Chương 117: Vận Mệnh
Ở một vùng đất kỳ lạ.
Âm thanh gõ bàn phím thanh thúy vang lên, người đàn ông đang gõ chữ có đường nét khuôn mặt thanh tú, đôi lông mày rậm cong vút vừa phải, thuộc kiểu người đẹp trai nổi bật, trời sinh đã mang lại cảm giác tin tưởng cho người khác.
Chỉ là, trên khuôn mặt đó một vết sẹo nhỏ giữa lông mày, khiến cho khuôn mặt ấy thêm vài phần lạnh lẽo.
Một giọng nữ trưởng thành từ phía sau vang lên: “Nói xem, cậu chỉ chọn mấy thứ đồ chơi này để đối phó với Tiểu Kỳ An đáng yêu của chúng ta à? Sợ là chưa đến hai ngày đã đùa chết cậu ta rồi.”
Người đàn ông không quay đầu lại, vẫn đang bình tĩnh liên lạc với Hiệp hội, cả người không lộ ra chút lo lắng nào.
“Mượn hoa hiến Phật thôi…” Gã ta ngừng gõ bàn phím, nói đầy ẩn ý: “Phía sau còn có một ‘Món quà lớn’ nữa.”
Đối với sự sắp xếp của người đàn ông, người phụ nữ chưa bao giờ nghi ngờ: “Những người khác vẫn đang đợi, tôi ra ngoài một chuyến.”
Trước khi rời đi, trong đôi mắt đẹp của cô ta lóe lên một tia do dự, ba chữ “Tiểu Kỳ An” vừa rồi được nói ra một cách nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng kỳ thực đã dấy lên sóng gió không nhỏ trong lòng cô ta.
Đau đớn, căm hận, lo lắng… cuối cùng biến thành hận ý nồng đậm.
“Sao cậu vẫn nên chết đi.”
Cậu chết đi, mọi người sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.
——-
Công ty.
Chọn xong lối vào phó bản, Chu Kỳ An bị sếp đuổi về chỗ ngồi, bảo cậu tranh thủ giờ nghỉ trưa tăng ca thêm chút nữa.
“Ba giờ phải đến lối vào phó bản, bây giờ còn bắt tăng ca, thật muốn đào cả mồ mả ba đời nhà ông ta lên…”
Đồng nghiệp chỉ nghe được nửa câu sau, không cần nghĩ cũng biết đang mắng ai, nặng nề ho khan một tiếng, ánh mắt lướt qua một chỗ nào đó.
Chu Kỳ An nhận ra khu vực đang đi qua có camera giám sát, vì vậy liền cười tươi như hoa nói tôi thích tăng ca, rồi quay trở lại chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, cậu thở dài: “Vẫn là cậu sinh viên đại học số tốt hơn.”
Lại xin nghỉ phép đúng lúc này.
Điện thoại di động trên bàn rung lên bần bật.
Chu Kỳ An liếc nhìn, đúng là vừa nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo xuất hiện.
“Alo.”
“Anh Chu, em, em…” Giọng nói của cậu sinh viên đại học có chút căng thẳng.
“Có chuyện gì thì nói.”
Sinh viên: “Em vừa mơ thấy ác mộng.”
“…” Chu Kỳ An suýt chút nữa thì cúp máy, cậu còn có thể ngủ trưa sao?
“Em không nhớ rõ nội dung ác mộng là gì, em rất ít khi mơ.” Cậu sinh viên đại học nói: “Em vội vàng dùng ống thẻ bói một quẻ.”
Chu Kỳ An nhướng mày: “Sao lại bắt đầu tin mấy thứ này?”
“Cũng không phải, trước đây bạn học của em thích chơi, vậy nên sinh nhật em đã tặng cho em một cái.” Cậu sinh viên đại học nói: “Nhưng lần này em lắc mười mấy lần, đều là quẻ xấu.”
Trước khi trở thành người chơi, cậu sinh viên đại học không bao giờ để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, nhưng khi nhận ra vận may khác thường của mình, quẻ bói này khiến cậu ta có chút bất an.
Chu Kỳ An hơi nhíu mày, có thờ có thiêng, có kiêng có lành.
