Chương 35: Chồng Ơi, Anh Sờ Tim Em Xem Có Đập Nhanh Không
Lúc Ninh Lạc đang mải mê thưởng thức cái đẹp để tự an ủi bản thân sau những vất vả khi phải treo mình trên dây cáp, thì đột nhiên một luồng sức mạnh bí ẩn ập đến, túm lấy gáy cậu.
Sau đó, như thể túm lấy một chú gà con, lôi tuột cậu ra phía sau.
Cậu ngẩng đầu nhìn người đang đứng trước mặt mình, kinh ngạc: “Anh cả? Sao anh lại ở đây?”
Ninh Dương tức đến mức không thèm nói câu nào.
Nếu hôm nay anh ta không đến, chắc cũng chẳng biết được cây cải trắng nhà mình vừa mới nhận về đã sắp bị heo ủn đi mất rồi!
Ninh Dương không muốn để ý đến Ninh Lạc, đứng chắn giữa hai người bọn họ để cắt đứt màn mắt qua mày lại kia, trực tiếp nói với Lộ Đình Châu: “Lộ tiên sinh, đã lâu không gặp.”
“Ninh tổng, lâu rồi không gặp.”
Lộ Đình Châu đã từng gặp anh ta vài lần, cũng có không ít lần hợp tác với Sơ Trác, anh mỉm cười bắt tay.
Chỉ là, khi rút tay về lại không rút được, anh nghi hoặc nhìn đối phương.
Ninh Dương buông tay, cười mà như không cười: “Sao Lộ tiên sinh sao lại ở đây?”
Lộ Đình Châu nói: “Tôi đến thăm em họ.”
Anh chỉ về phía Phương Lộc Dã đang chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo ở phía xa.
Ninh Dương đợi một lúc lâu, nhưng lại phát hiện anh không nói gì thêm nữa?
Vậy em trai anh ta thì sao? Ninh Lạc đâu?
Đã gọi cả Chồng rồi, lén lút vụng trộm qua lại với nhau lâu như vậy, thế mà không thèm nhắc đến em trai anh ta một câu?
Đến cả tiện thể cũng không được sao?!
Ngọn lửa giận trong lòng Ninh Dương bùng lên, trong khoảng thời gian ngắn đã não bổ ra toàn bộ câu chuyện.
Chắc chắn là lần hợp tác chụp tạp chí lần trước đã khiến hai người phải lòng nhau, vậy nên đã trực tiếp thành đôi luôn.
Còn về việc tại sao đến giờ vẫn chưa có tin tức gì về chuyện tình cảm của Lộ Đình Châu, chắc chắn là do gã đàn ông tâm cơ xảo quyệt này chỉ muốn thả thính chứ không muốn cưới, đến cả việc công khai cũng không muốn.
Chỉ có Ninh Lạc là sinh vật đơn bào ngây thơ khờ khạo mới mắc bẫy, còn tưởng người ta yêu mình thật lòng!
Ninh Dương cười lạnh, kéo Ninh Lạc từ phía sau mình ra: “Tôi cũng đến thăm em trai tôi. Lộ tiên sinh chắc hẳn quen biết Tiểu Lạc, tính tình thằng bé có hơi hoạt bát, nếu có gây phiền phức gì cho cậu, tôi là anh trai nó, thay mặt nó xin lỗi trước, cậu đừng để bụng.”
Lộ Đình Châu cảm thấy câu nói này có ý bảo vệ, che chở cho Ninh Lạc, tuy không hiểu rõ nguyên do, nhưng vẫn lịch sự đáp lại vài câu.
Ninh Dương hôm nay thực sự không muốn nói chuyện thêm nữa, anh ta không có gì để nói với người giả ngu, vừa muốn kéo Ninh Lạc đi để cậu nhận rõ bộ mặt thật của tên cặn bã này, vừa muốn đá Lộ Đình Châu ra xa một chút, để anh tránh xa cây cải trắng nhà mình, cuối cùng mặt lạnh nói một câu “Lộ tiên sinh bận việc của mình đi nhé!”, rồi dẫn Ninh Lạc rời khỏi chốn thị phi.
Ninh Lạc cũng đang muốn hỏi anh ta tại sao đột nhiên lại đến thăm mình, vừa đi theo Ninh Dương vừa không quên quay đầu lại vẫy tay với Lộ Đình Châu: “Vậy lát nữa em lại đến tìm anh nhé.”
Lộ Đình Châu mỉm cười nói được.
Ninh Dương không thể tin nổi, kéo em trai ngốc nghếch của mình vào một góc: “Em gọi cậu ta là gì?”
Ninh Lạc nói: “Gọi là anh ạ.”
Gọi anh là anh cả, gọi cậu ta là anh?
Ninh Dương cảm thấy cây cải trắng này không thể giữ được nữa rồi, khuỷu tay đã hướng ra ngoài rồi: “Em gọi lặp từ không thấy ghê à, không được gọi như vậy nữa, sau này chỉ được gọi một mình anh là anh thôi.”
Ninh Lạc cũng không thể tin nổi, đưa tay sờ trán Ninh Dương, rồi lại sờ trán mình: “Ban ngày ban mặt nói lung tung gì vậy, đúng là bệnh không nhẹ. Anh, anh đã đi khám bác sĩ chưa?”
Ninh Dương hất tay cậu ra, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, nghiêm túc nói chuyện với cậu về vấn đề này: “Ninh Lạc, em cũng không còn nhỏ nữa, anh muốn nói chuyện với em về vấn đề quan điểm tình yêu.”
Ninh Lạc: “Ồ ồ, anh nói đi.”
[Gì cơ? Ông anh ế chỏng chơ của mình lại muốn bàn về quan điểm tình yêu với mình? Đây là trò cười mới nhất trong ngày đó, hahahahahaha!]
Ninh Dương: “…”
Thực sự rất muốn đá cây cải trắng này sang chỗ con heo kia ghê luôn.
Anh ta thầm niệm trong lòng mình năm mươi lần, đây là em trai của mình, lúc này mới không biến suy nghĩ thành hành động: “Anh biết những người làm minh tinh, diễn viên như các em chắc chắn có nỗi khổ riêng, nhưng anh hy vọng, nếu có một ngày em thật sự yêu đương, hãy học cách chịu trách nhiệm, cho đối phương một danh phận rõ ràng, đường đường chính chính nắm tay nhau đứng dưới ánh mặt trời. Em như vậy, đối phương cũng phải như vậy.”
Ninh Lạc thực sự sợ hãi, cậu chưa từng thấy Ninh Dương nghiêm túc như vậy, cẩn thận kéo tay áo anh ta: “Anh, anh bị bệnh nan y hay nhà mình sắp phá sản rồi? Anh đừng dọa em, anh nói nhanh đi em chịu được mà!”
Ninh Dương nghẹn lời, không nói nên lời, một lúc sau, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em không thể mong anh tốt đẹp hơn một chút à?”
Ninh Lạc: “Anh nói thế này, khiến em cảm thấy anh cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”
“…”
Nói nhiều như vậy với thằng nhỏ này quả nhiên là lãng phí thời gian!
Ninh Dương dồn hết mọi lời muốn nói thành một câu: “Em yêu đương nhất định phải báo cho người lớn trong nhà một tiếng, biết chưa?”
Để anh ta đến chia rẽ uyên ương, để Ninh Lạc nhận rõ bộ mặt thật của Lộ Đình Châu!
“Cũng được.” Ninh Lạc tiếc nuối nói, “Nhưng em còn chưa có yêu đương.”
Hả?
Ninh Dương ngây người: “Chưa yêu đương? Chưa yêu đương là ý gì? Vậy em có người mình thích không?”
Cái đó thì nhiều lắm luôn ấy chứ!
Hai mắt Ninh Lạc sáng lên, lập tức giơ ngón tay lên đếm cho anh ta nghe: “Có chứ có chứ, Phương Tư Ninh, Nhiếp Văn Nhiên, Dung Trác…”
Ninh Dương vừa nghe, toàn là tên của những tiểu sinh đang nổi.
Môi anh ta run rẩy, đột nhiên phát hiện ra mình đã hiểu lầm điều gì đó rồi: “Em gọi Lộ Đình Châu là anh, em không thích cậu ta à?”
Ninh Lạc: “Đương nhiên là thích rồi, đó là ‘tường thành’ lớn nhất của em mà.”
Vừa dứt lời, liền thấy Ninh Dương vừa rồi còn như một con cá nóc phồng mang trợn mắt, bỗng chốc xì hơi ngay lập tức, anh ta đứng tại chỗ một lúc như được thanh tẩy, ánh mắt cũng trở nên hiền hòa, dịu dàng hơn rất nhiều, xoa xoa đầu cậu: “Tốt, cứ giữ vững phong độ như vậy.”
“À đúng rồi, dì Lâm có làm cho em ít bánh ngọt, anh đang đi công tác ở gần đây, tiện đường mang đến cho em luôn.”
Ninh Lạc nhận lấy hộp quà lớn được gói cẩn thận, mở ra xem, những chiếc bánh quy nhỏ xinh được xếp ngay ngắn bên trong, được đóng gói riêng lẻ, lại còn toàn là vị cậu thích nhất, lập tức nở nụ cười: “Mẹ thật tốt, yêu mẹ! Anh cả, anh muốn ăn vị gì? Em lấy cho anh.”
“Không cần đâu, dì cũng làm cho anh một phần rồi.”
Ninh Dương tùy ý đáp, nhưng trong lòng thì đang suy nghĩ, không biết có nên để Ninh Lạc đi xem mắt hay không.
Một là cậu cũng đã đến tuổi yêu đương, hai là lần trước nghe thấy mình đi xem mắt, cậu còn rất kích động, hận không thể đi thay cho mình.
Ninh Lạc không biết anh ta đang tính toán gì, vừa nghe thấy không cần phải chia sẻ những chiếc bánh quy nhỏ yêu thích của mình, nụ cười lập tức trở nên chân thật hơn vài phần.
Ninh Dương cũng lười so đo với cậu, nói chuyện vài câu rồi chuẩn bị đi làm việc, trước khi đi còn không quên dặn dò: “Còn về Lộ Đình Châu…”
Ninh Lạc giơ tay: “Em sẽ hòa thuận với anh ấy!”
Ninh Dương giận không thể rèn sắt thành thép: “Hòa thuận gì mà hòa thuận, giữ khoảng cách với cậu ta. Mấy đứa như em cộng lại cũng không đủ cho cậu ta chơi đâu, cỡ như em ấy à, cậu ta xào một đĩa là xong.”
Ninh Lạc ngoài mặt thì vâng dạ, sau lưng thì coi như gió thoảng bên tai, Ninh Dương vừa đi là quay đầu trở lại phim trường, chạy đến trước mặt Lộ Đình Châu, chia sẻ món ăn yêu thích của mình: “Anh có ăn bánh quy nhỏ không? Mẹ em làm đó, ngon lắm á.”
“Đẹp quá, chắc tốn không ít công sức nhỉ,” Lộ Đình Châu khen ngợi, “Tôi lấy một cái, cảm ơn em.”
Anh tùy ý chọn một chiếc bánh bông tuyết vị matcha, còn chưa kịp cầm lên, đã cảm thấy có ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào động tác tay của mình.
Nhìn kỹ lại, trong mắt Ninh Lạc tràn đầy lưu luyến, đau lòng đến mức không thở nổi.
[Đổi cái khác đi đổi cái khác đi, đừng lấy bánh bông tuyết matcha yêu thích của em, mau đổi cái khác đi đổi cái khác đi…]
Cậu lẩm bẩm như niệm chú, cứ lặp đi lặp lại bên tai anh.
Lộ Đình Châu mỉm cười cầm túi bánh bông tuyết đó lên, lắc lắc trước mặt Ninh Lạc: “Cái này vậy.”
“Rắc” một tiếng.
Ninh Lạc nghe thấy tiếng trái tim mình tan vỡ.
[Bánh bông tuyết của anh, em đi rồi sao? Rời xa anh, em sẽ sống tốt hơn sao? Ôi không! Bông tuyết, chỉ có anh mới có thể cho em hạnh phúc thôi!]
“Hửm? Là vị matcha sao? Thôi vậy, tôi không ăn matcha. Có thể đổi cái khác không?”
Hửm? Ninh Lạc chớp chớp mắt, như ông lão bảy mươi hồi xuân, sống lại, cậu gật đầu lia lịa với Lộ Đình Châu: “Có thể có thể, đương nhiên là có thể rồi. Trong này còn nhiều lắm.”
Cậu cười thật lòng, Lộ Đình Châu cũng mỉm cười, cuối cùng chọn ngẫu nhiên một chiếc bánh macaron vị trà đen.
Ninh Lạc nhìn những chiếc bánh bông tuyết vị matcha vẫn còn nguyên, nở một nụ cười mãn nguyện.
[He he, matcha bé nhỏ, em lại rơi vào lòng bàn tay anh rồi, đợi đấy, lát nữa anh sẽ ăn em!]
Phương Lộc Dã đứng bên cạnh nghe toàn bộ quá trình, im lặng đứng đó, không biết nên nói gì.
Thú vui ác độc của anh trai cậu ta, thực sự là ngày càng trở nên nghiêm trọng rồi.
Trước đó còn nói cái gì mà “Chuyện đọc được suy nghĩ nếu Ninh Lạc biết có thể sẽ xảy ra chuyện không hay”, bây giờ cậu ta hoàn toàn có lý do để nghi ngờ là do anh trai cậu ta muốn trêu chọc người ta nên mới không nói.
Ninh Lạc chia sẻ với Lộ Đình Châu xong, lại đi tìm Phương Lộc Dã, , vui vẻ như một chú sóc chuột giấu được thật nhiều đồ ăn ngon, vô cùng giàu có.
Phương Lộc Dã lấy của cậu một miếng bánh quy việt quất, thở dài thườn thượt.
Ninh Lạc nghi hoặc: “Cậu sao thế?”
Phương Lộc Dã liếc cậu một cái: “Sau này không gọi cậu là nhóc lùn nữa, gọi là nhóc ngốc.”
Ninh Lạc nhảy dựng lên: “Trả bánh quy lại cho tôi!”
Phương Lộc Dã vỗ vào mặt cậu một cái, đẩy người ra xa, dùng răng xé túi bánh, nhét vào miệng nhai ngấu nghiến, đắc ý lắc lắc cái túi nhựa trong tay: “Hết rồi.”
Ninh Lạc tức giận lườm Phương Lộc Dã một cái rồi bỏ đi.
Cậu vừa quay người đi, Phương Lộc Dã lập tức thè lưỡi ra, nhíu mày.
Chết tiệt, ngọt thế, bỏ bao nhiêu đường vậy?
Phương Lộc Dã nghĩ đến Lộ Đình Châu cũng không thích ăn đồ ngọt, cậu ta hả hê nhìn về phía anh trai mình.
Chỉ thấy Lộ Đình Châu bóc giấy gói, cắn một miếng macaron còn ngọt hơn, anh hơi khựng lại một chút, sau đó thản nhiên ăn tiếp.
Tay với lấy chai nước khoáng bên cạnh.
Phương Lộc Dã cười muốn nội thương.
Cho anh giả vờ, hai người cứ hành hạ nhau đi.
Những chiếc bánh quy này đều là handmade, thời hạn sử dụng sẽ không dài, mẹ Ninh còn đặc biệt nhắn tin bảo Ninh Lạc chia cho bạn bè trong đoàn làm phim, mọi người thích thì lần sau sẽ làm tiếp.
Hình như Lộ Đình Châu và Phương Lộc Dã không thích đồ ngọt lắm, mỗi người chỉ lấy một cái, đến lượt Tô Vạn Đồng, cô nhìn thấy những chiếc bánh quy đủ màu sắc thì hai mắt sáng lên, chắp tay xoa xoa: “Lạc Bảo Bối, chị có thể lấy nhiều hơn một chút không? Cái nào trông cũng ngon quá.”
“Đương nhiên là được.” Ninh Lạc lấy cho cô rất nhiều.
Còn chia cho Tống Nam đang yên lặng ngồi viết gì đó trong góc một ít, đối phương được sủng mà sợ hết hồn, vội vàng cảm ơn cậu.
Tô Vạn Đồng cảm thấy lúc này mình chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất, ôm một đống bánh quy cười khúc khích, bỗng cô chợt nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, cậu cho chị bánh quy, vừa hay chị cũng có một bất ngờ muốn tặng cậu.”
Ninh Lạc tò mò: “Bất ngờ gì?”
Tô Vạn Đồng vừa định nói thì nhân viên trường quay bên kia đã gọi Ninh Lạc, bảo cậu đừng ăn nữa, mau chóng trang điểm lại để quay tiếp. Ninh Lạc đáp một tiếng rồi vội vàng đứng dậy.
“Vậy đợi cậu quay xong chị sẽ nói với cậu.” Tô Vạn Đồng úp mở, “Là chuyện có liên quan đến bức tường thành mới của cậu, Phương Tư Ninh.”
Ninh Lạc giơ tay làm dấu OK với cô rồi vội vàng chạy đi.
Tống Nam ôm bánh quy, chọc chọc Tô Vạn Đồng: “Nhưng mà như vậy có phải là không tốt với thầy Lộ không?”
Cậu ta vẫn nhớ rõ chuyện hai người này đã kết hôn bí mật.
Tô Vạn Đồng giơ ngón tay trỏ lên, lắc lắc: “Cậu không hiểu đâu, ngắm trai đẹp là nghĩa vụ của mỗi công dân. Chúng ta chỉ nhìn thôi, look, not kiss, không làm gì khác, thầy Lộ giận là do anh ấy không hiểu chuyện.”
Hơn nữa, hai người này nhìn thế nào cũng không giống như đã kết hôn bí mật. Tô Vạn Đồng quan sát mấy ngày nay, phát hiện ra càng giống như Ninh Lạc tự biên tự diễn hơn.
Giống như bản thân cô cũng sẽ nhìn ảnh của các anh chàng đẹp trai rồi gọi là chồng yêu vậy.
Tống Nam cái hiểu cái không gật đầu.
Tô Vạn Đồng lại nói: “Nhưng cậu đừng học theo nhé, để bạn gái cậu biết thì không hay đâu.”
Tống Nam đỏ mặt: “Tôi với cô ấy, vẫn chưa phải là bạn gái.”
Tô Vạn Đồng qua loa: “Biết rồi biết rồi, hai người là bạn trên mạng. Không ngờ đấy, nhóc con cậu còn có tư tưởng tiến bộ ghê, yêu đương qua mạng.”
Hai người bọn họ ở bên này trò chuyện rôm rả, Ninh Lạc ở bên kia thì sống dở chết dở.
“Đạo diễn, tôi thật sự không làm được đâu, a a a a a a!”
Tôn Học Bân cũng không ngờ, điều khó khăn nhất của Ninh Lạc không phải là diễn xuất, mà là cậu sợ độ cao.
Cảnh quay này là Đông Xưởng tra ra được kẻ chủ mưu đứng sau vụ ám sát tối hôm đó, nhân chứng vật chứng đều có đủ, tân đế hạ lệnh xử trảm. Thừa tướng nam chính Đỗ Khanh lại cảm thấy có điều gì đó không ổn, bí mật âm thầm bảo Bùi Trì Nhất phải để ý.
Vết thương của Bùi Trì Nhất vẫn chưa lành, nhưng ban đêm vẫn lẻn vào nhà lao, phát hiện manh mối từ người của thích khách. Lần theo manh mối thì biết được Đông Xưởng bất mãn với dã tâm của tân đế, định trừ khử rồi lập ấu tử lên ngôi.
Vấn đề nằm ở chỗ đi đêm dò xét nhà giam.
Ninh Lạc sống chết gì cũng không chịu lên xà nhà, cậu nắm chặt lấy tay nhân viên đạo cụ, sợ đối phương sẽ trực tiếp đưa cậu lên trên.
Tôn Học Bân khuyên nhủ hết lời: “Cậu nghĩ xem, cậu xoẹt một cái từ trên xà nhà nhảy xuống đáp đất, dáng vẻ đó, động tác đó, đẹp biết bao.”
Ninh Lạc vừa nghe thấy còn phải nhảy xuống, môi run rẩy dữ dội hơn: “Cả đời này tôi chỉ lên xà nhà có một lần.”
Tôn Học Bân: “Gì cơ?”
Cậu nuốt nước bọt: “Là lúc bị treo cổ ấy.”
[Để tôi chết đi để tôi chết đi để tôi chết đi! Sống không bằng chết, khi nào thì người ngoài hành tinh mới chịu tấn công Trái đất đây! Lũ chuột túi xâm lược Uruguay có thể giống như vợ trong bánh vợ, dùng một nhát kiếm đâm vào ngực tôi, để tôi sớm được lên thiên đường không? Tôi sống còn có ý nghĩa gì nữa? Kiếp trước làm trâu làm ngựa, kiếp này vẫn phải làm trâu ngựa!]
“…”
Tôn Học Bân quay đầu nói với nhân viên trường quay: “Đình Châu đâu, cậu đi gọi cậu ấy đến đây.”
Lộ Đình Châu vừa đến, Ninh Lạc lập tức buông nhân viên đạo cụ ra, chuyển sang nắm tay anh.
Ngay cả lúc này, Ninh Lạc cũng không quên chiếm chút tiện nghi.
[Huhuhu chồng ơi, anh sờ tim em xem có đập nhanh không.]
Lộ Đình Châu nhìn khuôn mặt tái nhợt của cậu, vừa bực mình vừa buồn cười.
Còn có tâm trạng nghĩ lung tung, xem ra cũng không đến nỗi quá tệ.
Anh vỗ vỗ lưng Ninh Lạc, cố gắng giúp cậu thả lỏng, quan sát độ cao của xà nhà: “Năm mét…”
Ninh Lạc lập tức ngắt lời anh: “Năm mét đã rất cao rồi, em đi giày độn nhiều còn sợ độ cao nữa là!”
Lộ Đình Châu im lặng một lát, bất đắc dĩ nói: “Tôi đưa em lên thử trước, không được thì chúng ta tìm người đóng thế.”
Ninh Lạc chần chừ.
[Em biết bộ phim này phải treo dây cáp, nhưng em không ngờ độ cao như thế này lại đến nhanh như vậy, huhuhu, phải cho em chuẩn bị tâm lý một chút chứ.]
Cậu thấy Lộ Đình Châu đang mặc đồ bảo hộ, nói: “Thực ra… em tự điều chỉnh một chút là được, không cần người đóng thế, anh cũng không cần lên đâu.”
Lộ Đình Châu không đáp lại cậu, mặc đồ bảo hộ xong thì gật đầu với tổ đạo cụ: “Làm phiền mọi người.”
Chân Ninh Lạc vừa rời khỏi mặt đất, cậu đã sợ hãi nhắm chặt hai mắt, tứ chi vùng vẫy trong không trung, vớ được thứ gì bên cạnh liền dùng cả tay và chân quấn chặt lấy.
Phía dưới truyền đến một loạt tiếng hít khí.
Âm thanh nhắc nhở Ninh Lạc mình đã làm gì, nhưng cậu thực sự không dám buông tay, nhắm mắt liên tục nói: “Em chỉ ôm một chút thôi, em không có ý gì khác, lát nữa sẽ buông ra.”
Sau đó, cánh tay cậu bị nắm lấy.
Những đốt ngón tay cứng rắn mang theo lực đạo không cho phép từ chối nắm lấy tay cậu, như một điểm tựa vững chắc khiến người ta an tâm. Rõ ràng là mùa đông, đầu ngón tay lạnh lẽo, nhưng Ninh Lạc lại cảm thấy cả cánh tay mình đang nóng rực.
Cảm giác tê dại lan từ điểm tiếp xúc của hai người đến sau lưng, khiến tai cậu nóng bừng, nhất thời quên cả sợ hãi.
Bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, và cả tiếng hít thở của Lộ Đình Châu, lúc gần lúc xa, lúc nhẹ lúc nặng.
Ninh Lạc mím chặt môi, cảm thấy rất xấu hổ, cậu từ từ nới lỏng tay đang bám chặt lấy Lộ Đình Châu ra.
Nhưng lại bị ngăn lại.
“Buông tay làm gì.”
Ninh Lạc không dám mở mắt, khoảng cách quá gần khiến hơi thở của Lộ Đình Châu khi nói phả vào tai cậu, thổi vào những sợi lông tơ nhỏ trên tai, mang theo hương gỗ ẩm ướt chui vào khoang mũi Ninh Lạc.
Ngay cả giọng nói cũng giống như lời thì thầm bên tai, lướt qua màng nhĩ, trong trẻo dễ nghe:
“Không phải sợ sao, cứ ôm đi.”
Não Ninh Lạc trực tiếp ngừng hoạt động.
Đợi đến khi lên đến xà nhà vẫn chưa hoàn hồn, Lộ Đình Châu bảo cậu mở mắt thì mở mắt, bảo ngồi xuống thì ngồi xuống, ngây ngốc nhìn đối phương.
Lộ Đình Châu hơi lo lắng: “Sợ đến ngây người rồi à?”
Ninh Lạc từ từ chớp mắt, hoàn hồn.
Một tiếng thét chói tai trong lòng suýt chút nữa đã khiến linh hồn Lộ Đình Châu bay mất.
[A a a a a a a a a a!]
[Mịa nó! Đây chính là cảm giác tâm thất phải đưa máu tĩnh mạch toàn thân qua tâm nhĩ phải đang đập vào phổi, sau đó được các phế nang ôm chặt lấy để hấp thụ oxy, biến thành máu động mạch đỏ tươi chảy trong tĩnh mạch phổi, rồi được bơm vào tâm nhĩ trái để trở về tâm thất trái. Cảm, giác, sao! Thử lại lần nữa!]
Lộ Đình Châu: “…”
Bao nhiêu năm rồi mà vẫn không quên vòng tuần hoàn phổi, thầy giáo sinh vật biết được chắc chắn sẽ rất vui.
Trong nháy mắt Ninh Lạc cảm thấy mình tràn đầy sức sống, như được tiêm máu gà, cậu đứng trên xà nhà: “Em ổn rồi, em có thể, em có thể nhảy rồi.”
[Không phải chỉ là năm mét thôi sao, chẳng là gì cả. Nào! Tới đi! Cùng lắm thì gãy chân!]
“…”
Lộ Đình Châu vẫn không nhịn được, khẽ cười một tiếng.
Thực tế chứng minh, phần thưởng thích hợp có thể kích thích tiềm năng của con người, Ninh Lạc liều mạng nhảy, một lần là qua.
Những cảnh còn lại đơn giản hơn nhiều, tránh né lính canh, truy tìm chân tướng, diễn một mạch là xong.
Đợi đến khi diễn xong, Ninh Lạc đã mệt đến mức kiệt sức, cậu trùm áo khoác quân đội uống nước.
Lúc cậu đang uống thì phát hiện Tô Vạn Đồng cứ cười với cậu, rất không có ý tốt.
Ninh Lạc cảnh giác: “Chị làm gì vậy?”
Tô Vạn Đồng kéo dài giọng, cười nói: “Hiệu quả được thầy Lộ làm huấn luyện viên riêng không tệ nhỉ, tự mình chỉ đạo tận tay quả nhiên là khác.”
Để cho chị đây xem được trò hay rồi, hehe.
Mặt Ninh Lạc lập tức đỏ bừng: “Chị im, im miệng!”
“Chị không, không im,” Tô Vạn Đồng học theo cách nói lắp của cậu, vừa cười vừa làm mặt quỷ, khi thấy Ninh Lạc sắp nổi giận, cô vội vàng nói vào chuyện chính: “Này này, chuyện chị vừa nói với cậu còn chưa nói xong, chuyện về Phương Tư Ninh ấy, cậu còn muốn nghe không?”
Đương nhiên là Ninh Lạc muốn nghe rồi: “Vậy chị nói đi.”
Tô Vạn Đồng: “Là thế này, chị có một người bạn thân, nhà cô ấy rất giàu, gần đây sắp tới sinh nhật cô ấy, nghe nói có mời Phương Tư Ninh đến, chị nghĩ hôm đó chúng ta được nghỉ, cũng đi xem náo nhiệt một chút?”
Mắt Ninh Lạc sáng lên: “Đương nhiên là được! Đúng rồi, bạn chị tên là gì, thích gì? Em chọn một món quà để tặng.”
“Chắc cậu cũng biết đó, là người trước đây cùng nhóm nhạc nữ với chị, tên là Ngô Ý Hề. Bình thường thích gì à… chị cảm thấy cô ấy rất thích huyền học, như Tarot, bói toán các thứ, cậu xem rồi tặng nhé.”
Ninh Lạc “phụt” một tiếng, suýt chút nữa thì phun cả nước ra ngoài.
[Cuối cùng mình cũng nhớ ra tại sao cái tên Tô Vạn Đồng này lại quen tai đến vậy! Bạn của cô là người làm huyền học, nuôi tiểu quỷ, còn định yểm bùa cho công chính nữa mà!]
Nụ cười trên môi Tô Vạn Đồng cứng đờ.
[Xong rồi xong rồi, mình vừa mới nhớ ra, người này nuôi tiểu quỷ là muốn cướp khí vận của Tô Vạn Đồng, còn nhiều lần lén lút lấy máu và tóc của cô nữa chứ, ghê quá đi!]
Ninh Lạc nổi da gà.
[Không được không được không được, đừng nghĩ nữa! Đây là thế giới bình thường, không có những thứ bẩn thỉu đó, yêu ma quỷ quái gì đó mau rời đi, yêu ma quỷ quái gì đó mau rời đi (nhảy múa).]
“Rầm” một tiếng.
Tô Vạn Đồng đập bàn một cái, dọa cho Ninh Lạc giật bắn cả mình.
Trên mặt Tô Vạn Đồng không còn ý cười nữa, cô nhìn Ninh Lạc, nghiêm túc nói: “Đừng có quên buổi tiệc sinh nhật một tuần sau đấy, chị sẽ đưa cậu đi.”
Dù là thật hay giả, cô cũng phải tự mình đi xem thử!
Hết chương 35.
