Chương 26: Hai Chúng Ta Sống Yên Ổn Với Nhau Là Quan Trọng Nhất
Thời kỳ tìm bạn đời?
Lại còn là con công nữa chứ?
Đây rõ ràng là đang sỉ nhục gu thẩm mỹ của cậu ta mà!
Phương Lộc Dã lập tức xù lông: “Cậu có hiểu gì về thời trang không? Có mắt thẩm mỹ không vậy! Cậu mới là công, cả nhà cậu đều là công!”
“Ờ…”
Ninh Lạc nhìn cậu ta vì bị nghi ngờ đang trong thời kỳ tìm bạn đời mà nổi cơn thịnh nộ, liền hất tay cậu ta ra rồi liên tục lùi về sau, trốn sau lưng Lộ Đình Châu, thò đầu ra.
“Cái đó… Xin lỗi, tôi không có ý đó.”
【Đáng ghét, a a a a! Vừa rồi có phải bị bảng màu đập vào nên lỡ miệng nói ra không! Ngại quá đi! Cái này là gì? Bình xịt mất trí nhớ, xịt một cái! Cái này là gì? Bình xịt mất trí nhớ, xịt một cái! Cái này là gì? Bình xịt mất trí nhớ, xịt một cái!】
【Hehe, được rồi, tôi quên rồi.】
Lộ Đình Châu: “…”
Người đại diện hình ảnh cho cuộc thi tự lừa mình dối người.
Nhưng Phương Lộc Dã lại có thể nghe được tiếng lòng của Ninh Lạc, điều này khiến anh có chút bất ngờ.
Ban đầu anh đoán rằng chỉ có mình mới nghe được.
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn con rùa rụt cổ đang trốn sau lưng mình.
Thật là, còn tưởng anh là trường hợp đặc biệt chứ.
Phương Lộc Dã trợn tròn mắt há hốc mồm, kết hợp lại thành hình dạng (O_O), chỉ thẳng vào Ninh Lạc.
“Đệch…” Cậu ta sắp sụp đổ rồi, “Có phép thuật!”
【Phép thuật gì? Năng lượng BaLaLa, công xòe đuôi?】
Mặt mũi Phương Lộc Dã méo xệch.
“Phương Lộc Dã.” Lộ Đình Châu nhàn nhạt gọi cậu ta một tiếng, ý bảo cậu ta dừng lại ở đây.
Phương Lộc Dã kinh ngạc đến mức không hiểu ý anh: “Không phải, anh à, anh quay đầu lại nhìn xem, sau lưng anh—!”
Lộ Đình Châu ngắt lời cậu ta: “Sau lưng có gì? Bỏ tay xuống, chỉ vào người khác như vậy là bất lịch sự lắm biết không.”
Phương Lộc Dã đối diện với ánh mắt cảnh cáo của anh, đột nhiên hiểu ra điều gì đó: “Anh à, anh…?”
“Hả? Sau lưng có gì?” Ninh Lạc quay đầu nhìn xung quanh.
“Không có gì,” Phương Lộc Dã bị ánh mắt của anh trai uy hiếp, phải vắt óc bịa chuyện tìm lời nói dối, “Tôi vừa thấy một cái thùng rác bay lên, quá kinh ngạc.”
Ninh Lạc: ???
Phương Lộc Dã: “Nhìn kỹ lại, hóa ra bên trong có người đứng.”
Ninh Lạc: Cậu không thấy càng vô lý hơn sao?!
Lúc này, một người đàn ông cao lớn từ phía sau đi tới, khoác chiếc áo trong tay lên vai Phương Lộc Dã, mặc vào cho cậu ta, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng giọng nói lại dịu dàng: “Tiểu Dã, sao lại mặc ít thế? Dù có điều hòa trung tâm cũng sẽ bị bệnh đấy.”
Phương Lộc Dã quay đầu lại: “Triệu Dĩ?”
Ninh Lạc đảo mắt nhìn qua nhìn lại hai người, thở dài một hơi.