“Cậu…” Ban đầu muốn để cậu sinh viên đến nhà mình ở hai ngày, nhưng nghĩ đến việc người ra tay có thể sẽ là mẹ già nhà mình, lời Chu Kỳ An đến miệng lại đổi thành: “Tôi cho cậu một số điện thoại, cậu liên lạc với anh ta, bảo anh ta tìm cho cậu một chỗ ở tạm trong hai ngày.”
Chu Kỳ An đưa số điện thoại của Ứng Vũ cho cậu sinh viên đại học, chuyện nhỏ này đối phương nhất định sẽ giúp.
Không vào phó bản, lại có người của phòng thí nghiệm bảo vệ, chỉ số an toàn gần như có thể đạt lên mức tối đa.
“Vâng.” Sinh viên do dự một chút: “Hay là em thuê thêm mấy vệ sĩ…”
Lỡ như trong phó bản vô tình đắc tội người ta, bị trả thù thì sao?
“Em tìm hiểu rồi, một vệ sĩ giỏi một tuần cũng chỉ khoảng năm mươi vạn.”
Chu Kỳ An mặt không chút cảm xúc cúp máy.
Tin nhắn điện thoại vừa lúc đến, lương tháng này đã vào tài khoản, sau khi xem xét con số đã trừ bảo hiểm xã hội, lòng ghen tị với người giàu càng thêm bùng cháy dữ dội.
Sếp nhất quyết muốn đi khảo sát và học hỏi kinh nghiệm ở địa phương khác, buổi chiều Chu Kỳ An đành phải làm tài xế lái xe, chở đối phương đến một quận khác.
Trên đường đi, sếp thao thao bất tuyệt nói về kế hoạch học tập lần này.
Chu Kỳ An có thể tưởng tượng ra cảnh ông ta trở về chỉ đưa ra yêu cầu công việc, còn phúc lợi thì tuyệt đối không thay đổi.
Trời mù sương, tốc độ xe chạy không nhanh.
Chu Kỳ An đang giảm tốc thì đúng lúc nhận được điện thoại của Thẩm Tri Ngật: “Tối nay đến lớp học ban đêm chứ?”
Suýt chút nữa quên mất còn một trường lùa gà rừng đang chờ mình ghé thăm, Chu Kỳ An giật giật mí mắt: “Tôi phải đi công tác rồi.”
“Đi đâu?”
“Một thế giới khác.”
“…”
Như hiểu ra điều gì đó, Thẩm Tri Ngật nói: “Gửi định vị đi.”
Chu Kỳ An: “Tòa nhà Thương mại.”
Cuộc trò chuyện của hai người rất ngắn gọn, nửa tiếng sau, Chu Kỳ An đến tòa nhà Thương mại, khu vực thang máy ngắm cảnh mù mịt một mảng.
Lượng sương mù trong không khí ngày càng dày đặc, cả tòa nhà như chìm trong ảo ảnh mây mù.
Đi đến gần mới phát hiện bên cạnh thang máy ngắm cảnh có một bóng người, vậy mà Thẩm Tri Ngật đã đến, anh ta mặc áo sơ mi đen kết hợp áo khoác gió màu sáng, giống hệt nam chính trong phim thần tượng.
Tiếc là, nơi họ sắp đến là phim kinh dị.
Lúc Thẩm Tri Ngật xuất hiện, mũi sếp khẽ động đậy, mùi vị của cái bóng này thật không tệ.
Giống như thằn lằn gặp con mồi, đầu lưỡi tham lam liếm qua môi.
Thẩm Tri Ngật chủ động bước đến chào hỏi Chu Kỳ An, khuôn mặt lạnh lùng ngày thường bỗng trở nên dễ gần hơn vài phần.
Nhìn rõ khuôn mặt này, sếp nhíu mày: “Cậu đổi bạn trai rồi?”
Nếu thật sự là vậy, để tiết kiệm ngày nghỉ kết hôn cho nhân viên, lại phải bớt đi một bữa ngon.
Chu Kỳ An từng nghi ngờ mối liên hệ giữa Thẩm Tri Ngật và Mục Thiên Bạch, lúc này nhìn thấy phản ứng của sếp đối với cái bóng của Thẩm Tri Ngật, cậu nheo mắt, không phủ nhận.
Không thể để hai người này đánh nhau trước khi vào phó bản được.
Thấy cậu ngầm thừa nhận, sếp cười lạnh: “Gu chọn bạn trai theo cái bóng của cậu đúng là na ná nhau nhỉ.”
Chu Kỳ An tự nhận khả năng đọc hiểu không tệ, nhưng sao câu này nghe kỳ quái thế?
Mục Thiên Bạch.
Thẩm Tri Ngật.
Ép xuống đủ loại cảm xúc phức tạp trong lòng, đợi lần này ra khỏi phó bản, cậu phải cẩn thận xem xét mối quan hệ giữa hai người này.
Bề ngoài thì Thẩm Tri Ngật có vẻ thản nhiên đứng ở một bên, nếu không phải ngại Chu Kỳ An có mặt, hắn đã tự tay cắt bỏ cái lưỡi dài của kẻ vướng víu kia rồi.
Không khí chìm vào im lặng, ba người ở trong một thế cân bằng thật kỳ lạ.
Bọn họ đến vào lúc hai giờ rưỡi, khoảng mười phút sau mới lại có tiếng bước chân xuất hiện.
Tòa nhà phụ đã bị phong tỏa từ năm ngoái, người đến đầu tiên là Thẩm Tri Ngật cũng phải bẻ khóa xích, lúc này người có thể đến chỉ có người chơi.
Người liên lạc riêng với sếp không ít, nhưng số lượng người chơi ở ngay thành phố này thì lại rất ít.
Chu Kỳ An đoán trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy sẽ không có quá nhiều người chơi xuất hiện, trong số những người đã xuất hiện, rất có thể có người của Hiệp hội săn cá voi.
Người đến là một người phụ nữ trung niên vô cùng xinh đẹp, ăn mặc giản dị, trên tay đeo một chuỗi tràng hạt rất đặc biệt, bên cạnh còn có một nam một nữ đi cùng.
Mặc dù người phụ nữ che giấu rất tốt, nhưng Chu Kỳ An vẫn cảm nhận được, ánh mắt sắc bén của bà ta dừng lại trên người mình lâu hơn một chút.
“Chào các vị.” Người phụ nữ trung niên chủ động đưa tay ra, tự giới thiệu: “Tôi họ Trần.”
Chu Kỳ An thoải mái hơn bà ta nhiều, trực tiếp xưng tên.
Sau đó, anh tiếp tục quan sát phản ứng của người phụ nữ sau khi nghe thấy tên mình.
Lần này, người phụ nữ trung niên không biểu hiện gì đặc biệt, hai người bên cạnh bà ta đang định tự giới thiệu thì một mùi nước hoa nam nồng nặc bay tới.
Người đàn ông mới đến có dáng vẻ công tử như ngọc, nhìn thấy người phụ nữ trung niên liền mỉm cười: “Quý bà Trần, bà cũng đến sao?”
Thấy người phụ nữ không nói gì, người đàn ông tự mình nói tiếp: “Không biết bà còn nhớ tôi không… Kiều Tùng, chúng ta từng gặp nhau trong phó bản hầm mỏ.”
Mặc dù Kiều Tùng tỏ ra rất nhiệt tình, nhưng có thể nhìn ra, anh ta vẫn giữ một chút cảnh giác với người phụ nữ trung niên này.
Chu Kỳ An: “Chị gái này nổi tiếng lắm hả?”
Kiều Tùng cười nói: “Là Phó hội trưởng đại danh đỉnh đỉnh của Hiệp hội Bách Xuyên.”
Chu Kỳ An: “Ồ, hân hạnh.”
Kiều Tùng: “…”
Vừa nãy cậu còn không biết người ta là ai, hân hạnh cái gì chứ?
Chu Kỳ An quay sang nói nhỏ với Thẩm Tri Ngật: “Hỏng rồi, người phụ nữ kia có thể là đến vì tôi đó.”
Trước đây, một Phó hội trưởng, hai trợ thủ.
Cô gái mặc áo choàng đỏ cũng dùng đội hình tương tự để đối phó với cậu.
Nghe Chu Kỳ An phân tích, Thẩm Tri Ngật khẽ gật đầu, cảm thấy rất có lý.
Lần lượt có thêm vài người đến, cuối cùng tính cả Chu Kỳ An bọn họ, khoảng chừng hơn mười người, trong đó có hai người kỳ quái nhất.
Một người là ông lão cười như Phật Di Lặc, theo lý mà nói, người ở độ tuổi này tuyệt đối không nằm trong phạm vi lựa chọn người chơi của trò chơi.
Người còn lại là một cô bé người lai, khoảng mười một, mười hai tuổi, bên cạnh còn có một con chó săn đi theo.
