Chương 40: Bậc Trí Giả Không Lặn Sâu Vào Bể Tình, Vương Bát Không Ăn Quả Cân….
“Ánh sáng?” Tống Nam ngẩn người, nhìn thấy ảnh đại diện mà Ninh Lạc đang chỉ vào liền bật cười, “Cô ấy nói mình rất thích Ultraman.”
Khi nói đến “Cô ấy”, giọng cậu ta cũng trở nên dịu dàng.
Tô Vạn Đồng đưa tay phẩy phẩy: “Sao không khí xung quanh lại có mùi tình yêu chua loét thế này?”
“Đừng… đừng nói vậy.” Tống Nam đỏ mặt.
Ninh Lạc nhìn Tống Nam rõ ràng là đang chìm đắm trong tình yêu, có chút không nỡ lòng nào hỏi tiếp: “Vậy Valentine lần này, cậu tặng quà gì cho đối phương?”
Tống Nam nói: “Tôi tặng cô ấy một mô hình mà cô ấy rất thích. Tôi không hiểu lắm, không biết đó là ai, nhưng nhìn cô ấy có vẻ rất thích.”
Tay Ninh Lạc run lên, vội vàng kéo nick của tên kia ra khỏi danh sách đen, mặc kệ vô số tin nhắn chưa đọc bất ngờ hiện lên, cậu tìm tấm ảnh hôm qua cho Tống Nam xem: “Có phải là cái này không?”
Tống Nam gật đầu: “Đúng rồi. Cậu cũng có một cái à? Cái này đắt lắm, tôi đã dùng hết tiền thưởng của dự án trước để mua đấy.”
Tô Vạn Đồng kinh ngạc: “Toàn bộ đều dùng để mua cái này?”
Môi Ninh Lạc run rẩy, ánh mắt đờ đẫn.
【 Đối tượng tôi ăn dưa lại ở ngay bên cạnh tôi! Quá vi diệu, chuyện này còn vi diệu hơn cả việc sáng sớm tôi đến trang trại nuôi heo, phát hiện nó đang cầm bức tranh trừu tượng của Picasso, nghiên cứu triết học cổ điển Đức, tìm cách trồng lúa trên lục địa Hyrule, để có được sóng điện từ và động cơ vĩnh cửu, nhằm tổ chức Đại hội Võ lâm Cyber lần thứ 27! 】
“Cạch” một tiếng, chiếc thìa trong tay Tô Vạn Đồng rơi xuống.
Loại ngôn ngữ giống tiếng Hán này rốt cuộc là được tạo ra vào niên đại nào vậy?
Tại sao chữ nào cô cũng đều nghe hiểu, nhưng khi ghép lại với nhau thì hoàn toàn không biết đang nói cái gì?
Lúc này Tống Nam cũng không còn tâm trí đâu mà ghi chép “Lạc ngôn Lạc ngữ” vào sổ tay nữa, trong lòng cậu ta bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành: “Tiểu Lạc… cậu có chuyện gì muốn nói với tôi đúng không?”
Ninh Lạc vỗ vai cậu ta, mang theo vẻ bi tráng như “Gió hiu hiu, sông Dịch Thủy lạnh lẽo” vỗ vỗ vai cậu ta: “Tôi nói rồi cậu phải trụ vững đấy nhé!”
【 Cuộc sống không có chướng ngại nào là không thể vượt qua cả, nam nhi phải tự cường, soi gương tự ngắm mình; lại có câu, bậc trí giả không lặn sâu vào bể tình, vương bát không ăn quả cân… 】
Tô Vạn Đồng tính nóng như kem, không thể nhịn được nữa: “Cậu được rồi đó, mau nói đi!”
“Bạn gái cậu là đàn ông giả gái lừa đảo trên mạng đấy!”
Lời nói của Ninh Lạc giống như một quả bom nổ tung, khiến cả hai người Tống Nam tóc tai dựng ngược.
Trước mắt Tống Nam toàn là những ngôi sao nhỏ, não bộ quá tải suýt chút nữa thì cháy CPU, phải mất một lúc lâu mới hiểu được lượng thông tin khổng lồ ẩn chứa trong câu nói cô đọng súc tích của Ninh Lạc.
Sắc mặt cậu ta lập tức trắng bệch, trong mắt tràn đầy hoang mang và khó hiểu: “Không… không thể nào… Không thể nào! Tiểu Lạc, cậu đừng đùa kiểu này, cô ấy rõ ràng là con gái mà.”
Tống Nam vội vàng nắm lấy tay Ninh Lạc để cậu nghe đoạn ghi âm: “Cậu xem, cô ấy còn gửi cả ghi âm cho cậu, rõ ràng là giọng con gái mà!”
Ninh Lạc bị cậu nắm lắc đến hoa cả mắt, khó khăn thốt ra một câu: “Cậu có biết đó là giả giọng không?”
Ítt nhất thì Tô Vạn Đồng vẫn giữ được một chút lý trí, cô bảo Tống Nam bình tĩnh lại, hỏi Ninh Lạc: “Sao cậu lại nghi ngờ như vậy?”
Nếu như cũng giống như những lần trước, thì lời Ninh Lạc nói chắc chắn là thật.
Rõ ràng Tống Nam cũng nghĩ như vậy, tay cậu ta bấu chặt lấy mép bàn, cả người căng thẳng như dây đàn sắp đứt, chờ đợi phán quyết của Ninh Lạc.
【 Còn vì sao nữa, đương nhiên là vì tôi đã tận mắt nhìn thấy! Tôi dùng hai con mắt nhìn, tôi chui xuống gầm giường nhìn, tôi thò đầu thò cổ ra sức nhìn! 】
Ninh Lạc thao thao bất tuyệt kể lại chuyện tối qua, cuối cùng nói: “Chuyện là như vậy đó, tôi thấy thế giới này cũng thật nhỏ bé quá đi à”
Kết quả vừa dứt lời, cậu thấy Tống Nam lại thở phào nhẹ nhõm.
Hả? Thở phào nhẹ nhõm?
Ninh Lạc dụi dụi mắt, cậu không nhìn lầm đấy chứ?
Tâm trạng của Tống Nam giống như tàu lượn siêu tốc, lên xuống rồi lại trở về điểm xuất phát: “Tôi nghĩ chắc là trùng hợp thôi, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, chắc chắn là cô ấy sẽ không lừa tôi đâu.”
Vừa nói vừa gật đầu, như thể đang tự thôi miên bản thân mình vậy.
???
【 Đây là tuyên ngôn não tàn yêu đương cấp vũ trụ à? Tống Nam, cậu tỉnh táo lại đi! 】
【 Không phải cậu là kiểu người mà người mình thích mắng cậu một câu “Cút”, cậu cũng cho rằng đối phương đang đau lòng vì cậu đi bộ mệt mỏi đấy chứ? 】
Ninh Lạc không thể tin nổi, quay đầu hỏi Tô Vạn Đồng: “Chị cũng nghĩ như vậy sao?”
Tô Vạn Đồng do dự: “Chị thấy, vẫn là nên xác minh lại. Chúng ta không thể oan uổng cho người tốt được, cũng không thể bỏ qua cho kẻ xấu.”
Ninh Lạc hỏi: “Tống Nam, cậu thấy sao?”
Tống Nam do dự hồi lâu.
Tất nhiên cậu ta biết Ninh Lạc sẽ không lừa mình, nhưng mặt khác lại là người bạn trên mạng đã quen nhau hơn một năm, còn quan hệ mập mờ…
Dưới cái nhìn của hai người, cậu ta cắn răng, gật đầu, nói: “Được. Xác minh như thế nào?”
Ninh Lạc nhìn bài đăng của tên kia, phát hiện ra hắn ta thật sự là một kẻ thích thể hiện, có chút đồ tốt là đăng bài khoe khoang: “Tôi thấy, hắn ta thích khoe khoang như vậy, bây giờ cậu nói với hắn ta là sẽ tặng thêm cho hắn ta một mô hình phiên bản giới hạn nữa, xem hắn ta có đăng bài khoe khoang không.”
Tống Nam làm theo lời Ninh Lạc nói, còn gửi ảnh chụp màn hình chuyển khoản đặc cọc trước cho đối phương xem, sau đó dán mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, lại bắt đầu cảm thấy thật khó thở.
Ninh Lạc cố gắng an ủi cậu ta: “Tuy lần này cậu có thể sẽ mất đi tình yêu, nhưng cậu sẽ có thêm não đấy. Cậu biết đây gọi là gì không? Đây gọi là dứt tình tuyệt ái, kéo dài tuổi thọ; trát xi măng vào tim, sống lâu trăm tuổi.”
【 Đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của cậu, sai không phải là cậu mà là thế giới này, từ bây giờ hãy vùng lên đi, Tống Nam quân! 】
Tống Nam muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói
Tô Vạn Đồng hít sâu một hơi: “An ủi hay lắm, im lặng được rồi đấy.”
Người yêu qua mạng của Tống Nam – Kẹo Dẻo Gấu Nâu – đã trả lời rất nhanh.
【 Kẹo Dẻo Gấu Nâu: Thật sao anh ơi! Trời ơi em yêu anh quá! 】
【 Kẹo Dẻo Gấu Nâu: Chụt chụt chụt chụt chụt chụt, yêu Nam Nam nhất luôn ớ ~ 】
Phía sau còn kèm theo mười mấy giây ghi âm cảm ơn.
Ninh Lạc tấm tắc khen ngợi: 【 Hóa ra Tống Nam thích kiểu này, không nhìn ra đó, biến thái thật đấy 】
Tống Nam mặc kệ lời phản bác, nhìn chằm chằm vào điện thoại của Ninh Lạc chờ đợi hồi âm.
Ninh Lạc không ngừng refresh.
Mười phút sau, refresh ra được bài đăng mới nhất của Tư Thần 2009 dưới bài đăng quà Valentine 14/2.
【 Tư Thần 2009: Mấy người có top nữa cũng vô dụng, đã nói là cậu ta không xem Tieba rồi mà, phí công sức làm gì. À đúng rồi, tên ngốc kia vừa nói quà Valentine không đủ thể hiện tình yêu với tôi, chuẩn bị tặng thêm cho tôi một mô hình phiên bản giới hạn nữa [hình ảnh] 】
【 Tư Thần 2009: Những đứa mắng tôi đều là do ghen ăn tức ở, trong lòng ghen tị muốn chết rồi, có ghen tị nữa thì các người cũng không có bản lĩnh câu được con cá lớn như vậy đâu. 】
Tống Nam đập bàn một cái, dùng âm lượng lớn chưa từng có hét lên: “Kẻ lừa đảo!!!”
Mọi người xung quanh đều nhìn qua, nhưng Tống Nam không còn tâm trí để ý đến những điều đó nữa.
“Bây giờ phải làm sao?” Mắt cậu ta đỏ hoe nhìn Ninh Lạc, vừa đau lòng vừa tức giận.
Tô Vạn Đồng hỏi: “Mô hình chỉ là một phần thôi nhỉ, cậu đã tiêu bao nhiêu tiền cho hắn ta rồi?”
Tống Nam hít hít mũi: “Không đếm xuể… Tiền tôi kiếm được sau khi đi làm hầu như đều đưa cho hắn ta hết rồi, hắn ta luôn nói mình vừa học vừa làm rất vất vả, vì muốn thành công nên lại đi đầu tư gì đó, tôi liền…”
Tống Nam tuổi còn trẻ nhưng rất có tài năng, lại được sư phụ dẫn dắt, những năm này làm việc đều là những dự án lớn, tiền trong tay không đến triệu thì cũng gần đến rồi.
Ninh Lạc hít sâu một hơi.
【 Chuyện tốt như vậy sao không nói với anh em một tiếng? Biết trước chỉ gọi vài tiếng “anh ơi” là có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, tôi sẽ đẻ trứng cho cậu nghe mỗi ngày! 】
Nỗi buồn của Tống Nam bị chặn đứng, bắt đầu hiểu tại sao ngày nào Phương Lộc Dã cũng đều cáu kỉnh như cái kèn đám ma.
Tô Vạn Đồng vỗ bàn: “Phải đòi lại tiền!”
Tống Nam: “Nhưng tôi không có thông tin cá nhân của hắn ta, ngay cả tên hắn ta là gì cũng không biết, chỉ có Wechat thôi…”
【 Cứ trực tiếp hẹn hắn ta ra ngoài không phải là được rồi sao? Đến lúc đó trực tiếp đóng cửa thả chó, tóm được thì đánh cho một trận, nhất định phải cho hắn ta biết thế nào là tả khiên hoàng, hữu kình thương, giang hồ hiểm ác đừng có quá ngông cuồng. 】
Mắt Tô Vạn Đồng sáng lên.
Ý kiến hay đấy!
Cô nói với Tống Nam: “Đến lúc đó cậu hẹn hắn ta ra ngoài, nói là muốn tự tay tặng quà.”
Tống Nam do dự: “Hắn ta sẽ không đồng ý đâu…”
【 Sao lại không đồng ý! Cậu không hiểu dân cuồng anime rồi, mô hình phiên bản giới hạn, là mô hình phiên bản giới hạn sao? Đó là mạng sống của bọn họ đấy! Cứ hễ là dân otaku bình thường thì đều sẽ quỳ xuống gọi cậu là bố, để cậu không đau đớn sinh con trai rồi nhận cháu trai luôn.】
Thật sự có uy lực lớn như vậy à? Tống Nam không hiểu.
Tô Vạn Đồng suy nghĩ một chút, nói: “Vậy thế này đi, cậu nói với hắn ta là con gái tự mình ra ngoài gặp bạn online rất nguy hiểm, bảo hắn ta dẫn theo anh trai đi. Tư Thần rất muốn có mô hình đó, chắc chắn sẽ thuê người giả làm, hoặc tự mình cải trang thành anh trai để đến điểm hẹn.”
Tô Vạn Đồng hỏi: “Nhưng nếu đối phương cắn răng không thừa nhận thì sao?”
Ninh Lạc chỉ vào mười mấy dòng tin nhắn trả lời trên trang tin nhắn riêng của mình: “Tôi sẽ hẹn hắn ta ra ngoài một lần nữa, trực tiếp vạch trần thân phận lừa đảo trên mạng của hắn ta, đến lúc đó có bằng chứng rõ ràng, xem hắn ta còn chối cãi thế nào.”
Tô Vạn Đồng hoàn toàn tán thành: “Chị thấy được đấy.”
Vì vậy, Tống Nam làm theo lời cậu nói, gửi tin nhắn cho Kẹo Dẻo Gấu Nâu, yêu cầu gặp mặt.
Quả nhiên, đối phương cũng giống như dự đoán, ban đầu tìm đủ mọi lý do để từ chối, sau khi nhận ra ý đồ kiên định của Tống Nam thì hơi do dự, bắt đầu suy nghĩ đối sách.
Tống Nam nhân cơ hội đó đề nghị vì lý do an toàn có thể dẫn theo anh trai đi cùng, đối phương lập tức đồng ý.
Còn bên phía Ninh Lạc, cậu nhấp vào trang tin nhắn riêng với Tư Thần 2009, lướt qua những dòng tin nhắn bị hắn ta che chắn thành dấu sao, tự tin vui vẻ chào hỏi.
“Yo, người anh em, từ dưới cống rãnh bò lên sống lại rồi à, muốn đại chiến 300 hiệp với anh hả?”
Tư Thần 2009 lập tức sụp đổ: “Móa, mày bị thần kinh à! Cút! ****** Đồ ngu!”
Ninh Lạc: “Mi mà còn mắng nữa thì chúc mi sinh 108 đứa con.”
Tư Thần 2009 giậm chân: “Có giỏi thì solo offline, ở trên mạng sủa gâu gâu như chó làm cái gì!”
Ninh Lạc không thể tin nổi, lẩm bẩm: “Loại cá gì mà dễ câu thế, lưỡi câu thẳng cũng cắn?”
Câyh lập tức gửi câu nói đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước: “Được thôi, ngã tư đại lộ Bách Hối, số 213, đừng có mà sợ đấy.”
Tư Thần 2009: “Ai sợ? Mày cứ đợi đấy!”
Tư Thần 2009 vừa nhìn địa chỉ, vừa hay, cách nơi hẹn của đối tượng lừa đảo trên mạng không xa, tiện tay lấy được mô hình yêu thích của mình rồi sẽ đi xử lý tên khốn kia luôn.
Nói là làm, hắn ta lập tức liên lạc với một người phụ nữ trong nhóm làm nghề giống mình, bảo cô ta giả làm em gái mình đến điểm hẹn, hôm sau đã đến nơi.
Vừa đến nơi thì phát hiện ra đó là một nhà hàng dành cho hội viên, muốn vào nhà hàng phải xuất trình giấy tờ tùy thân.
Người phụ nữ kia không tình nguyện, muốn đổi nhà hàng khác, bị Tư Thần trừng mắt: “Cô thì biết cái gì, nhà hàng như thế này càng cao cấp, chứng tỏ đối phương càng giàu có.”
Hắn ta tránh mặt nhân viên phục vụ, hạ giọng nói: “Nhanh lên, xong việc tôi chia cho cô nhiều tiền hơn.”
Người phụ nữ kia không tình nguyện xuất trình chứng minh thư: “Thật sự là không hiểu một cái mô hình rách nát thì có gì hay ho.”
Sau khi cả hai đều xuất trình giấy tờ tùy thân, nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến chỗ ngồi.
Tư Thần nhìn thấy ba người đối diện, sững sờ: “Ai là Nam Qua Thang vậy?”
Ninh Lạc nhìn thấy người đàn ông lực lưỡng như ngọn núi đối diện, cũng sững sờ.
【 Không phải chứ, cái gã này mỗi ngày dùng giọng kẹp cổ ẹo ẹo nũng nịu với Tống Nam sao? Nói cái gì mà anh ơi em yêu anh, anh ơi anh giỏi quá? 】
Ninh Lạc hít một hơi lạnh, tam quan sụp đổ:
【 Đạo đức ở đâu? Lương tâm ở đâu? Tâm trạng của tôi từ 0 đến sin giống như hàm phức hợp của đường parabol, với tốc độ bạch tuộc xoay tròn quạt người chứng minh bánh tráng cuốn hành lá thật sự nên cho thêm xăng A95 để tăng thêm hương vị, từ đó ném lát dưa chuột muối của bánh hamburger hai tầng lên bàn của Bao Công để làm chứng cứ trước tòa, hét lớn một tiếng “Thanh Thiên đại lão gia, mau làm chủ cho Tống Nam!”】
Tống Nam đau lòng không biết diễn tả thế nào, nghe được tiếng lòng của Ninh Lạc, suýt chút nữa thì xem cậu là tri kỷ.
Đúng vậy, phải nói như vậy! Đây chính là tâm trạng hiện tại của cậu ta!
Ninh Lạc chính là người phát ngôn thay câik ta!
Tống Nam giơ tay: “Là tôi.”
“Vậy mấy người này là ai?” Tư Thần cảnh giác, nhìn trái nhìn phải đều cảm thấy Ninh Lạc và Tô Vạn Đồng đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai kín mít không giống người tốt.
Tống Nam nói: “Chị gái và anh trai tôi, mấy hôm nay bị cảm nên đeo khẩu trang.”
Tô Vạn Đồng nói: “Tiểu Nam ít khi có bạn bè, hiếm khi có người mà nó thích, nếu như hai người nói chuyện hợp, đừng nói là mô hình phiên bản giới hạn, muốn gì cũng có.”
Lời nói của đại gia vừa thốt ra, Tư Thần lập tức không truy cứu nữa, ngay cả người phụ nữ đi cùng cũng cười tươi như hoa, liên tục gọi Tống Nam là anh đẹp trai.
“Nhưng mà,” Tô Vạn Đồng đổi giọng, “Cô thật sự là bạn trên mạng của Tiểu Nam à? Sao tôi nghe giọng không giống vậy?”
Tim Tư Thần giật thót: “Sao có thể, đương nhiên là cô ấy rồi!”
Tô Vạn Đồng: “Ồ? Vậy sao?”
Thấy cô không tin, Tư Thần sốt ruột, đẩy đẩy người phụ nữ kia: “Em gái tôi đương nhiên là bạn trên mạng của Tiểu Nam, trong điện thoại này đều có lịch sử trò chuyện.” Thấy Tô Vạn Đồng vẫn không hề lay chuyển, Tư Thần nghiến răng nghiến lợi, “Nếu tôi nói dối, thì để em gái tôi không gả đi được, kết hôn thì bị cắm sừng, mang thai thì bị tiểu tam cướp chồng.”
Người phụ nữ kia lập tức quay đầu nhìn Tư Thần, nhìn biểu cảm là biết đang chửi bậy.
【 Anh trai lừa đảo: Lời thề độc ứng lên người cô ta thì không được ép tôi nữa đâu đấy nhé. 】
【 Nôn mửa, anh thật sự có thù oán gì thì tự mình gánh đi, tôi bị chứng sợ hãi những thứ rậm rạp, nhìn thấy người có nhiều tâm cơ như vậy thấy ghê tởm quá. 】
Tô Vạn Đồng cũng cảm thấy như vậy.
Cô hắng giọng, biểu cảm thay đổi, nghiêm nghị nói: “Cậu nói vậy là có ý gì? Tiểu Nam đối xử với em gái cậu là hướng đến hôn nhân, cậu đây là đang mắng Tiểu Nam đấy à?”
Cô chỉ vào Tư Thần, mắng xối xả để trút giận cho Tống Nam: “Được được được, tôi biết rồi, tên mập chết tiệt nhà cậu chính là cái loại nằm trong quan tài còn muốn thả rắm một cái, ở đây âm dương quái khí, không tin tưởng nhân phẩm của Tiểu Nam thì nói sớm đi! Đã như vậy, chúng ta không còn gì để nói nữa, đi thôi!”
Ninh Lạc và Tống Nam lập tức đứng dậy, theo sát Tô Vạn Đồng, ba người cùng nhau chạy ra ngoài như chạy 100 mét.
【 Đừng hỏi anh đi đâu, anh là cơn gió em không nắm giữ được ~~~ 】
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Tư Thần và người phụ nữ kia đều ngây người, nhìn ba người đồng loạt bỏ đi, muốn đuổi theo nhưng lại bị nhân viên phục vụ chặn lại.
“Hai vị, hai vị vẫn chưa thanh toán.”
Tư Thần không cam lòng nhìn con vịt đã sắp nấu chín bay đi mất, vội vàng đuổi theo, trực tiếp đưa mã thanh toán: “Nhanh lên, tôi có việc gấp!”
Nhân viên phục vụ mỉm cười thản nhiên: “Vâng, tổng cộng hết 17.896 tệ ạ.”
“Bao nhiêu?!” Tư Thần tưởng mình nghe nhầm, hét toáng lên như con mèo bị giẫm phải đuôi.
Nhân viên phục vụ lặp lại một lần nữa: “17.896 tệ ạ, không sai đâu tiên sinh, ba vị kia đã ăn từ sáng đến giờ rồi.”
Tư Thần: ???
Không phải vừa mới đến sao?!
Đương nhiên Tư Thần không muốn trả số tiền này, dây dưa với nhân viên phục vụ hồi lâu, nhưng thấy đối phương muốn báo cảnh sát thì lúc này mới sợ hãi móc tiền ra, nhìn gần hai vạn bay đi mà lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa.
Người phụ nữ mà hắn ta dẫn theo nói: “Không phải là chúng ta gặp trúng lừa đảo tống tiền đấy chứ?”
“Không thể nào, bọn họ giàu như vậy mà!” Tư Thần lập tức phủ nhận, tức giận đến mức đầu óc không giữ được tỉnh táo nữa, “Đều tại con đàn bà kia lắm mồm, tối nay tôi sẽ nhắn tin nói chuyện với Nam Qua Thang thật kỹ, mai gặp lại một lần nữa, bảo con đàn bà kia đừng có đến nữa.”
“Được, đừng quên tiền của tôi đấy.”
Tư Thần đuổi người phụ nữ kia đi, đứng tại chỗ một lúc lâu, càng nghĩ càng tức giận, nghĩ đến việc mất trắng gần hai vạn tệ là lại đau lòng đến chảy máu.
Số tiền này nhất định phải đòi lại từ chỗ Nam Qua Thang!
Việc cấp bách bây giờ là đi tìm tên khốn khiêu khích mình để trút giận.
Tư Thần vừa đến địa chỉ đã hẹn trước, hùng hổ đá văng cửa phòng bao.
Đối mặt với ba người quen thuộc, và một người đàn ông mặc vest lịch lãm.
Ninh Lạc mỉm cười chào hỏi: “Yo, lâu rồi không gặp, anh bạn lừa đảo.”
Nói xong, cậu còn ợ nhỏ một tiếng, sau đó vội vàng che miệng lại: “Xin lỗi, vừa rồi ở nhà hàng ăn hơi no, dù sao thì ai khổ chứ không thể để khổ cái miệng của tôi được,” cậu ân cần hỏi han, “Không bắt anh trả nhiều tiền đó chứ?”
Não Tư Thần như bị đoản mạch: “Mày… Mấy người! Sao lại là mấy người nữa?!”
Ninh Lạc thật sự thương cảm thay.
【 Hẹn anh thì anh đến thật đấy à, khiến tôi cảm động đến mức như Từ Tuấn phiên bản XXL chuyển thế, nhìn thấy mặt anh là muốn nghẹn ngào 】
Hai người: “…”
Đáng ghét quá, sao tự nhiên trong đầu lại bắt đầu phát nhạc là sao, ai hiểu cho!
Tô Vạn Đồng mỉm cười: “Bất ngờ không?”
Tư Thần phản ứng lại, hét lớn: “Mấy người dám đùa giỡn ông đây!”
Người đàn ông mặc vest nhìn sắc mặt khó coi đến cực điểm của Tư Thần, mỉm cười: “Việc anh đến điểm hẹn, chứng tỏ đã thừa nhận việc lừa đảo chiếm đoạt tiền của anh Tống Nam đây bằng thông tin giả mạo. Tiếp theo, anh có hai lựa chọn.”
“Là trả lại số tiền nợ mấy chục vạn tệ và bồi thường tổn thất tinh thần, hai là báo cảnh sát lập án?”
【Lớp học của bố con Hoa Hướng Dương khai giảng rồi đây, gặp phải tra nam lừa đảo trên mạng thì phải làm sao? Cởi quần áo nhổ lông luộc qua nước sôi năm phút, vớt ra thêm chút tương ớt dầu mè, đến con nít hàng xóm cũng phải thèm chảy nước miếng. 】
Hết chương 40.