【Chân thành là tuyệt kỹ, nhưng nếu chỉ có một người chân thành thì đó chính là kẻ ngu ngốc.】
Lời nói của cậu như gõ một gậy vào đầu Phương Lộc Dã, khiến cậu ta lập tức tỉnh táo lại từ trong kinh ngạc khi biết mình có khả năng đọc được suy nghĩ.
Ý của câu nói ban đầu mà cậu ta nghe được là, Triệu Dĩ đang lừa dối tình cảm của mình?
Sao có thể chứ!
Hai người bọn họ quen nhau nhiều năm như vậy, Triệu Dĩ không thể làm ra chuyện như thế được, thật là vô lý!
Nghĩ đến việc Lộ Đình Châu vốn không thích mình ở bên Triệu Dĩ, bây giờ Ninh Lạc lại nói như vậy, chắc chắn anh sẽ càng ngăn cản nhiều hơn, Phương Lộc Dã kéo Triệu Dĩ lại, lôi người đến trước mặt Ninh Lạc, lời nói là dành cho Lộ Đình Châu, nhưng mắt lại nhìn Ninh Lạc:
“Anh, Triệu Dĩ rất tốt, bọn em đã ở bên nhau gần một năm rồi. Anh ấy sẵn sàng làm mọi thứ vì em, chỉ riêng việc theo đuổi em thôi đã mất hai năm rồi.”
Lộ Đình Châu khẽ mở đôi môi mỏng: “Cậu cướp ví của anh ta nên anh ta mới theo đuổi cậu lâu như vậy à?”
“…Anh?” Phương Lộc Dã mở to mắt, như thể lần đầu tiên quen biết anh trai mình.
“Xin lỗi.” Lộ Đình Châu đút một tay vào túi quần, đứng đó, anh khẽ nhếch môi với Triệu Dĩ, ” Dạy dỗ em trai thôi, nó ngu ngốc quá. Không có ý gì khác.”
Triệu Dĩ đè nén cảm giác khó chịu trong lòng, cung kính đáp: “Lộ tiên sinh nói đùa rồi.”
Lộ Đình Châu nghe rõ tiếng cười khúc khích sau lưng, sau đó ống tay áo khoác bị ai đó nhẹ nhàng kéo kéo.
Anh quay người cúi đầu, nhìn Ninh Lạc đang che miệng cười, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào qua kẽ tay.
Anh giơ tay lên, ra hiệu số 6 với cậu.
Chỉ là, niềm vui của Ninh Lạc khi nhìn thấy Phương Lộc Dã và Triệu Dĩ đã nhanh chóng biến thành phiền muộn.
【Phải làm sao để tách hai người này ra đây… Cậu đúng là không biết chọn người tốt mà, hay là độc thân lâu quá nên thấy con rùa nào cũng đẹp trai? Sao lại quen Triệu Dĩ được nhỉ, mình thật sự không hiểu nổi, cậu ta là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, giúp đỡ người khác xóa đói giảm nghèo một cách chính xác sao?】
Phương Lộc Dã tức giận đến khó thở.
Cái miệng thối này là sao? Có biết nói chuyện không vậy?!
Anh của mình sao cũng không thèm ngăn cản thế?!
Triệu Dĩ thấy cậu ta tức giận thì hiểu lầm, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cậu ta: “Tiểu Dã, đừng vì anh mà cãi nhau với anh của em, anh ấy cũng là vì muốn tốt cho em thôi. Là anh làm chưa đủ tốt.”
Mặc dù không phải vì điều này, nhưng trong lòng Phương Lộc Dã cũng thấy rất cảm động, nắm lấy tay anh ta: “Đừng nói như vậy, anh đã đối xử với em rất tốt rồi.”
【Triệu Dĩ đương nhiên sẽ đối xử tốt với cậu rồi, cậu giàu như vậy, ai mà không muốn có một tài khoản tiết kiệm nhỏ chứ? Đợi anh ta chuyển hết tiền của cậu đi rồi sẽ đá cậu sang một bên, lúc đó sẽ cho cậu biết một đạo lý, của rẻ là của ôi!】
Thái dương Phương Lộc Dã giật giật.
Lộ Đình Châu lạnh lùng cau mày, giọng nói bình thản nhàn nhạt, như mang theo một chút lạnh lẽo: “Trợ lý Triệu, có phải anh đang quản lý tài sản đứng tên em trai tôi không?”
Triệu Dĩ không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏi điều này, trong mắt thoáng qua chút hoảng loạn bối rối, nhưng anh ta đã nhanh chóng trấn tĩnh lại: “Sao Lộ tiên sinh lại đột nhiên hỏi điều này? Là tôi đang quản lý.”
“Tốt.” Lộ Đình Châu thu hết biểu cảm của anh ta vào mắt, khẽ gật đầu, “Ngày mai anh giao báo cáo tài chính cho tôi.”
Triệu Dĩ: “Ngày mai? Có gấp quá không? Lộ tiên sinh, anh không biết, việc này sắp xếp rất phiền phức.”
【Nhìn cái bộ dạng viện cớ của anh ta kìa, giống hệt mấy gã thợ cắt tóc lừa tôi làm thẻ thành viên vậy đó, đã là người trưởng thành rồi thì nói thẳng ra luôn đi, ý anh muốn nói là bao giờ làm xong sổ sách giả thì nộp, đúng không?】
Phương Lộc Dã không nhịn được nữa, cậu ta không hiểu tại sao anh trai mình lại nghe lời một người xa lạ mà không tin Triệu Dĩ: “Triệu Dĩ, anh cứ đưa cho anh ấy xem, anh đưa hết sổ sách những năm qua cho anh ấy, để anh ấy xem cho đã!”
Vẻ mặt Triệu Dĩ có chút méo mó.
Lộ Đình Châu cong môi, nụ cười còn mang theo mấy phần chân thật: “Được, tôi đợi.”
【Phụt, ha ha ha ha, đây là trợ thủ đắc lực gì vậy, xăm hình cậu lên lưng Satan! Làm một chỗ đã khó rồi, làm nhiều như vậy chẳng phải sẽ khiến anh ta mệt chết sao.】
【Triệu Dĩ, anh cứ mạnh dạn làm đi, còn lại cứ giao cho báo ứng!】
Phương Lộc Dã theo bản năng nhìn sang, nhìn thấy vẻ bực bội thoáng qua trên mặt Triệu Dĩ.
Cậu ta sững người, hỏi thẳng: “Triệu Dĩ, anh không vui?”
“Sao có thể chứ.” Triệu Dĩ hít sâu một hơi bình tĩnh lại, dỗ dành cậu ta, “Anh ở bên cạnh em thì sao lại có chuyện không vui được.”
“Thật không?” Phương Lộc Dã có chút do dự.
Cậu ta là diễn viên, khả năng nắm bắt biểu cảm trên khuôn mặt nhạy bén hơn người thường nhiều, vừa rồi hình như… Triệu Dĩ đã thực sự tức giận?
Triệu Dĩ chân thành thâm tình nói: “Đương nhiên rồi, anh chỉ yêu mình Tiểu Dã, nhìn thấy em là anh vui rồi.”
Ninh Lạc nghe mà muốn nôn, Lộ Đình Châu cũng nhíu mày.
【Tôi như bị người ta ép uống năm mươi cân dầu ăn rồi lôi ra sân phơi nắng thành bánh rán, bị người bán bánh rán dẫm một phát nhét đầy dưa chua vào miệng rồi đá đến Lâu Đài Dứa xem anh Bạch Tuộc chặt thịt làm bánh mì kẹp thịt vậy, thật bất lực! Cái gì mà chỉ yêu cậu, Phương Lộc Dã, cậu có biết anh ta còn có một bạch nguyệt quang ở bên ngoài không!】
Trong lòng Ninh Lạc kêu gào, giọng nói như đâm thẳng vào màng nhỉ của hai người:
【Chính là người đồng hương kiêm bạn học cấp hai của Triệu Dĩ mà cậu thường gặp đó, An Tri Tầm! Hai người họ ở ngay dưới mí mắt cậu mà cậu không, nhìn, ra, hả, a a a a a a!】
“Ong” một tiếng, đầu óc Phương Lộc Dã trống rỗng.
Cậu ta đột nhiên nhớ ra một chuyện, Ninh Lạc không quen Triệu Dĩ, nhưng lại biết bọn họ yêu nhau, cậu ấy không quen An Tri Tầm, nhưng lại có thể dễ dàng gọi tên người đó.
Phương Lộc Dã không cho rằng Lộ Đình Châu lạnh nhạt với Triệu Dĩ đến mức cố tình nói chuyện này cho Ninh Lạc biết.
Vậy những gì Ninh Lạc nói, chẳng lẽ chính là tương lai của mình?
Cho nên, Triệu Dĩ và An Tri Tầm thực sự có gian tình?!
Phương Lộc Dã không phải là người tốt tính gì, cậu ta lập tức nổi nóng, muốn túm lấy cổ áo Triệu Dĩ hỏi cho ra lẽ, nhưng vừa giơ tay lên đã bị người khác đè vai xuống.
Lộ Đình Châu giữ cậu ta lại để cậu ta bình tĩnh, sau đó anh nói với Triệu Dĩ đang không hiểu chuyện gì: “Tôi nhớ anh có một người đồng hương, cũng là diễn viên?”
Triệu Dĩ nghe anh ta tự nhiên nhắc đến An Tri Tầm, trong lòng kinh ngạc, sau đó quan sát sắc mặt Lộ Đình Châu một lúc mới dè dặt đáp: “Đúng vậy, tên là An Tri Tầm, là một diễn viên nhỏ không có tiếng tăm gì, sao Lộ tiên sinh lại biết?”
Lộ Đình Châu sao có thể để anh ta nhìn ra sơ hở, trên mặt không lộ ra chút sơ hở nào, chỉ là, tay đang giữ vai Phương Lộc Dã siết chặt hơn để khống chế cậu ta: “Đã xem qua một vai diễn của cậu ấy, rất có thiên phú, cứ tiếp tục chạy vai quần chúng thì quá đáng tiếc.”
“Ý của Lộ tiên sinh là coi trọng cậu ấy?” Mắt Triệu Dĩ sáng lên, vội vàng nói, “Đúng vậy, cậu ấy rất có thiên phú, đôi khi tôi cũng thấy thương cho cậu ấy, cậu ấy đã nỗ lực như vậy, nghiêm túc như vậy, vì sự nghiệp có thể từ bỏ mọi thứ, nhưng lại cứ lận đận mãi. Còn những người không bằng cậu ấy lại vì có tiền mà nổi tiếng, Lộ tiên sinh, anh nói có đáng tiếc không?”
Triệu Dĩ nói xong mới nhận ra mình đã quá hưng phấn, dưới ánh mắt như cười như không của Lộ Đình Châu, giọng nói của anh ta dần nhỏ lại: “Tôi quen cậu ấy đã lâu, rất đồng cảm với việc cậu ấy có tài mà không gặp thời, rất thông cảm.”
Ninh Lạc nghe xong cúi đầu trợn trắng mắt.
【Dã Tử để cho anh ở đó giả vờ giả vịt, anh lại coi Dã Tử như khỉ mà đùa giỡn. Còn ở đó mà bịa chuyện, ai có thể bịa chuyện giỏi hơn anh.】
【Lòng trắc ẩn dạt dào như vậy, thôi được rồi, tôi chỉ cho anh một cách nhé, đến Nhà thờ Thánh Peter đập một búa vào Đức Mẹ Maria, tự mình ngồi lên ôm Chúa Giêsu hát thánh ca đi.】
Lộ Đình Châu rất tốt tính trả lời: “Không sao.”
Cho dù anh có tức giận, sau khi nghe cái miệng của Ninh Lạc phun ra một tràng thì cũng cảm thấy hả giận.
Phương Lộc Dã mà nhịn nữa thì thành Ninja Rùa mất, cậu ta nghiến răng nghiến lợi, nói: “Muốn anh trai tôi nâng đỡ người đó đến vậy sao?”
Triệu Dĩ như đang nhìn một người không hiểu chuyện, thở dài một tiếng: “Tiểu Dã, em có tiền có bối cảnh, không hiểu được sự vất vả của những người leo lên từ dưới đáy xã hội đâu.”
Lý trí của Phương Lộc Dã đã căng như dây đàn, nếu không có Lộ Đình Châu ở đây, cậu ta đã trực tiếp nổi điên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, được, được lắm, là tôi không hiểu. Triệu Dĩ, anh đóng kịch giỏi thật đấy, anh thích cái tên An gì đó từ khi nào?”
【Câu hỏi của cậu kém cỏi quá, cũng quá dễ trả lời. Nếu tôi là cái loại ăn bám như Triệu Dĩ này, tôi sẽ trả lời theo hai trường hợp, trường hợp thứ nhất là cậu vẫn chưa hoàn toàn bị anh ta nắm trong tay, anh ta sẽ nói cậu có phải đang ghen không, hai người tán tỉnh nhau, anh ta trêu chọc cậu cho vui thôi.】
【Trường hợp thứ hai là anh ta biết cậu thích anh ta, bắt đầu không kiêng nể gì, nói cậu quá bám người, quản quá nhiều, anh ta cũng cần tự do, cần có mối quan hệ xã giao của riêng mình.】
Triệu Dĩ há miệng.
Phương Lộc Dã nhìn chằm chằm anh ta, vừa kích động vừa lo lắng lại vừa tức giận, sợ anh ta thực sự nói ra đáp án mà Ninh Lạc nghĩ trong lòng.
Triệu Dĩ: “Tiểu Dã, em đa nghi quá rồi, trước đây anh đã nói bọn anh chỉ là đồng hương mà thôi, không có quan hệ gì khác, bọn anh ở bên ngoài ít nhiều gì cũng có giúp đỡ lẫn nhau. Em không thể cứ như vậy được, anh cũng có bạn bè của mình, em ép anh quá anh sẽ cảm thấy nghẹt thở.”
【Bingo, đáp án thứ hai.】
“Mẹ kiếp—!”
Đáp lại anh ta là nắm đấm siết chặt của Phương Lộc Dã.
Lộ Đình Châu đúng lúc kịp thời buông tay.
Nắm đấm mang theo tiếng gió rít “bụp” một tiếng đập vào mặt Triệu Dĩ, người kia bay ra xa nửa mét rồi “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
Ninh Lạc khẽ há miệng: 【Móa, ngầu vãi? Vườn hoa thần kỳ 208, võ sĩ quyền anh đẹp trai nhất, Avada!】
Phương Lộc Dã thực sự rất muốn đấm cho Ninh Lạc một phát để cậu im miệng lại.
“Sao vậy, sao vậy?”
Mọi người đang thử vai ở đầu bên kia hành lang nghe thấy tiếng động, tò mò chạy ra xem.
Nhân viên công tác cũng đến, nhìn cảnh tượng trước mắt không biết phải làm sao: “Ờ, thầy Lộ, có chuyện gì vậy?”
Phương Lộc Dã vung vẩy bàn tay đỏ ửng, lạnh lùng nhìn anh ta: “Sao, muốn xem náo nhiệt à?”
Nhân viên công tác lúng túng lui về sau.
Triệu Dĩ ôm mặt ngơ ngác, không dám tin mà ngẩng đầu lên chất vấn Phương Lộc Dã: “Phương Lộc Dã, em có ý gì? Tại sao lại đối xử với anh như vậy?”
Phương Lộc Dã nhìn anh ta như nhìn người chết: “Mẹ kiếp, tự bản thân anh biết rõ mà!”
” Lộ tiên sinh, cậu ta vô duyên vô cớ ra tay, anh cũng không quản sao?” Triệu Dĩ tức giận, lại đi chất vấn Lộ Đình Châu.
“Quản chứ, đương nhiên là phải quản.”
Lộ Đình Châu ung dung bước tới, đứng trước mặt anh ta, sau đó ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với Triệu Dĩ.
Ngay cả khi xảy ra chuyện này, ánh mắt của anh vẫn bình tĩnh, lúc nào cũng mang theo ý cười.
Triệu Dĩ bị anh nhìn như vậy, giống như con mồi gặp phải thiên địch, sau gáy nổi lên một tầng mồ hôi lạnh.
Lộ Đình Châu, sao lại không hề ngạc nhiên chút nào vậy?
Lộ Đình Châu đưa một ngón trỏ ra, nâng cằm Triệu Dĩ lên nhìn trái nhìn phải, tùy ý như đối xử với thú cưng, nhìn vết thương đang nhanh chóng sưng đỏ bầm tím trên mặt anh ta thêm vài giây, sau đó mỉm cười, phong thái nho nhã, giọng điệu dịu dàng: “Là em trai tôi không hiểu chuyện. Như vậy đi, hôm khác trợ lý Triệu dẫn người đồng hương của anh theo, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Coi như tôi xin lỗi, cũng coi như gặp mặt diễn viên có thiên phú kia.”
Nghe giọng nói dịu dàng đến tận xương tủy của anh, Ninh Lạc rùng mình một cái.
【A a a a a, anh bình thường chút được không, anh như vậy em sợ! Cứ cảm thấy giây tiếp theo sẽ giết Triệu Dĩ rồi chôn ở sau núi.】
Phương Lộc Dã cũng rùng mình, không dám nhìn sắc mặt của anh mình.
Chỉ có Triệu Dĩ ngây thơ cho rằng Lộ Đình Châu thực sự muốn xin lỗi, giả vờ từ chối vài lần, nói hết nỗi oan ức của mình, sau đó lại vội vàng đồng ý.
“Mặt có vết thương thì về trước đi,” Lộ Đình Châu đứng dậy, lấy một tờ khăn giấy trong túi áo khoác ra, lau từng ngón tay một, như thể vừa mới chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu lắm vậy, anh khẽ cười, “Đừng quên ngày mai dẫn An Tri Tầm đến.”
Ninh Lạc nhìn Triệu Dĩ đi vào thang máy, lại nhìn Phương Lộc Dã đang tức giận, thở dài.
【Nói đi cũng phải nói lại, còn không phải là do bản thân cậu yêu đương mù quáng, không biết nhìn người, loại người nào cũng dung túng.】
【Nếu tôi mà yêu đương chắc chắn sẽ không như vậy, tôi đối với anh ta nhất định phải dùng thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn thiết quyền, ý chí sắt đá, nắm chặt anh ấy trong lòng bàn tay, buổi tối bảo mặc cái gì thì phải mặc cái đó!】
Phương Lộc Dã: “…”
Mẹ kiếp, yêu đương mà còn chơi cả ba môn phối hợp?
“Đi thôi, đi thử vai,” Lộ Đình Châu giơ tay lên xem đồng hồ, “Thời gian vừa kịp lúc.”
Ninh Lạc thấy anh đi trước, vo tròn tờ khăn giấy rồi ném vào thùng rác, ba bước thành hai bước đuổi theo, nhỏ giọng nói: “Em không thích Triệu Dĩ này, cảm giác anh ta không phải là người tốt.”
【Nhỡ đâu đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa thì sao? Không được, mình phải nhỏ thuốc nhỏ mắt mới được.】
Lộ Đình Châu nghiêng đầu, nhìn cậu lẩm bẩm nói nhỏ, anh khẽ cười một tiếng, không nhịn được vẫn dùng tay búng vào vành mũ của cậu một cái: “Yên tâm, tôi biết phải làm gì.”
Nói xong anh liền bỏ đi, để lại Ninh Lạc một mình ôm mũ đứng ngây ngốc tại chỗ.
Khuôn mặt trắng nõn nhuốm một màu đỏ ửng đẹp mắt.
【Hu hu hu, chồng ơi, anh đừng thả thính nữa, hai chúng ta sống yên ổn với nhau là quan trọng nhất.】
Phương Lộc Dã loạng choạng, chân trái giẫm mạnh lên chân phải.
Đệch, cậu vừa gọi cái gì thế???
Lộ Đình Châu bất đắc dĩ quay đầu lại: “Hai người có đi không?”
“Đi đi đi!” Ninh Lạc vội vàng đuổi theo.
Phương Lộc Dã không thể tin được nhìn vẻ mặt bình tĩnh đến mức như đã quen của Lộ Đình Châu, cậu ta nhéo mạnh vào người mình một cái, đau đến méo mó.
Cho nên, cái tên lùn tịt phun mực này, là chị dâu của cậu ta???
Hết chương 26.