Con chó săn này cao bằng nửa người, cũng to lớn hơn nhiều so với chó săn bình thường, trông rất oai phong lẫm liệt.
Ngay cả Thẩm Tri Ngật cũng phải nhìn con chó này thêm vài lần. Không biết vì sao, trong số tất cả mọi người, con chó săn chỉ chạy quanh Chu Kỳ An một vòng, cơ thể căng cứng, như đang bất an tột độ.
Chu Kỳ An nhìn thoáng qua, hỏi: “Nó cũng là người chơi sao?”
Cô bé: “Trò chơi vẫn chưa mở hệ thống ngôn ngữ cho động vật.”
Chưa kịp giao tiếp sâu hơn, thang máy đã ngừng hoạt động, nhưng bây giờ bằng một cách kỳ lạ nào đó, đèn sáng lên, một chấm đỏ phản chiếu ra nguồn sáng duy nhất.
Cửa thang máy cũ kỹ chậm rãi mở ra trước mặt.
Ông lão hắng giọng, cười nói: “Các vị, xem ra lần này chỉ có chúng ta thôi.”
Nói xong, ông ta dẫn đầu bước vào trong.
Thang máy đã lâu không sử dụng, bên trong có mùi rất khó chịu.
Đợi tất cả người chơi vào trong, không gian có chút chật chội, cửa thang máy tự động đóng lại, người chơi và sương mù đều bị cách ly trong một không gian khác.
Cùng với tốc độ thang máy ngày một tăng nhanh, tất cả các nút bấm đều sáng lên, bên trong thang máy không nhìn thấy gì cả.
Mắt thấy tốc độ thang máy sắp đuổi kịp tàu lượn siêu tốc, nhưng nó vẫn không có dấu hiệu dừng lại, còn chưa vào phó bản, mọi người đã có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh chưa từng có, trong lòng bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Trong hoàn cảnh này mà chiếc cà vạt của sếp vẫn có thể hiện ra một màu đỏ chót, trông có chút kỳ quái.
Tâm điểm chú ý của những người khác không phải là chiếc cà vạt, mà là sự tồn tại của bản thân sếp.
Có một người chơi mới, ít nhất có thể câu giờ thêm một ngày an toàn.
Khi không khí trở nên loãng vô hạn, cuối cùng, giọng nói lạnh lùng của hệ thống cũng vang lên:
【Lối vào phó bản đã đóng.】
【Phó bản: Tập đoàn Hác Hội Sa.
Độ khó phó bản: Năm sao.
Nhiệm vụ chính: Bát tiên quá hải, các bạn là những người có tài năng xuất chúng, vừa mới vượt qua vòng tuyển chọn khốc liệt của thị trường nhân tài!
Vượt qua muôn vàn khó khăn, các bạn sắp sửa đến Tập đoàn Hác Hội Sa nhậm chức. Nhưng mà, khi đến đây, mới phát hiện sự tàn khốc của tập đoàn này vượt xa tưởng tượng, ở đây, bất cứ lúc nào cũng có thể bị sa thải.
Thời gian phó bản: Khoảng sáu ngày.
Số lượng người chơi tham gia: 11 (Lưu lại mười một trong số hàng nghìn hàng trăm, chết nhiều còn lại ít.)
Gợi ý: Phó bản này là phó bản sinh tồn.
Gợi ý: Trong phó bản có thể đến bất kỳ địa điểm nào để khám phá, nhưng trước 0 giờ mỗi tối nhất định phải quay lại Tập đoàn Hác Hội Sa điểm danh.】
Tất cả các phó bản không có nhân viên công tác trò chơi đều sẽ có lời nhắc nhở điểm danh lúc 0 giờ.
Mọi người quan tâm đến khái niệm “Phó bản sinh tồn” hơn.
Ở cùng một độ khó, phó bản sinh tồn tuyệt đối khó hơn so với phó bản thông thường, huống chi đây còn là độ khó năm sao, sau khi cộng dồn độ khó cơ bản có thể đổi tên thành “Đại đào sát”.
Chu Kỳ An đứng trong đám đông, vô cùng bình tĩnh kích hoạt đạo cụ may mắn.
“Bạn sẽ được tăng thêm 8% may mắn.”
Không phải chỉ là phó bản năm sao à? Không hề có chút căng thẳng như những người khác, Chu Kỳ An đã sớm quen với cuộc sống bốn sao là tối thiểu rồi.
Bình tĩnh hai giây sau, cậu đột nhiên rất muốn đấm một phát vào vách thang máy.
Rốt cuộc là tên tân binh nào đang chơi phó bản một sao hai chứ?
Còn trò chơi này, thật sự tồn tại hai cấp độ đó sao?!
Giây phút lời nhắc của hệ thống kết thúc, màn sương trong thang máy bị ánh sáng đỏ thay thế, bốn phía thang máy biến thành vách tường thịt như muốn ăn thịt người.
Cửa thang máy vừa mở, mọi người gần như không chút do dự, nhanh bước đi ra ngoài.
Bên cạnh Chu Kỳ An là cô bé, cậu hỏi: “Em từng thấy phó bản có độ khó một sao hai sao chưa?”
Cô bé nhỏ như vậy đã có thể được chọn làm người chơi, các mặt khác chắc chắn đều vô cùng xuất sắc, hơn nữa còn có thể mang theo thú cưng vào phó bản, điều kiện tiên quyết nghịch thiên như vậy, ít nhất cũng phải bắt đầu từ ba sao chứ nhỉ!
Cô bé cảm thấy cậu thật kỳ quặc, nhưng trước đó đối phương còn có thể hỏi con chó có phải người chơi hay không, nên cũng không cảm thấy kỳ lạ nữa: “Chẳng phải mọi người đều từ một sao từ từ lên sao?”
“…”
Trò chơi chó má, tao và mi không đội trời chung.
Thang máy phía sau đã thay đổi, vách thang máy vốn có thêm một số quảng cáo nhỏ, kích thước tổng thể và tải trọng cũng thay đổi.
【Vui lòng chọn cơ quan tiến hóa】
Chu Kỳ An không chút do dự, dựa theo suy nghĩ trước khi vào phó bản, lựa chọn mạch máu.
Hiện tại cậu đã có chút vốn liếng để bảo vệ bản thân, tốc độ cũng gần như được nâng lên đến mức tối đa, nếu có thể thuận lợi có được “Cơ thể Thông linh”, khả năng sống sót sẽ tăng lên đáng kể.
Giây phút cửa thang máy đóng lại, bọn họ như hoàn toàn bước vào một thế giới khác.
Đập vào mắt bọn họ là một căn hộ lớn hơn một trăm mét vuông, bên trong không có bất kỳ cây xanh trang trí nào, trên nền xi măng thậm chí còn không được lát gạch. Hơn mười chiếc bàn làm việc được bày biện vô cùng qua loa, trên đó chỉ có một số tài liệu nằm rải rác, tủ phía sau nhét đầy đủ loại tài liệu lộn xộn, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đè vỡ cửa kính tràn ra ngoài.
Một người đàn ông mặc âu phục đang đứng trước bàn làm việc.
Hắn ta đút một tay vào túi quần, cúc áo sơ mi chỉ cài vài chiếc, để lộ ra cơ bắp rắn chắc rám nắng.
Bộ âu phục hắn ta mặc trên người trông thật kệch cỡm, trên cổ còn xăm hình thú dữ, nhìn thế nào cũng không giống người tốt.
“Sao giờ này mới đến?”
Vì không nắm rõ tình hình, mọi người đều im lặng.
“Nhóm nhân viên trước gặp chuyện rồi, các người đến vừa lúc.” Người đàn ông xăm hình lạnh lùng nói: “Tập đoàn không nuôi người vô dụng, nói trước, ai không hoàn thành được chỉ tiêu thì đừng trách tôi không khách sáo.”
Hắn ta dùng ánh mắt cay nghiệt lướt qua từng người một, bắt đầu nói yêu cầu công việc: “Tập đoàn sẽ tiến hành đánh giá theo nhóm, các người là nhóm mười, mấy nhóm còn lại đều đang làm việc ở dưới lầu, nếu xếp hạng cuối cùng, kết cục… ha hả.”
“Còn nữa, tôi rất bận, không thể lúc nào cũng giám sát các người được,” người đàn ông xăm hình nói, “Tôi sẽ chọn ra một người trong số các người làm nhóm trưởng, thay mặt tôi giám sát.”
Thân phận nhóm trưởng nghe có vẻ rất hữu dụng.
Mọi người còn đang nghĩ xem làm cách nào để thể hiện bản thân một cách tích cực, thì Chu Kỳ An đã hạ giọng nói: “Tránh đường cho tôi, tôi đã dùng đạo cụ may mắn, không ai xứng đáng bằng tôi.”
Cậu muốn đứng lên trước.
“…” Cái này là lời người nói ra sao?
Đạo cụ may mắn trong phó bản chỉ được sử dụng một lần, lúc bắt đầu thường là lúc đơn giản nhất, người bình thường đều sẽ lựa chọn đợi đến khi nhiệm vụ thực sự được giao xuống mới sử dụng.
Đây chẳng phải là tên ngốc sao?
Khi ánh mắt kỳ quái của mọi người đổ dồn vào Chu Kỳ An, trên tay người đàn ông xăm hình không biết từ lúc nào đã có thêm một chồng tài liệu, xem xét cẩn thận một lượt, hắn ta thực sự đi đến trước mặt Chu Kỳ An.
Có người muốn lên tiếng nói gì đó để thu hút sự chú ý của người đàn ông xăm hình, nhưng hắn ta chỉ đơn giản đối chiếu ảnh một chút rồi gật đầu: “Chính là cậu.”
Biểu cảm của những người chơi khác có chút đặc sắc.
Trong mắt Thẩm Tri Ngật lại có thêm vài phần khó hiểu.
Người bình thường dùng đạo cụ may mắn có lẽ không sao, nhưng chỉ số ban đầu của Chu Kỳ An quá cao, tương đương với việc gian lận thêm một chút, rất dễ bị phản phệ.
“Chàng trai trẻ lý lịch không tệ. Bán gạo, đỡ đẻ, làm diễn viên, còn biết viết kịch bản… Làm nghề của chúng ta, cần phải am hiểu các ngành nghề khác nhau.”
Như để những người khác tâm phục khẩu phục, người đàn ông xăm hình vốn đã xoay người, đột nhiên lại bổ sung một câu.
Người bị khen ngợi trong nháy mắt mặt mày tái mét.
Nhiệt độ trong phòng giảm xuống.
Nguồn gốc của luồng khí lạnh là sếp, Chu Kỳ An thậm chí còn nghe thấy sếp nói nhỏ một câu: “Quả là đa tài đa nghệ.”
“Còn trẻ như vậy, đã kinh qua đủ mọi ngành nghề, chắc là làm thêm thôi nhỉ?” Người đàn ông xăm hình vẫn còn đang cảm thán: “Cậu đúng là ăn cơm trăm nhà mà lớn lên.”
“…” Cút mẹ ông đi.
Chu Kỳ An thề, cậu chưa bao giờ muốn xé toạc miệng một người đến vậy.
“Sau này cậu chính là nhóm trưởng nhóm mười này, nhắc nhở cậu một câu.” người đàn ông xăm hình lên tiếng: “Công ty coi trọng nhất là sự phân chia cấp bậc, cậu có thể tùy ý sai khiến bọn họ, chỉ có một điều, doanh số nhất định phải đạt, nếu không tôi sẽ là người đầu tiên dùng đầu cậu để làm mồi nhắm.”
“Ai không đạt doanh số, tất cả đều bị sa thải.”
Nói xong câu đe dọa cuối cùng, hắn ta cố ý nhe răng ra, khiến người ta nghe mà sởn gai ốc.
Đánh một roi cho một quả táo, người đàn ông xăm hình nhìn về phía những người khác, bao gồm cả sếp, những người chơi khác lập tức tỏ ra chăm chú lắng nghe, chỉ có một người trông có vẻ không tập trung, chiếc cằm hếch lên toát ra vẻ chua ngoa khắc nghiệt.
Người đàn ông xăm hình lập tức quát: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi dọn dẹp bàn làm việc cho nhóm trưởng của các người đi.”
Bị người đàn ông xăm hình quát nạt, sếp khẽ nhấc mí mắt, đầu tiên là liếc nhìn Chu Kỳ An, sau đó nhìn sang người đàn ông xăm hình.
Chu Kỳ An: “…”
Quả nhiên là phó bản năm sao, đây mới là quy tắc chết chóc thực sự.
Hết chương 117.
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Kỳ An: … Khởi đầu ác mộng.
PS: Không tính là tiết lộ nội dung, để tránh mọi người lo lắng, vẫn nên nói một câu Ứng Vũ là người tốt.
