Chương 103: Cuồng Hoan

 

Chương 103: Cuồng Hoan

 

Từ lâu, Chu Kỳ An đã được sếp lớn nhà mình huấn luyện thành một thiên tài trong nghệ thuật ngôn ngữ, lúc này còn đang dùng vẻ mặt bị tổn thương để chất vấn.

 

Mái tóc bên tai Mẹ Chu đã ngừng xoắn lại.

 

Chu Kỳ An phất tay hào phóng: “Không sao, con không trách mẹ.”

 

“…”

 

Lần tham gia diễn xuất này suôn sẻ hơn Chu Kỳ An tưởng tượng.

 

Thực ra cậu cũng không chắc chắn sau khi vào văn phòng rồi, người chơi đã chết có lập tức ra tay với mình hay không, nếu không được thì chỉ có thể thử thuyết phục mẹ tổ chức hôn lễ ngay tại chỗ, mời NPC tham gia, lấy cớ đòi tiền mừng để chọc giận nhân viên an ninh, buộc hắn ta ra tay.

 

Quá trình này có rất nhiều rủi ro, ai biết được người mẹ trong trạng thái sát thủ có thể giao tiếp được hay không.

 

Cậu đưa tay giúp người phụ nữ chỉnh lại mái tóc bên tai, con rắn nhỏ e ngại ánh sáng của Thánh Khí, không lập tức cắn lên.

 

Chu Kỳ An nhìn đôi mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, im lặng một lúc: “Con không trách mẹ.”

 

Chỉ là lần này, không còn vẻ trêu chọc giả tạo như trước.

 

Cho đến tận bây giờ, Chu Kỳ An vẫn có thể cảm nhận được mẹ mình đã kiềm chế rất nhiều trong quá trình truy sát.

 

Trong đôi đồng tử dựng đứng đáng sợ của mẹ Chu lóe lên một cảm xúc thật mâu thuẫn, cũng rất kiềm nén.

 

Cảm xúc phức tạp này chỉ thoáng qua, cuối cùng ánh mắt bà nhìn con trai mình cũng dịu dàng hơn một chút: “Con làm quen với vợ chưa cưới trước đi, mẹ đi giết người đây.”

 

“…” Chu Kỳ An bị nhét cái nồi cơm điện vào lòng: “Thi chứng chỉ trước đã.”

 

Cậu thuận theo ý bà mà nói: “Vào phòng thi rồi, biết đâu mẹ có thể tranh thủ hoàn thành vai diễn giết chóc.”

 

Tất nhiên khả năng này gần như bằng không.

 

Những người chơi thi trước lúc này chắc chắn đã bước vào một bối cảnh khảo hạch riêng biệt.

 

Mẹ Chu chưa từng thi chứng chỉ, không biết còn có quy định giới nghiêm trong phòng thi.

 

Bà không nói có thi hay không, trực tiếp nhảy ra cửa sổ rời đi.

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, văn phòng vốn gọn gàng ngăn nắp của Ông vua sân khấu kịch đã bị máu tanh hôi thối bao phủ, xương trắng tươi mới và da rắn ghê rợn.

 

Ngồi một mình trên ghế xoay, Chu Kỳ An mơ hồ nhận ra bức tranh treo trên tường, khuôn mặt không có ngũ quan kia dường như mang theo một chút phẫn nộ.

 

Chu Kỳ An ôm Thánh Khí lắc lư trên ghế, nhìn thẳng vào bức tranh.

 

“Anh giận à?”

 

“Nếu giận thì nháy mắt đi.”

 

Khuôn mặt không có ngũ quan đương nhiên không thể nháy mắt được.

 

Chu Kỳ An cười tủm tỉm, nói: “Vậy là không giận rồi.”

 

Trên bảng nền, hàng trăm khuôn mặt nhỏ hơn bàn tay đột nhiên đồng loạt chớp mắt, cảnh tượng kỳ dị đến mức không thể diễn tả bằng lời được.

 

Đây không phải là giận nữa, mà là tức chết người ta rồi.

 

Nụ cười của Chu Kỳ An đông cứng lại.

 

Tức chết là đúng rồi, Ông vua sân khấu kịch thích quy tắc ngầm với diễn viên mà, quái vật không có dục vọng, nói cách khác, những diễn viên chết dưới tay Ông vua sân khấu kịch chẳng khác nào cỏ rác ngoài đồng. Cậu đã lộ diện rồi, tiếp theo Ông vua sân khấu kịch chắc chắn sẽ nhắm vào cậu mà ra tay.

 

Giận thêm một chút, có lợi cho việc duy trì sức khỏe tâm lý sau này của cậu.

 

………….

 

Phố cổ.

 

Trên một con đường nhỏ hoang vắng hẻo lánh, hai bên đường chẳng thấy bóng dáng cây cối, cậu sinh viên đại học đi theo sau lưng Thẩm Tri Ngật, trông cậu ta như chim sợ cành cong.

 

Phía sau bọn họ là một mê cung với vô số con đường phức tạp.

