Chương 108: Kết Hợp Giữa Lao Động Và Nghỉ Ngơi

 

Chương 108: Kết Hợp Giữa Lao Động Và Nghỉ Ngơi

 

Âm thanh thông báo dường như bị kẹt một giây, “Xẹt” một tiếng rồi mới biến mất.

 

Chu Kỳ An đứng im tại chỗ, ánh mắt hơi trầm xuống.

 

Có thể nói, việc tham gia phó bản chính là chi phí chìm, nhưng việc có thể rời đi khi phó bản đã đi được một nửa không phải là lòng tốt của trò chơi, mà giống như một kiểu bớt xén hơn.

 

Phó bản bốn sao rưỡi cho rất nhiều điểm kinh nghiệm, chỉ lấy ba mươi phần trăm, chẳng khác nào chơi phó bản này xong lại ra về tay trắng.

 

Hơn nữa, cậu không phải một mình đến đây, mẹ cậu, Thẩm Tri Ngật và cậu sinh viên đại học đều là do cậu gọi đến phó bản này, cậu không thể tự ý bỏ đi.

 

Chu Kỳ An cười lạnh: “Hoàn toàn không có lựa chọn.”

 

Cậu đi đến nơi vắng người, mở điện thoại.

 

Nhóm [Thiếu hai người]:

 [Chu Kỳ An]: Có ai tìm thấy địa điểm quay phim chưa? [Tiền.jpg]

 

Cậu không nhắn tin riêng cho Thẩm Tri Ngật về phát hiện vừa rồi của mình, vì người chơi rõ ràng phải tuân thủ thỏa thuận bảo mật, nếu nói ra rất có thể sẽ vi phạm quy tắc.

 

Ngay từ cuối phó bản trường học, trò chơi đã cố gắng dùng điều này để gài bẫy cậu.

 

Rất nhanh đã có người trả lời, đó là Văn.

 

 [Văn]: Nhà hát ngoài trời Bách Tình.

 

Người chơi sẽ không giấu giếm thông tin về địa điểm quay phim, khi đối mặt với một khung cảnh xa lạ, càng đông người thì càng dễ thử sai.

 

Mười lăm phút sau, Chu Kỳ An thuận lợi tìm được đến nơi.

 

Bên ngoài nhà hát được giăng dây cảnh báo, Văn đang đứng dưới một tấm biển quảng cáo khổng lồ, Bertram cũng ở đó, vẻ mặt hắn ta khi nhìn thấy Chu Kỳ An không tốt lắm.

 

Người hắn ta mang đến đều bị Chu Kỳ An xử lý hết, tâm trạng sao có thể tốt được.

 

Chu Kỳ An thản nhiên bước tới: “Chắc chắn là ở đây?”

 

Phố cổ đâu đâu cũng là phim trường.

 

Văn gật đầu, đưa mắt nhìn tấm biển quảng cáo khổng lồ. Bởi vì có rất nhiều đoàn phải xếp hàng chờ, màn hình được cuộn liên tục, khi nào đoàn phim nào sử dụng, bên trong đều hiển thị rõ ràng.

 

Cuộn đến trang thứ ba, ánh mắt Chu Kỳ An ngưng tụ.

 

Đoàn phim [Chuông Vang], thời gian quay: 06 giờ 40 phút sáng đến 06 giờ 50 phút sáng.

 

Phân cảnh quay: [Chuông Vang] hồi thứ năm: [Một hai ba, Người gỗ]

 

Đây chẳng phải là trò chơi mà họ đã chơi tối qua sao?

 

Chưa kịp để Chu Kỳ An lên tiếng, đã có người khác đến, sau khi gửi tin nhắn trong nhóm, mười phút sau, mọi người đều lần lượt đến nơi.

 

Cậu sinh viên đại học đi theo sau Thẩm Tri Ngật không biết đã trải qua chuyện gì, vẻ mặt như đang hoài nghi cuộc đời: “May mà địa điểm quay không phải ở nhà hát lớn…”

 

Chu Kỳ An nhướng mày, rõ ràng Thẩm Tri Ngật lại đi ngược đãi NPC ở đâu đó rồi.

 

Mẹ Chu là người đến cuối cùng, lúc đến vết máu trên người đã biến mất, mái tóc cũng được dưỡng tinh dầu rồi.

 

Nhìn thấy tấm biển quảng cáo, mọi người đều có chung một thắc mắc, sao lại đến đây nữa?

 

Văn suy nghĩ một chút, nói: “Có thể tối qua là diễn tập?”

 

Lời này vừa nói ra, mọi người đều có cảm giác như được khai sáng.

 

“Khả năng rất cao, thực ra tối qua là một buổi diễn tập trước, nói chính xác hơn là diễn thử.”

 

Bọn họ vừa mới nhận được giấy chứng nhận đủ điều kiện, việc diễn thử trước khi làm việc là rất bình thường.

 

Chu Kỳ An nhìn Văn, người đầu tiên đăng tin trong nhóm: “Anh đến sớm, có biết tại sao lại giăng dây cảnh báo không?”

 

Văn: “Bây giờ đang quay phim giới hạn độ tuổi, không cho người lạ đến gần.”

 

“…”

 

Bây giờ đến lượt Chu Kỳ An hoài nghi cuộc đời: “Quay phim ở nhà hát ngoài trời?”

 

Không ai có thể trả lời câu hỏi này.

 

Chu Kỳ An cũng chỉ hỏi bâng quơ, bao gồm cả cậu, mọi người đều không quan tâm lắm đến câu hỏi này, mà quan tâm hơn đến việc tại sao cảnh quay người gỗ sắp tới chỉ có mười phút.

 

Chu Kỳ An đột nhiên có một dự đoán chẳng lành, chẳng lẽ lại là một chặng marathon nữa?

 

Bên cạnh có thêm một hơi thở đến gần, là Thẩm Tri Ngật, người sau nhét thứ gì đó vào túi cậu.

 

【Thời gian bảo vệ tân thủ】đã được trả lại cho chủ nhân của nó.

 

Không lâu sau, cảnh quay bên trong dường như đã kết thúc.

 

Các diễn viên ban nãy ở trong nhà hát bước ra, khi nhìn thấy bọn họ thì đều nở nụ cười có phần kỳ quái: “Bên trong đang dựng cảnh rất tuyệt cho mọi người.”

 

Nhân viên công tác của nhà hát lúc này mới nhìn thấy những người chơi đang xếp hàng, nói: “Chờ một lát.”

 

Lại thêm mười mấy phút nữa, nhân viên hậu trường ra gọi: “Mời vào, cảnh của mọi người cũng đã dựng xong rồi.”

 

Sáu giờ bốn mươi, tất cả người chơi đều đúng giờ có mặt tại nhà hát.

 

Đây là một nhà hát ngoài trời có sức chứa hàng nghìn người, khu vực trung tâm hình elip rất rộng.

 

Cái gọi là bối cảnh đã dựng xong, chính là thứ dưới chân bọn họ.

 

Toàn bộ mặt đất là một mặt đồng hồ khổng lồ, chỉ khác là ngoài chim bồ câu và nhà thờ, khung cảnh bên ngoài nhà thờ còn có thêm một con đường cao tốc. Trên đường cao tốc dường như có thứ gì đó đang di chuyển, quá mờ ảo. Mọi người cố gắng nheo mắt, vẫn không nhìn rõ được đó là thứ gì, nhưng quy mô có vẻ không nhỏ, khu vực mờ ảo chiếm diện tích khá lớn.

 

Chiếc đồng hồ quả quýt trên người Thẩm Tri Ngật bỗng nhiên phát ra một tiếng “Đông”, mang đến cảm giác chẳng lành.

 

Âm thanh thông báo tuy muộn nhưng vẫn đến:

 

【Chúc mừng các bạn đã vượt qua buổi diễn tập tối qua】

 

Cùng lúc đó, hàng ghế khán giả ban nãy còn trống rỗng, bỗng nhiên xuất hiện một vòng nhân viên quay phim đang vác máy quay.

 

“Action!” Có ai đó hét lớn một tiếng.

 

【Hồi thứ năm: Một hai ba, người gỗ chính thức bắt đầu】

 

【Vui lòng quay lại bến xe trước tám giờ sáng nay.】

 

【Trong quá trình quay phim lần này, cấm sử dụng phương tiện giao thông.】

 

【Người chơi đầu tiên đến bến xe sẽ tự động kích hoạt hồi thứ sáu.】

 

Cùng với một tràng âm thanh lộc cộc có tiết tấu thật nhanh, kim đồng hồ dưới chân bắt đầu xoay điên cuồng, nhân viên hậu trường đứng bất động trên khán đài, lạnh lùng nhìn xuống những người chơi bên dưới.

 

Người quay phim từ hàng năm đến hàng một, cuối cùng là tiến nhanh vào giữa sân khấu.

 

Theo chuyển động của ống kính, người chơi chỉ cảm thấy chao đảo, không biết là do kim đồng hồ xoay chuyển gây ra động đất, hay là do ống kính di chuyển.

 

Tóm lại là họ hoàn toàn không đứng vững, chỉ có thể lăn lộn trên mặt đồng hồ như những viên bi.

 

Trong lúc xoay chuyển điên cuồng, thế giới đột nhiên chìm vào bóng tối, cảm giác mất trọng lượng ập đến.

 

“Cạch” một tiếng.

 

Lò xo của kim đồng hồ được vặn chặt lại, kim đồng hồ ngừng chuyển động, thế giới trở lại bình thường.

 

Những đám mây dày đặc che khuất ánh sáng, đây là một ngày có thời tiết u ám còn hơn cả ban đêm. Khung cảnh xung quanh hoàn toàn thay đổi, Chu Kỳ An sờ soạng xung quanh, cậu chạm vào lan can, sau khi xác nhận đi xác nhận lại, sắc mặt cậu khẽ thay đổi.

 

“Đường cao tốc?”

 

Mọi thứ ở nhà hát đã biến mất, thay vào đó là con đường cao tốc quen thuộc này.

 

Chết tiệt, chẳng lẽ ở Phố cổ chỗ nào cũng có cổng dịch chuyển sao? Từ nhà thờ đến Phố cổ, từ nhà hát Phố cổ dịch chuyển đến đường cao tốc chỉ trong tích tắc.

 

“Mẹ, Thẩm Tri Ngật…”

 

Cậu thử gọi khe khẽ hai tiếng, nhưng không có kết quả.

 

Chẳng trách thời gian sử dụng nhà hát ngoài trời chỉ có mười phút, phần lớn là quay ngoại cảnh.

 

Hiện tại Chu Kỳ An đang phải đối mặt với một việc còn khó xử hơn, đó là không phân biệt được trước sau.

 

Điểm đến là bến xe, sợ rằng sơ sẩy một cái lại quay về Phố cổ.

 

Lúc cậu đang nghĩ ngợi thì có thứ gì đó bay qua người cậu, ban đầu Chu Kỳ An còn tưởng là lá rụng nên không để ý, đến khi tờ thứ hai bay sát qua lớp áo cậu, bị cậu thuận tay bắt lấy.

 

Là giấy, ở giữa còn có một lỗ vuông nhỏ.

 

Tiền âm phủ?

 

Mây đen hơi tan đi một chút, trên bầu trời lộ ra một tia sáng.

 

Hoàn toàn không cho cậu có thời gian suy nghĩ, trên đường cao tốc phía sau đã vang lên tiếng bước chân.

 

Chu Kỳ An không hề có chút kích động nào khi gặp gỡ những người chơi khác, bởi vì những tiếng bước chân này quá nhiều, quá dồn dập, vượt xa số lượng người chơi.

 

Cậu hít sâu một hơi rồi quay đầu lại.

 

Quả nhiên không phải người chơi.

 

Ở phía xa xa, một đoàn người đang tiến về phía này.

 

Đây là một đám tang vô cùng xa hoa, đoàn người rất dài, người khiêng quan tài, người thổi kèn, người rải tiền âm phủ… Phía trước nhất còn có người lấy tay che mặt khóc nức nở, mỗi người một việc.

 

Mà những người trong đám tang, chính là những hành khách ở bến xe tối qua đã thay quần áo.

 

Lần này chất liệu vải trên người hành khách trắng hơn, tất cả đều nhắm mắt, trên mí mắt dùng bút đen vẽ một vòng tròn nhỏ. Phấn trắng trên mặt khiến khuôn mặt của những hành khách này trắng bệch, thoạt nhìn giống như những con rối giấy.

 

Khi bà ngoại của Chu Kỳ An qua đời, người nhà ở quê có mời thợ làm người giấy, theo truyền thống là không vẽ mắt cho người giấy, thay vào đó là một lỗ nhỏ, có phần giống với cảnh tượng trước mắt.

 

Bây giờ không cần phân biệt phương hướng nữa.

 

Không thể chui vào đám tang trông như nửa sống nửa chết này, Chu Kỳ An nhấc chân bỏ chạy về hướng khác.

 

【Đông】

 

Không phải chuông, là chiêng!

 

Vì tối qua là diễn tập, vậy thì luật chơi hẳn là giống nhau.

 

Nhân lúc tiếng chiêng đầu tiên vang lên, Chu Kỳ An tăng tốc lao về phía trước, xuất phát từ một dự cảm chẳng lành, giữa chừng cậu quay đầu nhìn lại.

 

Vừa nhìn, cậu lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.

 

Trời sáng không đúng lúc, xuyên qua ánh sáng lạnh lẽo, thị lực tuyệt hảo của Chu Kỳ An thậm chí còn có thể nhìn thấy cả những sợi lông tơ dựng đứng trên gương mặt được trang điểm trắng bệch của những hành khách kia.

 

Bây giờ mới là trò chơi Người gỗ thực sự.

 

Có người đuổi theo, có người chạy trốn, thỉnh thoảng lại có hiệu lệnh dừng lại.

 

Điều duy nhất đáng mừng là, có thể xác định là giống với trò chơi người gỗ tối qua, ngoại trừ tiếng chiêng đầu tiên, sau đó NPC sẽ hoàn toàn đứng yên.

 

Lúc này bọn họ đang đứng im tại chỗ, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng kéo dài từ ba mươi mét thành hơn một trăm mét.

 

Tiếng chiêng vang vọng, hai phút trôi qua, những hành khách hai bên đều vô cảm, đồng loạt giơ tay lên, hai tay đồng thời hạ xuống——

 

【Đông】

 

Âm thanh trong trẻo có thể vang đi rất xa.

 

Chu Kỳ An đang chạy ở phía trước nghe rất rõ ràng, cậu vẫn đang chạy một mình trên đường cao tốc.

 

Cậu lại lo lắng quay đầu nhìn lại, đoàn người đưa tang ở phía xa chỉ còn lại một chấm nhỏ.

 

【Đông】

 

Hành khách đồng loạt gõ chiêng.

 

Sau tiếng chiêng cuối cùng, trò chơi vang lên lời nhắc nhở quen thuộc: 【Người gỗ, không được di chuyển】.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chu Kỳ An nhanh chóng dừng lại.

 

Lời nhắc nhở lần này vang lên rất dứt khoát, Chu Kỳ An đang chạy không kịp quay đầu lại, cậu lập tức đứng im trên đường cao tốc, không thể nhìn thấy cảnh tượng phía sau.

 

Hai bên đường cao tốc không có nhiều cây cối, gió rất to. Cứ đứng im như vậy để lộ điểm yếu nhất là lưng ra, Chu Kỳ An suýt nữa thì rùng mình theo phản xạ, cậu cố gắng kìm nén một số phản ứng theo bản năng của cơ thể, ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng.

 

Chu Kỳ An âm thầm đếm trong lòng, một giây, hai giây… Vừa mới đếm được không lâu, âm thanh xào xạc từ xa đến gần, càng lúc càng lớn.

 

Sao lại nhanh như vậy?

 

【Đông】

 

Tiếng chiêng này vang lên chấn động màng nhĩ, Chu Kỳ An đau đầu một lúc, nhân lúc có thể tự do hoạt động, cậu quay đầu tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh——

 

 Một khuôn mặt trắng bệch suýt chút nữa thì áp sát vào mặt cậu.

 

Hơn một trăm hành khách mặt mũi trắng bệch đứng im tại chỗ như những con rối giấy, chấm đen trên mí mắt càng thêm rõ ràng, tất cả bọn họ đều mím môi, khóe miệng hơi nhếch lên.

 

Những hành khách hai bên cầm chiêng đồng màu vàng thì không có chút biểu cảm nào, Chu Kỳ An đứng gần, phát hiện đôi mắt gõ chiêng không hề nhắm hẳn, mà vẫn hé ra một khe hở.

 

Bất ngờ chạm phải tia sáng kỳ dị trong khe hở đó, dù Chu Kỳ An tự cho rằng trái tim của mình rất mạnh mẽ, nhưng trong lòng vẫn không khỏi giật mình.

 

Đoàn người đưa tang đã đến phía sau, khoảng cách giữa hai bên rất gần, với đà này, trong vòng lặp tiếng chiêng tiếp theo, cậu nhất định sẽ bị bắt.

 

Hoàn toàn không có thời gian suy nghĩ xem bọn họ đã đuổi kịp như thế nào, đầu óc Chu Kỳ An nhanh chóng vận chuyển, trong đầu hiện lên vô số cách.

 

Thứ nhất, rải tiền.

 

Ý nghĩ này nhanh chóng bị cậu gạt bỏ, nhiệm vụ đầu tiên của hành khách là diễn xuất, xác suất bọn họ phá vỡ vai diễn để nhặt tiền là không lớn.

 

Thứ hai, nhân lúc đám hành khách này dừng lại, giết hết bọn họ, hoặc là bẻ gãy chân bọn họ.

 

Về lý thuyết thì, phương pháp này có khả năng thành công, vài phút là đủ để hoàn thành một bữa tiệc máu me.

 

Chỉ là, những kẻ gõ chiêng đang âm thầm hé mắt quan sát này khiến cậu cảm thấy phương pháp đó có phần mạo hiểm.

 

Hay là…

 

Chu Kỳ An cũng học theo hành khách, hơi nheo mắt lại, trên mặt lộ ra vẻ do dự.

 

Vẻ do dự trên gương mặt chỉ xuất hiện trong nháy mắt, rất nhanh cậu đã hạ quyết tâm, Chu Kỳ An không bỏ chạy nữa, mà chủ động đi vào trong đám tang.

 

Âm phong từng trận, hàn ý lạnh thấu xương.

 

“Thật nhớ thùng nước nóng ở bến xe.”

 

Để phòng ngừa tiếng chiêng đột nhiên vang lên, Chu Kỳ An vừa đi vừa lẩm bẩm, nhưng tốc độ lại rất nhanh.

 

Cậu trực tiếp tìm đến bộ phận quan trọng nhất của đám tang——quan tài, kiểm tra một chút, xác định bên trên không bị đóng đinh.

 

Mở nắp quan tài ra, Chu Kỳ An ngẩn người vì không gian rộng rãi bên trong.

 

Quả nhiên là tiêu chuẩn của một đám tang xa hoa, quan tài tương đối lớn, gỗ có màu sắc trầm trầm, vân gỗ tinh xảo, thoạt nhìn là loại gỗ tốt.

 

“Của tôi rồi.” Chu Kỳ An lập tức nhảy vào trong.

 

Lúc nãy quan sát, bóng râm của chiếc quan tài hé mở đã che khuất một phần tầm nhìn, không gian thực tế còn lớn hơn so với những gì cậu nhìn thấy, Chu Kỳ An nằm thẳng người cũng không ảnh hưởng đến việc duỗi tay duỗi chân.

 

Chỉ là, nhiệt độ bên trong cũng gần bằng với hầm băng, khoảnh khắc vừa vào trong, cậu suýt nữa thì bị đông cứng.

 

Nằm xuống xong, Chu Kỳ An cẩn thận dịch chuyển nắp quan tài, mãi đến khi đóng lại được phần lớn, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

 

【Không được nhúc nhích】.

 

Đã đến giờ của Người gỗ.

 

Đoàn người đưa tang không lập tức di chuyển, trong bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, trong khe hở của chiếc quan tài được cố tình hé mở, đột nhiên xuất hiện vài khuôn mặt như đeo mặt nạ.

 

Tất cả bọn họ đều đang nhìn chằm chằm vào người trong quan tài.

 

Chu Kỳ An không thể chớp mắt, cứ trợn mắt nhìn chằm chằm vào những khuôn mặt trắng bệch đó.

 

Nhìn nhau vài giây, ánh sáng đột nhiên biến mất, chiếc quan tài ban nãy còn hé mở một khe hở đã bị đóng chặt lại.

 

Nắp quan tài đã được đậy kín.

 

Cạch cạch cạch, cạch cạch cạch.

 

Dường như là tiếng đóng đinh.

 

Hành khách đang đóng chặt quan tài.

 

“Đoán đúng rồi.” Chu Kỳ An ngược lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Chưa chết ngay lập tức, chứng tỏ trong quy tắc, cậu không bị coi là bị bắt.

 

Phó bản này luôn làm mờ trọng tâm, ví dụ như dùng việc kiếm tiền để che giấu nhiệm vụ diễn xuất, bây giờ trò chơi người gỗ cũng vậy.

 

Cho dù khoác lên mình vỏ bọc của trò chơi, nhưng bản chất vẫn là diễn xuất.

 

Vì hành khách đều đang đóng vai người đưa tang, nếu muốn không bị bắt, cậu cũng phải tham gia vào màn trình diễn này. Cậu chỉ có thể lựa chọn hai vai: Người đưa tang hoặc người chết.

 

Rõ ràng vai diễn trước không phù hợp với tiêu chuẩn.

 

Chu Kỳ An cười lạnh, ông vua sân khấu kịch không những bắt cậu tăng ca, mà còn bắt cậu “Chết” hai lần.

 

Chiếc quan tài vững chãi, trong sự dày vò như ngồi trên đống lửa, cuối cùng Chu Kỳ An cũng đợi được đến khi tiếng chiêng vang lên.

 

Lượng oxy trong quan tài có hạn, cậu phải tranh thủ thời gian. Đầu tiên, Chu Kỳ An thử dùng 【Cái búa nhỏ】đập vào đáy quan tài, đập vài cái, không có chút dấu hiệu nứt vỡ nào.

 

“…” Chất lượng này mà không mang về cho Ứng Vũ nghiên cứu thì thật đáng tiếc.

 

Thời gian chính là mạng sống, khi oxy cạn kiệt, cậu cũng tiêu đời.

 

Vì vậy, Chu Kỳ An lại tranh thủ thời gian lướt điện thoại.

 

Không biết có phải do đang ở trên đường cao tốc hay không, mà không những có sóng, hơn nữa sóng còn không yếu.

 

Nhóm [Thiếu hai người]:

 

 [Chu Kỳ An]: Mọi người đang ở đâu vậy?

 

Người đầu tiên trả lời cậu là Thẩm Tri Ngật: Vùng hoang vu hẻo lánh.

 

Sau đó Đông Lập cũng trả lời: Vùng hoang vu hẻo lánh.

 

 [Hạ Chí]: Trên cây.

 

Chu Kỳ An nhướng mày, xem ra mọi người đã bị dịch chuyển đến những nơi khác nhau.

 

 [Văn]: Cũng ở vùng hoang dã hẻo lánh, vừa mới chơi trò chơi vỗ vai bốn người với một hồn ma lang thang.

 

 [Văn]: Mọi người ở những nơi khác nhau, có thể là do lúc động đất đã lăn đến các vị trí khác nhau trên mặt đồng hồ, vì có người ở ngoài lan can, vậy thì cũng có người bị dịch chuyển đến đường cao tốc.

 

Anh ta phân tích nhiều như vậy là để dẫn dắt đến câu tiếp theo.

 

 [Văn]: @Chu Kỳ An, với màn trình diễn của cậu tối qua, hẳn là cậu đang ở trên đường cao tốc.

 

Cốt truyện chính thức không thể diễn ra ở vùng hoang vu hẻo lánh.

 

Chu Kỳ An lại là diễn viên diễn thử xuất sắc nhất tối qua.

 

 [Chu Kỳ An]: Đúng vậy, nói chính xác là tôi đang ở trong kiệu hoa, đang được tám người khiêng, đang trên đường đến Phố cổ. Bên cạnh còn chỗ trống, ai muốn đi cùng không?

 

 [……]

 

 [Mẹ Chu]: Tìm được đối tượng kết hôn rồi à?!

 

Trong quan tài, Chu Kỳ An giật khóe miệng, quả nhiên mẹ ruột chỉ quan tâm đến chuyện hôn nhân đại sự.

 

Cậu lảng sang chủ đề khác, hỏi cậu sinh viên đại học đang ở đâu.

 

Bị tách ra rồi, với chút thực lực đó của cậu ta rất khó sống sót.

 

Cậu sinh viên đại học trả lời: Vừa mở mắt ra đã thấy mình ở gần lan can, em không dám nhúc nhích.

 

Chu Kỳ An thở dài, hiện tại xem ra, dường như chỉ có cậu là ở trong tình cảnh khó khăn nhất.

 

Vì diễn tập quá xuất sắc, nên cậu là nhân vật chính của vở kịch này sao?

 

 [Thẩm Tri Ngật]: Nói rõ kiệu hoa là cái gì.

 

 [Chu Kỳ An]: Hình chữ nhật.

 

Tiếp theo, cậu thuật lại ngắn gọn về đoàn người đưa tang.

 

Quả nhiên, trong nhóm ai nấy đều trầm mặc.

 

 [Chu Kỳ An]: Khoảng cách giữa mọi người hẳn là không quá xa, mau đến tìm tôi. Lúc tiếng chiêng dừng lại, những người trong đám tang đều sẽ đứng yên, người đến nghĩ cách mở nắp quan tài ra…..

 

 [Đông Lập]: Cứu cậu sao?

 

 [Chu Kỳ An]: Đừng nói bậy.

 

 [Đông Lập]: …

 

Cùng lúc đó, ở vùng hoang dã xa xôi hẻo lánh.

 

Văn trèo qua lan can, cuối cùng cũng quay lại đường cao tốc.

 

Trùng hợp, cậu ta đụng phải Đông Lập.

 

Cả hai người đều đang cầm điện thoại, dưới ánh sáng le lói, lập tức nhìn thấy đối phương.

 

Đông Lập nheo mắt, ngoài mặt cười cười, nhưng trong lòng lại cảnh giác: “Đi tìm người sao?”

 

Văn trông vẫn như thường, cười cười không trả lời.

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, Chu Kỳ An đang bị nhốt trong quan tài, cần người đến giải cứu.

 

Bọn họ cũng không phải thanh niên nhiệt huyết gì, ngay cả người tốt cũng không được tính nữa là, đương nhiên là phải xem xét lợi ích trước, mà Chu Kỳ An lại là người nắm giữ nhiều thông tin nhất.

 

Ong.

 

Điện thoại lại rung lên.

 

Trong nhóm xuất hiện thêm hai tin nhắn.

 

 [Chu Kỳ An]: Người đến có thể cùng nằm trong quan tài. Quan tài của tôi rất rộng rãi, mỗi lần mở quan tài ra đều có không khí trong lành tràn vào, lần lượt từng người một, cứ như vậy, giống như gậy tiếp sức, nếu may mắn chúng ta có thể được khiêng đi rất xa.

 

 [Chu Kỳ An]: Đến nhanh đi, muộn là quan tài không chứa hết người đâu, ai không vào được thì tự mình nghĩ cách nhé.

 

Một mặt là bởi vì cậu rất cần không khí trong lành, mặt khác, mấy trăm người đưa tang, chỉ có một mình cậu là diễn viên, còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì.

 

Ít nhất cũng phải kéo thêm vài người để phân tán sự chú ý của NPC.

 

Tốc độ của đoàn người đưa tang không phải tầm thường, trong thời gian ngắn là có thể đuổi kịp một trăm mét.

 

Đã có quan tài nằm, còn cần phương tiện giao thông gì nữa?

 

Cậu đã nghĩ kỹ rồi, vì lời nhắc nhở có nói người đầu tiên quay về bến xe có thể kích hoạt cốt truyện hồi thứ sáu, vậy thì cậu sẽ là người ra ngoài cuối cùng.

 

Dù sao theo hợp đồng trước đó, manh mối tham gia diễn xuất của Hạ Chí và Văn đều phải chia sẻ vô điều kiện cho cậu.

 

Chu Kỳ An định nhân cơ hội này nghỉ ngơi một hồi, ăn uống no say, dưỡng tinh thần, sau đó dùng trạng thái tốt nhất để nghênh đón hồi cuối cùng.

 

Tuyệt vời!

 

Hết chương 108.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An: Tiếc là không có nấm, nếu không ăn xong cùng nhau nằm trong quan tài.

Thẩm Tri Ngật hiểu ý ngay lập tức: Nằm trong quan tài = Giết hết.

Chu Kỳ An: …

 

Chương 108: Kết Hợp Giữa Lao Động Và Nghỉ Ngơi

Ngày đăng: 21 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên