Chương 91: Kỳ Nghỉ Lễ
Cả hai tự mình hoàn thành quy trình xin cấp đạo cụ phức tạp, mất gần hết cả ngày.
Lúc lên xe, Chu Kỳ An day day huyệt thái dương.
Bên cạnh, cửa sổ xe hạ xuống một nửa, Thẩm Tri Ngật nhìn ra ngoài cửa sổ, đối diện với màn sương mù nhạt nhòa bao phủ thành phố, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Chu Kỳ An vừa định lên tiếng, bỗng phát hiện tài xế đã được thay thế.
Người lái xe là một thanh niên, mỉm cười nói: “Ứng tiên sinh đặc biệt dặn tôi đến, bảo tôi trên đường tiện thể xin anh chỉ giáo vài chiêu khiêu vũ.”
Khiêu vũ?
Chu Kỳ An không hiểu.
Thẩm Tri Ngật bình tĩnh nhắc nhở: “Là điệu nhảy tế thần đấy.”
“…” Chu Kỳ An ngẩn người, cuối cùng cũng hiểu ra, nhìn người tài xế với ánh mắt đầy thông cảm: “Cậu cũng từng nhảy nhót tưng bừng ở tiệc tất niên à?”
Trên đời này thật sự có người kỳ quái như vậy sao?
Móng tay người thanh niên cầm vô lăng gần như muốn ghim vào da thịt, chân nhấn ga tăng tốc, thể hiện rõ sự phẫn nộ trong lòng lúc này.
Đều là cùng một giuộc, ai cũng đừng cười nhạo ai.
Không khí trong xe yên tĩnh trở lại, bận rộn từ phó bản đến giờ, cuối cùng Chu Kỳ An cũng có thời gian xem điện thoại.
Rất nhiều tin nhắn chưa đọc, tất cả đều đến từ cậu sinh viên đại học kia, ngày nào cũng hỏi anh đã ra khỏi phó bản an toàn chưa.
Lúc này là bảy giờ rưỡi tối, Chu Kỳ An cũng hơi đói bụng, liền hẹn đối phương ra ngoài ăn cơm.
【Nhớ mang theo xăng nhà tôi nhé.】
Chu Kỳ An lại liếc nhìn Thẩm Tri Ngật: “Anh…”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Tri Ngật đã lên tiếng trước, câu trả lời không nằm ngoài dự đoán: “Cùng đi ăn đi.”
………..
Bốn mươi phút sau, ba người ngồi trong phòng riêng của một khách sạn sang trọng.
Cậu sinh viên chủ động mời khách, Chu Kỳ An nhìn thực đơn, theo mức giá trên đó, ba người ăn một bữa cũng đủ bằng nửa tháng lương của cậu.
“Haiz….” Đúng là người giàu có mà.
Gọi hai món, Chu Kỳ An nhìn cậu sinh viên: “Nói đi, có chuyện gì?”
Cậu mới vào phó bản có mấy ngày, đối phương không đến mức sốt ruột nhắn tin mỗi ngày như vậy.
Cậu sinh viên liên tục gõ chữ, rất nhanh Chu Kỳ An đã nhận được một đoạn tin nhắn dài dằng dặc từ trên diễn đàn:
【Sếp muốn chúng ta quay lại làm việc sớm. Em đã cố gắng chuyển chủ đề…】
Nội dung toàn bộ đều là nhờ cậu ta có “hậu trường”, đã thành công kết bạn với sếp trên diễn đàn như thế nào, hai bên còn trò chuyện về trò chơi.
Ban đầu Chu Kỳ An không có phản ứng gì, cho đến khi nhìn thấy đoạn sau, ánh mắt cậu khẽ động.
【… Tụi em nói chuyện về kỹ năng, sếp lại nói mình không có kỹ năng gì!】
【 Càng không có hệ thống tiến hóa! Bảng điều khiển chỉ có một ID người chơi.】
【Chuyện này em đã xác nhận rồi.】
Chu Kỳ An im lặng vài giây, đột nhiên đưa điện thoại cho Thẩm Tri Ngật: “Anh thấy sao?”
Thẩm Tri Ngật mặt không đổi sắc, chỉ là ánh mắt hơi mất tự nhiên.
Chu Kỳ An nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh.
Thực ra Thẩm Tri Ngật chưa bao giờ che giấu trước mặt cậu, ngay từ đầu đã bộc lộ nhiều điểm đáng ngờ, chỉ là, có mẹ và sếp lớn là ngọc sáng trước mắt, nên cậu cũng không cảm thấy quá kỳ lạ.
Nhưng hiện tại có chút không hợp lý.
Với hiểu biết của cậu về Thẩm Tri Ngật, nếu bảng điều khiển trống trơn, hẳn đối phương sẽ làm ra vẻ bí hiểm nói mình không có kỹ năng, đó là thứ mà kẻ yếu mới cần, giống như kiến thức vậy.
Tại sao lại nói dối về kỹ năng? Còn bịa ra một hướng tiến hóa của loài cá voi?
“Trừ phi…”
Chu Kỳ An nheo mắt.
Trừ phi hắn căn bản không biết những con người bị biến thành quái vật do ảnh hưởng của màn sương mù đó, sau khi vào trò chơi sẽ trở thành cái gì. Hắn chỉ dựa vào kinh nghiệm phán đoán, cho rằng mỗi người chơi đều sẽ sở hữu kỹ năng và hướng tiến hóa.
Liệu sự kỳ quái của Thẩm Tri Ngật có liên quan đến vụ án mạng sương mù đó hay không?
Hàng ngàn suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu, nhưng cũng chỉ trong vài giây.
Cậu sinh viên nhận thấy bầu không khí trở nên nghiêm trọng, cẩn thận gửi cho Chu Kỳ An một tin nhắn riêng: 【Anh Chu, sếp thật đáng thương. Không có kỹ năng, không thể tiến hóa, cứ như vậy, sớm muộn gì ông ấy cũng bị trò chơi đào thải.】
Chu Kỳ An khẽ động ngón tay, thầm nghĩ cậu yên tâm đi, cho dù cậu tiến hóa đến cấp tối đa cũng không thể vặn đầu con quái vật đó được đâu.
Không để ý đến cậu sinh viên nữa, cậu kéo tin nhắn lên đoạn trước về việc sếp không có kỹ năng, lặp lại câu hỏi với Thẩm Tri Ngật: “Anh thấy sao?”
Mãi đến nửa phút sau, Thẩm Tri Ngật mới thốt ra một câu: “Quả thật có chút kỳ lạ.”
Lượng thông tin nhận được hôm nay đã đủ nhiều, Chu Kỳ An không truy hỏi thêm nữa, tập trung ăn cơm.
Thẩm Tri Ngật khẽ thở dài.
Che giấu sự thật là thỏa thuận mà cả hai đã từng thực hiện.
Ở trạng thái “Tái sinh”, việc bị ép tiếp nhận lượng thông tin khổng lồ sẽ gây ra ảnh hưởng không thể đoán trước đến quá trình trưởng thành, sơ sẩy một chút là sẽ đi vào vết xe đổ ngay.
Tất nhiên, Thẩm Tri Ngật làm vậy phần lớn là vì tư lợi.
Hắn luôn giữ cho Chu Kỳ An một con đường tiến hóa của Kẻ cướp đoạt, mấy lần muốn cưỡng ép can thiệp để đối phương đi theo, nhưng lại lo lắng sau này Chu Kỳ An biết được mọi chuyện, nhất định sẽ khinh bỉ mắng chửi mình.
“Phì.”
Tay Thẩm Tri Ngật run lên, nước trà trong ly sánh ra ngoài.
Nhìn lại, thì ra Chu Kỳ An đang nhè một cái xương cá khó gỡ.
“No rồi.” Chu Kỳ An quay sang nói với cậu sinh viên vẫn đang đồng cảm với nhà tư bản: “Nhớ thanh toán.”
Theo thứ tự xa gần, cậu sinh viên lái xe đưa Chu Kỳ An về nhà trước.
Chu Kỳ An: “Cậu có xe à?”
Cậu sinh viên mở cửa xe, mời hai người lên trước: “Em đi học muộn.”
Nhận ra logic không đúng, liền bổ sung thêm một câu: “Cho nên lấy bằng lái sớm hơn.”
“…” Điều này thì liên quan gì đến việc cậu có xe?
Chu Kỳ An nhìn kiểu dáng xe, ít nhất cũng phải trăm vạn tệ.
“Đồ ở cốp sau.” Cậu sinh viên ám chỉ xăng. Liên quan đến trò chơi, cậu ta chỉ có thể cẩn thận nhắc đến.
Ăn cơm mất chút thời gian, vừa hay tránh được giờ cao điểm, chưa đến ba mươi phút, chiếc xe đã khó khăn rẽ vào một khu dân cư cũ kỹ.
Dừng xe xong, Chu Kỳ An đột nhiên hạ cửa sổ, thò đầu ra ngoài nhìn.
“Không ổn rồi, mẹ tôi được thả ra rồi.” Trên ban công có phơi quần áo.
Cậu sinh viên ngạc nhiên “A” một tiếng, dì được thả ra không phải là chuyện tốt sao?
Khoan đã, dì bị bắt từ lúc nào vậy?!
Không ai giải đáp thắc mắc của cậu ta, Chu Kỳ An vội vàng xuống xe, xách theo thùng xăng định đi lên.
Đột nhiên Thẩm Tri Ngật xuất hiện sau lưng cậu, hắn bước đi không một tiếng động, lúc xoay người suýt chút nữa đã va phải nhau, hắn dễ dàng đỡ được Chu Kỳ An, giọng nói ôn hòa cất lên: “Trông có vẻ nặng, để tôi xách lên giúp em.”
“Không cần, chỉ mấy bước chân thôi.” Chu Kỳ An lập tức từ chối.
Trước đây cậu chưa từng ý thức rõ ràng, chỉ là trong tiềm thức không muốn mẹ mình và sếp gặp mặt.
Nhưng sau khi vào trò chơi, phát hiện lũ quái vật đều rất thích ăn thịt đồng loại, Chu Kỳ An bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.
Trong lúc từ chối, trong mắt cậu lóe lên một chút suy tư.
Nói đến chuyện quái vật ăn thịt lẫn nhau, trong phó bản tòa cao ốc Kim Tường, sếp đã biểu hiện rõ ràng sự thèm thuồng với Mục Thiên Bạch, cuối cùng vẫn là cậu ra mặt dàn xếp.
Chẳng lẽ Mục Thiên Bạch cũng là quái vật? Nếu không tại sao sếp nhìn thấy những người chơi khác lại không hề có biểu hiện gì bất thường.
Chuyện kỳ lạ không chỉ có một.
Là đồng phạm trong vụ nổ tòa nhà Kim Tường, Mục Thiên Bạch nói muốn cùng cậu làm ăn, nhưng sau khi ra khỏi trò chơi đã gần nửa tháng trôi qua, đối phương lại không hề liên lạc, căn bản không hợp lý.
Cậu càng nghĩ càng thấy có rất nhiều vấn đề. Thẩm Tri Ngật bất đắc dĩ phải vỗ nhẹ tay, kéo lại sự chú ý của đối phương.
“Thật sự không cần tôi giúp à?”
Thẩm Tri Ngật chăm chú nhìn cậu, Chu Kỳ An lắc đầu xoay người lên lầu.
Cửa đơn nguyên đóng lại, ánh mắt như hình với bóng bị ngăn cách bên ngoài cánh cửa sắt.
Leo hết tầng cuối cùng, Chu Kỳ An ngẩng đầu, phát hiện cửa nhà mình đang mở, một bóng người quen thuộc đang đứng trong hành lang, cái bóng đổ xuống méo mó.
Cậu hít sâu một hơi, thính lực này, chắc chắn còn nhạy bén hơn tai khỉ của cô Thân nhiều.
Cậu giơ cao thùng xăng trong tay: “Xăng của mẹ nè.”
Mẹ Chu vẫn giữ nguyên vẻ mặt âm trầm.
Việc đầu tiên bà làm sau khi được thả ra là kiểm tra sổ hộ khẩu, đứa con trai tốt của bà quả nhiên vẫn chưa kết hôn. Xem ra khoảng thời gian bà vắng nhà, nó hoàn toàn không làm chuyện đứng đắn.
Biết mẹ mình muốn nói gì, trước khi bà kịp cằn nhằn chuyện kết hôn, Chu Kỳ An đã đặt thùng xăng xuống, vội vàng lên tiếng phủ đầu——
“Mẹ ơi, sao mẹ lại bị bắt vào đồn thế?”
Đôi môi tái nhợt của Mẹ Chu khẽ động.
Không cho bà cơ hội lên tiếng, Chu Kỳ An tiếp tục kêu gào: “Sau này con cháu đời sau của con, đời đời kiếp kiếp cũng không thi công chức được nữa… Ba đời, tận ba đời đó!”
Đã như vậy, chi bằng cứ để tuyệt tự ở đời con đi.
Cửa sổ không đóng, âm thanh dễ dàng truyền xuống dưới, cậu sinh viên đang lùi xe suýt chút nữa đã đạp nhầm chân ga.
Thẩm Tri Ngật có thể tưởng tượng ra dáng vẻ khoa trương của Chu Kỳ An lúc này, không khỏi bật cười nhìn ra ngoài cửa sổ.
…
Người lao động biết khóc sẽ không gặp vận xui.
Chu Kỳ An khóc lóc thảm thiết, cộng thêm màn trình diễn “Một khóc hai nháo ba thắt cổ”, thành công dời đi sự chú ý của Mẹ Chu khỏi chuyện giục cưới.
“Con đã nói là con không muốn làm người theo chủ nghĩa DINK rồi, nếu không con đã không từ chối… từ chối nồi cơm điện của con, sao mẹ vẫn cố chấp đi trộm mộ chứ?”
Người dân trong nước vẫn luôn có chấp niệm mãnh liệt với việc thi công chức, cuối cùng hai mẹ con ôm nhau khóc lóc thảm thiết, nhưng bởi vì thể chất quá tốt, mà cứ thế khóc đến tận bữa tối.
Buổi tối như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Mẹ Chu vẫn nấu cháo như thường lệ, dịu dàng bưng lên bàn: “Ăn nhanh đi, dạo này con gầy đi rồi.”
Chu Kỳ An vừa ăn cháo dưỡng sinh vừa thầm nghĩ, từ sau khi buộc định với Thánh khí, khi hai mẹ con ở chung với nhau, lý trí ngày càng tăng lên.
Trước đây bà ấy đâu dễ dỗ dành như vậy.
Ăn cơm xong, Chu Kỳ An lấy cớ phải chạy deadline, nhốt mình trong phòng.
Cậu nôn nóng đăng nhập vào diễn đàn. Sau khi tìm kiếm liên tục bằng nhiều từ khóa mà không có kết quả, Chu Kỳ An bỗng nhiên đưa tay quệt đi giọt nước mắt giả tạo nơi khóe mắt: “Khóc đến ngu người rồi.”
Đã có Ứng Vũ là cuốn bách khoa toàn thư sống rồi, còn mất công lật xem bài đăng gì nữa?
Chu Kỳ An lập tức nhắn tin riêng cho đối phương: 【Ứng tiên sinh, xin lỗi đã làm phiền. Xin hỏi có đạo cụ gây ảo giác nào có thể thay đổi ngoại hình, chiều cao của một người trong thời gian dài hay không?】
Khoảng năm phút sau, cậu nhận được hồi âm của Ứng Vũ: 【Thời gian cụ thể trong bao lâu?】
Chu Kỳ An suy nghĩ một chút: 【Ít nhất là hai ngày.】
Ứng Vũ: 【Không có.】
Lát sau, anh ta còn bổ sung thêm một câu: 【Trong phạm vi đã biết, đạo cụ gây ảo giác có thời gian hiệu lực tối đa là hai mươi phút.】
“Là mình nghĩ sai rồi sao…”
Đặt điện thoại xuống, Chu Kỳ An cau mày, không lâu trước cậu có một suy đoán táo bạo, Mục Thiên Bạch và Thẩm Tri Ngật, có khi nào là cùng một người không?
Câu nói “Cái bóng là sống” của Mục sư cứ quanh quẩn trong đầu cậu mãi không thôi.
Mục Thiên Bạch có thể điều khiển bóng, mà trong phó bản lần này ở nhà thờ cũng có cái bóng tương tự đã giúp đỡ cậu.
Người có khả năng làm điều này nhất, chỉ có thể là Thẩm Tri Ngật.
Nhưng nếu không tồn tại đạo cụ gây ảo giác đặc biệt nào, suy đoán này sẽ không thể thành lập được, bởi vì đó là hai khuôn mặt hoàn toàn khác biệt.
Chu Kỳ An mím môi, nhưng không lập tức từ bỏ nghi ngờ.
Cậu trầm ngâm một lúc, sau đó nhắn tin riêng cho Mục Thiên Bạch: 【Không phải đã nói là sẽ cùng nhau dùng Thánh khí làm ăn sao? Chúng ta gặp mặt đi.】
Gửi xong, Chu Kỳ An khẽ mỉm cười.
Trong trường hợp bình thường, chắc chắn Mục Thiên Bạch sẽ hồi âm, nếu tin nhắn đá chìm đáy biển, vậy trong này còn có uẩn khúc khác.
Cậu đã làm hết những gì có thể làm rồi.
Thoát khỏi diễn đàn, Chu Kỳ An ngã người ra sau giường, tứ chi dang rộng, hai mắt vô hồn: “Quái vật… sức mạnh…”
Ba năm trước, trò chơi mở ra các điểm neo đậu ở khu Yến Dương với số lượng lớn, sương mù bao phủ toàn thành phố, đây hẳn là nguyên nhân dẫn đến việc những con quái vật đang ẩn nấp kia mất kiểm soát.
Đáng tiếc, cậu không nhớ rõ nhiều chi tiết về vụ án mạng đó, nhưng có thể khẳng định, lúc đó cậu bị thương nặng được đưa đến bệnh viện, là do lũ phản bội biến dị kia gây ra.
“Mình bị thương cũng không có gì lạ.” Khi đó quái vật tàn sát bừa bãi, thương vong trong thành phố nhiều vô số kể, điều kỳ lạ là mẹ và sếp đã xảy ra chuyện gì.
Ngay từ phó bản đầu tiên, Chu Kỳ An đã có thể xác định mẹ cậu có thể lẻn vào phó bản, điều này có nghĩa là bà ấy có khả năng cao tiến thẳng vào thế giới mới. Lời nói của cậu sinh viên càng chứng minh điều này, ở một khía cạnh nào đó, mẹ cậu và sếp của cậu đều thuộc về nhóm người đã tiến hóa xong.
Chỉ là, kiểu tiến hóa này mang theo vẻ đẹp tàn khốc và đầy khiếm khuyết.
Nói cách khác, không có đầu óc thì rất dễ mất kiểm soát.
Nghĩ đến đây, Chu Kỳ An không khỏi đưa tay sờ lên trái tim mình.
【Trái tim tình yêu của Đầu bếp】, 【Mắt cá năm sao】, quả thực con người có thể hấp thụ được sức mạnh của quái vật, nhưng chỉ dựa vào phương pháp ghép nối vụng về chắc chắn không ổn, hơn nữa những thứ có thể hấp thụ được lại rất ít ỏi.
“Quan trọng hơn so với chân tướng là trả thù.”
Một đám ngu ngốc không lo hoàn thành phó bản, vì loại khả năng xa vời này mà gây ra vụ thảm án.
Ánh mắt tan rã dần dần trở nên lạnh lùng, ngón tay Chu Kỳ An siết chặt. Bất kể lúc đó có bao nhiêu người sống sót, trốn ở đâu, cậu đều muốn bọn chúng phải trả giá gấp trăm lần.
Mấy ngày liền trong phó bản không được nghỉ ngơi tử tế, trong lúc thề độc, Chu Kỳ An đã ngủ thiếp đi.
Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, giấc mơ như hẹn mà đến.
Cả thế giới chìm trong màn sương máu, bên ngoài vang lên tiếng khóc than và cầu cứu thảm thiết.
Tiềm thức nói cho cậu biết, đây là cơn ác mộng ba năm trước.
Trong ba năm qua, Chu Kỳ An đã vô số lần mơ thấy cảnh tượng như vậy, không có ngoại lệ, lúc nào cũng đều lấy máu me và giết chóc làm chủ đề.
Chu Kỳ An đã có thể sáng suốt ứng phó thành thạo với giấc mơ, đúng lúc cậu đang cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, đột nhiên phát hiện mình đang đứng trong một hành lang dài đầy máu.
Đây là cảnh tượng chưa từng xuất hiện trước đây.
Cách đó vài mét, một người phụ nữ tóc tai bù xù đang ngã gục bên cạnh thùng rác màu đen.
Toàn thân người phụ nữ đầy vết thương, lồng ngực phập phồng yếu ớt, rõ ràng đã đi đến hồi kết của cuộc đời, bên cạnh là hộp cơm vụn vỡ.
Trong màn sương máu, một cảm giác quen thuộc khó tả thu hút Chu Kỳ An, khiến cậu theo bản năng bước về phía “Thi thể” đó, cố gắng nhìn rõ dung mạo người phụ nữ.
Khoảnh khắc cúi người, đôi mắt người phụ nữ bỗng nhiên mở to.
Con ngươi bà ta như tan chảy, tròng trắng đục ngầu nhìn chằm chằm Chu Kỳ An.
Cậu giật mình lùi lại một bước, trong lúc tim đập dữ dội, Chu Kỳ An khẽ động cổ họng, khó tin thốt ra một tiếng: “Mẹ?”
Người phụ nữ không có phản ứng gì.
Rất nhanh, Chu Kỳ An lại nhìn thấy sếp trong vũng máu bên cạnh.
Ngay khi cậu cố gắng tiến thêm một bước, giây tiếp theo, thế giới quay cuồng, ống kính chuyển động theo.
Mẹ và sếp đang điên cuồng gặm nhấm một thứ gì đó giống như gỗ khô, thứ đó có màu vàng nâu nhạt, hơi giống thịt, nhưng đường vân lại hơi giống nấm. Vì màn sương máu phủ lên một lớp filter, mọi thứ trông rất mờ ảo.
Vết thương dữ tợn trên người đang dần lành lại, nhưng mái tóc suôn mượt của người phụ nữ bắt đầu xoăn tít lại, gân xanh trên cổ cũng nổi lên.
Sương mù mang theo tính ăn mòn nhẹ, rất nhanh mắt Chu Kỳ An đã cảm thấy khó chịu, mặc dù vậy, cậu vẫn cố gắng nhìn thấu mọi thứ.
Nhưng mà, dù cho mắt đã mở to đến mức sắp rỉ máu, vẫn chẳng có tác dụng gì.
Cho đến khi cảm giác đau nhói truyền đến, giấc mơ đột ngột kết thúc.
Ánh nắng xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu vào, chỉ chiếu sáng một mảng gạch lát nền nhỏ.
Chu Kỳ An gần như bật dậy khỏi giường, do đứng dậy quá nhanh, đầu óc choáng váng lại ngã xuống.
Tiếng chương trình tin tức buổi sáng truyền đến từ phòng khách.
“Nhằm chào mừng Hội nghị Thương mại lần thứ 35 được tổ chức thành công tốt đẹp, theo phê duyệt, lấy ngày X tháng X hàng năm làm ngày nghỉ lễ theo luật định, bắt đầu nghỉ từ ngày 23, tức ngày mai. Thông tin chi tiết về kỳ nghỉ lễ này như sau…”
Chu Kỳ An: “…”
Xong rồi, mộng trong mộng rồi.
Mãi cho đến khi mẹ cậu đẩy cửa bước vào, vui vẻ nói: “Nghe thấy chưa? Nghỉ lễ rồi, sáng nay con có thể đi xem mắt rồi đấy.”
Chu Kỳ An lập tức tỉnh táo lại.
Tốt lắm, hiện tại có thể khẳng định đây không phải là mơ rồi.
Cái hội nghị quỷ quái gì thế, đã tổ chức đến lần thứ 35 rồi, cuối cùng cũng nhớ ra cho nghỉ lễ à?
Kỳ nghỉ lần này kéo dài bốn ngày, không được nghỉ bù, vừa hay sau đó có thể cộng thêm cuối tuần, coi như được nghỉ một tuần.
Nhưng khác với những kỳ nghỉ lễ vàng thông thường, trong thời gian nghỉ lễ, phí cầu đường cao tốc không được miễn, cũng không có bất kỳ biện pháp khuyến khích nào cho việc di chuyển. Thậm chí trong bản tin còn đề cập đến thời tiết gần đây thay đổi thất thường, máy bay, tàu hỏa thường xuyên bị hoãn, kêu gọi người dân không ra khỏi nhà nếu không cần thiết.
Trong nhóm chat công việc, sếp bất đắc dĩ phải chuyển tiếp thông báo nghỉ lễ.
Còn lạnh lùng bổ sung thêm một câu: Bây giờ chuyện bé tí ti cũng phải nghỉ lễ.
Chu Kỳ An cười ha hả.
Người không biết còn tưởng sáu ngày nghỉ này là để cậu làm đám tang cho mình.
Trái ngược với sếp lớn nhẫn tâm, ông chủ lớn lại hào phóng hơn, hiếm khi xuất hiện trong nhóm chat: Mọi người thứ Hai tuần sau hãy đến công ty.
Mặc dù không có icon, giọng điệu cũng rất lạnh lùng, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Điện thoại liên tục hiện thông báo cảnh báo sương mù, một lần nữa nhắc nhở hạn chế ra ngoài, có lẽ đây mới là nguyên nhân thực sự của kỳ nghỉ, Chu Kỳ An cân nhắc có nên nhân dịp này đi cày phó bản hay không.
Mẹ Chu vẫn đang lải nhải chuyện xem mắt, mái tóc còn hăng hái hơn cả người.
Chu Kỳ An nhìn bà, luôn nhịn không được nhớ đến hình ảnh trong mơ.
Cách bố trí tòa nhà trong mơ rất quen thuộc với Chu Kỳ An, đó là công ty, còn có hộp cơm đó, trước đây khi cậu tăng ca, thi thoảng mẹ cậu sẽ mang đồ ăn khuya đến cho cậu.
Chỉ là, sau khi biến dị thì mẹ già không cầm rìu đuổi giết cậu đã là tốt lắm rồi, chứ đừng nói đến chuyện ân cần đưa cơm.
“Thật sự chỉ là mơ sao…”
Hay là, đó là một cảnh tượng có thật đã từng xảy ra.
“Chẳng lẽ ba năm trước, lúc toàn thành phố thất thủ, mình vẫn đang tăng ca ở công ty….”
Sắc mặt Chu Kỳ An chợt lạnh xuống.
Thế giới chết tiệt này, cứ hủy diệt đi cho rồi.
Hết chương 91.
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Kỳ An: Lúc vụ án mạng xảy ra, mình đang tăng ca à? Mình đang tăng ca hả?!! Mình thật sự đang tăng ca sao!