 

Cậu sinh viên đại học vừa mới thoát ra khỏi đó, quy mô của toàn bộ mê cung vượt quá sức tưởng tượng của cậu ta, dường như còn lớn hơn cả khu Phố cổ. Trong suốt quãng đường đó, thần kinh của cậu ta luôn căng thẳng, máy móc đi theo Thẩm Tri Ngật trong mê cung chằng chịt.

 

Ngoài tiếng bước chân ra, không gian yên tĩnh đến đáng sợ, nhưng lại không hề có một nguy hiểm nào ập đến.

 

Điều này càng khiến cậu ta càng thêm căng thẳng.

 

Lúc một con chim bay ngang qua bầu trời, cậu sinh viên lập tức căng thẳng cả người.

 

Thẩm Tri Ngật liếc nhìn cậu ta, thấy bộ dáng giật mình thon thót này, hai hàng chân mày hơi cau lại.

 

Hắn không thích gã thanh niên đầy sơ hở này, rõ ràng là có vấn đề, nếu không phải nể mặt Chu Kỳ An, một kẻ vướng víu như vậy, đã sớm bị hắn ném cho tan xương nát thịt trên đường rồi.

 

“Không có ma.” Thẩm Tri Ngật lạnh lùng nói.

 

Theo thiết lập của vở kịch này, người chơi thường chỉ phải đối mặt với sát khí của hung thủ.

 

Nói vậy là bởi Thẩm Tri Ngật đoán được Chu Kỳ An muốn quay lại “Tìm chết”, diễn một màn “Chỉ có đường chết mới tìm được đường sống”.

 

Bản thân việc tìm kiếm khách hàng không quá nguy hiểm, trò chơi chỉ tìm cách câu giờ người chơi. Nếu trong thời gian quy định mà cốt truyện không có tiến triển, bọn họ rất dễ bỏ lỡ cơ hội kích hoạt màn kịch thứ tư.

 

Cậu sinh viên đại học há miệng, vừa định nói gì đó thì đột nhiên nhìn sang ven đường, vẻ mặt kinh ngạc: “Hình như chúng ta đã đi qua chỗ này rồi.”

 

Trên đường đi chỉ có bốn, năm cái cây, cậu ta đều có ấn tượng với từng cái một.

 

Nhìn hình dáng tán cây, rõ ràng bọn họ đã đến đây rồi.

 

Đôi đồng tử của Thẩm Tri Ngật dường như vốn dĩ đã u ám, chỉ khi nhìn kỹ mới có thể thấy được sự sắc bén ẩn chứa bên trong.

 

Hắn đang dùng mắt thường phân chia các điểm bất thường trong không gian, phá giải bùa mê của quỷ đả tường.

 

“Tiếp theo sẽ là giải đố, ảo cảnh, mấy trò vặt vãnh này.”

 

Cậu sinh viên đại học kinh ngạc trước sự hiểu biết của hắn, nhưng đến lần thứ hai thì đã không còn gì để kinh ngạc nữa: “Bóng của anh biến mất rồi!”

 

Thẩm Tri Ngật thản nhiên gật đầu.

 

Cái bóng miễn nhiễm với ảnh hưởng của quỷ đả tường cấp thấp, để tiết kiệm thời gian, đã bị phái đi giải câu đố rồi.

 

Thời gian trôi qua từng chút một, cậu sinh viên đại học im lặng như chim cút, khi ở cùng Chu Kỳ An chủ yếu là đối mặt với áp lực từ phó bản, còn khi đi cùng Thẩm Tri Ngật, áp lực chủ yếu đến từ chính bản thân hắn.

 

Trên đường đi, số lần hai người nói chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay.

 

Vì vậy, cậu ta càng không hiểu tại sao Thẩm Tri Ngật lại chọn đến địa chỉ trên tờ giấy ghi chú mua hàng mà cậu ta chọn để check-in trước.

 

Cái bóng đi trước mở đường, hai người đi một đường thông suốt.

 

Đột nhiên, Thẩm Tri Ngật dừng bước.

 

Cậu sinh viên đại học vội vàng dừng lại theo, nhìn theo ánh mắt của hắn, nhưng không thấy gì cả.

 

Chỉ thấy Thẩm Tri Ngật đưa tay ra, hư không như bị xé toạc một tầng sương mù, sau lớp sương mù, một căn nhà tự xây bình thường xuất hiện trong tầm mắt.

 

“Đi gõ cửa đi.”

 

Cậu sinh viên đại học do dự một chút, khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cậu ta thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi người mở cửa, ánh mắt đã hoàn toàn tập trung vào chiếc tủ cạnh cửa.

 

Trên chiếc tủ màu trắng, đặt móc khóa lộn xộn và một số vật dụng linh tinh khác, trong đó nổi bật nhất là một chiếc thùng lớn.

 

Đó là thùng carton đựng nồi cơm điện.

 

Thùng carton vẫn chưa được mở ra, rõ ràng là sau khi mua về vẫn chưa kịp sử dụng.

 

“Mấy người là ai, đến đây làm gì?”

 

“Chào anh.” Cậu sinh viên đại học trấn định tinh thần, nói: “Lô nồi cơm điện mà anh đã mua bị phát hiện có vấn đề, chúng tôi đến để thu hồi.”

 

Cậu ta lấy tiền viện phí mà nhân viên an ninh đưa cho, đưa ra mức giá cao hơn nhiều so với giá bán của nồi cơm điện.

 

Ai ngờ người khách hàng kia cứ nhìn chằm chằm vào túi quần đang móc tiền của cậu ta, trong mắt lóe lên một tia tham lam.

 

Diễn viên ở Phố cổ này nhiều hơn công việc, những diễn viên quần chúng bình thường đều sống rất chật vật.

 

Lòng bàn tay cậu sinh viên đại học toát mồ hôi, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Nghĩ đến việc trên đường đi không hề có nguy hiểm thực sự, tất cả đều là những hạng mục điên cuồng câu giờ, cậu ta lập tức hiểu ra, dù là cách nào thì cũng sẽ bị khách hàng làm khó dễ.

 

Cậu ta không nên phí lời làm gì.

 

Nếu là anh Chu, chắc chắn sẽ ôm nồi cơm điện bỏ chạy ngay từ khi bước vào cửa.

 

Ngay khi cậu sinh viên đại học đang cân nhắc xem có nên ném tiền xuống rồi ôm đồ chạy hay không, đột nhiên cậu ta phát hiện ra đế giày của mình như dính chặt vào sàn nhà, không phải như, mà là thực sự dính chặt.

 

Vị khách hàng trước mặt mỉm cười.

 

Nụ cười khiến cho khuôn mặt của gã ta trực tiếp nứt ra một đường.

 

Vị khách hàng xót xa xé xuống một mảng da mỏng dính đầy máu: “Mới dán xong.”

 

Chăm sóc da quá đắt, vẫn là copy paste da của người khác thì tiện lợi hơn.

 

“Đừng lo lắng.” Vị khách hàng từng bước tiến lại gần cậu sinh viên đại học, “Buổi thử vai của tôi vào buổi tối, bây giờ tôi sẽ không làm hại cậu đâu.”

 

Cậu sinh viên đại học nhanh chóng dịch câu nói: Cậu ta sẽ bị giam cầm cho đến khi màn kịch này kết thúc, sau đó sẽ bị lột da.

 

Thật ra lúc này mà dùng một cái đạo cụ bom nhỏ thì rất hiệu quả, nhưng sàn nhà này có một lực hút kỳ lạ, cậu ta không thể di chuyển, nếu không cẩn thận khi kích nổ, người chết sẽ là bản thân cậu ta.

 

Vị khách hàng có khuôn mặt rơi rớt da liên tục tiến lại gần, đôi mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào làn da trắng nõn của cậu sinh viên đại học, và cả Thẩm Tri Ngật trầm mặc ít lời ở bên kia.

 

Nhìn kỹ thì làn da của người đàn ông này hợp ý gã ta hơn, trông vừa mỏng vừa trắng, có cảm giác đặc biệt kỳ dị.

 

Ngay khi vị khách hàng sắp đi đến trước mặt Thẩm Tri Ngật, gã ta như cũng bị dính chặt, cả người dính chặt xuống sàn nhà.

 

Có âm thanh gì đó phát ra từ mặt đất.

 

Cúi đầu xuống, vị khách hàng kinh hoàng phát hiện ra cái bóng của mình bị chia thành hai, không, là có thêm một cái bóng nữa, còn người đàn ông đối diện thì không có bóng.

 

“Anh mệt rồi, cần nghỉ ngơi.” Một giọng nói lạnh nhạt mà đầy mê hoặc vang lên.

 

Đôi mắt của vị khách hàng dần trở nên vô hồn, giống như những đứa trẻ ở thôn Phong Thủy ngày đó, trong thần sắc lộ ra cảm giác đờ đẫn. Cùng lúc đó, cậu sinh viên đại học ngạc nhiên phát hiện ra dường như mình đã có thể nhấc chân lên được rồi.

 

Lần này không cần Thẩm Tri Ngật dặn dò, cậu ta vội vàng đi mở thùng carton.

 

Thực ra cậu sinh viên đại học không ôm hy vọng cho lắm, tổng cộng có mười hai khách hàng, phỏng chừng phải trải qua một quá trình thử nghiệm dài dòng.

 

Cạch.

 

Nắp nồi cơm điện bên trong được dễ dàng mở ra, một chiếc đồng hồ quả quýt cổ điển hình bầu dục đang nằm yên tĩnh trong lõi nồi.

 

Xác suất một phần mười hai, vậy mà cậu ta lại may mắn trúng được!

 

“Cậu đang ngạc nhiên cái gì vậy?”

 

Một giọng nói bình tĩnh đến mức không chút gợn sóng vang lên từ phía sau, Thẩm Tri Ngật nói: “Lần trước Kỳ An bảo cậu chọn một đồng đội nữ, cậu đã chọn cho em ấy một tên giả gái trong số hàng ngàn người.”

 

Bây giờ chỉ là chọn một trong mười hai tờ giấy ghi chú thôi mà, không trúng mới là lạ.

 

“!!!”

 

Đợi đến khi cậu sinh viên đại học hoàn hồn từ sự thật kinh hãi đó, cậu ta quay đầu lại nhìn, khuôn mặt của vị khách hàng kia đã trở nên lở loét khắp nơi.

 

Vị khách hàng dường như không nhận ra điều đó, ngây ngốc đứng yên tại chỗ, giống như đang ngủ gật vậy.

 

Thẩm Tri Ngật bỏ nồi cơm điện trở lại thùng carton.

 

Cậu sinh viên đại học: “Cũng mang theo cả nồi cơm điện sao?”

 

“Đi trả hàng.”

 

Trả lại tiền cho Kỳ An.

 

“…”

 

Thẩm Tri Ngật liếc nhìn những món đồ trang trí trong nhà, nhớ lại xem Phố cổ có tiệm cầm đồ nào không, xác nhận là không có mới rời đi.

 

Bọn họ trở lại cửa hàng điện máy suôn sẻ, Thẩm Tri Ngật nói: “Khách hàng phát hiện một chiếc đồng hồ quả quýt bên trong, cho rằng là đồ cũ tân trang lại nên yêu cầu trả hàng.”

 

Dường như ông chủ không nghi ngờ gì, chỉ lẩm bẩm: “Sao lúc nào cũng có đồ bỏ nhầm vào đây thế, trước đây cũng đã từng xảy ra chuyện xui xẻo như vậy rồi.”

 

【Chúc mừng bạn đã tìm thấy đồng hồ quả quýt trước khi bị kẻ sát nhân tìm thấy, thoát khỏi kết cục bị sát hại một cách ác ý.】

 

【Bạn đã hoàn thành vai diễn lần này.】

 

【Đang chấm điểm cho vai diễn của bạn…】

 

Thẩm Tri Ngật không quan tâm đến những điều này, đưa tay ra hiệu với ông chủ vẫn đang lẩm bẩm: “Tiền.”

 

…………

 

Bến xe khách, văn phòng.

 

“Nếu thuận lợi, chắc cũng sắp tìm thấy đồng hồ quả quýt rồi.” Chu Kỳ An lấy điện thoại di động ra xem giờ.

 

Một kẻ có thể chọn ra người thế mạng trong số tám mươi mấy cửa hàng, chọn ra một tên giả gái trong số hàng trăm bức ảnh, đừng nói là xác suất một phần mười hai, cho dù là một phần một trăm hai mươi, tên sinh viên đại học kia cũng có thể giẫm phải.

 

Bức tranh trên tường treo ngay ngắn đối diện, hàng trăm con mắt không ngừng chớp mắt, khiến người ta thật bồn chồn.

 

Ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, cuối cùng Chu Kỳ An cũng không chịu nổi nữa, cất Thánh Khí rồi rời khỏi văn phòng.

 

Cậu trực tiếp đi xuống tầng một, trên đường đi không nhìn thấy mẹ già nhà mình và những người chơi khác.

 

Kỳ thi chứng chỉ diễn viên lần này hẳn là không được tổ chức bên trong bến xe khách, nếu không với tư cách là người không liên quan, cậu đã sớm bị đuổi ra ngoài rồi.

 

Đèn trong nhà vệ sinh sáng choang ngay cả vào ban ngày.

 

Qua tấm gương hơi bẩn, Chu Kỳ An nhìn thấy một khuôn mặt có phần mệt mỏi, những vết máu dính trên má càng thêm nổi bật trên làn da trắng nõn.

 

Đây là vết máu bắn ra khi Vưu Mã muốn trả thù.

 

Cậu rửa mặt thật kỹ, xách theo nồi cơm điện quay trở lại phòng chờ quen thuộc.

 

Sau khi ngồi xuống, Chu Kỳ An xem qua đạo cụ tăng tốc độ mà Hạ Chí và Văn đưa cho.

 

【Tên đã lên dây: Không thể không bắn.

 

Hướng dẫn sử dụng: Cắm vào vị trí thận, tiếp thêm sức mạnh cho thận, tốc độ tăng ba mét mỗi giây.

 

Chất lượng: Bốn sao.

 

Lưu ý: Kéo dài năm giây, đạo cụ dùng một lần.】

 

“…” Đạo cụ này nên được gọi là một mũi tên xuyên thận mới đúng.

 

Nhìn hình minh họa thì mũi tên có màu bán trong suốt, sau khi xuyên qua hẳn là sẽ không có vấn đề gì lớn.

 

Một mũi tên xuyên thận là đạo cụ của người tên Văn, đạo cụ của Hạ Chí ba sao rưỡi gần bốn sao, có cái tên rất độc đáo: 【Cánh nhỏ】.

 

Sau khi sử dụng, tốc độ tăng hai mét mỗi giây, kéo dài bốn giây, cũng là đạo cụ dùng một lần.

 

Sau khi xem xong, Chu Kỳ An không quên vị hôn thê mới, mở nắp nồi cơm điện ra kiểm tra.

 

Xì xì.

 

Không chút bất ngờ, bên trong có một con rắn, vừa nhìn thấy ánh sáng đã phản xạ theo bản năng mà rít lên với cậu.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chu Kỳ An thản nhiên nói: “Nghe lời mẹ nói chả bao giờ sai.”

 

Trước khi đi, mẹ cậu đã dặn dò phải cất kỹ nồi cơm điện, nếu như cậu không để tâm, thì những lời biện hộ ở văn phòng kia chắc chắn sẽ bị coi là giả dối.

 

Nói không chừng, tối nay cậu đã làm lễ cúng bảy ngày rồi.

 

Nhưng mà, có con rắn này ở đây, cuối cùng cậu cũng có thể nghỉ ngơi một chút, không cần phải lo lắng cho những hành khách ở bến xe.

 

“Buồn ngủ quá…” Từ việc chạy trốn trong sợ hãi ở Phố cổ, đến việc chạy như bay đến văn phòng, ở giữa còn phải đấu trí đấu dũng với những người chơi khác. Dù là tinh thần hay thể xác gì cũng đều đã đến giới hạn.

 

Chu Kỳ An nghiêng đầu ngủ thiếp đi dưới sự giám sát của con rắn biển đáng sợ.

 

Lần này cậu ngủ một mạch hai tiếng đồng hồ.

 

Sau đó, cậu bị tiếng mưa rơi đánh thức, lúc tỉnh dậy thì những người chơi khác cũng vừa đội mưa về, cả người mang theo một luồng khí lạnh.

 

Hình ảnh ở cửa mang theo cảm giác tách biệt rõ rệt, tất cả mọi người đều như không cùng chung một kênh.

 

Hạ Chí lại quay lại Phố cổ một chuyến, là đi cùng nhóm người đàn ông điềm tĩnh kia, trên đường đi vẫn luôn nói chuyện.

 

Văn hiếm khi trò chuyện với người nước ngoài kia.

 

Mẹ Chu xách theo sản phẩm dưỡng tóc, thấy nồi cơm điện vẫn còn, có hơi vui vẻ một chút. Cậu sinh viên đại học ngốc nghếch vẫy tay về phía khu nghỉ ngơi, Thẩm Tri Ngật sải bước dài, đang đi về phía bên này.

 

Chu Kỳ An đã hoàn toàn tỉnh táo, hỏi: “Diễn xong rồi à?”

 

Thẩm Tri Ngật gật đầu: “Sau khi tìm thấy đồng hồ quả quýt, màn kịch này liền kết thúc.”

 

Chu Kỳ An đậy nắp nồi cơm điện, con rắn theo đó bị nhốt vào trong: “Vậy chẳng phải là những người khác diễn cho vui à?”

 

Thẩm Tri Ngật: “Điểm của bọn họ là điểm tham gia.”

 

Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào hắn hai giây, xác định hắn không phải đang nói đùa.

 

Cậu hơi nhích lại gần một chút.

 

“Có bụi này.”

 

Chu Kỳ An nhẹ nhàng phủi bụi trên vai Thẩm Tri Ngật.

 

Hành động tương tự, tối qua Thẩm Tri Ngật cũng đã từng làm, hắn hơi sững sờ một chút, Chu Kỳ An nhân cơ hội phủi bụi mà ghé sát tai hắn, thì thầm vài câu.

 

Thẩm Tri Ngật gật đầu.

 

Lúc này, Đông Lập đột nhiên chủ động đi tới, giọng nói cũng giống như vẻ ngoài điềm tĩnh của hắn ta, mang theo cảm giác rất thân thiện: “Anh Thẩm, chúng tôi muốn đi thi, hay là chúng ta đi cùng nhau?”

 

Hạ Chí đã kể về chuyện chứng chỉ, Đông Lập nói: “Khảo hạch nhiều người, độ khó sẽ…”

 

“Sẽ giảm xuống một chút, đúng không?” Chu Kỳ An liếc nhìn Hạ Chí: “Nếu không thì cô ta đã không sống nổi đến bây giờ.”

 

Tai Hạ Chí đã được băng bó lúc ở trong thành, nghe vậy sắc mặt có chút khó coi, nhưng không phủ nhận: “Cô Tề nói lúc đó chúng ta tham gia là khảo hạch loại hai, còn cậu là loại một, nội dung khó hơn.”

 

Chu Kỳ An bình tĩnh tiếp nhận sự thật này.

 

Trò chơi chú trọng công bằng, độ khó giảm xuống đồng nghĩa với việc sẽ bị thiệt thòi về lượng thông tin. Trong trò chơi trốn tìm, cậu đã nắm được không ít thông tin về Ông vua sân khấu kịch.

 

Thẩm Tri Ngật đồng ý ngay: “Được.”

 

Cậu sinh viên đại học bên cạnh khẽ liếc mắt, với tính cách lạnh lùng của người này mà không từ chối, e là có gì đó mờ ám.

 

Chu Kỳ An: “Cậu cũng đi thi đi.”

 

Chứng chỉ rất quan trọng, có thể tự nhiên tăng điểm cho vai diễn của người chơi.

 

Cả nhóm vừa xoay người đi tìm Cô Tề, Chu Kỳ An nhìn sắc trời âm u: “Ha ha, Cô Tề lại phải tăng ca rồi.”

 

“…”

 

“Ha ha ha, Ông vua sân khấu kịch cũng phải tăng ca kìa.”

 

“…”

 

Im miệng đi! Không thấy nụ cười trên mặt Cô Tề ở cửa đã sắp không giữ nổi nữa rồi sao?

 

Trong phòng chờ chỉ còn lại bốn người.

 

Bởi vì cuộc truy sát vào buổi chiều, Hạ Chí vô thức giữ khoảng cách với Mẹ Chu, ngược lại, Văn như thể không có chuyện gì xảy ra, vẫn như thường ngày, lúc đi mua nước còn hỏi có cần anh ta mua giúp cho bọn họ mang một chai không.

 

Chu Kỳ An cũng không khách sáo với anh ta: “Tôi muốn uống loại có nắp chai trúng thưởng.”

 

Cậu rất hài lòng với hiện trạng này.

 

Mẹ Chu đeo một cái thẻ trên cổ, rõ ràng cuối cùng cũng nghe theo lời khuyên của cậu mà đi thi.

 

Chu Kỳ An tùy ý nói chuyện phiếm: “Đề thi là gì vậy mẹ?”

 

Mẹ Chu vừa thoa tinh dầu dưỡng tóc vừa thản nhiên nói: “Gì mà gọi hồn bút tiên, mẹ chặt đứt móng vuốt con ma đó rồi.”

 

Chu Kỳ An khẽ rùng mình, ôm chặt nồi cơm điện trên đùi.

 

………..

 

Mười giờ tối, những người chơi vừa kết thúc kỳ thi chứng chỉ trở về, vẻ mặt ai nấy đều mệt mỏi, người đàn ông đầu đinh có thêm một lỗ máu trên vai, cổ tay có dấu tay bầm tím đáng sợ, cô gái tóc ngắn cũng bị thương ở các mức độ khác nhau.

 

Cảm giác hưng phấn khi thoát chết trong gang tấc lúc nhìn thấy chàng trai đang ngủ gật trên ghế, tâm trạng có hơi sụp đổ.

 

Cô Tề máy móc nói với bọn họ: “Chúc mừng mọi người, sáng mai lúc tôi đến, tôi sẽ mang chứng chỉ của mọi người đến.”

 

Cũng giống như hai ngày trước, cô ta không ở lại phòng chờ qua đêm.

 

Sau khi Cô Tề rời đi, không ai nhắc đến Vưu Mã đã chết, cứ như thể người này chưa từng tồn tại.

 

Lúc này, mọi người quan tâm hơn đến việc làm thế nào để kích hoạt màn kịch thứ tư.

 

Kết thúc màn kịch hôm nay không để lại bất kỳ manh mối nào, với tư cách là người tìm thấy đồng hồ quả quýt, ngoại trừ lời phàn nàn của ông chủ, trong cốt truyện của Thẩm Tri Ngật và cậu sinh viên đại học cũng chỉ nhiều hơn người khác một câu 【Sau một hồi luẩn quẩn, chiếc đồng hồ quả quýt lại một lần nữa nghênh đón chủ nhân mới】.

 

Mọi người thảo luận đơn giản một chút, nhưng do lượng thông tin hạn chế, không thảo luận ra được gì có giá trị, chỉ có thể đợi đến ngày mai rồi tính tiếp.

 

Gần đến nửa đêm, người đàn ông đầu đinh đứng dậy hỏi: “Có ai đi vệ sinh không?”

 

Vài người đi cùng anh ta, tranh thủ giải quyết nhu cầu sinh lý trước mười hai giờ.

 

Thẩm Tri Ngật cũng đứng dậy, nhưng không phải đi vệ sinh.

 

Hắn đi đến bên cạnh Chu Kỳ An ngồi xuống, nói: “Giống như em nghĩ.”

 

Trước khi thi chứng chỉ, Chu Kỳ An đã bảo Thẩm Tri Ngật chú ý đến nhóm người đàn ông điềm tĩnh kia, xem xem trong lúc thi, Đông Lập có bảo vệ người đàn ông đầu đinh kia hay không.

 

Nhận được câu trả lời khẳng định, Chu Kỳ An bắt đầu trầm tư.

 

Từ biểu hiện của ngày đầu tiên, có thể thấy lần này những người chơi không quá để tâm đến nhiệm vụ, chủ yếu là bảo vệ mạng sống.

 

Hiện tại có thể khẳng định một điều, người đàn ông đầu đinh là quân bài tẩy của nhóm người đàn ông điềm tĩnh kia.

 

Nếu không thì chiều nay Đông Lập nên cử người đàn ông đầu đinh đi theo cậu, để lại Hạ Chí có tâm lý và trạng thái tốt hơn, như vậy xác suất có được đồng hồ quả quýt còn có thể lớn hơn một chút.

 

Đang suy nghĩ, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Thẩm Tri Ngật.

 

Thần sắc hắn ôn hòa, dùng khẩu hình nói: Giết đi.

 

Tiêu diệt mầm mống từ trong trứng nước.

 

Chu Kỳ An giả vờ như không nhìn thấy.

 

Bất kể mục đích của những người khác là gì, cậu chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, sớm rời khỏi phó bản này. Như vậy trước khi đi làm vào tuần sau, cậu còn có thể nghỉ ngơi thêm hai ngày.

 

Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta…

 

Ta sẽ trả lại gấp trăm lần.

 

Sau mười hai giờ, mọi người thay phiên nhau thức đêm, hôm nay Chu Kỳ An xếp ở ca thứ ba.

 

Trong cơn mơ màng, mơ hồ có âm thanh gì đó truyền đến. Chu Kỳ An ôm nồi cơm điện ngủ, ban đầu còn tưởng là tiếng rắn rít, nhưng sau đó lại cảm thấy không phải, lúc cậu mở mắt ra thì phát hiện tất cả mọi người đều đã tỉnh.

 

Lúc này, kể cả Mẹ Chu, tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào một hướng…… phía Thẩm Tri Ngật.

 

Âm thanh truyền đến từ trên người hắn.

 

Thẩm Tri Ngật ngồi yên ổn trên ghế sắt, lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt, chính là chiếc đã lấy được từ tay vị khách hàng kia.

 

Khoảnh khắc chiếc đồng hồ quả quýt xuất hiện, Chu Kỳ An nhanh chóng nhìn lướt qua biểu cảm của mọi người, nhạy bén nắm bắt được một tia tham lam, nhưng lại thiếu đi sự hưng phấn và cuồng nhiệt.

 

Thấy không có ai dò hỏi công dụng của chiếc đồng hồ quả quýt, loại trừ khả năng bọn họ chỉ đơn thuần muốn có được đạo cụ để hạ phó bản.

 

Chiếc đồng hồ quả quýt tinh xảo đẹp mắt.

 

Vỏ ngoài màu vàng kim có một số vết xước theo năm tháng, hoa văn hơi mờ nhạt, nền mặt đồng hồ là một tòa nhà mờ ảo, mơ hồ có thể nhìn thấy chim bồ câu ngậm cành hoa đứng ở trung tâm kim đồng hồ.

 

Đông, đông.

 

Mỗi lần kim giây di chuyển, đều kèm theo tiếng động, âm thanh này dường như ngày càng lớn.

 

“Đồng hồ quả quýt bình thường… hình như không phải âm thanh như vậy nhỉ?” Người đàn ông đầu đinh căng thẳng liếm đôi môi khô khốc.

 

Tích, tích tắc. Đây mới là âm thanh mà đồng hồ truyền thống phát ra khi chạy.

 

Loại âm thanh hiện tại, giống như tiếng chuông hơn.

 

Âm luật chậm rãi, kéo dài miên man, theo một cách kỳ lạ nào đó đã dẫn dắt trái tim trong lồng ngực đập theo.

 

Đông——

 

Theo thời gian trôi qua, tiếng chuông gần như vang vọng khắp bến xe.

 

“Mau nhìn kìa.” Văn hạ giọng, lại khôi phục dáng vẻ nhút nhát thường ngày.

 

Những hành khách ở bến xe không biết từ lúc nào đã thay đổi trang phục, tất cả đều mặc quần áo màu trắng, hơn nữa còn không phải là màu trắng tinh thông thường, mà là màu trắng ngà, dưới ánh đèn trông nhợt nhạt vô cùng.

 

Thoạt nhìn, cứ như một đoàn người mặc đồ tang, đang bận rộn tiễn đưa ai đó.

 

Nỗi sợ hãi bắt đầu lan tràn mất kiểm soát.

 

Tốc độ di chuyển của kim giây nhanh hơn, âm luật du dương chuyển sang dồn dập. Đông đông đông, đông đông đông, tiếng trống dồn dập như cuồng phong, Hạ Chí vốn dĩ đã bị thương, không khỏi ôm ngực, cố gắng kiểm soát nhịp đập của trái tim.

 

Cô ta trầm giọng nói: “Chiếc đồng hồ quả quýt này có vấn đề lớn, đừng quên tên thật của vở kịch này là 《Chuông Vang》.”

 

Tiếng chuông tang này tựa như đang gióng lên cho bọn họ.

 

Ngay khi mọi người đang nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ quả quýt, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng tháo rời vỏ đồng hồ, lấy pin ra.

 

Không để ý đến cảm giác lạnh lẽo từ cục pin truyền đến, Thẩm Tri Ngật bình tĩnh nói: “Được rồi, ngủ tiếp đi.”

 

“…”

 

Không ngủ thì cũng chẳng còn cách nào khác, có nhiều hành khách mặc đồ trắng như vậy, nhìn nhiều còn thấy sợ hãi hơn.

 

Sau một hồi kinh ngạc ngắn ngủi, mọi người đành nhắm mắt làm ngơ, nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Im lặng được vài phút, trái tim đang đập thình thịch cuối cùng cũng trở lại tần suất đập bình thường.

 

Đồng hồ quả quýt ở trên người Thẩm Tri Ngật, cho dù có vấn đề gì thì người bị tháo rời cũng là người gặp chuyện trước, có người gánh vác, những người chơi khác tự nhiên cũng không còn căng thẳng nữa.

 

Đông!

 

Vừa mới bình tĩnh lại chưa được nửa phút, tiếng vang lớn lại đột ngột vang lên, khiến trái tim suýt chút nữa thì nhảy ra ngoài.

 

Mở bừng mắt nhìn về phía đối diện.

 

Trên lòng bàn tay Thẩm Tri Ngật đặt một cục pin bạc đã bị oxy hóa, tách biệt hoàn toàn với đồng hồ quả quýt, nhưng tiếng chuông vẫn vang lên xung quanh chiếc đồng hồ quả quýt.

 

Tiếng chuông đột ngột dừng lại, thông báo bất ngờ vang lên:

 

【Chúc mừng tất cả mọi người đã vượt qua kỳ thi chứng chỉ】

 

【Một diễn viên trưởng thành nên học cách quay phim vào ban đêm, những người đã có chứng chỉ như các bạn sắp sửa bắt đầu cuộc sống quay phim đêm đầu tiên】

 

【Màn kịch thứ tư — Cuồng Hoan Tận Lộ, sắp được công chiếu.】

 

【Bối cảnh lần này là Khu vui chơi giải trí.】

 

【Đang tải bối cảnh, Một hai ba người gỗ…】

 

【Giới thiệu trò chơi Một hai ba người gỗ: Còn giới thiệu gì nữa, đó chính là trò chơi mà bạn đã chơi lúc nhỏ đó.

 

Lưu ý: Cấm sử dụng bất kỳ phương tiện giao thông nào trong quá trình chơi.】

 

Chu Kỳ An: “Tôi không có tuổi thơ, cho nên không biết là trò chơi gì?”

 

Cậu thậm chí còn nhìn sang Bertram, nước ngoài có trò này không? Cách chơi trong và ngoài nước có giống nhau không?

 

Thực ra mọi người đều biết rõ trò chơi này, nhưng đều giả vờ như không hiểu, muốn xem trò chơi có bổ sung thêm gì không.

 

Sự thật chứng minh, bọn họ đã nghĩ quá nhiều.

 

【Điểm đến của trò chơi Một hai ba người gỗ lần này là Phố cổ.】

 

【Yêu cầu đến nơi trước khi trời sáng.】

 

【Sẽ có một vở kịch lớn được công diễn ở Phố cổ vào ngày mai, mong các bạn đừng bỏ lỡ ngày đầu tiên đi làm với tư cách là diễn viên chính thức, hãy đến sớm.】

 

【Một câu dành tặng cho tất cả các diễn viên——】

 

【Ngủ mẹ gì***, dậy quẩy thôi!】

 

Chú thích: Trò chơi một hai ba người gỗ là trò chơi có ít nhất 3 người chơi trở lên. Một người sẽ làm nhiệm vụ đếm và quay lưng lại với các người chơi khác, còn các người chơi sẽ đứng ở vạch xuất phát, cố gắng di chuyển về phía trước khi người điều khiển quay lưng lại. Khi người điều khiển quay lại và hô “Một, hai, ba, người gỗ!”, tất cả người chơi phải dừng lại và giữ nguyên tư thế. Nếu ai vẫn còn di chuyển sẽ bị loại. Người đầu tiên chạm được đến đích sẽ là người chiến thắng.

 

Chu Kỳ An vừa mới cười nhạo Ông vua sân khấu kịch phải tăng ca: “…”

 

Quay phim ban đêm trên đường cao tốc, đi bộ đến Phố cổ, sau khi trời sáng còn phải tham gia diễn xuất, gộp lại chẳng phải là làm việc liên tục sao?

 

Chế độ làm việc 24/24.

 

Nhận ra điều này, Chu Kỳ An lập tức chìm vào bóng tối, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó, ngay cả ánh sáng trên đỉnh đầu cũng không thể chiếu vào.

 

“Kỳ An, bình tĩnh nào.”

 

Thẩm Tri Ngật chiều nay một lời không hợp đã hủy dung vị khách hàng mua nồi cơm điện kia, nhưng bây giờ đang rất lý trí khuyên nhủ người khác.

 

Mái tóc của mẹ Chu lại lặng lẽ xoăn tít, bóng rắn càng ngày càng đậm, tất cả người chơi đều không khỏi rùng mình.

 

Chu Kỳ An theo bản năng nghiêng đầu nhìn về phía mái tóc đang dần mất kiểm soát kia.

 

Mẹ Chu vuốt ve mái tóc, dịu dàng lặp lại một lần nữa: “Ngủ mẹ gì… Nó đang mắng mẹ nào đấy?”

 

Chu Kỳ An: “… Mẹ, mẹ cũng bình tĩnh nào.”

 

Hết chương 103.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An: Phải bình tĩnh.

 

Thẩm Tri Ngật: Phải bình tâm tĩnh khí.

 

Mẹ Chu: Nổi trận lôi đình.

 

Chương 103: Cuồng Hoan

Ngày đăng: 21 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên