉ, Ninh Lạc cũng hiếm khi được nghỉ ngơi, đang nằm ườn trên ghế sô pha vừa ăn bánh quy dì Trương làm cho mình vừa đếm số tiền trong tài khoản.

 

Nguyên chủ mới được nhận về Ninh gia không lâu, mặc dù hiện tại ăn ngon mặc đẹp, nhưng trên người thật sự không có bao nhiêu tiền. Đặc biệt là trước đó vì chữa bệnh cho mẹ nuôi mà gần như đã tiêu hết toàn bộ số tiền tiết kiệm, bản thân nguyên chủ lại là người tiêu xài hoang phí.

 

Ninh Lạc nhẩm tính, phát hiện trong người chỉ còn vỏn vẹn hai vạn ba ngàn tệ.

 

Nếu đoàn phim có thể thanh toán tiền cát-xê cho cậu thì tuyệt đối không chỉ có từng này, nhưng Vương Lâm bây giờ cũng nghèo rớt mùng tơi.

 

Ninh Lạc thở dài thườn thượt: “Không biết tại sao mình ngày nào cũng cố gắng kiếm tiền, nhưng lại trắng tay thế này. Rốt cuộc là ai đã trộm tiền của mình.”

 

Còn chưa thở dài xong, một bóng đen đã bao trùm lấy cậu.

 

 “Anh cả? Sao hôm nay về sớm vậy?” Cậu luống cuống tay chân bò dậy.

 

Nghe thấy cậu hỏi, Ninh Dương giật giật khóe miệng.

 

Bởi vì anh đã đồng ý quá nhanh khiến Trần Nghiên vui mừng quá mức, nên đã sớm rời đi để báo cáo tiến triển cho Trần Xuyên Ngang.

 

Nhưng anh không nói ra, liếc mắt nhìn giao diện ngân hàng trực tuyến của Ninh Lạc: “Thiếu tiền à?”

 

Ninh Lạc có rất ít ưu điểm, nhưng thành thật là một trong số đó, gật đầu lia lịa: “Rất thiếu, thiếu đến mức gió tây bắc thổi qua cũng thấy thơm.”

 

Ninh Dương im lặng: “Đừng có làm như Ninh gia ngược đãi em vậy.”

 

Ninh Lạc ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh chớp chớp, ý tứ vô cùng rõ ràng.

 

 “… “ Ninh Dương cúi đầu, thao tác vài cái trên điện thoại, “Chuyển rồi đấy.”

 

Ninh Lạc cầm điện thoại lên xem thông báo, đập vào mắt chính là một chuỗi số không.

 

Cậu nuốt nước miếng, đếm ba lần, bàn tay kích động run rẩy.

 

Năm trăm vạn!

 

Tận năm trăm vạn!

 

Cậu vui mừng đến mức quên cả hình tượng, nhảy bật dậy khỏi ghế sô pha, ôm chầm lấy Ninh Dương, hận không thể hôn lấy hôn để “Chủ nợ” hào phóng của mình: “Anh cả, em yêu anh nhất!”

 

Ninh Dương đẩy cậu ra, cau mày ghét bỏ: “Tránh xa ra. Em yêu tiền thì có.”

 

 “Yêu hết, yêu hết, Phật từ bi, chúng sinh bình đẳng mà.”

 

 “Hừ, em còn biết “Yêu” nhiều thứ nhỉ.”

 

Ninh Dương nhìn cậu vui sướng đến mức cắn ngón tay cười ngây ngô, quay đầu đi, khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

Cậu em trai mới này… hình như cũng không tệ lắm.

 

 “Đúng rồi,” Anh lên tiếng, “Đàn ông cấy ghép tử cung thì mang thai như thế nào, nói anh nghe thử xem?”

 

Nụ cười vui sướng của Ninh Lạc đột nhiên đông cứng trên mặt.

 

Hết chương 9.

 

Chương 9: Hạnh Phúc Mỏng Manh Như Bánh Tráng

Ngày đăng: 11 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên